Góc nghiêng của Ouka nhìn qua màn hình tinh thể lỏng bé xíu của chiếc máy tính bảng, đáng lẽ vẫn mang vẻ đẹp thanh tú thường ngày, nhưng ngay khoảnh khắc ấy lại trông vô cùng chông chênh, yếu ớt.
Máy quay lùi dần, thu trọn toàn cảnh Hội trường Uchouten vào khung hình.
Ngồi đối diện nhau qua chiếc bàn trải dạ màu tím là thiếu nữ với mái tóc màu rực lửa và thiếu nữ với mái tóc màu mật ong óng ả. Ở phía bên kia chiếc bàn giữa sảnh, là một cô gái làm nhiệm vụ trọng tài, trùm kín mít đầu bằng chiếc mũ của bộ áo choàng trắng tinh khôi. Hệ thống ánh sáng được điều chỉnh khá tối, làn khói tinh dầu tỏa ra từ hai chiếc bình cuộn lấy gót chân các cô gái, tạo nên một cảnh tượng đầy huyền ảo.
Phía bên trái──Shikengu Tamane không có ai theo hầu.
Phía bên phải──đằng sau Tenrokuin Ouka, Nanahoshi Artemisia đang ngồi co ro trên chiếc ghế sát vách tường.
Tiếng bình luận viên vọng lại văng vẳng.
『Phía Hội trưởng Hội học sinh trước đó đã thông báo toàn bộ cán bộ sẽ có mặt chứng kiến, nhưng hiện tại lại không thấy bóng dáng thành viên tạp vụ Kotobuki Hinano-san đâu cả. Hội phó Himarizaka Rindou vừa mới đến cũng đã vội vàng rời đi ngay sau đó...』
Bỏ lại Arte và Ouka.
Tôi chợt nhận ra, có lẽ em ấy đã đi tìm tôi. Bởi lẽ, không những chẳng thấy mặt tôi vào giờ tập trung, mà ngay cả khi trận đấu đã bắt đầu, điện thoại của tôi vẫn không liên lạc được, định vị GPS cũng không thể truy ra.
Nhưng, Ouka vẫn đàng hoàng ngồi vào ghế thi đấu. Tôi thở phào nhẹ nhõm. Thật may vì em ấy không phải là loại người sẽ vứt bỏ một trận chiến quan trọng chỉ vì sự biến mất của tôi. Bởi một kẻ như tôi có ở đó hay không cũng chẳng thay đổi được gì.
『Ồ, Hội trưởng Tenrokuin hôm nay lại không đeo chiếc vòng cổ mang tính biểu tượng của mình.』
『Có thể ban tổ chức đã yêu cầu cô ấy tháo ra trong lúc kiểm tra thân thể. Dù sao nó cũng có các bộ phận bằng kim loại mà.』
『Ra là vậy. Lần này là một trận đấu lớn liên quan đến hàng tỷ Yên, nên khâu kiểm tra gian lận chắc chắn sẽ rất nghiêm ngặt.』
『Để đảm bảo tính trung lập, Cơ quan Senmetsu sẽ đảm nhận vai trò người chia bài. Bát Hoằng Nhất Vũ Chiến thu hút sự chú ý của toàn trường, cuối cùng cũng sắp sửa bắt đầu.』
Giọng điệu của bình luận viên cao dần lên đầy phấn khích. Tôi bị trói ngoặt tay ra sau lưng, vứt lăn lóc trên sàn nhà trong một tư thế vô cùng khó chịu, cố gắng ngóc đầu lên, xoay cổ nhìn quanh căn phòng một lần nữa.
Trông có vẻ như là một căn hộ chung cư studio bình thường. Cửa sổ buông rèm cản sáng dày cộm, những chiếc tủ khóa bằng kim loại xếp sát tường, một chiếc bàn ăn tồi tàn như vừa được nhặt về từ bãi rác cùng hai chiếc ghế. Trên sàn nhà lăn lóc mấy cái túi nilon buộc kín miệng. Chăn mền và áo khoác bị vứt chỏng chơ bừa bãi. Căn phòng nồng nặc mùi ẩm mốc, mùi hôi nách và mùi khói thuốc lá.
Ngoài tôi ra, trong phòng còn có hai gã đàn ông. Một gã ngồi trên ghế cạnh bàn, gã còn lại tựa lưng vào bồn rửa bát trong bếp, cả hai đều đang dán mắt vào chiếc máy tính bảng dựng đứng trên bàn.
Tôi cảm thấy an tâm đôi chút khi thấy cả hai đều chưa tháo khẩu trang và kính râm. Gã đứng phía bếp thậm chí còn cố tình chỉ kéo khẩu trang xuống một chút để hút thuốc.
Dù chẳng mường tượng được rốt cuộc chúng là ai và bắt cóc tôi với mục đích gì, nhưng việc chúng che giấu khuôn mặt đồng nghĩa với việc vẫn có khả năng chúng sẽ để tôi sống sót trở về. Nếu có ý định thủ tiêu tôi, chúng sẽ chẳng màng đến việc bị nhìn thấy mặt, và chắc chắn đã tháo phăng mấy cái khẩu trang vướng víu kia ra rồi.
Tính đến thời điểm hiện tại, ngoài cú chích điện lúc bị lôi vào xe, tôi không hề chịu bất kỳ vết thương ngoài da nào khác.
Tại sao lại bắt cóc tôi?
Đầu tiên, có thể nghĩ đến mục đích tống tiền.
Gần đây tôi cũng khá nổi tiếng với tư cách là nhân viên của Ban chấp hành Hội học sinh, và đối với những kẻ bắt cóc, Tenrokuin Ouka hẳn là một đối tượng tống tiền không thể lý tưởng hơn. Bất kể thực tế em ấy có chịu bỏ tiền ra vì một kẻ như tôi hay không.
Tuy nhiên, khi quan sát hai gã này, tôi lại cảm thấy giả thiết đó có vẻ không đúng.
Cả hai đều còn khá trẻ. Chắc chừng hai mươi mấy. Thể hình cũng không có vẻ gì là được rèn luyện đặc biệt. Nghĩ đến việc mình bị những kẻ như thế này bắt cóc mà không thể phản kháng, tôi lại thấy thảm hại thay cho bản thân. Bọn chúng hoàn toàn không tỏa ra bầu không khí của những kẻ dám giết người.
Và trên hết, chúng đang chăm chú theo dõi buổi tường thuật trực tiếp Bát Hoằng Nhất Vũ Chiến, ngay khoảnh khắc Ouka và Tamane ngồi vào bàn thi đấu, cả hai đều khẽ gật đầu.
Như thể muốn nói “Tốt lắm” vậy.
Nếu bắt cóc vì mục đích tống tiền, thì khi nhìn thấy Ouka, đối tượng bị đe dọa, vẫn đàng hoàng tham gia trò chơi như dự kiến, bọn chúng đáng ra phải có phản ứng gì đó đặc biệt chứ. Thế nhưng, cả hai lại có vẻ an tâm khi thấy trò chơi bắt đầu.
Và rồi, gã đứng phía bếp nhận ra tôi đã tỉnh.
Hắn kéo khẩu trang lên che miệng, cất giọng trầm đục.
“...Nội trong ngày hôm nay tụi tao sẽ thả mày về nên đừng có làm ồn. Dám ho he tao giết.”
Gã ngồi ở bàn cũng quay sang nhìn tôi.
Tôi không thể nhìn rõ biểu cảm của chúng. Nhưng, trông chúng chẳng có vẻ gì là những kẻ quen thói phạm tội. Tuy nhiên, chỉ với cái ấn tượng mơ hồ đó thì cũng chẳng có gì đảm bảo an toàn cho tôi cả. Con người ta không thể lường trước được sẽ đưa ra quyết định gì, ở đâu và vào lúc nào, huống hồ bọn chúng đã bước chân vào con đường phạm pháp là bắt cóc tống tiền thì tâm trí vốn dĩ đã chẳng còn bình thường nữa. Nếu từ giờ trở đi tôi xử sự sai lầm, tính mạng bị đe dọa là điều hoàn toàn có thể xảy ra.
Vì thế, tôi ngoan ngoãn cụp mắt xuống.
Khi hai gã kia quay lại dán mắt vào màn hình máy tính bảng, tôi tiếp tục quan sát.
Tôi để ý thấy một gã đang cầm điện thoại thông minh và liên tục kiểm tra thứ gì đó. Liếc nhìn màn hình điện thoại của hắn, đập vào mắt tôi là tỷ lệ cược của nhà cái.
Ra là vậy.
Tôi lờ mờ đoán được mục đích của bọn chúng.
Là cá cược.
Bọn chúng đã đặt một số tiền lớn vào Bát Hoằng Nhất Vũ Chiến, và định thao túng kết quả bằng cách bắt cóc tôi. Tất nhiên, tôi không tham gia trò chơi nên không thể trực tiếp ảnh hưởng đến thắng thua, nhưng tôi nhớ là tùy thuộc vào nhà cái, người ta có thể đặt cược vào nhiều yếu tố khác ngoài kết quả thắng thua đơn thuần. Có lẽ bọn chúng đang nhắm đến một tình huống nào đó sẽ xảy ra khi tôi vắng mặt.
Tâm trí tôi nguội lạnh như bị nhấn chìm trong bùn lầy, nỗi sợ hãi và sự nóng vội dần lùi xa.
Lời hứa sẽ thả tôi về trong ngày hôm nay chắc hẳn không phải là dối trá. Chỉ cần ngồi yên là tôi sẽ được an toàn.
Tôi thậm chí còn cảm thấy một sự nhẹ nhõm hèn mọn trước tình huống bất khả kháng không thể đến làm người chứng kiến Bát Hoằng Nhất Vũ Chiến này. Tôi đã không chủ động phản bội Ouka, mà lại còn tránh được việc phải ló mặt trước ống kính. Vốn dĩ, tôi đâu cần thiết phải có mặt ở đó để dõi theo. Không, không chỉ riêng trận chiến này, mà ngay từ đầu, tôi đã chẳng có lý do gì để phải ở bên cạnh Ouka cả.
Cứ giả vờ mất tích như thế này rồi rời đi luôn, chẳng phải sẽ tốt hơn sao──tôi thậm chí còn nghĩ vậy.
Cảnh sát Nhật Bản đang đánh hơi xung quanh tôi. Trước khi gây thêm rắc rối cho nhóm của Ouka trong Ban chấp hành Hội học sinh, tôi nên biến mất thì hơn.
Dù sao tôi cũng chẳng dạy dỗ được gì sất.
Tôi vốn dĩ không phải là giáo viên.
Thắng hay thua đều dựa vào thực lực của chính Ouka. Nếu giành chiến thắng mà tôi không phải đối mặt với một tương lai đáng sợ là bị công bố với tư cách Cố vấn Hội học sinh, thì tôi có thể toàn tâm toàn ý cổ vũ cho Ouka.
“Bắt đầu rồi.” Một trong hai tên bắt cóc cất giọng lầm bầm.
Màn hình máy tính bảng chia làm hai nửa, phóng to khuôn mặt của Ouka và Tamane. Tamane đang rơm rớm nước mắt. Nhưng có thể thấy khóe môi cô ta đang nhếch lên cười. Tuy âm thanh tại hội trường không được phát sóng, nhưng tôi vẫn có thể lờ mờ đoán được những lời cô ta nói qua khẩu hình miệng.
Chỉ có một người theo hầu thôi sao, thật đáng buồn nhỉ, Ouka. Vị trí trên ngai vàng của cô cũng chỉ kéo dài đến hôm nay thôi, nên cô đã bị vứt bỏ rồi phải không. Thật tội nghiệp.
...Có lẽ, cô ta đang vừa giả vờ khóc lóc vừa buông những lời mỉa mai đại loại thế.
Máy quay lại lùi xa, chiếu nửa thân trên của hai người ngồi đối diện nhau qua chiếc bàn. Người chia bài dùng những thao tác máy móc để bóc lớp seal của bộ bài mới, tráo bài rồi chia cho Ouka và Tamane mỗi người hai lá. Tôi ước gì cái màn hình lớn hơn một chút, tôi thầm nghĩ. Dù có căng mắt ra nhìn chiếc máy tính bảng đặt trên bàn từ tư thế nằm sõng soài trên sàn, thì với góc quay từ xa thế này, tôi cũng chẳng thể phân biệt được biểu cảm hay những cử chỉ nhỏ nhặt của hai người họ. Họa chằn mới có thể lờ mờ nhận ra được những chuyển động lớn của đôi bàn tay.
『Trận đấu bắt đầu với Hội trưởng Tenrokuin ở vị trí nhà Cái!』
Bình luận viên hào hứng tuyên bố.
Sau khi hai người xác định xong bài vai trò, Tamane vươn tay lấy một trong bốn bức tượng được xếp ngay ngắn ở mép bàn phía máy quay, nhấc 《Tiên tri》 lên và đặt trước mặt mình.
『Đầu tiên là Shikengu Tamane, tuyên bố 《Tiên tri》.』
『Nước đi kinh điển đây mà. Đây là hành động mạnh nhất của phe Con. Hầu như không có rủi ro nào.』
『Hội trưởng, bắt bài (Doubt). Phía Shikengu, không lật bài. Hiệu ứng đặc biệt không được kích hoạt, bước vào giai đoạn đặt cược──』
Máy quay tiếp tục lùi xa hơn.
Phía sau ghế của hai người họ, xuất hiện những bục đỡ mà trước khi trận đấu bắt đầu tôi không hề thấy. Cả hai bục đều chất đầy những xấp tiền xếp thành hình kim tự tháp.
『Mức cược tối thiểu được quy định là mười triệu Yên, nhưng Shikengu Tamane đã mở màn với một tỷ Yên!』
『Vốn dĩ tiềm lực tài chính của phía Shikengu đã ở một đẳng cấp hoàn toàn khác, hơn nữa họ còn có thể lựa chọn thanh toán bằng Quyền tốt nghiệp của học sinh trường Alcherillion đang nắm giữ, vậy nên thái độ cứng rắn đó không dễ gì mà bị phá vỡ đâu.』
『Có tin đồn Hội trưởng Tenrokuin cũng đã chuẩn bị sẵn mười tỷ Yên...』
『E là chẳng thấm vào đâu. Tuy nhiên, bên này cũng có lựa chọn thay thế bằng việc giao nộp các thành viên của Ban chấp hành Hội học sinh cho phía Shikengu để cấn trừ nợ. Hãy cùng chờ xem mười tỷ Yên đó sẽ bốc hơi lúc nào, và Nanahoshi Artemisia sẽ bị đưa ra đặt cược ra sao.』
Ouka đã nói sẽ chuẩn bị càng nhiều tiền mặt càng tốt, nhưng không ngờ em ấy lại có thể gom góp được tới tận mười tỷ Yên. Trong số đó có bao nhiêu là tiền đi vay nặng lãi đây.
Nếu bức tường tiền mặt sụp đổ, bàn tay của Tamane sẽ vươn tới các thành viên Ban chấp hành Hội học sinh.
Dù cho đây là một trận chiến mà hai bên đã chuẩn bị sẵn tinh thần──
Ouka chắc chắn cũng chẳng hề muốn đưa những người đồng đội quan trọng của mình lên bàn cân cá cược.
『Hội trưởng, không đổi bài vai trò. Và... cô ấy đã chọn bỏ bài.』
『Việc theo cược là khá khó khăn. Điểm mấu chốt sẽ là khi nào, và làm thế nào để thông qua được tuyên bố 《Thợ săn》 nhằm tước đi quyền bỏ bài của nhà Cái, ép họ phải dấn thân vào một ván cược lớn.』
Vốn dĩ đây phải là một trò chơi có nhịp độ chậm rãi.
Cả Cái lẫn Con đều có phương thức để kiểm soát thiệt hại ở mức cược tối thiểu mười triệu Yên. Hơn nữa, khác với Poker có thang đo tuyệt đối cho độ mạnh yếu của các bộ bài, ở trò chơi này, do tính chất kéo-búa-bao tương khắc lẫn nhau nên việc phán đoán xem có nên quyết đấu hay không là vô cùng hóc búa.
Chính vì thế, tôi cứ ngỡ rằng trong một khoảng thời gian dài, sẽ chỉ có những ván cược trị giá mười triệu Yên trôi đi trôi lại giữa hai bên──
Thế nhưng, chính Tamane đã nhanh chóng đập tan dự đoán đó.
Cô ta liên tục nhìn thấu những tuyên bố giả mạo của Ouka. Trót lọt thông qua những tuyên bố 《Thợ săn》 đầy táo bạo của mình, và chắc chắn vơ vét được những khoản tiền tỷ trong các ván cược quyết định sau đó. Cứ đà này, Ouka buộc phải liên tục bắt bài mỗi khi cô ta tuyên bố 《Thợ săn》, và tiền bồi thường cũng nghiêng hẳn về phía Ouka phải trả, chớp mắt đã phình to lên đến một trăm sáu mươi triệu Yên.
“Nghiêng hẳn về một phe luôn rồi kìa.”
“Chắc cũng sắp rồi nhỉ.”
Hai gã bắt cóc đang trao đổi với nhau.
Thấy bọn chúng chẳng hề có biểu hiện tiếc nuối hay sốt sắng gì, có lẽ chúng đã đặt cược sao cho việc Ouka thua sẽ mang lại lợi nhuận cao hơn. Tôi chợt thấy cáu bẳn, nhưng nghĩ lại thì, một kẻ như tôi lấy tư cách gì mà giận dữ cơ chứ. Một kẻ thấp hèn đang thầm cảm thấy nhẹ nhõm vì không phải có mặt chứng kiến trận đấu. Ouka sẽ giành chiến thắng ở một nơi chẳng liên quan gì đến tôi, bước lên đỉnh vinh quang, và nếu có thể──
Tôi mong em ấy sẽ quên tôi đi.
Ngay cả việc mong em ấy đừng thua, tôi cũng cảm thấy đó là một suy nghĩ ích kỷ. Rốt cuộc thì tôi đã chẳng làm được bất cứ điều gì xứng với danh xưng người thầy cả.
Cái ý định thuê tôi, có lẽ cũng chỉ bắt nguồn từ việc em ấy tình cờ đọc được câu chuyện về vụ án của tôi trên mạng, cảm thấy đôi chút hứng thú, và đưa ra lời đề nghị với cảm giác như đang cho một con thú lạ ăn vậy. Trong cuộc đời chỉ toàn những vinh quang chói lọi của em ấy, hẳn là chưa từng có cơ hội nào tiếp xúc với tội phạm, nên đó chỉ là một trò đùa của trí tò mò mà thôi. Chắc chắn là vậy. Nếu không phải vậy thì thật khó xử.
Tôi loáng thoáng nghe thấy giọng bình luận viên vỡ òa đầy bi thương.
Ouka đã để thua ván cược bốn tỷ Yên từ tuyên bố 《Thợ săn》 của Tamane. Núi tiền phía sau lưng Ouka giờ đây đã sụp đổ, chẳng còn lại hình thù gì nữa.
『Không ngờ Hội trưởng lại bất lực đến mức này...』
『Khả năng bắt bài của phía Shikengu quá sắc bén.』
Bình luận viên thì nói vậy, nhưng rõ ràng đây không phải là vấn đề đẳng cấp trong việc bắt bài.
Tamane đang giở trò. Là gian lận. Nhưng bằng cách nào chứ? Hôm qua chúng tôi đã kiểm tra hội trường kỹ lưỡng, Cơ quan Senmetsu cũng đã soát người gắt gao để đảm bảo không ai mang thiết bị liên lạc vào, thậm chí họ còn dùng sóng gây nhiễu nữa cơ mà.
Cứ đà này Ouka sẽ thua mất.
Thật may vì tôi không phải chứng kiến cảnh đó ngay trước mắt. Chỉ cần quay lưng lại với chiếc máy tính bảng và cuộn mình lại, Ouka sẽ biến mất khỏi thế giới của tôi. Tôi sẽ không phải nhìn thấy bộ dạng thảm hại của một người con gái tưởng chừng sinh ra là để chiến thắng liên tục như em ấy.
Xin lỗi em, Ouka.
Dẫu chẳng biết bản thân đang xin lỗi vì điều gì, tôi vẫn nuốt ngược những tiếng nấc nghẹn ngào chẳng thể nào chạm đến em vào sâu nơi cuống họng. Vốn dĩ, tôi lấy đâu ra tư cách để tạ lỗi hay hối hận cơ chứ. Ngay từ đầu, tôi và em ấy vốn là những kẻ xa lạ chẳng chút can hệ. Tôi tự nhủ với bản thân mình như vậy. Thứ duy nhất đang kết nối tôi và Ouka lúc này chỉ là màn hình LCD bé xíu, mờ nhòe kia, chỉ cần tôi đánh mắt đi nơi khác, em ấy sẽ tan biến khỏi thế giới của tôi.
Từ cuộc đời của tôi──biến mất hoàn toàn.
Như thế là đủ rồi.
Ngay khoảnh khắc tôi định nhắm nghiền đôi mắt lại.
Máy quay bất ngờ zoom cận cảnh góc nghiêng căng thẳng của Ouka. Vùng cổ lọt vào tầm mắt. Quả thật chiếc vòng cổ không còn ở đó nữa. Thay vào đó, quấn quanh cổ em ấy là một chiếc khăn tay lụa màu đỏ thắm.
Những mảnh ký ức chợt lóe lên như ngọn lửa nhỏ.
Tôi không thể rời mắt. Tôi không thể nhắm chặt mắt để gạt đi hình ảnh đó nữa. Trái lại, tôi gần như trong vô thức cố gắng ngóc đầu lên, mở to đôi mắt, trân trân nhìn Ouka qua khung hình nhỏ bé.
Tôi biết. Tôi quá đỗi quen thuộc với mảnh vải ấy.
Sau phiên tòa xét xử, mỗi lần quay trở về buồng giam, tôi đều nhận được một gói đồ được bọc trong lớp vải màu đỏ thắm. Đối với tôi trong chuỗi ngày bị giam giữ, khi phải đối diện với khoảng không xám xịt, đặc quánh đến nghẹt thở, thì những cuốn tiểu thuyết ấy chính là ánh sáng, là sắc màu duy nhất, là dấu vết của sự sống, là hơi ấm, là những rung động và thanh âm. Chỉ khi đắm chìm vào những câu chuyện đó, thực tại của tôi mới có thể tìm lại được đường nét nơi ranh giới giao thoa với cõi mộng mơ.
Lớp giấy nến phủ mờ ký ức bị ngọn lửa thiêu rụi, cuộn tròn rồi tróc ra.
Đúng rồi. Sắc đỏ thắm ấy luôn hiện diện ở nơi khóe mắt tôi. Mỗi khi bị gọi tên và bước lên bục nhân chứng, phía bên kia hàng rào──nơi hàng ghế dự khán, sắc đỏ ấy luôn sáng rực lên.
Có một bé gái, tay ôm khư khư một bọc vải chứa đầy những cuốn tiểu thuyết thiếu nhi yêu thích, ép chặt vào ngực, đôi mắt dõi theo tôi. “Em đã xem phiên tòa”──em ấy từng nói vậy. Em ấy đã thực sự chứng kiến tất cả. Chỉ là do tôi quá mải mê chìm đắm trong sự tự thương hại và oán hận bản thân, nên đã chẳng hề hay biết rằng, ngọn lửa duy nhất sưởi ấm tâm hồn tôi, vẫn luôn thầm lặng dõi theo bóng lưng này.
Tôi đã nhớ ra rồi. Ở một nơi như thế này, cuối cùng tôi cũng nhớ ra. Nhờ có em ấy. Tại em ấy cả. Nụ cười, sự ngượng ngùng, những rung động nghẹn ngào nơi lồng ngực, tất cả mọi thứ.
Chính vì thế──
Tôi cũng phải dõi theo em ấy.
Dù là nhục nhã ê chề hay vinh quang rực rỡ, tôi đều phải tự mình chứng kiến tất cả. Đó là lý do em ấy đã mua lại tôi cùng với tội lỗi của tôi, trao cho tôi sợi xích và buộc chặt tôi lại.
Không còn thời gian để nằm rũ rượi, cuộn mình nhắm mắt trên sàn nhà nữa.
Tôi nín thở, dồn toàn bộ sự tập trung vào những đầu ngón tay của hai bàn tay đang bị trói giật ra sau lưng. Dùng xúc giác để cảm nhận cách trói, hình dạng nút thắt, độ dày và chất liệu của sợi dây. Lỏng lẻo quá. Với cái nút này thì chưa đầy năm phút là xong. Trong suốt quãng thời gian thụ án dài dằng dặc, những người hàng xóm trong tù đã nhồi nhét vào đầu tôi đủ thứ kỹ năng tồi tệ. Trốn thoát khỏi dây trói là một trong số đó. Dù lúc ra tù tôi đã hạ quyết tâm tuyệt đối không sử dụng chúng, không sống một cuộc đời mà phải cần đến những thứ đó, nhưng khốn khiếp thay, chỉ riêng khoảnh khắc này, tôi phải nói lời cảm ơn đến những lời dạy dỗ ấy và đem nó ra dùng mới được.
Sợi dây được cởi bỏ một cách dễ dàng.
Tôi dò xét động tĩnh của những kẻ bắt cóc. Cả hai đều đang dán mắt vào màn hình máy tính bảng.
Để không bị phát hiện, tôi vẫn giữ hai tay phía sau lưng, từ từ mở ra nắm lại để máu lưu thông xuống các đầu ngón tay, chờ đợi cơn tê dại qua đi.
Tuy chúng không có gì đáng sợ, nhưng đối đầu với cả hai cùng lúc thì tỷ lệ thắng của tôi khá thấp. Phải giải quyết từng tên một.
“...Ưm… Tôi... muốn đi vệ sinh...”
Tôi làm ra vẻ yếu ớt, thều thào. Gã đang hút thuốc chỉ liếc nhìn qua. Gã còn lại tặc lưỡi đứng dậy, lầm bầm “Đúng là phiền phức” rồi bước tới gần.
Ngay khoảnh khắc hắn cúi xuống dí sát mặt vào tôi, tôi vung người đứng phắt dậy, húc trọn đầu vào sống mũi hắn. Cặp kính râm vỡ nát, hắn lảo đảo ngửa người ra sau. Lợi dụng đà đứng lên, tôi dồn toàn lực tung cú đá thốc vào hạ bộ của hắn.
“──Thằng chó...”
Gã còn lại nhận ra sự tình, đá văng ghế. Tôi vớ lấy tấm chăn rơi trên sàn nhà, ném thẳng vào mặt hắn khi hắn đang sải những bước dài lao về phía tôi. Chớp lấy khoảnh khắc hắn bị che khuất tầm nhìn và khựng lại, tôi rút ngắn khoảng cách, tung một cú sút nghiền nát hạ bộ của hắn.
“Aaaaaaah!”
Tôi gào lên để tự vực dậy tinh thần. Tôi túm lấy đầu hắn qua lớp chăn đang trùm kín, liên tục nện những cú lên gối giáng trời. Dù có một phần là vì sự phẫn nộ dành cho lũ khốn này, nhưng quá nửa là tôi đang trút bỏ sự bực dọc đối với chính bản thân mình.
Tôi quăng hắn xuống sàn, cắm đầu chạy ra cửa chính. Tôi phải đến chỗ Ouka trước khi trận đấu kết thúc.
Ngay khoảnh khắc tôi vươn tay ra, tay nắm cửa bất ngờ tự động xoay.
Thấy gã đàn ông thứ ba xông vào phòng, tôi lùi lại theo phản xạ. Hắn không đeo kính râm hay khẩu trang, trừng trừng nhìn tôi bằng cặp mắt thao láo. Hắn chỉ mặc độc một chiếc áo ba lỗ, để lộ bắp tay, bờ vai và khuôn ngực cuồn cuộn cơ bắp. Hóa ra không phải chỉ có hai tên. Tên này có lẽ là kẻ chủ mưu, nhìn thoáng qua cũng đủ thấy hắn rành rỏi hơn hẳn hai tên đang sùi bọt mép nằm la liệt phía sau. Cái kiểu hắn thản nhiên khóa cửa chính lại sau lưng mà chẳng thèm hé môi nói nửa lời mới thực sự đáng sợ.
“Cục An ninh sắp tới rồi đấy. Đừng có làm trò thừa thãi.”
Tôi thử tung hỏa mù. Gã áo ba lỗ chẳng nói chẳng rằng, lừ lừ tiến lại gần, tay trái tóm chặt tay tôi, tay phải đấm thẳng vào bụng tôi. Tôi gục gối xuống sàn, nước dãi trào ra. Sao xẹt đầy trước mắt.
Tôi tự nguyền rủa sự yếu đuối của bản thân. Đáng ra tôi nên rèn luyện cơ thể nhiều hơn. Rốt cuộc thì bạo lực vẫn là thứ định đoạt tất cả. Mọi chuyện rồi sẽ kết thúc ở đây. Khi sức mạnh của bạn lép vế, bạn sẽ mất tất cả.
Tôi cảm nhận được tiếng động từ hai gã vừa nằm bẹp dưới sàn nay đã lòm còm bò dậy phía sau.
“Chúng mày làm cái đéo gì thế, có mỗi việc giữ nhà cũng không xong à.”
Gã áo ba lỗ chửi rủa, hai gã kia chỉ biết rụt rè lí nhí xin lỗi. Một tên bẻ quặt tay tôi ra sau lưng, tên còn lại túm tóc tôi lôi dậy. Gã áo ba lỗ nhìn tôi bằng ánh mắt vẩn đục.
“Đã bảo là bẻ gãy tay chân hay đập nát cổ họng nó đi cho khỏi làm ồn rồi mà. Chúng mày đéo làm được thì để tao──”
Ở một nơi như thế này, bởi những kẻ như thế này sao.
Tôi cắn chặt môi, ngay khoảnh khắc tôi định nhắm nghiền mắt lại──
Băng qua vai gã áo ba lỗ, tôi thấy cánh cửa chính rung lên bần bật. Tiếng kẽo kẹt lớn đến mức trong giây lát tôi tưởng chừng như đang có động đất. Gã quay phắt lại. Một âm thanh chói tai vang lên, mang đến ảo giác như có hàng ngàn mũi kim băng giá xuyên thẳng vào tủy sống. Đó là âm thanh của thứ kim loại bị xé toạc bằng vũ lực. Cánh cửa lệch khỏi khung méo mó rồi bung mở. Tôi nghe tiếng gã đàn ông hít một hơi lạnh. Ánh sáng và những cơn gió từ bên ngoài ùa vào phòng.
Tấm lưng vạm vỡ của gã áo ba lỗ giật nảy lên vì cú va chạm, đông cứng lại──
Và từ từ đổ gục xuống.
Đứng phía sau lưng hắn, là một thiếu nữ xõa mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, đang giữ nguyên tư thế tung cú đấm trực diện tuyệt đẹp đến mức khiến người ta tạm thời quên đi mọi thứ đang diễn ra xung quanh.
“──Yyyaaaaaaaa?”
“Hội phó?”
Hai gã đang giữ chặt tôi cất giọng thảm thiết, buông tôi ra rồi bỏ chạy vào sâu trong phòng. Cục nghẹn cứng ngắc mắc kẹt trong cổ họng nãy giờ vỡ òa ra khỏi miệng.
Rindou đã──
Khi ánh mắt chúng tôi chạm nhau, khuôn mặt em ấy giãn ra, em tháo cặp tai nghe đang đeo trên tai xuống.
“May quá, Thầy ơi. Kịp lúc rồi. Thiết bị nhận diện và thu âm do Arte chế tạo đỉnh thật đấy, đứng từ bên ngoài tòa nhà cũng biết Thầy đang ở trong phòng này.”
Cảm xúc hỗn độn trào dâng khiến tôi chẳng thể thốt nên lời, thì từ ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân dồn dập, một nhóm nữ sinh ùa vào trước cửa. Mọi người đều đeo băng tay của Ủy ban Kỷ luật.
“Rindou-sama, xin đừng tự mình xông vào chứ ạ!”
“Ah, tội phạm! Bắt giữ!”
Các thiếu nữ tay lăm lăm dùi cui điện và còng số tám lướt qua tôi và Rindou, xông thẳng vào trong phòng, chớp mắt đã khống chế gọn gàng đám thủ phạm đang không còn đường lui.
Cơ thể tôi chực chờ gục ngã vì cảm giác nhẹ nhõm, đã được Rindou ôm chặt lấy.
…
Trên đường về, chiếc xe van của Ủy ban Kỷ luật đã chở quá số người quy định rất nhiều. Để tìm kiếm tôi đang bặt vô âm tín, tổng cộng sáu mươi thành viên Ủy ban Kỷ luật đã được huy động. Nghe nói vì Ủy ban chỉ có chín chiếc xe có thể điều động ngay lập tức, nên xe nào cũng chật ních người. Chiếc xe số 4 mà nhóm Rindou đi cũng chở vừa khít bảy người cho một chiếc xe bảy chỗ. Giờ lại nhét thêm cả tôi và đám thủ phạm vào nữa, nên bên trong xe chật cứng như nêm.
“Trò chơi vẫn chưa kết thúc đâu nhỉ?”
“Không biết Hội trưởng có sao không, thấy đang thua đậm quá trời.”
Các thành viên Ủy ban Kỷ luật ngồi trên xe lao xao lên tiếng đầy lo lắng.
“Hinano-san, xin lỗi nhé, tôi đang không rảnh tay, bật luồng phát sóng lên giúp tôi được không?”
“Biết cách thao tác chứ?”
“Ah, vâng, để Hinano làm cho ạ.”
Rindou đang bận lái xe, còn các thành viên ở ghế sau thì bận rộn trói gô đám hung thủ đang lăn lóc dưới sàn xe và nhét giẻ vào miệng chúng. Việc thao tác máy tính bảng trên xe là nhiệm vụ của người ngồi ở ghế phụ lái.
Khi buổi tường thuật trực tiếp Bát Hoằng Nhất Vũ Chiến hiện lên trên màn hình máy tính bảng, tất cả các thành viên Ủy ban Kỷ luật trên xe đều rướn người lên từ khoảng trống giữa các ghế để theo dõi. Có vẻ như vừa mới kết thúc một vòng đấu. Bục để tiền cược phía Ouka giờ đã lộ gần hết phần vải lót, số cọc tiền còn sót lại chỉ đếm trên đầu ngón tay.
“Nguy to rồi, Hội trưởng...”
“Chắc là không còn khả năng Bắt bài nữa đâu nhỉ.”
“Lẽ nào lại mang Arte-sama ra gán nợ thật sao...”
Dù các thành viên Ủy ban Kỷ luật đi cùng xe không phải là học sinh Alcherillion, nhưng về mặt tình cảm, có vẻ họ đều đứng về phía Ouka. Nét mặt của những cô gái đang dán mắt vào màn hình máy tính bảng bỗng đồng loạt sững sờ. Trên màn hình, Ouka vơ vét hết đống bài đang trải trên bàn lại thành một xấp, rồi đột ngột xé toạc chúng ra. Xé làm đôi, chập lại xé làm đôi tiếp, rồi lại chia ra xé tiếp làm tư, cứ thế mà xé nát tươm. Những mảnh giấy vụn lả tả rơi khỏi tay em ấy, bay lốm đốm như những bông tuyết.
“Ơ... Hội trưởng đang làm gì vậy?”
“Tức giận vì thua sao...? Cô ấy đâu phải loại người sẽ làm ra ba cái trò này...”
“Hội trưởng đang nói là, vì có khả năng xảy ra gian lận, nên bộ bài đã qua sử dụng không chỉ thu hồi lại, mà yêu cầu phải xé nát từng bộ ngay tại chỗ.”
“Hả, sao Hinano-san lại biết được thế, đâu có âm thanh đâu.”
“Nhờ khẩu hình miệng, nên đoán lờ mờ...”
“Thuật đọc khẩu hình á? Đỉnh thật đấy.”
“Quả không hổ danh hạng nhất Quốc ngữ toàn quốc.”
Tôi nghĩ thuật đọc khẩu hình chẳng liên quan một chút nào đến điểm số môn Quốc ngữ cả, nhưng vì mệt mỏi cộng thêm cơn đau từ cú đấm vào bụng, tôi chẳng còn sức đâu mà bắt bẻ. Tôi chìm người xuống ghế, đăm đăm nhìn Ouka trên màn hình. Yêu cầu của em ấy có vẻ đã được thông qua, cô gái của Cơ quan Senmetsu làm nhiệm vụ chia bài lại trở về vị trí cũ, bóc tem một bộ bài mới tinh. Tamane thì vẫn ngồi yên tại chỗ với vẻ mặt tràn đầy tự tin.
Điều đó có nghĩa là, yêu cầu của Ouka vẫn chưa đánh trúng điểm yếu chí mạng rồi sao. Xin hãy cố gắng cầm cự. Ít nhất là cho đến khi bọn tôi tới được hội trường, xin đừng mang Arte ra làm vật thế chấp. Tôi vừa cầu nguyện, vừa thở dốc từng nhịp nặng nhọc.
Chẳng mấy chốc, thân xe nghiêng hẳn đi. Chúng tôi đang đi vào con dốc hướng lên quảng trường trước nhà ga. Trước mắt tôi, tòa nhà ga rộng lớn ốp kính đã sừng sững hiện ra.
──Ouka đang đợi.
…
Khi chúng tôi, những người vừa trải qua màn kiểm tra thân thể gắt gao đến mức phiền phức của Cơ quan Senmetsu, bước vào bên trong Hội trường Uchouten, thì người chia bài đang dùng ngón tay xé từng lá bài đã qua sử dụng.
Lại một vòng đấu nữa vừa kết thúc.
Tiền mặt trên bục của phe Ouka──
Đã không còn một đồng nào.
Arte đang ngồi bó gối trên chiếc ghế sát tường. Khi Rindou chạy lại gần, dù vẻ mặt phụng phịu vẫn không đổi, nhưng em ấy đã vòng hai tay qua eo Rindou và ôm chầm lấy thật chặt.
Chắc hẳn em ấy đã rất bất an. Ánh mắt ngấn lệ cứ dán chặt vào tôi. Lồng ngực tôi đau nhói như bị ai đó bóp nghẹt, tôi âm thầm nói lời xin lỗi trong vô vọng.
Và rồi, ánh mắt tôi chạm phải Ouka.
Em ấy cũng không nói lời nào. Đôi mắt ấy pha trộn vô vàn những cảm xúc không thể hòa tan, tạo nên một hoa văn cẩm thạch rối rắm. Nở một nụ cười bao trùm lên tất cả dành cho tôi, Ouka lại quay mặt về phía bàn thi đấu. Ở phía đối diện, Tamane nhếch mép cười đầy mỉa mai, lên tiếng:
“Đến trễ quá đấy. Trận đấu sắp tàn đến nơi rồi thì toàn bộ cán bộ mới chịu có mặt đông đủ. Nhưng ta là người rộng lượng, vả lại ta cũng muốn mọi người được chứng kiến bộ dạng thảm bại của Ouka, nên ta đặc cách tha thứ cho đấy.”
“Vâng. Vậy chúng ta sẽ bước sang vòng tiếp theo. Shikengu Tamane sẽ làm Cái, Hội trưởng Tenrokuin sẽ làm Con.”
Người chia bài cất tiếng, bóc tem một bộ bài mới tinh.
“Xin nhắc lại với những người chứng kiến của Hội trưởng Tenrokuin, để tránh hành vi thông đồng, tuyệt đối không được bước vào khu vực bên này của bàn thi đấu. Ngoài ra, trong suốt vòng đấu, nghiêm cấm mọi phát ngôn.”
Sau khi dùng giọng điệu cứng rắn đọc nội quy, người chia bài bắt đầu tráo bài và chia cho Tamane và Ouka mỗi người hai lá.
Thông đồng.
Đó là một hình thức gian lận truyền tin bí mật thông qua các ám hiệu đã được giao hẹn từ trước.
Cho đồng bọn đứng lấp ló sau lưng đối phương để nhìn trộm bài, rồi dùng một dấu hiệu nào đó để báo lại, đây vốn là mánh khóe thường thấy trong mạt chược hay đánh bài, nhưng Tamane lần này chắc chắn không thể giở trò đó được. Bởi vì đứng sau lưng Ouka chỉ có mỗi Arte. Đời nào Arte lại đi phản bội cơ chứ.
Thế nhưng──
Điều đáng kinh ngạc là, Ouka không hề lật xem hai lá bài được chia, mà giữ lại một lá trước mặt làm bài vai trò, lá còn lại thì trượt tay đẩy ra xa.
Em ấy đang cảnh giác bị thông đồng sao? Dù cho phe bên này chỉ toàn người của Ban chấp hành Hội học sinh bọn tôi?
Tamane khẽ nhíu mày.
“Không thèm xem mà đã quyết định luôn à?”
Giọng điệu chứa đầy sự mỉa mai, giễu cợt.
“Vâng. Vì có vẻ như tâm can của tớ đã bị Tamane-san nhìn thấu hết rồi, nên tớ chợt nhận ra là tốt nhất đừng xem bài ngay từ đầu.”
“Hừm. Với luật của trò chơi này thì làm thế hơi bị khó nhằn đấy nhé.”
Tamane cười khẩy bằng mũi, rồi cũng chọn bài vai trò cho mình.
Ouka vươn tay về phía bốn bức tượng nhỏ được xếp thành hàng.
Thứ em ấy cầm lên và đặt cạnh bài vai trò của mình, là bức tượng người sói.
“Tớ tuyên bố 《Ma Sói》.”
Đó là một lựa chọn mạnh mẽ nhằm biến kết quả hòa thành chiến thắng cho phe 《Con》. Tamane đáp trả ngay tắp lự.
“Ta 《Nghi ngờ》. Không xem bài thì đến bản thân cô cũng chẳng biết nó là thật hay giả đúng chứ?”
Vì Ouka đang quay lưng lại với bọn tôi nên không thể thấy được biểu cảm của em ấy.
Chỉ thấy em ấy thả lỏng người, thở hắt ra một hơi thật dài.
Em ấy dùng hai tay nhón lấy mép dưới của lá bài vai trò đang úp sấp, rón rén hé lên một chút xíu. Chắc là chỉ cần nhìn thấy một góc hình vẽ cũng đủ để nhận diện rồi.
Ngay sau đó, em ấy buông tay ra, buông thõng vai và nói.
“Tớ không lật bài.”
Đó không phải là 《Ma Sói》, hay đó thực sự là 《Ma Sói》 nhưng em ấy quyết định không lật vì lý do chiến thuật, từ chỗ bọn tôi đang đứng thì chịu, không thể nào biết được.
“Xin mời đặt cược.” Người chia bài giục.
Ánh mắt bọn tôi đổ dồn về chiếc bục trống trơn không còn lấy một tờ tiền.
Ouka quay đầu lại, và lần này, em ấy nở một nụ cười rạng rỡ.
Chỉ vì khoảnh khắc này thôi cũng đủ ý nghĩa rồi, tôi thầm nghĩ.
Nếu tôi không đến kịp. Nếu tôi cứ lăn lóc trên sàn nhà của căn phòng đó, chìm đắm trong sự tự chế giễu và thương hại bản thân──
Thì người bị mang ra làm vật thế chấp thay cho tiền cược lúc này, chính là Arte.
Hình ảnh một vị vua thảm hại phải đem bạn bè mình ra làm vật tế thần, bị phát sóng ra toàn trường phơi bày trước mắt thần dân, chỉ tưởng tượng thôi cũng đủ buồn nôn rồi.
Tôi đã đến kịp. Cùng với nhóm Rindou trở lại đây, tập hợp đủ các cán bộ Hội học sinh. Vẫn còn vật thế chấp có thể đưa ra trước Arte.
Ouka cất giọng bình thản.
“Em đặt cược Kotobuki Hinano-san.”
Người chia bài đưa mắt nhìn Tamane. Tamane uể oải dùng tay vén lọn tóc xoăn màu vàng óng của mình lên rồi buông xuống, buông ánh nhìn khinh khỉnh.
“Định đem đứa lính mới có mất cũng chẳng tiếc ra cược trước chứ gì. Tùy cô thôi.”
Đúng lúc đó, người chia bài xen vào.
“Kotobuki Hinano-sama chưa từng trải qua kỳ thẩm định nào, nên hiện tại ngay cả mức giá đánh giá tạm thời cũng chưa có. Dù là đưa ra con số ước tính sơ bộ thì cũng phải mất một lúc──”
“Mặc xác đi. Ta không có rảnh để chờ đợi đâu. Giờ không biết giá trị đánh giá thì cũng đâu có ảnh hưởng gì đến việc tiếp tục trò chơi đúng không? Ta cho phép cứ thế mà tiến hành đi.”
Người chia bài thở dài, gật đầu ra hiệu với cô thiếu nữ mặc áo choàng trắng đang đứng phụ tá ở sát bức tường đằng xa. Cô gái kia gật đầu đáp lại, không một tiếng động rời khỏi hội trường. Chắc là đi làm cái việc gọi là thẩm định đó rồi. Tamane cười mỉa mai bằng giọng the thé.
“Đằng nào thì ta cũng thắng nên giá trị đánh giá là bao nhiêu cũng chẳng quan trọng. Ta muốn mau chóng có được Nanahoshi-san kia kìa. Nhanh chóng kết thúc cái vòng đấu tẻ nhạt này đi. Ta sẽ đổi bài vai trò.”
Người chia bài gật đầu xác nhận tuyên bố của Tamane.
Tamane vươn tay, tráo đổi lá bài đang úp sấp nằm ngang ở tít ngoài rìa──lá bài mà cô ta đã không chọn lúc quyết định vai trò──với lá bài vai trò của mình.
Người chia bài trang nghiêm cất tiếng hỏi.
“Shikengu-sama, xin mời chọn Đấu hay Bỏ bài.”
“Đấu chứ, đương nhiên rồi!”
Vừa cười lớn, Tamane vừa lật ngửa lá bài vai trò đập mạnh xuống bàn.
Hiện ra là gã đàn ông to xác khoác áo lông thú tay lăm lăm súng săn──《Thợ săn》.
“Chắc mẩm ta sẽ đoán cô không dám mở 《Ma Sói》 nên mới cố tình rủ rê Đấu đúng không, ta nhìn thấu hết rồi! Nào, trước tiên là ta xin nhận một người nhé. Cô Kotobuki gì đó ơi, mang thân phận phàm phu tục tử mà được hầu hạ Shikengu Tamane này là một vinh hạnh lớn lao đấy, liệu mà tập run rẩy sung sướng từ bây giờ đi là vừa. Đêm nay chắc mừng quá khỏi ngủ luôn nhỉ. Sao thế Ouka, câm như hến vậy, sốc lắm à? Tiếp theo định cược Himarizaka-san để câu giờ hả? Thay vì bị lột sạch sành sanh thảm hại như thế, sao không ngoan ngoãn dâng Nanahoshi-san ra đây ngay đi? Hay là định quỳ rạp xuống đây mà xin hàng──”
Giọng điệu cuồng nhiệt của Tamane bỗng chốc đứt đoạn giữa chừng.
Bởi vì Ouka đã lật ngửa bài vai trò của mình lên.
Hiện ra là cặp đôi nam nữ nông dân đang cầm nông cụ──
“──Là 《Dân Làng》, vậy nên Hội trưởng Tenrokuin giành chiến thắng.”
Người chia bài lạnh lùng tuyên bố.
Tamane trợn tròn mắt đứng chết trân, trân trân nhìn vào lá bài 《Dân Làng》.
Đó không phải là biểu cảm của kiểu “Đoán sai rồi thua thôi, chuyện thường tình” có thể bỏ qua được. Đó là khuôn mặt khi phần thắng mà mình đã đinh ninh nắm chắc trong tay bỗng chốc bốc cháy thảm hại và hóa thành tro bụi.
Ouka lấy từ túi ngực áo đồng phục ra một chiếc khăn tay, đưa qua bàn cho Tamane. Tamane dùng ánh mắt chất chứa đầy sự phẫn nộ và nhục nhã, hết nhìn chiếc khăn tay lại lườm khuôn mặt của Ouka.
“...Làm cái trò gì vậy.”
“Cậu dùng nó lau nước mắt đi.”
Đang định bụng bảo Ouka nay mỉa mai nghe không giống mọi ngày tí nào, thì Tamane thực sự rơi nước mắt lã chã. Khuôn mặt đỏ bừng, cô ta phớt lờ chiếc khăn được đưa ra, tự rút khăn của mình từ trong túi áo, ấn chặt vào má. Là những giọt nước mắt uất ức vì thua cuộc, hay do quá kích động mà trào ra──
Không, chẳng phải cái nào cả.
“Cậu tháo cặp kính áp tròng đó ra được rồi đấy. Khó chịu lắm phải không?”
Giọng điệu của Ouka dịu dàng đến mức rợn cả gai ốc. Trong phút chốc, tôi tưởng chừng như thấy một vết nứt chạy ngang qua nét mặt của Tamane. Đôi mắt vẫn còn nhòa lệ, Tamane trừng trừng nhìn Ouka chằm chằm.
Đôi môi cô ta khẽ run rẩy.
“Cậu bảo vì mùi hôi nên mới đốt tinh dầu, nhưng thực chất mục đích chính là để tạo độ ẩm đúng chứ? Đeo kính áp tròng loại thường đã dễ bị khô mắt rồi, đằng này cặp kính đặc chế đó còn dày hơn bình thường rất nhiều, chắc chắn sẽ gây áp lực lớn lên mắt.”
“...Nãy giờ cô đang lảm nhảm cái gì thế.”
“Thì tớ đang nói về cái mánh khóe cậu dùng để nhìn trộm bài của tớ đấy.”
Mánh khóe gian lận của Tamane──là kính áp tròng ư...?
“Suốt trận đấu, cậu cứ dán mắt vào mặt tớ, làm tớ cứ tưởng cuối cùng chúng ta cũng tâm đầu ý hợp rồi cơ, nhưng tiếc thật, thì ra không phải vậy, cậu đang nhìn hình ảnh phản chiếu của lá bài trên mống mắt của tớ nhỉ.”
Mống mắt──phần có màu của nhãn cầu. Hình ảnh phản chiếu trên đó.
“...Chuyện đó, có thể sao.”
Rindou đứng cạnh tôi lẩm bẩm. Ouka quay đầu lại đáp.
“Chỉ dùng thị giác của con người thì chắc chắn là không thể rồi. Nên cô ấy mới đeo kính áp tròng có gắn máy tính siêu nhỏ.”
Quay lại với Tamane, Ouka làm bộ dạng như muốn nhìn ngó khuôn mặt cô ta từ dưới lên. Tamane lộ rõ vẻ luống cuống, nhổm người dậy, cố tình giữ khoảng cách với Ouka.
“Tiếp nhận hình ảnh, phân tích, rồi chiếu kết quả lên võng mạc, tất cả đều được thực hiện bởi máy tính tích hợp trên kính áp tròng, nên dù có phá sóng thì cũng vô ích nhỉ. Không bị máy dò kim loại lúc kiểm tra thân thể phát hiện, hẳn là dùng vi mạch làm bằng vàng ròng rồi. Năng lực kỹ thuật và tiềm lực tài chính tuyệt vời thật đấy, không hổ danh Tamane-san.”
Sự tán dương này không hề nghe có vẻ mỉa mai chút nào, nên lại càng chứng tỏ em ấy là một người phụ nữ vô cùng đáng sợ. Chắc là em ấy đang khen ngợi thật lòng đấy.
Nhưng──, giọng Ouka hơi chùng xuống.
“Chức năng quan trọng nhất, phân tích hình ảnh để nhận diện lá bài. Cậu đã dùng ứng dụng do Arte-chan tạo ra đúng không?”
Tôi nín thở nhìn sang Arte. Arte trưng ra vẻ mặt khó chịu, càu nhàu “Trả phí sử dụng đi!”. Là cái phần mềm dùng để tìm ra sào huyệt của đám tội phạm trong vụ án đồ thủy tinh sao. Nhắc mới nhớ, hình như tôi từng nghe nói nó đã bị rò rỉ sang phe Tamane thông qua lũ gián điệp thì phải.
“Lẽ ra chỗ đó cậu nên dùng bản gốc do mình tự phát triển mới phải. Vì tớ cũng đã được Arte-chan chỉ cho thông số kỹ thuật chi tiết của ứng dụng đó rồi, nên muốn lừa nó dễ ợt à.”
Nói đoạn, Ouka giơ tay trái lên, cố tình xòe căng năm ngón tay ra cho chúng tôi xem. Sau đó, em ấy dùng tay phải bóc một thứ gì đó dính trên móng ngón tay cái ra.
Tôi suýt chút nữa thì kêu lên thành tiếng.
Là một mảnh rách của lá bài. Của lá 《Ma Sói》, nằm ngay góc trên bên trái.
Để lấy được thứ đó, Ouka đã kiếm cớ “Để tránh hành vi đánh dấu bài” rồi xé nát mấy lá bài sao.
Dán mảnh rách góc trên bên trái của lá 《Ma Sói》 lên móng ngón cái, rón rén hé lên phần mép dưới của lá bài vai trò đang úp sấp──
Vừa vặn tạo thành hình thù trông như thể lá bài vừa được hé lên là lá 《Ma Sói》.
Dĩ nhiên là không thể lừa được mắt người. Mắt người làm sao mà không phân biệt nổi đâu là lá bài thật, đâu là mảnh giấy dính trên móng tay cơ chứ. Nhưng, nếu là máy tính thì khác. Nếu đối thủ là một cỗ máy chỉ biết trích xuất và phân tích chính xác những thông tin cần thiết, thì lừa nó dễ như bỡn.
Khuôn mặt Tamane co rúm lại trong giây lát, cô ta nghiến răng ken két, thở hắt ra một hơi rõ to một cách đầy gượng gạo, rồi kéo ghế lách cách ngồi lại đàng hoàng.
“...Ta hoàn toàn không hiểu cô đang nói cái gì cả.”
Tamane lên tiếng bằng một chất giọng the thé, gượng gạo hệt như đang cố gắng vuốt phẳng một tờ giấy bạc đã bị vò nát.
“Sự buộc tội vô căn cứ của cô, bằng tấm lòng khoan dung, ta sẽ bỏ qua cho. Nếu nghi ngờ, cô cứ việc đeo kính râm hay kính che nắng gì đó cũng được? Ta không bận tâm đâu.”
Tôi cũng không hiểu tại sao Ouka lại nói ra chuyện này.
Bởi vì, hoàn toàn không cần thiết phải vạch trần với Tamane. Trận đấu vẫn chưa kết thúc. Mới chỉ chật vật thắng được một vòng thôi mà. Dù có nhận ra mánh khóe gian lận, hay cách phá giải nó, nếu cứ giữ im lặng thì từ giờ trở đi chẳng phải sẽ càng dễ dàng giành chiến thắng hơn sao.
Tại sao lại vạch trần vào lúc này?
Người chia bài đưa mắt nhìn hai người, cất giọng cứng rắn.
“Hội trưởng Tenrokuin. Nghe có vẻ như đã xảy ra hành vi gian lận, nếu quả thực là vậy thì──”
“Không, không phải đâu ạ. Thôi bỏ đi, trận đấu đã an bài rồi mà.”
Tamane chớp chớp mắt liên tục.
“...Ouka, rốt cuộc cô đang nói cái quái gì vậy? Thua nhiều quá nên đầu óc có vấn đề rồi à. Mới thắng được mỗi một vòng cỏn con, cô có hiểu từ nãy đến giờ cô đã thua bao nhiêu, và số vốn của ta hiện tại là bao nhiêu không hả?”
“Không sao đâu, tớ hiểu rõ mà. Vậy nên, trận đấu đã an bài rồi.”
Đúng lúc Tamane, với vẻ mặt lộ rõ sự cáu bỉnh, đang định mở miệng nói thêm điều gì đó.
Tiếng gõ cửa hội trường vang lên.
Bước vào là hai nữ sinh mặc áo choàng trắng. Cô gái lúc nãy được người chia bài sai đi, giờ đã trở lại cùng với một nhân viên khác của cơ quan. Một người cầm trên tay xấp tài liệu dày cộp, người kia ôm một chiếc laptop.
Hai người họ cúi chào rồi bước đến gần bàn thi đấu.
“Đã có kết quả đánh giá sơ bộ của Kotobuki Hinano-sama. Chín mươi tỷ Yên ạ.”
Một sự im lặng chết chóc ập đến, bao trùm khắp hội trường hệt như bị đổ nitơ lỏng vào.
Arte và Rindou đều trưng ra vẻ mặt không hiểu chuyện gì đang xảy ra, ánh mắt cứ đảo qua đảo lại, hàm của Tamane cũng như muốn rớt xuống tận đất. Nhưng, người kinh ngạc nhất chắc chắn không ai khác ngoài tôi.
Chắc là nghe nhầm rồi, tôi đinh ninh như vậy. Nhưng trên màn hình chiếc laptop mà cô bé của Cơ quan Senmetsu đang giơ lên cho mọi người xem, quả thực đang hiển thị một con số khổng lồ gồm mười một chữ số, “¥90,000,000,000”.
Giữa bầu không khí tĩnh lặng đến nghẹt thở đè nặng lên buồng phổi của tất cả mọi người, Tamane là người đầu tiên lên tiếng.
“...Chắc chắn là nhầm lẫn chữ số rồi. Kiểm tra lại cho kỹ đi. Chuyện này liên quan đến uy tín của cơ quan đấy.”
“Không, không có sự nhầm lẫn nào đâu ạ. Là chín mươi tỷ Yên.”
Tamane đỏ bừng mặt đến tận mang tai, gào lên.
“Đừng có ăn nói hàm hồ! Chín mươi tỷ? Làm quái gì có chuyện đó, con ả Kotobuki đó chẳng qua chỉ là hạng nhất bài thi thử Quốc ngữ toàn quốc thôi mà!? Ta cũng đã cho người điều tra sơ qua rồi, có là cán bộ Hội học sinh mới thì cũng phải tìm hiểu xem là thần thánh phương nào chứ! Ngoài cái đó ra thì làm gì có thành tích nào ra hồn nữa đâu, cái chỗ nào của ả đáng giá chín mươi tỷ hả!?”
“Đó có lẽ là thông tin giả do Hội trưởng Tenrokuin cài cắm vào. Ban đầu chúng tôi cũng chỉ thu thập được những thông tin như thế.”
“Cái...”
Ánh mắt Tamane lườm Ouka như thể sắp phun ra khói trắng đến nơi.
“Chính vì cái tên『Kotobuki Hinano』là tên thật, nên độ tin cậy của những thông tin giả mạo đó càng cao, với những cuộc điều tra thông thường thì e là rất khó để chạm tới sự thật. Toàn bộ những thành tích chủ chốt của Kotobuki Hinano-sama đều được ghi lại dưới một bí danh. Lý do là vì vào thời điểm đó, Kotobuki-sama vẫn còn ở tuổi vị thành niên, nên Cảnh sát Nhật Bản và các cơ quan truyền thông đã xem xét và giấu đi tên thật.”
“...Thời điểm đó ở tuổi vị thành niên? Nãy giờ các người đang nói cái quái gì vậy? Bây giờ cũng vẫn là vị thành niên mà──”
Tôi gần như muốn bịt chặt tai lại. Tôi không muốn nghe. Không muốn nhìn thẳng vào sự thật.
Nhưng, ánh mắt tôi lại chạm phải Ouka.
Em ấy đang cười đầy tự hào.
Ánh mắt hệt như khi đang nâng niu bảo vật quý giá nhất của đời mình.
Chính vì thế, tôi từ từ hạ bàn tay đang định đưa lên che tai xuống đùi. Phải chấp nhận thôi. Sự thật mà cô thiếu nữ của Cơ quan Senmetsu kia sắp sửa nói ra.
“Kotobuki Hinano-sama hiện tại đã qua tuổi trưởng thành. Hơn nữa, Kotobuki-sama vốn dĩ không phải là học sinh. Là một giáo viên được Hội trưởng Tenrokuin mời về, và là Cố vấn Ban chấp hành Hội học sinh dù chưa được công bố.”
Tôi cảm nhận được mọi ánh nhìn trong hội trường đều đang xuyên thấu qua mình.
Nỗi đau đớn như một ảo giác đâm xuyên qua tôi hết lần này đến lần khác. Cô thiếu nữ mặc áo choàng trắng tiếp tục cất lời.
“Mười hai năm trước, đã xảy ra một vụ lừa đảo quy mô lớn khiến Tập đoàn Mitsugami sụp đổ. Kẻ chủ mưu là một thiếu nữ khi đó mới học lớp Tám, một thiên tài lừa đảo được biết đến với bí danh 《Thằn Lằn Đỏ》. Sau khi thụ án, cô đã được mãn hạn tù vào tháng Tư năm nay với tư cách là một tù nhân gương mẫu. Được Hội học sinh Thống nhất Đại Học viện Tengai mời về, hiện tại đang đảm nhận công việc cố vấn cho Hội trưởng Tenrokuin dưới tư cách 《Giáo viên》...Không sai chứ ạ? Thầy Kotobuki.” [note92783]
Ánh mắt xuyên thấu từ bên trong chiếc mũ trùm đầu của bộ áo choàng trắng chiếu thẳng vào tôi, tôi nín thở, khẽ gật đầu.
──《Thằn Lằn Đỏ》.
Cái tên trong quá khứ mà tôi đã từng nghĩ rằng sẽ không bao giờ muốn nghe thấy, không bao giờ muốn nhìn thấy thêm một lần nào nữa.
Nhưng, quá khứ là thứ không thể xóa nhòa.
Chỉ còn cách thừa nhận, chấp nhận và mang theo nó mà sống tiếp.
“Để ngăn chặn việc bị săn đầu người, Hội trưởng Tenrokuin đã giấu kín thân phận của Thầy Kotobuki ngay cả sau khi nhậm chức, tạo ra một vỏ bọc giả mạo là một nữ sinh mới chuyển trường, học giỏi Quốc ngữ và đảm nhận vai trò thành viên tạp vụ của Hội học sinh. Thế nhưng Cơ quan Senmetsu chúng tôi đã loại bỏ những hình ảnh hư cấu đó, và tiến hành đánh giá chỉ dựa trên sự thật. Kẻ chủ mưu của vụ án lừa đảo có số tiền thiệt hại lên tới hàng 『nghìn tỷ』Yên, thuộc hàng lớn nhất trong lịch sử tội phạm Nhật Bản, 《Thằn Lằn Đỏ》──Kotobuki Hinano-sensei, xét trên mọi phương diện về năng lực, sức ảnh hưởng và mức độ nổi tiếng, hoàn toàn xứng đáng nhận được mức đánh giá cao nhất. Nhân danh uy tín của cơ quan, chúng tôi xin đảm bảo mức giá đánh giá là chín mươi tỷ Yên.”
Ánh mắt đổ dồn về phía người chia bài.
Cô thiếu nữ làm nhiệm vụ chia bài gật đầu, đưa mắt nhìn bàn thi đấu vẫn còn vương vãi những lá bài, rồi đưa mắt nhìn Tamane đang gục người xuống ghế trong trạng thái thất thần ở phía bên kia.
“Chính vì vậy, Shikengu Tamane-sama,”
Người chia bài cất giọng trầm thấp.
“Khoản tiền thua cược của ngài trong vòng đấu này là chín mươi tỷ Yên. Yêu cầu ngài mau chóng thanh toán cho Hội trưởng Tenrokuin, hoặc là──”
Không một ai đáp lời.
Ánh mắt Tamane cứ đờ đẫn chao đảo giữa lá bài 《Thợ săn》 đang mở trước mặt mình, và lá bài 《Dân Làng》 mở ra ở phía đối diện.
Theo những gì tôi biết, đây là lần duy nhất người của Cơ quan Senmetsu tỏ ra nhân từ.
Hoặc có lẽ, cô ta đã không nói tiếp vế sau của chữ “hoặc là”.
Thay vào đó, người chia bài gom sáu lá bài trên bàn thành một xấp, hướng về phía ống kính mà đội ngũ quay phim đang chĩa vào, cất lời.
“Tôi xin tuyên bố, Bát Hoằng Nhất Vũ Chiến chính thức kết thúc. Người chiến thắng, Tenrokuin Ouka.”
Trong thoáng chốc, tôi tưởng chừng như có động đất. Cảm giác cả tòa nhà đang rung chuyển. Một cảm giác kỳ lạ kéo dài, như thể vô số tiếng hò reo, tiếng vỗ tay và tiếng bước chân dậm uỳnh uỳnh trên mặt đất đang dội lên từ phía bên dưới.
Mãi sau này tôi mới biết, thực ra đó không phải là ảo giác. Tại quảng trường trước nhà ga, người ta đã tổ chức truyền hình trực tiếp Bát Hoằng Nhất Vũ Chiến trên màn hình lớn, và có rất đông người dân đã đổ xô đến để theo dõi diễn biến trận đấu.
Có thứ gì đó va mạnh vào tôi khiến tầm nhìn chao đảo.
“──Thầy ơi!”
Một giọng nói vỡ òa vì xúc động. Ouka chạy ào tới và ôm chầm lấy tôi.
“Thành công rồi, nhờ có Thầy cả đấy ạ!”
Nước mắt lưng tròng, Ouka áp sát đến mức trán hai đứa sắp chạm vào nhau, thốt lên những lời nồng nhiệt.
“Ư, ừm, chúc mừng em──”
Từ phía bên kia, Rindou cũng lao đến ôm chầm lấy. Lực tay của em ấy khỏe hơn Ouka gấp bội, làm tôi nghẹt cả thở.
Arte cũng chen người vào giữa tôi và Rindou với vẻ mặt đầy bất mãn, bám chặt lấy eo tôi.
“Chờ, đ-đau...”
Chẳng ai thèm đoái hoài đến những lời than vãn oằn oại của tôi. Ouka nhảy cẫng lên vì sung sướng, kéo tay tôi đến trước ống kính máy quay. Rindou và Arte cũng bị kéo lê lết theo.
“Cậu quay phim ơi, âm thanh! Kết nối đi ạ, phát sóng toàn trường luôn!”
Nghe Ouka ra lệnh, nam sinh quay phim trợn tròn mắt, tay thao tác thiết bị liên hồi, rồi gắn luôn micro thu âm lên đỉnh máy quay. Ouka kéo rịt vai tôi lại, áp má vào má tôi, ghé sát vào ống kính máy quay và dõng dạc tuyên bố bằng một giọng vô cùng phấn khích.
“Xin chân thành cảm ơn tất cả những người đã luôn ủng hộ tụi mình! Và cuối cùng cũng có thể giới thiệu với mọi người rồi! Người đã đảm nhận vị trí Cố vấn Ban chấp hành Hội học sinh từ tháng Tư năm nay, người Thầy của tụi mình! Thầy Kotobuki Hinano!”
Tiếng hò reo vang dội bùng nổ từ tít dưới chân──từ dưới mặt đất vọng lên, lần này tôi đã nghe thấy vô cùng rõ ràng.