Chính truyện

Chương 02

2023-11-18

4

Kurkan hiếm khi được gọi bằng tên của họ. Hầu hết các lục địa đều xem thường, coi họ là những kẻ man rợ hoặc quái thú. Điều này là bởi vì Kurkan được biết đến là những kẻ được thừa hưởng dòng máu của quái vật, bản chất của họ là những kẻ vô nhân đạo và thiếu đứng đắn. Họ là những sinh vật nguy hiểm, bốc đồng, buông thả và hành động dựa theo bản năng.

Nhưng có một điều mà mọi người ghen tỵ với họ đó là sức mạnh thể chất và vẻ ngoài xinh đẹp. Sự kỳ quái ẩn chứa bên dưới làn da không thể làm lu mờ vẻ ngoài xuất chúng được các vị thần ban tặng.

Sự chênh lệch này đã khiến Kurkan trở nên nổi tiếng. Trên thực tế, trong số những nô lệ thì Kurkan luôn đắt giá nhất. Thậm chí cả ở Estia, nơi chế độ nô lệ được xem là bất hợp pháp thì họ vẫn bị buôn bán bí mật.

Tâm trí nàng đang mơ hồ nhưng vẫn chắc chắn một điều. Đó chính là người đàn ông đang ở trước mặt nàng không hề thích hợp để làm một nô lệ tình dục hay để mua vui. Đúng hơn mà nói thì từng tế bào từ cơ thể người đàn ông này đều toát ra vẻ quyền lực. Nàng có thể cảm nhận được người đàn ông này đang nhìn mình một cách khinh thường đầy ngạo nghễ từ trên cao.

“...”

Cơ thể Leah di chuyển theo bản năng. Leah lùi lại nhưng ngay sau đó lưng nàng chạm vào bức tường. Một cảm giác cứng ngắc, lạnh buốt chạy dọc sống lưng cùng lúc với cảm giác bị mắc kẹt.

Người đàn ông ở trong góc nhìn nàng với đôi mắt thích thú. Chậm rãi và nhàn nhã, người đàn ông rút ngắn khoảng cách giữa hai người. Anh ta bước đến gần nàng cho đến khi cơ thể hai người chạm vào nhau. Leah ngay lập tức cảm thấy ngột ngạt nhưng chỉ có thể đứng yên tại chỗ. Lúc này nàng nhận thấy việc hít thở cũng là một việc khá khó khăn.

Dùng một ngón tay dài, người đàn ông lật chiếc mũ của áo choàng ra khỏi đầu nàng. Anh ta có một giác quan siêu phàm nên không có gì mà anh ta có thể bỏ lỡ. Người đàn ông cau mày nhìn vào bộ tóc giả màu nâu khô cứng rẻ tiền mà Leah đang đội, rồi xé nó ra ngay lập tức. Mái tóc màu bạc rực rỡ với ánh sáng mờ nhạt của Leah xõa xuống eo nàng.

Đôi mắt vàng của người đàn ông nheo lại nhìn nàng. Cái nhìn âm ỉ lướt qua khắp người nàng khiến làn da trần của nàng cảm giác như bị châm chích, bị khoét lỗ ở những nơi bị anh ta nhìn đến. Dù đang mặc quần áo, nàng vẫn có cảm giác trần trụi.

Chiếc gáy mảnh khảnh, xương quai xanh hơi lộ ra qua bộ quần áo xộc xệch, khuôn ngực phập phồng khi nàng thở khó nhọc đều được người đàn ông nghiên cứu. Không khó để nhận ra thiếu nữ mà anh ta dồn vào chân tường không phải là một thường dân.

“Không thể tin một tiểu thư ở đẳng cấp như cô lại đến khu đèn đỏ. Có điều gì đó không ổn xảy ra với giới quý tộc à?”

Leah duỗi thẳng đôi vai căng thẳng của mình. Thay vì phản bác thì nàng lại bình tĩnh mở miệng và nói ra những gì đang quay cuồng trong đầu mình. “Có lẽ anh không biết mục đích của tôi khi đi theo anh…”

Nàng ngước lên nhìn người đàn ông, cảm thấy bên trong đang chết dần. Nàng đã nhận nhầm người! Nhưng làm sao có thể giải thích với người đàn ông này mà không phải tiết lộ mình là ai?

“Mục đích à?” Đôi môi anh ta nhếch lên một nụ cười chế giễu, hoàn toàn hiểu ra động cơ của nàng.

“Có chuyện gì sao? Tôi chỉ tìm niềm vui trong khi đảm bảo danh tính của mình được giấu kín.”

“...”

Người đàn ông không nói nên lời. Không phải ngày nào cũng có một quý tộc với những nỗ lực cải trang thất bại đến nơi này. Nàng hẳn là đang che giấu điều gì đó.

Mặc dù anh ta còn nhiều câu hỏi muốn được giải đáp nhưng anh không ép nàng thêm nữa. Mặt khác, sự im lặng của người đàn ông khiến Leah vô cùng bối rối, tim nàng đập loạn xạ trong lồng ngực. Nàng biết lúc này khuôn mặt mình đã đỏ mọng như quả cà chua béo ú.

Nàng buộc phải cụp mắt xuống vì xấu hổ. Có lẽ người đàn ông này đêm nay cũng đang tìm kiếm thú vui tiêu khiển nào đó, và trong hoàn cảnh hiện tại điều đó có vẻ được chấp thuận. Nàng đã cho rằng người đàn ông này là “trai bao” hẳn đã khơi gợi sự hiếu kỳ của anh ta. Ngôn ngữ cơ thể người đàn ông đã sớm nói cho nàng biết anh ta sẽ không để nàng rời đi sớm.

Leah im lặng, cuối cùng đã quyết định được hành động tiếp theo của mình. Dù sao thì nàng cũng sẽ không bao giờ gặp lại người đàn ông này. Nếu đây là một trong những cái giá để phá hủy danh dự của Hoàng thất vậy thì cách thức như thế nào không còn quan trọng nữa.

Nàng nắm chặt mép váy bằng đôi tay run rẩy. Ngay từ khi bắt đầu nàng đã quyết tâm làm điều này ngay cả khi biết mình sẽ chết. Vì vậy vào lúc này không có lý do gì để nàng phải sợ hãi.

Khi nàng từ từ ngước lên và bắt gặp ánh mắt nóng bỏng của người đàn ông, nàng nhận ra đôi đồng tử vàng của anh ta nheo lại, quai hàm nàng ngay lập tức muốn rớt xuống. Chứng kiến điều đó ở khoảng cách gần như thế này thật đáng kinh ngạc.

Bị mê hoặc, nàng quên mất từng giây đang trôi qua. Nhưng một tiếng cười sâu thẳm khiến nàng bừng tỉnh.

Leah ấn ấn vào ngực người đàn ông, cố gắng tạo khoảng cách giữa họ. Tuy nhiên sức mạnh yếu ớt từ cánh tay mảnh khảnh của nàng không đủ để khiến người đàn ông di chuyển dù chỉ một chút. Thay vào đó nụ cười nhếch môi của anh ta càng sâu hơn khi nhìn nàng vật lộn như thế này.

Người đàn ông này có vẻ đang tận hưởng điều này, nàng trừng mắt với anh ta.

“Đừng hành động liều lĩnh. Tôi chỉ tìm ai đó nhận tiền để quan hệ tình dục cùng thôi.” Nàng nói với sự khó chịu hiện rõ trong giọng nói. Trong mắt anh ta, nàng không phải người phụ nữ khiêm tốn vậy thì việc gì nàng phải hành xử như vậy?

Người đàn ông chỉ cười khàn khàn trước sự thẳng thắn của nàng. Anh ta hỏi lại với sự thích thú. “Vậy tôi có nên gọi cô là chủ nhân không?”

Người đàn ông này chắc chắn là kẻ thô lỗ. Nàng nghiến răng và cởi nút trên chiếc váy đang mặc bằng đôi tay run rẩy. Nàng chỉ muốn chuyện này kết thúc. Trong khi cố gắng cởi bỏ chiếc váy, người đàn ông thì thầm vào tai nàng khiến bàn tay nàng trở nên lóng ngóng.

“Tôi nên là người làm điều này mới phải.”

Trước khi nàng kịp phản đối, đôi tay to lớn đã dễ dàng nâng cả cơ thể nàng lên. Người đàn ông đối xử với nàng như thể nàng là một đứa trẻ!

Được anh ta ôm trong vòng tay, nàng nhìn anh ta mà trong lòng đầy hoang mang.

“Sợ sao?” Anh ta hỏi.

Câu trả lời của nàng không được nghe thấy vì ngay khi nói điều đó, anh ta đã ném nàng lên giường rồi leo lên trên người nàng. Chiếc giường kêu cọt kẹt dưới sức nặng của anh ta. Những ngón tay mảnh khảnh nắm lấy cằm Leah và vuốt ve môi dưới đều đặn của nàng.

“Sao cô dám đến nơi này?”

Giọng nói vang khẽ bên tai khiến nàng rùng mình. Tuy nhiên sự đe dọa của anh ta cũng không thể làm lung lay quyết tâm giữ bí mật lý do đến đây của nàng, và cả danh tính của nàng nữa.

“Cứ làm những gì anh được bảo thôi.” Nàng nhướng một bên mày giả vờ bình tĩnh. “Đừng lo. Tôi hứa sẽ trả tiền cho anh.”

Nghe vậy người đàn ông thì thầm với giọng dịu dàng. Đôi mắt anh ánh lên vẻ thích thú tinh nghịch. “Mở chân ra.”

** Còn tiếp **

u170390-95509bdc-98b9-4b8b-bcce-fc859d7b525a.jpg