Epica von Darius và Rudolf von Argus.
Ngay cả những người không am hiểu nội tình Đế quốc cũng hiếm ai không biết đến hai cái tên này. Họ là những người đứng sau vô số chiến công rực rỡ của Quân đội Đế quốc. Với cương vị Tổng tư lệnh Pháp sư đoàn và Kỵ binh đoàn, họ đã có những đóng góp xứng đáng với danh tiếng của mình, là trụ cột không thể thiếu khi nhắc đến sức mạnh quân sự của Đế quốc.
Vậy mà giờ đây...
“Lâu rồi không gặp, thưa Điện hạ Valtrune.”
“Đã lâu không gặp, thưa Bệ hạ.”
Họ đang chuẩn bị rời khỏi quân đội Đế quốc.
▼▼▼
Không khí khi gặp mặt đang rất nặng nề, chủ yếu vì tôi và Ritsiareite đang cực kỳ căng thẳng. Ritsiareite từng thuộc quân đội Đế quốc nên đương nhiên không xa lạ gì với hai người họ. Mặc dù cô ấy thuộc Kỵ long đoàn nên không trực thuộc dưới quyền chỉ huy của họ, nhưng vẻ cứng đờ nơi gò má cho thấy cô vẫn không thể hoàn toàn thả lỏng.
…Còn tôi thì gần như đông cứng. Lý do thì hoàn toàn khác với Ritsiareite. Trong kiếp này, tôi không có nhiều liên hệ với hai người họ, chỉ thoáng thấy mặt và chào hỏi đôi lần. Quan hệ nhạt nhòa đến mức chẳng đáng kể.
Tuy nhiên, tôi biết rõ về hai người này. Cách chiến đấu, tính cách, thậm chí là màu máu...
Bởi vì trong quá khứ, tôi đã giết họ. Giữa thời loạn chiến, tôi đã không chút do dự vung kiếm, xé toạc thân thể họ, để máu thịt văng tung tóe.
Ký ức ấy khiến tôi không thể nào thoải mái nổi. Dĩ nhiên, hai người đang ngồi đối diện không hề hay biết. Ở thế giới này, bi kịch ấy vẫn chưa từng xảy ra. Chuyện đó, chỉ có tôi và Rune-sama biết. Một sự thật tuyệt đối không thể thốt ra.
“Vậy những người đứng bên cạnh Valtrune-sama là… À, Aldia-dono, vị hiệp sĩ chuyên trách của ngài. Còn đây chắc hẳn là Ritsiareite, thiên tài kỵ long binh nhưng bất hạnh.”
Epica thẳng thắn nói vậy. Không có gì để phản bác. Trước ánh mắt như dò xét từng li từng tí, tôi vẫn giữ sắc mặt bình thản.
“Tôi là Aldia Graetz.”
“Tôi là Ritsiareite.”
Sau khi tôi và Ritsiareite xưng tên, Epica và Rudolf khẽ gật đầu đáp lễ.
“Rất vui được gặp hai người.”
“Từ nay mong được chiếu cố.”
Quả nhiên, công chúa Valtrune đã thành công trong việc thu phục họ. Cách cư xử của họ cũng có vẻ dễ chịu hơn.
“Nhưng mà, Điện hạ tập hợp được toàn những người có vẻ mạnh mẽ nhỉ.”
Epica vừa nói vừa cuốn nhẹ lọn tóc quanh ngón tay.
“Cô nghĩ vậy sao?”
“Vâng... mà không chỉ là mạnh. Còn đáng sợ đến mức khiến người ta phải dè chừng.”
“Có lẽ vậy.”
Cuộc đối thoại ngắn ngủi, ẩn chứa hàm ý mơ hồ. Epica đổi tư thế, thả lỏng hơn.
“Thôi, chuyện đó để sau. Dù sao chúng ta cũng sẽ làm việc cùng nhau từ nay, nên còn nhiều thời gian để nói chuyện mà.”
Cô mỉm cười rồi rời đi, thậm chí không quay đầu lại mà chỉ vẫy tay chào.
“Rudolf, phần còn lại nhờ anh nhé.”
“Này!”
“Hôm qua tôi làm việc đến khuya nên hơi thiếu ngủ~”
Thật là một con người khó nắm bắt. Rudolf tỏ vẻ hơi bực bội, nhưng có lẽ đã quen với tình huống này nên chỉ thở dài và lắc đầu.
“Chậc. Cô ta vẫn ích kỷ như thường.”
Khổ thật. Người phải chạy theo những kẻ quá tự do tự tại thường mệt mỏi hơn nhiều so với vẻ bề ngoài. Sau khi Epica rời đi, căn phòng bỗng trở nên yên ắng lạ thường. Mọi căng thẳng cũng bị cô ta cuốn đi hết.
Một lúc sau, Rune-sama lên tiếng.
“Rudolf, anh có thể chia sẻ thông tin với họ.”
“Vâng... được thôi.”
Có thể dễ dàng tưởng tượng Epica và Rudolf rất bận rộn. Có lẽ việc “thiếu ngủ” mà cô ấy nói cũng không phải là nói quá, chỉ là cô ấy không thể hiện ra mà thôi… nhưng suy cho cùng thì chỉ người trong cuộc mới hiểu.
“Thưa Bệ hạ, xin thứ lỗi cho thần nói thẳng... người nên uốn nắn tính cách tùy tiện của cô ấy thì hơn.”
“Anh vất vả rồi.”
“Vâng, còn hơn những gì người khác tưởng tượng.”
“Ừm... ta sẽ cân nhắc.”
Dù vậy, tôi có cảm giác Rune-sama sẽ để vậy thôi. Mong muốn của Rudolf e rằng khó thành hiện thực.
“Vậy, Rudolf. Quay lại chuyện chính, anh và Epica sẽ gia nhập Thiên Vận quân đoàn, và ta đã quyết định sắp xếp vị trí cho hai người.”
Điện hạ Valtrune đưa tay ra phía sau.
“Ritsiareite.”
“Vâng, đây ạ.”
Ritsialeite đưa cho Rune-sama tài liệu liên quan đến phân bổ nhân sự của Thiên Vận quân đoàn.
“... Ra vậy, còn khá nhiều vị trí trống nhỉ.”
“Vâng. Các vị trí cấp cao trong bộ phận quản lý và đào tạo sĩ quan đã có người, nhưng các vị trí đại diện cho các bộ phận chiến đấu như bộ binh, ma pháp và kỵ long thì chưa có ai đảm nhiệm.”
“Hiểu rồi. Ritsiareite, ý kiến của cô?”
“Vâng. Thần nghĩ ngài Rudolf nên làm đại diện cho bộ binh đoàn, còn ngài Epica làm đại diện pháp sư đoàn là phù hợp nhất. Nếu có thể điều thêm người từ quân đội Đế quốc sang thì càng tốt.”
Hai người trao đổi rất nhanh gọn. Trong khi đó, Điện hạ cũng quay sang tôi, “Al này, về kỵ long đoàn, anh nghĩ sao nếu đặt Tổng tư lệnh Kỵ long đoàn Đế quốc làm người đứng đầu?”
Nếu Rudolf và Epica đã trở thành trụ cột của Thiên Vận quân đoàn, thì việc lôi kéo thêm người kia cũng không phải không thể. Nhưng câu trả lời của tôi không có chút do dự.
“Tôi nghĩ là không phù hợp, vì rủi ro khi giữ ông ta bên mình là quá lớn.”
“Vậy à... em hiểu rồi.”
Sau khi suy nghĩ, Rune-sama đưa xấp tài liệu cho Rudolf.
“Vậy thì, hai người sẽ đảm nhận vai trò đại diện cho các bộ phận mới thành lập của Thiên Vận quân đoàn. Từ nay có lẽ sẽ không còn làm việc cùng các quân đoàn trưởng khác nữa. Có câu hỏi hay ý kiến gì không?”
Rudolf nhận lấy tài liệu, chăm chú đọc bằng ánh mắt nghiêm túc.
“Không. Thần không có thắc mắc nào. Thần xin chấp thuận.”