Volume 1

Chapter 5

2026-01-30

1

Chapter 5

『Mya-hallo! Các bé mèo con toàn trường có khỏe khônggg? Makimaki Channel lên sóng đâyyy!』

Bộ trang phục Lolita màu hồng trắng dễ thương chiếm trọn màn hình.

『Mọi người thấy tin tức chấn động đó chưa? Thấy chưa? Cái vụ ở Bảo tàng Mỹ thuật Hoàng gia Saisai ấy! Nghe nói lại bị trộm rồi, vẫn là tên siêu đạo chích đó! Hơn nữa lần này cả Hội Học Sinh và Ủy Ban Kỷ Luật đã ra quân mà vẫn bị qua mặt! An ninh lỏng lẻo quá hả? Sai bét nha! Là do tên trộm quá xuất sắc đấy chứ! Rốt cuộc tên quái đạo Nightshade đó là ai nhỉ! Vâng, chính là tuiiii!』

Thiếu nữ nở nụ cười rạng rỡ, đưa một vật gì đó lại gần camera. Đó là một chiếc bát thủy tinh cắt giác lớn.

『Đúng là tui mà, Siêu đạo chích Caramel Maki Art! Đã bị tui nhắm đến tận hai lần thì có bị trộm cũng là lẽ thường thôi, nên mấy anh bảo vệ đừng buồn nha!』

Chiếc bát thủy tinh nhanh chóng biến mất khỏi khung hình, thay vào đó là gương mặt cận cảnh của thiếu nữ.

『Tất nhiên là tui sẽ trả lại đàng hoàng rồi. Giờ đang thương lượng giá cả nè! Bao nhiêu tiền đây ta? Mọi người dự đoán dưới phần bình luận nhé! Khi nào tiền từ bảo tàng chuyển vào, tui sẽ lại tổ chức sự kiện tặng quà nha! Vậy nhé, ai thích video này thì nhớ đăng ký kênh và nhấn like ủng hộ tui nhééé!』

Video kết thúc, Ouka tắt trình duyệt và ngước mắt lên khỏi chiếc laptop.

“Nhịp điệu cắt dựng tốt thật đấy. Quả không hổ danh là siêu đạo chích hàng đầu.”

Ouka thốt lên đầy cảm thán rồi thở dài.

Vào giờ tan học ngày hôm sau vụ trộm, tại phòng Hội Học Sinh, ngoại trừ Alte, các thành viên khác của ban chấp hành——Hội trưởng, Phó hội trưởng và Thư ký——đều có mặt đầy đủ và đang miệt mài làm việc tại bàn của mình. Alte thì chắc vẫn như mọi khi, đang ru rú trong căn phòng phía trong.

Nói là làm việc, nhưng Ouka nãy giờ chỉ ngồi xem video trên máy tính. Là video của tên trộm top server kia.

“Làm siêu đạo chích thì buộc phải biết dựng video à...?”

Câu hỏi của tôi nghe chừng khá ngớ ngẩn.

“Tất nhiên rồi ạ. Siêu đạo chích là ngành kinh doanh biểu diễn mà. Những thứ có thể đường hoàng xưng danh rồi trộm về rất hạn chế, nếu chỉ trộm cắp thôi thì chẳng kiếm được bao nhiêu đâu.”

“À, ừ, ra là vậy.”

“Cũng có những tên trộm chỉ đưa ra lời tuyên chiến lòe loẹt mà chẳng trộm gì cả đấy.”

Thế thì khác gì mấy tay thợ làm video câu view đâu...?

“Ouka! Có mail tới! Từ Maki Art! Có rất nhiều hình ảnh nữa!”

Ở bàn Phó hội trưởng bên cạnh, Rindou đang dán mắt vào laptop bỗng lạc giọng kêu lên, rồi cứ thế bê nguyên cái máy tính sang bàn Hội trưởng. Tôi cũng lại gần bên cạnh Ouka, ba người cùng đọc mail.

“Bên đó và bên này đều hành động nhanh thật. Thế là tốt nhất rồi.”

“Chúng ta cũng mau hành động thôi! Địa điểm đâu? Phải đột kích vào chỗ nào?”

“Phải chờ Alte-chan phân tích hình ảnh mới biết được. Với lại, tớ đã nói rồi mà? Chưa chắc đã tìm thấy đâu.”

“Vậy tôi sẽ phụ Alte một tay...”

“Rindou, lần trước cậu vướng chân vào dây điện máy của bé Alte, ngã lăn quay làm dây quấn vòng quanh gây chập mạch suýt cháy nhà, bị mắng cho một trận nhớ đời rồi còn gì.” Làm cái quái gì mà ra nông nỗi đó được?

“Ư... nhưng không làm gì thì tôi không yên tâm...”

“Khi nào biết được hang ổ của kẻ địch thì sẽ là nơi để Rindou trổ tài mà.”

“...Ra vậy.”

Rindou gật đầu, rút chiếc ruy băng khỏi cổ áo và bắt đầu cởi cúc áo blouse từ trên xuống.

“Khoan, sao lại cởi đồ nữa rồi!?”

Tôi hoảng hốt lao đến ngăn Rindou lại. Áo lót, da thịt và cả khe ngực nhấp nhô đã lộ rõ mồn một khiến tôi khựng lại một giây, nhưng rồi tay tôi cũng kịp cài lại một chiếc cúc.

“Vừa nãy đâu có ai nói chuyện khỏa thân đâu nhỉ?”

“Vì cậu ấy bảo là nơi để khoe ngực mà.”

Nghe nhầm kiểu đó mà tới giờ vẫn sống hòa nhập xã hội được hay thật đấy?

“Thế rốt cuộc nơi để khoe ngực là lúc nào vậy hả?”

“Trong đời làm gì có lúc nào như thế!”

“Kể cả trước mặt người mình thích?”

“Cá... Cái đó thì, ừ thì cũng có, nhưng không phải lúc này! Ouka đừng có cười nữa, cản em ấy lại đi! Mà hai người là bạn thanh mai trúc mã đúng không, trước giờ vẫn cứ thế này à? Không nghĩ đến chuyện sửa đổi chút sao?”

“Vì Rindou cứ như thế mới dễ thương.”

“Dễ thương là được tha thứ hết sao, trào lưu kiểu gì vậy!”

“Nếu là đề xuất của Hinano dễ thương ngang ngửa thì em sẽ cân nhắc.” 

Cái cô này, chỉ muốn mượn cái giọng điệu đó của Hinano để nói mấy câu thú vị thôi phải không? Tôi liếc nhìn về phía bàn Thư ký. Không lẽ lời nói của giáo viên cố vấn là tôi lại nhẹ cân hơn lời của Hinano—— 

Cũng không phải là không thể. Tôi, hiện tại chỉ là một kẻ lai lịch bất minh lén lút ra vào phòng Hội Học Sinh mà thôi... Đành vậy, phải dựa vào quyền lực phát ngôn của Thư ký Hội Học Sinh thôi.

“Hinano cũng nghĩ như vậy là không tốt đâu ạ. Ừm, Rindou-san là cấp trên của Ủy Ban Kỷ Luật mà, ở cương vị đó mà tự mình làm loạn kỷ cương thì mình thấy hơi kỳ.”

Rindou thốt lên “Vậy sao...” rồi chỉnh đốn tư thế, tự mình thắt lại ruy băng. Kỳ cục thật. Nếu có thể phản tỉnh bởi một lý lẽ hiển nhiên như thế, thì hãy sửa đổi thái độ ngay từ lúc tôi nói khi nãy đi chứ.

“Với lại cậu bảo là trước mặt người mình thích, nhưng ở đây cũng có Hinano nữa nên hãy tự trọng giùm đi ạ!”

“Tôi cũng thích Hinano mà.”

“Eh?”

“Hiện giờ trong phòng Hội Học Sinh chỉ toàn người tôi thích thôi nên—— à, tất nhiên không chỉ Hinano mà tôi cũng thích cả thầy nữa.”

“Không, cái phần bổ sung đó sao cũng được, em đang nói cái gì vậy hả?” Tôi cuống quýt. Từ bên cạnh, Ouka nói với vẻ mặt đắc ý.

“Tình yêu thương của Rindou sâu sắc lắm đấy ạ. Nghe nói cậu ấy đã thích em từ cái hồi còn nằm trong xe nôi xếp cạnh nhau bi bô cơ.”

Cái thời còn chưa nhận thức được gì mà cũng chém gió như thật——

“Mọi người ồn ào cái gì thế! Có mail đến rồi chứ gì, mau chuyển tiếp sang đây cho em!”

Tiếng nói vọng ra từ phía trong phòng Hội Học Sinh, nhìn sang thì thấy khuôn mặt phụng phịu của Alte đang lấp ló qua khe cửa hé mở. Rindou quay sang đó, nói bằng giọng ỉu xìu.

“Định cho xem ngực thì bị mắng. Tại lúc nào cũng cho Alte xem nên quen thói.”

Mặt Alte đỏ bừng lên.

“Chỉ là giúp thay đồ với tắm rửa thôi mà! Rindou không tự mặc áo lót một mình được còn gì!”

Thấy tình hình có vẻ không dọn dẹp nổi, tôi đành mạn phép thao tác trên máy tính của Rindou, chuyển tiếp toàn bộ email bao gồm cả hình ảnh sang tài khoản của Alte, rồi mời cô bé quay lại phòng.

Mà. 

Vốn dĩ đây là một chiến dịch gượng ép. 

Việc sự gượng ép đó có thông suốt hay không phụ thuộc cả vào khả năng phân tích hình ảnh của Alte. Thú thật, tôi vẫn chưa hiểu rõ về cô bé Nanahoshi Artemisia này. Mới mười ba tuổi mà nghe đâu đã là kỹ sư? Nhà nghiên cứu? Nhà phát minh? được các doanh nghiệp săn đón, nhưng cô bé lúc nào cũng ru rú sau cánh cửa kia, tôi hoàn toàn chẳng biết cổ làm cái gì trong đó. Ném toẹt một vấn đề nan giải cho cô bé một mình xử lý thế này, liệu bọn tôi có nên giúp một tay không nhỉ. Chiến thuật biển người chắc sẽ hiệu quả—— 

Trong lúc tôi vừa suy nghĩ vẩn vơ vừa tra cứu đủ thứ về địa lý của học viện, thì khoảng một tiếng sau, cánh cửa phòng trong lại mở ra.

“Xác định được rồi.”

Alte bước ra, buông một câu xanh rờn. Tôi há hốc mồm.

“Ảnh nhiều mà độ phân giải cũng cao nên không tốn công lắm.”

“Tuyệt quá, chiến dịch của thầy! Trúng phóc rồi nhé!”

Ouka reo lên đầy phấn khích, nhưng nghĩ kiểu gì thì người tuyệt vời là Alte mới đúng. Không phải tôi. 

Chỉ trong thời gian ngắn thế này mà đã tìm ra sao? Thật á? 

Bất chợt nhìn sang, Rindou vừa nãy còn mềm oặt như bún giờ đã thẳng lưng, biểu cảm đanh lại như một người hoàn toàn khác, đang gọi điện thoại cho ai đó.

“...Là tôi… Ừ, ba tiểu đội Ủy Ban Kỷ Luật… Không, chỉ cảnh giới xung quanh thôi nên trang bị thường. Đột kích sẽ do một mình tôi đảm nhận.”

Những từ ngữ đầy mùi nguy hiểm được thốt ra. Đột kích? Ra là vậy. Câu chuyện sẽ đi theo hướng đó sao. Nếu thực sự đã tìm ra hung thủ, thì tiếp theo sẽ là dùng vũ lực. 

Nếu vậy, chắc không có đất diễn cho Kotobuki Hinano không có khả năng thực chiến mấy đâu nhỉ...? 

Chờ Rindou kết thúc cuộc gọi, Ouka đứng dậy, ngón tay lướt qua chiếc vòng cổ như để tự nhắc nhở bản thân về sự tồn tại của nó, rồi tuyên bố với ánh mắt rực lửa chiến ý.

“——Nào, đi thôi.”

Tôi cũng phải đi cùng trong đợt xuất kích này. 

“Hinano cứ ở lại giữ nhà cùng Alte-chan nhé.” 

Ouka đã nói vậy, nên tôi mới được giải phóng khỏi nhiệm vụ trông chừng Hinano sau một thời gian dài, và có thể ra ngoài với bộ thường phục thoải mái. 

“Đây là công việc đầu tiên em nhờ thầy. Em muốn thầy tạm rời khỏi vai trò với Hinano để chứng kiến cách giải quyết với tư cách là chính thầy.” Ouka tuy mang gương mặt của một người thực tế triệt để, nhưng mặt khác cũng là người hay nói ra những điều cảm tính như vậy. Có lẽ cả hai mặt này đều cần thiết cho chức vụ Hội trưởng Hội học sinh. Đã bị nói đến thế thì với tư cách người lập kế hoạch, tôi không thể không tháp tùng.

Phương tiện di chuyển, bất ngờ thay, lại là ô tô do Rindou cầm lái. Vì đây không phải là Nhật Bản nên nghe nói mười lăm tuổi cũng có thể lấy bằng lái. Ouka ngồi ghế phụ vừa xem điện thoại vừa chỉ đường. 

Một mình ngồi lọt thỏm ở ghế sau, ngắm nhìn phố xá buổi trưa yên bình trôi qua cửa sổ, tôi bắt đầu thấy lo lắng, bèn hỏi với lên Ouka qua lưng ghế.

“Này, cảnh sát—— à Cục Bảo An nhỉ? Họ sẽ đến bắt người chứ? Để họ thấy tôi thì không ổn đâu. Lúc giao nộp phạm nhân chắc tôi phải trốn đi nhỉ.”

“Em không gọi Cục Bảo An đâu nên không sao ạ.”

“Hả? Nhưng mà, chúng ta sắp đến chỗ phạm nhân——”

“Ah, xin lỗi, em xin phép.”

Có điện thoại gọi đến nên Ouka ngắt lời, áp điện thoại vào tai. 

Qua nội dung cuộc gọi lọt ra ngoài, có vẻ em ấy đang chỉ thị cho Ủy Ban Kỷ Luật. Vì Rindou đang lái xe không rảnh tay nên Ouka thay mặt chỉ huy. Chiếc xe đã tiến vào khu vực nhiều dốc. Tôi chưa rành địa lý học viện lắm nên không rõ, nhưng hình như đây là khu Ajisai, nơi tập trung các tòa nhà của khối kiến trúc và thiết kế. So với khu vực gần Archelirion thì ở đây gần như chẳng thấy bóng dáng cửa tiệm nào, đa phần là những ngôi nhà trệt cũ kỹ. Rindou dừng xe trên con đường ven vách đá sau khi vượt qua hai con dốc lên xuống. Ở vùng đất cao hơi lùi vào trong so với mặt đường, có thể nhìn thấy một khu chung cư cũ nát bao quanh bởi rừng cây tạp.

Là đích đến. 

Rindou tháo dây an toàn, lấy điện thoại từ trong túi ra kiểm tra sơ đồ tòa nhà, nhắm mắt lại một lúc và cau mày.

“Cậu ấy đang xây dựng hình ảnh đột kích trong đầu đấy ạ.” Ouka thì thầm giải thích cho tôi.

“Được rồi.”

Rindou mở mắt thì thầm, gắn một chiếc camera siêu nhỏ dạng ghim lên ngực áo. 

Hình ảnh được hiển thị theo thời gian thực trên điện thoại của Ouka.

“Phó hội trưởng Đại Thống Nhất Hội Học Sinh, tham kiến.”

Thì thầm bằng giọng điệu căng như dây đàn, Rindou đẩy cửa bước ra ngoài xe. 

Nhìn theo bóng lưng cô ấy đang hướng về phía lối vào khu chung cư, tôi hỏi Ouka. 

“Ủa, Rindou đi một mình hả? Ủy Ban Kỷ Luật đâu?”

“Một mình thôi ạ. Ủy Ban Kỷ Luật đang tuần tra khu vực này để ngăn những kẻ tò mò tụ tập lại.”

“Tại sao? Nhóm tội phạm đang ở bên trong mà? Hay là nên đợi Cục Bảo An đến thì hơn, xông vào nguy hiểm lắm——”

“Thầy này, đã vạch ra cái kế hoạch điên rồ kia mà giờ lại nói mấy câu đậm chất tiểu tư sản thế sao.” Ouka cười như thể bị cù lét. Tôi rụt cổ lại. “Không thể gọi Cục Bảo An được. Phải lấy lại trong bí mật. Ban chấp hành Hội Học Sinh không có quyền điều tra hay bắt giữ nên không thể làm gì phạm nhân được. Chỉ đơn thuần là cướp lại tác phẩm thôi.”

“Hả, th-thế có ổn không? Là hành vi phi pháp đấy?”

“Vâng. Vì đối phương sẽ không trình báo đâu.”

Tôi á khẩu, cứng đờ người. 

Nhớ lại những gì Ouka từng nói hôm nọ. 

Siêu đạo chích chỉ nhắm vào những món đồ có uẩn khúc khiến chủ nhân không thể trình báo mất trộm. Đồ vật đã bị siêu đạo chích lấy đi một lần sẽ bị một siêu đạo chích khác nhắm tới——

Tức là Rindou bây giờ đang định làm một siêu đạo chích.

“Nào, đến lúc thể hiện bản lĩnh rồi đấy, Siêu đạo chích Dragon Spirit!”

Ouka gửi lời cổ vũ mạnh mẽ vào màn hình điện thoại. Cái biệt danh ngứa ngáy gì thế kia. Suy nghĩ một chút tôi mới nhận ra đó là chữ 『Long Đởm』[note87842]. Chữ thứ hai dịch hơi thoáng nghĩa quá rồi đấy—— 

Mà giờ không phải lúc để tâm chuyện đó. Hành động của Dragon Spirit hoàn toàn chẳng giống siêu đạo chích chút nào. Cô nàng đấm nát tay nắm cửa để mở khóa, rồi dùng đòn atemi và các thế khóa khớp hạ gục đám thanh niên trẻ tuổi được cho là nhóm tội phạm đang ở trong phòng mà chẳng cần hỏi han câu nào. Vì là góc nhìn thứ nhất từ camera trước ngực Rindou nên tôi có thể thấy rõ mồn một khuôn mặt rúm ró vì sợ hãi của đám đàn ông kia với cảm giác chân thực đến rợn người.

“Cách chiến đấu của Rindou lúc nào xem cũng đẹp mắt thật...”

Ouka nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại và lẩm bẩm đầy say mê. Với sức mạnh như quái vật thế kia thì đúng là chẳng cần lo lắng chuyện đơn thương độc mã xông vào. Tuy nhiên.

“Có cần phải làm đến mức này không...”

“Thì phải làm cho tất cả bọn chúng im miệng mới có thể bình tĩnh tìm hàng được chứ ạ?”

Cách nói chuyện của Ouka hình như cũng bị bầu không khí lôi cuốn nên trở nên thô bạo hơn.

“Không, chỉ cần dọa một chút bắt khai ra chỗ giấu là được mà.” 

“Đe dọa bắt giao hàng ra thì không giống siêu đạo chích lắm.”

“Siết cổ cho ngất xỉu cũng đâu có giống siêu đạo chích! Thế là cướp rồi còn gì!”

Khoảng nửa giờ sau—— 

Rindou xuất hiện ở lối vào. 

Dáng vẻ cô ấy chậm rãi bước lại gần trông như thể đang khoác lên mình lớp bụi máu, biểu cảm nguy hiểm đến mức cứ như đang xách theo thủ cấp của kẻ thù trên tay, nhưng thực tế đó không phải đầu người mà là một chiếc hộp gỗ.

Rindou ngồi vào ghế lái, đặt chiếc hộp gỗ lên đùi Ouka ở ghế phụ. 

“Kiểm tra đi. Ouka đã nhìn thấy đồ thật rồi mà.” 

Ouka khẽ nâng nắp hộp gỗ lên. 

Từ ghế sau ghé mắt nhìn qua vai em ấy, tôi cũng cảm nhận được sức hút kỳ dị tỏa ra từ chiếc bát thủy tinh đó. Là đồ thật.

“...Không nhầm đâu được. Vất vả cho cậu rồi, Rindou.”

Nghe Ouka nói vậy, Rindou thở hắt ra một hơi dài, tựa đầu vào gối tựa.

“Tốt quá. Mong là việc này sẽ chuộc lại lỗi lầm khiến cô ấy đau buồn.” 

Tôi nhớ lại khuôn mặt đầm đìa nước mắt của Hiiragi Noeru và cảm thấy tâm trạng thật phức tạp. 

“Nhưng mà, tớ không biết phải nói xin lỗi thế nào khi trả lại cho cô ấy đây...”

“Việc trả lại cứ để tớ lo.”

Rindou chớp mắt nhìn nghiêng khuôn mặt Ouka. 

“...Tại sao? Người chịu trách nhiệm bảo vệ là tôi mà. Là lỗi của tôi nên——”

“Xin lỗi là công việc của Hội trưởng. Nhà vua lúc nào cũng ngẩng cao đầu là để khi cần thiết cúi đầu sẽ mang lại hiệu quả to lớn đấy, biết không?”

Dù nói giọng đùa cợt, nhưng Ouka không nhìn vào mắt Rindou. 

Chắc Rindou cũng hiểu đó là sự quan tâm. 

“Hiểu rồi… Ngủ thật nhiều, ăn thật nhiều, chừng nào khỏe lại thì kể tớ nghe sự tình nhé.”

“Vâng.”

Rindou vặn chìa khóa khởi động máy. Chiếc xe bắt đầu lăn bánh. Tiếng lốp xe nghiến lên sỏi đá khi ra đường lớn rồi cua một vòng rộng. Ánh nắng rực rỡ của buổi chiều xuân chiếu thẳng vào mắt tôi.

Một mối quan hệ tuyệt vời thật đấy, tôi nheo mắt ngắm nhìn đường nét mái tóc và vành tai của hai thiếu nữ. 

Đối với tôi—— thứ ánh sáng ấy quá chói chang.

*

Việc hoàn trả vật phẩm bị đánh cắp diễn ra vào ngày hôm sau. 

Tôi đi theo Ouka đến Trường Mỹ Thuật Elizabeth với tư cách là người khuân vác. Chờ đợi trong phòng tiếp khách là tác giả Hiiragi Noeru, và vị Hiệu trưởng trường Mỹ thuật, một nữ sinh năm ba có vóc dáng cao ráo. 

Cả Hiệu trưởng cũng có mặt sao, tôi lén quan sát sắc mặt Ouka. 

Đáng lẽ em ấy muốn hạn chế người ngoài can dự nhất có thể—— nhưng Hiệu trưởng chắc cũng có quyền và trách nhiệm được biết sự tình.

“Nó, ...đã, đã về rồi sao ạ.”

Hiiragi Noeru nhìn chằm chằm vào chiếc hộp gỗ tôi đang ôm, giọng run rẩy. Ouka gật đầu. 

“Xin hãy kiểm tra.” 

Tôi nhẹ nhàng đặt chiếc hộp gỗ lớn đang ôm trên tay xuống bàn. 

Đôi tay run rẩy tháo chốt, nâng nắp hộp lên. 

“...Aaaa.” 

Tiếng khóc nhẹ nhõm bật ra. 

Hôm qua tôi chỉ nhìn thoáng qua qua khe hở của nắp hộp. Lần đầu tiên nhìn thấy chiếc bát dưới ánh sáng đầy đủ, nó mang một vẻ lấp lánh ma mị như thể hút hết sắc màu xung quanh rồi cắt gọt và triển khai theo hình học. Quả nhiên là một tuyệt phẩm. Chắc hẳn Hiiragi Noeru là ngôi sao hy vọng của Trường Mỹ Thuật Elizabeth này. Có vẻ Hiệu trưởng cũng rất mê mẩn tài năng của cô ấy. 

“...Tốt quá rồi... ư-ư, thật sự... c-cảm, ơn, rất...” 

Nước mắt khiến cô không nói nên lời. Hiiragi Noeru đóng nắp hộp gỗ lại, rồi gục trán lên đó mà tiếp tục nức nở.

Thay vào đó, vị Hiệu trưởng bên cạnh khom người cúi đầu cảm ơn rối rít. 

“Hội trưởng, thật sự cảm ơn cậu. Tôi không biết phải nói lời cảm ơn thế nào nữa.” 

Hiệu trưởng cũng rơm rớm nước mắt. 

“Nhưng mà, ừm, đã bắt được thủ phạm chưa? Hay là đã thương lượng mua lại?”

“Không đâu.” 

Ouka nở nụ cười nhạt mang tính công vụ, không chút hơi ấm. 

“Vì tình thế cấp bách nên bọn tôi ưu tiên việc lấy lại trước hết, chỉ hành động trong nội bộ ban chấp hành thôi. Đối phương là một nhóm trộm cắp khoảng sáu người, có lẽ còn dính líu đến các vụ khác nữa, nhưng bọn tôi không có quyền bắt giữ hay điều tra.”

“V-vậy sao.”

Vẻ mặt Hiệu trưởng trở nên phức tạp. 

“Mà sao tìm được hung thủ hay vậy, nhanh như thế này.” 

“Vâng, chuyện đó là do, ban chấp hành có nhiều nhân tài xuất sắc mà.”

Ouka nói rồi liếc nhanh sang tôi đang đứng cạnh. Có vẻ em ấy sẽ không giải thích chi tiết đến phương pháp. Tôi thở phào nhẹ nhõm. 

Dù Hiệu trưởng có vẻ vẫn còn lấn cấn. 

“Ừm, lấy lại được là tôi biết ơn lắm rồi, nhưng mà cái tên siêu đạo chích gì đó vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật nhỉ...”

“Không.”

Giọng Ouka lạnh tanh. 

“Siêu đạo chích Nightshade đã bị bắt rồi.”

Hiệu trưởng chớp mắt hai, ba lần. 

“Vậy sao. Ở đâu——” 

Ouka đưa tay ra. 

“Đang ở ngay đây.” 

Bàn tay ấy nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay của Hiiragi Noeru đang nắm chặt mép hộp gỗ. Vai Hiiragi Noeru giật nảy lên. 

“...Hả?” Hiệu trưởng thì thầm. “Ý là sao——”

“Việc đóng gói đã được nhiều người kiểm tra, trong quá trình vận chuyển cũng không ai ra vào thùng xe tải được, khoảnh khắc mở niêm phong cũng là trước mắt bao người, vậy thì khả năng còn lại chỉ có một. Tác phẩm đã nằm sẵn trong hộp rồi… Hiiragi-san, có muốn tự mình diễn lại không?”

Trước câu hỏi của Ouka, Hiiragi Noeru không có phản ứng gì. Tiếng nức nở đã ngừng bặt. 

Ouka nhẹ nhàng nắm lấy vai cô gái, nhưng rồi nhấc mạnh lên, sau đó kéo chiếc hộp gỗ về phía mình. 

Đầu tiên mở nắp ra, cho Hiệu trưởng thấy bên trong có chiếc bát thủy tinh. Đóng nắp lại một lần, dùng ngón cái ấn mạnh vào góc trên bên phải và góc dưới bên trái. 

Khi nắp hộp được mở ra lần nữa——

“Ah...”

Hiệu trưởng thốt lên. 

Trong hõm vải không thấy chiếc bát đâu, thay vào đó là một mảnh giấy được dán ở đó. 

『Kho báu đã bị ta lấy lần thứ ba - Siêu đạo chích Nightshade』 Là chữ của Ouka. Em ấy đã cất công làm tấm thiệp này chỉ để phục vụ cho lời cáo buộc này. 

“Tại sao lại xưng danh siêu đạo chích, là để ngay lập tức gây ấn tượng rằng đồ đã bị trộm. Nếu vật phẩm chỉ đơn giản là biến mất, người ta sẽ cân nhắc nhiều khả năng, kiểm tra kỹ lưỡng cả chiếc hộp, và cái mánh khóe nhỏ này sẽ bị lộ ngay.” 

Ouka vừa nói vừa nhum lấy tấm vải lót giữa hộp cùng với tấm thiệp, rồi giật mạnh lên. 

Dưới lớp vải bị lột ra là—— 

Một tấm vải lót cùng chất liệu, và nằm chính giữa là chiếc bát thủy tinh đang tỏa sáng dịu dàng. 

Tôi lén quan sát khuôn mặt Hiiragi Noeru. Tái nhợt, đôi môi mất sắc cắn chặt. Nhưng trong đôi mắt ấy không có sự ngạc nhiên hay phẫn nộ. Chỉ có nỗi xấu hổ ướt át như cát đẫm nước. Có lẽ cô ấy cũng đã lờ mờ chuẩn bị tinh thần cho lời cáo buộc này.

“Bằng cách chỉ rõ đây là hành động của siêu đạo chích, cộng thêm việc chính bản thân Hiiragi-san ôm lấy cái hộp khóc lóc thảm thiết, thì ý nghĩ kiểm tra cái hộp ngay lập tức sẽ không xuất hiện nữa. Sự chú ý của mọi người sẽ hướng ra bên ngoài. Phạm nhân đang trốn ở đâu, tẩu thoát bằng cách nào. Và rồi nhắm vào thời điểm mắt của mọi người rời khỏi cái hộp để chuyển cái bát sang chỗ khác, mỹ kỹ của Siêu đạo chích Nightshade coi như hoàn tất.”

Môi Hiệu trưởng run rẩy, nhìn luân phiên khuôn mặt Ouka trước mặt và Hiiragi Noeru bên cạnh. Ouka tiếp tục bằng giọng lạnh lùng. 

“Mục đích là dùng vụ trộm để thu hút sự chú ý vào triển lãm, nâng cao giá trị tác phẩm của mình—— nhỉ? Giá trị của tác phẩm nghệ thuật được xây dựng trên ảo tưởng mà. Nó sẽ tăng vọt nhờ vào việc tạo dựng câu chuyện.”

“Noeru-san á...? Kh, không, làm gì có chuyện đó, rõ ràng, cô ấy đau buồn đến thế kia mà.”

Đúng vậy, chính tôi cũng đã chứng kiến. Dáng vẻ đau khổ tột cùng vì bị mất trộm tác phẩm, bám lấy Ouka mà khóc nức nở của Hiiragi Noeru, không thể nào là diễn được.

“Vâng. Tôi hiểu. Nhìn không giống diễn chút nào đúng không.”

Như thể đọc được suy nghĩ của tôi, Ouka nói với Hiệu trưởng. 

“Diễn xuất chỉ là lúc đầu bị trộm thôi. Sau đó thì không phải là diễn nữa. Cô nói cô ấy cứ ủ rũ suốt thời gian triển lãm đúng không. Và dáng vẻ đáng thương sau khi bị trộm lần hai tôi cũng đã thấy. Lúc đó là bị trộm thật.”

“...Hả?”

Mắt Hiệu trưởng nhòe đi vì bối rối. Bên cạnh đó, Hiiragi Noeru gục mặt xuống. 

“Có lẽ nhóm trộm cắp đã để ý đến triển lãm đó ngay từ đầu và liên tục thám thính. Và rồi cơ hội ngàn vàng đã đến. Chiếc bát thủy tinh được chú ý từ trước khi khai mạc lại bị chính tay tác giả giấu đi dưới vỏ bọc một vụ trộm, nên vừa không có người giám sát, lại vừa không sợ bị báo cảnh sát nếu trộm mất. Vì Hiiragi-san hẳn cũng sẽ rất rắc rối nếu Cục Bảo An điều tra kỹ lưỡng.”

“Nhưng mà, cái đó, ngay lập tức đã được trả lại...”

“Không có trả lại đâu ạ. Hiệu trưởng có tự mình đến 『Triển lãm Thủy tinh Kỳ tích』 không?” 

“...K-không, Noeru cứ suy sụp mãi, bảo muốn tôi ở bên cạnh, nên tôi cũng chẳng còn tâm trạng nào mà đi.” 

“Chắc là bị giữ chân khéo vì nếu Hiệu trưởng nhìn trực tiếp sẽ phát hiện ra ngay. Vật được trưng bày là đồ giả.” 

Hiệu trưởng trợn tròn mắt. Ouka dán mắt vào vùng tai của Hiiragi Noeru. 

“Chắc là có bản làm thử hay gì đó. Tuy chất lượng kém hơn đồ thật nhưng mắt thường không nhận ra được, Hiiragi-san đã trưng bày nó và nói dối là 『đã thương lượng với hung thủ để lấy lại』. Sự thật thì, hoặc là thương lượng giá cả không thành, hoặc là nhóm trộm cắp ngay từ đầu thời điểm đó chưa hề liên lạc thương lượng...”

Hiiragi Noeru không đáp lại lời nào. Ouka khẽ thở dài một cái. 

“Nếu đồ bị trộm thực sự đã được trả lại, thì việc cứ ủ rũ suốt thời gian triển lãm là rất kỳ lạ. Tức là chưa được trả lại. Tác phẩm quan trọng vẫn nằm trong tay kẻ gian. Chắc hẳn cô ấy đã lo sốt vó lên được.”

“Nhưng mà, vậy thì, tại sao lại bị trộm lần nữa.”

“Là để khiến ban chấp hành bọn tôi đi lấy lại đấy ạ.”

Giọng Ouka trong trẻo đến mức nghe thật tàn nhẫn. 

“Vì đã nói dối dùng đồ giả, nên vụ án coi như đã được giải quyết. Để khiến ban chấp hành hành động thì chỉ còn cách gây ra vụ án một lần nữa. Nhờ Rindou nhà tôi bảo vệ, rồi lại dựng lên vụ siêu đạo chích náo loạn, Rindou sẽ cảm thấy có trách nhiệm và chắc chắn sẽ nhận lời đi đoạt lại. Cậu ấy là người như vậy mà.”

Ouka đứng dậy, đóng nắp hộp gỗ lại và đẩy về phía Hiiragi Noeru. 

“Siêu đạo chích Nightshade-san.” 

Cách gọi đó chắc chắn đã đâm thấu tim cô ấy.

“Lần này bọn tôi ưu tiên việc đoạt lại như thế này là vì nếu chậm trễ thì bảo hiểm sẽ được áp dụng. Công ty bảo hiểm đó sử dụng tái bảo hiểm để phân tán rủi ro. Nếu cứ khoanh tay đứng nhìn thì sẽ dẫn đến việc công ty nước ngoài phải chi trả tiền bảo hiểm. Dù chỉ là một vụ nhỏ, nhưng nó ảnh hưởng đến uy tín quốc tế của nền kinh tế học viện. Tất nhiên, tôi biết cậu không có ý định lừa đảo tiền bảo hiểm. Vì lần siêu đạo chích náo loạn đầu tiên cậu đã nói dối là tự mình chi trả. Nếu định lừa đảo thì lúc đó cậu đã để bảo hiểm trả rồi. Điểm này tôi sẽ châm chước. Nhưng cậu đã lợi dụng lòng nghĩa hiệp của Rindou quý giá của tôi. Tôi không thể tha thứ được.”

Cuối cùng, Hiiragi Noeru cũng thốt lên thành tiếng. 

Vẫn cúi gầm mặt, gáy run lên, giọng nói ướt đẫm... xin lỗi... 

“Hình phạt tôi dành cho cậu là để Hiệu trưởng biết tất cả mọi chuyện. Chỉ vậy thôi.” 

Đến đây, giọng Ouka tan ra dịu dàng, lan tỏa ngọt ngào và mềm mại, như bao bọc lấy——

“Hiiragi-san. Là để người tin tưởng, kỳ vọng và ủng hộ cậu nhất biết tất cả mọi chuyện. Còn lại thì hai người hãy tự nói chuyện với nhau nhé… Việc thi hành kết thúc tại đây. Tôi rất mong chờ tác phẩm tiếp theo.”

Khi theo Ouka bước ra khỏi phòng tiếp khách, tôi liếc nhìn qua vai, thấy Hiiragi Noeru đang gục mặt vào vai Hiệu trưởng khóc lặng lẽ.

Về phần cá nhân tôi—— 

Tôi chẳng có cảm xúc gì với Hiiragi Noeru cả. Tôi cũng chẳng chịu thiệt hại gì lớn, và bản thân tôi cũng chẳng phải người cao thượng gì để có tư cách trách cứ cô ấy. Tôi nghĩ cách trừng phạt và tha thứ của Ouka đều rất tuyệt vời. 

Dù sao thì tôi cũng thấy nhẹ nhõm. 

Vì không bị hỏi làm cách nào tìm ra được nơi ở của nhóm trộm cắp.

“——Quả nhiên là căng thẳng thật đấy! Trừng phạt người khác là vai trò em không muốn làm chút nào nếu có thể.”

Khi đi bộ song song trên con đường dạo mát xuyên qua khu cây xanh sau khi rời Trường Mỹ Thuật, Ouka nói vậy rồi vươn vai một cái rõ to. 

Vào một buổi chiều cuối tháng Tư trời quang mây tạnh dễ chịu, lại vừa giao xong món hành lý nặng nề, nên chúng tôi quyết định không gọi taxi ngay mà đi dạo một chút.

“Lần này bọn em cũng làm chuyện lách luật nên càng phải giữ ý hơn… A, không được rồi, để lộ sự yếu đuối thế này thì.”

“Có sao đâu, chỉ có thầy nghe thấy thôi mà… Thầy nghĩ Ouka sẽ trở thành một vị vua tốt đấy. À xin lỗi, thầy nghĩ hiện tại em đã là một vị vua tốt rồi.”

Không phải an ủi, mà là lời thật lòng. Có lẽ, chuyện cai trị chẳng có đáp án chính xác nào cả. Vì đó là công việc hư vô chỉ toàn phân chia nỗi đau, nên điều có thể làm được chỉ là ở bên cạnh sẻ chia mà thôi. “Được thầy nói vậy em vui lắm”Ouka cười ngượng nghịu. 

“Vậy thì, em xin phép thỉnh thoảng được than thở yếu đuối trước mặt thầy nhé.”

“Nếu em thấy ổn với thầy. Thầy chỉ biết lắng nghe thôi, nhưng chuyện gì thầy cũng nghe.”

“Với lại, em nghĩ mình cũng sẽ trở thành một vương phi tốt đấy chứ?”

“Gì mà đột ngột thế. Vậy hả? Chắc thế. Mà trong tiếng Anh thì cũng không phân biệt rõ lắm đâu, khoản đó ấy. Nữ hoàng hay Vương hậu cũng là Queen, Nữ đế hay Hoàng hậu cũng là Empress——”

“Em không nói chuyện đó! Đừng có ra vẻ thầy giáo đột ngột thế chứ!”

Ơ, sao tự nhiên lại giận. Mà người gọi tôi là thầy là em, tôi đến đây với ý định làm giáo viên, thì cũng phải cho tôi ra dáng thầy giáo chút chứ.

“Em muốn được phụng sự thầy nhiều hơn nữa cơ! Muốn được chăm sóc thầy! Thế mà toàn là thầy chăm sóc cho em thôi! Vụ lần này thầy cũng giải quyết trong nháy mắt, thầy rốt cuộc là giỏi đến mức nào vậy, tim em cứ đập thình thịch liên hồi đau hết cả lồng ngực rồi đây này, thầy chịu trách nhiệm đi!”

“Gì vậy trời. Đang giận hả? Mà, giải quyết trong nháy mắt là do Alte với Rindou quá giỏi thôi, thầy chỉ góp ý tí chút, với lại đấy, bị người khác nghe thấy thì không hay đâu đúng không.”

“Uu, đúng rồi ạ.”

Ouka đưa tay lên miệng nhìn quanh. Trên con đường dạo lát đá trắng uốn lượn giữa thảm cỏ không có bóng người nào khác. Nhưng không biết ai đang nghe ở đâu.

“Aaah, em muốn cho cả trường biết sự tuyệt vời của thầy ngay lập tức! Muốn thầy đứng lớp trước hàng trăm học sinh ở Đại giảng đường! Nhưng cảm giác muốn thầy mãi mãi chỉ là thầy giáo của riêng em cũng mãnh liệt lắm, người em sắp bị xé làm đôi rồi đây này.”

Ouka tự ôm lấy hai vai mình, vừa xoay vòng bước điệu valse trước tôi khoảng ba bước vừa độc thoại đầy nhiệt huyết. Vất vả cho em quá nhỉ, nhưng thấy em tận hưởng cuộc sống thế này thì tốt rồi... tôi chỉ biết cảm thán như vậy. 

Vòng xoay của Ouka khựng lại. Tà váy đang xòe rộng rũ xuống quấn quanh chân. Em lấy điện thoại ra, kiểm tra màn hình rồi khẽ cau mày, áp lên tai.

“...Vâng… Vâng, tôi đây...Vâng… Hả? Không, cái đó thì, ...Vâng.”

Giọng trả lời cứng nhắc gợi lên dự cảm chẳng lành. 

Cúp máy, Ouka nhìn chằm chằm vào tôi. Đôi môi chu ra vẻ khó nói. 

“Có chuyện gì thế.”

“...Là điện thoại từ Siêu đạo chích Caramel Maki Art ạ.”

Tôi nuốt nước bọt cái ực. 

“Chuyện thù lao à?” 

“Vâng. Cô ấy bảo muốn mang tiền mặt đến trực tiếp… Và chỉ đích danh thầy nhận.”

 Tôi trố mắt nhìn Ouka. Đôi mắt em dao động đầy bất an.

*

Học viện Giáo dục Tổng hợp, Học viện Fujishiro Đệ Nhất. 

Năm 2 Cao trung lớp A, Nikaidou Maki.

 ——Đó chính là chân tướng của tên siêu đạo chích lừng danh top server, Caramel Maki Art. 

Nói là chân tướng, nhưng cả trường ai cũng biết. Trong video cũng lộ mặt rõ ràng, thậm chí nghe nói còn phụ trách giảng dạy một tiết mỗi tháng. 

Vì lẽ đó, địa điểm gặp mặt giữa tôi và cô ấy cũng là quán cafeteria ngay trong khuôn viên Học viện Fujishiro Đệ Nhất, chẳng cần kiêng dè ánh mắt người đời chút nào. 

“Bánh crepe ở đây ngon lắm đó! Siêu đề xuất lun! Vị hạnh nhân mật ong!” 

Nikaidou Maki nói với vẻ tự hào, rồi chẳng thèm hỏi ý kiến tôi mà tự tiện gọi hai suất ở quầy mang đi.

“Yên tâm đi, em bao! Mà nói chứ cũng như là dùng tiền của Hội Học Sinh trả thôi!”

Myahaha, cô nàng cười một điệu cười kỳ quặc. 

Nhìn bộ dạng mặc đồng phục thế này, trông cô nàng cũng chỉ là một nữ sinh cao trung bình thường ——nói thế chứ vẫn quá sức thu hút ánh nhìn. Đồng phục của Fujishiro Đệ Nhất là áo khoác blazer màu xanh navy thiết kế khá chỉn chu cùng váy xám, nên hầu như không cảm thấy sự hào nhoáng của một siêu đạo chích hàng đầu. Mái tóc trong video được trang điểm bằng tóc giả màu mè, giờ cũng là tóc thẳng đen tuyền.

Chỉ có điều, đôi mắt nhìn thẳng vào tôi kia, đích thị là đôi mắt của 《Kẻ đi săn》. 

Tại bàn ngoài ban công nhìn ra sân sau của học viện, tôi và tên siêu đạo chích đối mặt nhau qua cái khay chất đầy bánh crepe và đồ uống. 

Vừa ngồi xuống, cô nàng lấy từ túi ngực ra một phong bì dày cộp trượt trên mặt bàn đưa cho tôi. Maki nhận lấy mà chẳng thèm kiểm tra bên trong, nhét toẹt vào túi xách. 

“Sau này có việc gì ngon ăn mà thú vị thì cứ ới một tiếng nhé, nhắn lại với Hội trưởng-chan giùm em nha.”

“...Ừ. Chuyện đó thì được rồi… Việc cần bàn chỉ có thế thôi à? Không phải chứ, chẳng lẽ. Với lại chúng ta mới gặp lần đầu mà?”

Chẳng nhớ là có bị chỉ định, cũng chẳng nhớ là có thân thiết đến mức này. 

Maki cắn ngập răng vào chiếc bánh crepe hạnh nhân mật ong chuối, nhai nhồm nhoàm một hồi rồi quệt kem dính bên mép, cười nói.

“Lần đầu gặp mặt toanh toách luôn! Nhưng mà em muốn gặp thử cơ! Nghe nói Hội Học Sinh có người mới nên em điều tra thử chút thì thấy cứ sai sai sao ấy. Kotobuki Hinano-chan, được chọn vào ban chấp hành thì ấn tượng hơi mờ nhạt nhỉ? Nghĩ thế nên em đào sâu thêm chút nữa. Ai ngờ lại là bình phong cho thầy ha. Hội trưởng-chan, mặt mũi thì ngây thơ thánh thiện mà cũng đen tối phết nhỉ. Em thích điểm đó đấy.”

Tôi định thở dài vào cái bánh crepe trước mặt. Maki vẫn liến thoắng. 

“Cơ mà mời được người tầm cỡ thế này làm cố vấn thì cũng kinh đấy. Thầy nè, không biết thầy có tự giác không, chứ trong cái ngành này thầy là người nổi tiếng đấy biết không? Hết cả hồn luôn á.”

Có vẻ như lộ tẩy hết rồi. 

Hôm qua, Ouka cũng đã cảnh báo tôi. Trông thế thôi chứ siêu đạo chích Caramel Maki Art đường đường là cư dân của thế giới ngầm, e là đã điều tra hết sự tình bên này rồi. Mục đích gặp mặt thì chưa rõ, nhưng tốt nhất đừng giấu diếm vụng về làm cô nàng phật ý——

Nào, mục đích là gì đây. Tôi muốn kết thúc êm đẹp để về sớm. 

“Ừm. Vậy, em còn yêu cầu gì nữa không? Định tung tin về tôi ra ngoài à? Ouka có vẻ lo lắng lắm nhưng tôi thì cũng chẳng sao——”

“Không không”Maki xua tay vẻ buồn cười. “Làm thế thì có gì vui. Ít người biết mới thú vị chứ.”

“Mà... Với tôi thì sao cũng được.”

“Cơ mà cái cách nói chuyện đó cũng là một phần của lớp vỏ bọc hả? Xây dựng nhân vật?”

Hự, tôi nghẹn lời. 

Bị Alte xả không thương tiếc rồi, giờ đến lượt cô gái này nữa sao. Hay đây mới là phản ứng bình thường. Có khi nào Ouka và Rindou dễ dãi quá không. 

“Thầy trông trẻ đến mức phát gớm nhưng chắc cũng đầu ba rồi nhỉ? Cái giọng điệu kiểu hướng tới Murakami Haruki hay Salinger đó là sao, có ổn không đấy? Em thì thấy hợp nhưng về mặt xã hội ấy?”

Thế này thì Alte chưa là cái đinh gì. Lời nói không phải là gai hay dao nữa mà xuyên qua như cái cưa máy vậy.

“Hai mươi sáu... nên chắc vừa vặn chưa chạm đầu ba đâu... mà thôi cái đó không quan trọng.”

Bị những lời sỗ sàng của Maki băm vằm, tôi lại cảm thấy dễ chịu lạ thường. Có vẻ như cô nàng thực sự biết tỏng mọi thứ về tôi. 

Nếu vậy—— 

Tôi sẽ xả ra cái lời bào chữa xấu hổ mà đến Ouka tôi cũng không dám nói. Tôi muốn có ai đó nghe chuyện này. Rằng cái giọng điệu quái đản này không phải tôi thích mà làm.

“Chuyện là thế này... ừm, thì, ở chỗ làm cũ... có một người giống như Nữ hoàng vậy. Tôi bị người đó ưa thích tới mức kỳ quặc, rồi bị ép là ‘cứ diễn cái vai nam sinh trung học yếu đuối này suốt đi’.”

“Hưm. Tức là vai người yêu? Hay là vai thú cưng? Kiểu thế?”

“Ugggh. Chắc vậy quá. Cảm giác kiểu thế đó. Tôi cũng không muốn nhớ lại lắm nên cố không nghĩ sâu xa. Tóm lại là, bị bắt diễn cái vai này suốt hai mươi bốn giờ thật sự. Hễ quay về con người thật là bị mắng te tua. Cứ vừa run cầm cập vừa diễn tiếp riết rồi nó ngấm vào máu, giờ chẳng biết con người thật của mình ra sao nữa nên mới thành ra nông nỗi này.”

“Vậy thì cái bây giờ mới là con người thật còn gì.”

Đúng là toàn chọc vào chỗ đau, con bé này.

“Cái người Nữ hoàng đó, nghe quen quen nha. Có khi em biết đó.”

“Có thể lắm. Tôi thì không biết sao chứ người đó chắc chắn là 《Người nổi tiếng trong ngành》 rồi.”

“Thầy á, có cái gì đó thu hút mấy bà cô kiêu ngạo nhỉ. Bà Nữ hoàng đó cũng thế, Hội trưởng-chan cũng thế.”

“Xếp chung hàng thế thì hơi thất lễ với Ouka nhỉ...”

“Cả em cũng thế.”

Hử?

“Tóm lại là thấy thầy vẫn là người trong ngành bên này em yên tâm rồi. Vụ lần này cũng là do thầy sắp đặt hết đúng không?”

Maki ghé sát mặt vào khiến tôi phải lảng tránh ánh mắt.

“...À thì, đại khái là vậy.”

“Thích thật đấy. Hay chuyển sang Archelirion học luôn ta! Muốn học tiết của thầy. Ah, mà vẫn chưa dạy được nhỉ? Đang trốn mà? Hay là vụ lần này coi như bài thực hành của thầy, em cũng là học viên khóa một?”

Nghe như đang nói hươu nói vượn, nhưng thực chất lại chọc đúng hồng tâm khiến tôi phát cáu. Ouka, chính xác là đã bắt tôi lập 《Kế hoạch》 với mục đích như vậy.

“Thế nên cho em đối chiếu đáp án được không? Hôm nay em đến đây là vì chuyện đó. Hội trưởng-chan  chẳng chịu nói chi tiết gì sất. Giờ em sẽ nói suy luận của mình, sai chỗ nào thầy sửa nhé.”

“...Được. Mời em.”

Maki hút rột một hơi cạn sạch ly nước chanh trong cốc nhựa trong suốt, đặt mạnh xuống bàn. 

Tiếng đá va vào nhau lách cách. Tôi không muốn ăn lắm nên chỉ cắn một miếng ở góc bánh crepe rồi đặt lại xuống đĩa. Maki bắt đầu kể.

“Đầu tiên, em nhận được điện thoại nhờ vả từ Hội trưởng-chan vào ngày xảy ra vụ án——lúc 17 giờ. Chắc là vừa từ hiện trường về nhỉ? 『Hãy giả làm siêu đạo chích Nightshade rồi đăng video chiến lợi phẩm lên』, yêu cầu vô lý đùng đùng ha. Thấy thú vị, cát-xê cũng hời lại còn câu được view nên em nhận, nhưng mà.”

Cửa ải đầu tiên của kế hoạch được vượt qua nhẹ nhàng khiến người lập kế hoạch là tôi cũng thực sự bất ngờ. Chắc Ouka có thiên bẩm trong việc nhờ vả người khác.

“Em là người nổi tiếng nên thành chủ đề bàn tán ngay, bọn trộm vặt kia chắc chắn cũng xem video ngay trong ngày hôm đó. Hẳn là hết hồn, rõ ràng là bọn chúng làm mà. Hơn nữa lại nghe bảo sắp thương lượng xong với bảo tàng, chắc tụi nó quắn đít lên rồi. Chiến lợi phẩm khó khăn lắm mới có được sắp không bán được nữa mà.”

Maki rung vai vẻ khoái trá. Tôi khẽ gật đầu. Đúng vậy, mục đích đầu tiên của việc đăng video là làm cho hung thủ hoảng loạn. Nếu chúng chậm trễ đề nghị giao dịch với bảo tàng hoặc tác giả, khả năng cao sẽ bị coi là đồ giả lừa đảo. Bởi lẽ Caramel Maki Art có thành tích và danh tiếng vượt xa với tư cách là một siêu đạo chích. Việc bán cái bát thủy tinh cho bên thứ ba cũng trở nên khó khăn. Siêu đạo chích nổi tiếng đã đường hoàng tuyên bố là mình trộm, thì đương nhiên người ta sẽ nghĩ đồ thật đang ở chỗ đó, còn cái đang được rao bán chui lủi kia chẳng phải là đồ giả sao—— người ta sẽ nghĩ thế.

“Trộm tác phẩm mỹ thuật thì cái khâu đổi ra tiền mặt là phiền phức nhất. Nhưng đúng lúc đó, bọn trộm vặt nhận ra. Có một người biết rõ Maki Art đang giữ đồ giả, nhưng lại khao khát có được đồ thật! Không ai khác, chính là bản thân Maki Art.”

Maki đưa ngón tay lên má đầy vẻ kịch nghệ.

“Thế nên đúng như Hội trưởng-chan nói, bọn trộm vặt đã gửi mail thương lượng cho em. Bảo là đang giữ đồ thật đây, mua lại đi. Em cũng trả lời y như chỉ thị của Hội trưởng-chan. 『Muốn kiểm tra xem có phải đồ thật không nên hãy gửi ảnh hàng tới đây. Độ phân giải càng cao càng tốt, không chỉnh sửa, ánh sáng tự nhiên, chụp từ nhiều góc độ, ít nhất 20 tấm』.”

Ánh mắt có vẻ thích thú của Maki dò xét ngực tôi.

“Bên kia cũng đang ở thế ngàn cân treo sợi tóc xem có kiếm được tiền hay không nên đã gửi hàng đống ảnh sắc nét từng chi tiết y như lời em nói. Việc thực tế suốt thời gian triển lãm vẫn trưng bày đồ giả tinh xảo cũng giúp sự nghi ngờ của em thêm sức thuyết phục nhỉ? Tính đến cả bước đó rồi hả?”

“Ừ, thì cũng đại loại thế.”

“Em chuyển tiếp ảnh nhận được cho Hội Học Sinh, thế là xong nhiệm vụ của em. Mục đích kế hoạch của Hội trưởng-chan, hay nói đúng hơn là của thầy, chính là mấy tấm ảnh này. Chính xác hơn là, phong cảnh xung quanh hang ổ bọn trộm vặt phản chiếu trên chiếc bát thủy tinh trong ảnh.”

Tôi thở hắt ra một hơi sâu, nhấp môi chút Ginger Ale đã bay hết ga cho đỡ khô họng, rồi nhìn lại vào mắt Maki.

“...100 điểm.”

“Tuyệt! Vậy phần thưởng là, ừm, cái đó thầy không ăn hả? Em xin nhé.”

Maki với tay sang đĩa của tôi, nhón lấy chiếc bánh crepe rồi nhét vào miệng. Cái đó tôi cắn dở một miếng rồi mà... Cái trường này, toàn mấy cô nương có khoảng cách kỳ lạ nên tôi đang dần quen, nhưng nghĩ lại thì có lẽ không nên quen với cái này.

“Cơ mà, chỉ nhìn ảnh thôi mà xác định được địa điểm thì cũng ghê đấy.”

Maki vừa mút kem dính trên ngón tay vừa nói.

“Em cũng lo không biết suy luận của mình có đúng không nên xem đi xem lại ảnh mấy lần. Đúng là có mấy tấm có vẻ chụp bên cửa sổ, phần họa tiết cắt giác có phản chiếu loáng thoáng hình như là cảnh nền thật, nhưng mà loạn xạ ngầu lên thế kia cơ mà? Thế mà cũng nhặt được thông tin từ đó ha.”

“Thế nên, người giỏi là cô bé thư ký phân tích ảnh, và cô phó hội trưởng một mình xông vào hạ gục tất cả, chứ tôi thì có làm gì đâu.”

Nghe tôi nói vậy, Maki cười hi hi hi. 

“Cái kiểu khiêm tốn đó, với đám săn đầu người đang nhăm nhe thầy thì hoàn toàn không có tác dụng đâu, nên cố mà trốn cho kỹ vào nhé.”

Đúng là cái mồm không biết mệt. 

Sau đó, sau khi được viết hóa đơn thù lao hợp tác (cảm giác cứ như khoản chi mờ ám nhưng nghe bảo vẫn được tính vào kinh phí Hội Học Sinh đàng hoàng), tôi chia tay siêu đạo chích Caramel Maki Art, rời quán cafeteria và đi về phía trạm xe buýt. 

Khi bóng dáng cô nàng khuất hẳn, cơn mệt mỏi từ sống lưng trào ra ồ ạt, quấn lấy hai tay, hông và chân tôi.

Mệt rã rời. 

Chỉ là ngồi nghe cô ấy nói thôi mà. Mặt khác, trong thâm tâm lại có một tôi cảm thấy sự mệt mỏi đó thật dễ chịu. Là bởi tôi đã trút ra được nhiều thứ. Cô ta quả nhiên là cư dân cùng thế giới với tôi. Cái thứ áp lực thẩm thấu tinh thần luôn bao bọc lấy tôi chặt cứng khi ở trong phòng Hội Học Sinh giữa những cư dân của thế giới ánh sáng, hoàn toàn không cảm thấy chút nào trong cuộc trò chuyện với Maki.

Chuyện này, chẳng phải là tín hiệu tốt lành gì đâu nhỉ—— tôi vừa nghĩ vậy, vừa bước lên chiếc xe buýt vừa tới, thả mình xuống ghế cuối cùng, lơ đễnh nhìn ngắm tòa nhà của Học viện Fujishiro Đệ Nhất đang dần xa.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
竜胆/Rindou là họ hoa Long Đởm
竜胆/Rindou là họ hoa Long Đởm