Trans: Yuuki
Edit: 鈴木松井
***************************************************
“Ôi trời, Yuricia-chan dễ thương quá.”
“…Dah.”
Tôi đang được một người phụ nữ trung niên với mái tóc điểm những sợi bạc ôm lấy.
Tên bà ấy là Viola Wright- mẹ của Flora, tức là bà ngoại hiện tại của tôi và đồng thời là một trong bảy Hồng Y của Giáo Hội Thánh Mẫu. Viola là người đứng đầu mảng pháp luật Với danh hiệu “Thẩm Phán Máu Lạnh”, bà là một nhân vật đáng sợ từng dồn tôi vào đường cùng.
Viola sở hữu một năng lực khủng khiếp mang tên “Phán Quyết Tội Lỗi”, chính là thứ đã giúp lần ra tung tích và khiến Cain truy đuổi tôi đến cùng. Bà ta thực sự là kẻ thù truyền kiếp của tôi. Thế nhưng, biểu cảm hiện tại của bà lại chẳng có chút gì đáng sợ. Trông bà chẳng khác gì một người bà đang cưng chiều cháu gái.
Dù vậy, tôi không được phép lơ là. Tôi khéo léo đóng vai một đứa trẻ sơ sinh để không bị lộ thân phận thật.
“Khi nghe tin Flora đã sinh con, ta đã nghĩ đến việc truy lùng con đến tận chân trời góc bể để xử tử… nhưng cháu gái thật đáng yêu, nhỉ Cain?”
“Hah, haha…”
Ngay cả Cain, người lúc nào cũng mạnh mẽ, giờ cũng ngoan ngoãn như mèo con trước mặt Viola. Với địa vị của bà trong Giáo Hội Thánh Mẫu, điều đó hoàn toàn dễ hiểu.
“À mà mẹ này, mẹ nghĩ sao về mái tóc của Yuricia?”
“Sao à? Hmm… thật kỳ diệu. Ta chưa từng thấy ai có toàn bộ mái tóc là ‘Tóc Thánh Mẫu’ như thế này.”
“Ngay cả mẹ và con cũng chỉ có một sợi… Có lẽ đứa trẻ này thực sự được Thánh Mẫu ban phước.”
Tôi chẳng biết “Tóc Thánh Mẫu” là gì, và thành thật mà nói, tôi cũng chẳng quan tâm. Giờ tôi chỉ mong kẻ thù đáng sợ này rời đi càng sớm càng tốt.
“Có thể là vậy. Cho dù con bé không được ban phước thì ta vẫn sẽ làm mọi thứ vì nó.”
“Hehe, ngay cả ‘Thẩm Phán Máu Lạnh’ cũng dịu dàng với Yuricia nhỉ?”
“Tất nhiên rồi. Dù sao thì nó cũng là cháu gái yêu quý của ta.”
Hả?
Bà vừa nói gì?
Khi Viola nhẹ nhàng vuốt đầu tôi, lời nói của bà khiến tôi sững sờ.
——Bà vừa nói “cháu gái”?
Tôi——là con gái á!?
Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra thế này?
Lẽ ra tôi phải nhận ra điều này từ sớm. Vậy mà tôi lại hoàn toàn bỏ qua cho đến tận bây giờ.
Trong cơn hoảng loạn, tôi đưa bàn tay bé xíu xuống giữa hai chân.
——Không có gì cả.
Thứ quan trọng đáng lẽ phải có của một thằng con trai… hoàn toàn biến mất!
Trước bằng chứng rõ ràng và không thể chối cãi, tôi buộc phải chấp nhận sự thật.
Cơ thể tôi——là của một “bé gái”.
Nhìn lại, có rất nhiều dấu hiệu. Tôi lẽ ra phải nhận ra ngay từ lúc được đặt tên là “Yuricia”. Nhưng vì quá phấn khích với việc tái sinh thành công, tôi đã bỏ qua chúng.
Đúng vậy, giờ tôi đã trở thành con gái.
Ở kiếp trước, tôi là “Vương giả của Vực sâu”, sống một cuộc đời không được đền đáp và kết thúc đầy bi kịch. Dù ước nguyện được chạm vào “Ngọn đồi thánh” của Thánh Nữ đã thành hiện thực, vẫn còn vô số mong ước và tiếc nuối chưa thể hoàn thành. Trong đó có những điều chỉ có thể đạt được khi là đàn ông.
“Giờ phải làm sao đây…”
Sau khi Viola rời đi, tôi lẩm bẩm một mình, nhưng nhanh chóng nhận ra chẳng thể làm gì được nữa.
“Thôi thì… đành chấp nhận vậy.”
Dù có tiếc nuối đến mấy thì cũng không thể thay đổi sự thật. Tôi đành quyết định chấp nhận việc mình đã trở thành nữ giới. Khả năng thích nghi nhanh được xem là phẩm chất của một pháp sư giỏi. Nếu vậy tôi hẳn là xuất sắc lắm.
Chớp mắt một cái, tôi đã tròn một tuổi.
Đến lúc đó, tôi đã không còn bận tâm đến chuyện giới tính nữa. Bởi vì có một điều thú vị hơn rất nhiều để tôi tập trung vào.
Đó chính là——tài năng của tôi trong cơ thể mới này.
Cả cha lẫn mẹ tôi đều là những anh hùng được ca tụng. Và bản thân tôi là linh hồn tái sinh của một đại pháp sư từng mang danh hiệu “Vương giả của Vực sâu”. Với xuất thân như vậy, tôi chắc chắn phải sở hữu một tài năng phi thường.
Thế là một ngày nọ, khi mẹ Flora đang bận rộn với việc nhà, tôi quyết định kiểm tra lượng ma lực mình sở hữu.
Phương pháp rất đơn giản: tạo ra một quả cầu ma thuật chứa đầy ma lưc của bản thân——gọi là “quả cầu ma lưc”——rồi ước lượng dung lượng ma lực dựa trên kích thước của nó. Đây là kỹ thuật đo ma lưc phổ biến, nhưng đòi hỏi khả năng kiểm soát ma lưc tốt, thường chỉ thực hiện được sau 15 tuổi khi đã được huấn luyện bài bản tại học viện.
Nhưng tôi rất giỏi kiểm soát ma lưc. Để hiểu rõ tiềm năng của cơ thể mới này, tôi quyết định thử xem liệu tôi có thể điều khiển ma lưc tốt như kiếp trước?
Nỗi lo của tôi hoàn toàn vô ích. Ngay cả trong cơ thể trẻ sơ sinh, tôi vẫn điều khiển ma lưc gần như giống hệt kiếp trước. Dù chỉ mới một tuổi, tôi vẫn chưa thể kiểm soát hoàn toàn nên cần cẩn thận dẫn ma lưc.
Nhưng… điều này vượt xa mong đợi. Dòng chảy ma lưc như một con sông điên cuồng. Chẳng lẽ là…?
Tim tôi đập thình thịch vì phấn khích, tôi quyết định truyền khoảng 10% lượng ma lưc vào quả cầu, từ từ nhúng tay vào dòng ma lưc cuộn trào bên trong.
Khoảnh khắc tiếp theo——một mặt trời nhỏ bùng cháy giữa hai bàn tay tôi.
“C-cái này là…”
Tôi vội vàng phân tán ma lưc, ánh sáng rực rỡ trong lòng bàn tay biến mất.
“Yuricia-chan!!”
Flora lao vào phòng, mặt tái mét. Hẳn là mẹ đã cảm nhận được quả cầu ma lưc. Tôi quay lại với biểu cảm ngây thơ nhất có thể.
“Fweh?”
“…Hả? Mẹ vừa cảm thấy một lượng ma lưc khổng lồ trong phòng này.”
“Fwaah?”
“Hmm… Có lẽ mẹ tưởng tượng thôi nhỉ?”
Vẻ ngây thơ của tôi có vẻ đã hiệu quả. Flora nghiêng đầu, bế tôi lên rồi quay lại với việc nhà. Có lẽ mẹ đã tự thuyết phục bản thân rằng đó chỉ là ảo giác.
…Suýt nữa thì nguy. Nếu chậm một chút, mẹ có thể đã thấy quả cầu ma lưc. Trong tình huống tệ nhất, Flora có thể bắt đầu nghi ngờ thân phận thật của tôi.
Lần sau phải cẩn thận hơn. Dù vậy, tôi không thể kìm được nụ cười ranh mãnh.
Kết quả vượt xa mong đợi. Dù tôi chưa truyền đủ 10%, chắc mới khoảng 3–4% đã đủ khiến Flora hoảng hốt. Lượng ma lưc tôi sở hữu lớn hơn tôi tưởng rất nhiều.
Ở kiếp trước, ma lưc của tôi thuộc loại trên trung bình nhưng không quá lớn.
Nếu tính bằng số… người bình thường có ma lưc khoảng 10, tôi thì khoảng 300. Vẫn là con số lớn, nhưng những anh hùng như Flora có lượng ma lưc vượt quá 1000——gấp hơn 100 lần người thường. Lượng ma lưc bẩm sinh là khoảng cách không thể vượt qua.
Khi đó, tôi đã dùng đến các kỹ thuật cấm——gọi là “hắc thuật”——để bù đắp. Tôi phải dung đến quỷ dược, khắc ma trận lên nội tạng, cấy ghép pháp cụ cấm… đủ thứ.
Những hắc thuật này khiến cả tâm trí lẫn thể xác tôi tổn hại nặng nề, nhưng giúp tôi nâng lượng ma lưc lên khoảng 1000. Tuy nhiên, hậu quả rất nghiêm trọng, khiến tôi bị coi là tội phạm nguy hiểm. Cuối cùng, tôi bị Cain và Flora tiêu diệt. Đó không phải là con đường đúng đắn.
Thế nhưng, lượng ma lưc tôi truyền vào quả cầu chỉ khoảng 3–4% đã tầm 50. Đủ để thi triển một phép thuật lớn. Không lạ gì khi Flora hoảng hốt.
Dựa vào đó, tổng lượng ma lưc của tôi chắc chắn phải hơn 1000.
Ngay cả bây giờ, khi tôi vẫn chỉ là một đứa trẻ sơ sinh, cơ thể này đã sở hữu một lượng ma lực khủng khiếp—vượt xa cả bản thân tôi ở kiếp trước lẫn Flora.
Và cơ thể này… vẫn còn chưa phát triển. Vậy lượng ma lực tôi sẽ có khi trưởng thành sẽ lớn đến mức nào?
Tôi thậm chí có thể tạo ra một bộ xương rồng—thứ mà kiếp trước tôi chưa từng đạt được. Giấc mơ “thu thập những undead hiếm nhất” của tôi có lẽ sẽ trở thành hiện thực. Một sai lệch tuyệt vời ngoài mong đợi.
“Thật phi thường…”
Trong suốt chiều dài lịch sử, chưa từng có pháp sư triệu hồi nào—kể cả sư phụ tôi—có thể thu thập được những undead hiếm nhất.
Thu thập những undead chỉ xuất hiện một lần trong lịch sử, hoặc chỉ tồn tại trên lý thuyết—đó chính là mục tiêu tối thượng của tôi ở kiếp trước. Và giờ đây, điều đó có thể sẽ trở thành hiện thực trong kiếp này.
Chỉ cần tưởng tượng đến tương lai huy hoàng ấy thôi, tôi đã không kìm được mà chảy nước miếng.
Nhưng—vẫn còn quá sớm. Tôi lau nước miếng bằng vạt áo, tự nhắc mình phải kiên nhẫn.
Việc huấn luyện ma lực bài bản sẽ không thể thực hiện cho đến khi tôi ít nhất bảy tuổi. Cơ thể tôi còn quá nhỏ, các mạch ma lực chưa phát triển đầy đủ, khiến việc kiểm soát ma lực tự do hay thao tác chính xác là điều bất khả thi. Cho đến lúc đó, tôi phải nhẫn nại.
Không cần vội vàng,tôi còn nhiều thời gian mà.
Dù sao thì—tôi mới chỉ vừa chào đời chưa lâu.

