Tập 13: Thịt Viên Sốt Đậm Đà và Nghề Nhà Thám Hiểm!

Chương 3-2

2025-08-29

1

"Tôi thực sự không biết phải xin lỗi thế nào cho đủ vì rắc rối mà bọn tôi đã gây ra cho cậu, Mukohda" Ngài Ugohl cúi đầu nói đầy áy náy. Đôi mắt thâm quầng của ông ấy cho thấy dạo này ông đã trải qua không ít chuyện.

[Đừng xin lỗi mà, ngài Ugohl] tôi nói. [Ngài Elrand mới là kẻ sai hoàn toàn trong chuyện này! Đây đâu phải lỗi của ông. Thực ra, nếu không có ông giúp đỡ, tôi cũng chẳng biết phải xoay xở thế nào nữa... Tôi chắc rằng ông cũng đang rất bận rộn với công việc ở Dolan, vậy mà còn phải lặn lội đến tận đây vì chuyện này, tôi thực sự rất áy náy.]

"Ngài không có chút trách nhiệm nào trong chuyện này chính là ngài, Mukohda. Nếu có ai cần phải cảm thấy có lỗi thì đó chỉ có thể là tên hội trưởng đần độn kia, không ai khác" Ngài Ugohl nói, ánh mắt rực lửa giận dữ. "Vậy, ông ta đâu rồi?"

[À thì] tôi bắt đầu, rồi kể tóm tắt cho ngài Ugohl nghe mọi chuyện đã diễn ra trong thời gian ông ấy đi đường. Càng nghe, gân trên trán ông ấy càng giật mạnh hơn.

"Ôi, cái tên biến thái chết tiệt đó..."

Ờm, ngài Ugohl? Nhìn ông như sắp vỡ mạch máu đến nơi rồi đó, ông bạn già!

[Vậy đấy. Vì không thể để ông ta ở lại nhà tôi, nên tôi đành nhờ nhóm cựu nhà thám hiểm cho ông ta ở tạm nhà họ.]

"Thêm một lần nữa, tôi xin lỗi vì những rắc rối mà tên hội trưởng ngốc nghếch của ta đã gây ra cho ngài" Ngài Ugohl nói. "Tôi sẽ đưa ông ta đi ngay lập tức, vậy nên chỉ cần dẫn tôi đến nhà đó là được."

[À, thật ra ông cứ ở đây cũng được] tôi nói. [Thành thật mà nói, tôi để ông ta ở đó là để họ trông chừng ổng, nhưng dù sao ông ta cũng từng là một nhà thám hiểm hạng S, nên việc trốn khỏi sự giám sát của họ không phải là quá khó. Lúc nào ổng cũng mò về đây sau khi trốn đi, và tôi chắc chắn chỉ là vấn đề thời gian trước khi ông ta xuất hiện lần nữa thôi.]

N-Ngay lúc đó, tôi nhận được một tin nhắn thần giao cách cảm từ Dora-chan.

[Này! Ông ta lại mò đến nữa rồi. Ta vừa thấy hắn đang dán mặt vào cửa sổ như mọi khi. Ta thực sự phát ngán với cái bản mặt đó rồi, ngươi không tưởng tượng được đâu,] giọng Dora-chan đầy bực bội.

[Tên elf đó nên học cách kiềm chế bản thân đi. Ta đã cạn sạch kiên nhẫn với tên đó từ lâu rồi,] Gon thêm vào, giọng không kém phần khó chịu.

[Ồ, xem ra mọi chuyện đúng như dự đoán nhỉ. Có vẻ ông ta đang ở ngay đây, ngài Ugohl. Theo Dora-chan báo lại thì ông ta đang nhìn trộm qua cửa sổ phòng khách đấy,] tôi nói, liếc mắt về phía cửa sổ bên phải của phòng khách.

"Không lời nào có thể diễn tả được nỗi nhục nhã tôi đang cảm thấy vì tên đó. Tôi sẽ lập tức tóm hắn lại" Ngài Ugohl nói, giọng ông ta tràn đầy cơn thịnh nộ chính đáng.

[Ư-Ừm, ông chắc chứ?] tôi hỏi. [Ý tôi là... dù gì thì ổng cũng từng là nhà thám hiểm hạng S mà, đúng không?] Theo như tôi biết, ngài Ugohl đã kết thúc sự nghiệp thám hiểm khi vẫn còn ở hạng B. Nếu xét về sức mạnh chiến đấu thuần túy, tôi phải thừa nhận rằng ngài Elrand hoàn toàn vượt trội hơn hẳn ông ấy.

"Heh heh heh, không cần lo đâu. Ông ta có thể là một tên vô dụng phiền phức, nhưng tôi hơn ai hết hiểu rõ rằng ổng từng là một nhà thám hiểm hạng S. Tôi đâu có ngu mà lao vào một mình chứ," Ngài Ugohl nói, rồi ra hiệu về phía phòng khách.

Khoan, đó là tín hiệu gì vậy?

Ngay sau đó, một tiếng thét vang lên.

"Hả?! Mấy người làm gì ở đây?!" Giọng của ngài Elrand đột nhiên vang lên từ ngoài sân. "Gì—ê này, không, dừng lại—ái! Các người đang làm cái quái gì vậy?! Thả ta ra ngay! Các người có biết ta là ai không?!"

Rồi những âm thanh ồn ào của cuộc vật lộn bắt đầu vọng tới.

"Nhiệm vụ là nhiệm vụ! Đừng trách bọn tôi nhé!" Một giọng nam trầm vang lên giữa những tiếng huyên náo.

Nhiệm vụ? Khoan đã, chuyện quái gì đang xảy ra ngoài đó vậy?! Tôi hoàn toàn ngơ ngác trước tình huống này, nhưng chẳng mấy chốc, một nhóm bốn người đàn ông bước vào qua cửa. Họ trông như những nhà thám hiểm kỳ cựu, đều ở độ tuổi khoảng giữa đến cuối ba mươi. Trong số đó, có hai người—một con người và một thú nhân, cả hai đều cơ bắp cuồn cuộn—đang kéo lê ngài Elrand phía sau, ông ta bị trói chặt trong một cái kén xích vừa mới tinh.

"Nhiệm vụ hoàn thành," người đứng đầu nhóm nói. Anh ta đeo hai thanh kiếm bên hông, và một vết sẹo kéo dài từ má xuống cằm khiến anh ta trông vừa phong trần vừa cứng rắn.

Đám nhà thám hiểm thản nhiên quẳng ngài Elrand xuống sàn trước mặt chúng tôi.

"Mmmnghphhh!" tên elf rít lên đầy phẫn nộ. Nhìn kỹ lại, tôi thấy ông ta đã bị trói và bịt miệng.

"Ối chà, xin lỗi nha, Hội trưởng," một trong hai gã vạm vỡ đang khiêng ông ta lên tiếng, nhưng giọng điệu thì chẳng có vẻ gì là thực sự hối lỗi.

"Ông ta cứ la hét ầm ĩ mãi, nên bọn tôi nhét giẻ vào miệng cho ổng im đi," người còn lại giải thích với ngài Ugohl, nghe cũng chẳng chút áy náy nào.

"Không sao cả," Ngài Ugohl nói. "Xét đến những gì tên đần này đã gây ra cho chúng ta, ông ta không có quyền than phiền gì về việc bị đối xử hơi thô bạo một chút đâu. Đúng chứ?"

Nói rồi, ngài Ugohl lạnh lùng đặt chân lên ngực ngài Elrand, ngay giữa những sợi xích quấn chặt lấy ông ta.

Ôi trời. Nhìn ông ấy cứ như thể đang ôm một mối thù sâu đậm vậy. Đúng là trông đáng sợ thật.

"MMMMMMPH!" Ngài Elrand giãy giụa rên rỉ.

"Câm miệng!" Ngài Ugohl quát, đồng thời xoáy gót giày xuống bụng ngài Elrand.

Tuyệt. Ngài Ugohl thực sự muốn ăn thua đủ rồi đây. Nhưng mà... mình cũng đồng cảm với ông ấy, nói thật.

25f86f90-77a9-4865-abe9-f5fa19f040c7.jpg

"Oh, đúng rồi," Ngài Ugohl tiếp tục. "Cho phép tôi giới thiệu với ngài, ngài Mukohda. Đây là các thành viên của đội thám hiểm hạng S, Abyss Watchers. Họ đã tốt bụng hợp tác với kế hoạch của tôi để lôi cái xác vô dụng của hội trưởng hội về đúng chỗ của ổng."

[Ờ, ừm, rất vui được gặp mọi người,] tôi nói, gật đầu một cách lúng túng về phía nhóm nhà thám hiểm.

"Tôi thực sự may mắn khi tất cả các cậu đều có mặt trên mặt đất vào thời điểm này," Ngài Ugohl nói tiếp. "Tên ngu ngốc cầm đầu hội có thể não đặc như gạch, nhưng khi nghiêm túc, ông ta vẫn là một chiến binh cực kỳ đáng gờm. Tôi sẽ không thể thực hiện kế hoạch này nếu không có một đội có thể đấu ngang sức với ông ta. Theo tôi thấy, tất cả là nhờ bốn người các cậu mà chúng ta có thể bắt ông ta mà không gặp vấn đề gì."

"Được cảm ơn cũng vui đấy, dù việc này không thực sự phải chuyên môn của bọn tôi," một nhà thám hiểm trong nhóm lên tiếng. Anh ta mặc một bộ trang phục giống như của giáo sĩ, với một cây chùy đeo bên hông. Giữa trang phục và dáng vẻ lịch thiệp, hòa nhã của anh ta, tôi đoán chắc anh ta là một người chữa trị nào đó. Những thành viên còn lại trong đội cũng gật đầu đồng tình với lời anh ta nói.

Họ tiếp tục giải thích rằng nhóm Abyss Watchers là một đội thám hiểm chuyên về chinh phục hầm ngục. Trong hai năm qua, họ chủ yếu hoạt động quanh Dolan và hầm ngục của nó.

"Cuối cùng thì các cậu vẫn đi trước bọn tôi một bước, nhưng bọn tôi cũng đã xuống khá sâu trước khi các cậu vào hầm ngục" gã thú nhân trông có vẻ cứng cỏi nói với giọng nửa đùa nửa thật.

[À, thì...,] tôi lúng túng lầm bầm. Xét đến việc tôi có một con Fenrir huyền thoại trong đội, chưa kể đến một con rồng pixie và một con slime siêu cấp, tôi không thể nào nhận công trạng cho việc chinh phục hầm ngục được.

"Không vấn đề gì đâu. Đôi khi chỉ đành chấp nhận rằng có người giỏi hơn mình thôi," gã nhân tộc vạm vỡ vỗ vai thú nhân kia và nói.

"Nói mới nhớ, ngài Fel và những người khác đâu rồi?" Ngài Ugohl hỏi. "Theo tôi biết, họ cũng bị ảnh hưởng bởi vụ rắc rối này. Đặc biệt là rồng cổ đại—tân linh thú của ngài, Mukohda. Tôi thực sự cảm thấy có lỗi với ngài ấy."

Ngài Ugohl đã gặp Fel và những người khác khi ở Dolan, nên tôi cũng thấy hợp lý khi ông ấy để tâm đến họ. Đương nhiên, ông ấy biết rằng Fel có thể nói chuyện và hiểu được tiếng người. Bốn thành viên của Abyss Watchers dường như cũng rất quan tâm đến việc gặp Fel và rồng cổ đại đang được đồn đại.

[Họ đang ở trong phòng khách, nhưng mà...,] tôi ngập ngừng, liếc nhìn ngài Elrand—ông ta vẫn đang quằn quại trên sàn và rên rỉ loạn xạ.

"Hmph. Im miệng đi, đồ hội trưởng ngốc nghếch" Ngài Ugohl lạnh lùng nói, rồi đè mạnh lên ngực ngài Elrand. "Ông ta đã nằm trong tầm kiểm soát, đừng lo" ông ấy quay lại nói với tôi. "Tôi có thể khẳng định chắc chắn rằng ông ta sẽ không phá được xiềng xích này trong thời gian ngắn đâu."

Ngài Ugohl giải thích đầy tự tin rằng sợi xích trói ngài Elrand là một món hàng đặc chế theo yêu cầu của một quý tộc nào đó. Chúng được rèn bằng kỹ thuật và vật liệu đặc biệt (tất nhiên, tất cả đều do quý tộc kia chi trả), và có độ bền thuộc hàng cao nhất có thể. Sau khi chế tạo xong, quý tộc kia lại đổi ý và từ chối nhận chúng, thế là cuối cùng, hội chỉ đành giữ lại. May mắn thay, chúng đủ bền để dù ngài Elrand có mạnh đến đâu cũng không thể phá vỡ và trốn thoát.

"Có nghe thấy không?" Ngài Ugohl nói với ngài Elrand. "Sợi xích trói ông là thứ đã nằm phủ bụi trong kho suốt bao năm đấy! Cuối cùng thì nó cũng có tác dụng rồi nhỉ? Ngay cả ông cũng không phá nổi đâu, nên cứ ngồi yên mà ngoan ngoãn đi."

Đến lúc này, ngài Elrand cuối cùng cũng có vẻ cam chịu số phận và ngừng giãy giụa.

Hừm. Nếu vậy thì chắc gọi mọi người vào cũng không sao đâu nhỉ. Tôi nói qua thần giao cách cảm, triệu tập linh thú của mình đến lối vào.

[Ha ha! Đáng đời lắm, đồ thua cuộc!] Dora-chan reo lên đầy khoái chí ngay khi thấy ngài Elrand bị trói chặt dưới sàn.

[Tên đó hoàn toàn xứng đáng với sự trói buộc này, chuyện đó khỏi cần bàn cãi,] Gon đồng tình. Bình thường thì tôi sẽ trách hai người đó vì thái độ bất lịch sự, nhưng lần này thì tôi cũng chẳng có ý kiến gì khác.

[Vậy là cuối cùng chúng ta cũng có thể đi săn trở lại,] Fel nói thêm.

[Yay! Được ra ngoài chơi rồi!] Sui hí hửng kêu lên.

"Thật vinh hạnh khi lại được gặp ngài, Fel" Ngài Ugohl nói. "Tôi gửi lời xin lỗi chân thành đến ngài và những linh thú vì những phiền phức mà tên ngốc này đã gây ra. Tôi đảm bảo sẽ đưa ông ta rời khỏi nơi này ngay lập tức."

[Vậy cũng tốt,] Gon nói, [nhưng ta mong rằng ngươi cũng giữ tên đó tránh xa bọn ta luôn. Ta không muốn phải đối phó với tên đó thêm lần nào nữa, nên ta hy vọng ngươi đã có kế hoạch để ngăn tên elf đó trốn thoát?] Lão ấy nhìn ngài Ugohl bằng ánh mắt đầy nghi hoặc.

[Ồ, phải rồi!] tôi nói. [Ngài Ugohl, đây là linh thú mới nhất của tôi, Gon—rồng cổ đại.]

"Rất hân hạnh, và sự lo lắng của ngài hoàn toàn hợp lý," Ngài Ugohl đáp. "Tuy nhiên, không cần phải lo đâu. Nghe đây, đồ hội trưởng ngốc! Chuyện này rất quan trọng đấy!"

Nói rồi, ông ấy giáng thêm một cú giẫm mạnh lên người ngài Elrand.

"Mmgphgh!" Ngài Elrand rên rỉ.

"Có vẻ như cấp trên ở Hội Thám Hiểm tại kinh đô không hề hài lòng với chuyện này," Ngài Ugohl nói. "Nói ngắn gọn, họ vô cùng phẫn nộ khi có kẻ dám bỏ bê chức trách sau khi đã nhận được bao nhiêu phúc lợi và đãi ngộ từ họ. Họ gọi ông là kẻ lười biếng, kẻ trộm lương, và một số từ ngữ khác mà tôi không tiện nhắc đến trong một cuộc trò chuyện lịch sự. Tóm lại, họ đang giận lắm, và chắc chắn sẽ không để vụ này trôi qua mà không có hình phạt. Lương của ông sẽ bị cắt giảm trong vòng một năm, và ông sẽ bị giám sát liên tục cho đến khi cấp trên cảm thấy ngươi đã chịu đủ trừng phạt."

O-Ồ, giám sát liên tục à? Xem ra trò lố của ngài Elrand cuối cùng cũng khiến ông ta gặp rắc rối thực sự rồi.

"À, nhân tiện, người giám sát ông chính là một người mà ông đã quen đấy," Ngài Ugohl tiếp tục. "Cũng là một elf, quý bà Moira."

"MMMMMMPHGHHH!!!"

Ngài Elrand hét lên một tiếng rên rỉ chói tai nhất từ trước đến nay, rồi bắt đầu giãy giụa điên cuồng hơn bao giờ hết. Tôi tò mò hỏi ngài Ugohl về chuyện này, và ông ấy giải thích rằng mặc dù Moira cũng là một elf như ngài Elrand, nhưng tính cách của bà ta lại hoàn toàn đối lập với ông ta. Nói thẳng ra, hai người họ là một cặp trời sinh không thể nào hợp nhau hơn—theo hướng tệ nhất có thể.

Quý bà Moira từng là một nhân vật quan trọng trong Hội Thám Hiểm tại kinh đô, và có đủ năng lực để đạt đến một vị trí danh giá như thế. Không giống ngài Elrand, bà ấy là kiểu người luôn làm việc một cách nghiêm túc và tỉ mỉ đến từng chi tiết, đồng thời chẳng ngại chỉ trích những hành vi mà bà ấy cho là không phù hợp. Và dĩ nhiên, điều đó có nghĩa là mỗi khi ngài Elrand—kẻ lười biếng có hạng—bị bà ấy chú ý đến, ông ta liền trở thành mục tiêu của những lời chỉ trích không ngớt.

Và giờ ông ta sẽ bị một người như vậy giám sát ngày qua ngày, có thể là trong nhiều năm liền sao...? Tôi thành thật chia buồn, ngài Elrand. Ngươi hoàn toàn xứng đáng với hậu quả của mình.

 điều này, nhưng vẫn thật đáng thương làm sao.

[Ồ, vậy thì tôi cũng nhẹ nhõm rồi] tôi nói.

"Tôi đoán ngài sẽ nghĩ như vậy" Ngài Ugohl đáp. "Và, chỉ là giả thuyết thôi nhé, nhưng nếu bằng cách nào đó ngài Elrand có thể trốn thoát khỏi sự giám sát của quý bà Moira, chúng ta đã chuẩn bị sẵn sàng để dán lệnh truy nã ông ta trên toàn vương quốc. Ông ta sẽ không bao giờ có cơ hội đến gặp ngài đâu, vì cả đất nước sẽ truy đuổi ông ta đến cùng! Đây cũng là cách để thể hiện sự phẫn nộ của Hội Thám Hiểm trước vụ việc này."

Lệnh truy nã trên toàn vương quốc? Ờ thì, nếu hắn vẫn có thể tìm cách đến chỗ chúng tôi trong hoàn cảnh đó, thì đó sẽ là một vấn đề cực kỳ nghiêm trọng đấy! Tôi có cảm giác rằng cả ngài Elrand lẫn những kẻ săn tiền thưởng tìm ông ta đều sẽ lùng sục khắp nơi để tìm chúng tôi nếu chuyện đó xảy ra.

[Này, ngài Elrand? Tôi nghĩ tốt nhất là ông nên chấp nhận số phận và đừng gây thêm rắc rối nữa] tôi nói.

Ngay lập tức, ngài Elrand bật khóc nức nở.

[T-Tôi không có ý nói là chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại nhau hay gì đâu!] Tôi vội chữa cháy, khiến biểu cảm của ông ta đổi ngược 180 độ, đôi mắt long lanh đầy hy vọng.

[Không phải ngay lập tức, tất nhiên rồi! Nhưng tôi chắc rằng một ngày nào đó chúng tôi sẽ quay lại Dolan, và chúng ta sẽ gặp lại khi đó. Có lẽ vậy.] Tôi sẽ giữ im lặng về việc tôi không có ý định quay lại thị trấn đó trong tương lai gần.

Trong khi tôi và ngài Ugohl đang nói chuyện, các thành viên của Abyss Watchers đứng bên cạnh, miệng há hốc khi nhìn Fel và Gon. Tôi sẵn sàng cá một ăn mười rằng họ hoàn toàn bị choáng ngợp trước sự uy nghiêm của hai con linh thú khổng lồ này.

"Ờ thì, chẳng trách sao cậu ta lại vượt mặt chúng ta được với những linh thú thế này bên cạnh," gã thú nhân cơ bắp lẩm bầm. Những người còn lại trong nhóm cũng gật đầu đồng tình.

Thực tế thì, khi chinh phục hầm ngục Dolan, tôi chỉ có Fel, Dora-chan và Sui thôi. Gon chỉ gia nhập nhóm sau đó rất lâu. Tôi giải thích điều đó cho nhóm Abyss Watchers, và họ cười phá lên, dù tôi có thể thấy rằng tiếng cười của họ hơi gượng gạo.

"Đưa hội trưởng ngốc về chịu trách nhiệm là mục tiêu lớn nhất của tôi lần này, nên giờ bọn tôi sẽ lên đường" Ngài Ugohl nói.

"Chắc rồi. Nhưng ông định ở lại Karelina bao lâu nữa?" Tôi hỏi. Dù sao thì ông ấy cũng đã đi một quãng đường dài để giúp chúng tôi, nên tôi muốn mời ông ấy một bữa trước khi ông rời đi.

"Không lâu đâu. Thực tế là bọn tôi sẽ rời đi ngay lập tức" Ngài Ugohl trả lời.

"Hả? Ngay lập tức á?"

"Đúng vậy. Tôi cần đưa tên đầu đất này về bàn làm việc và ép ông ta làm việc ngay khi có thể."

Vậy là họ thậm chí còn không ngủ lại một đêm sao? Khổ thật đấy.

"Vậy thì, xin hãy chờ một chút!" tôi nói, rồi nhanh chóng chạy vào bếp.

Tối hôm qua, khi nấu bữa tối, tôi đã chiên sẵn một ít thịt bò từ hầm ngục, nên giờ tôi có thể dùng chúng để làm một ít sandwich katsu bò cho ngài Ugohl và Abyss Watchers. Tôi cũng mua thêm vài món từ Siêu Thị Online để làm quà tặng cho vợ của ngài Ugohl, Thyrza, cùng với con trai ông ấy, Michael, và con gái ông ấy, Milana. Chồng và cha của họ đã phải xa nhà suốt nhiều tuần vì lời nhờ vả của tôi, nên tôi muốn làm gì đó để bù đắp cho sự vắng mặt của ông ấy.

Chỉ là tôi cảm thấy như vậy mới đúng mà thôi.

[Xin lỗi đã để mọi người chờ,] tôi nói khi quay lại lối vào. [Không có gì quá to tát đâu, nhưng đây. Hãy mang theo để ăn trên đường về nhé.]

"Tôi vô cùng cảm kích" Ngài Ugohl nói. "Món ăn của ngài lúc nào cũng tuyệt hảo, nên tôi chắc chắn đây sẽ là một bữa ăn đáng mong chờ cho tất cả chúng tôi. Ngoại trừ tên hội trưởng ngốc kia, dĩ nhiên. Ông ta sẽ không có phần đâu."

Heh heh heh! Không cần lo, tôi vốn dĩ cũng chẳng làm phần nào cho ông ta ngay từ đầu!

[Và đây, hãy nhận cái này nữa. Nó dành cho vợ và các con của ông. Chắc hẳn họ không vui khi ông rời đi đột ngột như vậy, nên tôi mong là món quà này sẽ bù đắp được phần nào] tôi nói rồi đưa cho ngài Ugohl một lọ kẹo cứng, loại giống như mấy viên kẹo bán trong hộp thiếc ở Nhật Bản. [Đây là một loại kẹo. Tôi nhớ là vợ ông thích đồ ngọt, và tôi nghĩ bọn trẻ cũng sẽ thích chúng! Nhưng nhớ dặn chúng đừng nhai kẹo nhé.]

"Ngài thật tốt bụng, Ngài Mukohda. Gia đình tôi chắc chắn sẽ rất vui" Ngài Ugohl nói khi nhận lấy lọ kẹo và cẩn thận cất vào túi.

"Vậy thì, đã đến lúc chúng ta lên đường."

"Thật sự cảm ơn ông vì đã lặn lội đường xa đến tận đây giúp chúng tôi" tôi nói.

"Đừng khách sáo! Và một lần nữa, tôi thành thật xin lỗi vì tất cả những rắc rối mà tên hội trưởng ngốc của chúng ta đã gây ra cho ngài."

Và thế là ngài Ugohl cùng Abyss Watchers lại tiếp tục lên đường, mang theo ngài Elrand vẫn đang bị trói chặt trong xích.

[Vậy là xong chuyện rồi nhỉ.]

[Đúng vậy. Và bây giờ phiền phức đã được giải quyết, ngày mai chúng ta sẽ đi săn!]

[Ooh, nghe hay đấy! Tên quái đó nhốt chúng ta trong nhà lâu quá, ta cảm giác mình sắp mốc meo đến nơi rồi. Ra ngoài và săn cả núi con mồi thôi!]

[Săn bắn! Sui sẽ pew-pew đủ loại quái vật!]

[Oh? Đi săn sao? Một thú vui tao nhã! Ta cũng sẽ tham gia!]

Sau nhiều tuần bị ngài Elrand "giam lỏng", tất cả linh thú của tôi đều nóng lòng muốn ra ngoài săn mồi.

[Tôi không hứng thú lắm với săn bắn đâu, nhưng mấy người đã kiên nhẫn chịu đựng suốt khoảng thời gian rắc rối vừa rồi, nên… thôi được, tôi sẽ chơi cùng vậy.]

Và thế là, tất cả chúng tôi đều đồng lòng. Ngày mai, sẽ là chuyến đi săn đầu tiên sau một khoảng thời gian dài.

----------------------------

Thông tin ngoài lề 

Hành Trình Ẩm Thực Dã Ngoại Tại Dị Giới Với Kỹ Năng Không Tưởng season 2 của tác giả Ren Eguchi (Phát hành bởi Overlap Novels) đã tung poster

Studio MAPPA đã công khai ngày chiếu là ngày 8 tháng 10 năm nay

Đạo diễn: Kiyoshi Matsuda

Sáng tác: Michiko Yokote

Thiết kế nhân vật: Miyabi

Sản xuất hoạt hình: Kodai kato

Sản xuất: MAPPA.

9f4f7375-5772-4a89-8963-9541e8b07b9e.jpg

dffca411-7835-4875-b39b-1742955b6823.jpg