Tập 01

Chương 9: Tài năng thiên phú (3)

2026-01-30

1

Chương 9: Tài năng thiên phú (3)

Chớp mắt một cái, anh Young-hoon lại trở thành Thiên hạ đệ nhất nhân.

‘Thậm chí còn nhanh hơn cả kiếp trước.’

Chỉ trong năm năm, anh ấy đã đi khắp Diên quốc, thỉnh giảo các đại tông môn trong mỗi thành, giao đấu với các cao thủ tuyệt đỉnh, và đánh bại tất cả bọn họ.

Chỉ trong vòng ba năm, anh ấy đã đạt tới vị trí một trong tam đại kiếm sĩ trên thế giới, và hai năm sau đã tìm được cách vượt qua hai người còn lại để trở thành Diên quốc đệ nhất nhân.

Và rồi, ngưỡng mộ trước thực lực của anh ấy, các Thủ lĩnh của Tứ Tinh Tam Ma, mỗi người đều đã đạt tới Tam Hoa Tụ Đỉnh, đã hợp lực để tấn công anh. Trong trận bảy đấu một này, anh Young-hoon đã chiến thắng, từ đó củng cố thêm danh hiệu Thiên hạ đệ nhất nhân của mình.

“…Trên này thật trống rỗng.”

“Anh đang nói từ trên đỉnh đấy anh à.”

Tôi trả lời trong khi tập luyện Đoạn Nhạc Kiếm Pháp trước mặt anh ấy.

Nhờ có sự hướng dẫn liên tục của anh Young-hoon trong suốt năm năm mỗi khi anh ấy không có trận tỉ thí, trình độ võ thuật của tôi đã cải thiện từ tốp trung lên tốp đầu của hạng hai. Bây giờ các chiêu thức của tôi đã hoàn toàn được dung hợp, và tôi có thể sử dụng võ công và nội công một cách tự nhiên.

“Trên đỉnh sao? Anh lại thấy mình không thể cao bằng cậu đấy. Cậu mới ở tốp đầu của hạng hai, còn rất nhiều đối thủ để sửa sai và mài giũa lại kỹ năng của mình… Còn anh đã trở thành người mạnh nhất rồi… Anh phải đánh với ai nữa đây?”

“Tứ Tinh Tam Ma mà nghe được anh nói gì chắc họ hộc máu mồm chết mất.”

“Sự thật thì đau lòng thế đấy. Việt Tu Cùng Võ Lục là một võ công phi thường vượt ngoài quy chuẩn của hệ thống võ thuật hiện tại… Anh cảm thấy không có võ giả nào có thể vượt qua được nó.”

Anh ấy nhìn lên bầu trời với biểu cảm thờ ơ.

“Kể cả cảnh giới tiếp theo, Ngũ Khí Triều Nguyên, đi lên từ Tam Hoa Tụ Đỉnh, có vẻ như cũng sẽ đạt được sớm thôi nếu anh học theo cuốn sách này… Một khi anh đạt tới cảnh giới đó, kể cả khi tất cả võ giả mạnh nhất của Diên quốc cùng nhau chiến đấu với anh, việc chiến thắng vẫn rất dễ dàng…”

Trong đôi mắt của Kim Young-hoon hiện lên vẻ vô định.

“Anh nên làm gì tiếp theo đây?”

Tôi cảm thấy có điều chẳng lành sắp xảy ra.

‘Không được! Nếu như suy nghĩ của anh Young-hoon bẻ lái sang Võ lâm minh…’

Thì trong kiếp này tôi cũng sẽ bị bắt phải làm việc quần quật như trâu ngựa giống như kiếp trước mất.

Nhưng mà với kinh nghiệm của một cựu Trưởng quân sư, và trình độ võ thuật ở tốp đầu hạng hai, lần này tôi có thể quán xuyến mọi việc tốt hơn…

‘Nhưng thế có nghĩa là tôi sẽ bị bắt phải làm việc hăng hơn nữa…!’

Tôi cần phải nghĩ ra thứ gì đó để đánh lạc hướng dòng suy nghĩ của anh ấy.

“Du ngoạn thì sao anh?”

“Du ngoạn giang hồ sao? Chúng ta đã đi khắp Diên quốc trong năm năm qua rồi mà…”

“Không, không phải trong Diên quốc. Vậy còn những quốc gia láng giềng như Thánh Chỉ quốc và Bích La quốc thì sao?[note87831] Họ cũng có giang hồ riêng của mình mà.”

“À, du ngoạn các nước láng giềng…”

“Đúng vậy, biết đâu ở đó anh sẽ tìm thấy những cao thủ cùng cảnh giới với anh thì sao?”

“Hừm… nhưng mà một người đạt tới cùng cảnh giới với Việt Tu Cùng Võ Lục là gần như không có…”

Sau khi suy nghĩ một lúc, anh ấy gật đầu đồng ý.

“Được thôi. Đi sang giang hồ của các nước láng giềng không phải là ý tồi.”

Vậy là anh Young-hoon và tôi dành sáu tháng học ngôn ngữ và chữ viết của Thánh Chỉ quốc và Bích La quốc, rồi đi du ngoạn giang hồ của hai nước đó.

Hai năm nữa đã trôi qua.

Anh Young-hoon đã đánh bại mười hai cao thủ Tam Hoa Tụ Đỉnh của Bích La quốc và có đủ giác ngộ để đạt được cảnh giới Ngũ Khí Triều Nguyên.

Bây giờ anh ấy đã cải lão hoàn đồng và trẻ hơn cả tôi.

Anh ấy đã đạt được danh hiệu Thiên hạ đệ nhất nhân của cả ba quốc gia: Diên quốc, Bích La quốc, và Thánh Chỉ quốc.

Tuy nhiên, bây giờ trông anh ấy không hề vui chút nào.

“Eun-hyun, giờ anh nên làm gì tiếp đây?”

Lại cái cảm giác vô định khổng lồ đó.

Cảm giác vô định của một kẻ độc cô cầu bại.

Cùng với sự vui sướng vì đã hiểu được Việt Tu Cùng Võ Lục sâu thêm một tầng,

Có vẻ như anh ấy cũng mất đi hứng thú với võ lâm.

“Vậy thì sao anh không sáng lập một môn phái đi?”

Tôi gợi ý một nhiệm vụ khác cho anh ấy.

“Một võ phái sao?”

“Đúng vậy, thu thập các nhân tài võ thuật từ các quốc gia, dạy võ cho họ, và biến họ thành những cao thủ có đủ khả năng giao đấu với anh.”

“Hừm.. kể cả nếu anh có huấn luyện những kẻ tài năng, khi họ tiến được một bước, anh đã tiến được mười bước rồi.”

“…đáng buồn là đúng vậy.”

Mặc dù nghe có vẻ tự cao, nhưng thiên phú võ thuật của anh ấy quá điên rồ.

“Nhưng mà thức khuya mới biết đêm dài. Thêm nữa, nếu chúng ta có thực lực và kinh tế của một môn phái, chúng ta có thể mời được những cao thủ thích sống ẩn dật nữa.”

“Hừm…”

Điều này là thật.

Đương nhiên, những cao thủ ẩn dật đó không phải cao thủ võ thuật mà là các tu tiên giả mà tôi đã biết từ kiếp trước, những người bí mật giật dây giang hồ võ lâm.

‘Những tu tiên giả này hiếm khi can thiệp vào chuyện riêng của phàm nhân…’

Mặc dù Thiên hạ đệ nhất nhân có được sinh ra, họ cũng không quan tâm.

Nhưng họ luôn can thiệp vào những tổ chức hoặc phe phái có thể gây bất ổn trong võ giới.

Đó là lý do chúng tôi chưa từng gặp một tu tiên giả nào trong khi du ngoạn ba quốc gia.

“Thôi được rồi. Hãy cùng sáng lập một tông môn dưới danh tiếng của anh nào.”

Và như vậy, một tông môn được thành lập dưới tên của anh Young-hoon – Thiên hạ đệ nhất nhân.

Tông môn được đặt tên là Võ Cùng Điện, dựa theo tên của Việt Tu Cùng Võ Lục.

Dưới danh tiếng của Thiên hạ đệ nhất võ nhân, vô số võ giả đã gia nhập, bao gồm ba cao thủ đạt tới cảnh giới Tam Hoa Tụ Đỉnh.

Võ Cùng Điện nhanh chóng trở thành đệ nhất tông môn Diên quốc, và tôi dành ba năm quản lý nó dưới cương vị Phó thủ lĩnh.

Ba năm sau, Võ Cùng Điện trở thành một tông môn quy mô khổng lồ không ai không biết tới khắp Diên quốc.

Một khi sức ảnh hưởng của Điện lớn tới toàn bộ võ lâm, chúng đã tới.

“Tu tiên giả sao?”

Một ngày nọ, Anh Young-hoon hỏi tôi về những vị khách bỗng nhiên tới chỗ chúng tôi.

“Những tu tiên giả này là cái gì? Anh cảm thấy bọn họ… khá tâm linh.”

Họ đều mặc áo choàng che kín toàn bộ cơ thể với màu sắc khác nhau, và chùm mũ hoặc đeo mạng để che kín toàn bộ khuôn mặt mình.

Dấu hiệu duy nhất để nhận diện được họ là giọng nói, nhưng kể cả nó cũng bị thay đổi bởi một pháp thuật kỳ lạ nào đó, khiến cho giọng của họ giống hệt nhau.

Một ngày nọ, anh Young-hoon và tôi bỗng nhiên đối mặt với những vị khách không mời mà đến này, và anh ấy đã bực mình.

“Vậy là… các vị muốn Võ Cùng Điện thề trung thành với môn phái tu tiên giả của các vị sao?”

Đúng là vậy.

Ánh mắt anh ấy sáng rực. Anh nhìn họ với một “tinh thần chưa từng thấy trước đây”, không còn sự vô định, mà hoàn toàn tràn ngập chiến ý tỏa sáng mạnh mẽ.

“Đúng thế. Chúng tôi ban đầu là một gia tộc tu tiên theo đuổi con đường trường sinh bất tử. Chúng tôi không can thiệp vào chuyện phàm tục, nhưng chúng tôi cảm thấy cần phải có sự kiểm soát và chỉ dẫn tối thiểu đối với xã hội của phàm nhân. Và vì vậy, chúng tôi đã hoạt động bí mật với hoàng tộc, thương hội, quan trường, và võ lâm, để ủng hộ họ, bảo vệ họ, và giúp họ tiếp tục phát triển.”

“Hê hê…”

“Về phần chúng tôi không yêu cầu gì nhiều, chỉ cần ngài thề sẽ trung thành với gia tộc của chúng tôi trong vô số thế hệ và thỉnh thoảng giúp chúng tôi can thiệp vào võ lâm là đủ.”[note87832]

“Hê hê hê… Thú vị thật, ta còn không biết một thế giới như vậy lại tồn tại cơ đấy.”

Anh Young-hoon cười hẹ hẹ trong khi nhìn ba tu tiên giả trước mặt.

“Vậy nếu ta từ chối thì sao?”

Trả lời anh ấy, một sát ý nhè nhẹ tỏa ra từ ba tu tiên giả.

“Vậy thì bọn ta sẽ rời đi, nhưng môn phái của ngươi sẽ bị cô lập bởi các môn phái khác. Sẽ không có một thương hội hay gia tộc nào tới để xin làm đệ tử của ngươi, và quan phủ cùng hoàng tộc sẽ dùng mọi cách để hủy diệt ngươi.”

“Hừ, nếu chỉ có thế thì cũng không đáng sợ mấy.”

Anh Young-hoon nhếch mép và khoanh tay.

“Không ngần ngại phải đối đầu với toàn bộ Diên quốc… thật điên rồ.”

“Tại sao tên phàm nhân này dám kiêu ngạo như thế trước mặt tu tiên giả chúng ta…”

Tu tiên giả đứng đằng sau mở miệng trong khi giơ tay lên và một luồng sát khí nổ ra.

vút!

Bỗng nhiên ánh sao như chớp tắt, rồi bắt đầu tụ lại vào tay của tu tiên giả.

Cùng lúc đó, thanh đao của anh Young-hoon như một tia chớp bay từ bên hông lên tay anh ấy.

bùm!

Phía tòa nhà diễn ra cuộc nói chuyện bỗng nổ tung.

“Đứng gần anh, Eun-hyun. Em sẽ an toàn ở sau anh.”

“Em biết.”

Tôi mỉm cười cay đắng trong đám bụi, nhìn ba tu tiên giả đang giận dữ.

“Nhưng có vẻ họ đang muốn khác…”

“Tại sao một người phàm dám rút đao trước một tu tiên giả!”

“Các ngươi là người tấn công trước!”

“Im miệng! Súc vật thì câm miệng lại… Mau giết hắn và luyện hắn thành con rối!”

“Suốt ngày chỉ nói về trường sinh bất lão, nhưng suy nghĩ của các ngươi không khác gì ác quỷ.”

Ba tu tiên giả bắt đầu niệm chú và kết ấn bằng tay.

Tu tiên giả ở trước bắt đầu thi triển một pháp thuật khác với vừa nãy.

vút!

Tuy nhiên, trước khi pháp thuật có thể hoàn toàn được thi triển, nó đã bị chém làm đôi bởi lưỡi đao của anh Young-hoon.

“Cái… Cái quái gì thế này?”

Trước khi họ kịp phản ứng, anh Young-hoon lướt tới điểm mù của họ và đá vào bụng cả ba người.

“Ư…!”

“A…!”

“Aahhh!”

Cả ba rơi xuống dưới tầng một, nhưng chúng đã làm chậm cú rơi của mình bằng một pháp thuật nào đó ở giữa đường.

“Hãy nghe đây, lũ tu tiên giả kia!”

Anh Young-hoon hét lên bằng nội công giống như sư tử gầm.

“Ta sẽ không bao giờ thề trung thành với những kẻ như các ngươi! Nếu các ngươi muốn thì cứ thử biến ta thành kẻ thù chung của võ lâm hay kẻ thù của Diên quốc đi! Ta không hề sợ loại người như các ngươi!”

tách! tách! tách!

Cùng lúc đó, anh Young-hoon búng tay, và một âm thanh khổng lồ lao tới các tu tiên giả ở dưới đất.

“Trên thế gian này không ai được phép đứng trên ta!”

Ba tu tiên giả giận sôi máu nhưng không thể làm được gì, rồi họ dùng một pháp thuật kỳ lạ và biến mất.

Tôi cẩn thận tiến tới anh ấy và hỏi.

“…Anh à, anh có thể gánh được hậu quả cho hành động vừa rồi không?”

“Hahaha, hậu quả ấy hả?”

Ánh mắt anh ấy tràn ngập sự vui sướng tột độ.

Nó gần với điên cuồng hơn.

“Hậu quả nào cơ? Anh đã nhận ra rồi, Eun-hyun!”

“Cái-.. nhận ra cái gì hả anh?”

“Cơn đói vô độ mặc dù anh đã giao đấu với vô số võ giả bằng Việt Tu Cùng Võ Lục! Cuối cùng nó cũng được thỏa mãn! Đúng vậy! Hóa ra võ công này không được sử dụng để chiến đấu với phàm nhân!”

Ánh mắt anh ấy tràn ngập sự đam mê trong lúc nắm chặt nắm đấm.

“Những tu tiên giả! Đúng vậy, võ công này được tạo ra để đánh bại lũ tu tiên giả khốn kiếp đó! Cuối cùng! Cuối cùng thì anh đã tìm được mục đích cho võ công của mình! Anh đã giải mã được ý đồ của môn võ này, vậy mà cậu còn nói về hậu quả sao!”

“….Hả?”

“Võ công này được tạo ra để chiến đấu với các tu tiên giả. Vì vậy để có thể phát triển nó, anh cần phái đánh nhau với tu tiên giả. Hahaha! Cuối cùng thì con đường để thành thạo Việt Tu Cùng Võ Lục đã trở nên rõ ràng!”

Tôi đã tưởng mình hiểu hết bản chất của anh ấy sau một thời gian dài ở cạnh nhau.

Nhưng...

‘Con người quả thật là sinh vật muôn hình vạn trạng.’

“Hãy tập hợp các hộ pháp và trưởng lão trong tông! Từ hôm nay, ngoài em ra, anh sẽ đuổi tất cả những người với tư chất bình thường ra khỏi đây! Một khi bị lũ khốn tu tiên giả đó nhắm tới, chúng ta sẽ không thể nhàn rỗi huấn luyện đệ tử nữa.”

Ngay lập tức, anh ấy tập hợp tất cả các môn đồ trong tông và đuổi những người ở đẳng cấp hạng hai và thấp hơn.

Anh ấy còn đuổi cả những võ giả hạng nhất chưa thành thục kiếm khí.

Cứ như thế, chỉ còn khoảng ba trăm mười người còn sót lại trong Võ Cùng Điện bao gồm năm trưởng lão Tam Hoa Tụ Đỉnh, ba trăm lẻ ba môn đồ là võ giả hạng nhất, và tôi, phó thủ lĩnh ở tốp đầu hạng hai.

Từ ngày đó trở đi, anh Young-hoon dạy Việt Tu Cùng Võ Lục cho các trưởng lão Tam Hoa Tụ Đỉnh…

Anh ấy cũng dạy các nguyên lý cơ bản của cuốn võ lục, bao gồm võ trận và các chiến thuật cho các võ giả hạng nhất để cầm cự trước các tu tiên giả.

Và tôi…

“Cậu nên tập trung đạt tới hạng nhất càng sớm càng tốt. Để có thể thăng tiến từ cuối hạng hai lên hạng nhất, việc tất yếu là dung nạp bản chất của võ công vào cơ thể.”

Mỗi ngày đều là một buổi huấn luyện địa ngục.

Cho tới khi võ công gọi là Đoạn Nhạc Kiếm Pháp hoàn toàn dung hợp với cơ thể của tôi!

Sau khi đánh bại và đuổi lũ tu tiên giả đi, trụ sở của tông môn mà trước đây được quan phủ cấp phép, giờ được coi là một cơ sở xây dựng trái phép và chúng tôi bị buộc phải rời đi.

Thêm vào đó, chúng tôi cũng nhận được một mệnh lệnh từ quan phủ phải hoàn toàn giải tán tông môn.

Tuy nhiên…

“Cứ lờ nó đi.”

Anh Young-hoon chỉ trả lời đơn giản như vậy và tiếp tục hướng dẫn các trưởng lão và môn đệ, và cả tôi.

Một tháng trôi qua kể từ mệnh lệnh của quan phủ được đưa ra.

Chúng tôi nhìn thấy những tờ truy nã với mặt của anh Young-hoon và tôi khắp đường phố.

Quan phủ đã treo thưởng cho cái đầu của chúng tôi và gắn cho tội phản quốc.

“Chúng ta rời khỏi đây thôi.”

Anh Young-hoon một lần nữa trả lời nhanh gọn, mang theo năm trưởng lão và ba trăm môn đồ, và du ngoạn ngoài giang hồ.

Trên đường có những thợ săn tiền thưởng bị lòng tham cám dỗ và tấn công chúng tôi, nhưng những đồ đệ hạng nhất đã có thể xử lý chúng nhanh gọn trước khi chúng có thể chạm tới anh Young-hoon.

Khi số thợ săn tiền thưởng chúng tôi tiêu diệt vượt quá một trăm, các đại tông môn võ thuật của toàn bộ võ lâm đã cùng nhau đưa ra một thông báo coi chúng tôi là kẻ thù của võ lâm.

Võ Cùng Điện của chúng tôi bị gọi là Cực Ma Điện, và anh Young-hoon được gắn cho ác danh Cực Ma.

Tiền thưởng của chúng tôi tăng lên khủng khiếp hơn nữa, và các môn phái cỡ nhỏ và vừa bắt đầu hợp lực để truy bắt chúng tôi.

Và cứ như vậy, mười năm trôi qua.

Mười năm kể từ khi chúng tôi là kẻ thù của toàn bộ võ lâm.

Và hai mươi năm kể từ lúc tôi hồi quy.

Ác danh của anh Young-hoon đã tiến hóa từ Cực Ma thành Cực Thiên Ma.

Và Cực Ma Điện cũng theo đó trở thành Cực Thiên Ma Điện.

Trong vòng mười năm đó, nhiều người trong số ba trăm môn đệ, trải qua vô số trận thực chiến, đã đạt tới cảnh giới tuyệt đỉnh.

Điều này một phần là do kinh nghiệm thực chiến và luyện tập các nguyên lý của Vượt Tu Cùng Võ Lục, bao gồm các võ trận và chiến thuật.

Những người chưa đạt tới tuyệt đỉnh cũng đang ở cuối cùng của tốp đầu hạng nhất, và danh tiếng của họ cũng được biết là binh lực chính của Cực Thiên Ma Điện.

Cùng với danh tiếng của Cực Thiên Ma Điện vẫn không thể bị đánh bại kể cả sau mười năm, vô số tà phái và tông môn ma đạo, và kể cả những chính phái ngưỡng mộ thực lực của Cực Thiên Ma Young-hoon, đã xin được gia nhập chúng tôi.

Cực Thiên Ma Điện đã lớn mạnh còn hơn cả mười năm trước.

Chính xác là, ngoài ‘ba trăm mười thành viên chính thức’ của Điện, những kẻ còn lại chỉ bị hấp dẫn bởi danh tiếng của chúng tôi.

Từ bên ngoài, Điện giống như một giáo phái, một thế lực hùng mạnh toàn những kẻ cuồng giáo trước Cực Thiên Ma.

Mọi thứ đã thay đổi đáng kể so với mười năm trước.

Và thứ duy nhất không thay đổi là..

Anh Young-hoon và tôi.

“Thế quái nào cậu vẫn mãi miễn cưỡng ở hạng nhất sau mười năm thực chiến, phát triển nội công, và vô số lần luyện tập vậy?”

“À vâng. Còn anh thì hẳn đang vui sướng vì mình đã cải tiến Việt Tu Cùng Võ Lục tới mức chuẩn bị tiến hóa nó lên một tầm cao mới.”

Tôi vẫn thiếu tài năng.

Còn tài năng vẫn tuôn chảy trong người anh ấy.

Tôi càu nhàu và tiếp tục luyện kiếm.

Mười năm

Sau mười năm miệt mài tập luyện, kiếm thuật của tôi mới chỉ tự do được một chút, hơi hơi bước vào điểm bắt đầu của hạng nhất.

Nhưng…

“Làm thế quái nào phó thủ lĩnh của Thiên Cực Ma Điện vẫn chưa thể sử dụng kiếm khí được vậy hả Eun-hyun? Cậu có biết biệt danh của cậu là gì không?”

“Biệt danh của em là gì cơ?”

“Cậu còn chả có một cái nào! Bởi vì cậu còn chả làm được trò trống gì trong những trận chiến quan trọng! Hầu như chả có ai để ý tới cậu, nên cậu còn chả có được biệt danh hay danh hiệu nào!”

“Nhưng em không thuộc lực lượng giao chiến, anh muốn em làm gì cơ chứ!”

Đúng vậy.

Trong mười năm nay tôi đã không tham gia trận chiến nào vì thiếu tài năng võ thuật. Thay vào đó, tôi học cách ngụy trang, thâm nhập, kích động, đặt bẫy, và gián điệp để hỗ trợ Điện.

Không phải là tôi không muốn cải thiện võ công của mình.

‘Tôi không thể tiến xa hơn mặc dù có cố gắng bao nhiêu đi nữa.’

Những võ giả ở cuối hạng nhất đang chuẩn bị đạt tới tuyệt đỉnh trong mười năm.

Những người ở tốp trung hạng nhất đang mài giũa kỹ năng của mình để đạt tới tuyệt đỉnh trong mười năm vừa qua.

Chỉ duy nhất có tôi là người vừa khéo đạt tới tốp cuối của hạng nhất từ đỉnh phong của hạng hai.

Đương nhiên, là một võ giả hạng nhất tương đương với Trưởng lão của một môn phái lớn hoặc Chưởng môn của một môn phái nhỏ, nên cũng có chút danh tiếng.

Nếu tôi gia nhập một môn phái lớn, tôi có thể nhận được vị trí trưởng lão.

Nhưng trong Thiên Cực Ma Điện nơi mọi người luyện tập các nguyên lý của Việt Tu Cùng Võ Lục và nhận được sự chỉ dạy của võ giả vĩ đại nhất trong suốt mười năm, vô số đệ tử đang chuẩn bị đạt tới tuyệt đỉnh.

Mặc dù họ đang ở rìa của sự đột phá, khoảng cách giữa hai cảnh giới này là một trời một vực.

Một võ giả hạng nhất không bao giờ có thể đánh bại một võ giả tuyệt đỉnh.

Cách duy nhất để họ có thể chiến thắng là hơn năm mươi võ giả hạng nhất dùng chiến thuật biển người và khiến võ giả tuyệt đỉnh kiệt sức cả về sức mạnh lẫn nội công.

Trong Cực Thiên Ma Điện, tôi được coi là mắt xích yếu nhất.

Tuy nhiên…

“Tại sao chỉ có mỗi anh là người than phiền về em vậy? Kể cả những Trưởng lão học tập trực tiếp từ anh cũng công nhận những gì em đã làm cho Điện!”

Tôi biết mình là kẻ yếu nhất, nên tôi cố gắng giúp đỡ mọi người ở những mặt khác.

Sử dụng kiến thức từ kiếp trước khi còn làm Trưởng quân sư, tôi thu thập tình báo, thâm nhập, cải trang, và mang về những thông tin thiết yếu cho Điện.

“Anh Young-hoon à, có mỗi mình anh đang nghiêm khắc quá với em đấy.”

“Ai nghiêm khắc quá với cậu cơ? Anh đã tự mình hướng dẫn cậu trong mười năm đấy. Thật lòng cứ nhìn cậu cứ giậm chân tại chỗ ở hạng nhất như vậy sau từng ấy thời gian cũng khiến anh bực mình lắm!”

“Cái gì cơ? Anh cứ làm như hạng nhất là tên con chó anh nuôi không bằng! Người bình thường ở tầm tuổi em mới đạt tới hạng nhất thôi!”

Tất nhiên, tôi còn tệ hơn cả một người bình thường.

Nếu cộng hết tuổi thọ từ tất cả kiếp sống, bây giờ tôi đã hơn một trăm tuổi.

Sau khi luyện võ trong hơn một thế kỷ và mới chỉ ở tốp cuối của hạng nhất, năng khiếu võ thuật của tôi đúng là thảm họa.

Chỉ là năng lực hồi quy đã khéo léo che giấu nó đi.

“Đống thông tin tình báo cậu mang về đã khiến anh đau đầu rồi, giờ lại còn chuyện này nữa…”

Anh ấy đưa hai tay lên bóp trán.

Tối đó, anh Young-hoon triệu tập các trưởng lão để họp.

“Gần đây đã xảy ra các hành động đáng ngờ. Có vẻ như quan phủ và võ lâm đang hợp lực để tấn công chúng ta.”

Trước lời của anh Young-hoon, mặt của các trưởng lão nhăn lại.

“Lũ vô dụng ấy nghĩ mình là ai chứ?”

“Chúng ta đang có sáu lão quái vật đã thông thạo Vượt Tu Cùng Võ Lực ở đây đấy!”

“Cực Thiên Ma không cần phải lo lắng về chuyện này!”

Sau đó, anh Young-hoon nhìn tôi và ra hiệu.

Tôi đưa mọi người tài liệu với tin tình báo từ gián điệp và giải thích tình hình.

“Chuyện không hề đơn giản đâu. Gần đây, đằng sau quan phủ và võ lâm, gia tộc tu tiên mà trước đây chỉ ra lệnh cho họ giờ đang rục rịch can thiệp trực tiếp sau khi thấy tình hình vẫn chưa được kiểm soát sau mười năm.”

“Tu tiên giả…”

“Nếu là thông tin từ Phó thủ lĩnh thì…”

“Phó thủ lĩnh có tài năng ở tất cả lĩnh vực trừ võ thuật, nên điều này có vẻ đáng tin..”

‘Đấy là một lời khen hay cà khịa vậy?’

Tôi ho khan một tiếng rồi giải thích cách tôi có được những thông tin trên, và tình huống hiện tại của Điện.

“Vậy là có khả năng cao quan phủ và võ lâm sẽ dồn chúng ta tới nơi cư ngụ của gia tộc tu tiên.”

“Vậy ngài có kế hoạch gì chưa?”

Tôi mỉm cười và giải thích chiến thuật của chúng ta.

“Trước khi chúng ta rơi vào lưới của lũ tu tiên giả, hãy đánh phủ đầu bọn chúng trước.”

“Tấn công các tu tiên giả sao?”

“Đúng vậy. Mặc dù chúng là tu tiên giả, chúng hiện đang rải rác khắp đất nước và lên kế hoạch ở nhiều nơi khác nhau. Nếu chúng ta đánh bại chúng trong lúc chúng đang tách ra, kế hoạch của chúng sẽ trở nên thừa thãi.”

Một trưởng lão đặt ra một câu hỏi.

“Liệu ngài đã xác định được vị trí của những tu tiên giả đang lên kế hoạch chưa?”

“Tôi tự tin tới 90% về vị trí của chúng.”

“Đúng như mong đợi từ ngài Phó thủ lĩnh. Thông tin của ngài rất uy tín.”

Thực ra đó là thông tin mà tôi đã tuyệt vọng kiếm được từ kiếp trước với cương vị Phó thủ lĩnh Võ lâm minh.

Đó là một thông tin không thể nào thu thập được trong những tình huống như bây giờ, khi chúng ta đang là kẻ thù của toàn bộ võ lâm.

“Chúng ta sẽ săn tìm tu tiên giả và chuẩn bị giao chiến, vì vậy mọi người cần phải cải thiện kỹ năng của mình. Đặc biệt là Phó thủ lĩnh đây. Tôi sẽ có trách nhiệm hơn và rèn luyện cậu nhiệt tình hơn để cậu không còn là kẻ yếu nhất của Cực Thiên Ma Điện.”

Anh Young-hoon vỗ vai tôi và cười một cách nhiệt thành.

“Ha ha ha! Tôi thấy Phó thủ lĩnh sáng này vừa bị Điện chủ mắng xong. Có vẻ ngài đã luyện tập liên tục từ lúc đó cho tới mới đây.”

“Ngài đúng là miệt mài thật đấy, ha ha ha!”

“Chuyện! Nhưng mà vậy vẫn là chưa đủ để Phó thủ lĩnh có thể thoát khỏi vị trí kẻ yếu nhất đâu.”

Các Trưởng lão cũng cười nhiệt thành và trêu chọc tôi.

Và một vài ngày sau…

Chúng tôi lên đường tiêu diệt các tu tiên giả rải rác khắp Diên quốc.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
tiếng anh là Shengzi và Byeokra
tiếng anh là Shengzi và Byeokra
[Lên trên]
note: Hava, Nagila Hava...
note: Hava, Nagila Hava...