Trans: Sereni
*****
Tôi cứ nghĩ đây là nhà hàng Pháp cao cấp nào đó, nhưng giờ mới tòi ra nơi này chuyên về ẩm thực Trung Hoa. Món đầu tiên aka giò heo cũng ngon thật… cơ mà ăn giò heo bằng dao với nĩa cứ thấy nó kỳ kỳ kiểu gì.
Nếu như nơi này sẽ phục vụ full-course đồ Trung thì chắc món tiếp theo sẽ là salad ha?
[Cứ như đang ăn full-course ấy nhỉ?]
[Công nhận. Ở đây không có amuse-bouche, thay vào đó là hors d’oeuvres, nên em nghĩ món tiếp theo có thể là salad chăng?]
[... Aoi-senpai ơi, amuse-bouche là gì thế?]
[Xem nào… Chị nghĩ em có thể xem nó như “tsukidashi” ở quán nhậu cũng được.] [note86790]
[... Em đã đi nhậu bao giờ đâu chị.]
So sánh với độ hiểu biết của Aoi-chan, Hina-chan và tôi như hai con gà con mới nở vậy. Nhưng mà dù sao thì tôi cũng mừng vì được ngồi cùng bàn với nhỏ.
Ngay lúc đó, một phần salad đầy màu sắc được đưa lên. Chúng tôi vừa ăn vừa tiếp tục trò chuyện.
[Hina-chan nè, tsukidashi là những món có thể ăn hết chỉ với một miếng, và chúng thường được phục vụ trước khi em gọi món đó.]
[Heeehhh~~ Không hổ là Kaito-senpai, anh đúng là hiểu biết nhiều về thế giới người lớn ghê~~!]
[Ơ không, anh cũng có hơn em là bao đâu… Aoi-chan này, món sau là súp đúng không em?]
[Vâng ạ, nếu như đây là nhà hàng Pháp bình thường. Cũng có thể bánh mì sẽ được phục vụ trước. Sau đó, tùy thuộc vào plat là poisson hay viande, thậm chí là cả hai thì granité sẽ được phục vụ nếu chỉ có một món.]
[... Xin lỗi, anh không hiểu em đang nói gì hết.]
Chỉ nói bấy nhiêu thôi mà có tới bốn từ tôi không biết rồi. Hmmm, ăn một bữa full-course nghe có vẻ lằng nhằng và đáng sợ thật.
[Từ “plat” là đang nói đến món chính. Thông thường, poisson… món cá và viande… món thịt đều được phân biệt rạch ròi với nhau, cơ mà cũng tùy vào nhà hàng nữa. Nếu món chính là đồ sống thì có thể nó sẽ được phân vào entrée. Tiếp theo, granité là món đá bào lạnh tráng miệng kiểu Ý. Thời điểm granité được phục vụ sẽ tùy thuộc vào số lượng món đang có trên bàn đó anh.] [note86791]
[E-Em tuyệt vời ghê… Bình thường em cũng hay ăn full-course lắm hả?]
Khi tôi tiếp tục đặt câu hỏi cho Aoi-chan, người đang cặn kẽ giải thích mọi thứ… thì câu trả lời lại đến từ người khác.
[Aoi-senpai dù sao cũng là tiểu thư của tập đoàn Kusunoki mà~~]
[Nè nè Hina-chan…]
[Tập đoàn Kusunoki… Ý em là công ty hay xuất hiện quảng cáo trên TV ấy hả?]
[... Chỉ là một cái công ty hơi lớn thôi mà.]
Nè nè, đến cả anh còn biết đến tập đoàn Kusunoki đấy. Đó là một trong những công ty lớn nhất Nhật Bản, với lĩnh vực kinh doanh trải rộng từ mỹ phẩm, quần áo và cả IT mà.
Chuyện Aoi-chan là tiểu thư của tập đoàn đó… tôi chưa từng tưởng tượng tới, dù em ấy cũng có họ Kusunoki.
[Không phải em cũng là “cháu gái của nghị sĩ” sao, Hina-chan?]
[Thật á!?]
[C-Chà~~ A-Ahaha…]
Aoi-chan là tiểu thư của tập đoàn lớn. Hina-chan là cháu gái của chính trị gia… Cả hai em ấy thực sự đều là những quý cô có địa vị của tầng lớp cao trong xã hội.
[Hể… Hai đứa tuyệt thật đó. Bố anh chỉ là nhân viên công ăn lương bình thường thôi, nên anh cũng khá bất ngờ.]
[... Nhưng em thấy Kaito-san mới là người đẳng cấp hơn ấy chứ?]
[Ế?]
[Ý em là, bạn gái của anh là chủ tịch của công ty lớn nhất thế giới mà. Cô ấy mới là quý tộc thứ thật… Dù nơi đây là thế giới khác, nhưng cấp bậc của anh là hoàn toàn khác biệt với tụi em.]
[Mnhhh, đúng là vậy thật…]
Kuro là người giàu nhất thế giới, Isis-san cũng cực kỳ giàu có với khối tài sản kếch xù ở Quỷ Giới, Lilia-san là em gái của vua Symphonia, Sieg-san thì là con gái của cựu Pháp sư Hoàng gia, và Alice là kẻ đứng đầu của tổ chức tình báo bự nhất thế giới… Ừ ha, người yêu mình cũng toàn tay to mặt lớn không.
[Mà, phản ứng của Kaito-san… có hơi thờ ơ khi nghe bọn em kể về quá khứ của mình nhỉ? Anh không thấy thu hút hay gì sao?]
[H-Hmmm. Chắc là không… Như em nói đó, có lẽ do ai ai xung quanh anh cũng tuyệt vời nên cái nhận thức của anh cũng bị bẻ cong theo rồi… Dù sao thì, không cần biết gia đình của hai đứa thế nào, hai đứa vẫn sẽ luôn là hai bé hậu bối đáng yêu của anh mà.]
[[.....]]
Nghe tôi nói, hai em ấy đồng loạt nhìn chằm chằm tôi với vẻ hứng thú rồi bật cười.
[... Em thích… điểm đó của anh lắm, Kaito-senpai.]
[Chà, em đã quen anh lâu rồi nên biết kiểu gì anh cũng nói thế.]
[Ế? Chị với anh ấy không phải chỉ mới quen biết nhau nửa năm thôi sao?]
[Không may là, chị đã biết Kaito-san được “bốn năm rưỡi” rồi.]
[Ếeeeeee!? Y-Ý chị là sao?]
Cái bốn năm Aoi-chan nói… chắc là lúc bọn tôi chơi game cùng nhau dưới thân phận là Ciel và Hibis, nên Hina-chan đương nhiên là không biết rồi.
Nhưng mà đúng thật, nếu tính cả khoảng thời gian đó vào… thì Aoi-chan là người tôi thân nhất trên thế giới này.
[...Bí mật.]
[Ế~~ Em tò mò quá đi! Aoi-senpai, đừng trêu em nữa, kể em nghe đi mà!]
[Fufufu… Không bé ơi~ Đó là những hồi ức rất quý giá đối với chị, nên chị sẽ không nói ra đâu. Anh cũng nghĩ vậy mà phải không, Ciel-san?]
[A-Ahaha…]
Nói xong, Aoi-chan cười khúc khích rồi nháy mắt với tôi. Hẳn em ấy cũng muốn tôi giữ bí mật đây mà.
Cơ mà… Aoi-chan trông có vẻ đang rất vui đó ha.
Thưa Bố, Mẹ—Ấn tượng ban đầu của con đối với Aoi-chan là em ấy rất lạnh lùng và khó bắt chuyện. Thế nhưng mà, trải qua nhiều thứ cùng nhau như thế này, suy nghĩ của con cũng dần đổi thay. À không, có lẽ không phải do ấn tượng của con thay đổi, mà là chính bản thân em ấy. Ít nhất thì, Aoi-chan của hiện tại… so với lần đầu gặp mặt—đã tràn đầy sức sống hơn nhiều rồi.
*****
<Lời bạt>
Serious-senpai Act3: [Nhân tiện, fromage, món được làm từ phô mai hoặc chính bản thân phô mai, sẽ được phục vụ sau plat. Đồ ăn Pháp thường được thưởng thức cùng với rượu, nên ăn phô mai sẽ giúp phần nào giảm bớt ảnh hưởng của rượu. Chà, dù sao thì mị cũng đã được ăn fromage đâu! Mị cũng chưa được thử ẩm thực Pháp bao giờ!! Mị cũng chưa bao giờ được nếm mùi thứ gọi là ẩm thực cao cấp hết!!! Thế méo nào chốn này chỉ có mỗi ca cao với bánh castella thế hả!!!?]