Phần 9
Underground Railroad vô cùng chật hẹp.
Dẫu vậy, Heivia và những củ khoai tây Vương Quốc Chính Thống cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.
"Như đã giải thích, chúng tôi coi trạng thái hiện tại của Manhattan 000 là ‘mất kiểm soát’. Bản thân AI Capulet có thể thuần khiết, nhưng nếu Martini, người có nhiệm vụ thanh tra nó đưa ra những phản hồi sai lệch, hệ thống sẽ không thể biết mình đang đúng hay sai."
Lendy Farolito, người phụ nữ da nâu tóc bạc vừa dẫn đường qua lối đi ngầm ngột ngạt vừa nói. Việc cô quay lưng về phía binh lính kẻ thù và bước đi thong dong có lẽ là một cách để thể hiện sự tin tưởng.
"Tự phủ quyết chủ động phải không? Dù sao đi nữa, chúng ta không thể tin tưởng Series Martini này, nên tôi không nghĩ việc cố gắng liên lạc với Melly sẽ mang lại giá trị gì. Điều đó chỉ tiết lộ vị trí của chúng ta cho cô ta. Trong khi đó, Elite gần như không xuất hiện, nên Martini phải điều khiển Manhattan 000 thông qua quá trình loại bỏ lỗi khi cô ta và Capulet đối chiếu ý tưởng của nhau. Nếu chúng ta tự tay làm câm lặng Capulet, Martini sẽ gặp khó khăn trong việc tự mình kiểm soát Manhattan 000."
"Cô không bảo chúng tôi bẻ đôi hòn đảo khổng lồ này như một chiếc bánh quy đấy chứ? Hay chúng tôi phải lẻn sâu vào trong Object và giết gã Elite? Chúng tôi không phải là món đồ chơi giấu trong ngăn kéo của một bà già đâu."
"Kế hoạch của chúng tôi không liều lĩnh đến thế."
Sau vô số khúc cua vuông góc, cuối cùng họ cũng tiến vào một không gian mở.
Nó rộng bằng một hồ bơi thành phố. Vài chục người mặc quân phục đen, khác hẳn với quân phục của Heivia và Myonri đang ngồi bệt trên sàn với lưng tựa vào tường. Không rõ họ đưa chúng vào đây bằng cách nào, nhưng có vài chiếc xe địa hình bọc thép đang đỗ bên trong.
Lendy nhận những túi giấy từ cấp dưới và đưa cho nhóm của Heivia.
"Cái gì đây?"
"Một vài đặc sản New York."
"...Không phải là thêm súng đấy chứ?"
"Tôi thậm chí không muốn nghĩ về việc các người có những quan niệm sai lầm kinh khủng thế nào về New York đâu."
Người đẹp da nâu vẻ ngán ngẩm khi lôi ra những thứ như sinh tố chuối và bánh bagel cá hồi trông không khác gì một đĩa salad. Chúng có màu xanh dương độc hại. Thậm chí còn có cả bánh cupcake màu hồng cho phần tráng miệng. Tất cả đều mang đậm phong cách Liên Minh Thông Tin, một thực đơn rõ ràng được thiết kế để trông thật bắt mắt trên mạng xã hội.
Thấy vẻ nghi ngại trên gương mặt đám lính Vương Quốc Chính Thống, Lendy tự mình cắn một miếng bánh bagel. Tin rằng đồ ăn không có độc, Heivia, Myonri và những người khác cuối cùng cũng nhận lấy phần ăn của mình.
"Khốn kiếp, tại sao thức ăn của kẻ thù lại ngon và lành mạnh thế này?"
"Nếu họ không quá phụ thuộc vào bác sĩ và kết thúc bằng việc bị ngâm trong đủ thứ thuốc, họ có thể là bất khả chiến bại đấy."
Mọi sự chú ý đổ dồn vào Lendy khi cô dẫn nhóm lính tiến về phía một chiếc xe địa hình. Cô gõ nhẹ vào cửa kính màu khói của cửa sau và lên tiếng.
"Tôi đã tập hợp được một số nhân sự có thể sử dụng được. Mặc dù có vẻ như một người trong số họ đang mất tích."
"...Vậy sao? Oh hô hô."
"Chờ đã..."
Heivia nhíu mày.
Cậu không thể nhìn thấy đối phương, và thứ duy nhất để bám víu vào là giọng nói truyền qua hệ thống đàm thoại nội bộ. Có khả năng chiếc xe trống rỗng và giọng nói đó đang được truyền qua internet từ một nơi hoàn toàn khác.
Tuy nhiên, gã lính ngỗ ngược vẫn lên tiếng sau khi rút ống hút sinh tố chuối ra khỏi miệng.
"Đó là Elite của Rush?"
"Ý cậu là Gatling 033."
Lendy, vốn là người cực kỳ khắt khe về thông tin đã chỉnh lại lời cậu.
"Object của cô bé này chứa Hệ thống Juliet dùng để thử nghiệm. Sự thật là, Mạng lưới AI Capulet của Liên Minh Thông Tin là một phiên bản mở rộng của Juliet, vốn có liên quan mật thiết đến Gatling 033, hay Rush mà các người biết. Tất nhiên, Capulet cũng đã được kết nối với Cơ sở dữ liệu chung Montague, vốn được phát triển từ kho dữ liệu lớn Romeo."
"Capulet và Montague. Hai gia tộc lớn trong kịch Shakespeare à?"
"Phải, nhưng chúng không gì hơn là những cái tên dự án. Việc có thực sự tồn tại mối quan hệ tương ứng 1-1 giữa các cỗ máy hay không vẫn là một câu hỏi lớn. Ai cũng tự xưng là chuyên gia, nhưng có thể chẳng ai thực sự biết diện mạo thật của Capulet ra sao."
Lendy da nâu tóc bạc lưu ý.
"Nhân tiện, đội ngũ nghiên cứu bị ép buộc phát triển chúng từng nghĩ rằng việc kết nối cả hai để tạo thành một hệ thống khổng lồ duy nhất sẽ chỉ dẫn đến thảm kịch. Dù thế nào, Juliet và Capulet thuộc cùng một gia phả, nên chúng tương thích với nhau. Vì vậy, cô bé này có thể can thiệp nếu dốc hết sức mình. Series Martini dường như sử dụng hàng nghìn thành viên để chia nhỏ công việc, mỗi người chỉ đối thoại với một phần của Liên Minh Thông Tin, nhưng cô bé này có thể tự mình đối thoại với toàn bộ mạng lưới AI. Cảm giác đó hoàn toàn giống với hệ thống điều khiển mà cô bé đã quen thuộc, nên cô bé có khả năng làm việc với toàn bộ Mạng lưới AI Capulet khổng lồ."
Lendy khẽ thở dài.
"Hiện tại, chúng tôi muốn cắt đứt kết nối giữa Capulet và Manhattan 000. Chưa rõ Martini phụ trách phòng thủ New York can thiệp sâu đến mức nào, nhưng tôi không nghĩ cô ta có thể kiểm soát hoàn toàn một phần cứng khổng lồ như vậy mà không có sự hỗ trợ của Capulet."
"Vậy nó giống như một cô vợ trẻ nấu ăn ngon nhưng lại bó tay khi mất điện và không thể dùng đống đồ gia dụng điện tử trong bếp sao?"
"Có lẽ gần giống với việc trang web dạy nấu ăn mà cô ta dựa dẫm bị sập hơn. Nếu chúng ta có thể dừng Manhattan 000 một cách an toàn, điều đó sẽ chấm dứt sự hỗn loạn đang bắt đầu lan rộng khắp thế giới."
"Nếu điều đó là thật, cô đã không co cụm như một sợi tóc trong cái điểm mù tối tăm dưới lòng đất này rồi. Các người đang âm mưu chuyện gì đây, lũ xảo quyệt Liên Minh Thông Tin?"
"Đã có vài vấn đề nảy sinh…"
Lần này, Lendy Farolito thở dài với vẻ mặt thực sự phiền muộn.
"Manhattan 000 lộ diện là Object lớn nhất thế giới, nhưng nó khởi đầu là một khu vực của New York mà bất kỳ ai cũng có thể vào được. Vì vậy, chẳng có gì ngạc nhiên khi tìm thấy những thường dân của quốc gia an toàn tại đây."
"Và?"
"…Vào khoảng thời gian Manhattan 000 lộ diện, cha của cô bé này đã mất tích."
Lendy quay lại phía nhóm Heivia, những người vẫn đang mải mê nhồi bánh bagel vào miệng và tựa lưng vào hông chiếc xe địa hình bọc thép. Giọng nói bên ngoài không thể lọt qua cánh cửa dày nếu không dùng bộ đàm.
"Chúng tôi đã tìm kiếm hết mức có thể, nhưng sức người có hạn. Chúng tôi vẫn chưa định vị được ông ấy, nên tình trạng của cô bé không thể tồi tệ hơn. Bác sĩ quân y và cố vấn tâm lý chiến trường của chúng tôi cũng đồng ý với đánh giá đó. Cô bé không thể tạo ra kết quả tốt nếu thực hiện cuộc tấn công ngay bây giờ."
"…"
Điều đó nghe có vẻ ngớ ngẩn đối với quân đội, nơi mọi thứ vốn được kiểm soát chặt chẽ bởi các quy tắc và quy định, nhưng trạng thái tâm lý lại là một trong những yếu tố then chốt khi tuyển chọn binh sĩ cho các hoạt động đặc biệt như lính bắn tỉa hay biệt đội gỡ bom. Và điều đó càng đúng hơn gấp bội đối với một Elite, nơi mà một cá nhân duy nhất gánh vác trọng trách khổng lồ.
"Cô bé đó yêu quý cha mình, Royce, đến mức dù lịch trình làm việc với tư cách là cả thần tượng lẫn Elite có khắc nghiệt đến đâu, chỉ cần một cuộc gọi từ ông ấy là cô bé sẽ bật dậy khỏi giường ngay lập tức."
Lendy nheo mắt lại một chút và lắc đầu.
"Dù sao đi nữa, việc ép buộc cô bé sẽ không mang lại kết quả chúng ta muốn. Chúng ta phải bắt đầu bằng việc tìm kiếm cha cô bé bằng cách này hay cách khác. Và dĩ nhiên, ông ấy phải được đưa về an toàn."
"Một câu chuyện cảm động rơi nước mắt đấy, nhưng nó chẳng làm tôi cửng hơn chút nào đâu. Cô muốn chúng tôi tìm kiếm một người duy nhất giữa những tòa nhà chọc trời dày đặc của Manhattan sao? Tính cả khách du lịch, chẳng phải có tới 10 triệu người ở Manhattan à?"
"Chúng tôi đã có manh mối sơ bộ. Tôi đã nói là chúng tôi đã tìm kiếm hết mức có thể rồi mà, đúng không?"
Lendy thở dài thườn thượt.
"Khi tất cả chuyện này bắt đầu, liên lạc với cha cô bé đã bị mất tại phía bắc Central Park. Đã có một chút hỗn loạn khi Manhattan 000 kích hoạt. Không đến mức gây thương tích, nhưng những người đang làm việc hoặc tham quan trong ngày đã bị kẹt lại mà không có nơi nghỉ qua đêm, khiến các khách sạn và cơ sở lưu trú khác rơi vào tình trạng quá tải. Có vẻ như một số cơ sở công cộng lớn đã được mở cửa để mọi người tạm trú miễn phí."
Lendy giơ tay lên và một quân nhân mặc đồ đen ném cho cô một chiếc máy tính bảng kích cỡ cuốn sổ tay. Tất cả các kết nối truyền phát không cần thiết dĩ nhiên đã được ngắt bỏ.
"Đây là ảnh của ông Royce. Điều đầu tiên chúng tôi thử là gọi vào điện thoại di động của ông ấy. Chúng tôi không thể kết nối được cũng như không xác định được vị trí. Tôi thực sự nghi ngờ việc một nhà báo như ông ấy lại tắt máy trong tình huống như thế này, nên có khả năng một bên thứ ba đã tịch thu nó."
"Và tôi đoán đó có thể không chỉ là âm mưu của Series Martini. Một tên côn đồ hẳn sẽ coi điện thoại thông minh của một người đàn ông trung niên là nguồn tiền béo bở. Ở đâu mà chẳng có kẻ muốn lợi dụng hỗn loạn để kiếm chác."
"Tuy nhiên, điều đó không làm thay đổi nghi phạm hàng đầu."
Nữ chỉ huy này nói chuyện bằng một tông giọng lịch sự nhưng lạnh lùng, khác hẳn với Frolaytia.
"Vì không thể liên lạc trực tiếp với ông Royce, chúng tôi phải tuân theo quy trình và dự đoán luồng di chuyển của đám đông. Qua khỏi Central Park là khu Uptown. Một địa điểm nổi bật của Morningside Heights ở phía tây bắc là Đại học Columbia, một ngôi trường thuộc hệ thống Ivy League. Tất cả những người bị kẹt lại trong khu vực đó sẽ được đưa đến đó."
"Vậy là chúng tôi phải lôi cha của Elite từ đó về để thực hiện một cuộc đoàn tụ đẫm lệ sao?"
"Phải. Đầu phía bắc của Central Park giáp với Harlem, nhưng trật tự công cộng ở một số khu vực không hẳn là hoàn hảo. Rất ít khả năng một nhóm lớn những người bên ngoài không quen thuộc với các quy tắc địa phương lại đi vào đó. Nếu cha cô bé an toàn, ông ấy có lẽ đã đến trường đại học ở Morningside Heights cùng với những người khác."
"Ít khả năng và có lẽ?… Cô đang bảo chúng tôi mạo hiểm mạng sống vì một thứ còn mơ hồ hơn cả trí tưởng tượng của một thằng nhóc về cái chỗ đó của phụ nữ sao?"
"Chúng tôi đã tìm kiếm hết mức có thể rồi… Đường ray ngầm này không đủ dài để xây dựng một lộ trình trực tiếp đến đó. Lựa chọn duy nhất là bước ra mặt đất nguy hiểm và dùng vũ lực mở đường xuyên qua các con phố của Manhattan trong khi Mạng lưới AI Capulet và dòng Martini biết rõ chúng ta ở đâu."
Nhóm của Heivia đã từng chiến đấu và tháo chạy khỏi những vũ khí không người lái đó, nên họ hiểu rõ sức nặng của tuyên bố này. Thêm vào đó…
"Như tôi đã nói, còn có một bên thứ ba không thể dự đoán được trên Manhattan 000. Các người hẳn đã biết điều đó sau khi họ dùng súng bắn tỉa và đạn xuyên cháy để xua lũ Bullmites đuổi theo các người. Chúng tôi không có cách nào để quản lý các rủi ro trên lộ trình cả."
Phần 10
Đó là một cảm giác thật kỳ lạ.
"Nn…"
Oh Hô Hô khẽ nghiêng đầu, những lọn tóc xoăn lượn sóng tuyệt đẹp đung đưa khi cô cởi bỏ lớp áo bên trong chiếc xe màu đen. Cô đang trút bỏ bộ đồ thường ngày dùng để dạo phố để thay vào bộ đồ bó sát chuyên dụng dành cho việc điều khiển Object, nhưng có vô số ánh mắt đang hướng về phía cô, chúng chỉ cách nhau một tấm kính duy nhất.
Nói là vậy, nhưng đó là kính một chiều. Dù cô có thể nhìn thấy họ, họ lại chẳng thể thấy được cô. Cô biết rõ điều đó, nhưng vẫn cảm thấy những ánh nhìn không tồn tại ấy như đang châm chích vào làn da mềm mại khi cô để lộ cơ thể mình.
Họ không thực sự nhìn thấy mình, đúng không?
Họ không phải đang giả vờ không thấy trong khi thực chất là có, đúng chứ?
"Đây chính là một mô hình thu nhỏ của sự vận động đó."
Thông tin chỉ truyền đi một chiều. Kẻ mạnh nắm giữ thông tin của kẻ yếu, nhưng kẻ yếu thậm chí không dám tưởng tượng rằng kẻ mạnh đang rình rập mình. Đó chính là bản chất của Liên Minh Thông Tin. Trong trường hợp này, là Oh Hô Hô đang quan sát nhóm người qua lớp kính khói, hay nhóm người kia đang giả vờ như vậy trong khi thực tế là họ đang nhìn cô? Chỉ có một cấp quyền hạn cao hơn, kẻ có thể quan sát chuyện này từ một góc độ bao quát hơn, mới có thể đưa ra phán xét đó. Và kẻ quyền hạn đó lại bị giám sát bởi một kẻ cao hơn nữa. Nó cứ tiếp diễn mãi như thế.
Thật là vô lý hết sức.
Thông thường, chỉ cần biết đó là kính một chiều thì vấn đề đã được giải quyết. Cô gái mảnh khảnh thở dài, cô cởi bỏ bộ đồ lót trẻ con đến ngạc nhiên (thứ chắc chắn sẽ khiến người hâm mộ sững sờ nếu nhìn thấy) rồi mặc vào bộ đồ chuyên dụng được thiết kế riêng cho mình. Một số Elite có mặc đồ lót bên trong, số khác thì không, nhưng Oh Hô Hô chọn mặc bộ đồ đặc biệt trực tiếp lên cơ thể trần. Quyết định này thường tùy thuộc vào vai trò của bộ đồ và cách nhìn nhận của từng Elite. Oh Hô Hô coi nó như một bộ đồ bơi hơn là đồ mặc ngoài hay đồ lót, nên cô cảm thấy thật kỳ quặc nếu mặc thêm gì đó bên dưới.
"Xong rồi đây."
Sau khi kéo khóa lên đến tận cổ, cô gái đã hoàn tất việc mặc bộ đồ chuyên dụng. Tuy nhiên, mọi đường nét trên cơ thể của Oh Hô Hô đều lộ rõ mồn một đến từng dẻ xương sườn.
Juliet và Capulet.
Hai hệ thống điều khiển tương thích với nhau nhờ vào lịch sử phát triển chung.
(Thật khó chịu khi Gatling 033 chẳng nhận được chút sự chú ý nào, nhưng mình có thể chấp nhận điều đó. Không ai hợp với nhiệm vụ này hơn mình cả.)
Nếu Vương Quốc Chính Thống có liên quan đến chuyện này, liệu cậu con trai đó có xuất hiện không?
Số lượng người ở đây không nhiều, chỉ vài chục người. Cô không chắc chắn chính xác những ai đang có mặt. Và cô không thể phủ nhận rằng mình thực sự hy vọng cậu ta là một trong số họ.
"Oh hô hô. Hôm nay mình chính là ngôi sao. Mình là nữ chính dưới ánh đèn sân khấu!"
Phần 11
"Nói cho tôi biết nếu cô thấy mệt nhé. Tôi đã được giải phóng khỏi trọng lực của trái đất rồi, nên tôi không nhận ra khi nào chúng ta đi bộ quá nhiều đâu. 636. Chính vì những lúc như thế này mà tôi đã mở rộng số lượng taxi không người lái và dọn dẹp hệ thống tàu điện ngầm của New York sạch sẽ hơn một chút."
"…Cô định mang cái phao đó lên taxi hay tàu hỏa à?"
"Đó… có lẽ là một ý tưởng hay. 984. Tài xế hoặc nhân viên nhà ga giúp tôi vào đó sẽ nhìn chằm chằm khi các ngón chân tôi ngọ nguậy. Liệu điều đó có làm phá vỡ bùa chú đang khống chế họ không? Họ có thể nhận ra chuyện này không bình thường. Hê hê hê hê hê."
Đó là một sai lầm. Một câu nói hớ hênh đã làm lộ ra sự biến thái vốn thường bị che đậy bởi vẻ điềm tĩnh của cô gái. Thật đáng sợ khi cô ta cũng là một Elite.
Trong khi những con quái vật thuộc Series Martini tên là Wraith và Melly đang thảo luận, họ tiến vào Central Park.
Manhattan vốn dĩ được bao quanh bởi những tòa nhà chọc trời cao chót vót, nhưng một khu vực hình chữ nhật đã được cắt ra khỏi thành phố để dành cho một công viên xanh khổng lồ dài gần 4km.
Ngoại trừ việc dấu tích của công viên đó giờ chẳng còn lại gì.
Một khe nứt đã mở ra ở giữa mặt đất, và sau đó công viên mở toang lên trên như những cánh cửa đôi. Một tòa tháp khổng lồ nằm chéo đâm ra từ cái hố hình chữ nhật khổng lồ đó. Hai nòng súng với kích thước khác nhau được xếp chồng lên nhau như một khẩu súng trường tấn công có gắn súng phóng lựu bên dưới.
Cô gái mặc quân phục đen nghiêm nghị nheo mắt lại.
"Pháo phóng lò phản ứng bằng điện từ."
"Thật sự rất dễ gây chú ý, phải không? 439. Manhattan 000 thực chất có 44 hệ thống pháo chính khác nhau, nhưng mọi người chỉ tập trung vào hệ thống này. Cứ như thể họ chẳng thèm tưởng tượng xem có gì đang ẩn giấu đằng sau luồng sáng rực rỡ đó vậy."
Ý tưởng Object này chỉ là một kẻ có một ngón nghề duy nhất có lẽ đã làm thu hẹp tầm nhìn của mọi người.
Với hệ thống trò chơi của mình được liên kết trực tiếp với Manhattan 000, Melly điều khiển chiếc phao lớn mà mông cô ta đang lún sâu vào để di chuyển dọc theo Central Park và cái hốc khổng lồ bên trong. Uptown, Upper East Side, Madison Avenue. Khu vực này có mật độ camera an ninh hình hoa dày đặc, và mọi chiếc túi xách hay quần áo trẻ em được bán ở đó đều đắt đỏ như một tác phẩm nghệ thuật.
Cô gái da nâu hẳn đã bị kích thích bởi bầu không khí xa hoa này, vì cô ta tuyệt vọng mím môi và run rẩy bên trong bộ áo choàng phẫu thuật hai mảnh làm bằng giấy màu đỏ thẫm. Với việc Central Park dựng đứng lên cùng những dãy nhà hai bên, không hề có ánh nắng mặt trời. Có một cái ao và một bảo tàng bám vào mặt của ‘bức tường’ đó, nên nó trông giống như một cuộc triển lãm nghệ thuật ngoài trời siêu thực.
Có thể cô ta muốn nghịch thứ gì đó hoặc chỉ thích cảm giác khi cầm nó trên tay, Melly xoa ngón tay cái vào các cần gạt analog ở hai bên hệ thống trò chơi.
"Đúng rồi, Wraith. Vì cô đã đi khắp thế giới, nên tôi muốn hỏi cô một điều. 948. Cô có biết nhà báo nào tên là Royce không?"
"Ông ta thì sao?"
"095. Tôi đã xử lý ông ta rồi."
"…Bây giờ cô tấn công cả báo chí sao? Đó là hình thức thấp kém nhất của chiến tranh thông tin đấy."
"Báo chí…! Đúng, đúng, cái danh xưng đó nghe mới tuyệt làm sao. 707. Nó có một âm thanh nguy hiểm đầy tính trang trọng, rất khác so với việc để lộ bí mật trên mạng internet. Ê hê hê hê hê."
Cô ta hẳn là đang giao phó các phép tính cho Object phi thường này, vì chiếc phao nhảy lên nhẹ nhàng cùng với cô gái mặc áo choàng phẫu thuật bằng giấy bên trong. Wraith quan sát đối phương với ánh mắt lạnh lùng.
Dù mạng lưới AI với phần cứng có thể nằm ở bất cứ đâu vẫn đang vận hành trơn tru, điều đó cũng chẳng còn ý nghĩa gì nếu người quan sát nó đã bị hỏng hóc.
Wraith nhớ lại phương pháp phá hủy dòng Martini mà Piranirie từng đề cập. Melly là một người quen cũ, nhưng Wraith vẫn cảm thấy một áp lực rợn người từ sự tồn tại của Kịch bản Ragnarok, thứ đã đẩy Piranirie vào sự điên cuồng của việc tự phủ quyết chủ động. Nếu được hỏi liệu có thể đặt trọn niềm tin vào cô gái này không, Wraith hẳn sẽ rất khó để gật đầu.
Suy cho cùng, cô còn chẳng thể tin nổi chính mình.
"Dù sao thì, tôi cũng không cố ý làm vậy. Ông ta chỉ xui xẻo nằm ngay đúng đường rãnh khi Central Park mở ra thôi. 779. Nói thẳng ra là ông ta đã rơi xuống khu vực mật... kho chứa pháo chính. Ông ta rơi trúng một lối catwalk, nên cũng không phải là cú rơi quá sâu."
"…"
Nhìn thấy vẻ mặt lưỡng lự khó tả của Wraith, Melly khẽ thở dài trong bộ đồ phẫu thuật bằng giấy màu đỏ thẫm. Như thể muốn nói rằng cô ta cũng cảm thấy y hệt như vậy. Sau khi hà hơi nóng lên màn hình trò chơi, cô ta nhẹ nhàng lau nó vào lớp giấy bóng dầu che trước ngực và cho Wraith xem màn hình của hệ thống, thứ trông như một phiên bản tiến hóa của máy tính bảng.
"Đây là người đàn ông râu ria đang được nhắc tới. 153. Thành thật mà nói, ông ta không phải gu của tôi. Mặc dù việc bị một người không phải gu tiết lộ bí mật cũng có thể là một tình huống khá hay ho đấy…"
"Cứ tiếp tục thế này đi rồi tôi sẽ thực sự ghét cô đấy."
Màn hình hiển thị một tệp video.
Một người đàn ông trung niên bình thường đang lo lắng nhìn quanh. Ông ta trông giống kiểu người quan tâm đến gia đình mình đến mức quên cả chăm lo cho cuộc sống riêng. Có lẽ ông ta đã làm việc chăm chỉ, đóng thuế đầy đủ, dùng hết tiền thưởng và kỳ nghỉ phép cho những ngày lễ do cấp trên sắp xếp, rồi lại bị kẹt xe như bao người khác.
"Làm ơn cho tôi liên lạc với gia đình. Tôi xin các người. Tôi là một nhà báo, nên tôi hiểu phần nào các quy tắc của các người hoạt động ra sao. Tôi sẽ giữ kín bí mật. Tôi sẽ không nói với ai về chuyện này cả. Các người có thể giám sát mọi cử động của tôi nếu muốn. Chỉ cần để tôi báo cho con bé biết rằng tôi vẫn an toàn. Chuyện này không giống như những tay nhà báo mạng chuyên săn lùng các truyền thuyết bị Tổ Chức Tín Ngưỡng cấm đoán đâu. Không cần thiết phải làm thế này ở đây. Làm ơn, việc gặp nhau ở Central Park là ý muốn của con bé. Nếu tôi vẫn mất tích, con bé sẽ tự trách mình mất. Vì tôi hoàn toàn bình an vô sự, chẳng có lý do gì để con bé phải tự hành hạ mình như vậy, đúng không? Chỉ cần cho tôi thực hiện nghĩa vụ của một người cha thôi."
Tất nhiên, những thiên tài của Liên Minh Thông Tin không phải là những kẻ ngu ngốc để đánh giá ai đó chỉ dựa trên vẻ bề ngoài. Dữ liệu chi tiết về nhịp thở, mạch đập, sự đổ mồ hôi, chuyển động mắt và cơ mặt đều được cung cấp kèm theo đoạn phim.
Sau khi đọc dữ liệu, Wraith chỉ có thể đáp lại bằng một cái nhìn lặng lẽ.
"…Chà, chuyện này phiền phức đây. Ông ta chẳng qua chỉ là một người tốt. Ngay cả trong tình huống căng thẳng này, 220 cho chỉ số huyết áp tâm thu vẫn là quá cao. Tôi đang lo lắng về lượng cholesterol xấu của ông ta đấy."
Họ cũng đã kiểm tra lịch sử học vấn, công việc, dữ liệu tài khoản ngân hàng, lịch sử tìm kiếm, lịch sử mua hàng trực tuyến và cả những phát ngôn trên mạng xã hội hay các diễn đàn của ông ta, nhưng tất cả đều sạch sẽ. Trên thực tế, nó sạch đến mức họ tự hỏi liệu đây có phải là một tài khoản phụ để sống một cuộc đời song song hay không.
"Đây là vận xui cho tất cả những người liên quan. Nếu ông ta là một con sói đội lốt cừu và tôi có lấy một lý do để bỏ mặc ông ta, tôi đã bắt giữ hoặc bắn bỏ rồi, nhưng tôi buộc phải cứu một người lương thiện như vậy. 600. Tôi sẽ thả ông ta ra và đưa đến một trong những khu trú ẩn. Dù sao thì quân đội tồn tại là để bảo vệ người dân mà."
Cô gái da nâu thở dài thườn thượt khi giải thích điều đó.
…Thoạt nhìn, cô ta có vẻ là một người bình thường và biết điều (nếu bạn lờ đi một vài sở thích quái đản), nhưng cô ta chính là Martini phụ trách việc phòng thủ New York cũng như là Elite. Điều đó có nghĩa cô ta chính là thủ phạm đã khai hỏa pháo phản ứng điện từ vào hạm đội bảo trì của chính Liên Minh Thông Tin. Ngoài ra còn có Kịch bản Ragnarok. Sự tự phủ quyết chủ động có thể đang điều khiển cô ta lao thẳng ra khỏi những lựa chọn an toàn với tốc độ tối đa. Đưa ra một quyết định vội vàng lúc này sẽ vô cùng nguy hiểm.
Cảm giác bất an bao trùm lấy cuộc đối thoại khi những mắt xích của sự hỗn loạn bắt đầu khớp lại với nhau.
Trong cuộc chiến chống lại Piranirie, người ta đã phát hiện ra rằng Capulet không thể ‘nhìn thấy’ New York vì cư dân ở đây căm ghét các camera giám sát và việc bị nghe lén email. Bản thân AI thì thuần khiết, nhưng nếu Series Martini, những kẻ có nhiệm vụ kiểm chứng nó đã phát điên, thì nỗi sợ rằng Capulet sẽ mất đi sự chính xác là hoàn toàn có cơ sở.
Wraith lặng lẽ quan sát cô gái một cách lý tính, cô che giấu sự tính toán của mình đằng sau một nụ cười hờ hững.
"Việc trì hoãn quyết định đối với một người dân bình thường thế này thì có vấn đề gì sao?"
"Có vẻ ông ta sẽ chết vì viêm loét dạ dày hay vi khuẩn HP trước cả khi tôi kịp ra quyết định mất. Nhưng nếu cô không biết ông ta, tôi đoán chúng ta sẽ phải dựa vào người thân mà ngài Royce đó cứ nhắc mãi thôi. 657."
"Con gái ông ta sao? Cô bé đang ở Manhattan à?"
"100. Đúng vậy, may mắn cho ông ta là thế. Và điều này có thể sẽ làm cô ngạc nhiên đấy. Được chứ? Nói theo cách của Quốc Đảo, chuyện này giống như kiểu diều hâu đẻ ra phượng hoàng vậy."
"?"
"Cô bé chính là Elite của Gatling 033 thế hệ 2. 710."
"…Của dự án Juliet sao?"
Giọng của Wraith trầm xuống hẳn.
Melly gật đầu và nheo mắt lại, cơ thể vẫn lún sâu bên trong chiếc vòng lớn.
"Thứ có chung lịch sử phát triển với Capulet. Họ đã làm việc trên một mạng lưới AI từ một góc độ khác hoàn toàn với Series Martini của chúng ta. Người đàn ông này là chắc chắn một người tốt, và ông ta lại có kết nối với một VIP. Tôi không có lý do gì để tiếp tục giữ ông ta trong diện bảo vệ nữa. 890. Ngay cả khi đây chỉ là một tai nạn đáng tiếc, nó cũng sẽ gây ra rất nhiều rắc rối đấy."
Phần 12
"Ohh…"