Tại một căn hộ tồi tàn, rộng khoảng hơn bốn tấm chiếu Tatami, trông nó dường như có thể sập bất cứ lúc nào.
“Anh về rồi đây.”
“Mừng anh về nhà, Minato-kun.”
Himeno với lớp trang điểm đậm mở lời chào đón Minato.
Mặc dù đang là giữa mùa hè, nhưng trong căn phòng nhỏ này lại không có lấy một cái điều hoà hay một cái quạt gió nào khiến cho một người dễ tính nhất cũng khó có thể sinh sống ở đây, kể cả khi đã mở hết cửa sổ. Nhưng hiện tại thì, Himeno và Minato đang sống cùng nhau tại nơi này
◇ ◆
Sau khi tới thăm dinh thự của gia tộc Fujisaki, Minato trở về nhà thì bố mẹ cậu, người đáng lẽ đang đi công tác ở nước ngoài, nay đã ở nhà.
“Minato, con đã làm cái gì vậy chứ!?”
“Đúng thế! Phá hoại đám cưới của người khác, con đang tính làm cái gì vậy hả!?”
“Bố, mẹ, con xin lỗi. Nhưng con thực sự đã tìm thấy tình yêu đích thực của mình rồi! Con sẽ chung sống cùng với tình yêu này.”
Trước những lời chất vấn từ bố mẹ, Minato cố gắng chống chọi với nó bằng câu nói, “tình yêu đích thực”.
Nhưng đó chỉ là lời sáo rỗng và vô nghĩa.
“Con này… từ trước tới nay con luôn cứng đầu và một khi đã quyết điều gì thì sẽ không ai có thể ngăn cản được, nhưng làm phiền tới nhiều người như vậy là rất quá đáng. Chúng ta đã sai từ đầu trong cách nuôi dạy con rồi…”
Mẹ cậu không kìm được nước mắt.
Bố cậu nhẹ nhàng vỗ lưng mẹ cậu rồi tiếp tục.
“Minato, chúng ta sẽ phải tới xin lỗi những người bị hại, có thể sẽ phải bồi thường nữa.”
“Cái gì? Chẳng phải chỉ cần xin lỗi là xong à?”
“Không, không phải thế. Chúng ta phải được đối phương tha thứ và đồng thời phải bồi thường một khoản tiền thích hợp. Như vậy mới có thể tránh được việc bị khởi kiện.”
Bố cậu vẫn đang suy nghĩ về những việc tiếp theo phải làm.
Việc phá hoại tài sản và cố ý gây thương tích là một tội hình sự, nếu bị truy tố và có tiền án tiền sự thì tương lai của con trai ông sẽ gặp nhiều khó khăn.
Ít nhất thì ông ấy muốn tránh được điều đó.
“Tiền thì con không có đâu, con đang thất nghiệp mà?”
“Tiền thì bố sẽ lo. Nhưng đây sẽ là lần cuối cùng bố có thể làm gì đó cho con.”
“Cuối cùng là sao chứ!”
Minato gầm lên.
“Bố luôn nghĩ con có thể làm nên việc nên đã để con tự do, nhưng có vẻ bố đã nuông chiều con hơi quá rồi. Vì thế nên sau khi giải quyết vụ này xong, con sẽ phải ra khỏi cái nhà này!”
“Cái gì…”
“Bố đã quyết rồi, việc bố chi trả khoản bồi thường đã là tình thương cuối cùng dành cho con rồi.”
Quyết tâm của bố cậu là rất rõ ràng.
Và ông cũng không thể để một người không làm gì cả ở nhà mãi được.
Thời điểm phải ra khỏi nhà đã tới.
“Và còn cô—”
“Tên tôi là Himeno.”
Himeno cắt ngang lời ông.
“Cô hãy ở lại căn nhà này tới khi mọi chuyện kết thúc. Và sau khi mọi thứ xong xuôi, hãy ngay lập tức rời khỏi căn nhà này cùng Minato.”
Bố Minato nói với Himeno mà không thèm nhìn vào cô.
“Sao lại thế được! Rời khỏi nhà này thì chúng tôi ở đâu!?”
“Kệ hai đứa chứ! Hai đứa đều lớn cả rồi mà!”
Giọng nói tức giận ấy khiến Himeno vô thức lùi lại.
Còn Minato thì chỉ biết đứng đó cúi đầu trong im lặng
◇ ◆
Sau đó, việc bồi thường đã được giải quyết và Minato đã không bị khởi tố.
Tuy nhiên, cuộc sống của hai con người bị đuổi khỏi nhà thì thật tồi tệ.
Trong thời gian tìm một căn hộ không cần người bảo lãnh và chứng minh thu nhập. Hai người họ đã lang thang trong các quán Cafe internet vài ngày.
Trong thời gian ấy, Minato làm thêm các công việc lao động chân tay để kiếm sống.
Cuối cùng thì họ cũng đã tìm được căn hộ này và chuyển đến ở.
“Này, Himeno. Em về rồi à? Còn công việc bán thời gian thì sao?”
“Em về sớm vì em thấy mình không khoe lắm.”
“Anh hiểu rồi. Vậy giờ em cảm thấy đỡ hơn chưa?”
“Đỡ hơn rồi ạ. Với em cảm thấy bản thân sẽ tốt hơn nếu như mình chỉ ở nhà và thư giãn.”
Himeno nói trong khi trong khi cô đang nằm trên một chiếc đệm hình bánh quy chiếm ⅓ diện tích của căn phòng rồi chạm vào chiếc điện thoại.
“Vậy à, thế thì tốt rồi. Nhưng nhớ chú ý giữ gìn sức khỏe đấy. Chỉ dựa vào tiền lương của anh thì khó xoay sở lắm. Tiền thuê nhà là 40.000 yên, tiền điện 6000 yên, tiền gas 4000 yên, với tiền điện thoại khoảng 9000 yên, rồi thêm tiền ăn khoảng 60.000 yên nữa. Công lại hết…. 113.000yên đấy, em biết không?”
“Minato-kun, là 127.000 yên mới đúng.”
“Thế à, chắc do nóng quá nên đầu óc của anh có hơi nhầm lẫn chút.”
Minato thừa nhận mình tính sai, nhưng thực ra cả hai đều đã tính nhầm mà chẳng ai nhận ra. Và chính kiểu chi tiêu áng chừng này cũng là lý do khiến cho cuộc sống của hai người ngày càng thiếu thốn.
“Dù sao đi nữa thì cũng phải cố gắng thôi. Phải tìm cách kiếm thêm tiền mới được.”
“À đúng rồi, không có điều hoà thì sẽ nóng lắm, em không chịu được đâu.”
“Ừm…. Điều hoà thì giờ chưa mua nổi đâu. Trước tiên cứ mua 1 cái quạt điện đã.”
“Quạt điện?”
Thấy Himeno nghiêng đầu thắc mắc, Minato liền giải thích.
“Cái đó ấy. Nó có cánh quạt quay rồi sẽ có gió thôi ra.”
“À à, cái loại giống thời showa hay dùng đúng không?, kiểu retro ấy. Em hình như có thấy nó trong sách giáo khoa rồi thì phải.”
“Không…. Ngoài kia người ta vẫn dùng đầy kia mà.”
Trước sự chênh lệch về thường thức Minato chỉ biết lắc đầu. Trước một Himeno lớn lên trong gia đình giàu có và chẳng mấy quan tâm đến mấy thứ bình dân. Manato chỉ biết lắc đầu.
Khi đang nằm dài trên chiếc đệm. Himeno bất ngờ đứng dậy rồi ôm chầm lấy Minato.
“Lúc đầu thì em thấy có chút chật chội với khá vất vả, nhưng được ở gần nhau thế này cũng tốt anh nhỉ.”
“Ừm, đúng vậy, anh cũng có cảm giác như đây là ‘thành trì’ của riêng ta ấy, sống thế này cũng chẳng tệ lắm.”
“Ừm, em cũng sẽ cùng anh cố gắng, mình cùng nhau phấn đấu anh nhé.”
Cả hai vừa cười vừa ôm chặt lấy nhau. Trông qua thì hệt như một cặp vợ chồng trẻ, cùng hướng đến tương lai.
‘đừng có đùa, nóng chết đi được, tránh ra hộ cái. Nhưng giờ mình nói thế thì nó lại giận mất. Nó cũng phải đi làm kiếm tiền phụ giúp mình nữa nên chả nói nó được.’
‘nói cho cùng thì ai mà lại chẳng muốn được ngủ nướng ở nhà chứ. Hôm nay mình còn trốn làm thêm, đến đó cho có mặt rồi lẳng lặng về nhà. May mà chưa bị ai phát hiện. Có cô vợ xinh đẹp thế này rồi thì tất nhiên chồng cũng phải cố gắng gấp đôi nhỉ?, việc của mình là phải làm
sao để bản thân luôn xinh đẹp là được. Còn việc kiếm tiền thì cứ để Minato-kun lo thôi.’
Ai cũng có thể thấy rõ, một mối quan hệ thế này chắc chắn sẽ không bao giờ bền lâu.

