Tập 01

Chương 08

2026-01-29

3

Chương 08

“Trong tình hình như này tôi không có hứng thú với mấy việc đó.”

“Vâng, tôi hiểu rồi…” 

Anh Young-hoon có vẻ lo lắng về tình huống hiện tại hơn mấy bài tập hít thở và dưỡng sinh của tôi và không có mấy hứng thú với chúng.

‘Phải chịu thôi. Dù sao vẫn còn nhiều thời gian…’

Ngày hôm sau.

Tôi chạm trán với con cáo, và chuyện cũ lại xảy ra, nó cắn mất một cánh tay của tôi.

Cơn đau vẫn như cũ, nhưng lần này, với sức mạnh tinh thần được tăng cường, và kiến thức y dược tôi đã tích góp từ kiếp trước, tôi đã có thể cầm máu và khiến cơn đau biến mất bằng cách bấm huyệt và bôi thảo dược được nhai nát lên vết thương.

Chúng tôi lại được con cáo cho phép ở lại vùng đất này.

Jeon Myeong-hoon, giống hệt như kiếp trước, lại âm mưu tìm cách học hết tất cả mọi thứ từ tôi, rồi sau đó ném tôi cho con cáo.

Và cũng giống như kiếp trước, tôi đã bắt Jeon Myeong-hoon làm việc cực nhọc, và ngay sau đó bắt anh ấy hiến máu mình cho con rắn, tra tấn anh ta một cách nhiệt tình.

Vào ngày thứ ba.

Cùng những người như kiếp trước tới và bắt cóc Trưởng phòng Oh Hyun-seok, Trưởng bộ phận Jeon Myeong-hoon, và Phó phòng Kang Min-hee.

Vào ngày thứ tư.

“Ta sẽ mang người phụ nữ này đi.”

Hải Long Vương Seo Hweol tới và bắt Phó phòng Oh Hye-seo đi.

“Xin Hải Long Vương cho thần được hỏi một câu.”

[Hừm, ngươi muốn hỏi gì?]

“Thần thấy bệ hạ đang định mang Phó phòng Oh của chúng thần bên mình… Nhưng cô ấy chỉ là một phàm nhân không có linh căn và không thể sống quá 100 tuổi. Xin được hỏi người định sử dụng cô ấy như thế nào?”

[Ha ha ha! So với phàm nhân thì ngươi biết khá nhiều về tu tiên giới bọn ta đấy. Đừng lo. Ta sẽ cho cô ấy uống máu của ta, và biến cô ta thành tộc nhân của Hải Long Tộc. Một khi cô ấy chấp nhận dòng máu của ta, cô sẽ tự thức tỉnh một Linh phẩm phù hợp với mình. Và cô ấy cũng sẽ có thể đi con đường tu tiên.]

“..!”

Linh phẩm!

Một tên gọi khác cho Linh căn.

Nói cách khác, bằng cách chấp nhận máu của Hải Long Vương, một người bình thường cũng có thể ngay lập tức trở thành tu tiên giả.

“Liệu… bệ hạ có thể cho chúng thần một cơ hội không? Cô ấy tới từ cùng một quê hương với chúng thần. Có lẽ người cũng có thể tìm thấy những khả năng đặc biệt giống như cô ấy…”

[Ha ha, khá khen cho những lời gan dạ này của ngươi.]

Sau khi nghe lời đề nghị từ tôi, đồng tử của Seo Hweol co lại giống như của bò sát.

[Đăng Tiên Đài sẽ sớm mở ra, và rất nhiều tu tiên giả cấp cao sẽ đi qua khu vực Phi Tiên Lộ này… nên để ta cảnh báo ngươi nhẹ nhàng…]

bùm! bùm! bùm!

Tôi ngã gục và ôm ngực.

[Đừng có tùy tiện nói ra suy nghĩ của ngươi trước một tu tiên giả cấp cao như ta. Những kẻ như ta đã sống hàng trăm, hàng ngàn năm, đã nhìn thấy những thứ ngươi không thể tưởng tượng được, biết những thứ ngươi không thể hiểu được, và sở hữu những tri thức ngươi không thể có được. Ta không để ý mấy chuyện này vì ta lười nhác, nhưng những kẻ khác với tính khí nóng nảy có thể chỉ vì thấy khó chịu với ánh mắt của ngươi mà nghiền nát ngươi như sâu bọ đấy.]

“Hộc… hộc …”

[Ta muốn lấy người phụ nữ này bởi vì ta tin rằng khả năng của cô ấy cực kỳ hữu dụng cho tộc của ta. Các ngươi thiếu Linh căn và khả năng đặc biệt, và kể cả có thì chúng cũng không hữu ích bằng của cô ấy. Thêm vào đó, độ khó của việc vượt qua Đăng Tiên Đài tỉ lệ thuận với số người mang theo, nên ta sẽ không mang các ngươi theo. Hãy biết hai ngươi sẽ là gánh nặng cho ta.]

Nói xong, hắn đi về phía cửa hang.

chớp! bùm!

Cùng với tiếng sấm và một tia chớp lóe lên, hắn biến mất ở lối vào.

Trên cao, một con Thanh Long xuyên qua mây bão và tiêu dao bay trên trời.

“…Chuyện gì vừa xảy ra vậy?”

Huynh Young-hoon và Quản lý Kim nhìn lên trời với sự hoài nghi.

Tối hôm đó, tôi hái một vài loại nấm đặc biệt, nướng chúng lên, và tận hưởng bữa ăn cuối cùng với Quản lý Kim.

Sau đó, cô ấy thức tỉnh khả năng đặc biệt, và một bóng hình đáng sợ xuất hiện từ trên mây, giống như kiếp trước của tôi.

Và cũng như trước, một lão già lưng gù đến để mang Quản lý Kim đi.

Tôi cúi đầu trước lão già và yêu cầu.

“Thưa tu tiên giả tôn kính, đồng nghiệp Quản lý Kim của tôi chỉ là một phàm nhân không có linh căn. Làm sao cô ấy có thể trở thành đồ đệ của một tu tiên giả như ngài?”

Lão già lưng gù cười lớn và trả lời.

[Mặc dù trường hợp này hiếm có ở thế giới phàm tục, trên thế giới này có tồn tại đan dược và bảo vật có thể mở khóa Linh thông cho phàm nhân. Kể cả một phàm nhân cũng có thể tu tiên nếu có được cơ duyên như vậy.]

“..!”

Bị sốc bởi kiến thức kỳ quái này, tôi run rẩy.

‘Vậy là có một cách khác để trở thành tu tiên giả!’

[Ừ thì… Ngoài ra, thứ võ thuật mà lũ phàm nhân các ngươi luyện tập cũng có thể thức tỉnh thành Ngũ Hành Linh Căn nếu được mài giũa tới cực hạn, nhưng mà… con đường đó tốn quá nhiều thời gian. Kể cả khi ngươi thức tỉnh được linh căn bằng phương pháp này, kết quả đạt được vẫn không đáng. Nên, ta sẽ đi tìm linh dược cho đồ đệ của ta. Ngươi hiểu mà, đúng không hả con nhóc? Hãy đi theo ta, và ngươi sẽ trở thành tu tiên giả!]

Trong khi nói chuyện, lão già dần hướng ánh nhìn sang Quản lý Kim để thuyết phục cô ấy. Tuy nhiên, cô ấy không hề biết tới tu tiên giả, linh căn, hay linh thông nghĩa là gì, nên chỉ ngơ ngác nhìn lão ta.

Sau một hồi ồn ào, lão già lưng gù cuối cùng vẫn chỉ tay về phía chúng tôi.

vùuuuuuuuuu!

Một khe nứt không gian màu đen mở ra đằng sau chúng tôi, và nó bắt đầu kéo tôi và anh Young-hoon vào.

Tôi cố gắng vơ lấy đống thảo dược, trong khi anh Young-hoon trong lúc cố gắng trốn thoát bị bắt lại bởi sức mạnh của lão già và ném ra sau.

Thứ cuối cùng tôi nhìn thấy là Quản lý Kim đưa tay về phía chúng tôi trước khi khe nứt không gian đóng lại và tôi bất tỉnh. Giống như kiếp trước của tôi.

Khi tôi tỉnh giấc, tôi tìm thấy mình trong một hang động tối.

“Nơi này là…”

Cũng giống như kiếp trước.

Vì địa điểm dịch chuyển là ngẫu nhiên, chỉ một thay đổi nhỏ cũng có thể tạo ra hiệu ứng cánh bướm và ném chúng tôi vào một nơi hoàn toàn khác.

Tôi từ từ men theo ánh sáng và tới được lối vào của cái hang.

“…Đây là một khu rừng.”

Lần này chúng tôi đã rơi vào một rừng rậm.

Nhưng cảm giác kỳ quái khi còn ở trong Phi Tiên Lộ đã không còn nữa, nên tôi chắc chắn chúng ta đang ở bên ngoài Phi Tiên Lộ.

“Phùuuu…”

Tôi ngồi xuống và tập luyện Thiên Địa Tâm Pháp như tôi vẫn làm trong ba ngày vừa qua.

Thiên Địa Tâm Pháp là một công pháp cơ bản để kích hoạt đan điền, và học cách cảm nhận và điều khiển khí. Đó là một công pháp nền tảng mà hầu hết võ giả đều đã học trước khi bắt đầu tập võ một cách nghiêm túc.

‘Tôi không biết nơi này là đâu cả.’

Đây có thể là một nơi hoàn toàn khác Diên quốc, và có thể sẽ mất vài ngày hoặc vài tuần để tìm một nơi có dân cư.

“nhồm.. nhoàm…”

Tôi nhai và nuốt cây Hoàng Trúc Căn tám trăm năm tuổi mà tôi đã đào từ Phi Tiên Lộ.

gầm rú!

Nội lực mạnh mẽ chảy vào đan điền của tôi.

Trong kiếp trước, mặc dù có chúng, tôi không thể ăn chúng được vì nội công tâm pháp duy nhất tôi biết được là Thiên Địa Tâm Pháp.

Nhưng giờ thì khác.

‘Tôi đã học được rất nhiều nội công tâm pháp hữu dụng khi còn làm Trưởng quân sư Võ lâm minh trong hàng thập kỷ.’

Tôi luyện tập tâm pháp mà chính anh Young-hoon đã sáng tạo ra dành cho tôi trong kiếp trước, là một tâm pháp bù trừ hoàn hảo cho Đoạn Nhạc Kiếm Pháp.

Long Mạch Khí Công.

Một nguồn năng lượng hùng vĩ hòa tan vào nội công của tôi.

Điều khiển dòng năng lượng mạnh mẽ này là một thử thách vì sức mạnh của nó.

Nhưng tôi đã luyện tập cùng một tâm pháp này trong hơn bốn mươi năm.

Tôi tạo lại những tuyến nội lực trong Long Mạch Khí Công, thứ mà tôi vẫn luôn dùng trong bốn mươi năm, đi qua những kinh mạch và huyệt đạo.

bùm! bùm! bùm!

Tôi đả thông những huyệt đạo bị chặn, và nội lực tuần hoàn khắp cơ thể tôi.

Mặc dù tôi đã thanh lọc cơ thể một chút với Thiên Địa Tâm Pháp trong hơn hai ngày, cơ thể của một người hiện đại của tôi, bị tàn phá bởi nicotine và đồ ăn nhanh, chật vật làm sạch các kinh mạch.

“Hây…”

Sau khi thực hiện một vòng tuần hoàn trung bình, tôi bẻ gãy một cành cây gần đó và bắt đầu mài sắc nó với một hòn đá được bọc bởi nội công của tôi.

Tôi truyền nội công vào cành cây và thi triển Đoạn Nhạc Kiếm Pháp. Vết chém xuyên qua một cây cổ thụ và cắt nó làm đôi.

‘Như vậy là đủ để sinh tồn ở vùng núi này trong vài ngày.’

Trong một nơi không tràn ngập quái vật và ma quỷ như Phi Tiên Lộ, kiếm thuật miễn cưỡng hạng hai của tôi là đủ để sinh tồn ở đây.

Và rồi, anh Young-hoon, hay đúng hơn là Giám đốc Kim Young-hoon, tiến tới tôi với vẻ hoảng loạn.

“Seo…. Phó phòng Seo… Cậu vừa làm gì thế? Chuyện gì đã xảy ra vậy?”

“Làm thế nào cậu có thể cắt một cái cây chỉ với một thanh kiếm gỗ?... Và với uy lực đó?” 

“À… về chuyện đó thì…”

Tôi suy nghĩ một lát và đưa cho ngài ấy một câu trả lời nghe có vẻ hợp lý.

“Đó là một cơ duyên đấy.”

“Cơ duyên?”

“Đúng vậy, thưa ngài. Trong chiếc hang đó… tôi đã tìm thấy một quyển sách bí ẩn. Khi tôi nhặt nó lên, quyển sách tự nhiên bốc cháy, và nội dung cùng năng lượng bên trong nó dung hợp vào người tôi. Có vẻ đó là một đồ vật kỳ lạ gì đó được tạo ra bởi một võ giả, sử dụng khả năng của một tu tiên giả, để truyền lại võ công của họ cho một người kế thừa nào đó. Nhờ có vậy, tôi đã trở thanh người kế thừa của môn võ này.”

“Hả, wow wow wow!”

Mặc dù đó là một câu chuyện nghe đã thấy vô lý.

Có vẻ ngài ấy tin nó là thật, sau khi thấy được những thứ phi thường xảy ra trong bốn ngày qua.

‘Chúng ta rơi vào một thế giới khác, đối mặt với một con cáo to bằng một căn nhà, bị tấn công của một lão già đáng sợ bay trên không trung, và cuối cùng rơi vào một vết nứt không gian đen ngòm. Chuyện này cũng tương tự vậy thôi nhỉ?’

Tôi bấm bụng cười và giải thích tình huống hiện tại cho Giám đốc Kim.

Chúng tôi bị dịch chuyển một cách ngẫu nhiên bởi lão già lưng gù tới một nơi hoàn toàn khác.

Bởi vì quanh đây không có ngôi nhà nào, chúng tôi phải liên tục di chuyển cho tới khi tìm thấy một khu dân cư.

Trong thế giới này có vẻ tồn tại võ thuật, nên tôi sẽ dạy cho ngài ấy, vân vân và mây mây.

Sau màn giải thích vừa rồi, Giám đốc Kim Young-hoon trông không có vẻ tuyệt vọng lắm, đặc biệt là sau câu ‘Tôi sẽ dạy ngài võ thuật.’

Tôi dạy ngài ấy Thiên Địa Tâm Pháp, từ vựng cơ bản của thế giới này, những huyệt đạo quan trọng, và chúng tôi cùng nhau rời khỏi khu rừng.

Bằng cách quan sát các vì sao trên bầu trời, tôi loại suy vị trí hiện tại và chúng tôi đã tới được một thành thị gần đó.

“Lại là Diên quốc…”

Tôi đã được một thành của Diên quốc, Dũng Huyệt Thành, với một cảm giác kỳ lạ.

‘Lão già lưng gù ném chúng tôi một cách ngẫu nhiên. Nhưng sự ngẫu nhiên đó có vẻ bị giới hạn trong Diên quốc.’

Mặc dù có rất nhiều quốc gia láng giềng ở quanh đây.

Có vẻ như lão già không đặc biệt quan tâm tới chúng tôi.

‘Vậy thì tại sao lại chỉ thả chúng tôi ở Diên quốc?’

Có lý do nào cho việc này không?

Hay…

‘Hay chỉ là sự tình cờ?’

Nếu đây là sự tình cờ,

‘Định mệnh…’

Bằng cách nào đó tôi cảm thấy tin tưởng vào từ ‘định mệnh’ hơn bất kỳ nguyên nhân cụ thể nào khác.

‘Trong kiếp trước, tôi đã qua đời vào cùng ngày và cùng thời điểm với kiếp đầu tiên.’

Như vậy có hợp lý không?

Tôi đã sống một cuộc đời hoàn toàn khác,

Ăn các loại thuốc và đồ ăn hoàn toàn khác.

Vậy mà tôi vẫn qua đời vào cùng một thời điểm với trước khi có khả năng hồi quy.

‘Liệu đó có phải là tuổi thọ được ông trời ban cho?’

Có lẽ định mệnh của tôi được định sẵn phải kết thúc vào lúc đó.

Định mệnh.

Đó là một khái niệm siêu hình, là một thứ tôi không muốn suy nghĩ tới…

Nhưng có lẽ, khái niệm định mệnh thực sự tồn tại, và nó điều khiển mọi sinh vật.

‘Hiện tại đó là thứ tôi không thể biết được.’

Tôi lắc đầu và tiến vào thành thị cùng với Giám đốc Kim Young-hoon.

Tôi bán thảo dược ở một tiệm thuốc gần đó, và dùng số tiền kiếm được để mua thẻ định danh, quần áo, và một ngôi nhà.

‘Bây giờ những nhu cầu cơ bản đã được thỏa mãn, đã đến lúc thực hiện mục tiêu ngắn hạn rồi.’

Ban đầu, mục tiêu ngắn hạn của tôi là đạt tới cảnh giới Ngũ Khí Triều Nguyên.

Đạt tới cảnh giới đó là cần thiết để thức tỉnh Ngũ Hành Linh Căn và học các công pháp tu luyện để trở thành một tu tiên giả.

Nhưng mà…

‘Khá chắc tôi sẽ không thể đạt được nó trong kiếp này.’

Trong kiếp trước.

Kể cả khi đã đi theo anh Young-hoon và phá vỡ thế giới quan về sức mạnh trong đầu, đạt tới tuyệt đỉnh vẫn không phải chuyện dễ dàng.

Tương tự với Tam Hoa Tụ Đỉnh và Ngũ Khí Triều Nguyên.

‘Vượt qua những cảnh giới nhỏ trong giai đoạn tuyệt đỉnh là một thử thách khó khăn, và…’

Đó là ý kiến chung của các cao thủ tuyệt đỉnh.

Thêm vào đó, tôi cũng thiếu tài năng võ thuật.

Kể cả với nỗ lực hơn người, đạt được hạng nhất trong kiếp này cũng đã cực kỳ khó khăn.

‘Vậy nên, điều tốt nhất nên làm là…’

Tôi nhìn sang Giám đốc Kim Young-hoon ở sân sau của ngôi nhà mới đang tập một phiên bản của Đoạn Nhạc Kiếm Pháp mà ngài ấy đã tự điều chỉnh thành để phù hợp cho bản thân.

Nếu được luyện tập đúng cách, Đoạn Nhạc Kiếm Pháp có thể giúp võ giả đạt tới tuyệt đỉnh trong vòng sáu tháng, theo lời của anh Young-hoon trong kiếp trước.

‘…nuôi anh Young-hoon, không, Giám đốc Kim, lên cảnh giới tuyệt đỉnh nhanh nhất có thể.’

Và sau đó học hỏi từ ngài ấy.

Đó là cách nhanh nhất để tôi có thể đạt tới cảnh giới tuyệt đỉnh.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Dũng Huyệt Thành(勇穴城): Dũng = dũng mãnh, huyệt = cái hố/huyệt đạo. note: nghe rất nhại nhưng tôi không thể chứng minh là nhại cái gì.
Dũng Huyệt Thành(勇穴城): Dũng = dũng mãnh, huyệt = cái hố/huyệt đạo. note: nghe rất nhại nhưng tôi không thể chứng minh là nhại cái gì.
[Lên trên]
靈通
靈通
[Lên trên]
tiếng anh là Spiritual Quality
tiếng anh là Spiritual Quality