Ác quỷ, Thiên thần sa ngã và Rồng — họ là kẻ thù của loài người. Đây là lẽ thường tình.
Còn tôi—vừa là Ác quỷ vừa là Rồng; con người không thể coi tôi là gì khác ngoài một mối đe dọa.
"Xin hãy... Ise-kun, hãy để chị..."
Đó là một đêm nọ, ngay trước chuyến đi tham quan của trường.
Với mái tóc xõa dài, Akeno-san đang dồn mình tôi vào góc giường!
Akeno-san mặc một chiếc yukata mỏng tang, buộc khá lỏng lẻo, đang trượt xuống để lộ ra làn da trắng nõn mềm mại ở vai. Không chỉ vậy, cả phần ngực cũng lộ rõ mồn một trước mắt tôi...
Ực.
Tôi nuốt nước bọt, mắt dán chặt không rời khỏi những mảng hồng phớt cứ lấp ló hiện ra. Với ánh mắt mê hoặc, Akeno-san bò sát lại gần tôi!
Mỗi cử động đều khiến vòng ngực căng đầy rung lắc, tạo nên hình ảnh mà cả đời này tôi sẽ khắc sâu trong tâm trí mình!
"...Ise-kun sắp bỏ rơi chị để vui chơi ở Kyoto rồi..."
Akeno-san òa khóc nức nở, vòng tay quấn quanh cổ tôi, cơ thể mềm mại nóng ấm ghì chặt lấy tôiiiiiiiiiiiii!
"Làm gì tới mức đó, Akeno-san, em chỉ đi bốn ngày ba đêm thôi mà. Chúng ta sẽ gặp lại ngay thôi."
Tôi đáp lại trong trạng thái hưng phấn tột độ. Thú thật, đầu óc tôi gần như muốn nổ tung trước cảm giác cơ thể Akeno-san mang lại.
Chiếc yukata gần như đã tuột hẳn, Akeno-san gần như trần trụi hoàn toàn!
Phụt máu mũi dữ dội...
Hương thơm ngọt ngào tỏa ra từ mái tóc đen óng mềm mại của Akeno-san... Cơ thể tỏa ra hơi nóng hừng hực, chắc hẳn chị ấy vừa mới bước ra từ phòng tắm.
Akeno-san gục xuống ngực tôi, giọng nghẹn ngào nức nở.
"...Mấy ngày liền không được gặp em... Chị có thể chết vì cô đơn mất..."
...Cái gì thế này? Từ sau trận chiến với Loki, Akeno-san luôn thể hiện khao khát muốn được tôi cưng chiều nhiều hơn mỗi khi hai chúng tôi ở riêng với nhau. Lúc xem TV trong phòng khách, chị ấy dựa sát đầu vào vai tôi; khi rủ đi mua sắm mà tôi bảo "Bây em giờ hơi bận..." thì chị ấy phụng phịu rất đáng yêu, đến khi tôi đổi câu trả lời thành "Đi thôi" thì chị ấy ngay lập tức nở nụ cười rạng rỡ đến không thể cưỡng lại. Giọng điệu và thái độ đều trở nên dễ thương đến mức tôi suýt lầm tưởng chị ấy cùng tuổi, thậm chí nhỏ hơn tôi.
Người chị đáng yêu này trong nhiều tình huống còn vượt qua cả Hội trưởng. Ở trường thì vẫn giữ phong thái chị cả quen thuộc, nhưng chỉ riêng trước mặt tôi thì hoàn toàn thay đổi...
Hội trưởng và Akeno-san chắc hẳn đã luyện bí kíp "giết người bằng sự dễ thương"!
Akeno-san nắm chặt tay tôi, đan mười ngón tay lại.
"Cho nên, tối nay chị sẽ bù lại đủ bốn ngày ba đêm."
"B-bù lại...?"
Não tôi như muốn sôi lên, nhưng vẫn cố gắng kìm nén để hỏi lại. Nếu để Akeno-san đáng yêu thế này muốn làm gì thì làm, tôi chết ngay lúc này cũng không hối tiếc...
"Đúng, bù lại. Được vuốt ve làn da Ise-kun, được Ise-kun ôm ấp, cảm nhận sự nam tính của em... Chị sẽ được nếm trải ý nghĩa thật sự của việc trở thành phụ nữ."
Những lời đó quá mức kích thích, máu mũi tôi lại phụt ra lần nữa! Không ổn rồi! Chị ấy là đàn chị đáng kính của tôi! Cho dù dễ thương đến mức giống với đàn em của tôi, thì tôi vẫn không được quên sự tôn trọng!
"N-Như vậy không ổn đâu... Em-em chỉ là đàn em thôi..."
"...Xin đừng dùng kính ngữ trong lúc này..."
Akeno-san cắt ngang lời tôi. Trong mắt chị ấy hiện rõ câu hỏi "Tại sao?"
"Nhưng... nhưng Akeno-san là đàn chị của em mà..."
Akeno-san nắm chặt lấy ga giường.
"Trên giường không có đàn cchij hay đàn em. Chỉ có đàn ông và phụ nữ thôi. Đó mới là điều quan trọng."
"Đ-đàn ông và phụ nữ..."
Ực... Tôi lại nuốt nước bọt lần nữa. Đ-đàn ông! P-Phụ nữ! Cái gì thế này, mấy từ gợi tình này có sức công phá mạnh đến vậy sao!?
Khi gương mặt Akeno-san tiến sát lại, môi chúng tôi sắp chạm nhau— À, trong tình huống thế này, người xuất hiện nhiều khả năng nhất chính là
"Akeno? Cậu đang làm gì...?"
...Cảm nhận luồng ma lực khó tả, tôi quay đầu lại thì thấy người chị gái tóc đỏ tỏa ra khí thế nguy hiểm! Đúng vậy, tôi biết mà!
Mái tóc đỏ dài bay phấp phới theo luồng khí kinh người! Lần này chắc tôi chết thật rồi!
Akeno-san cười "ufufu" quyến rũ, vuốt nhẹ mái tóc đen dài.
"Ara ara, đáng sợ quá—Có một Onee-sama đang lườm mình với Ise-kun. Lẽ nào, thấy bọn tớ thế này, cậu ghen sao? Ufufu."
"Tớ chỉ vừa đi tắm một chút, mà cậu đã dám quyến rũ Ise rồi à? Cậu càng ngày càng táo bạo nhỉ."
"Tớ lúc nào cũng táo bạo thế này mà. Như vầy đây..."
Cọ sát, thân thể mềm mại ép sát vào tôi khiến toàn thân tôi run lên! Mặt! Ngực! Cánh tay! Đùi! Sự mềm mại và dẻo dai đặc trưng của con gái khiến tôi cảm giác như mọi chức năng cơ thể đều muốn ngừng lại!
"...Không được. Akeno-san thật quá gian xảo."
—! Giọng nói thứ ba! Tôi bàng hoàng nhận ra có ai đó ôm đầu tôi từ phía sau. Nhìn kỹ lại—
"Koneko-chan!? Em, em vào đây từ khi nào...!"
Đúng vậy, đó là Koneko-chan! Không biết đã ẩn khí thế mà chui vào phòng từ bao giờ. Khoác chiếc áo mỏng trắng, tai mèo và đuôi mèo đã hiện ra, cô bé ôm chặt đầu tôi bằng cơ thể nhỏ nhắn dễ thương!
Mmmmmm! Thân thể Koneko-chan cũng mềm mại thơm dịu...
"...Em cũng không muốn xa senpai... Vậy tối nay, chúng ta cùng trị liệu bằng Tiên thuật..."
Koneko áp sát cơ thể vào lưng tôi, gương mặt thoáng buồn!
Cảm giác tuyệt diệu này chẳng phải là được một bé gái ôm từ phía sau sao!? Chiếc đuôi mèo trắng mượt quấn lấy cổ tay tôi. Aah, lớp lông mềm mại ấy thật dễ chịu...
Mà Koneko-chan! Loại hành động táo bạo thế này vốn chỉ khi hai ta ở riêng mới làm, giờ em ấy lại không ngại bị người khác nhìn thấy!?
Hay là vì tôi sắp đi tham quan nên em mới bắt chước Akeno-san!?
"N-ngay cả Koneko nữa... Nhưng Ise rõ ràng là của chị... Em ấy là Ise mà chị yêu quý nhất... Mọi người đi quá xa rồi!"
Mọi thứ bắt đầu hỗn loạn. Trước mặt tôi, Hội trưởng run run, môi chu ra giận dỗi sắp khóc! Onee-sama! Biểu cảm ấy dễ thương quá!
Cạch.
Cánh cửa bật mở, Asia bước vào.
Nhìn thấy cảnh tượng này, cô ấy òa khóc.
"Sao có thể...! Không chỉ Rias onee-sama, mà cả Akeno-san, Koneko-chan nữa! Oa oa oa, chỉ mình em bị bỏ lại sao...? Không thể chấp nhận! Em cũng phải tham gia!"
Asia lao lên giường! Ôm chặt lấy chân tôi, quyết không buông!
"Em không buông Ise-san đâu! Tối nay chúng ta phải ngủ cùng nhau!"
Tình huống trở nên thật khó tin! Akeno-san, Koneko-chan và cả Asia đều ôm chặt lấy tôi... Đây có tính là hạnh phúc không? Nhưng cảm giác lại có gì đó sai sai? Tôi sung sướng đến mức đầu óc quay cuồng, nhưng tại sao mọi người lại tranh giành lẫn nhau!?
Rõ ràng là cảnh tượng xa hoa, vậy mà bầu không khí lại loãng hẳn đi!
Cuối cùng, Hội trưởng không chịu nổi, hét lên:
"Thật là! Mấy đứa! Tại sao không chịu nghe lời chị, chị là chủ nhân của các em!"
Hội trưởng ra lệnh với tư cách chủ nhân. Nhưng những cô gái khác tuyệt nhiên không có ý định nghe lời.
" " "Bởi vì anh ấy là của em—" " "
"Ise-san!" "...Senpai!" "Ise-kun!"
"Không! Em ấy là của chị~~!"
Tiếng khóc òa của Hội trưởng vang vọng khắp căn nhà.
Khi chuyến đi học đang đến gần, chiếc giường của tôi biến thành chiến trường xé nát cảm xúc giữa hạnh phúc và lo âu.
......Liệu chuyến đi này có diễn ra suôn sẻ không đây?

