"Này! Knurl không phải đã giữ nó sao!?"
Kisa, vừa chạy vội trở lại tảng đá dùng làm nơi cắm trại, liền túm lấy mấy cô bé đang đợi ở đó và hỏi ngay. Do Kisa tiến lại gần với vẻ mặt quá mức kích động, các cô bé liền bật lùi lại cùng một tiếng kêu khe khẽ, cảnh giác giăng người che chắn cho nhau.
Tuy nhiên, Kisa còn chẳng nhận ra rằng mình đã khiến các cô bé hoảng sợ, cậu bắt đầu vừa khua tay múa chân vừa mô tả hình dạng và kích cỡ của thứ mình đang tìm.
"Knurl là người lùn đã mất ấy. Ở thắt lưng ông ấy có một cái lọ cỡ này này! Ông ấy luôn giữ nó cẩn thận, tuyệt đối không bao giờ để mất, lại còn làm rất rất chắc chắn nữa, nên chắc chắn là nó vẫn còn ở đấy!"
Một trong các cô bé, Nina, dường như nhớ ra thứ mà Kisa đang nói đến, cô rụt rè đưa ngón tay run rẩy chỉ về phía bên cạnh đống lửa. Nhìn theo hướng đó, Kisa lập tức thấy được thứ mình đang tìm và reo lên đầy phấn khích.
"Đúng rồi, là nó!"
Đó là một chiếc lọ sứ nhỏ, vừa khít trong lòng bàn tay.
Kisa nhặt nó lên, cởi sợi dây buộc chặt phần nắp nhỏ của lọ và rút nút gỗ phía dưới lớp dây ra. Khi chiếc nút bật ra kèm âm thanh pop dễ chịu, một mùi khó ngửi đặc trưng liền tràn ra từ bên trong chiếc lọ.
"Tuyệt! Tốt rồi! Giờ chỉ cần... ừm... à đúng rồi, cái hộp!!"
Vừa đảo mắt một lượt quanh khu trại, Kisa lập tức phát hiện ra ba lô của Knurl, liền lao tới như một con hổ đói vồ lấy miếng thịt ngay trước mắt, thò tay vào bên trong lục lọi. Thế nhưng vì không tìm được thứ mình muốn, cậu liền dốc ngược cả cái ba lô, đổ toàn bộ vật dụng bên trong xuống đất.
"Yeahhh, tìm được rồi!!"
Từ giữa đống đồ đạc bừa bộn vương vãi dưới đất, Kisa chộp lấy một chiếc hộp nhỏ làm bằng da thuộc, có kích thước vừa đủ để kẹp dưới nách. Cậu mở nắp hộp, rồi cũng giống như với cái ba lô, cậu đổ hết mọi thứ trong đó xuống đất. Sau đó, vừa chăm chú quan sát chiếc hộp trống không, cậu vừa lẩm bẩm một mình:
"Kích thước ổn... Chắc là gia công rẻ tiền, thành hộp không dày lắm."
Nhìn dáng vẻ của Kisa lúc này, mấy cô bé chỉ càng thêm sợ hãi, cứ như thể đang đối mặt với một con quái vật kỳ dị nào đó vậy.
Đúng lúc ấy, Erika cuối cùng cũng quay lại khu trại.
"Này, Kisa! Cậu đã làm gì với mấy đứa nhỏ thế hả!?"
Thấy mấy cô bé sợ hãi Kisa, Erika liền nổi đoá, ánh mắt sắc như dao cau trừng trừng nhìn cậu. Thế nhưng Kisa, vẫn chăm chú nhìn xuống chiếc hộp trong tay, chỉ lạnh lùng đáp lại mà không thèm ngẩng đầu lên:
"Tôi đâu có rảnh mà làm gì tụi nhỏ."
Nghĩ rằng một người nhút nhát như Kisa chắc chắn sẽ cuống cuồng biện minh khi bị trách móc, Erika hoàn toàn chết lặng trước phản ứng quá đỗi bình thản ấy của cậu.
"Thay vào đó, tôi muốn mọi người giúp tôi một tay."
Nghe Kisa nói vậy, không chỉ Erika sững sờ, mà cả mấy cô bé vẫn còn run lẩy bẩy vì sợ cũng không thể cất nổi lời nào. Thấy thế, Kisa ngừng kiểm tra chiếc hộp, ngẩng đầu lên quay lại nhìn bọn họ. Chỉ một hành động đơn giản đó thôi mà mấy cô bé đã giật nảy người, khiến Kisa phải nhẹ giọng trấn an bằng một thái độ bình tĩnh, trung lập:
"Sợ tôi cũng được... Nhưng ít nhất hãy nghe tôi nói đã."
Không ai trả lời, nhưng có vẻ như họ sẵn sàng nghe cậu nói mà không có ý định bỏ chạy. Xác nhận điều đó, Kisa dõng dạc tuyên bố:
"Erika dự định sẽ một mình đến chỗ bọn cướp, để lại mấy đứa cho tôi đấy."
Lời của Kisa vừa dứt, một làn sóng hỗn loạn lập tức bùng lên giữa đám trẻ. Mấy cô bé đồng loạt nhìn về phía Erika như để xác nhận xem điều đó có thật hay không.
Nếu Erika đã nói trước với các em ấy, chắc hẳn giờ này chúng đã òa khóc, hoặc sẽ phản đối quyết liệt. Nhưng mà chẳng ai tỏ vẻ biết chuyện, thì có vẻ như Erika chưa tiết lộ gì cả.
Erika, bị lật tẩy quyết định thầm kín của mình, đỏ bừng mặt vì kích động, giận dữ hét lên:
"Kisa! Đừng có nói mấy chuyện không cần thiết!"
"Không, tôi không thích giấu giếm những chuyện như thế."
Phớt lờ tiếng quát của Erika, Kisa hướng ánh mắt về phía lũ trẻ.
"Nếu tôi đến được thành phố, tôi sẽ đưa tất cả mọi người theo! Không chỉ các em. Cả Erika, và cả những người đang bị bắt giữ nữa."
Lời nói ấy khiến nỗi sợ dần tan biến khỏi khuôn mặt các cô bé, thay vào đó là ánh mắt bối rối và lóe lên tia hy vọng.
"Nhưng để làm được điều đó, tôi cần sự giúp sức của mọi người! Chính vì thế, tôi muốn các em cùng hợp tác!"
Erika cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa.
Những gì Kisa đang nói chẳng khác nào một giấc mơ xa vời không thể với tới. Không phải là Erika chưa từng hy vọng. Mình đã nghĩ đi nghĩ lại hàng trăm lần, vậy mà vẫn không tìm ra cách nào để cứu được các chị khỏi tay bọn cướp. Vì vậy, mình mới phải đưa ra quyết định ấy.
Vậy mà Kisa lại thản nhiên đề nghị sẽ cứu tất cả mọi người. Điều đó khiến Erika càng thêm tức giận.
"Im đi! Việc của cậu chỉ là đưa mấy đứa nhỏ này tới thành phố thôi! Chỉ vậy là đủ rồi!"
Trước cơn thịnh nộ của Erika, Kisa vẫn thẳng thừng tuyên bố:
"Vậy thì cho tôi ba ngày! Dù gì bọn cướp cũng cho cô ba ngày mà, đúng chứ!? Vậy thì hãy chờ xem tôi có thể thật sự đuổi được chúng trong ba ngày đó hay không!"
Tuy nhiên, Erika chỉ bật cười khinh miệt trước lời đó.
"Hah! Trong vỏn vẹn ba ngày thì cậu tính làm được gì cơ chứ!?"
"Không thử thì làm sao biết được?"
"Pfft, muốn làm gì thì làm! Nhưng đừng có mong bọn tôi giúp đỡ, hiểu chưa!?"
Cả hai nhìn chằm chằm vào nhau, mũi gần như chạm mũi, không ai chịu nhường ai nửa bước.
"Xin lỗi..."
Người lên tiếng sau đó là một cô bé đã im lặng từ nãy đến giờ, chăm chú lắng nghe cuộc cãi vã giữa hai người.
"Em... cần làm gì bây giờ...?"
Một tia sáng vui mừng ánh lên trên gương mặt Kisa khi nghe lời đó. Trái lại, sự ngạc nhiên hiện rõ trên mặt Erika khi cô mắng cô bé kia:
"Nina! Đừng có nói mấy lời ngốc nghếch như thế!"
Cô bé tên là Nina co người lại vì bị Erika quở trách, nhưng cô bé bên cạnh lại lên tiếng thay vào đó:
"Nhưng mà, Erika, em cũng muốn cứu mọi người nữa."
"Cả em nữa hả, Paula!?"
Erika bị sốc khi không chỉ Nina mà cả Paula cũng đứng về phía Kisa.
Tuy nhiên, khi cô bé thứ ba — Ilsa — đẩy hai người kia sang một bên và bước lên phía trước, một tia hy vọng sáng lên trên mặt Erika. Bởi vì trong thâm tâm, cô mong rằng ít nhất Ilsa — từng đề nghị giết Kisa ngay sau khi cậu ta tỉnh dậy — sẽ ngăn cản hai bé kia.
"Anh còn chờ gì nữa, nói đi. Bọn em phải làm gì?"
Thế nhưng, điều thốt ra từ miệng Ilsa lại là thứ mà Erika chưa từng ngờ đến.
"Cả em nữa à, Ilsa!!"
Erika như sắp bật khóc vì bị chính những cô bé mình bảo vệ 'phản bội' một cách bất ngờ.
Lướt mắt nhìn Erika đang sửng sốt, Kisa bắt đầu đưa ra chỉ thị cho các cô bé — từng điều một, rõ ràng và dứt khoát.
"Đầu tiên, anh muốn em đi nhặt cành cây còn nguyên lá."
Nina, đang thấp thỏm không biết sẽ bị giao cho việc gì khó nhằn, bỗng đơ người ra trước yêu cầu có phần đơn giản đến mức lạ lùng ấy.
"Cành cây...?"
Nghiêng đầu ngơ ngác, Nina trông ngây thơ đúng như vẻ bề ngoài của mình. Kisa không kìm được nụ cười nhẹ khi đáp lại:
"Ừ. Cành nhỏ, càng nhiều lá càng tốt."
"Oki! Em hiểu rồi!"
Thấy Nina rời đi, Paula liền bước lên, đôi mắt long lanh ánh lên vẻ háo hức chờ đợi mệnh lệnh của mình.
"Còn em, đi nhặt dây leo nhé. Sau khi gom đủ rồi thì dùng đá đập lên cho mềm ra."
"Dây leo đúng không ạ? Em sẽ kiếm thật nhiều luôn!"
Paula cũng lon ton chạy đi, tiếng bước chân nhẹ vang lên lộp cộp khi em bé ấy hăm hở đi tìm dây leo.
Ilsa — người cuối cùng còn lại — ngẩng lên nhìn Kisa bằng ánh mắt hơi hằm hằm, như thể đang thách thức cậu. Trông em như đang giận, nhưng vì trước đó đã nói sẽ hợp tác, Kisa đành ngập ngừng lên tiếng, vừa dò xét sắc mặt em:
"Vậy... em đi rửa sạch mấy tấm da thú ở sông nhé... được không? Làm ơn..."
Càng nói, thấy ánh mắt của Ilsa càng trở nên nghiêm nghị, giọng Kisa theo bản năng nhỏ dần rồi chuyển hẳn sang kính ngữ ở cuối câu. Cậu bắt đầu thấy lo — không hiểu mình đã làm gì khiến em ấy bực. Nhưng sau khi nghe xong, Ilsa liền gật đầu dứt khoát.
"Hiểu rồi! Chỉ cần rửa sạch mấy cái da thú thôi đúng không."
Có vẻ như em không giận, chỉ là hơi nghiêm túc lắng nghe mà thôi.
Thở phào nhẹ nhõm, Kisa vội ngăn Ilsa lại khi thấy em đã cầm đống da thú lên và chuẩn bị chạy đi.
"À mà... tiện thể, em vẽ giúp anh ký hiệu như thế này ở bờ sông chỗ mấy đứa đón anh nhé."
Ilsa nhìn chăm chú vào ký hiệu lạ Kisa vừa vẽ lên đất rồi hỏi:
"Cái này là gì vậy? Hoa? Hay cỏ bốn lá?"
"Nếu có người quen nhìn thấy, họ sẽ nhận ra là của anh để lại."
Sau khi luyện vẽ ký hiệu mấy lần lên lòng bàn tay, Ilsa ôm đống da thú rồi chạy về phía dòng sông.
Đợi bóng dáng của cô bé khuất sau bụi cây rậm rạp, Kisa liếc nhìn sang Erika như muốn hỏi "Vậy còn cô thì sao?"
"Rồi rồi...! Giúp cậu là được chứ gì?"
Erika gắt lên rồi giậm chân mấy cái như trút giận lên mặt đất.
"Nhưng nhớ đấy! Ba ngày! Trong ba ngày còn lại, cậu phải cho tôi thấy cậu định làm gì! Nếu kết quả không khiến tôi hài lòng, thì lúc đó cậu sẽ phải làm theo lời tôi, hiểu chưa!?"
"Um, tôi hiểu rồi."
Trái ngược với Erika đang bực bội, Kisa lại mỉm cười đáp lời, giọng nhẹ tênh.
"Vậy thì... xin lỗi vì đột ngột nhé, nhưng có thể giúp tôi đục lỗ cái hộp này được không?"
◆◇◆◇◆
Ilsa quay về từ nhiệm vụ rửa đống da thú ở sông, thấy Nina và Paula đã trở về từ trước, đang cùng Erika xoắn dây thừng.
Trước tiên, Paula dùng đá đập dập những sợi dây thường xuân mà cô bé đã gom về, làm chúng mềm ra. Sau đó, Nina xé dọc những dây thường xuân đã được làm nhão thành sợi mảnh. Cuối cùng, Erika nhặt một nắm những sợi đã xé, gom lại rồi vừa dùng chân giữ một đầu, vừa xoay xoắn chúng giữa hai bàn tay để làm thành dây thừng.
"Cái dây này để làm gì vậy?"
Ilsa hỏi với vẻ nghi ngờ. Erika thì nhíu mày, trong lúc vẫn đang cắm mấy nhánh cây có lá – mà Nina thu thập – vào sợi dây đang dần hoàn thiện.
"Chị không rõ. Cái thứ này thì dùng được vào việc gì cơ chứ..."
Dù miệng nói vậy, nhưng với bản tính chăm chỉ, Erika vẫn không ngừng tay.
Ilsa đảo mắt nhìn quanh, nhưng không thấy Kisa – người khởi xướng mọi việc này – đâu cả.
"Thế cái tên đó đâu rồi?"
"Ở bên kia kìa, đang mày mò với cái hộp."
Nói rồi Erika hất cằm về phía tảng đá đang phủ bóng tối. Ilsa hơi nghiêng đầu nghi hoặc, nhắc lại lời Erika với giọng khó hiểu:
"Hộp?"
"Thật đó. Tự dưng tên đó bảo chị đục một cái lỗ tròn ở một mặt cái hộp, rồi lại kêu chị cắt bỏ phần ruột bên trong cái ống da tròn tròn vì nó vướng víu hay gì đó. Trời ạ, chị bảo hắn ta tự đi mà làm."
Có vẻ như Erika vẫn còn bực vì chuyện khi nãy nên giọng điệu khá gay gắt.
"Thế mà em biết hắn nói sao không? 'Tôi vụng lắm', nghe mà muốn cạn lời luôn."
Thật ra, ngay cả trong mắt Ilsa, người tên là Kisa đó cũng có vẻ chậm chạp và không khéo tay cho lắm. Nhưng nghe Erika kể thì hình như vấn đề còn nghiêm trọng hơn thế.
"Em có tưởng tượng được không? Dùng dao mà không cắt nổi một sợi dây, cái hộp thì cũng không khứa nổi một vết. Cái đó không còn là vụng nữa rồi, là vô dụng luôn ấy!"
"Không thể nào", Ilsa bật cười, nhưng nhìn mặt Erika thì hoàn toàn không có chút gì là đùa giỡn.
Ngay lúc đó, Kisa xuất hiện từ bóng tối sau tảng đá với vẻ mặt trông khá u ám. Như lời Erika nói, trên tay cậu đang cầm cái hộp da.
"Kisa, em rửa xong rồi nè!"
Ilsa đưa cho Kisa những tấm da vẫn còn nhỏ nước, khuôn mặt cậu lập tức bừng sáng. Kisa đặt tạm cái hộp xuống đất rồi đón lấy đống da.
"Cảm ơn em. Giúp được rất nhiều đấy."
Cậu trải những tấm da ra đất, rồi bắt đầu dùng tay bốc bùn đất lên và chà xát lên bề mặt da. Nhìn cảnh những tấm da mà mình đã vất vả rửa sạch giờ lại bị bôi bẩn, Ilsa liền nổi giận, dùng nắm tay bé nhỏ của mình đập vào sau đầu Kisa.
"Anh đang làm cái gì thế hả!?"
Kisa hoảng hốt, vội vàng giải thích với Ilsa đang tức đến mức má phồng lên như trái bóng,
"Cái này là anh định làm từ đầu rồi. Vì da thú có dầu nên bùn sẽ không bám được, nên mới phải rửa sạch trước đã..."
"Vậy thì anh phải nói trước một tiếng đi chứ!!"
Ilsa đỏ mặt xấu hổ vì đã hiểu lầm và nổi nóng vô cớ, còn Kisa thì cứ cúi đầu xin lỗi không ngừng để dỗ dành cô bé.
Thấy cảnh đó, Erika thở dài rồi lẩm bẩm,
"Thật sự ổn chứ, khi chúng ta phải đặt niềm tin vào cái tên đó...?"
Nghe vậy, ngay cả Nina và Paula cũng chỉ biết gượng cười trong im lặng.
◆◇◆◇◆
Buổi trưa ngày hôm sau.
Đầu của Kisa, đang gật gù với những tấm da nhuốm bùn vẫn nằm trên đầu gối, bất ngờ gục xuống một cái. Bị giật mình tỉnh dậy, cậu lập tức bật dậy, chớp mắt liên tục như thể để che giấu việc mình vừa thiếp đi, rồi vội vàng tiếp tục công việc — xâu sợi dây làm từ dây thường xuân qua những lỗ đã được đục sẵn trên tấm da bằng một chiếc dùi trông giống cây đục băng, cứ như thể đang cố biện hộ rằng mình vẫn luôn tỉnh táo làm việc.
"Có vẻ như cậu buồn ngủ lắm rồi nhỉ?"
Thế nhưng Erika, đã chứng kiến mọi chuyện từ đầu đến cuối, lạnh lùng buông một câu như chế giễu khiến má Kisa đỏ ửng vì xấu hổ.
"Chắc là... tôi thiếu ngủ một chút."
Kisa chống chế, nhưng Erika thừa biết đó không chỉ là một chút.
Hôm qua, khi mặt trời lặn, Erika và các cô bé đều đã ngừng tay, nhưng Kisa lại bảo là vẫn còn việc phải làm rồi lặng lẽ tiếp tục làm một mình ở chỗ khác. Hơn nữa, sáng sớm hôm nay, khi Erika tỉnh dậy trước cả lúc mặt trời mọc, cô vẫn còn nghe thấy âm thanh mơ hồ phát ra — rõ ràng Kisa đã thức suốt đêm không ngủ.
"Mọi việc không suôn sẻ như tôi tưởng..."
Kisa lẩm bẩm, tiếng ngáp xen vào câu nói. Nhưng lập tức nhận ra mình vừa buột miệng, cậu vội vã chữa lại:
"Nhưng chỉ còn một chút nữa thôi! Chắc chắn sẽ kịp mà!"
Erika tạm dừng đôi tay đang tô đen những mũi tên ngắn đã được vót gọn bằng than lấy từ đống lửa còn sót lại, quay sang Kisa với một nụ cười đầy thách thức và nói:
"Đừng có tưởng là tôi kỳ vọng gì đấy nhé."
Ý định của Erika — cố tình chọc tức để khiến cậu bỏ cuộc — rõ ràng lộ ra qua lời nói. Thế nhưng, vì thiếu ngủ, Kisa vẫn cau có đáp lại đầy hậm hực:
"Sẽ ổn mà! Tôi nhất định sẽ hoàn thành nó trong tối nay!"
Tuy vậy, dù đã mạnh miệng như thế, đến khi trời tối, Erika và các cô gái đều đã đi ngủ, Kisa vẫn tiếp tục lụi cụi với chiếc hộp một mình. Nhưng rốt cuộc, mọi chuyện vẫn không tiến triển như mong đợi.
"Khỉ thật! Vẫn không được! Mình còn thiếu cái gì nữa chứ...?"
Mặt trời đã lặn từ lâu. Chỉ vài tiếng nữa là trời lại bắt đầu hửng sáng ở phương đông.
Thế nhưng, cho dù đã thử hết cách, mọi thứ vẫn không đi đến đâu cả.
Cái ý nghĩ "chẳng lẽ vẫn là bất khả thi" bắt đầu len lỏi trong đầu Kisa, ngày một lớn dần.
"Không, không được! Không được nản lúc này!"
Cậu lắc mạnh đầu như muốn phủi sạch nỗi nản lòng đang dần trỗi dậy. Nhưng vì lắc quá mạnh, vượt quá cả sự tự chủ, đầu Kisa liền quay cuồng chóng mặt.
"...Phải bình tĩnh lại một chút đã."
Nghĩ rằng mình cần phải hạ nhiệt cái đầu đang quay cuồng bằng một quãng nghỉ ngắn, Kisa rời khỏi bóng tối dưới tảng đá và bước về phía đống lửa — nơi Erika và các cô gái khác đang ngủ say.
Chính vào khoảnh khắc ấy.
Một thứ gì đó lóe lên trong tầm nhìn của Kisa — phản chiếu ánh sáng từ ngọn lửa trại.
"Cái đó là...?"
Kisa lập tức chạy lại kiểm tra. Đó là chiếc mũ sắt to lớn, được đặt trên phần mộ của Knurl.
Cậu nhặt chiếc mũ lên, lật ngược lại và nhìn vào bên trong. Bên trong được nhét vải làm lớp đệm tạm thời, nhưng khi gỡ chúng ra, một tấm kim loại hiện ra trước mắt. Kisa lấy ống tay áo lau lớp bụi trên bề mặt, và mặc dù hơi méo mó, tấm kim loại ấy vẫn đủ sáng bóng để phản chiếu lại khuôn mặt cậu.
"Cái này... có thể dùng được không nhỉ?"
Kisa thử nhét chiếc hộp da vào trong mũ sắt. Làm vậy, cậu phát hiện ra cái mũ đủ lớn để chứa trọn chiếc hộp bên trong.
"Có vẻ hơi rộng một chút, nhưng nếu nhét thêm vải vào thì chắc sẽ vừa thôi."
Kisa kẹp chiếc mũ sắt và chiếc hộp dưới hai cánh tay, rồi lao như bay về phía tảng đá — nơi Erika và các cô bé đang ngủ.
"Erika! Dậy đi! Tôi có chuyện muốn nhờ!"
Vừa gọi lớn, Kisa vừa lay mạnh vai Erika đang nằm cuộn tròn cạnh đống lửa, phủ mình bằng một tấm da thú.
"Gì thế hả? Mặt trời còn chưa mọc mà..."
Bị Kisa đánh thức, Erika càu nhàu khó chịu, dụi mắt bằng mu bàn tay. Các cô bé ngủ gần đó cũng bắt đầu ngồi dậy, thắc mắc chuyện gì đang xảy ra.
"Tôi muốn cô cắt rời một bên của cái hộp này."
Kisa đưa chiếc hộp ra trước mặt Erika — vào đúng phần đối diện với chỗ đã được đục lỗ — cho đôi mắt vẫn còn lờ đờ buồn ngủ của cô thấy.
"Cậu định phá hỏng cái hộp luôn à?"
Trước lời lẽ đầy ngạc nhiên của Erika, Kisa có phần lưỡng lự. Một khi đã cắt, sẽ không thể quay lại như cũ được nữa. Nếu thất bại, như Erika nói, cái hộp sẽ chỉ là đồ bỏ đi.
Thế nhưng — Kisa quyết định đặt cược vào kế hoạch của chính mình.
"Ừ, làm ơn giúp tôi nhé."
Erika ngáp dài, rồi dùng dao cắt rời một bên chiếc hộp theo lời yêu cầu của Kisa. Nhận lại chiếc hộp đã được xử lý, Kisa vội vã ôm nó chạy về 'xưởng' của mình, vừa đi vừa nói nhanh một câu "Cảm ơn!"
"Làm ơn... lần này phải được đấy."
Kisa cẩn thận nhét chiếc hộp vào bên trong chiếc mũ sắt, rồi dùng vải lấp đầy các khe hở để giữ nó không xê dịch. Tấm che mặt của mũ có thể đóng mở được, và điều đó — dù nằm ngoài kế hoạch — lại trở thành một điểm cộng tuyệt vời, như thể chiếc mũ sinh ra để phục vụ đúng mục đích này.
Sau khi hoàn tất mọi việc, Kisa khép tấm che lại như đang cầu nguyện.
Nhìn thành phẩm cuối cùng, Kisa bất giác quỳ sụp xuống đất, hướng về phía nấm mộ người lùn từng sở hữu những vật dụng này, dâng lên một lời cảm tạ đầy xúc động:
"Cảm ơn ông nhiều lắm, Knurl!"
◆◇◆◇◆
"Mọi người, lại đây một chút nào!!"
Ngay khi Erika và các cô bé đang lơ mơ định chợp mắt thêm lần nữa, giọng Kisa lại vang lên, to và rõ như chuông.
"Lại gì nữa vậy hả!?"
Bị phá giấc ngủ đến hai lần liên tiếp, Erika nổi cáu, chất vấn Kisa bằng giọng đe dọa. Thế nhưng, khác hẳn mọi khi, Kisa bắt đầu nói một cách sôi nổi, tràn đầy phấn khích, hoàn toàn không có vẻ nhút nhát thường lệ.
"Xong rồi! Cuối cùng cũng làm xong rồi! Mọi người mau đến xem đi!"
"...Cậu làm xong cái gì vậy?"
"Vũ khí bí mật! Vũ khí bí mật để xua đuổi bọn cướp! Nếu dùng cái này, bọn chúng chắc chắn sẽ hoảng sợ bỏ chạy cho mà xem!"
Thấy ánh mắt Kisa lúc này đang sáng rực đầy hân hoan như trẻ con được quà, Erika — biết thừa có hỏi thêm cũng vô ích — chỉ thở dài một tiếng thật sâu.
Trên trời, không chỉ chưa thấy mặt trời ló rạng mà thậm chí phía chân trời phía đông còn chưa hửng sáng. Đáng lý cô phải quát cho cậu ta một trận vì cái tội không biết điều, đánh thức người ta dậy vào cái giờ mà đến gà trống còn đang ngủ. Nhưng nghĩ đến chuyện Kisa đã dốc toàn tâm toàn lực vì bọn họ, Erika miễn cưỡng nuốt lại cơn giận.
"Không thể đợi đến sáng sao?"
"Phải làm ngay bây giờ!"
Kisa tuyên bố dõng dạc không chút do dự.
Dù mới quen nhau chưa được bao lâu, nhưng Erika đã sớm hiểu rằng một khi Kisa đã trở nên như thế này thì cô có nói gì cũng vô ích, nên đành bất đắc dĩ đứng dậy. Dẫn theo mấy cô bé vẫn còn ngái ngủ lảo đảo phía sau, cô đi theo Kisa.
Họ tới một nơi mà bức vách đá dựng đứng như tường thành. Ở đó, Kisa đặt chiếc mũ sắt đang kẹp dưới cánh tay xuống đất rồi bắt đầu chuẩn bị gì đó...
"Thế, cái 'vũ khí bí mật' cậu nói đâu?"
Trước mắt họ chỉ có chiếc mũ sắt, bên trong nhét cái hộp da — chẳng có gì trông giống vũ khí cả.
"Hãy chờ xem, cậu sẽ bất ngờ đấy."
Lúc này Kisa để lộ ra vẻ mặt tinh quái hệt như một đứa nhóc vừa nghĩ ra trò nghịch ngợm táo tợn.
"À đúng rồi! Tôi nghĩ sẽ thêm một chút 'sáng tạo' nữa. —Này, cô có mang dao theo không?"
"Có. Để đề phòng bị chính cậu tấn công đấy."
Erika đáp bằng giọng khiêu khích, nhưng Kisa chỉ điềm nhiên trả lời, "Làm gì có chuyện đó."
"Bỏ chuyện đó qua một bên đã, cậu có thể... cắt nhẹ đầu ngón tay tôi được không?"
"Không chỉ đầu ngón tay, cần thì tôi cắt luôn cả cổ cậu nhé?"
Không hiểu sao Erika lại thấy bực bội khi bị cậu ta phủ nhận dứt khoát chuyện "ra tay với cô", nên lỡ nói ra câu có phần nguy hiểm khiến Kisa vội toát mồ hôi lạnh.
"Chỉ đầu ngón tay là đủ rồi!"
Sau khi Erika rạch nhẹ một đường, Kisa bóp đầu ngón tay để máu rỉ ra từng giọt. Rồi cậu lấy thứ gì đó từ trong chiếc mũ ra, bắt đầu làm gì đó xào xạc trong chốc lát. Xong xuôi, cậu lại nhét món đồ đó trở lại vào mũ, gật gù như thể tự mình vừa xác nhận điều gì đó.
Erika cau mày, lên tiếng gọi Kisa:
"Ê này! Đừng quên lời hứa của chúng ta đấy, Kisa. Tôi không biết cậu đang định làm gì ở đây, nhưng nếu thứ đó không khiến chúng tôi giật mình, thì chúng ta sẽ làm theo kế hoạch của tôi."
Hơn nữa, cô còn nhắc nhở trước với các cô bé,
"Các em, đừng có cố tình giả vờ ngạc nhiên đấy, nghe chưa."
Cô cảnh báo các em không được giả vờ kinh ngạc để cố giúp Kisa chỉ vì mong muốn cứu các chị của mình.
Và Erika tự thúc đẩy bản thân bằng cách tự hỏi liệu đây có phải là thứ gì đó thực sự khiến cô giật mình hay không.
"Giờ thì, tôi sẽ dập lửa một lát."
Kisa vung mạnh cây gậy đang cháy, thứ họ mang theo như một ngọn đuốc, và dập tắt lửa. Tức thì, chỉ còn ánh trăng mờ nhạt soi rọi xung quanh.
"Này Kisa, tôi không biết cậu muốn cho chúng tôi xem cái gì, nhưng tối thế này thì đâu có thấy gì—"
Câu phàn nàn của Erika đột ngột ngừng giữa chừng.
Và ngay khoảnh khắc tiếp theo, những tiếng hét vang dội như xé toạc lụa vang lên từ các cô gái.
"Phong Thần tôn kính! Phong Thần tôn kính! Xin hãy cứu chúng con! Xin hãy cứu chúng con!"
Erika và những cô bé khác, mặt mày tái mét, nhảy ra khỏi bóng của tảng đá nhanh đến mức gần như lăn nhào, miệng liên tục cầu nguyện thần linh.
Vì quá hoảng loạn, một người trong số họ vấp ngã, kéo theo cả bốn người ngã chồng lên nhau. Cả bốn đập người vào nhau rồi rên rỉ vì đau, nhưng khi có người đuổi theo tới, họ lập tức bật dậy và co cụm lại, bắt đầu run rẩy.
"Thế nào? Bị giật mình rồi chứ?"
Người đuổi theo Erika và các cô bé là Kisa.
Tuy biết rõ đó là Kisa, nhưng họ vẫn chưa thể trấn tĩnh khỏi nỗi sợ và hoang mang.
"C-C-C-Cậu là sứ giả của thần sao? Hay là pháp sư!?"
Kisa lắc đầu với nụ cười gượng gạo, đáp lại lời của Erika:
"Không đâu! Tôi chỉ là một con người yếu đuối, biết một vài trò kỳ quặc thôi."

