Phần 1
Lý thuyết đó thực chất đã tồn tại từ rất lâu rồi.
Ví dụ, một tên lửa chống hạm phóng từ tàu ngầm hoặc tàu khu trục mang tên lửa dẫn đường sẽ bay chỉ cách mặt biển vài mét với tốc độ nhanh hơn Mach 5. Nó được tạo ra để lách qua các bệ súng gatling và các hệ thống vũ khí phòng thủ tầm gần, đục một lỗ bên hông tàu địch ngay mực nước biển và khiến cho con tàu đó bị ngập nước.
Giống như việc máy bay chiến đấu dùng ảo ảnh để thoát khỏi laser phòng không, những tên lửa chống hạm đó chính là kẻ thù tiêu biểu mà các Object đời đầu được thiết kế để đối mặt.
Nếu tên lửa được gắn đầu đạn hạt nhân cỡ nhỏ, người ta lo ngại rằng laser phòng không của Object và vệ tinh đánh chặn sẽ không đủ để bảo vệ một thành phố lớn ven biển.
Để đối phó với nó, đề xuất sử dụng thủy lôi hoặc đạn pháo để tạo ra những cột nước khổng lồ, hình thành một bức tường đủ dày để đánh văng tên lửa khỏi không trung được đưa ra. Chất lỏng có vẻ mềm mại với người bình thường, nhưng nó sẽ trở thành một bức tường cực kỳ rắn chắc đối với thứ gì đó đang bay ở tốc độ Mach 5. Va chạm với bức tường đó sẽ xé nát tên lửa ngay trên không.
Cuối cùng, việc căn thời điểm chính xác lại là một việc cực kỳ khó khăn, và ý tưởng này đã bị bỏ xó trong một thời gian dài. Và khi những cải tiến trong công nghệ xử lý song song cho radar nhắm mục tiêu bằng laser phòng không nâng cao đáng kể tỷ lệ đánh chặn tên lửa chống hạm, mọi người đều quên bẵng nó đi. Kỹ thuật độc đáo đó đã bị dòng chảy thời gian vùi lấp.
Đáng lẽ nó phải kết thúc ở đó.
Đáng lẽ là vậy.
"Agh, vô vọng rồi! Không đời nào chúng ta thắng được đâu!"
Quenser nằm ngửa trong tình trạng ướt sũng, chân tay cậu quờ quạng trên boong của một con tàu khổng lồ. Cô nàng NTR tên Mariage Nightcap đang ngồi gần đó với đôi chân gập ra hai bên. Ngay cả khi New Caledonia nằm ở bán cầu nam, họ vẫn run bần bật vì bị ướt sũng trong bóng đêm lạnh lẽo.
Cơn mưa tầm tã đã tạnh từ lúc nào không hay, nhưng điều đó lại càng khiến họ cảm nhận rõ hơn cái lạnh của khí trời ban đêm.
Megalodiver không có ở đó.
Sau khi mẫu mới đó rút lui vì lý do nào đó, Quenser và Mariage đã được tàu đệm khí của Vương Quốc Chính Thống vớt lên. Những tù nhân vô tội cũng đã được thu gom từ các công-te-nơ bị rơi xuống biển. Tất cả sau đó được đưa trở lại con tàu tuần dương ngụy trang mang tên Scarlet Princess mà Froleytia đang sử dụng làm soái hạm.
Họ đã thoát chết bằng cách nào đó, nhưng mọi chuyện vẫn chưa kết thúc.
Họ không thể thảnh thơi chừng nào chưa biết tại sao kẻ thù lại rời đi (hay nói đúng hơn là bỏ qua cho họ), và cấp trên của quân đội Vương Quốc Chính Thống đã quyết định tiếp tục chiến dịch, đồng nghĩa với việc họ sẽ lại bị ném ra trước mặt Megalodiver một lần nữa.
Họ phải tìm ra cách nào đó để đánh bại nó trong khoảng thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi này.
"Tr-trước khi nói đến Lá Chắn Tatami, làm thế nào nó có thể dò tìm mọi thứ chính xác đến vậy chỉ bằng âm thanh?"
"Hả?"
"Sử dụng âm thanh để dò tìm kẻ thù là việc của tàu ngầm, nhưng nó chỉ hiệu quả vì âm thanh lan truyền trong nước nhanh hơn không khí. Có rất nhiều thứ có thể vượt quá tốc độ âm thanh trong không khí, và Megalodiver cần phải theo kịp cái thế giới siêu thanh đó."
"Thứ đó không hề né tránh sau khi phát hiện ra đạn pháo mà Object đối phương bắn tới đâu."
Quenser phun ra một câu trong khi vẫn nằm trên boong tàu.
"Nó thu thập những tiếng động cực nhỏ từ thấu kính nhắm mục tiêu và chuyển động của các họng pháo, rồi dùng dữ liệu đó để dự đoán nơi đạn sẽ được bắn tới. Đó là cách nó bỏ qua rào cản do tốc độ âm thanh tạo ra."
Tình thế sẽ thay đổi nếu bản thân Object của đối phương có thể vượt quá tốc độ âm thanh, nhưng Baby Magnum không thể di chuyển nhanh đến thế.
"Nh-nhưng vụ nổ xảy ra ở khắp mọi nơi! Cả sonar chủ động lẫn micrô định hướng đều sẽ phải vô dụng chứ!"
"Đó chính là vấn đề đấy! Nó có thể phân biệt chính xác những sóng âm mà nó muốn giữa đống tiếng ồn hỗn loạn tạo ra từ đủ loại bước sóng va chạm vào nhau. Tôi không biết nó lắp loại siêu máy tính gì để phân tích đống hổ lốn đó trong tích tắc, nhưng nó chắc chắn làm được! Muốn 'đánh điếc' tai nó là cực khó. Chúng ta cần tìm cách đánh bại nó ngay cả khi bị phát hiện, nhưng tôi không chắc có thứ gì như vậy tồn tại không! Tôi chịu hết nổi rồi!"
Một cô gái tiến lại gần khi Quenser bắt đầu vùng vẫy loạn xạ trên boong tàu một lần nữa.
Đó chính là Công chúa, cô đang mặc bộ đồ phi công đặc biệt bó sát. Các binh sĩ bảo trì đang làm việc nhanh nhất có thể để thay thế các bộ phận bị hỏng hóc của Baby Magnum, nên hiện tại Công chúa không có việc gì làm.
"Quenser, anh vừa nói tôi yếu đấy à?"
"Đừng có vớ vẩn! Có phải vì ít đất diễn quá nên cô biến thành yandere rồi không!?"
"Anh chắc chắn đã nói thế. Anh bảo rằng anh phải làm gì đó vì tôi yếu. Nếu anh còn tiếp tục nói vậy, tôi sẽ không bắn yểm trợ cho anh nữa đâu."
"Dừng lại đã! Đó chẳng khác nào một bản án tử hình trong cái thời đại 'chiến tranh Sạch' bị thống trị bởi Object này đâu!"
Quenser điên cuồng bật dậy, nhưng một sức nặng kỳ lạ đã cản trở cử động của cậu. Cậu nhìn xuống và thấy Mariage vẫn vòng tay qua cổ mình, bộ ngực nảy nở của cô ấy ép chặt vào người cậu.

Cậu có cảm giác một luồng khí hắc ám bắt đầu bốc lên từ phía sau lưng Công chúa.
"Và con bò Holstein đội lốt cừu này là ai đây?"
Công chúa hỏi với giọng lạnh lùng.
"Đây là Mariaaaaaaaaaage Nightcaaaaaaaaaaap! Tôi nhớ rõ ràng là đã có phần giải thích chi tiết trong buổi họp báo trước nhiệm vụ rồi mà!"
"Tôi muốn biết tại sao cô ta lại dính chặt lấy anh như phô mai trên bánh mì nướng thế kia!"
"Tôi cũng muốn biết điều tương tự đây! Cô đang làm cái quái gì thế hả!?"
"Hê hê hê hê. Tôi vẫn chưa cảm thấy mình thực sự được cứu. Tôi không thể bình tĩnh lại trừ khi làm thế này."
Mariage về cơ bản đang muốn nói "Tôi sợ Megalodiver sẽ tấn công nếu chúng ta không giấu nhịp tim của tôi đi. Tôi biết mình đang lo lắng thái quá, nhưng tôi muốn nhịp tim của chúng ta chồng lấp lên nhau." Tuy nhiên, sát khí đằng sau Công chúa chỉ càng trở nên đáng sợ hơn.
"Aaa, làm thế này thực sự giúp tôi bình tĩnh lại."
"Quenser, anh cứ đi mà ra trận với hai cái cục mỡ đó đi."
"Đợi đã. Đợi một chút, Công chúa! Cô gái này là kiểu người luôn bị người khác lôi kéo! Là kiểu nữ chính trong phim NTR đấy! Tôi đã là nạn nhân của chuyện đó ở Château de Rouge rồi! Tôi biết để cô ta thao túng mình không phải là ý hay!"
"Nhưng cuối cùng, cậu vẫn giật tôi ra khỏi tên cai ngục xấu xa đó vào phút chót còn gì."
"…"
"Đó là để tìm ra điểm yếu của Megalodiver, đồ con gái lẳng lơ chuyên đâm sau lưng! Và lúc đó tôi bị kẹp giữa nguyện một hàng shotgun tự động của lũ cai ngục và cái Object đó. Dĩ nhiên là tôi phải đá vào mặt lão già bẩn thỉu đó để sống sót rồi!"
"Phương châm của tôi là bám lấy người trông có vẻ mạnh mẽ nhất trong tầm tay."
"Vậy thì đi mà bám lấy Megalodiver ấy! Tôi sẽ thổi bay cô cùng với nó luôn!"
"…"
"Ôi thôi nào. Nếu tôi gia nhập Megalodiver, cậu sẽ vừa càu nhàu vừa đến cứu tôi cho mà xem."
"Có cái nịt nhé! Lần này thì không! Và sau khi chuyện này kết thúc, tôi chắc chắn sẽ báo cáo với cấp trên rằng cô đã phản bội tôi vào phút cuối. Hy vọng cô đã chuẩn bị tinh thần bị tống vào tù vì một tội danh kỳ quặc nào đó!"
"Cái câu 'sau khi chuyện này kết thúc' cho thấy sự do dự rõ như ban ngày của cậu rồi. Tôi biết mình đang ở trên con đường an toàn nhất mà."
"…Xin lỗi nhé."
Nếu lời nói có nhiệt độ, thì những từ ngữ thốt ra từ miệng Công chúa lúc này chắc hẳn trông giống như những ngọn lửa địa ngục lập lòe.
"Vấn đề nằm ở cái sự 'hòa hợp' kỳ lạ giữa hai người. Anh nghĩ ai thực sự là người đã liều mạng để ngăn chặn Megalodiver hả?"
"Đ-đ-đ-đ-đợi đã, Công chúa! Đừng có leo lên người tôi rồi xốc cổ áo tôi lên rung lắc như thế nữa! Não tôi sắp biến thành bơ rồi! Gbh! Ư... ực. Tôi thậm chí còn chẳng thể tận hưởng cái cảm giác êm ái đang đè lên bụng mình thế này nữa!"
"Này, giờ không phải lúc để đùa giỡn đâu."
Một giọng nói mới xen vào.
Đó là giọng của Heivia, người đã kéo Quenser và Mariage lên boong tàu Scarlet Princess. Thay vì để tâm đến màn kịch của Quenser, Mariage và Công chúa, cậu ta đang nhìn chằm chằm về phía mạn trái của con tàu tuần dương ngụy trang.
"Chuyện này không vui chút nào đâu. Một con tàu du lịch vũ trang của chúng tớ đang áp sát kìa. Chắc chắn sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp gì đâu."
"'Chúng tớ'? Ý cậu là gia tộc Winchell?"
Quenser vừa cố gỡ Mariage ra khỏi người vừa nhìn sang.
Một bóng hình hùng vĩ mới đã xuất hiện trên đại dương để thay thế cho Megalodiver.
Con tàu khổng lồ này cũng lộng lẫy không kém gì chiếc Scarlet Princess (vốn dĩ trông đã) hoàn hảo và sang trọng.
"Đó là chiếc Summer Vacation."
Giọng Heivia nghe chẳng có vẻ gì là vui mừng.
"Điều đó có nghĩa là 'họ' đang ở trên tàu."
Hai con tàu chỉ cách nhau khoảng 5m.
Summer Vacation có cái tên nghe rất yêu đời và vẻ ngoài như một du thuyền hạng sang, nhưng nó lại được trang bị những khẩu pháo khổng lồ và súng gatling của hệ thống phòng thủ tầm gần gắn rải rác khắp nơi. Không giống như chiếc tàu tuần dương ngụy trang, con tàu này chẳng thèm che giấu vũ khí. Không có dấu vết của các khoang chứa để cất giấu chúng.
Cánh cửa kín nước ở mạn tàu mở ra, và một hàng ngang thủy thủ đoàn bước ra. Tất cả bọn họ đều có một đặc điểm nhận dạng chung duy nhất.
"Tại sao tất cả đều là hầu gái?!"
"Tớ thà không nói còn hơn."
"Tại sao cậu lại cố tránh ánh mắt của tớ thế hả? Đừng nói với tớ là chuyện này liên quan đến mấy cái mâu thuẫn trong gia đình quý tộc của cậu nhé."
Trong khi Heivia bỗng thu mình lại một cách kỳ lạ, cánh cửa kín nước bên phía họ cũng mở ra. Froleytia bước ra boong tàu cùng vài vệ sĩ.
Tất cả các hầu gái đồng loạt cúi chào, nhưng Froleytia không hề chào lại theo kiểu quân đội.
"Tư binh của gia tộc Winchell? Vệ sĩ dân sự thì làm gì ở đây?"
Cô hầu gái lớn tuổi nhất (xét theo chiều cao và kích thước vòng một) đeo một chiếc băng bịt mắt lên tiếng trả lời. Bộ đồng phục hầu gái thực sự không hề hợp với cô chút nào.
(Không thể nào! Mình cứ tưởng chỉ có mấy lão trung sĩ đầy sẹo lồi độc ác mới có thứ đó chứ!)
"Vâng, thưa thiếu tá. Trong khi đang đi du ngoạn gần đây, chúng tôi tình cờ biết được đơn vị của cô đang rơi vào một trận chiến khó khăn. Tôi xin lỗi vì đã hành động mà chưa được phép, nhưng chúng tôi quyết định góp một tay."
Heivia bắt đầu run rẩy, môi cậu ta xanh ngắt như lúc bị ném xuống hồ bơi hôm nọ.
"Ý-ý cô là chính các cô đã khiến Megalodiver phải rút lui à? Nhưng bằng cách nào?! Cô đùa tôi chắc. Các cô không thể nào thuê một Object mới để chiến đấu được, đúng không?!"
Cô hầu gái nheo một bên mắt lại thành một lưỡi dao rồi nhìn cậu ta như nhìn một con bọ hung, và gầm gừ thấp giọng.
"Cậụụụụụụụụụụụụụụụụụụụụ có đầy rẫy những ảo tưởng đến mức tôi ngạc nhiên là cậu vẫn còn sống đấy. Ngay cả một quý tộc cũng không thể sở hữu riêng một Object được."
"Cái giọng điệu đó! Không có hầu gái nào được phép dùng cái tông giọng đó hết!"
Mặc kệ Heivia bắt đầu khóc lóc, Froleytia đưa tẩu thuốc kiseru dài mảnh trở lại miệng.
"Tôi cũng muốn có một lời giải thích."
"Dĩ nhiên rồi, thưa thiếu tá."
Vẻ mặt và giọng điệu của cô hầu gái lập tức trở lại bình thường.
"Object được nhắc tới dường như thường xuyên gửi các bản tin mã hóa tới một đơn vị khác, nên chúng tôi đã tấn công đơn vị đó. Đơn vị này rất có thể được dùng cho việc tiếp tế và bảo trì. Sẽ tốn một lượng thời gian đáng kể chỉ để chuẩn bị cho việc kiểm tra và bảo dưỡng một cỗ máy cao 50m."
Vẫn còn ướt sũng, Quenser ngước lên khi nhận ra vấn đề.
"Tôi hiểu rồi. Megalodiver đã bị bao phủ bởi dung nham từ núi lửa ngầm, và một vài cửa hút nước của nó chắc chắn đã bị bít kín. Phi công Elite sẽ gặp khó khăn nếu muốn tự loại bỏ lớp dung nham đó một mình, nên hắn muốn tiến hành bảo trì càng sớm càng tốt. Bằng cách đó, họ có thể khôi phục khả năng lặn của Megalodiver."
Megalodiver đã quyết định đi cứu đơn vị kia bất chấp việc chưa xác nhận được cái chết của Mariage Nightcap. Họ đã mất trọn 3 ngày và sử dụng mọi vật liệu có sẵn để dựng nên căn cứ bảo trì tạm thời đó, nên việc họ hoảng loạn khi nó bị tấn công cũng là điều dễ hiểu. Chính điều đó đã cho phép Quenser và Mariage thoát khỏi cuộc thảm sát.
Heivia thở phào nhẹ nhõm.
"Vậy nghĩa là giờ chúng ta có thể thư giãn rồi chứ? Với việc đường tiếp tế và bảo trì bị cắt đứt, khả năng lặn thì bị phong tỏa, ngay cả Megalodiver cũng không thể…"
"Cậụụụụụụụụụụụụụụụụụụụụ là đồ..."
Chẳng cần đợi nghe hết câu, Heivia đã lấy tay che mặt và nức nở. Chẳng mảy may bận tâm, cô hầu gái đeo bịt mắt tiếp tục nói.
"Cuộc pháo kích và đổ bộ của chúng tôi đã phá hủy khoảng 70% đơn vị đó, nhưng chúng tôi buộc phải rời đi khi Object tiến lại gần. Rất có thể chúng vẫn có thể thực hiện bảo trì một khi nó đến nơi, vì vậy, chúng ta phải tấn công trước khi công việc đó hoàn tất."
"Tôi hiểu."
"Thưa thiếu tá, điều này có lẽ là đường đột, nhưng chúng tôi có thể cung cấp một số tài liệu liên quan thu thập được trong cuộc tấn công. Những giấy tờ và hình ảnh chúng tôi gom được từ căn cứ của chúng sẽ vô dụng trong tay những thường dân như chúng tôi."
"Cô lo lắng cho người thừa kế của gia tộc Winchell sao?"
"Chúng tôi không liên quan gì đến con bọ hung đó cả. Chúng tôi chỉ đang thực hiện nghĩa vụ của một công dân Vương Quốc Chính Thống thôi."
Cô hầu gái đeo bịt mắt mỉm cười và ‘vứt bỏ’ cậu ta bằng lời nói.
Cậu ấm nhà quý tộc đã cuộn tròn trên boong tàu từ lúc nào không ai hay, nhưng Froleytia chỉ đơn giản là thở ra một làn khói thơm ngọt.
"Tôi muốn cảm ơn vì sự hợp tác của các cô, nhưng tôi không thể chấp nhận lời đề nghị chia sẻ tình báo. Chúng tôi xử lý rất nhiều thông tin mật và không thể đặt bất kỳ trách nhiệm nào lên vai thường dân."
"Tại sao không xem đó là việc thường dân cung cấp tin tức hoặc tịch thu tài liệu từ một chiến dịch không chính thức? Nếu luồng thông tin chỉ đi theo một chiều, cô không cần phải lo lắng về việc rò rỉ thông tin mật cho thường dân đâu."
"Làm như vậy thì thật không phải phép với những người đã cứu mạng chúng tôi."
Froleytia nở một nụ cười ranh mãnh, và cô hầu gái đeo bịt mắt cũng đáp lại bằng một nụ cười tương tự.
Vị thiếu tá tóc bạc với vòng một đồ sộ dùng tẩu thuốc kiseru dài mảnh chỉ thẳng về phía Quenser.
"Quenser và... Mariage Nightcap, phải không? Hai người hãy lên tàu của họ với tư cách là thường dân. Chuyện trò giữa các thường dân với nhau thì không liên quan gì đến một quân nhân như tôi cả."
Việc hai người bị xếp thành một cặp khiến Công chúa phát ra những tiếng hậm hực giận dữ, nhưng Froleytia không bận tâm đến điều đó.
(Hỏng rồi. Công chúa trông có vẻ đang giận lắm! Chắc hẳn cô ấy đang thiếu thốn các trò giải trí và nghĩ rằng con tàu du lịch đó giống như một công viên giải trí đây mà!)
Quenser dường như là người rất nhạy bén, nhưng thực chất, cậu lại đang đọc sai hoàn toàn tình huống, cậu vẫn lên tiếng,
"Hê hê hê hê. Ngài Froleytia, tôi có ý này. Hay là chúng ta để Công chúa cùng lên trên con t… Nóng! O-oái! Ngài vừa chọc cái đầu tẩu thuốc vào người tôi đấy à?!"
"Cậu bị ngốc à? Elite còn phải điều chỉnh thể trạng, rồi còn bao nhiêu khâu tinh chỉnh và kiểm tra cần thiết cho chiếc Baby Magnum khi các bộ phận của nó đang được thay thế kia kìa. Đào đâu ra thời gian mà đi chơi hả? Hả?"
"Nóng, nóng, nóng, nóng, nóng, nóng, nóng, nóng!"
Trong lúc Quenser đang quằn quại dưới tay vị chỉ huy ngực khủng của mình, Công chúa vẫn giữ gương mặt hoàn toàn không cảm xúc, nhưng xung quanh đầu cô là những hiệu ứng âm thanh bùng nổ của sự phẫn nộ, trông chẳng khác nào VFX của một idol thuộc Liên Minh Thông Tin.
Tiếp đó, Froleytia chỉ tẩu thuốc về phía Heivia.
"Heivia, cậu cũng về thăm nhà đi. Tôi cho cậu nghỉ phép đấy, nên hãy sang con tàu du lịch vũ trang của gia tộc Winchell đi."
"Không! Tôi không muốn bị ném vào cái đội quân gia sư độc ác đó đâu!!"
Mặc cho những lời phản đối chói tai của Heivia, hàng dài các cô hầu gái chỉ đáp lại bằng những ánh nhìn lạnh lẽo.
Sau khi nhận lệnh, Quenser đứng dậy từ boong tàu trong tình trạng vẫn còn ướt sũng.
"Rốt cuộc là mấy cô hầu gái đó là sao vậy?"
"Tớ sẽ giải thích sau, nên làm ơn giữ im lặng đi."
Phần 2
Quenser, Mariage và Heivia đã di chuyển từ con tàu tuần dương ngụy trang Scarlet Princess của Vương Quốc Chính Thống sang chiếc du thuyền vũ trang Summer Vacation của gia tộc Winchell.
Họ băng qua hai con tàu bằng một cây cầu tạm bợ đầy nguy hiểm, nó thực chất chỉ là một chiếc thang được đặt nằm ngang. Vùng biển đen kịt hiện ra bên dưới khiến họ không khỏi rùng mình sợ hãi.
Quenser gãi mái tóc vàng ướt nhẹp của mình.
"Chào cô, tôi là Quenser Barbotage."
"T-tôi là Mariage Nightcap."
Cô hầu gái đeo bịt mắt mang lại ấn tượng ban đầu khá đáng sợ, nhưng cô lại đáp lời một cách nhẹ nhàng với một nụ cười.
"Chào mừng hai người. Tôi là Karen I Winchell. Xin hãy cứ tự nhiên như ở nhà trong chuyến ghé thăm ngắn ngủi này."
Nhưng ngay khi nhìn thấy Heivia phía sau họ, cô ta thẳng thừng tặc lưỡi một cái rõ to và nhổ nước bọt qua lan can tàu.
"Cậụụụụụụụụụụụụụụụụụụụụ cần phải học cách tự giới thiệu bản thân mà không đợi người khác phải hỏi đấy."
"Tôi mà phải giới thiệu bản thân á?! Như cô đã biết rồi đấy, tôi là chủ nhân của cô, Heivia Winchell vĩ đại đây!"
"Ơ..."
Mariage nghiêng đầu.
"Cô hầu gái đó và anh lính này đều có họ là Winchell sao?"
Ngay khi cô ấy đề cập đến, Quenser mới nhận ra thật kỳ lạ khi một thành viên của gia đình quý tộc lại mặc đồng phục hầu gái. Nhưng Heivia chỉ nhún vai.
"Nhà tớ có tục lệ ban họ Winchell cho những người hầu hoặc đầu bếp có thành tích đặc biệt xuất sắc. Họ được nhận nuôi vào gia đình, nhưng con nuôi thì không có quyền lợi pháp lý nào ở Vương Quốc Chính Thống, nơi mà huyết thống là tất cả. Họ không thể thừa kế gia tộc, nên đó chẳng qua chỉ là một tước hiệu hay một tấm huy chương danh dự thôi. À mà nói luôn, chữ I trong tên đệm của cô ta là viết tắt của Imitation đấy."
Karen I Winchell phớt lờ 'con bọ hung' và nở một nụ cười rạng rỡ.
"Gia tộc Winchell có tục lệ ban họ của mình cho những người hầu có thành tích đặc biệt xuất sắc. Họ được nhận nuôi vào gia đình, nhưng không có quyền lợi pháp lý tại Vương quốc Chính thống, nơi mà huyết thống là tất cả. Tôi hiểu rất rõ vị thế hầu gái của mình. Ồ, nhân tiện thì chữ I trong tên đệm của tôi là viết tắt của Imitation."
"Tôi vừa giải thích hết đống đó rồi mà! Cô bị làm sao thế hả?! Cô có bộ lọc âm thanh nào khiến cô không nghe thấy những gì tôi nói hay sao!?"
"Chiếc Summer Vacation là một trong 7 du thuyền vũ trang của gia tộc Winchell. Nó tương tự như con tàu tuần dương ngụy trang kia, nhưng cách hai tàu đối phó với hải tặc là khác nhau: tàu tuần dương là tàu quân sự giả dạng du thuyền, còn đây là du thuyền được gắn thêm vũ khí quân sự. Thay vì dụ kẻ thù vào bẫy, chúng tôi đe dọa để chúng phải tránh xa."
"Giờ cô còn phớt lờ luôn cả lời phản đối của tôi nữa hả?!"
Heivia gào lên.
Chủ đề này dường như đã đánh trúng ‘trái tim cơ khí’ của Quenser và khiến đôi mắt cậu sáng rực lên.
"Khẩu pháo đằng kia khổng lồ thật đấy, nó cỡ bao nhiêu vậy?"
"Là 50cm. Các chiến hạm của Quốc Đảo có pháo 46cm, nên đây có lẽ là mức giới hạn cao nhất có thể lắp đặt trên tàu thủy. Tất nhiên, nó vẫn còn kém xa vũ khí của một Object."
"Nó lớn đến mức trông con tàu như bị nặng phần đầu vậy. Các cô kiểm soát thiệt hại kiểu gì?"
"Đây là du thuyền, nên có trọng tâm cao là điều không thể tránh khỏi. Tuy nhiên, con tàu có cấu trúc phao nổi độc đáo, nên nó cứng cáp hơn hẳn một tàu tuần dương hạng nặng thông thường."
"C-chi tiết hơn đi! Công nghệ đó hoạt động thế nào hả!? Hộc hộc!"
"Toàn bộ lớp vỏ ngoài được bao phủ bởi các túi khí nhỏ có cấu trúc dạng tổ ong. Ngoài việc đóng vai trò như phao nổi đơn thuần, nó còn làm giảm hiệu quả của các đầu đạn hóa học sử dụng hiệu ứng Munroe hoặc luồng tia kim loại."
"Phòng thủ bằng không khí sao!? Kh-khốn thật. Vậy là nó được làm cho kiên cố bằng cách tuân thủ hoàn toàn tiêu chuẩn làm nổi tàu bằng không khí. Hướng đi này hoàn toàn khác biệt với các Object vốn chặn đứng mọi thứ bằng lớp giáp dày đặc! Nh-nhưng đợi đã. Nếu mình có thể đảo ngược ý tưởng rằng hai thứ này không thể đi cùng nhau, nó có thể tạo ra một thiết kế Object mới đấy."
Karen I Winchell khẽ nghiêng đầu, còn Mariage Nightcap thì đã lùi lại phía sau từ lâu.
"À, xin lỗi, cậu Barbotage. Cậu có phải là kiểu người mà người ta gọi là 'mọt công nghệ' không?"
"Kh-không! Tôi có thể quan tâm đến công nghệ cao cấp, nhưng đó là vì tôi muốn trở thành một thành viên bảnh bao và có ích cho xã hội thôi! Kiểu như một anh chàng mà cô hàng xóm xinh đẹp thường nhờ đến để lắp đặt hộ đống thiết bị ghi hình ấy!"
"Đã hiểu. Vậy cậu là một gã mọt công nghệ mà không hề tự ý thức được mình là mọt."
Có vẻ như cô hầu gái đã đi đến một kết luận kỳ lạ.
Khi Quenser bắt đầu định lên tiếng phản đối rằng cô chẳng hiểu gì cả, một nụ cười đen tối xuất hiện trên môi Heivia. Ánh mắt cậu ta như muốn bảo Quenser hãy gia nhập tầng lớp ‘bị ngược đãi’ cùng với mình đi.
Quenser biết là bị kéo xuống cùng hội với gã thua cuộc đó sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp gì, nên cậu bắt đầu một cuộc tấn công theo hướng tích cực hơn.
"Giới quý tộc thực sự có thể sở hữu thứ này sao? Tôi không chỉ nói về vũ khí đâu. Phải cần đến hơn 100 chuyên gia mới vận hành nổi một con tàu thế này chứ."
"Chúng tôi chẳng qua chỉ là những hầu gái dân sự được huấn luyện kỹ thuật tự vệ thôi. Chúng tôi có thể đã đạt được một vài chứng chỉ quốc tế đặc biệt, nhưng ai cũng có thể thử làm điều tương tự mà."
Heivia tung ra một lời nhận xét sắc lẹm, như đang dội gáo nước lạnh vào nụ cười hoàn hảo của Karen.
"Đừng có làm như cô không phải là một con mụ quái vật có thể giết chết gấu hay hổ bằng tay không ấy."
"Cậu vừa nói cái gì?"
Karen liếc xéo cậu ta, và Heivia thốt lên một tiếng thét chói tai chẳng khác gì tiếng ấm trà đang sôi.
Froleytia cũng đưa ra bình luận của mình qua bộ đàm.
"Không phải quý tộc nào cũng sở hữu du thuyền vũ trang đâu. Chi phí để vận hành một trong số đó lên tới 200000 euro mỗi ngày. Một chuyến du ngoạn vòng quanh thế giới trong 7-8 ngày có giá ngang ngửa một chiếc máy bay tiêm kích tàng hình mới toanh. Trừ khi là gia tộc Winchell, gia tộc Vanderbilt hay một gia tộc quý tộc cấp cao nào đó, nếu không thì chẳng thể duy trì con tàu dù có đủ tiền mua nó đi chăng nữa."
"Và gia tộc Winchell có tận 7 chiếc? Hử? Nhưng tại sao các hầu gái lại cưỡi trên thứ ngốn tiền như nước thế này?"
"Ban đầu nó là quà sinh nhật cho cô em gái nào đó trong nhà, nhưng cô nàng đó nhanh chóng phát chán, và giờ thì họ dùng nó để đi lại. Nếu không sử dụng máy móc định kỳ, chúng sẽ hỏng hóc, nên gia đình tớ cũng nhắm mắt làm ngơ thôi."
"U ể…"
Mariage rên rỉ.
Tuy nhiên, Quenser lại bám vào một chi tiết hoàn toàn khác.
"Đợi đã. Đợi một chút, Heivia. Tớ có nghe nhầm không đấy? Cậu có em gái. Và không chỉ một đứa! Cậu có nhiều đến mức không nhớ hết nổi ư? Đã vậy, cậu còn có một cô hầu gái xinh đẹp làm chị gái nuôi nữa?"
Thấy thằng bạn tồi tệ của mình gật đầu, Quenser đưa bộ đàm lên sát miệng.
"Tiêu diệt lũ tư sản! Ai đồng ý giơ tay lên!"
Một tiếng gầm vang dội từ con tàu bên cạnh đáp lại họ. Dù đã quá nửa đêm, những gã lính cô đơn vẫn tràn đầy năng lượng. Có lẽ họ đang quá thừa thãi sau một thời gian dài không có việc gì làm.
"Thực tế không giống như những gì cậu đang tưởng tượng đâu!"
Heivia than vãn.
"Cái gì!? Có phải lại là cái giả thuyết kiểu 'những gia đình có em gái ngoài đời thực thì chẳng có chút thơ mộng nào' không!? Tớ không chấp nhận! Đây là một tội ác của sự xa xỉ! Cậu là quý tộc thời đại nào vậy hả, khốn kiếp!?"
"Tớ là quý tộc hàng thật giá thật của thời đại này đấy! Có vấn đề gì không!?"
Hai gã ngốc bắt đầu lao vào vật lộn nhau, nhưng Karen I Winchell đã can thiệp. Cụ thể, cô vung một cú tát hết cỡ... không, là một cú vỗ bằng ức bàn tay vào má gã quý tộc và khiến cậu ta bay xoay vòng vài mét trên không trung.
"Bbgh! Bhbbh!"
"Cậụụụụụụụụụụụụụụụụụụụụ cần phải ngừng kêu gào như một con lợn đi. Cậu quên cách cư xử lịch sự trước mặt khách rồi à?"
Sắc mặt Quenser xanh như không còn giọt máu nào.
"Ch-chỉ vào đầu thôi? Cô chỉ đánh vào đầu mà khiến cậu ta bay xa vài mét ư? Chỉ bằng một cú đánh vào đầu thôi sao???"
"Đừng lo lắng. Một cú đánh bằng dép lê thì không đủ để giết chết một con bọ hung đâu."
Mariage níu lấy quân phục của Quenser với đôi mắt rơm rớm nước. Ánh nhìn đó như muốn nói rằng nếu họ không đổi chủ đề, Heivia sẽ chết dưới một đòn tấn công tiếp theo mất.
"D-dù sao thì… Cô Karen, tôi có thể coi cô là một phần của đội quân hầu gái bất bại bảo vệ gia tộc Winchell, đúng không!?"
Vì lý do nào đó, khuôn mặt của cô nàng mỹ nhân cao ráo lạnh lùng khẽ ửng hồng. Cô bồn chồn né tránh ánh mắt của Quenser.
"T-tôi không thích cái danh hiệu đó. Thật là xấu hổ."
(Ồ, có tác dụng rồi này.)
Quenser quyết định lấn tới.
"Vậy danh hiệu thực sự của cô là gì? Hầu Gái Quý Tộc chắc là áp dụng được cho cả trăm cô trên tàu này rồi."
"Tôi thuộc nhóm Hầu Gái Vắt Sữa."
"Cái danh hiệu sặc mùi gợi dục quái quỷ gì thế này!!???"
"Cậu đang nhìn đi đâu và tưởng tượng cái gì đấy!?"
Toàn bộ khuôn mặt của Karen đỏ bừng như một quả cà chua, cô đưa tay che lấy ngực mình.
(Mình chắc chắn đang đi đúng hướng rồi!)
Quenser ra hiệu cho thằng bạn tồi của mình, nhưng Heivia chẳng thấy gì khi vẫn đang nằm bẹp dí trên boong tàu. Mariage kéo áo Quenser và thì thầm.
"À... ừm, chẳng phải Hầu Gái Vắt Sữa là những cô hầu gái ở nông trại chuyên vắt sữa bò và làm bơ sao?"
"Kh-không phải trong trường hợp này đâu, cưng à."
Heivia cuối cùng cũng lảo đảo đứng dậy.
"Cô ta là loại chiến đấu, chuyên trực tiếp quản lý an ninh cho các vùng đất biệt lập của nhà Winchell, như đồn điền đấy. Đừng có mơ mộng dù chỉ một giây rằng cô ta là kiểu hầu gái ngây thơ chuyên đi vắt sữa bò."
Karen tặc lưỡi một cái rõ to khiến Heivia trở nên tuyệt vọng.
"Nhà tớ có tục lệ gửi những người thừa kế quý tộc đến một khu vực có nước và không khí trong lành ngay khi vừa mới lọt lòng. Điều đó có nghĩa là cô ta chịu trách nhiệm cho tớ bú mớm, nhưng cậu không tin nổi chuyện đó đã biến tướng đến thế nào đâu! Tục lệ đó vốn để bảo vệ người thừa kế khỏi ô nhiễm và dị ứng, nhưng chưa kịp nhận ra thì tớ đã bị mụ hầu gái đeo bịt mắt này tìm cách cho đi đời nhà ma rồi!"
"Đó là một phần trong chương trình giáo dục nâng cao của cậu."
"Ý cô là cái mớ lý thuyết nhảm nhí về việc một quý tộc cần phải chuẩn bị sẵn sàng cho các âm mưu đầu độc hoặc ám sát á?! Cậu có thể tưởng tượng đống thảm họa mà nó gây ra rồi đấy!"
Quenser suýt chút nữa đã thốt lên một tiếng rên rỉ đầy cảm thông, nhưng rồi…
"Tôi cũng đã chuẩn bị cho cậu cách đối phó với những kỹ thuật quyến rũ của nữ điệp viên và những kẻ lừa đảo hôn nhân đấy, đồ bọ hung."
"Tớ sẽ đúc cậu vào bê tông rồi ném xuống biển! Lại đây mau!!"
Quenser gầm lên.
"Cô ta không có làm thật đâu!"
Heivia hét lớn.
"Tớ biết đó là cái bẫy, và cô ta đe dọa sẽ 'thiến' tớ nếu tớ dám đầu hàng quân địch!"
Mặc kệ những lời thanh minh, Quenser bắt đầu siết chặt nắm đấm và đấm túi bụi. Cậu sử dụng cái sức mạnh phi thường chỉ có được trong những lúc khủng hoảng để gây ra một lượng sát thương không hề nhỏ lên bạn mình, bất chấp sự phân chia vai trò thường ngày của cả hai.
Trong khi đó, Karen I Winchell vẫn mỉm cười.
"Nếu các vị đã chuẩn bị xong việc hành quyết con bọ hung đó, vậy chúng ta vào việc chính nhé? Nhờ cuộc tấn công vào đơn vị tiếp tế và bảo trì của Megalodiver, chúng tôi đã có thông tin về Object của Quốc Đảo. Các tài liệu hiện đang được lưu giữ bên trong tàu, mời đi lối này."