Tập 01

Chương 2: Vận mệnh ly tán (1)

2026-01-18

3

Chương 2: Vận mệnh ly tán (1)

“Phó phòng Seo, kia là cái gì vậy…?”

“Đây là thứ gì…?”

Giám đốc Kim và Phó phòng Kang thì thầm.

Nhưng tôi chỉ tập trung vào nước dãi đang chảy xuống từ miệng của con cáo trước mặt tôi.

[Đúng là một con người thông minh trong bầy đàn. Ta sẽ không tấn công các ngươi bừa bãi. Tuy nhiên, để có thể ở lại trong lãnh thổ của ta, các ngươi sẽ cần phải trả giá. Một người trong số các ngươi phải hiến tế một chi của mình để được tạm thời ở lại. Trong số các ngươi, ai sẽ là người chịu hiến tế đây?]

Đúng rồi.

Vì mọi chuyện đã tới mức này.

“Thần… xin được hiến tế.”

Tôi run rẩy chìa cánh tay trái của mình ra.

Trong kiếp trước, khi mà tôi không biết gì, tất cả mọi người đều hét toáng lên trước mặt con cáo.

Và, tất cả mọi người đều nửa sống nửa chết với toàn bộ chân tay xé toạc ra và bị con cáo ăn trong cơn giận dữ.

Sống sót qua sự kiện đó thực sự là một phép màu.

Nhưng bây giờ tôi đã biết phép tắc của khu rừng và nhận được sự ưu ái của con cáo.

Không phải chân tay của tất cả mọi người.

Không phải toàn bộ chân tay.

Một chi của một người.

Chỉ cần hiến tế một chi là đủ.

Và ngay cả nó cũng sẽ được chữa lành bởi những tu tiên giả sẽ tới sau hai ngày.

[Đúng thật là một con người khôn ngoan. Ta công nhận sự hy sinh của ngươi. Nên ta sẽ làm nó không đau nhất có thể.]

Con cáo mở cái miệng rộng và cắn xuống tay tôi.

“!!! AAAAAAAAAAAA!! AAAAAAA!! aAAAAaaaA!”

Da thịt của tôi bị xé toạc bởi hàm răng to lớn của nó.

Xương bị gãy, mạch máu bị nghiền nát.

rộp rộp, răng rắc

cạch!

toạc!

Sau khi nhai cảnh tay của tôi một lúc, con cáo xé mạnh nó ra khỏi thân người tôi.

“Aaa… aaaa… haaa..”

Tôi thở hổn hển trong đau đớn. Nửa tỉnh nửa mê, tôi nắm lấy một nắm đầy thảo dược giảm đau đã chuẩn bị từ trước.

Rồi cho hết tất cả vào miệng, kể cả rễ, và nuốt nguyên chúng.

Đất và cát kẹt lại ở trong răng, nhưng bây giờ điều đó không quan trọng.

Nó đau không chịu được!

Sau khi cắn thuốc được một lúc, cơn đau bắt đầu dịu đi nhờ dược lực.

rộp, rộp,,... ừng ực!

Con cáo sau khi nuốt cánh tay của tôi bắt đầu dùng lưỡi liếm môi.

[Ta đã nghĩ vị của nó sẽ khác vì mùi hương đặc biệt. Hóa ra cũng chả khác gì so với người thường. Máu của ngươi có quá nhiều tạp chất, khiến thịt bị thô và có hậu vị không ngon.]

“...Thần xin được dâng lên lễ vật hèn mọn này.”

[Ta chấp nhận lễ vật của ngươi và cho phép các ngươi ở lại đây trong bảy đêm. Thánh lực của ta đã xâm nhập vào vết thương, nên ngươi sẽ không chết được đâu.]

Nói xong, con cáo nhảy đi và biến mất vào khu rừng.

“Hộc… hộc… hộc…”

Tôi nhai thảo dược cầm máu và bôi nước thuốc lên chỗ từng là cánh tay, và cơn chảy máu dừng lại. Cơn đau theo đó cũng dần dịu đi.

“A… hừ…”

“Phó phòng Seo!”

“Phó phòng Seo Eun-hyun!”

Giám đốc Kim và Phó phòng Kang chạy tới giúp tôi.

“Cái gì vậy? Chuyện gì vừa xảy ra vậy?”

“..Hãy vào trong hang trước đã. Rồi tôi sẽ giải thích.”

Hai người đỡ tôi và chúng tôi cùng quay lại cái hang.

Rồi tôi giải thích cho mọi người sự thật có lẫn 3 phần dối trá.

“Sáng sớm nay khi tôi đi ra ngoài, tôi đã gặp con con cáo và nó bảo tôi rằng…”

Họ rồi cũng sẽ biết được mấy thứ này sau một vài ngày nữa thôi.

Tôi nói dối rằng đó là những kiến thức con cáo dạy tôi, trong khi tôi đã biết chúng từ trước.

Đây không còn là thế giới chúng ta từng sống nữa, mà là một thế giới hoàn toàn khác, nơi có tiên nhân, tu tiên giả và võ giả sinh sống.

“...Võ lâm sao. Nghe mà sởn hết cả người.”

“Hehe, chưa từng nghĩ rằng tôi sẽ được trải nghiệm thứ gì như vậy.”

Giám đốc Kim và Trưởng phòng Oh thả một vài câu đùa về võ lâm để làm dịu đi bầu không khí, mặc dù những người khác không tin tôi.

“Haha, Phó phòng Seo. Nếu là võ lâm thì tôi là chuyên gia đó. Cậu thấy đấy..”

Giọng của Giám đốc Kim run lên, cố giấu đi cảm xúc thật của mình,

‘Đừng có chết. Nếu như cậu chết…'

Đó không phải sự háo hức về võ lâm, mà là nỗ lực để đánh lạc hướng tôi khỏi cơn đau này.

Giám đốc Kim và Trưởng phòng Oh đang cố làm dịu bầu không khí vì ở đây họ lớn tuổi nhất.

“..Không sao đâu. Tôi sẽ không chết đâu. Con cáo bảo rằng, với thánh lực của nó, tôi sẽ không thể chết vì vết thương.”

Trong kiếp trước, khi chúng tôi không hành lễ, tất cả chân tay của mọi người đều bị ăn.

Mặc cho cơn đau chết đi sống lại, không ai trong số chúng tôi thực sự chết cả.

Không, chúng tôi không thể chết được.

“Vậy còn tiên nhân và tu tiên giả thì sao?”

Trong lúc Trưởng phòng Oh đang để lộ vẻ mặt khó hiểu khi tôi nhắc tới hai từ đó, Trưởng bộ phận Jeon bước tới gần.

“Ngoài võ hiệp ra còn có những tiểu thuyết gọi là ‘Tiên hiệp’.”

Jeon Myeong-hoon giải thích khái niệm tiên hiệp cho Giám đốc Kim và Trưởng phòng Oh.

“Tôi hiểu rồi...”

“Trưởng bộ phận Jeon, anh biết nhiều thứ thú vị đấy nhỉ.”

“Tôi chỉ tò mò tôi ạ.”

‘Chắc kèo anh ấy dùng thời gian ở công ty để đọc tiên hiệp thay vì làm việc...’

Nên anh ta mới dồn hết việc cho tôi.

Tôi suýt bộc phát cơn giận nhưng nhanh chóng bỏ qua và tiếp tục nói.

“Dù sao thì, chủ nhân của khu rừng yêu cầu vật hiến tế để cho phép chúng ta ở lại đây tạm thời, nên tôi dâng lên một cánh tay. Chúng ta sẽ an toàn ở đây trong một tuần.”

“Một tuần sao? Vậy sau đó thì sao?”

“..Chúng ta sẽ phải dâng lên một vật hiến tế khác.”

Tới đây, tất cả mọi người nhìn lên vai tôi.

Mặt họ cắt không còn giọt máu.

“Mà anh đưa giúp tôi ít thảo dược giảm đau được không? Tôi đau quá.”

“Được thôi, đây hả?”

“Cảm ơn anh.”

Tôi nhai một củ thuốc mà tôi đã đào lên từ trước.

“Bây giờ tôi sẽ đi ngủ một lát. Mong mọi người hiểu cho..”

Có lẽ là vì sốc, tôi tự nhiên rơi vào giấc ngủ khi cơn đau dịu bớt.

Sau khi giảm đau bằng thảo dược, tôi ngủ ngon như chết.

Người ta nói thính giác là giác quan cuối cùng hoạt động.

Có lẽ đó là tại sao, khi tôi lấy lại nhận thức, tôi có thể nghe thấy giọng nói của những người khác.

“Cái gì cơ? Hiến tế sao! Thật kinh khủng...”

“Một tuần sau chúng ta sẽ phải dâng lên một vật hiến tế tương như vậy á?”

“Chúng ta nên tìm cách rời khỏi đây trong một tuần.”

“Làm sao chúng ta có thể để Phó phòng Seo ở lại đây chịu đựng như vậy...”

“Phó phòng Seo là người đầu tiên chạm trán... thứ đó và anh ấy suýt bị ăn thịt.”

“Nói đúng hơn, anh ấy là người đầu tiên hy sinh.”

Trong trạng thái nửa tỉnh nửa mơ, tôi tiếp tục nghe lén cuộc nói chuyện.

“Nhưng nếu chúng ta không thể rời khỏi đây sau một tuần thì sao?”

Jeon Myeong-hoon hỏi bằng một giọng lạnh lẽo.

Không ai trả lời.

“Vậy thì ai sẽ là người tiếp theo dâng hiến chân tay của mình?”

Sự im lặng bao trùm phần sâu của hang động.

‘Ba ngày nữa... những tiên nhân sẽ tới và bắt cóc họ, nên thật sự cũng không quan trọng.’

Không cần phải nhắc gì về khả năng hồi quy của tôi.

Và rồi điều đó xảy ra.

Một âm thanh phiền phức vang lên ở bên tai tôi.

“Phó phòng Seo, cậu ấy có đang ngủ ngon không?”

“Có... Anh ấy ngất đi rồi.”

“Phó phòng Seo, nếu anh còn thức thì tôi có điều quan trọng muốn nói với anh. Anh hãy tỉnh lại đi.”

Tôi vẫn nhắm mắt và giả vờ ngủ.

Jeon Myeong-hoon kiểm tra rằng tôi vẫn ngủ rồi đứng dậy.

“Mọi người hãy ra cửa hang một lát.”

“Hả? Chúng ta không nói chuyện ở đây được sao?”

“Không, ra ngoài đi.”

Jeon Myeong-hoon dẫn mọi người ra ngoài hang.

Một lúc sau, tôi nghe thấy tiếng thì thầm từ lối vào hang.

Đồng thời, cũng có những âm thanh chỉ trích Jeon Myeong-hoon.

“Trưởng bộ phận Jeon! Tại sao anh có thể nghĩ tới chuyện như vậy?”

“Phó phòng Seo đã hiến tế cánh tay của mình rồi mà..”

“Ờm.. Trưởng bộ phận Jeon. Tôi không thể chấp nhận chuyện này.”

“Ờ...”

Bên ngoài hang động, Jeon Myeong-hoon lên giọng.

“Thế thì ai sẽ tự nguyện dâng tay chân của mình cho con cáo một tuần sau?”

“Kể cả có như vậy...”

“Trưởng phòng Oh, anh thấy sao? Tôi nghĩ như vậy là có lý.”

“..Tôi không biết. Ngoài ra Phó phòng Seo có tài năng. Cậu ấy biết rất nhiều về thảo dược và thức ăn...”

“Vậy thì hãy cùng học hỏi từ cậu ta nhiều nhất có thể trong vòng một tuần..”

Mặc dù tôi không thể nghe thấy rõ âm thanh bên ngoài hang,

Tôi có thể đoán được.

‘Vậy là họ đang nghĩ răng, bởi vì bây giờ tôi là người khuyết tật, hãy cắt chân tay của tôi ra và dâng lên cho con cáo hàng tuần.’

Chuyện này sẽ không xảy ra đâu, nhưng tôi thấy thật kinh tởm.

Rất, rất kinh tởm.

‘Tôi có nên giết anh ta không?’

Kể cả với một tay, cái ‘bạo lực’ mà tôi đã học 50 năm trước vẫn rất đáng gờm.

Tôi có thể dễ dàng giết chết một kẻ như Jeon Myeong-hoon, người vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi nền văn minh hiện đại.

‘...Không. Không nên làm như vậy.’

Những tiên nhân tìm thấy chúng tôi hai ngày sau không hề tới vì ‘chúng tôi’.

Mà là vì họ đã tìm thấy những ‘nhân tài’.

‘Trưởng phòng Oh, Phó phòng Kang, và Trưởng bộ phận Jeon. Những tiên nhân ấy ngạc nhiên vì tài năng của ba người này.’

Nếu chỉ một trong ba mất tích, tôi không chắc liệu họ có tới hay không.

‘Tôi có nên đánh anh ta thừa sống thiếu chết không? Hay đánh thương tật?’

Dù sao thì những tiên nhân cũng đến chỗ chúng tôi kể cả nếu chân tay có rụng rời.

Họ chắc hẳn cũng sẽ đến kể cả khi anh ta gãy tay chân hay gì đó.

Tuy nhiên, tôi dừng những suy nghĩ này và lắc đầu. 

‘..Có lẽ lý trí của mọi người đang bị tê liệt vì nỗi sợ hãi. Tất cả bọn họ đều là người tốt. Chỉ là tình huống này quá bất ngờ và vô lý.

Và nếu như sau này tôi muốn dựa vào Giám đốc Kim, tốt nhất tôi không nên hành động quá tàn nhẫn..’

Tốt hơn hết nên hành động như một đối tượng mỏng manh yếu đuối cần được bảo vệ.

Thêm nữa, nếu đưa Giám đốc Kim vào bài toán, thì sau này ngài ấy sẽ nâng đỡ tôi nhiều hơn vì cảm giác tội lỗi.

‘Như vậy có khi lại tốt hơn. Đằng nào mọi việc đều sẽ ổn thỏa vào ngày thứ ba.’

Trong vòng hai ngày, tôi sẽ không còn thấy Jeon Myeong-hoon, Oh Hyun-seok, và Kang Min-hee nữa.

Ba ngày sau sẽ là Oh Hye-seo và Kim Yeon, và Giám đốc Kim Young-hoon và tôi có thể rời khỏi Phi Tiên Lộ nhờ một lão quái vật.

Tôi tiếp tục giả vờ ngủ trên sàn.

Sau một lúc, mọi người khuôn mặt tối sầm quay trở lại hang, như thể họ vừa giao kèo với ác quỷ.

“Này, Phó phòng Seo. Cậu có ổn không? Cậu có ngồi dậy được không?”

Jeon Myeong-hoon cố ý đánh thức tôi dậy.

“Haha, xin lỗi nhé Phó phòng Seo. Xin lỗi cậu rất nhiều. Tôi không biết cậu lại là con người vị tha đến thế.”

“...”

“Từ bây giờ trăm sự tôi xin nhờ cậu giúp đỡ cho.”

Jeon Myeong-hoon nhìn tôi bằng một nụ cười tôi chưa từng thấy trước kia và vỗ lưng tôi.

‘Thằng rác rưởi này, bảo sao mọi người đều bị cái lưỡi rắn kia thuyết phục.’

Trong thoáng chốc, sự thù ghét nổi lên, và tôi thậm chí còn nghĩ tới việc bóp cổ và giết chết thằng khốn đang ôm lấy tôi.

‘Cố nhịn đi nào. Hít vào thở ra, không được đánh đồng nghiệp không được đánh đồng nghiệp không được đánh đồng nghiệp...’

“..Đúng vậy anh à. Trong tình huống khó khăn như này thì chúng ta phải biết nương tựa nhau mà sống.”

“Ha ha, chính xác, cậu à. Vậy thì những quả dại mà hôm qua cậu hái. Cậu có biết nó nằm ở đâu không?”

“...”

Hóa ra thằng khốn này đánh thức tôi chỉ vì việc đó sao.

“...Tôi có thể chỉ cho anh. Thật ra là tôi cũng đang định dạy cho mỗi anh thôi đó, Trưởng bộ phận Jeon.”

“Ồ, vậy sao? Cảm ơn! Cảm ơn cậu rất nhiều!”

“Anh đừng lo về việc sinh tồn ở đây. Tôi sẽ dạy anh tất cả mọi thứ tôi biết.”

Tôi mỉm cười với anh ấy.

Đúng vậy, tôi sẽ dạy anh tất cả kiến thức này.

Sau cùng thì từ giờ tới cuối đời anh cũng chẳng cần nó, sau khi anh gia nhập một môn phái tu tiên.

 

“Jeon Myeong-hoon! Tôi đã bảo anh bao nhiêu lần rồi? Đừng có hái quả đó! Anh có tập trung nghe tôi nói không vậy?”

“Không phải đâu cậu, nhưng tôi chắc chắn là..”

“Loại quả với phần cuống tách ra là một loại quả khác. Ăn là chết người đấy. Anh có hiểu không hả?”

“...”

Trong khi đang dạy cho Jeon Myeong-hoon về các loại thảo mộc và quả dại ăn được, tôi không còn gọi anh ta là ‘Trưởng bộ phận’ nữa.

Anh ấy nghiến răng vừa nghe chửi vừa học về thảo mộc.

‘Không biết anh ấy sẽ thấy thế nào khi nhận ra đây là thảo dược cấp thấp vô dụng cho đệ tử nội môn nhỉ.’

“Dừng lại đi, Jeon Myeong-hoon!. Anh không hiểu à? Tôi giải thích bao nhiêu lần rồi đấy. Ôi cái discord mess anh có vấn đề về nghe hiểu à?”

“Tôi... hiểu... rồi.”

Mặt của Jeon Myeong-hoon đỏ ửng lên như đít khỉ.

Anh ấy đang phải trả cho những lúc anh ta hành hạ tôi hồi tôi mới vào làm.

Hẳn là Jeon Myeong-hoon đang cố nhịn nhục để moi được nhiều thông tin nhất có thể từ tôi trong một tuần.

Xin lỗi chứ hai ngày sau chúng ta không còn gặp nhau nữa đâu.

“Nhìn đây này. Đây được gọi là Lục Diệp Nhĩ , và nó có mùi hương đặc trưng khi nhai. Nó có thể dùng để đánh răng và đuổi côn trùng.”

“Lục Diệp Nhĩ, Lục Diệp Nhĩ...”

“Hừm, nhưng mà tôi chưa từng nhìn thấy mấy loại cây này ở Hàn Quốc..”

Trưởng phòng Oh nghiêng đầu và nhìn với vẻ bối rối.

“Những loại cây này có chút đặc biệt, và vì chúng không phải loài bản địa, nên có thể anh không thấy quen thuộc.”

Đương nhiên những loại cây này không tồn tại trên Trái đất.

Tôi đang sử dụng kiến thức về thảo mộc mà tôi đã học từ kiếp trước.

Nhưng Trưởng phòng Oh không phải là một chuyên gia, nên anh ta có vẻ tin lời tôi.

“Đúng là vậy thật. Xin thầy hãy tiếp tục..”

“Đây được gọi là Thanh Anh Thủ Mạch, hay còn gọi là Tẩy Huyết Thảo. Này Jeon Myeong-hoon anh có nghe tôi nói không đấy?”

“...Xin lỗi cậu. Cậu nói đúng.”

Tôi tiếp tục giáo huấn Jeon Myeong-hoon trong khi dạy anh ta về các loại thảo dược.

Một ngày trôi qua như vậy. 

Và vào ngày hôm sau.

Chúng tôi chạm trán một con rắn đỏ khổng lồ với hai đầu đang nhìn chằm chằm vào chúng tôi ở lối vào.

“Éc!... a...””

“Ô.. ì... ì.....”

Những người khác run rẩy trong sợ hãi, với lấy những cành cây trong hang động, và tôi cẩn trọng nói chuyện với con rắn.

“...Xin hỏi Huyết xà đại nhân tới đây có việc gì ạ?”

Con rắn đáp lại.

[Chủ nhân của lãnh thổ này đã nếm một con người với mùi hương đặc biệt.]

Mặc dù độ đáng sợ không cao bằng con cáo, con rắn này vẫn khiến tôi sợ hãi.

Đương nhiên, nếu so với con cáo thì con rắn không phải một mối đe dọa lớn.

[Vì các ngươi đã dâng lễ vật cho chủ nhân của khi rừng và nhận được sự bảo hộ của ngài trong bảy ngày bảy đêm, ta sẽ không làm phiền các ngươi. Tuy nhiên..]

Cả hai đầu của con rắn liếm môi.

[Nếu các ngươi cho ta nếm thử chỉ một ít máu của các ngươi, ta sẽ không tới quấy rầy kể cả khi thời hạn đó kết thúc.]

Không như con cáo đã xé toạc tay tôi, con rắn này có vẻ khá hài hòa.

Kể cả trong kiếp trước, khi mà tôi không được con cáo thừa nhận, con rắn hai đầu chỉ tới, cắn vào thân của Trưởng phòng Oh, hút máu anh ta, rồi lặng lẽ rời đi.

Nhưng kể cả bây giờ, nó cũng đang xin phép chúng tôi để lấy máu.

‘Mọi thứ sẽ ổn thôi.’

Cơ thể của chúng tôi, những người hiện đại, chỉ toàn cholesterol và mỡ.

Nhờ thế mà trong kiếp trước, con rắn rời đi ngay sau khi nếm thử máu của Trưởng phòng Oh, nói rằng nó vô vị.

“Xin hỏi đại nhân muốn bao nhiêu máu?”

[Một lòng bàn tay đầy. Như vậy thôi là đủ. Sau đó ta sẽ rời đi.]

Tôi mỉm cười và nhìn Jeon Myeong-hoon.

“Anh Jeon Myeong-hoon. Anh cho Huyết xà đại nhân ở đây một ít máu được không?”

“Hả? Cái gì?”

“Anh cứ làm như tôi xin của anh một cánh tay không bằng, chỉ một lòng bàn tay máu thôi. Đừng lo, máu đông lại nhanh lắm.”

“Tôi.. tôi...”

“Ơ, anh Jeon Myeong-hoon. Anh không muốn học về thảo mộc nữa sao?”

“...Thôi được rồi.”

Với khuôn mặt máu dồn lên não, Jeon Myeong-hoon cắt tay mình bằng một con dao đá mà anh ấy đã chế tạo trước đó.

chảy xuống

Con rắn vui vẻ húp máu của Jeon Myeong-hoon.

Một lát sau.

[Có quá nhiều tạp chất trong máu. Thậm chí là độc! Hương vị thật kinh tởm... Trong số những lần ta nếm máu người, đây là lần tệ nhất!]

[Dù sao các ngươi cũng cho ta nếm máu. Như thỏa thuận, giờ ta sẽ rời đi.]

Con rắn lắc cả hai đầu rồi bò đi.

Máu của một công nhân văn phòng thế kỳ 21, thấm đẫm cholesterol và nicotin, không hề ngon tí nào.

Sau khi con rắn đi, tôi bôi thuốc cầm máu vào vết thương của Jeon Myeong-hoon.

Jeon Myeong-hoon đang bực mình, có lé là vì bị con rắn ấy liếm.

“Cậu Seo Eun-Hyun, tôi biết rằng tôi đã bắt nạt cậu khá nhiều ở chỗ làm, nhưng như vậy có phải hơi quá không?”

“Tôi có thể làm gì được đây? Tôi không thể nào yêu cầu phụ nữ hoặc cấp trên như Giám đốc Kim và Trưởng phòng Oh được.”

“Một lòng bàn tay máu đối với cậu có lẽ là đủ đối với cậu...”

“...Hôm qua tay tôi vừa bị đứt rời nên tôi vẫn còn hơi thiếu máu. Một lòng bàn tay đối với tôi vẫn là quá nhiều.”

“Khốn thật..”

Jeon Myeong-hoon cắn môi và hít thở sâu.

Anh ấy chỉ bực mình vì tôi chọn anh ấy làm vật hiến tế.

Dù sao thì hiện tại anh ấy không thể làm gì tôi được.

‘Dù sao thì ngày mai tôi cũng không gặp anh ta nữa..’

Tôi nghĩ mình nên lợi dụng anh ta  mỗi khi có thể và bắt nạt Jeon Myeong-hoon nhiều hơn.

Vậy là ba ngày đã trôi qua kể từ lúc chúng tôi rơi vào khu rừng này.

vùuuu, vùuuu....

Gió đã thổi mạnh từ bình minh.

giật.. giật..

Cùng lúc đó, không khí cũng có vẻ hỗn loạn.

Tôi mỉm cười và đánh thức Jeon Myeong-hoon vào sáng sớm.

“Anh Jeon Myeong-hoon, hãy cùng đi thu thập một ít thảo dược nào.”

“Mới có sáng sớm thôi mà..”

“Dậy nhanh lên!”

“..Thôi được rồi, tôi dậy đây!”

“..Được rồi.”

Tôi đưa Jeon Myeong-hoon đi xung quanh để tìm thảo được.

Và một lát sau.

“Tôi tìm thấy thảo dược rồi này!”

“Chất lượng có tốt không vậy?”

“Tất nhiên rồi.”

“Trông nó khá giống nhân sâm thật...”

Jeon Myeong-hoon nuốt nước bọt khi nhìn vào loại cây giống như nhân sâm tự nhiên ở trước mặt.

Cây này là một loại sâm được gọi là Hoàng Trúc Căn <tôi biết đây là gừng nhưng không thể chứng minh được>

Loại cây này không hề hiếm.

Điều đáng nói là kích cỡ của củ sâm này.

Có lẽ là vì hấp thụ thiên địa linh khí, cây Hoàng Trúc Căn này, bình thường chỉ to bằng ngón út, có kích cỡ cao bằng cẳng tay của tôi.

“Hahaha, ôi ảo thật đấy. Cơ mà đào từng này nhân sâm lên có ổn không vậy?”

“...”

Jeon Myeong-hoon có vẻ cực kỳ hưng phấn, nhưng tôi chỉ thầm cười khúc khích.

‘Đằng nào thì sau này anh cũng chẳng được ăn mấy củ này nữa đâu.’

Kể cả những củ mà anh ấy đã tự đào lên.

Đối với tu tiên giả, Hoàng Trúc Căn chỉ là một loại thảo dược cấp thấp cho phàm nhân.

Tất nhiên nó cũng được dùng để tăng cường nội lực cho võ giả... Tôi nên tặng chúng cho Giám đốc Kim sau.’

“Anh có thể thử chúng sau. Bây giờ cứ bỏ vào đây đã.”

Tôi đưa anh ta chiếc bao làm từ quần áo của tôi xé ra. Jeon Myeong-hoon cẩn thận đặt những củ sâm vào trong bao.

“Hãy quay về thôi.”

Cũng tới lúc đi về rồi.

Chúng tôi quay lại cái hang, tôi sai Jeon Myeong-hoon nhóm lửa, và cả hai ngồi xuống.

Và tôi im lặng nhìn lên bầu trời.

đùng đùng! chớp!

Nhìn giống như một tia chớp đánh lên một thứ gì đó ở trên trời.

Nhìn như ba luồng sáng đen, vàng, và trắng va chạm vào nhau.

Và rồi, ngay sau đó.

“Khụ khụ khụ! Khụ khụ khặc khặc!”

Bỗng nhiên, Jeon Myeong-hoon ho ra máu và ngã quỵ xuống.

“Aaa..! AAAAAA!”

Phó phòng Kang cũng hét lên và ngã xuống. Tiếng hét của cô ấy vang vọng khắp xung quanh như một tiếng than khóc của một hồn ma.

Thêm vào đó, Trưởng phòng Oh cũng ngã quỵ xuống, ôm lấy tim của mình.

‘Đến lúc rồi.’

Một lát sau.

vùuuuuu!

Từ trên không, ba quả cầu ánh sáng bay xuống.

[Thật đáng ngạc nhiên. Tìm được những viên ngọc quý như vậy trong khi đang va chạm với hai tên phiền toái này.]

[Xem ai đang nói kìa. Biến đi, Buyk-ho. Những người này là của ta.]

[Ngươi vô liêm sỉ thật đấy, Heo Gwak.]

Từ bên trong những quả cầu ánh sáng, một người trung niên mặc áo bào vàng, một con người mặc áo bào đen mà không rõ nam hay nữ, và một người khổng lồ mặc áo giáp xanh bước ra ngoài.

“Các-các người là... ai..?”

Giám đốc Kim sợ hãi hỏi.

Tuy nhiên, bọn họ chỉ liếc nhìn Giám đốc Kim và lờ ngài ấy.

[Không có linh căn.]

[Chỉ là một kẻ phàm nhân.]

[So với những báu vật này thì chỉ là rác.]

Ánh mắt của họ liếc nhìn từng người trong chúng tôi.

[Ba kẻ này có linh căn sao?]

[Vi diệu quá. Làm thế nào mà ba kẻ phàm nhân chưa từng tập luyện có thể tiến vào Phi Tiên Lộ..]

[Hẹ hẹ, có vẻ con cáo đó đã mê hoặc một trong số chúng. Nhìn vết thương kia thì có vẻ tên đó đã tự nguyện dâng hiến chính mình. Ý chí của hắn rất đáng khen đối với một phàm nhân.]

keng!

Người khổng lồ mặc giáp xanh giậm chân, và một ánh sáng nhẹ màu ngọc bích lan truyền ra ngoài.

Khi ánh sáng tiếp xúc với cơ thể tôi, một điều kỳ diệu đã xảy ra. Tay tôi được bao bọc bởi một ánh sáng xanh da trời và mọc lại.

“Xin-xin cảm ơn ngài.”

Tôi cúi đầu cảm tạ người khổng lồ, trong lòng tràn ngập sự biết ơn. Người khổng lồ cười một cách nhiệt thành và nói,

[Không cần phải trịnh trọng như vậy. Đối với một tu tiên giả, hồi phục máu huyết của phàm nhân chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay. Dù sao thì...]

vút!

Người khổng lồ giáp xanh vung bàn tay vào không khí.

Cùng lúc đó, cơ thể của tôi và Giám đốc Kim bị đẩy lùi về sau, và cơ thể của Jeon Myeong-hoon, Trưởng phòng Oh, và Phó phòng Kang bị kéo về phía trước.

[Ba kẻ này sở hữu linh căn, hãy cùng kiểm tra chúng thôi.]

Người đàn ông trung niên mặc áo bào vàng tiến lên trước và chìa tay ra.

Một thanh kiếm vàng lơ lửng ở trên đầu ông ta.

keng

bùm! đoàng!

Cùng lúc đó, sấm chớp rền vang trên bầu trời, và Jeon Myeong-hoon lại ngã quỵ và phun ra máu.

[Đúng như dự đoán... thật tuyệt vời! Thiên Kim Lôi Thể..!] 

[Tránh ra, tới lượt của ta.]

Người mặc áo bào đen không rõ giới tính đẩy người đàn ông mặc áo bào vàng qua một bên và lấy ra một cây đàn tỳ bà màu đen.

tưng! tưng! tưng! 

Khi gảy dây đàn, Phó phòng Kang Min-hee ôm đầu và hét lớn.

“AAAAAh!”

Tiếng hét của cô ấy vang vọng như tiếng ma khóc.

Người mặc áo bào đen nở một nụ cười nhẹ.

[Âm Hồn Biến Tiên Căn..! Không ngờ nó thực sự tồn tại! Ôi...]

Người khổng lồ mặc giáp xanh đi qua người mặc áo bào đen và tiến tới Trưởng phòng Oh Hyun-seok.

“Có.. có chuyện gì thế?”

Trưởng phòng Oh tỏ vẻ sợ hãi, nhưng người khổng lồ mặc giáp xanh, ngạc nhiên thay, chỉ bình tính chạm vào cổ tay của Trưởng phòng Oh và bắt mạch.

Và một lúc sau.

[Độc Nhất Thánh Thể! Thể chất này thực sự tồn tại sao! Không thể nào..]

Một lúc sau, ba người tu tiên, có vẻ như bị sốc, nhanh chóng bình tĩnh lại và hỏi ba người kia.

[Các ngươi có thích tu tiên không?]

Người đàn ông trung niên mặc áo bào vàng hỏi Jeon Myeong-hoon với biểu cảm nhẹ nhàng.

[Mỗi người trong số các ngươi đều có tiềm năng kinh thiên động địa. Lãng phí những tài năng như thế là không thể chấp nhận được.]

Người mặc áo bào đen nhìn Phó phòng Kang Min-hee một cách lưu luyến.

[Là tu tiên đấy! Là sức mạnh có thể đảo lộn trời đất! Là tiền tài và danh vọng nhiều không đếm xuể! Chẳng phải các ngươi muốn vậy sao? Ta đảm bảo với các ngươi, nếu như đi theo ta, các ngươi sẽ có được tất cả mọi thứ trong vòng 100 năm.]

Người khổng lồ mặc giáp xanh thoải mái tiếp cận Trưởng phòng Oh Hyun-seok và nói trong khi massage cơ thể anh ấy.

[Ta là Đại chưởng môn của Kim Thần Thiên Lôi Tông, Jin Buyk-ho. Các ngươi thấy sao nếu như cùng gia nhập Kim Thần Thiên Lôi Tông của ta?]

[Hừ, tham lam quá đấy! Hắc Ma Cốc bọn ta không có hệ linh căn nào là không có công pháp. Ta là Đại trưởng lão của Hội đồng nguyên lão Hắc Ma Cốc, Bạch Cốt Ma Quỷ. Nếu các ngươi gia nhập Cốc, các người sẽ phát huy hoàn toàn tiềm năng của mình.]

[Còn ta thì không cần hai tên kia. Ta chỉ cần ngươi, hãy về với đội của ta, kẻ sở hữu Độc Nhất Thánh Thể. Ta là người sáng lập ra Thanh Thiên Sáng Tạo Tông, Thanh Hổ Thánh Nhân. Nếu ngươi muốn, ta có thể trao lại cả môn phái cho ngươi. Ồ, và hai kẻ kia có thể gia nhập nếu muốn. Dù con đường của chúng ta khác nhau, cả hai đều sở hữu tiềm năng khổng lồ. Nên ta sẽ nhận các ngươi làm đệ tử chân truyền.]

Trong khi ba tu tiên giả có vẻ như đang cho họ lựa chọn, thực tế thì đây không khác gì một lời đe dọa ép buộc.

Người khổng lồ mặc giáp xanh, hay còn được gọi là Thanh Hổ Thánh Nhân, trên thực tế đang bóp gãy vai Trưởng phòng Oh Hyun-seok.

Người mặc áo bào đen không rõ giới tính, Bạch Cốt Ma Quỷ, đang giờ trò gì đó trong lúc chạm mắt với Phó phòng Kang Min-hee. 

Đôi mắt của Phó phòng Kang Min-hee dần trở nên đờ đẫn.

Còn Jin Byuk-ho có vẻ như đang chèn ép Jeon Myeong-hoon bằng một lực vô hình nào đó, như thể đang đe dọa sẽ giết anh ta nếu dám từ chối ông ấy.

Sau một lúc, Jeon Myeong-hoon, Trưởng phòng Oh Hyun-seok, và Phó phòng Kang Min-hee đều bị ép phải gia nhập ba tông môn.

[Chào mừng ngươi đã gia nhập, haha!]

[Các trưởng lão khác sẽ chăm sóc ngươi tốt.]

[Tới đây nào, đồ đệ ngoan, đi thôi!]

Ba tu tiên giả chuẩn bị rời đi cùng với ba người.

Ngay lúc đó, Giám đốc Kim, người quan sát tất cả mọi thứ trong cơn mê, bỗng nhiên tỉnh lại và chạy tới.

“Chờ, chờ đã! Xin lỗi nhưng mọi người có thể giúp chúng tôi thoát ra khỏi khu rừng này được không? Nếu ở lại đây thì chúng tôi sẽ chết mất!”

[Hả, ngươi đang lo sợ vì mình là phàm nhân sao? Sợ con cáo đó hả? Đừng lo.]

Người khổng lồ mặc giáp xanh, Thanh Hổ Thánh Nhân, cười lớn và nói,

[Bọn ta đã xử lý toàn bộ ma quỷ và yêu thú trong Phi Tiên Lộ trên đường tới đây rồi! Bây giờ chúng ta sẽ đi bắt con cáo đó, và nơi này sẽ an toàn trong mười năm tới!]

“À, ý tôi không phải thế.. Nhìn xuống đây đi! Trưởng bộ phận Jeon! Trưởng phòng Oh! Phó phòng Kang! Làm ơn hãy nói gì đó đi! Chúng tôi còn không biết đường để ra khỏi đây!”

Thực tế thì Jeon Myeong-hoon đã bị nhốt trong một chiếc bình vàng  của Jin Byuk-ho như một con Pokemon.

Phó phòng Kang Min-hee đã hoàn toàn bị mê hoặc bởi Bạch Cốt Ma Quỷ.

Còn Thanh Hổ Thánh Nhân thì cười xòa trước mọi thứ Trưởng phòng Oh Hyun-seok nói, không có vẻ gì hứng thú.

‘Mọi chuyện cũng như vậy 50 năm trước.’

Ba người đó cũng hành động một cách vô trách nhiệm và phi lý.

Mặc cho chúng tôi có hét to tới đâu, họ cũng không để ý gì tới chúng tôi, như thể chúng tôi là những con côn trùng, và đường ai nấy đi.

Thay vì kêu cứu các tu tiên giả một cách thừa thãi, tôi sờ cánh tay mới hồi phục.

‘Thôi thì ít ra tay của mình cũng đã hồi phục’

Tôi thở dài và thầm cảm ơn ngài Thanh Hổ.

Giám đốc Kim hét to tới mức khàn cả cổ trong khi nhìn ba quả cầu ánh sáng biến mắt, nhưng không nhận được phản hồi.

“Ôi... Chết tiệt!”

Và sau đó, ngài ấy đơn giản là ngã xuống vì kiệt sức.

“Chúng ta phải làm cái quái gì... trong khu rừng này đây...”

Tôi, Giám đốc Kim Young-hoon, Phó phòng Oh Hye-seo, và Quản lý Kim Yeon.

‘Ngày mai, Phó phòng Oh và Quản lý Kim cũng sẽ bị bắt đi...’

Thời gian tôi và Giám đốc Kim sống chung cũng sẽ sớm tới.

Khuôn mặt  Giám đốc Kim hơi chùng xuống, nhưng rồi lại vui mừng và chuyển sang chúc mừng tôi khi thấy cánh tay của tôi đã hoàn toàn hồi phục.

“Thật là may quá...”

“Đúng vậy. Hơn nữa, người tên Thanh Hổ Thánh Nhân đó cũng nói sẽ bắt con cáo. Nếu chỉ nói về mặt sinh tồn thì chúng ta hoàn toàn có thể sống.”

“Hô hô.. tôi hiểu rồi..”

“Khi tay của Phó phòng Seo bị xé ra, tôi đã tưởng rằng mình sẽ mất trí... Ôi, nhưng kể cả bây giờ, cũng thật sốc khi thấy ba người đồng nghiệp của chúng ta cứ thế mà biến mất...”

“Thưa Giám đốc Kim, chuyện này quả thực không may mắn.”

Chúng tôi, những người tuy đã mất những người đồng nghiệp nhưng cũng được đảm bảo sẽ sống sót trong tình huống lạ lùng này, không thể nào khóc hay cười.

Và rồi, một lát sau.

Giống như một viên thiên thạch xuyên qua bầu trời, một ánh sáng trắng thuần khiết bay qua, để lại một vệt trắng xuyên suốt tinh không.

“Ôi.. cái gì vậy...”

Không chỉ có mỗi vậy.

Ngay sau ánh sáng trắng đó, một vài.. không, hàng tá ánh sáng khác cũng bay qua bầu trời tựa như một cơn mưa sao băng.

Tất cả đều hướng tới nơi Jin Byuk-ho, Bạch Cốt Quỷ Ma, và ngài Thanh Hổ Thánh Nhân bay đi.

“Cái gì đang xảy ra vậy... Ở hướng đó có chuyện gì sao...”

Giám đốc Kim nhìn về hướng đó một cách bối rối, và tôi bắt đầu hái quả dại cho ngày hôm nay, đồng thời nhóm lửa để nướng chúng.

Ngày mai sẽ là ngày chúng ta chia tay tới Phó phòng Oh và Quản lý Kim.

ào ào..

Ngày hôm sau.

Thời tiết bất thường, trời mưa.

Mây đen che kín bầu trời, và sấm chớp rền vang.

“Với thời tiết này sẽ khá khó để đi ra ngoài hái quả. Chúng ta nên làm gì đây?”

Quản lý Kim nhìn chúng tôi với vẻ mặt lo lắng.

“Đặc biệt là khi Phó phòng Oh đang không ổn lắm.”

Đúng vậy

Phó phòng Oh Hye-seo đang nằm nghỉ vì bị sốt cao, trong khi ngắm nhìn bầu trời với vẻ mặt trống rỗng và thầm thì thứ gì đó.

“...Hãy cùng đợi lâu hơn một chút đi.”

Tôi nói trong khi nhìn lên bầu trời.

“Ai mà biết được, có khi một phép màu nào đó cũng sẽ xảy ra như hôm qua.”

“..Đó có thật là phép màu không vậy? Nhưng tất nhiên rồi, tay của anh quay trở lại quả thực, thật sự.. giống như một phép màu đã xảy ra vậy, nhưng...”

Tôi cười khúc khích và nói với Quản lý Kim.

“Ai mà biết được, có khi sẽ có ai đó xuất hiện và chữa khỏi cơn ốm của Phó phòng Oh thì sao.”

Tôi nhìn lên bầu trời với Giám đốc Kim và Quản lý Kim.

Giờ là buổi trưa.

rầm rầm!

Sấm kêu vang trời.

khụ! khụ! khụ!

Cơn sốt và ho của Phó phòng Oh dần trở nặng. Máu chảy ra từ mũi cô ấy.

“Phó phòng Seo, liệu chúng ta có thể dùng thảo dược nào không? Chúng ta nên làm gì đây..”

“Hãy thử cho cô ấy uống một ít thảo dược hạ sốt đi.”

Và nó xảy ra.

cộp, cộp.

Một ai đó tiến vào hang động.

Đó là một người trung niên đẹp trai mặc một chiếc áo bào thanh lam.

Người đàn ông trung niên, với kiểu tóc búi, và một cặp sừng nhỏ như nhung hươu trên đầu.

[Người phàm ở trên Phi Tiên Lộ, không khác gì kiến cỏ giữa long tranh hổ đấu.]

“Anh, anh là ai!”

Giám đốc Kim nhạy bén chắn giữa chúng tôi và vị khách này. Người đàn ông mặc áo bào xanh mỉm cười nhẹ nhàng và từ từ giới thiệu bản thân.

[Ta là Hải Long Vương, Seo Hweol. Ta tới đây vì nguồn cơn của thời tiết giông bão bất thường này. Người phụ nữ ở đằng kia đã làm phép để tạo ra chúng.]

Người đàn ông gọi là Seo Hweol này chỉ tay tới Phó phòng Oh.

[Đó không hẳn là làm phép, nhưng đúng vậy. Cô ta có thể điều khiển cơn bão. Một sự kiện lớn như vậy sẽ là gánh nặng rất lớn tới cơ thể con người.]

“B-bão ư?”

[Đúng vậy, cơn bão. Nó khá bất thường. Một con người, hơn nữa lại là phàm nhân, mà còn không có linh căn, nhưng có thể mang quyền năng lớn như vậy... Và cô ấy còn đang làm vậy một cách vô thức. Quả thực là kỳ lạ.]

Đúng là kỳ lạ thật.

Tò mò, tôi hỏi Seo Hweol một câu mà tôi đã thắc mắc bấy lâu.

“Thật ra thì chúng tôi còn trải qua những thứ còn kỳ lạ hơn nữa. Ngày hôm qua, ba tu tiên giả phi thường đã bắt đi những thành viên trong nhóm của chúng tôi, những người cực kỳ hợp để làm đệ tử của họ. Và hôm nay, ngài cũng tới đây và quan sát Phó phòng Oh. Tại sao những nhân vật vĩ đại như các người lại đặc biệt tới chỗ chúng tôi như vậy?”

Để trả lời câu hỏi của tôi, Seo Hweol suy nghĩ một lát, rồi bật cười lớn.

[Hahaha, có vẻ là như vậy. Ta thật lòng không biết rõ chi tiết sự việc, nhưng có những người phàm trong số các ngươi sở hữu những tài năng phi thường. Những sư phụ đang tìm kiếm những tài năng ấy đã bắt đồng đội của các ngươi đi. Và hôm nay, ta cũng xuất hiện, cũng đang vừa khéo tìm kiếm một tài năng như cô ta. Như vậy đúng là kỳ lạ nhỉ?]

Seo Hweol hỏi tôi một cách châm chọc.

[Nghe này, bằng hữu phàm nhân. Ngươi có biết đây là nơi nào không?]

“Theo tôi được biết thì nơi đây được gọi là Phi Tiên Lộ...”

[Phi Tiên Lộ. Còn được biết đến là Con đường thăng Tiên, là một cánh cổng dẫn tới Thượng giới. Và trong vòng vài tháng nữa, một vết nứt không gian gọi là Đăng Tiên Môn  ở gần Phi Tiên Lộ sẽ được mở ra.

Đó là sự kiện ngàn năm có một. Trong thời gian này, không gian quanh đây sẽ trở nên bất ổn định, và đa số tu tiên giá và yêu thú sẽ tụ họp lại xung quanh Phi Tiên Lộ. Tất cả đều nhằm phi thăng lên Thượng giới. Đương nhiên tất cả tu tiên giả cấp cao trong thế giới này cũng sẽ tụ tập ở đây,

Nên cũng không phải chuyện hiếm gặp nếu một sư phụ phù hợp với ngươi xuất hiện. Trường hợp cũng tương tự với người phụ nữ đó. Nếu ta không tới đây thì một tu tiên giả cấp cao hay yêu thú khác cũng tìm thấy cô ta.]

“..Là vậy sao..”

Tôi đã nghĩ rằng một sinh vật nào đó đã gửi chúng tôi tới thế giới này và muốn chia rẽ chúng tôi càng sớm càng tốt.

Nhưng hóa ra chỉ là vấn đề về xác suất.

“Ờm... nhưng còn những tu tiên giả đã bắt đồng nghiệp của chúng tôi đi...”

Giám đốc Kim, thấy tôi bắt chuyện với Seo Hweol, có vẻ thả lỏng hơn và cũng hỏi một câu.

“Họ nói về việc gia nhập môn phái và kế thừa công pháp, nhưng nếu phi thăng lên Thượng giới đó... thì làm sao họ có thể gia nhập môn phái được?”

[Hừm, là phàm nhân, các ngươi không thể hiểu dược tu tiên giả chúng ta. Trong số những kỹ năng của tu tiên giả, có một cái cho phép thu nhỏ các vật có kích cỡ lớn để lưu trữ.]

Nghe Seo Hweol trả lời, tôi ngạc nhiên.

[Có lẽ tất cả bọn họ đã lưu trữ môn phái của mình trong một pháp bảo không gian nào đó. Mục tiêu của họ là phi thăng lên Thượng giới cùng với toàn bộ môn phái khi Phi Tiên Lộ mở ra. À, thật ra thì, ta cũng đã đặt một trong những tòa thành của Hải Long Tộc  trong pháp bảo của mình. Trong đó có khoảng một ngàn tám trăm  đồng tộc của ta đang ngủ.]

lướt...

Sau đó Seo Hweol tiếp cận Phó phòng Oh và đưa tay lên trán cô ta.

Trình trạng của cô ấy, trước là sốt cao và khó thở, nhanh chóng ổn định lại.

[Thật thú vị, rất thú vị. Nếu cô ấy trở thành thành viên của Hải Long Tộc chúng ta, cô ấy có thể trở thành một sinh vật phi thường...]

lướt...

Trong khi nói chuyện, Seo Hweol nhặt Phó phòng Oh lên. Giám đốc Kim, bối rối, cố gắng ngăn anh ta nhưng bị đẩy lui bởi một lực vô hình.

“Ugh!”

[Cô gái này sẽ uống máu của ta và trở thành tộc nhân của Hải Long Tộc. Như vậy sẽ tốt hơn cho cả hai chúng ta. Bởi vì vô số tu tiên giả đáng gờm sẽ đi qua Phi Tiên Lộ, việc này sẽ không phải là vấn đề...]

uuuuuuuuu

Đồng tử của Seo Hweol mở dọc.

“Khụ khụ! Ặc ặc... aaaa!”

“Gặc... ặc..”

Cả Giám đốc Kim và tôi, người trước đó đã hỏi Seo Hweol một câu hỏi, ngã gục xuống trước áp lực khủng bố và khó có thể thở nổi.

[Ta cho các ngươi một lời khuyên. Đừng có tự tiện đặt câu hỏi với những tu tiên giả cấp cao. Ta có tính khí tốt nên mới trả lời. Nếu đổi lại là một kẻ khác với tính khí nóng nảy, hắn sẽ cho các ngươi nổ tung chỉ vì dám mở mồm đấy...]

Nói xong, Seo Hweol rời khỏi hang động.

uuuuuuuuu

bùm!

Một tia chớp lóe lên cùng một tiếng sấm, và ngay sau đó chúng tôi thấy một con Thanh Long bay trên bầu trời.

áo ào ào

Cơn mưa vẫn chưa dừng lại.

Quản lý Kim nhìn lên bầu trời với biểu cảm trống rỗng và thì thầm.

“...Tất cả mọi người đều bị bắt đi. Bây giờ tôi không còn biết phải làm sao nữa. Tự nhiên có một cơn sạt lở, tự nhiên xuất hiện ở một thế giới khác, tự nhiên có tu tiên giả và một con rồng bắt cóc các đồng nghiệp... ha... ha ha...”

Cô ấy ôm mặt, có vẻ như sắp khóc.

Giám đốc Kim cũng thở dài nặng nề với biểu cảm u ám.

“Tôi cũng không biết phải làm gì bây giờ. Chúng ta nên thử tìm một nơi có người, nhưng mà tôi còn không biết phải đi đâu. Những thứ tu tiên giả và rồng rắn này cứ nói những lời khó hiểu và rồi... chết tiệt.”

“...”

Tôi lặng lẽ vỗ vai hai người,

Và rồi, bỗng nhiên Quản lý Kim nắm lấy tay tôi.

“Phó phòng Seo, anh cũng sẽ không tự nhiên biến mất như họ, phải không?”

“...”

“Xin đừng, anh không thể bị bắt đi được, Phó phòng ơi. Nếu như anh bị bắt đi... Tôi sẽ không thể sống sót trong khu rừng này đâu...” 

Tôi nở một nụ cười cay đắng.

Vì tối nay.

Quản lý Kim Yeon sẽ bị bắt đi bởi một kẻ kỳ quái.

 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!