Vol 1

Chương 2: Cuộc sống học đường dường như đang thay đổi

2026-01-19

2

Chương 2: Cuộc sống học đường dường như đang thay đổi

“Chết cha, mình ngủ quên mất rồi!”

Lúc Yamato tỉnh dậy thì đã khoảng giữa trưa.

Sau sự kiện đêm qua, cậu về nhà và lên giường đi ngủ với suy nghĩ rằng mình sẽ chỉ chợp mắt khoảng một tiếng thôi, nhưng kết cục lại thành ra thế này.

Gia đình Kuraki gồm có Yamato và mẹ cậu, người thường đi làm từ sáng sớm. Do đó, Yamato chỉ dựa vào đồng hồ báo thức, nhưng có vẻ nó chẳng có tác dụng gì với cơ thể cậu sau một đêm thức trắng. Cũng may là mẹ cậu không mắng về chuyện tối qua vì Yamato đã báo trước là mình sẽ ngủ lại nhà bạn.

Giờ thì đã quá muộn để đến trường đúng giờ, nhưng cúp học không phải là một lựa chọn với Yamato. Cậu nhanh chóng chuẩn bị xong xuôi và vội vã ra khỏi nhà.

Cậu đạp xe như bay trong mười phút.

Khi Yamato lao xe xuống con dốc đứng quen thuộc, tòa nhà trường Cao trung Ao Saki nơi cậu theo học hiện ra trước mắt.

Tự hỏi liệu nàng thánh nữ, Shirase Seira, có đang đi học không. Cô ấy cũng thức trắng cả đêm, biết đâu cô ấy sẽ nghỉ học.

(Mình không nghĩ là mình có thể nói chuyện với cậu ấy ở trường. Ở đó còn có những học sinh khác nữa.)

Vừa suy nghĩ về điều này, cậu vừa đi qua cổng trường và đỗ xe đạp ở bãi để xe.

Yamato xoay xở đến đúng vào giờ nghỉ trưa, nên cậu đi về phía lớp học cùng đám đông học sinh và lén nhìn vào bên trong qua cửa sau.

Rồi, trong lớp học ồn ào náo nhiệt, cậu thấy Shirase Seira đang ngồi một mình bên cửa sổ, tay chống cằm nhìn ra bên ngoài.

Bộ đồng phục blazer đen của cô trông thật phong cách khi được mặc chỉn chu, và đôi chân trắng ngần lộ ra từ váy trông thật hút hồn.

Bầu không khí quanh cô khác hẳn thường ngày, và không ai dám lại gần cô. Mọi người đều giữ khoảng cách để không làm phiền cô nàng lạnh lùng ấy.

Nói cách khác, chỉ còn lại hình ảnh thường thấy về một cô gái xinh đẹp, cô độc.

Vì thế nên Yamato thầm thất vọng. Cậu nghĩ những gì xảy ra đêm qua chỉ là một giấc mơ, một ảo ảnh, hay có lẽ chỉ là sự ngẫu hứng nhất thời của cô.

(Mày đang mong chờ cái gì chứ?)

Kkhông thể đứng đây mãi, Yamato quyết định bước vào lớp.

Cậu lặng lẽ đi vào, cố gắng làm cho sự hiện diện của mình mờ nhạt nhất có thể.

Khi cậu ngồi xuống chỗ của mình, bàn thứ ba từ dưới lên phía hành lang, một nam sinh nhận ra và thốt lên, “Hả?” rồi tiến lại gần.

“Ồ, cậu đi làm CEO đấy à? Chịu cậu luôn đấy, Kuraki-kun.”

Nam sinh vừa tiếp cận cậu là một người rất điển trai.

Tên cậu ta là Shinjo Eita. Cậu ta có mái tóc nâu sáng, khuôn mặt dễ mến, tính cách vui vẻ đúng như vẻ bề ngoài, và chiều cao khoảng 1m80.

Cậu ta là lớp trưởng, dù mới chỉ một tuần kể từ khi chia lại lớp. Đương nhiên là cậu ta rất nổi tiếng.

Tuy nhiên, cậu ta có vẻ chưa có bạn gái vào lúc này, và cậu ta đang cảm nắng cô y tá trường. Một trong những lý do khiến Yamato không thích cậu ta là việc cậu ta cứ bô bô về những chuyện như thế một cách ồn ào và công khai.

“Không, ý tớ là, tớ ngủ quên một chút. Hahaha…”

Thế nên, Yamato đáp lại bằng một nụ cười giả tạo và điệu cười tự nhiên nhất có thể.

“Thật đấy. Tớ cũng chẳng dậy nổi vào buổi sáng vì toàn thức xem mấy video linh tinh.”

“Ừ, ừ, đại loại thế.”

“Nhưng vẫn cố đi học được vào buổi trưa thì đỉnh thật. Nếu là tớ thì tớ nghỉ luôn ngày hôm đó cho rồi.”

Eita nói chuyện một cách nhẹ nhàng.

Cậu ta không có ý xấu và có lẽ chỉ đang cố tỏ ra thân thiện với một người bạn cùng lớp có hành vi bất thường. Cậu ta quả thực xứng đáng được gọi là lớp trưởng.

Tuy nhiên, Yamato không thích kiểu hành xử này. Cậu biết Eita không phải người xấu, nhưng cậu cảm thấy không thoải mái khi ở gần cậu ta.

Một vài bạn cùng lớp có vẻ đã tụ tập quanh cậu ta, và một trong số đó, một cô gái trông sành điệu, nhìn thấy Yamato và mở miệng tò mò.

“A, tớ khá chắc cậu ta là gã đó. Cậu biết đấy, cái người không đi học năm ngoái ấy.”

Đúng như cô ta nói, Yamato đã nghỉ học năm ngoái. Vì vậy, cậu không thể phủ nhận và không biết phải phản ứng thế nào.

Khi Yamato im lặng, bầu không khí xung quanh cậu dường như chùng xuống.

“Này, này, đừng nói những chuyện như thế. Chúng ta đang vui vẻ mà, giờ thì khó xử rồi đấy. Xin lỗi nhé, cậu ấy không có ý xúc phạm cậu đâu.”

Rồi, Eita cảnh báo cô gái sành điệu kia và thậm chí còn xin lỗi Yamato hộ cô ta.

Yamato vẫn giữ nụ cười trên môi và không to tiếng. Có lẽ nhờ vậy mà cô gái kia đáp lại, “Tớ thực sự xin lỗi, bọn tớ đôi khi nói mà không nghĩ. Làm ơn đừng để bụng quá nhé.”

Rốt cuộc thì Shinjo Eita là một người khéo léo. Cậu ta không để bầu không khí trở nên tồi tệ hơn, và cậu ta cũng không quên quan tâm đến Yamato.

Tuy nhiên, liệu họ có thể trở thành bạn bè hay không lại là chuyện khác.

Từ quan điểm của Yamato, dính líu đến một người như Eita bản thân nó đã là một sự khó xử.

Vì vậy, Yamato chỉ cầu nguyện và suy nghĩ.

—Rằng khoảng thời gian này sẽ sớm kết thúc.

Ngay lúc đó, tiếng ồn ào và náo nhiệt xung quanh cậu dừng lại.

Cậu lập tức hiểu ra lý do.

“Chào buổi trưa, Yamato.”

Yamato ngạc nhiên khi nghe thấy một giọng nói hơi khàn lọt vào tai và quay lại.

Shirase Seira đang đứng ngay sau lưng cậu.

Có lẽ bị choáng ngợp bởi bầu không khí bí ẩn mà cô tạo ra, những học sinh xung quanh lùi lại.

Nhưng Yamato cũng cảm thấy y như vậy.

“Ơ, ừ…”

“Nhưng đã trưa rồi. Không phải quá muộn rồi sao?”

“Không, chuyện là…”

Chính Seira là người tiếp cận cậu, nhưng không đời nào Yamato có thể vui mừng về điều này.

Đó là vì đây là ở trường, và cậu đang ở trong lớp học. Có bạn cùng lớp và học sinh các lớp khác xung quanh. Yamato không thể nào không bận tâm đến ánh mắt của họ.

Tuy nhiên, với Seira, tất cả những hoàn cảnh này dường như không liên quan, và cô nghiêng đầu nhìn Yamato, người đang cạn lời.

“Có khi nào cậu vẫn đang mộng du không? Hay cậu quên mặt tôi rồi? Chà, cũng không vô lý lắm. Giờ tôi đang mặc đồng phục mà.”

“Không, không phải thế…”

“Nói vậy chứ, đưa tôi thông tin liên lạc của cậu đi. Hôm qua tôi chưa có cơ hội hỏi.”

“Shirase-san, chờ chút!”

Không thể chịu nổi nữa, Yamato đứng dậy và chạy ra khỏi lớp, tay nắm lấy tay Seira.

Cậu chạy dọc hành lang tìm một chỗ vắng vẻ, nhận lấy những cái nhìn tò mò từ những học sinh đi ngang qua.

Tuy nhiên, hiện đang là giờ nghỉ trưa và tòa nhà nào cũng đầy học sinh. Khi Yamato đang bối rối, Seira gợi ý một địa điểm.

“Sân thượng thì sao? Tôi không nghĩ có ai ở đó đâu.”

“Chà, sân thượng là khu vực cấm… kể cả chúng ta có muốn dùng thì nó cũng bị khóa rồi.”

“Tôi biết cách lên sân thượng. Sẽ ổn thôi.”

“Thật á?”

“Thật mà.”

Seira không tỏ ra tự hào về điều đó và bắt đầu đi trước như thể đang dẫn đường cho cậu. Vì không còn nơi nào khác để đi, Yamato quyết định lẳng lặng đi theo cô.

Khi lên đến đầu cầu thang, họ thấy cánh cửa dẫn ra sân thượng vẫn bị khóa.

Ngay khi Yamato bắt đầu nghĩ rằng bậc cầu thang sẽ là một nơi tốt để ngồi nói chuyện, Seira đột nhiên đá vào lỗ thông hơi ở dưới cùng cánh cửa.

Thế là tấm chắn thông hơi bung ra một cách hoàn hảo.

Seira chui qua đó không chút do dự rồi vẫy tay gọi cậu.

(Ai là người đã đặt cho cậu ấy cái biệt danh “Thánh nữ” vậy trời…)

Khi Yamato bước ra sân thượng với những suy nghĩ đó, ánh nắng mặt trời chiếu rọi rực rỡ lên cậu.

Cậu nhìn xuống rồi ngước lên nhìn bầu trời xanh trong vắt bên trên.

“Cảm giác thật tuyệt ~”

Seira, người vừa hét lên điều đó, dang rộng hai tay và trông thật thoải mái.

Gió thổi tung tóc và váy cô cùng lúc, khiến Yamato cảm thấy bối rối.

Cậu thậm chí còn hơi lo lắng khi thấy cô không phòng bị như vậy.

Đột nhiên, Seira quay lại.

Trong khi giữ tóc cho khỏi bay, cô ngước đôi mắt to tròn nhìn thẳng vào cậu.

“Tôi làm phiền cậu à?”

Seira hỏi với giọng điệu thản nhiên, không phải chất vấn cũng chẳng phải xin lỗi.

Chắc cô đang nói đến việc cô gọi cậu trong lớp lúc nãy. Hiểu được điều này, Yamato lắc đầu nguầy nguậy.

“Không, thành thật mà nói thì cậu giúp tớ nhiều lắm. Mặc dù hơi khó xử một chút.”

“Ra vậy.”

Có lẽ Seira cố tình giúp cậu.

Dù nghĩ vậy, Yamato vẫn quyết định nói rõ trước.

“……Nhưng, nếu có thể, tớ sẽ rất cảm kích nếu dùng một phương pháp ít gây chú ý hơn. Shirase-san có thể không quan tâm, nhưng tớ để ý đến ánh mắt người khác, bầu không khí, mấy thứ đại loại thế.”

Nếu sự việc vừa xảy ra châm ngòi cho một tin đồn kỳ lạ nào đó, cả hai có thể gặp rắc rối.

Yamato hiểu rằng có lẽ đã quá muộn, nhưng cậu vẫn nói để phòng hờ cho tương lai.

“Tôi hiểu rồi.”

Seira trả lời đơn giản, rồi nghiêng đầu như muốn nói, “cậu nói xong chưa?”

Yamato nhẹ nhõm vì cô có vẻ không bị xúc phạm, và nói thêm điều khác đang lởn vởn trong đầu.

“Nhưng tớ rất vui vì có thể nói chuyện với cậu, hay đúng hơn là… tớ cũng đang hy vọng được trao đổi thông tin liên lạc với Shirase-san.”

“Ra thế. Chà, tôi sẽ gọi cậu sau.”

“Ơ, ý tớ là…”

“Dù sao thì, trao đổi thông tin liên lạc nào.”

Rồi cô lôi điện thoại ra từ túi và đưa màn hình cho cậu xem.

Trong khi Yamato đang thao tác đăng ký, cậu quyết định nhắc nhở cô.

“Nhưng lần sau cậu gọi tớ, hãy nghĩ đến thời gian và địa điểm nhé.”

“Hửm? Xin lỗi, tôi không hiểu.”

“Cậu biết đấy…”

“Tôi đùa thôi, đừng nghiêm túc quá.”

Tim Yamato lỡ một nhịp khi Seira mỉm cười với cậu mà không báo trước.

(Lần nào cũng vậy, quá đột ngột và bất ngờ.)

Tuy nhiên, lần này nụ cười giống của một đứa trẻ tinh nghịch hơn là của một thánh nữ. Dù sao thì, nó vẫn không tốt cho tim chút nào.

Bình thường cô luôn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nên khi cười, sức sát thương của cô là vô cùng lớn. Yamato thực sự nghĩ rằng nụ cười của thánh nữ có thể là thứ khiến người ta thăng thiên.

“Nhưng Shirase-san, cậu cũng biết đùa và mấy thứ đó ha.”

“Thỉnh thoảng.”

“Rõ ràng hơn một chút sẽ tốt hơn đấy.”

“Hừm, tôi sẽ suy nghĩ về điều đó.”

Seira nói là đùa, nhưng không rõ cô có hiểu ý nghĩa của việc đọc bầu không khí, suy nghĩ về thời gian và địa điểm khi nói chuyện hay không.

Tuy nhiên, Yamato cảm thấy mình sẽ chỉ bị xoay như chong chóng nếu cứ tiếp tục nói về vấn đề này.

Giờ nghỉ trưa sắp kết thúc, nên Yamato định bảo Seira quay lại lớp.

“Ơ, cậu đang làm gì thế…?”

Cậu nhận thấy Seira đang ngả lưng.

Seira cởi áo blazer ra đắp làm chăn và nhắm mắt lại với vẻ thoải mái. Cô hoàn toàn ở chế độ ngủ trưa.

Vì cô không trả lời câu hỏi của Yamato, có thể cô đã ngủ rồi.

Dẫu vậy, Yamato nghĩ mình cần phải đánh thức cô dậy.

“Này, Shirase-san?”

“…Yamato, cậu có muốn tham gia cùng tôi không? Dễ chịu lắm.”

“Chuông sắp reo rồi đấy.”

“Chúc ngủ ngon.”

“Cậu sẵn sàng trốn tiết sao..”

Ding dong dong dong… và tiếng chuông reo lên.

Nhưng Seira không có dấu hiệu gì là sẽ tỉnh dậy.

Rõ ràng là cô ấy nghiêm túc định cúp các tiết học buổi chiều.

“Hầy.”

Với một tiếng thở dài, Yamato cũng nằm xuống.

Cậu làm vậy một cách nửa vời, nhưng cậu biết mình chắc chắn sẽ bị các bạn cùng lớp hỏi rất nhiều câu hỏi nếu quay lại bây giờ.

Có lẽ vì đang nghĩ đến chuyện này mà cậu thản nhiên nằm xuống cạnh Seira.

Khi Yamato đang tự hỏi liệu có nên giữ khoảng cách thêm một chút không, Seira quay đầu nhìn cậu.

“Hả? Rốt cuộc Yamato cũng sẽ trốn tiết à.”

“Tại ai đó trông quá xinh đẹp để có thể là người thật.”

“Chà, cảm ơn chúa vì ai đó đó.”

“Tớ sẽ làm thế khi tớ thích.”

Sau cuộc trao đổi ngắn, tiếng chuông vào học vang lên. Giờ thì không thể quay lại lớp học được nữa rồi…

“Có khi lát nữa tớ sẽ bị gọi lên đấy.”

“Có thể lắm.”

“Họ sẽ không gọi phụ huynh chúng ta đâu nhỉ…?”

“Khoản này thì tôi phải đồng ý với cậu.”

Hiếm khi thấy Seira cau mày. Có vẻ ngay cả thánh nữ cũng không thể không lo lắng về việc bị thông báo cho bố mẹ.

“Cả lớp chắc đang bàn tán xôn xao về chúng ta lắm, chắc sẽ có nguyên một cái drama trên mạng xã hội cho xem.”

“Hừm~ sao cũng được~”

“Cậu chẳng quan tâm gì đến chuyện đó cả nhỉ. Cậu cũng nên bắt đầu quan tâm một chút đi chứ… Ý tớ là, Shirase-san nổi tiếng như vậy, tớ không hiểu sao cậu lại không thân thiết với ai cả.”

“Hả? Tôi thân với Yamato mà.”

Seira nói với vẻ mặt tỉnh bơ. Yamato xấu hổ quay lưng lại với cô.

“Chà, đúng là vậy… nhưng cậu không còn ai khác thân thiết ngoài tớ. Tại sao trước đây cậu không thử kết bạn?”

Yamato hỏi khi đang quay lưng lại, và Seira thốt lên một tiếng “hừm.”

“Nếu cậu không thoải mái thì không cần trả lời đâu.”

“Tôi chưa nghĩ nhiều về chuyện đó, nhưng tôi đoán là vì không có ai tôi muốn nói chuyện cùng. Tôi không thực sự thích những mối quan hệ quan tâm chăm sóc hay bất cứ thứ gì đại loại thế.”

Yamato quay lại nhìn mặt cô khi cô nói điều này, tay cô vươn lên bầu trời và khuôn mặt mang vẻ trầm tư xa xăm.

“Vậy tại sao tối qua cậu lại mời tớ đi chơi cùng? Có phải vì chúng ta học cùng trường và cậu không muốn tớ tiết lộ chuyện cậu đi chơi phố giữa đêm không?”

Đó là một câu hỏi tồi tệ, Yamato nghĩ.

Nhưng đó là lý do duy nhất cậu có thể nghĩ ra.

Cả hai không gặp nhau năm ngoái vì khác lớp, và dù giờ đã chung lớp nhưng cũng chưa bao giờ nói chuyện với nhau. Đó là một mối quan hệ mà cô ấy thậm chí còn không nhớ tên cậu cho đến khi Yamato nói cho cô ấy biết tối qua.

Cô gái cô độc ấy đã mời một người như vậy, người mà cô chưa từng nói chuyện trước đó đi chơi cùng. Từ quan điểm của Yamato, cậu chỉ có thể nghĩ rằng mục đích của cô là muốn cậu giữ im lặng về mặt khác của cô ấy.

“Bởi vì… tôi muốn nói chuyện với cậu.”

Đó là lý do khiến Yamato giật mình khi nghe những lời cô nói ra một cách quá đỗi bình thường.

“…”

Khi Yamato đang suy tính xem nên trả lời thế nào, Seira quay đầu lại và tiếp tục.

“Tôi nhìn thấy sự buồn chán trong mắt Yamato. Nó khiến tôi cảm thấy gần gũi với cậu hơn.”

Có vẻ như Seira đã nhìn thấu ý định thực sự của Yamato ngay từ đầu.

Thực tế, Yamato đã chán ngấy sự tẻ nhạt của cuộc sống thường ngày, và khi nhìn thấy Seira, người dường như ở một thế giới khác với mình, cậu cảm thấy khao khát cô.

Nhưng phần “cảm thấy gần gũi hơn” khiến cậu băn khoăn. Liệu cô ấy cũng cảm thấy sự buồn chán giống Yamato và khao khát một sự thay đổi trong cuộc sống hàng ngày của chính mình?

Nhưng với Yamato, việc Seira nhận ra cảm xúc của cậu và mời cậu đi chơi là quá đủ để khiến cậu hạnh phúc.

“…Cảm ơn vì điều đó. Tớ rất vui vì hôm qua cậu đã rủ tớ.”

Thế nên, khác với con người bình thường của mình, Yamato đã có thể bày tỏ lòng biết ơn một cách chân thành.

“Fufu, không có chi. Tôi đã rất vui và tôi cũng mừng vì đã mời cậu.”

Yamato chùn bước khi Seira nói điều này với nụ cười vô tư trên môi.

Thấy Yamato như vậy, cô lại cười.

Shirase Seira không kiêu kỳ và rất tự nhiên, luôn cố gắng giao tiếp mọi thứ một cách thẳng thắn. Yamato không thể không ngưỡng mộ cô vì cậu dường như hoàn toàn trái ngược với cô về mọi mặt.

Có phải vì thế không? Yamato bỗng muốn kể cho cô nghe điều gì đó về bản thân mình.

Cậu muốn Seira biết về nó.

“…Thực ra thì, cậu biết đấy. Tớ từng là một đứa hay nghỉ học.”

“Ồ?”

Yamato tưởng mình đã tiết lộ một chuyện khá nặng nề, nhưng Seira phản ứng như thể chẳng có gì quan trọng được nói ra cả.

Yamato hơi không thoải mái nhưng vẫn tiếp tục câu chuyện.

“Tớ không thể tham dự lễ khai giảng vì bị cảm lạnh vào đúng ngày hôm đó, và nó kéo dài khá lâu. Đến lúc tớ khỏi thì đã là một tuần sau đó. …Nó khiến tớ sợ đến trường.”

“Mmm.”

“Sau một tuần, các mối quan hệ, hay các nhóm bạn, đã được hình thành. Và tớ đã không thể tham dự buổi gặp mặt đầu tiên quan trọng nhất. Tớ chỉ là không thể ép mình đi học, cứ nghĩ đến việc mọi người sẽ nhìn mình thế nào.”

“Mmm.”

Đó là một sự xác nhận đơn giản, nhưng cậu có thể thấy Seira đang lắng nghe mình.

Nhờ vậy, Yamato có thể tiếp tục câu chuyện mà không do dự.

“Nên tớ đã nghỉ một ngày. Lúc đầu, tớ nghĩ chỉ một ngày thôi, nhưng tớ nhận ra đã sang tháng Năm khi tớ cứ kéo dài mãi. Phải nói là một kỳ nghỉ dài đấy.”

“Mmm.”

“Tớ biết mình gặp rắc rối, và tớ đã hoảng loạn. Sau đó tớ đọc trên mạng rằng các kỳ nghỉ sẽ thiết lập lại mọi mối quan hệ, nên cuối cùng tớ cũng đến trường sau kỳ nghỉ.”

“Hể, có thiết lập lại không?”

“Không, không hề… Chà, tất nhiên là không rồi. Tớ thậm chí còn chẳng có mối quan hệ nào để mà thiết lập lại.”

Yamato cứ ngỡ cô ấy sẽ cười mình nhưng Seira thậm chí không chớp mắt.

Cô vẫn im lặng, chỉ ngước nhìn bầu trời.

Vì lý do nào đó, Yamato thấy nhẹ nhõm khi thấy cô như vậy và bắt đầu kết thúc câu chuyện.

“Nên tớ đã cô độc kể từ đó vì mọi người nghĩ tớ là kẻ xấu. Tớ đoán những tin đồn đã bị bóp méo một cách kỳ quặc. Chà, tớ không thể giải thích từng lý do cho sự xấu hổ này, và giờ tớ cũng chẳng làm gì được nữa.”

Khi Yamato kết thúc câu chuyện với giọng điệu tự chế giễu, Seira mỉm cười với cậu.

“Nhưng giờ cậu đâu có cô đơn.”

“Hả?”

“Nhìn này, có tôi ở đây mà.”

“…”

Yamato đỏ mặt trước Seira, người vừa nói những lời đó mà không chút ngại ngùng.

Nhưng cậu không cảm thấy muốn phủ nhận điều đó.

“…Nhờ có Shirase-san, tớ đang thoát khỏi kiếp cô độc rồi.”

Seira chẳng bận tâm liệu Yamato có từng nghỉ học trong quá khứ hay không. Cô sẽ không bao giờ thay đổi thái độ vì điều đó.

Vì lý do này, Yamato cảm thấy khá sảng khoái, dù cậu vừa kể cho cô nghe về quá khứ của mình, thứ có thể gọi là lịch sử đen tối của cậu.

Hai người họ nằm phơi nắng cùng nhau một lúc.

Tiếng chuông kết thúc tiết năm đã kéo Yamato đang thiu thiu ngủ trở lại với thực tại.

Hừm~ Yamato tỉnh dậy với cơ thể uể oải và lười biếng, theo sau là Seira, người đang vươn vai.

Lưng cậu đau nhức, và cậu rên lên một tiếng đau đớn.

“Đau lưng quá. Lần sau, tớ sẽ mang cái gì đó để lót.”

Nàng thánh nữ này đang định sẽ tiếp tục lười biếng trong tương lai nữa đây.

“Chà, tớ đoán cậu sẽ phải từ bỏ cái biệt danh thánh nữ thôi. Cậu cúp học mà không bị trừng phạt gì cả.”

“Có lẽ vậy. Thôi, tôi quay lại đây.”

“Ding-pong, ding-pong…”

“Thông báo mời học sinh Kuraki Yamato lớp 2B. Shirase Seira lớp 2B. Mời lên phòng giáo viên ngay lập tức. Xin nhắc lại…”

Mặt Yamato tái mét khi nghe thông báo của trường, rồi cậu quay sang nhìn Seira.

Thế rồi Seira thở dài, khoanh tay với vẻ mặt sưng sỉa.

“Thôi xong!”

Nói cách khác, tình hình khá tệ.

“Tớ không nghĩ giờ mình còn tâm trí đâu mà lo người khác nghĩ gì…”

“Xin lỗi nhé, tôi kéo cậu vào vụ này rồi.”

Cô lè lưỡi mà không chút hối lỗi.

Cử chỉ đó quá đỗi dễ thương và đáng yêu đến mức Yamato bắt đầu cảm thấy chuyện đó chẳng còn quan trọng nữa.

“Chà, tớ cũng đoán trước được một nửa chuyện này sẽ xảy ra rồi. Ý tớ là, thêm vào đó, tớ cũng cúp học buổi sáng mà.”

Thông báo này sẽ biến cái tên Yamato trở nên nổi tiếng trong trường.

Dù sao thì, cậu cũng bị triệu tập cùng với thánh nữ. Giờ không còn là lúc lo lắng về bầu không khí xung quanh nữa.

Khi bắt đầu nghĩ về tương lai, cậu dần dần co rúm lại.

Khi Seira cười, má Yamato bắt đầu giật giật và cô vỗ vai cậu.

“Cậu sẽ ổn thôi. Tôi sẽ lo liệu nếu chuyện trở nên tồi tệ.”

Trong tình huống thảm khốc thế này, thái độ của Seira vẫn ngầu đến mức khiến Yamato, một thằng con trai, cảm thấy mình chẳng có gì để mất.

“Cậu đáng tin cậy thật đấy, Shirase-san, tớ có thể dựa vào cậu ngay cả những lúc thế này… nhưng tớ cũng sẽ chịu trách nhiệm.”

“Ra thế.”

Yamato cố hết sức để thể hiện khí phách đàn ông, nhưng bên trong cậu đang sợ chết khiếp.

Khi Yamato quyết tâm, Seira nhìn vào mặt cậu và hỏi.

“Nhắc mới nhớ, sao cậu cứ gọi tôi kèm thêm chữ ‘san’ thế? Bỏ đi cũng được mà.”

“Ưm, không có lý do gì đặc biệt…”

“Hể.”

Seira chui qua lỗ thông hơi, dường như không định theo đuổi vấn đề này nữa.

“…Shirase…”

Yamato muốn gọi to tên cô ấy lên.

Và rồi Seira ló đầu ra từ lỗ thông hơi.

“Cậu gọi tôi à?”

Có vẻ cô đã nghe thấy Yamato, và cậu cảm thấy mặt mình đỏ bừng.

“T, từ giờ tớ sẽ gọi cậu bằng tên.”

“Được rồi.”

Sau khi Seira hài lòng rụt đầu lại, Yamato cũng chui qua lỗ thông hơi.

Yamato mím chặt cái miệng đang chực cười toe toét và cùng cô đến phòng giáo viên.

Kết quả là, Yamato và cô không bị mắng nhiều lắm.

Đó là vì các giáo viên bỗng nhiên tốt bụng lạ thường với Seira sau khi cô đổ lỗi cho tình trạng sức khỏe là lý do cúp học.

Ngược lại, việc quay trở lại lớp học đối với cậu còn khó khăn hơn nhiều.

Sau tiết sáu, Yamato bị các bạn cùng lớp dồn dập hỏi han.

Các câu hỏi đều đại loại như, “Hai người đang hẹn hò à?”

Seira trả lời, “Bọn tôi chỉ là bạn.”

Chỉ riêng việc Seira có một người bạn dường như đã là một tin tức chấn động, và mọi người xung quanh đều xôn xao.

Yamato giải thích việc mình cúp học như đã nói với giáo viên, và tình hình được giải quyết.

Ngày hôm sau ở trường, những ánh nhìn của mọi người xung quanh như những mũi kim châm vào người cậu.

Đúng như dự đoán, vụ cúp học cùng Seira đã biến Yamato thành người nổi tiếng trong trường.

Sự thay đổi trong phản ứng của mọi người xung quanh, nói nhẹ thì, thật đáng chán nản.

Học sinh các lớp khác, những người Yamato chưa từng gặp, giờ thường xuyên ghé qua lớp, nhìn cậu từ xa và thì thầm với nhau.

Tất nhiên, nhiều người trong số họ tiếp cận Yamato và hỏi cậu về mối quan hệ với Seira. Cái mác “cựu học sinh trốn học” dường như vô hiệu trước chủ đề về thánh nữ.

Cũng dễ hiểu khi nói chuyện với một Yamato trầm tính dễ hơn là một Seira lạnh lùng và khó gần. Dẫu vậy, nếu cứ bị hỏi đi hỏi lại những câu giống nhau thì quả thực rất mệt mỏi.

Đến khi tan học, Yamato hoàn toàn kiệt sức.

Tuy nhiên, vẫn còn một điều đáng lo ngại…

“Kurakin!”

Khi tưởng chừng như giờ học cuối cùng cũng kết thúc, Eita huých vai Yamato một cách thân mật.

Yamato, người bị gọi bằng một biệt danh kỳ quặc, cảm thấy khó chịu nhưng không làm gì được và mỉm cười.

“Cậu làm ơn đừng gọi tớ như thế được không? Cứ gọi bình thường thôi.”

“Thật á? Tớ thấy nghe hay mà, Kurakin.”

“Không, cứ gọi tớ…”

“Được rồi, Kuraki!”

Eita mỉm cười và ra dấu ok.

Yamato không thích thói quen dễ dãi của Eita… và cậu phát ngán với nó, nhưng cậu vẫn cố đáp lại bằng dấu ok.

Eita đã để ý đến Yamato sau sự việc với Seira hôm qua. Không giống những học sinh khác thích buôn chuyện, cậu ta muốn làm bạn với Yamato, nên Yamato không thể phớt lờ Eita được.

Tuy nhiên, khó hơn dự kiến để theo kịp bản tính dễ dãi của cậu ta. Cậu gần như hối hận vì quyết định nói chuyện với cậu ta.

“Nhắc mới nhớ, Kuraki không tham gia câu lạc bộ nào đúng không? Cậu có muốn tham gia câu lạc bộ bóng đá trong nhà của bọn tớ không?”

“Xin lỗi, tớ không giỏi thể thao, nên tớ xin kiếu.”

“Ra vậy. Tiếc nhỉ. Quản lý của bọn tớ cũng dễ thương lắm đấy.”

Vai Eita chùng xuống đầy thất vọng.

Giống như bất kỳ chàng trai nào ở độ tuổi này, Yamato cũng quan tâm đến chủ đề về những cô gái dễ thương.

Nhưng với Yamato, người chưa từng có một người bạn thực sự nào cho đến gần đây, việc kết thêm bạn nữ và cuối cùng là có bạn gái dường như chỉ là mối quan tâm thứ yếu.

Kể cả đối phương có là Seira thì cũng vậy thôi.

Cậu thậm chí còn nghĩ thật ngu ngốc khi nghĩ đến chuyện có quan hệ tình cảm với một cô gái xinh đẹp như vậy.

Hơn bất cứ điều gì, Yamato không muốn phá vỡ tình bạn mà mình vừa có được.

Hôm nay cậu chưa nói chuyện với Seira lần nào.

Cậu chắc là cô ấy đang cố tránh nói chuyện ở những nơi công cộng, nhưng nhìn thấy cô ấy lao ra khỏi lớp mà không thèm chào một tiếng khiến Yamato cảm thấy cô đơn.

“Này, cậu không phải về cùng thánh nữ sao?”

Eita hỏi, không lạnh lùng, mà như một câu hỏi chân thành.

“Tớ không hứa gì với cậu ấy hôm nay cả…”

Nếu có gì thì, hôm qua bọn họ thậm chí còn không về nhà cùng nhau.

Yamato cầm lấy cặp sách để che đi sự xấu hổ như thể đang cố tỏ ra bình thường.

“Được rồi, tớ về đây.”

Ngay khi cậu chuẩn bị rời khỏi lớp, Eita chào tạm biệt Yamato một cách thân thiện, “hẹn gặp lại nhé.”

“Ừ, mai gặp.”

Sau khi trả lời, cậu rời khỏi lớp và tự nhiên bắt đầu bước nhanh hơn.

Vì Yamato đã có thể làm bạn với Seira, nên việc chào tạm biệt cô ấy cũng là chuyện bình thường thôi, giống như cậu vừa làm với Eita vậy.

(Chúng tôi vẫn chưa cách nhau xa lắm đâu nhỉ?)

Sau khi thay giày ở tủ để giày, Yamato lập tức bắt đầu chạy.

Khó mà đuổi kịp Seira, nhưng Yamato đã đến được khu phố sầm uất.

Cậu nghĩ rằng mình có thể đi cùng Seira sau giờ học, nên cậu quyết định đi bộ đến trường thay vì đi xe đạp, và điều đó đã phản tác dụng.

Hướng này hơi khác hướng về nhà, nhưng cậu vẫn quyết tâm tìm cô ấy.

Nếu ai đó hỏi Yamato định làm gì sau khi tìm thấy cô ấy, thì cậu ấy chưa quyết định cụ thể gì cả.

Yamato chỉ muốn nói với cô ấy một câu thôi, thế thôi.

Ngay khi bước vào khu phố sầm uất, cậu lập tức phát hiện ra Seira.

Tuy nhiên, tình hình có vẻ không ổn.

Ngay cả từ xa, Yamato cũng có thể thấy Seira đang bị một nhóm đàn ông thô lỗ bám theo.

Một vài tên trong số đó trông rất đô con, khiến chân Yamato run rẩy.

Nhưng Yamato vỗ mạnh vào chân mình, tự trấn an bản thân và bắt đầu chạy.

“Shirase!”

Cậu gọi to tên cô, và Seira ngạc nhiên quay đầu lại.

Cứ thế, Yamato chen vào giữa đám đàn ông và đứng ngay cạnh Seira.

“Gì đây, bạn trai em à?”

Yamato trả lời gã đàn ông đang khó chịu, lắc đầu nguầy nguậy.

“Không, cậu ấy là bạn tôi.”

Đám đàn ông kia bắt đầu cười, có lẽ vì thấy Yamato đang run rẩy.

“Nếu mày chỉ là bạn, thì biến đi. Em thà đi chơi với bọn anh còn hơn đi với thằng công tử bột này, đúng không?”

Một gã hỏi lạnh lùng, nhưng Seira không trả lời như thể không nghe thấy tiếng gã, thay vào đó cô chọc vào vai Yamato.

“Này, nhà Yamato ở hướng này à?”

“Không, không phải, nhưng mà…… ý tớ là, cậu bình tĩnh quá mức rồi đấy.”

Khác với Seira, người hỏi cậu bằng thái độ cực kỳ vô tư, Yamato đang rất lo lắng.

Khi cậu liếc nhìn gã đàn ông bị Seira phớt lờ với vẻ sợ hãi, cậu thấy đúng như dự đoán, hắn ta đang rất tức giận, gân guốc nổi lên trên thái dương.

Yamato nghĩ mình phải làm gì đó trước khi gã này nổi đóa.

Nhưng đồn cảnh sát lại cách đây một quãng.

Người lớn xung quanh giả vờ như không thấy chuyện này, và cậu không thấy thoải mái khi hét lên cầu cứu.

Chỉ cần nắm tay cô gái và bỏ đi thôi, Yamato thoáng nghĩ, nhưng rồi đổi ý, vì có vẻ bọn chúng sẽ không để họ đi dễ dàng như vậy.

Chọc chọc. Seira lại chọc vào vai cậu và nói,

“Vậy, đi thôi”.

“Ồ….”

Yamato cũng bắt đầu bước đi theo lời thúc giục của Seira.

Này, đùa nhau à?

Rồi một gã trong bọn túm lấy vai Yamato. Hắn là tên to con nhất bọn, và vai Yamato kêu răng rắc khi bị hắn nắm.

“Á…”

Đám đàn ông cười thích thú khi thấy mặt Yamato nhăn nhó vì đau.

“Này, này, thằng đó đang khóc à?”

“Tao nghĩ nó sắp bĩnh ra quần đến nơi rồi đấy.”

Đám đàn ông xung quanh trêu chọc và hùa theo, khiến gã đàn ông siết chặt vai cậu hơn nữa.

Không ổn rồi. Có vẻ chúng ta sẽ không thoát được vụ này đâu. Khi Yamato quyết định rằng mình có thể phải kêu cứu, gã đàn ông đang giữ vai Yamato đổi sắc mặt.

“—Á, đau, đau, đau!”

Khoảnh khắc tiếp theo, gã đàn ông đang bò lê bò càng trên mặt đất với tiếng hét thảm hại.

Seira đã nắm lấy cổ tay gã và vặn ngược lại trong chớp mắt.

Ngay sau đó, Seira vẫy tay về phía sau lưng đám đàn ông và nói bằng giọng lơ đãng, “Chú cảnh sát, ở bên này ạ.”

Đúng như lời cô nói, có một sĩ quan cảnh sát đang đi về phía này từ đằng xa.

Khác với đám đàn ông lập tức bỏ chạy, Yamato đứng đó trong trạng thái ngẩn ngơ.

Không phải vì cậu thấy nhẹ nhõm vì hết đau, hay vì nhẹ nhõm khi thấy cảnh sát.

Mà là hình ảnh Seira quật ngã gã đàn ông lúc nãy đang ám ảnh tâm trí cậu.

Lúc đó, cô không hề có biểu cảm gì trên khuôn mặt.

Tuy nhiên, có một cơn giận dữ nhất định trong cô. Cô có một ánh nhìn đáng sợ nhưng đầy tin cậy.

Chỉ cần nhớ lại khuôn mặt Seira lúc đó, tim cậu đập thình thịch như trống dồn.

Ngay lúc đó, Seira nắm lấy tay phải cậu, và Yamato bừng tỉnh.

“Chạy thôi.”

“Hả?”

Ngay khi cô gọi, Seira kéo tay Yamato và bắt đầu chạy về hướng ngược lại với viên cảnh sát.

Yamato không hiểu tại sao họ cũng cần phải chạy trốn. Cậu chỉ biết cắm đầu chạy để không bị Seira, người đang dẫn đường, bỏ lại phía sau.

Họ tiếp tục chạy trên phố, và ngay cả khi đã qua khỏi khu phố sầm uất, họ vẫn tiếp tục chạy.

Mọi người tò mò nhìn  Yamato khi cậu chạy ngang qua họ, nhưng điều đó không làm giảm tốc độ.

(Bình thường thì phải ngược lại chứ……)

Đó là vị trí của bọn họ.

Trong tình huống hiện tại, Seira là người chạy trước, còn Yamato, người theo sau cô, được nắm tay như một nàng công chúa trong truyện cổ tích. Không phải Yamato không hài lòng với bố cục này, nhưng cậu chán ghét bản thân vì quá yếu đuối.

Thêm vào đó, Yamato bắt đầu thở hổn hển trước, và vì không biết cô đang đi đâu, cậu cảm thấy như mình đang bị bắt cóc.

“Hộc, này, chúng ta đi đâu thế?”

Cậu hỏi khi cả hai đã cách xa thành phố và ở bên bờ một con sông hoặc con suối vắng vẻ. Lúc này, phổi Yamato đã đạt đến giới hạn.

Rồi, Seira từ từ dừng lại và quay người.

“Hộc, hộc… Tôi chưa nghĩ ra.”

Cách Seira lau mồ hôi trên trán bằng mu bàn tay trong khi lấy lại hơi trông khá sảng khoái.

Cứ như thế, Yamato không nhịn được cười khi nhận ra nếu cậu để mặc cô, cô sẽ chạy cho đến khi ngã quỵ.

Seira, người có vẻ đã quyết định nghỉ ngơi quanh đây, cởi áo blazer, xắn tay áo sơ mi lên và ngã người xuống bãi cỏ.

Yamato làm theo và nằm xuống cạnh cô. Cậu hít một hơi thật sâu, phổi cậu cầu xin oxy, và mùi cây cỏ tràn ngập mũi cậu.

“Phù, chúng ta chạy xa thật… đây là đâu?”

“Không biết.”

“Lạy chúa. Cậu chẳng có tí phương hướng nào, thế mà cứ cắm đầu chạy mà không suy nghĩ.”

Rồi Seira quay mặt sang tôi.

“Tôi không mù đường.”

“Không, cậu không có ý thức về phương hướng. Không có ứng dụng bản đồ, cậu sẽ lạc ngay cả trong khu vực quanh trường học.”

“Chắc vậy. Thế không bình thường sao?”

Khuôn mặt lạnh tanh của Seira vẫn y nguyên, nhưng cô không chịu bỏ cuộc.

Yamato nghĩ mình nên nói rõ ở đây, nên cậu đáp lại một cách mạnh mẽ.

“Không, không bình thường chút nào. Cậu hay đi khu trò chơi và karaoke lắm đúng không? Thế mà lần nào cậu cũng phải mở ứng dụng bản đồ mỗi khi bị lạc.”

“Nhưng cậu thấy đấy, khu đó hỗn loạn và dễ nhầm lắm.”

“Và ngay cả bây giờ, cậu cũng sẽ phải mở ứng dụng bản đồ để tìm đường về, đúng không? Tớ khá ngạc nhiên là bản thân Shirase lại không nhận thức được việc mình mù đường đấy.”

Nói xong, Yamato nhận ra mình đã nói hơi quá.

Có lẽ vì thế mà Seira đã quay lưng lại từ lúc nào không hay.

“Yamato, cậu cũng biết nói ra những lời xấu tính thật đấy.”

Seira buột miệng, giọng hờn dỗi.

“…Lỗi tại tớ. Tớ đã đi quá giới hạn.”

“Tôi không để bụng đâu.”

Khi Yamato đang tự hỏi có nên nhìn trộm khuôn mặt đang bĩu môi của Seira không, Seira quay lại đối mặt với cậu.

Cô dường như đã trở lại trạng thái bình thường với khuôn mặt lạnh tanh quen thuộc.

Ước gì tôi có thể nhìn thấy khuôn mặt bĩu môi của cô ấy, nhưng tôi cũng nhẹ nhõm khi thấy cô không quá bận tâm.

“Tôi dính đầy mồ hôi và nhớp nháp quá. Tôi cần đi tắm.”

“Có sông kìa.”

“Hừm, trông vẫn lạnh lắm.”

Yamato tưởng mình đang đùa, nhưng cô ấy trả lời với vẻ mặt nghiêm túc. Cậu tự hỏi liệu cô ấy có nhảy xuống đó nếu là mùa hè không.

Cậu chợt nhận ra Seira đang nhắm nghiền cả hai mắt và sắp ngủ thiếp đi.

Yamato sợ cô ấy bị cảm lạnh, nên đànhhỏi cô ấy về chuyện lúc nãy trong khi đánh thức cô dậy.

“Này, tại sao chúng ta lại phải chạy? Ý tớ là, giải thích với cảnh sát thì phiền phức thật nhưng mà…”

“Hừm… hôm nay chúng ta mặc đồng phục, và tôi nghĩ sẽ rắc rối nếu họ nhớ mặt chúng ta.”

“Hợp lý.”

Với Seira, có vẻ cảnh sát là đối tượng quan trọng cần đề phòng hơn nhiều so với đám du côn.

Trong trường hợp đó, cậu hỏi cô ấy thêm một điều mà mình đang thắc mắc.

“Ngoài ra, hôm nay cậu không nói chuyện với tớ ở trường. Có lẽ cậu chỉ đang để ý giúp tớ thôi?”

Rồi Seira nhổm người dậy và chớp mắt nhìn Yamato.

“Cậu đang nói cái gì thế?”

Rõ ràng là không phải.

“Không phải à?”

“À, xin lỗi. Tôi chỉ đang mải nghĩ về việc đi đến cửa hàng CD hôm nay thôi.”

Nói cách khác, không phải cô không quan tâm đến Yamato, chỉ là cô có chuyện khác trong đầu.

Rất đúng kiểu Seira, cô vẫn khó nắm bắt như mọi khi.

“Vậy thì tốt rồi.”

Khi Seira thấy sự thất vọng của Yamato dù miệng nói vậy, cô nghiêng đầu khó hiểu.

Nhưng chỉ trong chốc lát, và cô sớm nhớ ra một vấn đề khác.

Sau khi vỗ tay như thể vừa nảy ra ý tưởng, Seira lại mở miệng.

“Nhân tiện, tôi chưa cảm ơn cậu. Cảm ơn vì đã đến lúc nãy nhé.”

Yamato lảng tránh ánh nhìn, xấu hổ vì được cảm ơn một cách đầy trách nhiệm như vậy.

“Tớ có làm gì to tát đâu. Tớ run lẩy bẩy, tớ tưởng mình sẽ giúp được gì đó, nhưng rốt cuộc Shirase lại cứu tớ.”

Seira lúc đó thực sự rất ngầu. Cách cô vặn và xoay người mà không quan tâm đến sự chênh lệch về thể hình thật không thể rời mắt được.

Cô chắc hẳn đã học một số kỹ thuật tự vệ vì cô có thể xử lý chúng rất tốt. Việc cô có thể áp dụng nó vào thực tế thật tuyệt vời.

Tuy nhiên, Yamato có lòng tự trọng của đàn ông và không muốn khen ngợi cô một cách thành thật. Dù cậu cảm thấy như vậy, cậu không muốn nói, “lúc đó ngầu thật đấy!”

Seira mỉm cười và nói với Yamato, người đang đấu tranh trong tư tưởng.

“Nhưng lúc đó Yamato thực sự rất ngầu. Tôi rất vui vì cậu đã đến.”

Cô nói ra điều cậu muốn nói một cách rất dễ dàng.

Từ quan điểm của Yamato, thật tuyệt vời khi cô có thể nói thẳng thắn và không giả tạo, trong khi Seira không thích cảm thấy xấu hổ và muốn trốn đi ngay cả sau khi nhận được lời khen.

“…Cảm ơn vì điều đó.”

Việc chỉ có thể trả lời cô một cách yếu ớt khiến cậu cảm thấy mình thật thảm hại. Cảm giác tự ti của Yamato càng lớn mạnh hơn kể từ lúc đó, và cậu đang trên bờ vực của việc rơi vào sự tự ghét bỏ nhẹ.

“Thôi, tôi về đây.”

Seira đứng dậy và vươn vai sảng khoái.

Cô không nhận thức được sự mặc cảm mà Yamato đang thầm che giấu. Cậu cảm thấy mình được cứu rỗi theo nhiều cách bởi tính cách sảng khoái của cô.

Và rồi, khi câu đang nhìn theo bóng lưng Seira lúc cô phủi bụi khỏi mông, Yamato chợt nhận ra.

(—Cái gì thế kia? Chẳng lẽ là…)

Lưng áo sơ mi của cô trong suốt, và một đường kẻ đen mảnh có thể nhìn thấy được.

…… Không nghi ngờ gì nữa. Đó là đồ lót.

(Không, đừng nhìn. Nhìn đồ lót con gái là biến thái.)

Dù vậy, bản năng đàn ông khiến ánh mắt cậu bị hút vào đó.

Nhưng mà, màu đen. Một màu sắc thật trưởng thành.

“Hửm? Có gì trên lưng tôi à?”

Seira bất ngờ quay lại và hỏi tò mò.

Không ổn rồi. Giờ thì không thể che giấu việc cậu đang nhìn vào lưng áo cô ấy được nữa.

“K, không, không có gì trên đó cả……”

(Mình nên trả lời thế nào đây?)

Khi Yamato đang nghĩ đến việc chỉ ra sự thật là đồ lót của cô đang lộ ra, Seira dường như đã nhận ra.

“Có lẽ là, nó bị xuyên thấu hả?”

“Hả? Không, ý tớ là…”

“Tôi có áo blazer, nên tôi không mặc áo camisole.”

Nói rồi, Seira khoác áo blazer lên.

“Ơ, hể…”

“Được rồi, đi thôi”.

(Thế là xong á!?)

Mặc cho Yamato bối rối, Seira bắt đầu bước đi như chưa có chuyện gì xảy ra.

“Khoan đã, này, Shirase.”

Khi Yamato ngăn cô lại, Seira nhìn lại cậu tò mò.

“Hửm, gì thế?”

“Cậu biết đấy, tớ nghĩ cậu nên biết xấu hổ hơn một chút chứ, đúng không? …Tớ biết tớ không ở vị trí để nói điều này, nhưng mà…”

“Tôi không ngại nếu đó là Yamato.”

Seira nói không chút do dự và không hề đỏ mặt.

Điều đó có nghĩa là cô không quan tâm vì cô không coi Yamato là đối tượng yêu đương, hay có nghĩa là cô tin tưởng cậu đến mức đó?

Yamato không hiểu ý nghĩa thực sự trong lời nói của cô và đứng hình, miệng há hốc.

Thấy Yamato như vậy, Seira nói thêm.

“Là do tôi bất cẩn, nên đừng bận tâm. Quan trọng hơn, trời đang lạnh dần rồi. Về nhà thôi.”

“Nếu ý cậu là vậy… tớ hiểu rồi.”

Trời quả thực đang trở nên hơi se lạnh, có lẽ vì mặt trời đang lặn. Nếu cứ tiếp tục thế này, cậu có thể bị cảm lạnh mất.

Khi họ bắt đầu đi bộ về phía nhà ga, Yamato hỏi một câu.

“Nhà Shirase có gần đây không?”

“Hừm, chắc vậy. Đi bộ khoảng mười lăm phút. Còn cậu?”

“Tớ cũng mất chừng đó thời gian… hoặc có thể là 20 phút.”

“Hôm nay cậu đi bộ nhỉ? Hôm qua cậu đi xe đạp mà.”

“…Tớ nghĩ tớ có thể đi chơi cùng Shirase hôm nay.”

Hiếm khi Yamato thành thật đến vậy.

Sau khi nói ra, cậu có thể cảm thấy tai mình nóng lên.

“À… ra vậy. Vậy đó là lý do cậu có mặt ở khu phố sầm uất.”

Seira gật đầu như đã hiểu chuyện gì đang xảy ra, rồi tiếp tục.

“Vậy thì để trống lịch sau giờ học ngày mai nhé. Tôi sẽ đi đến cửa hàng CD và tôi cần cậu đi cùng.”

“Rõ rồi.”

Sau đó, cả hai đi bộ trong im lặng và tạm biệt khi đến ga gần nhất.

Đã lâu lắm rồi Yamato mới cảm thấy nôn nóng chờ đợi ngày mai đến như vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!