Bốn tháng sau.
Giám đốc Kim thuận buồm xuôi gió đạt tới cảnh giới tuyệt đỉnh.
ngoàm… nhồm nhoàm…
Sau khi ăn cây Hoàng Trúc Căn tôi đưa cho, ngài ấy ngồi khoanh chân và bắt đầu tuần hoàn khí.
vùuuuuuuuuuuu…
Ngay sau khi làm vậy, ba bông hoa của Tam Hoa Tụ Đỉnh xảy ra trên đầu ngài ấy, đánh dấu cho việc đạt được danh hiệu cao thủ siêu tuyệt đỉnh.
“Ha ha, thế giới bây giờ trông hoàn toàn khác trước!”
“…Tài năng của ngài thật phi thường, lần nào cũng làm tôi ngạc nhiên.”
Ban đầu Giám đốc Kim cần sáu bảy tháng để đạt tới cảnh giới tuyệt đỉnh. Tuy nhiên việc học Đoạn Nhạc Kiếm Pháp, một võ công hạng nhất, ngay từ đầu, có vẻ đã giảm độ khó của cảnh giới này đi. Ngài ấy đã đạt tới Tam Hoa Tụ Đỉnh sớm hơn hai tháng so với kỳ vọng của tôi.
Thêm vào đó, trong lúc luyện tập Đoạn Nhạc Kiếm Pháp, ngài ấy còn phát triển thêm một võ công mới gọi là Đoạn Mạch Đao Pháp[note87810], và thay đổi các chiêu thức kiếm pháp ban đầu thành đao pháp.
Bất kỳ ai cũng sẽ ngạc nhiên về tài năng võ thuật của ngài ấy.
“Cậu nói đúng đấy. Đến tôi còn thấy ngạc nhiên nữa mà.””
“…Tôi có thứ muốn tặng ngài, ngài Young-hoon.”
Trong khi đang khen ngợi tài năng của ngài ấy, tôi lấy ra một cuốn sách và trao nó cho Giám đốc Kim Young-hoon.
‘Việt Tu Cùng Võ Lục.’
Đó là công pháp để đối đầu với các tu tiên giả, được Giám đốc Kim tạo ra trong kiếp trước sau khi đạt tới cảnh giới Ngũ Khí Triều Nguyên và dành cả phần đời còn lại để phát triển. Tôi đã viết chúng vào một quyển sách trong bốn tháng ngài ấy luyện tập tới cảnh giới tuyệt đỉnh.
“Tôi tìm thấy cuốn công pháp này trong một tiệm sách. Chủ tiệm bảo rằng đó là một cuốn công pháp kỳ diệu, nhưng tôi không thể hiểu được một chữ nào trong đó. Tôi tặng cho ngài vì biết đâu ngài có thể hiểu nó.”
“Hừm.. xem nào.”
Tôi trao cho ngài ấy cuốn Việt Tu Cùng Võ Lục.
Một lúc sau, con mắt của ngài ấy mở to. Tôi có thể thấy ngài ấy đang run rẩy.
“Cái… cái gì đây? Thứ võ công gì thế này?”
“….Tôi không biết.”
“A! Tôi… tôi hiểu rồi. Hóa ra là thế!”
Giám đốc Kim day day hai thái dương và giải thích cho tôi.
“Đây là một công pháp chỉ có thể được học bởi những người đã đạt tới cảnh giới tuyệt đỉnh… Không, phải là những người đạt tới cảnh giới Tam Hoa Tụ Đỉnh mới đúng. Nó thực sự rất đáng sợ. Tôi không hề biết một võ lý như vậy lại có thể tồn tại. Bất cứ ai thành thạo công pháp này sẽ chắc chắn trở thành Thiên hạ đệ nhất nhân. Cậu đã mang về một cơ duyên lớn lắm đấy!”
“Ha ha, thế mà tôi tưởng mình đã bị lừa đảo cơ đấy. Tôi đã nghĩ một điều như vậy quá phi lý để có thể xảy ra. Nhưng còn cảnh giới Tam Hoa Tụ Đỉnh, liệu nó có khác biệt gì với cảnh giới tuyệt đỉnh không?”
Một công pháp mà chỉ những người vượt qua đỉnh cao mới có thể hiểu được?
“À, có lẽ thấy tôi đạt tới cảnh giới tuyệt đỉnh làm cậu hơi bối rối. Nhưng tôi là trường hợp ngoại lệ. Có các giai đoạn trong cảnh giới tuyệt đỉnh: sơ kỳ, trung kỳ, và hậu kỳ[note87812]. Và Tam Hoa Tụ Đỉnh là cảnh giới mà chỉ những người đạt tới tuyệt đỉnh hậu kỳ mới có thể đạt được.”
”Tôi hiểu rồi…”
Đây là tin tốt đối với tôi.
Kỳ lạ thay, mặc dù tôi đã leo lên vị trí Trưởng quân sư Võ lâm minh trong kiếp trước, tôi vẫn không được tiếp cận những thông tin về các cảnh giới ở trên hạng nhất.
Theo tiêu chuẩn của võ lâm, võ giả được phân loại là hạng nhất, hạng hai, và hạng ba.
Bất cứ ai bắt đầu học võ đều được coi là hạng ba.
Những người đã học ít nhất một võ công hoặc nội công tâm pháp và có thể áp dụng chúng trong thực chiến là tốp cuối của hạng ba.
Những người đã học cả võ công lẫn nội công được coi là tốp trung của hạng ba.
Còn những người đã thành thạo cả hai và có thể sử dụng chúng trong thực chiến gọi là tốp đầu của hạng ba.
Dùng cả võ công và nội công cùng một lúc là một điều cực kỳ thử thách. Chỉ cần hô hấp bị lệch nhịp một chút cũng có thể dẫn tới cơn đau đớn tột độ hoặc tổn hại về tinh thần. Không thể có chỗ cho sai lầm.
‘Tôi cảm thấy đầu mình như bị chẻ làm đôi khi học võ lần đầu tiên.’
Những người vượt qua những khó khăn ấy và có một chút thông thạo với võ thuật được gọi là tốp dưới của hạng hai.
Những người có thể sử dụng cả võ công và nội công một cách điêu luyện được gọi là tốp trung của hạng hai.
Những người có thể làm vậy một cách tự nhiên giống như hít thở được gọi là tốp đầu của hạng hai.
Trong vòng vài tháng vừa qua, tôi đã có thể lấy lại trình độ của tốp trung hạng hai từ kiếp trước.
‘Sớm thôi, tôi sẽ đạt tới tốp đầu của hạng hai…!’
Vượt qua một ngưỡng thông thạo võ thuật và thành thạo võ thuật nói chung được coi là bắt đầu của hạng nhất.
Khi các chiêu thức và nội công hoàn toàn dung hợp vào cơ thể, đạt được sự tự do trong võ thuật, đó là tốp dưới của hạng nhất.
Đạt tới cảnh giới hữu hình hóa bản chất của võ thuật, mài giũa việc dùng khí và có thể phóng ra kiếm khí, đó là tốp trung của hạng nhất.
Còn khi võ và ý[note87814] hợp nhất hoàn toàn với nhau, đạt tới tuyệt đỉnh của kiếm đạo gọi là Nhân Kiếm Hợp Nhất, khiến việc tạo và phóng ra kiếm khí nhanh hơn gấp nhiều lần, đó là tốp đầu của hạng nhất.
Những thông tin đó, trải dài từ tốp dưới của hạng ba tới tốp đầu của hạng nhất, đều được tôi thu thập trong kiếp trước khi còn làm Trưởng quân sư Võ lâm minh.
‘Tuy nhiên, thông tin về cảnh giới tuyệt đỉnh được canh phòng rất nghiêm ngặt.’
Kể cả anh Young-hoon, anh em của tôi, còn ngại ngùng mỉm cười và né tránh vấn đề này mỗi khi tôi hỏi.
‘Liệu có phải nó chỉ có thể hiểu được khi trải nghiệm trực tiếp?’
Kể cả những người đạt tới tận cùng của tốp đầu hạng nhất đôi khi còn đưa ra một số chỉ dẫn, nhưng chưa từng có một cao thủ tuyệt đỉnh nào nói bất cứ điều gì về cảnh giới tuyệt đỉnh.
“Mà này, Giám đốc Kim, ngài có thể giải thích giúp tôi cảnh giới tuyệt đỉnh là như thế nào không?”
Tò mò, tôi hỏi Kim Young-hoon về cảnh giới tuyệt đỉnh, nhưng ngài ấy chỉ ngại ngùng cười và trả lời tôi theo cùng một cách với kiếp trước.
“Xin lỗi nhưng mà nếu tôi giải thích thì cậu cũng chẳng hiểu đâu.”
“Tôi không hề chế nhạo cậu. Một người chưa đạt tới cảnh giới này nếu biết trước về nó có thể bị tẩu hỏa nhập ma. Thế giới mà chúng tôi thấy…. nó hoàn toàn khác với cậu.”
Ngài ấy xin lỗi và chuyển chủ đề.
“Bây giờ tôi đã đạt tới tuyệt đỉnh, tôi nghĩ mình sẽ đi quanh đây và thách thức các môn phái để rèn giũa kỹ năng của mình. Cậu có muốn đi cùng không?”
“Đương nhiên rồi, tại sao không?”
Một tháng sau, Kim Young-hoon đã dỡ bỏ biển hiệu[note87816] của tất cả môn phái nhỏ và vừa của Dũng Huyệt Thành.
Trong kiếp trước, ở kinh đô Tây Nguyên Thành có một vài tông môn cỡ lớn, gọi là Tứ Tinh Tam Ma. Tuy nhiên, hầu hết các thành thị khác chỉ có nhiều nhất một hoặc hai.
Dũng Huyệt Thành có một tông môn cỡ lớn, Tuy Hà Phái[note87815].
Kể từ khi Kim Young-hoon chiến thắng và dỡ bỏ biển hiệu của tất cả các môn phái nhỏ, Tuy Hà Phái đã căng thẳng từ trước khi trận quyết chiến này diễn ra.
“Tại hạ đã nghe qua danh tiếng gần đây của Young đại hiệp, thật là vinh dự khi được gặp mặt.”
Khi chúng tôi bước chân tới Tuy Hà Phái, Chưởng môn tự mình bước ra chào hỏi.
“Năm mươi ba môn phái cỡ nhỏ, ba mươi hai môn phái cỡ vừa, mười một tông môn cỡ vừa[note87820], tổng cộng là chín mươi sáu danh quán đã bại trận trước cao thủ ngài đây. Tại hạ thật lòng cảm thấy vinh dự.”
“Ta không hề có ý định khiên chiến nhiều môn phái như vậy…”
Kim Young-hoon khiêm tốn nói với Chưởng môn.
“Ta chỉ cần một đối thủ xứng tầm, một trận hòa, hoặc một trận thua.. thì ta sẽ dừng lại…”
“Vậy mà không có một ai xứng tầm làm đối thủ của đại hiệp.”
Đúng là như vậy. Sau khi đạt tới tuyệt đỉnh bằng Đoạn Mạch Đao Pháp và thức tỉnh tài năng của mình, Kim Young-hoon đã thành thạo Việt Tu Cùng Võ Lục.
Không có một ai trong số chín mươi sáu tông môn của Dũng Huyệt Thanh có thể chịu nổi quá ba chiêu từ ngài ấy.
“Ta mong Tuy Hà Phái các vị sẽ khác.”
“Haha, chắc chắn là vậy. Bổn phái có vô số cao thủ đáng gờm đang muốn được thử sức với Young đại hiệp đây.”
Chúng tôi đi theo Chưởng môn tới võ đài của Tuy Hà Phái.
Cuộc tỉ thí sẽ diễn ra trong ba vòng.
Ba võ giả mạnh nhất của Tuy Hà Phái sẽ lần lượt đối đầu với Kim Young-hoon, và nếu ngài ấy chiến thắng cả ba trận, ngài ấy sẽ dỡ bỏ biển hiệu của phái.
Một thể thức khiêu chiến khó nhằn với Kim Young-hoon.
“Haha, không sao đâu.”
Trong mắt Kim Young-hoon tràn đầy sự tự tin.
“Với Việt Tu Cùng Võ Lục, tôi là bất khả chiến bại! Từ khi học võ công ấy, tôi đã thực sự trưởng thành. Những người khác chỉ như trẻ tập đi. Tại sao tôi phải sợ ba đứa trẻ tập đi?”
Ba vòng tỉ thí của Tuy Hà Phái bắt đầu.
Người đầu tiên lên đài là Chưởng môn.
“Ta không ngờ ngài sẽ là người lên đầu tiên…”
Trưởng môn của Tuy Hà Phái, Văn Dự Ích[note87817], trả lời với một nụ cười cay đắng.
“Không một ai trong số các trưởng lão mạnh nhất của các tông môn tầm trung tốt nhất trong Dũng Huyệt Thành này có thể chịu đựng được ba chiêu từ ngài. Không có gì phải bàn cãi, ngài là một cao thủ đứng đầu kể cả trong số các cao thủ tuyệt đỉnh. Hội đồng trưởng lão của Tuy Hà Phái sẽ là đối thủ của ngài hôm nay.”
Tiếng cồng vang lên báo hiệu bắt đầu cuộc tỉ thí.
Văn Dự Ích, Chưởng môn của Tuy Hà Phái, từng là một cao thủ tuyệt đỉnh có tiếng trong thành.
‘Ngay cả những cao thủ hàng đầu từ các môn phái tầm trung đã bại trận dưới tay Kim Young-hoon, đều lép vế hơn so với Văn Dự Ích.’
Tôi xem trận chiến của hai cao thủ và dự đoán kết quả xảy ra.
vút!
Kim Young-hoon rút đao.
Văn Dự Ích cũng rút thanh kiếm mềm mại của mình ra.
Bắt đầu!
Kim Young-hoon lao lên trước, nhắm thẳng tới Chưởng môn. Văn Dự Ích vung thanh kiếm mềm, và nó quây lấy Kim Young-hoon từ mọi hướng.
vụt!
Nhưng rồi, thân thể của Kim Young-hoon tỏa ra thành bảy cái bóng, mỗi cái đều lao tới những điểm yếu trong kiếm trận của Văn Dự Ích.
“Hừm..!”
Quyết tâm không để những dư ảnh ấy thoát khỏi kiếm trận, Văn Dự Ích đuổi theo những dư ảnh như một con rắn săn mồi.
xoang!
vun vút!
Thanh kiếm dẻo dai chia thành hàng ngàn, hàng vạn sợi chỉ mảnh chém xuyên qua những dư ảnh.
Tuy nhiên, không có một cái bóng nào là thật, và từ trong hàng rào được tạo nên bởi những đường kiếm, cả bảy cái bóng của Kim Young-hoon biến mất hoàn toàn.
Và rồi…
vút!
Từ trên trời, Kim Young-hoon nhảy xuống, trong khi xoay vòng trên không trung và lao tới Chưởng môn.
Ngài ấy đã để lại bảy cái bóng và nhảy thẳng lên không trung.
“Cái gì?”
vù!
Đầu lưỡi đao của ngài ấy chạm tới cổ họng của Văn Dự Ích.
keng!
Đó là một chiến thắng cho Giám đốc Kim Young-hoon.
Ngài ấy đã chiến thắng chỉ trong vỏn vẹn hai giây.
“Liệu bên thách đấu còn tiếp tục trận tỉ thí nữa không?”
Các trưởng lão hỏi với một khuôn mặt nghiêm nghị.
Giám đốc Kim Young-hoon không hề bước ra khỏi võ đài, chỉ gật đầu nhẹ một cái.
Đối thủ tiếp theo là một ông già hói với bộ râu trắng.
“Ta là Ích Thiên Bối[note87818], Đại trưởng lão của Tuy Hà Phái, và là một thành viên của Hội đồng trưởng lão”
Ông ta giới thiệu qua và vào thế chiến đấu.
Bắt đầu!
Tiếng cồng lại vang lên, và lần này Ích Thiên Bối là người lao lên đầu tiên.
xeng!
Ông ấy cũng dùng một thanh kiếm mềm.
Tuy nhiên…
keng!
Ông ấy cũng không thể trụ nổi quá mười giây và và khuỵu gối trước Kim Young-hoon.
‘Ông ấy đã trụ được hơn ba giây.’
Đó là một lời khen tới sức mạnh của ông ấy, rằng ông có thể trụ vững trước Giám đốc Kim Young-hoon, người đã thành thạo Việt Tu Cùng Võ Lục, trong vòng hơn ba giây. Vậy mà, Giám đốc Kim trông có vẻ thất vọng.
“Liệu bên thách đấu còn tiếp tục trận tỉ thí nữa không?”
Các trưởng lão điều hành cuộc tỉ thí giờ đây hỏi với vẻ mặt cay đắng.
“Hãy tiếp tục nào.”
Đối thủ cuối cùng trong cuộc tỉ thí này là một ông già mặc võ phục bình thường với bộ râu dài và tóc bạc.
“Ta là Bát Trực Đài[note87819], Thái thượng trưởng lão của Tuy Hà Phái, và hiện tại là người đứng đầu của Hội đồng trưởng lão. Ta thấy ngài đã tới được trận tỉ thí thứ ba.”
“Hừm…”
Chỉ tới bây giờ con mắt của Giám đốc Kim mới lộ ra vẻ hứng thú trước một người tự xưng là Thái thượng trưởng lão Tuy Hà Phái.
“Một cao thủ Tam Hoa Tụ Đỉnh sao? Đây là lần đầu tiên ta thấy được một người như ngài ở thành này.”
“Để đạt được màu thứ ba là chuyện rất hiếm gặp. Phần lớn mọi người chỉ dừng ở màu đỏ hoặc xanh cho tới cuối đời. Đã lâu rồi ta mới được gặp một đại cao thủ như ngài.”
“Ồ, xin hỏi ngài đã gặp bao nhiêu cao thủ ở cảnh giới Tam Hoa Tụ Đỉnh rồi?”
“Hầu hết là một người trong mỗi Hồi đồng trưởng lão của các tông môn lớn. Ta cũng đã gặp một hai người ở ngoài giang hồ… Nếu ngài có hứng thú, ngài hãy đi quanh các thành thị của Diên quốc và tới những môn phái lớn. Ta nghe nói ngài đã khiêu chiến các môn phái tầm trung, tuy nhiên ở đẳng cấp như chúng ta không thể học được gì nhiều những kẻ như vậy.”
“Đạ tạ lời khuyên của tiền bối.”
‘Màu thứ ba? Màu đỏ và xanh?’
Tôi suy nghĩ trước những gợi ý mà ông già đưa ra.
‘Tại sao Tam Hoa Tụ Đỉnh lại được gọi là màu thứ ba? Còn đỏ và xanh là sao?’
Xung quanh tôi, những đệ tử và trưởng lão của Tuy Hà Phái cũng lộ ra vẻ mặt khó hiểu và ngơ ngác nhìn lên võ đài.
Nhưng Chưởng môn và các trưởng lão, người đã bị đánh bại bởi Kim Young-hoon và rút khỏi võ đài đang nhìn xuống với vẻ mặt kinh ngạc.
‘Có vẻ nếu không phải là cao thủ tuyệt đỉnh thì sẽ không thể hiểu được.’
Và rồi…
Bát Trực Đài kinh ngạc!
Ông ấy bỗng nhiên toát mồ hồi lạnh và cảm thán.
“Ngài đã học thứ võ công gì thế này?”
“…Công pháp này được gọi là Việt Tu Cùng Võ Lục.”
“Việt Tu Cùng Võ Lục…. Ta chưa từng nghe tới một môn võ công quái vật như thế này từ lúc sinh ra tới giờ… Nó có được dùng để chiến đấu với con người không vậy?”
“…?”
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Chưa hề có cuộc chạm trán nào mà?
Giám đốc Kim chỉ đứng yên đó, khẽ mỉm cười và nói.
“Ta sẽ để ngài đi trước.”
“Ta… ta thật ghen tị với ngài. Để học được thứ võ công đáng sợ có thể đảo lộn lịch sử 300 năm của Tuy Hà Phái chỉ bằng một trận tỉ thí…”
Nói xong, Bát Trực Đài chỉnh lại tư thế.
lướt!
Bát Trực Đài vung thanh kiếm mềm và tấn công.
Thanh kiếm xé đôi không khí và bao vây lấy Giám đốc Kim từ mọi phía.
Có vẻ đây là cùng một kỹ thuật đã được Văn Chiêu Ích sử dụng từ trận đầu tiên.
Tuy nhiên lần này Giám đốc Kim không tạo ra các dư ảnh như trước.
Thay vào đó ngài ấy tập trung vào khoảng trống duy nhất, bầu trời, và nhảy lên không trung cùng với thanh đao.
vút!
Ngay lúc đó, đầu lưỡi kiếm của Bát Trực Đài bắn lên trên trời như một mũi tên.
vù!
keng!
Giám đốc Kim xoay người trên không trung để phản lại đầu lưỡi kiếm và thoát khỏi kiếm trận.
Ngay sau đó, ngài ấy lao tới Bát Trực Đài như một tia chớp và vung đao.
bùm!
Một vụ nổ lởn chia nền đất của võ đài làm đôi.
Vũ khí của hai người va chạm trên không trung, tia lửa bắn ra tung tóe.
“A..!”
Trong một khoảnh khắc, tôi mất dấu hai người họ!
bang! bang! bang!
Cùng với tiếng nổ, thân hình của Giám đốc Kim thoáng xuất hiện,
Có vẻ như ngài ấy đang dùng thanh đao để đâm, nhưng Bát Trực Đài, cũng với một tốc độ không thể nhìn thấy bằng mắt thường, né tất cả các đòn đâm và trao đổi chiêu thức với Kim Young-hoon.
bùm!
Thanh kiếm mềm của Bát Trực Đài làm nổ tung một phần võ đài.
keng!
Kiếm khí từ những đòn đánh như vũ bão của Giám đốc Kim khiến chiếc cồng vỡ vụn. Các trưởng lão đánh giá cuộc tỉ thí kinh ngạc sợ hãi và lăn đi để né chúng.
bùm!
Giám đốc Kim tiến lên ba bước, lao tới Bát Trực Đài.
Trong ba bước đấy, tư thế của ngài ấy có vẻ đã thay đổi mười lần.
Nhưng các tư thế di chuyển quá nhanh làm mắt thường khó có thể theo kịp.
Giống như một video bị giật vậy,
‘…Các cao thủ tuyệt đỉnh đúng là quái vật.’
Trong kiếp trước của tôi mọi chuyện cũng xảy ra như vậy.
Là thân tín với Thủ lĩnh Võ lâm minh, tôi cũng có một vài cơ hội được nhìn các cao thủ tuyệt đỉnh giao đấu.
‘Hồi đó tôi cũng không thể hiểu được bất kỳ thứ gì..’
May mắn thay, vì đã có những kinh nghiệm từ trước, lần này tôi ít nhất có thể bắt kịp chuyển động của họ.
Nhưng các đệ tử, giáo quan, và hộ pháp của Tuy Hà Phái với trình độ giống tôi đang ngơ ngác nhìn võ đài với con mắt lờ đờ.
Không một ai có thể nhìn rõ chuyển động của hai cao thủ.
vút! vút! vút!
Thanh kiếm của Bát Trực Đài cắt xuyên qua không khí và biến đổi ba lần khi đang trên không trung.
Ấy vậy mà, thú vị thay, với mỗi lần đường kiếm biến đổi là mỗi lần cơ thể của Bát Trực Đài chịu một cú đánh, và trên người ông ấy hiện lên một vết đao.
Trong ba lần biến đổi động tác của Bát Trực Đài, Kim Young-hoon đã chém ông ấy ba lần.
Và cuối cùng.
vù! keng!
Thanh đao của Giám đốc Kim cắt xuyên qua thanh kiếm mềm của Bát Trực Đài.
Thanh kiếm bị cắt làm đôi và bay ra ngoài võ đài.
vút!
Thanh đao của Giám đốc Kim chạm vào cổ họng Bát Trực Đài, người thở dài vì đã thất bại.
“Ta xin nhận thua. Ta cũng sẽ dỡ bỏ biển hiệu của Tuy Hà Phái. Môn phái này sẽ đóng cửa trong vòng ba năm.”
“…Ta cũng đã thấy rằng không có một môn phái nào trong Dũng Huyệt Thành có thực lực mạnh bằng Tuy Hà Phái. Ta đã học được điều đó sau trận tỉ thí này.”
Hai võ giả cúi đầu thể hiện lòng tôn kính đối phương và bước khỏi võ đài.
“Về thôi, Seo Eun-hyun.”
“Ngài đã nắm được trình độ võ học của mình ở đâu chưa?”
“…Đây không phải trình độ võ học của tôi.”
Giám đốc Kim trông có vẻ u ám.
“Việt Tu Cùng Võ Lục… Tôi mới chỉ nắm bắt sơ bộ các chiêu thức của môn võ công này như được ghi trong sách. Tôi vẫn chưa hoàn toàn thành thạo võ công này. Tôi vẫn chưa thể tự do sử dụng nó tùy ý, hay nắm được bản chất của nó.”
“…”
“Võ công này…. tôi không biết ai đã sáng tạo ra nó. Nhưng tôi vẫn chưa hiểu được ý đồ của người tạo ra nó. Càng nghiên cứu sâu về môn võ, tôi càng thấy mình so với ngài ấy chỉ là một kẻ gà mờ.”
Tôi không biết phải nói gì thêm sau những lời tự trách và bi quan ấy.
“Trận chiến hôm nay chỉ cho thấy được kỹ năng của tôi còn non kém tới mức nào. Tôi sẽ làm theo lời của vị tiền bối kia, tôi sẽ đi khắp nơi trên Diên quốc này và khiêu chiến các cao thủ tuyệt đỉnh… Cậu có muốn đi không?“
“…Tất nhiên rồi.”
Tôi đã quyết định sẽ cống hiến cả kiếp này cho võ thuật.
“Em sẽ đi theo anh, anh à, để có thể trở thành một cao thủ tuyệt đỉnh.”
“Haha, tôi rất mong chờ đấy. Nhưng mà cậu vừa xưng hô là anh sao? Tôi thấy hơi ngại đấy. Xét về cách biệt tuổi tác của chúng ta ấy mà. Haha…”
“Chẳng phải những người cùng quê hay gọi nhau là anh em hay sao ạ?”
Trong kiếp này, tôi chắc chắn sẽ trở thành cao thủ tuyệt đỉnh.