Trans: Serenin~
*****
Sau khi bị sốc bởi cái búng trán (mạnh) của Kuro, tôi lại quay trở về lễ hội với isis-san.
[... Giờ tự dưng anh thấy khát nước ghê. Chúng ta đi kiếm gì đó uống đi?]
[... Unnn… Ở đằng kia… có một quầy nước kìa.]
[Ô, thế thì anh đi mua nhé. Em muốn uống gì để anh mua cho?]
isis-san chỉ tay đến một nơi trông như quầy bán nước trái cây. Lướt nhanh qua menu, tôi có thể thấy nhiều loại nước ép được bày biện dễ thấy trong những chiếc hộp.
Sau đó, tôi đề xuất rằng mình sẽ mua cho cả hai cùng uống, thế là isis-san nghĩ ngợi một lát rồi đáp.
[... Anh định… mua gì?]
[Chắc là, ờ… nước ép trái gợn sóng.]
[... Vậy thì… em cũng muốn cái kia.]
[Ế? E-Errrr, ý em là… cái ly ở phía bên kia, “một chiếc ly lớn có hai ống hút” á?]
[... Unnn… Em muốn… uống cùng với… Kaito.]
Nhìn kiểu gì thì cũng chỉ thấy isis-san đang muốn uống phần chỉ-dành-cho-cặp-đôi. U-Unnn, à, không, ừm… Quả thật bọn tôi cũng là một đôi nên chọn món đó chắc cũng chẳng có vấn đề gì.
Nhưng dù vậy, hai đứa lại đang ở giữa thanh thiên bạch nhật thế này… còn có rất nhiều người ở xung quanh nữa chứ. B-Bị mọi người xem là một cặp đôi ngốc nghếch cũng thấy ngượng lắm chứ bộ.
[... Kaito… Anh không thích… uống cùng em sao…?]
[Không! Không có đâu! Anh chắc chắn sẽ gọi món đó mà!]
[... A… Unnn!]
Nỗi xấu hổ nhỏ nhoi này chẳng là gì với nụ cười siêu cấp thiên thần của isis-san cả. Ấy là cái giá quá nhỏ để tôi có thể được thấy em ấy hạnh phúc đến nhường nào… Tôi thậm chí còn không cần suy nghĩ khi quyết định xem bên nào có sức nặng hơn với trái tim của tôi.
Ngay sau khi đồng ý, tôi mua một ly nước ép trái gợn sóng từ quầy. Tất nhiên là ly dành cho cặp đôi em ấy đã đề xuất khi nãy rồi.
[Anh mua rồi đó.]
[... Cảm ơn nha… Em hạnh phúc lắm.]
[E-Errrr, cùng uống thôi ha?]
[... Unnn!]
Nhìn thấy cô bạn gái đáng yêu của mình vui như vậy, tôi bỗng cảm thấy hơi xấu hổ, nhưng rồi tôi cũng đưa miệng mình đến gần ống hút.
Bên ống hút còn lại, isis-san cũng di chuyển đến gần tôi hơn.
N-Nói sao đây ta… Hai đứa đáng lẽ đã hôn nhau nhiều lần rồi, thế nên hẳn là tôi không nên cảm thấy xấu hổ khi nhìn mặt em ấy ở cự ly gần, nhưng những tình huống khiến tôi nhận thức rõ ràng rằng hai đứa là một cặp lại khiến tôi xấu hổ theo kiểu khác.
Bởi vì không nhắm mắt lại như lúc hôn, thế nên khi đưa mặt lại gần nhau, tôi có thể thấy rõ nét khuôn mặt của isis-san.
Đôi môi bóng loáng, mềm mại đang ngậm ống hút đi kèm với đó là đôi mắt tựa ruby đang nhìn chằm chằm vào tôi.
Chẳng hiểu sao, tim tôi lại xao xuyến lạ thường.
***
Một lúc sau, cả hai cuối cùng cũng đã xử gọn ly nước, nhưng đôi bên đều không rời khỏi ống hút.
Tôi định khi isis-sen rời môi thì tôi cũng sẽ làm theo… nhưng chắc là em ấy cũng nghĩ y như vậy.
Chờ đối phương hành động trước, để rồi lỡ mất thời điểm thích hợp. Hai chúng tôi cứ thế nhìn thẳng vào nhau mà không nói lời nào.
Chiêm ngưỡng ngoại hình xuất chúng của isis-san, tôi lại lần nữa nhận ra vẻ đẹp tinh tế của bạn gái mình. Làn da trắng tuyết và vầng hào quang êm đềm kia đã góp phần làm tăng sức hút vốn đã cao của em ấy.
Mà, nhìn chằm chằm nhau như thế này lại khiến tôi như thấy được tình yêu nồng nhiệt mà đôi bên dành cho nhau đang ngày một lớn dần vậy.
Chẳng biết ai là người đã khởi xướng, chỉ biết rằng môi của cả hai đã rời khỏi ống hút tự bao giờ, sau đó, khoảng cách của tôi và em ấy càng ngày càng thu hẹp.
Tôi có thể cảm nhận được bàn tay mịn màng ấy đang đặt lên lưng tôi, và tôi cũng làm tương tự như vậy.
Chậm rãi nhưng chắc chắn… hai đứa đưa mặt đến gần nhau hơn… và rồi khoảng cách đã trở thành con số 0.
Tại đây, ngay lúc này, tựa như thế giới chỉ còn lại hai bóng hình, một của tôi và một của em ấy. Tôi có thể cảm nhận được hơi ấm trong vòng tay mình ngày càng ấm áp hơn, khiến tôi càng muốn được ôm chặt lấy hình bóng đó… Nhưng rồi, tiếng ly rơi xuống đất làm tôi choàng tỉnh.
[..........]
Rời khỏi đôi môi nhỏ nhắn lại đáng yêu ấy, tôi nhìn xung quanh như một con rối bị hỏng, như thể máu đã bị rút sạch.
Trong tầm mắt là rất nhiều, rất nhiều, rất nhiều người… đang hợp thành một vòng tròn có bán kính vừa phải với chúng tôi làm tâm, nhìn chằm chằm về phía này.
Tới giờ tôi mới sực nhớ lại rằng bản thân đang ở đâu… Hai đứa hiện tại đang ở thành phố lớn nơi tổ chức Lễ Hội Lục Vương, một lễ hội có số lượng người tham gia vô cùng khủng bố.
Vậy thì, tức là sao? Tức là tôi và isis-san vừa mới ôm nhau, hôn nhau công khai và thắm thiết giữa chốn thanh thiên bạch nhật…
[A, aaaaaaaaaaaa…. I-isis-san!?]
[Ế? Kya… K-Kyaito?]
Tưởng chừng máu đã bị rút cạn sạch khỏi cơ thể, nhưng giờ đây chúng cứ như đang nổ đùng đùng vì nỗi xấu hổ vậy.
… Từ khoảnh khắc đó, tôi nhanh nhẹn bế isis-san bằng kiểu bế công chúa… và chuồn đi với tốc độ chưa từng có tiền lệ trong suốt cuộc đời tôi.
Thưa Bố, Mẹ—Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!? C-Con đã lỡ làm mất rồi! Chỉ vì con quá yêu isis-san và bầu không khí lúc đó cũng rất tốt nữa, thế là con… Uwaaaaaaaaaaaaa!!! Tệ rồi! Ngượng quá đi! C-Cứ thế này thì—sao con dám lộ mặt trước công chúng được nữa!
*****
<Lời bạt>
Serious-senpai: [A-Ahaha, ahahaha… Đúng vậy, mị là hiện thân của sự Nghiêm Túc, còn sự Nghiêm Túc chính là mị… Không sao cả… Mị không còn sợ bất cứ thứ gì nữa rồi.]
???: [.....]
Serious-senpai: [À há! Ngươi đã đến rồi sao, Cô Gái Bí Ẩn ???... Nhưng thật tiếc cho ngươi, ta đã trở thành hiện thân của sự Nghiêm Túc rồi, kể cả một kẻ như ngươi—Fuuguh!?]
???: [À, vâng vâng~? Cho tôi một chiếc xe cấp cứu được không? Vâng, chỉ là tôi vừa tìm thấy một con nhỏ bị khùng đây… Vâng, tôi vẫn an toàn ạ. Tôi đã cẩn thận giữ khoảng cách với cô ấy rồi. Con nhỏ bị khùng đó sau khi gây ra nhiều chuyện ồn ào đã chìm vào giấc ngư rồi ạ. Vâng, đưa cô ấy đến khu cách ly giúp tôi nhé.]
<Nốt của Sẻ>
Dẹt sơ, nổ sớm Durin, thằng Dottore chuẩn bị tới số với mị =))))