Tập 01 - Khởi Đầu

Chương 15 - Kế hoạch thành công

2025-08-29

6

Tiếng hét trong trẻo của thiếu nữ hoàn toàn không hợp với không khí tại hiện trường, làm gián đoạn nhóm người đang định tiếp tục ra tay.

Cả đại ca lẫn đàn em và cô nàng nóng bỏng đều không khỏi dừng lại động tác, ngẩng đầu lên nhìn.

Thiếu nữ chỉ mặc một chiếc váy liền trông có vẻ rất lạnh, lúc này ánh đèn đường lờ mờ chỉ vừa vặn chiếu đến cổ thiếu nữ, khiến người ta nhất thời chưa nhìn rõ được dung mạo của nàng.

Chưa đợi những người khác phản ứng lại, thiếu nữ đã chạy nhanh vòng qua mấy người chắn trước mặt, lao đến bên cạnh thiếu niên đang nằm sấp trên đất.

Ngay cả đám côn đồ cũng hơi ngớ người vì diễn biến này.

Đúng vậy, đây chính là giải pháp chiến thuật phi bạo lực mà Lâm Anh đã nghĩ ra sau khi chứng kiến diễn biến sự việc một lúc và cảm thấy mình dường như không thể không ra tay.

Tên của nó là: "lợi dụng sự thân thiện của thiếu nữ đáng yêu để tạo ra một khoảng thời gian đóng băng, sau đó nhân lúc hỗn loạn, giữa đám đông mà lấy đi cái đầu chó của thiếu niên đáng thương này…"

“Khoan đã, ngươi là ai vậy?”

À, hình như không thuận lợi như nàng nghĩ.

Đám người này không biết thương hoa tiếc ngọc sao? Đánh cũng đã đánh gần xong rồi, cứ để ta đỡ người đi không được sao?

Lâm Anh vừa ngồi xổm trên đất, tay phải khẽ vuốt lưng thiếu niên, khẽ nhíu mày khó có thể nhận ra.

Nàng quay đầu khẽ ngẩng mắt lên, bày ra một vẻ mặt yếu ớt đáng thương và tủi thân.

“Tôi là em gái của anh ấy, mấy người là ai, tại sao lại đánh anh trai của tôi?”

Lâm Anh không đổi sắc mặt, tự mình ngụy trang một thân phận, nhanh chóng nhập vai diễn xuất.

Việc lựa chọn thân phận này cũng có sự cân nhắc của nàng. Như những gì nàng đã băn khoăn lúc nãy, Lâm Anh vốn dĩ chỉ là một người ngoài cuộc, hoàn toàn không rõ ân oán giữa đám người này. Nếu nàng không phân biệt trắng đen mà xông vào can ngăn, cũng có thể là làm hỏng chuyện tốt của người tốt cũng không chừng.

Dù sao kiếp trước, nàng đã từng thấy chuyện người tốt gọi bạn bè đến vây đánh kẻ xấu một trận rồi bỏ đi, nên nàng không muốn trực tiếp ra tay.

Mà nếu lấy thân phận một người qua đường can thiệp, lúc này lại phải đối mặt với vấn đề “ngươi là ai vậy?”, nếu Lâm Anh là một phú nhị đại cơ bắp cuồn cuộn, đeo bịt mắt và mặc áo choàng thì không nói, nhưng với vẻ ngoài yếu ớt dễ bị xô ngã này, hoàn toàn không có sức uy hiếp để can thiệp.

Vậy thì chỉ còn một lựa chọn, đó là tham gia vào cuộc xung đột này với tư cách một người có liên quan không quá nhạy cảm, vừa có thể moi thông tin, hoặc có lẽ thông qua lời nói mà đuổi đối phương đi?

Dù sao nhìn thiếu niên này bây giờ đã bị đánh đến mức thần trí không rõ ràng, chắc hắn cũng không còn sức để nói chuyện nữa phải không? Vậy thì xin ngươi hãy yên lặng phối hợp diễn xuất đi.

Thế là đối mặt với đám lưu manh mặt đầy thịt, thiếu nữ khẽ bĩu môi, bày ra vẻ mặt tủi thân và có chút sợ hãi.

“Anh trai nửa ngày không đến trường tôi đón tôi, tôi liền đến gần đây để tìm anh ấy, kết quả liền thấy anh ấy bị mấy người vây đánh…”

Nói xong khóe mắt còn như lóe lên chút lệ.

Được rồi, Lâm Anh thừa nhận, việc này thực hiện xong còn thú vị hơn nàng nghĩ, đến nỗi nàng bây giờ diễn càng lúc càng vui vẻ.

Dù sao, những tình tiết như giả dạng thân phận xông vào đám đông, thản nhiên cứu mỹ nữ (???) bị vây khốn, từ trước đến nay nàng chỉ có thể xem trên TV và mạng, hôm nay hiếm hoi có cơ hội thực hành nên khiến nàng có chút hưng phấn.

Cảm ơn ngươi, người anh em xa lạ bị đánh cho nằm sấp trên đất không thể động đậy.

“Hắn…, hắn nợ tiền chúng ta, đúng! Hắn nợ tiền không trả, cho nên hôm nay chúng ta mới phải dạy dỗ hắn.”

Mặc dù tự xưng là xã hội đen, nhưng bọn họ thực ra cũng chỉ là một đám côn đồ còn kết bè với học sinh trong trường, cũng không đến mức nói là sát khí đằng đằng gì đó, thấy người đến chỉ là một cô bé thì ít nhiều cũng có chút chột dạ mà hạ giọng xuống, sau khi suy đi nghĩ lại vẫn dùng những tế bào não vốn không dư dả để miễn cưỡng tìm một cái cớ.

Dù sao vẻ ngoài của Lâm Anh hiện tại, trang điểm một chút là người trưởng thành, đặt vào cấp ba là nữ sinh trung học, ném vào cấp hai là nữ sinh cấp hai tiêu chuẩn, nhìn thế nào cũng là một người trẻ tuổi vô hại.

Mấy người hung hãn vây quanh cũng không đến mức làm khó một cô bé như vậy, ít nhất nắm đấm đều đã thu lại.

“Nói bậy, anh trai tôi sao có thể nợ tiền mấy người.”

Thiếu nữ trả lời ngay lập tức cái cớ của đối phương.

Cũng không phải là quan sát ngữ khí, thần thái của đối phương gì cả, thực ra Lâm Anh không quá chú ý đến phần đó, chỉ bằng cảm giác nàng cũng có thể đoán được đại khái. Vậy thì câu trả lời này cũng chỉ là đang đọc kịch bản vừa viết trong lòng mà thôi, dù sao nàng bây giờ chỉ là một em gái ngây thơ vô tội, cho dù anh trai thật sự nợ tiền thì nàng còn biết làm sao đây?

Không quản bọn họ trả lời thế nào, Lâm Anh cúi người đỡ thiếu niên dậy, dùng vai đỡ hắn.

Liễu ca nhíu mày không mở miệng.

Một mặt là hắn cảm thấy nói chuyện vớ vẩn với con nhóc lông còn chưa mọc đủ này thật sự không có tiền đồ, mặt khác là người phải đáng thì cũng đã đánh gần xong rồi, mặc dù thằng nhóc này vừa nãy còn ra vẻ không thấy quan tài không đổ lệ, còn dám mắng mình, khiến hắn suy nghĩ có vẻ là vẫn chưa đánh đủ nặng, chuẩn bị gọi người khác ra tay nữa để đánh cho hắn phục mới thôi.

Nhưng bây giờ giữa đường lại xuất hiện một mỹ thiếu nữ từ đâu chui ra, khiến cơn tức của hắn cũng giảm đi một chút.

Nghĩ kỹ lại, nếu tiếp tục ra tay có lẽ sẽ xảy ra chuyện, vậy thì hôm nay dừng lại ở đây, tha cho thằng nhóc này một lần đi, coi như hắn may mắn.

Nhìn thiếu nữ dìu thiếu niên từ từ đứng dậy chuẩn bị khập khiễng rời đi, mấy người bên cạnh có chút không kìm được.

“Liễu ca, cứ để hắn đi vậy sao?”

Tiểu Vương dựa lại gần, nhỏ giọng hỏi.

“Không thì sao? Đánh cũng đã gần xong rồi, ngươi còn muốn thế nào nữa, đủ rồi.”

“Không phải Liễu ca, huynh xem, khoản nợ trước đã được thanh toán rồi, nhưng khoản nợ tên đó mắng huynh lúc nãy, vẫn chưa tính đâu.”

“Vậy thì sau này các ngươi giúp ta tính đi, hôm nay tâm trạng ta không tệ, lười chấp nhặt với hắn.”

“Đừng mà Liễu ca, huynh không thấy sao, lúc nãy ta thấy cô em gái đó trông cũng khá xinh, không bằng.”

Người khác bên cạnh mắt gian xảo cũng nháy mắt mấy cái về phía sau lưng thiếu nữ.

“Ngươi có ý gì, chẳng lẽ các ngươi còn muốn động tâm tư xấu xa?”

“Không phải, huynh hiểu lầm rồi, Liễu ca. Ý ta là tuy không thể cưỡng ép, nhưng thằng nhóc này bình thường cha mẹ đều không ở nhà, cho nên có thể như vậy…”

Thiếu niên mặc đồng phục học sinh thì thầm vài câu vào tai Liễu ca, khiến hắn bừng tỉnh đại ngộ.

“Tốt lắm, không ngờ ngươi còn có ý tưởng hay như vậy.”

Bày ra vẻ mặt “Yoshi, yoshi, ngươi làm tốt lắm”, Liễu ca liên tục gật đầu.

“Khụ khụ, cô em này xin dừng bước.”

Lâm Anh chưa thể ra khỏi con hẻm đã bị chặn đường.

Thiếu nữ nhíu mày đáng yêu, hơi bất mãn hỏi.

“Lại làm sao nữa?”

“Cô emnói đây là anh tai của ngươi phải không? Mặc dù không quen cô em, nhưng chúng ta lúc nãy không lừa cô em đâu, chính vì anh trai của cô em đã khiến chúng ta trước đó đã mất đi không ít tiền, tính tròn là hắn nợ tiền chúng ta, cô em có thể hiểu được không?”

“Vậy thì sao?” Thiếu nữ hỏi với giọng run rẩy sợ hãi.

“Hắn bây giờ đã như vậy rồi, vậy chúng ta cũng không làm khó hắn nữa, dù sao chúng ta ít nhiều cũng là bạn học cùng trường mà.”

Vậy thì sao? Lâm Anh trong lòng điên cuồng phàn nàn, hai người các ngươi muốn nói gì thì mau nói đi, sao lại mở đầu dài dòng thế?

“Người ta thường nói không đánh không quen biết mà, vốn dĩ chúng ta định lát nữa sẽ đưa anh trai của cô em đi ăn, nhưng hắn bây giờ thế này cũng không đi được rồi, hay là... cô em nể mặt đi thay hắn?”

Bày ra vẻ mặt nịnh hót đến buồn nôn, một trong hai người trước mặt có khuôn mặt chuột, thân hình khỉ đưa ra lời mời, không hề có ý định che giấu suy nghĩ bẩn thỉu trong lòng.

Tốt lắm, muốn chơi trò này sao?

Thiếu nữ trong lòng lộ ra nụ cười hệt như Light Yagami.