Tập 03: Bước đi của Rồng

Chương 02: Phân bón

2026-01-30

1

Chương 02: Phân bón

[note87830]

Với Shyemul đi cùng, Souma tiến đến một tòa nhà nhỏ riêng biệt được xây ở một góc trong khuôn viên dinh thự lãnh chúa. Tòa nhà vững chãi với nền móng bằng đá lớn và tường đất dày. Cấu trúc kiên cố đến mức người ta có thể tưởng tượng rằng nơi đây cất giữ những báu vật quan trọng, nhưng thực tế không phải là kho chứa hay bất cứ thứ gì như thế. Bởi vì những gì được đưa vào bên trong chỉ là những thứ như kim loại cơ bản, cát và đất có nguồn gốc không rõ ràng, cùng các loại bột và chất lỏng bí ẩn, chẳng ai xem là có giá trị.

Chính vì vậy, ngay sau khi tòa nhà hoàn thành, đủ loại đồn đoán đã lan truyền xung quanh nó. Ngay cả trong ghi chép truyền miệng của nhà triết học nổi tiếng Senes, cũng còn lưu lại đoạn sau:

"Theo lời thì thầm của gió, có một tòa nhà nhỏ riêng biệt trong dinh thự của 『Đứa trẻ của Hủy Diệt』 Soma Kisaki. Nơi đó là một địa điểm bí mật. Người ta nói chỉ có Đại Hiền Giả Solon mới được phép bước vào. Và 『Đứa trẻ của Hủy Diệt』 cùng Đại Hiền Giả thường tách riêng trong đó, làm những việc bí ẩn. Người ta đồn rằng họ thực hiện những bữa tiệc đen tối của ma thuật, các nghi lễ tôn thờ Genobanda, hoặc các nghi lễ hiến tế để tôn vinh Aura, Nữ Thần của Cái Chết và Hủy Diệt. Nó kinh tởm đến mức ngay cả cô gái zoan, luôn đi cùng 『Đứa trẻ của Hủy Diệt』, cũng phải lui ra vì ghê tởm.

Như để củng cố những lời đồn ấy, một số người nghe thấy tiếng gầm rú như sấm sét phát ra từ tòa nhà. Một số khác ngửi thấy mùi hôi thối kinh khủng từ đó. Và còn có những người nhìn thấy những tia sáng lóe ra qua cửa sổ nhỏ, xé toạc màn đêm. Chính vì vậy, người ta bắt đầu sống trong nỗi lo lắng và sợ hãi rằng điều xấu xa có thể xảy ra mỗi khi 『Đứa trẻ của Hủy Diệt』 và Đại Hiền Giả tách riêng trong tòa nhà.

Tuy nhiên, không một ai thực sự biết hai người đó đang làm gì bên trong."

Và, như để xác nhận những lời đồn xấu xa đó, một cảnh tượng bất thường hiện ra xung quanh tòa nhà. Khi ấy, mùa xuân mới chỉ bắt đầu, còn đang bị cái lạnh sót lại của mùa đông kìm hãm. Dù là thời điểm cây cối bắt đầu chồi non, cỏ dại lại mọc um tùm chỉ quanh tòa nhà riêng biệt, đứng tách biệt giữa sân sau, một cách kỳ lạ.

Sau khi Souma gõ vài lần vào cánh cửa gỗ dày, cậu nhẹ nhàng mở ra và hét qua khe cửa: "Ông Solon, có ở trong không? Tôi vào đây!"

Nhưng không có hồi âm. Bất đắc dĩ, Souma quyết định bước vào. Ngay khi cậu vừa bước vào, Shyemul đưa tay bịt mũi, nhăn mặt. Như thường lệ, mùi hôi nồng chiếm trọn không gian bên trong dường như quá khắc nghiệt với cô, vốn nhạy cảm với mùi. Ngay cả Souma cũng cảm nhận được sự xộc thẳng vào mũi khiến cậu khó chịu.

Bên trong, được ánh sáng mặt trời chiếu qua cửa sổ nhỏ, hiện ra những dấu hiệu khiến người ta dễ liên tưởng đây là nơi thực hiện các nghi lễ dị giáo. Trên các kệ sát tường, những mẫu khoáng chất và sinh vật được sắp xếp gọn gàng. Giá sách cao chất đầy những cuốn sách kỳ lạ mà chỉ nhìn thôi cũng đủ khiến bất kỳ nhà nghiên cứu nào không liên quan phát hoảng. Trên chiếc bàn lớn giữa phòng, các bình đựng làm bằng thủy tinh và kim loại cùng các dụng cụ hình dáng kỳ quái chen chúc nhau, tạo nên một cảnh tượng vừa hỗn độn vừa huyền bí.

Nếu một người hiện đại nhìn thấy những dụng cụ đó, họ có lẽ sẽ gọi chúng là cốc đo, bình cầu, nhíp, v.v. Tòa nhà này, mà các thế hệ tương lai sẽ gán cho danh hiệu nơi thực hiện các nghi lễ ma thuật đen mờ ám, thực ra là một cơ sở dành cho thí nghiệm hóa học.

Khi Solon từng trộn đá Trona với vôi tôi từ lâu về trước, kết quả là ông đã vô tình tổng hợp ra natri hydroxit. Xà phòng được tạo ra từ natri hydroxit đó ngày nay trở thành một trong những mặt hàng xuất khẩu quý giá để thu ngoại tệ. Nó đã trở thành thứ mà ngay cả Souma cũng không muốn bỏ qua để cải thiện điều kiện sống của mình.

Souma xây dựng phòng thí nghiệm hóa học này như một cơ sở để Solon thực hiện các thí nghiệm theo ý muốn, dựa trên ý tưởng rằng nó có thể dẫn tới việc phát hiện ra những chất mới có lợi nhuận cao, giống như lần trước.

"Ông Solon, có ở trong không?"

Ngay lập tức, người đàn ông với bộ ria trắng đặc trưng, giống như một ẩn sĩ núi, và đôi lông mày dài màu trắng xuất hiện.

"Ôoo! Là nhóc à? Nhóc đến đúng lúc rồi đấy!"

"Ông đừng gọi tôi là nhóc nữa, ông Solon." Souma phản đối, nhưng dường như Solon, đang cười vui vẻ, chẳng mấy quan tâm đến lời phản đối đó.

Solon nắm tay Souma, kéo cậu về phía bàn thí nghiệm.

"Sẵn sàng chưa? Nhìn kỹ đi nhé." Ngay khi Solon nói xong, ông bắt đầu thí nghiệm.

Đầu tiên, ông đun nóng một chất lỏng trong bình cầu bằng đèn, đồng thời thả các miếng kim loại vào. Ngay lập tức, vô số bọt xuất hiện trên các miếng kim loại. Những bọt khí đó tập trung vào một ống nhỏ nhờ sự thay thế nước theo chiều xuống. Khi có đủ khí tích tụ trong ống, Solon lấy ống ra khỏi nước, bịt miệng ống bằng ngón tay cái, rồi đưa nó gần ngọn lửa của đèn đang nung chất lỏng. Cùng lúc Solon bỏ tay ra, có một âm thanh "pộp" giống như khi rút nút chai champagne.

Souma nghiêng đầu bối rối khi thấy Solon như đang hỏi: "Cái gì vậy? Chẳng phải đó là phản ứng đơn giản giữa kim loại và axit sulfuric sao?"

Những gì Solon vừa làm là một thí nghiệm tạo ra khí hydro bằng cách làm kim loại phản ứng với axit sulfuric, giống như Souma từng chỉ ông trước đó. Souma bối rối vì không hiểu ý định của Solon khi ông chỉ đang lặp lại thứ Souma đã chỉ.

Solon phồng lên đầy tự hào với Souma, "Fu fu fu, cái này tương tự axit sulfuric, nhưng không phải axit sulfuric. Hiện tại vẫn đang trong giai đoạn thử nghiệm, nhưng nó là một loại axit giả mạo axit sulfuric."

Souma sửng sốt. Nói về các loại axit tồn tại trong thế giới này, vốn vẫn chưa phát triển về mặt khoa học, thì nếu không kể axit sulfuric được phát hiện ở Maha Genobandera, chỉ có giấm là tồn tại. Tuy nhiên, theo phản ứng vừa rồi, axit mà Solon tạo ra dường như mạnh đến mức không thể đặt cùng hạng với giấm.

Souma hỏi ông đã lấy thứ đó ở đâu, Solon tự hào trả lời: "Hãy nhìn xem! Đây là một loại khí được tạo ra bằng cách đổ muối vào axit sulfuric rồi hòa tan trong nước."

Souma biết Solon đã thí nghiệm với nhiều kim loại khác nhau, tự hỏi liệu sẽ có phản ứng khác nhau tùy theo kim loại được sử dụng. Tuy nhiên, cậu chỉ đơn giản là kinh ngạc trước ý tưởng và cách tận dụng của Solon: không chỉ dùng kim loại, mà còn dùng cả muối trong thí nghiệm của mình.

"Ta đặt tên cho axit này là axit hydrochloric vì nó là axit được tạo ra từ muối."

Souma nghi ngờ đôi tai mình. Axit hydrochloric là thứ mà cậu đã tạo ra nhiều lần trong các thí nghiệm hóa học ở trường. Nhưng như dự đoán, ngay cả Souma cũng không thể biết chắc axit này có thực sự giống axit hydrochloric định nghĩa ở Nhật Bản hiện đại hay không, hay chỉ là trùng hợp về tên gọi của Solon.

Tuy nhiên, không còn nghi ngờ gì, đây chính là axit hydrochloric. Nếu cho phản ứng giữa natri clorua ― muối ăn ― với axit sulfuric cô đặc, sẽ tạo ra khí gọi là hydrogen chloride. Hydrogen chloride tan cực dễ trong nước, và dung dịch của nó thể hiện tính axit mạnh, thường được gọi là axit hydrochloric.

Souma, không biết gì về điều đó, chăm chú quan sát lọ chứa axit hydrochloric. Như có thể đoán, Souma không biết cách tận dụng loại axit này. Tuy nhiên, cậu ít nhất cũng nhận ra rằng đây là một thành phần không thể thiếu trong nhiều thí nghiệm hóa học khác nhau. Cậu nghĩ rằng họ có thể phát hiện ra một ứng dụng sinh lợi nào đó nếu tiếp tục nghiên cứu.

Ngoài việc tiếp tục nghiền ngẫm về điều này, có một thứ khiến cậu bận tâm hơn lúc này nhiều.

"Nhân tiện thì, ông có làm gì với khu vườn xung quanh đây không?"

Ngay cả Souma cũng tò mò về sự phát triển bất thường của cỏ dại xung quanh cơ sở nghiên cứu này. Khi cậu hỏi vậy, Solon, vốn vẫn đang cười vui vẻ từ trước đó, bắt đầu ho dữ dội. Không chỉ vậy, đôi mắt ông còn đảo qua lại một cách lo lắng.

Thật đáng ngờ.

Souma và Shyemul nheo mắt nhìn Solon. Bị hai ánh nhìn ấy ép đến đường cùng, Solon đành siết chặt quyết tâm và thú nhận:

"Ta nghĩ... là do bột xương ta vứt đi sau khi hòa tan nó trong axit sulfuric đun nóng... chắc vậy."

"Chắc vậy, ông nói gì cơ...? Trước hết, tại sao lại đi hòa tan thứ như xương trong axit?" Souma hỏi, ngơ ngác đến sững người.

Dĩ nhiên Souma cho phép Solon tự do tiến hành thí nghiệm, mong rằng ông lão có thể cho ra đời một thứ hữu dụng nào đó. Nhưng ngay cả như vậy, việc đem xương đi hòa tan trong axit sulfuric vẫn là điều khiến người ta phải đặt dấu hỏi thật lớn.

"Thì... cậu nhớ lúc ta hỏi cậu axit sulfuric dùng để làm gì, cậu bảo nó có thể hòa tan xương, đúng chưa?"

Souma gật đầu, "À, phải rồi." Đó là chuyện từ khá lâu trước kia, khi Solon hỏi về công dụng của axit sulfuric. Souma – vốn chỉ là một học sinh trung học bình thường – chẳng thể nào biết được tác dụng chuẩn xác của loại axit ấy. Sau khi vắt óc suy nghĩ, câu trả lời duy nhất cậu nặn ra được là trong một vụ án trong tiểu thuyết trinh thám, hung thủ dùng axit sulfuric để hủy thi thể bằng cách hòa tan xương. Solon, tất nhiên, đã thử nghiệm để kiểm chứng lời Souma nói có đúng hay không.

"Ông còn vứt thứ gì khác không?"

Do thái độ của Solon vẫn khiến người ta nghi ngờ, Souma nheo mắt hơn nữa. Bị dồn ép, Solon giơ hai tay lên ngang vai, như một kẻ đầu hàng không còn đường chạy.

"Ta thề trước trời đất, chỉ có thế thôi. Thật đấy, không nói dối."

Souma quan sát và kết luận: Có vẻ ông ấy không nói dối thật. Nhưng nếu chỉ có thế, thì lại nảy sinh một câu hỏi khác—Tại sao cỏ dại lại mọc um tùm đến mức này chỉ vì xương hòa trong axit sulfuric bị rải ra đất?

Suy nghĩ đến đây, Souma chợt nhớ ra một chuyện. Khi ông nội cậu – vẫn cày xới mảnh ruộng nhỏ ở quê – bảo sẽ đi mua phân bón, Souma từng đi theo. Trong hàng dài các loại phân như phân chuồng, phân ủ, có một cái tên hoàn toàn không khiến Souma liên tưởng gì đến phân bón: canxi sunfat. Khi Souma hỏi, ông nội giải thích rằng lưu huỳnh và canxi cũng là những chất dùng để bón cây.

"Nhắc mới nhớ... Shyemul, các cậu từng đau đầu vì chuyện xử lý đống xương bò sau khi giết mổ, đúng không?"

Shyemul cau mày, hơi có vẻ phẫn nộ trước câu hỏi đột ngột của Souma.

"Đương nhiên rồi. Người sống trong thành phố hoàn toàn chẳng hiểu thế nào là biết ơn con bò mà họ ăn thịt. Thật là ngán ngẩm mà."

Việc chăn nuôi bò lan rộng với tốc độ tốt khiến lượng tiêu thụ thịt ngày càng tăng, không chỉ trong các thôn khai hoang mà cả ở Bolnis. Nhưng kéo theo đó là một vấn đề phiền toái: lượng xương thải ra sau khi lọc thịt tăng vọt, và việc xử lý chúng trở thành một rắc rối lớn.

Ở các thôn khai hoang, nơi đất đai còn nhiều, chuyện tìm chỗ đổ xương vẫn nằm trong tầm kiểm soát. Nhưng tại Bolnis, người ta bắt đầu vứt lén từng đống xương bò dọc theo các con đường—gây mùi hôi thối, làm cảnh quan xấu xí và khiến cư dân thành phố bất bình. Souma không chỉ đơn thuần bỏ đi số xương ấy, cậu cố tận dụng chúng tối đa bằng cách biến thành nguyên liệu thủ công cho tộc zoan, hoặc nghiền thành bột xương rải lên ruộng như phân bón.

Nhưng những biện pháp đó nay đã chạm ngưỡng. Bột xương tồn kho vượt xa khả năng tiêu thụ của các cánh đồng, chất đầy trong kho đến mức gây áp lực cho không gian chứa.

Với tình hình thế này, chi bằng hòa tan toàn bộ số xương rồi rải dạng dung dịch còn hiệu quả hơn nhiều so với bột xương vốn phải mất thời gian để phân hủy.

Hơn nữa, trong dãy núi bao quanh đồng bằng Solbiant có cả núi lửa. Đất nơi đó hẳn dồi dào lưu huỳnh. Và trong quá trình khai khẩn, người ta cũng đã rải một lượng không nhỏ vôi. Nếu bổ sung thêm canxi sunfat vào đó, chắc cũng không gây khác biệt gì lớn. Quan trọng là có thể giải phóng bớt lượng bột xương đang chất đống trong các kho.

Nghĩ đến đây, Souma sau đó đã hỏi ý kiến Michena, đồng thời ghi chú vào một góc trí nhớ rằng cần phải xây thêm một cơ sở chuyên xử lý xương.

Tuy nhiên, ngay tại thời điểm này, Souma đã mắc phải một hiểu lầm khá lớn. Đúng là thành phần chính của xương liên quan đến canxi, nhưng nếu xét cho thật chính xác, xương không hề được cấu thành từ canxi đơn thuần, mà là canxi photphat.

◆◇◆◇◆

Trong những cuộc khai quật khảo cổ diễn ra tại đồng bằng Solbiant những năm gần đây, các nhà nghiên cứu cuối cùng đã phát hiện ra tàn tích được cho là "Khu nghi lễ của Soma" trong truyền thuyết. Người ta tin rằng nơi này từng là địa điểm mà Đứa trẻ của Hủy Diệt — Soma Kisaki đã cầu nguyện cho mùa màng bội thu bằng các nghi thức tà thuật hắc ám. Truyền thuyết kể rằng thi thể động vật và con người bị chôn xuống nơi đó mỗi ngày sau những nghi lễ mờ ám diễn ra suốt đêm.

Đúng như lời truyền, số lượng xương được tìm thấy tại tàn tích "khu nghi lễ của Soma" là vô cùng lớn. Nhưng trái ngược với truyền thuyết, không một mảnh xương người nào được tìm thấy. Hầu hết những bộ xương ấy đều thuộc về đàn bò được chăn nuôi trong thời của Soma.

Hơn nữa, cùng lúc đó, các nhà khảo cổ đã phát hiện nhiều chum đất lớn được cho là dùng để chứa chất lỏng. Kết quả phân tích lớp cặn còn sót lại cho thấy bên trong các chum đó từng chứa axít sulfuric, được điều chế từ lưu huỳnh mang về từ ngọn núi gọi là Maha Genobandera vào thời cổ đại.

Nhà nông nghiệp học nổi tiếng Lapan, người tham gia đợt khai quật, đã nói như sau:

"Đây là thành quả nghiên cứu xứng đáng được tán dương. Tất cả những gì được khai quật cho thấy rõ ràng rằng thứ từng được coi là tàn tích của nghi thức tế lễ hắc ám thực chất chỉ là superphotphat vôi, được tạo ra bằng cách xử lý bột xương với axít sulfuric — hoàn toàn không phải là kết quả của bất kỳ tà thuật huyền bí nào của Đứa trẻ của Hủy Diệt Soma Kisaki như truyền thuyết kể lại.

Không những vậy, trong đợt khai quật trước, chúng tôi còn phát hiện một chum superphotphat được khai quật nguyên vẹn trong trạng thái niêm kín — một điều gần như kỳ tích.

Như mọi người đều biết, ba dưỡng chất thiết yếu không thể thiếu đối với sự sinh trưởng của thực vật là nitơ, phốt pho và kali. Nếu thiếu một trong ba, cây sẽ suy yếu, tốc độ sinh trưởng bị kìm hãm. Nói cách khác, dù các dưỡng chất khác có dồi dào đến đâu, cây vẫn sẽ không thể lớn lên nếu một trong ba yếu tố này bị thiếu hụt.

Và trong các phương pháp canh tác thời cổ đại, dưỡng chất mà người xưa thiếu nhất — chính là phốt pho.

Để cung cấp phốt pho cho cây trồng, người xưa đã sử dụng bột xương làm phân bón. Tuy nhiên, canxi photphat—thành phần chính của xương—rất khó hòa tan trong nước. Vì vậy, dù có rải bột xương ra ruộng, cây trồng vẫn cần một khoảng thời gian dài mới có thể hấp thụ được dưỡng chất này.

Nhưng nếu xử lý canxi photphat bằng axit sulfuric, nó sẽ chuyển hóa thành monocalcium phosphate, một dạng rất dễ hòa tan trong nước. Nhờ vậy, cây trồng có thể nhanh chóng hấp thụ phốt pho, thúc đẩy quá trình sinh trưởng.

Đến mức này rồi, tôi tin rằng hoàn toàn có thể gọi đây là một loại phân bón hóa học!

Điều đáng kinh ngạc hơn nữa là — vào thời đại hơn một nghìn mấy trăm năm trước, khi người dân còn chỉ vừa bắt đầu sử dụng phân ủ — đã tồn tại một loại phân bón hóa học như thế này. Hơn thế nữa, chúng còn được sản xuất với số lượng lớn trong một cơ sở quy mô như vậy.

Từ trước tới nay, một trong những bí ẩn lớn nhất là vì sao các vùng đất nằm dưới quyền cai trị của Đứa trẻ của Hủy Diệt lại có sản lượng thu hoạch vượt trội đến mức phi lý so với các khu vực khác. Nhiều sử gia tin rằng Đứa trẻ của Hủy Diệt đã phóng đại số liệu để khoe khoang sự ưu việt của lãnh địa mình.

Thế nhưng, phát hiện về superphosphate này đã củng cố khả năng rằng những con số đó... có lẽ lại hoàn toàn là sự thật.

Cuộc khai quật khảo cổ gần đây đã thực sự lật đổ hoàn toàn những học thuyết nông nghiệp cổ đại vốn được xem là chuẩn mực cho đến nay — thậm chí, có thể nói rằng chúng đã bị hủy diệt bởi bước đột phá này!"

— Trích bài phóng sự của phóng viên UNS News —

◆◇◆◇◆

"Vậy, nhóc muốn gì ở ta?"

Solon, không muốn để những trò nghịch ngợm của mình bị bới ra thêm nữa, liền đổi chủ đề một cách có phần miễn cưỡng. Souma thừa biết ý đồ của lão, nhưng vì bản thân cũng đến đây để hỏi chuyện quan trọng, cậu đành thuận theo.

"Thực ra... có vẻ Holmea đang chuẩn bị động binh để trấn áp chúng ta..."

Souma thuật lại thông báo mà Yoash đã chuyển đến cho mình, cùng với tình hình hiện tại, xen kẽ thêm phỏng đoán của bản thân. Solon thỉnh thoảng gật đầu tỏ ý đã hiểu, lắng nghe câu chuyện của Souma đến cuối, rồi trầm ngâm gật một cái thật sâu.

"Ra vậy. Đại khái tình hình ta đã nắm được. ――Vậy rồi? Nhóc muốn bàn với ta chuyện gì?"

"Tôi muốn xử lý ngọn lửa đang âm ỉ dưới mông chúng ta trước đã."

Chỉ cần nghe đến đó, Solon lập tức hiểu mối lo của Souma và đồng tình. Thế nhưng Shyemul — vốn hoàn toàn bị bỏ rơi ngoài cuộc — liền bực bội hỏi lại.

"Này, Soma. Cái 'ngọn lửa dưới mông' mà cậu nói suốt là cái gì vậy?"

Trước khi Souma kịp trả lời, Solon đã nở một nụ cười nham hiểm, giọng đầy vẻ chế giễu vì cô không biết một chuyện cơ bản như thế dù được công nhận là cận thần đầu tiên của Souma.

"Hohohoho! Con bé zoan kia, đến thế mà cũng không hiểu à?"

Solon vốn có thói quen xấu là thích trêu tức Shyemul như thế, dù lão thừa biết cô cực kỳ ghét mình. Quả nhiên, Shyemul nghiến răng ken két vì uất ức. Thấy vậy, Solon lại càng nhếch mép độc địa:

"Khi đối đầu với Holmea, sẽ có một thế lực đứng ngay phía sau mông chúng ta. ――Đó chính là... Jeboa."

Như để chứng minh phỏng đoán của Solon là đúng, Souma cũng khẽ gật đầu. Ngay cả Shyemul cũng từng nghe đến Jeboa — đất nước nằm xa về phía tây nam Bolnis, hưng thịnh nhờ những tuyến thương mại biển qua Vịnh Benes.

"Việc ép giá lúa mì, bắt đầu từ năm năm trước khi cậu nhóc đây tiếp quản thành phố này, đến giờ vẫn còn tiếp diễn. Thứ đó chính là điển hình của ngọn lửa cứ âm ỉ mãi, dù bề ngoài không bùng cháy."

Nghe Solon giải thích, Shyemul liền hỏi tiếp.

"Nhưng mà... tớ nghe nói người Jeboa không bao giờ tấn công nước khác cơ mà?"

Trong năm năm qua, Shyemul cũng đã học được kha khá về các quốc gia xung quanh. Theo những gì cô được dạy, hội thương nhân, lực lượng nắm quyền thực sự ở Jeboa, luôn xem tự do thương mại là giá trị tối thượng và hoàn toàn không có dã tâm xâm lược quốc gia khác.

"Tớ cũng nghĩ vậy. ――Nhưng không thể loại trừ khả năng họ can thiệp theo cách khác."

Điều Souma lo không phải việc Jeboa kéo quân xâm lược trực tiếp, mà là một cuộc can thiệp gián tiếp thông qua nguồn tài lực khổng lồ của công hội thương nhân. Nếu họ thuê lính đánh thuê dưới danh nghĩa "tình nguyện", hoặc tài trợ tài chính cho Holmea, hoặc gây cản trở các tuyến nhập khẩu quân nhu của Souma... thì tình hình hoàn toàn có thể trở nên rắc rối hơn cả một cuộc tấn công trực diện.

Không phải Souma đã phó mặc Jeboa trong suốt năm năm qua. Cậu đã nhờ Yoash tìm cách cải thiện quan hệ giữa đôi bên. Nhưng thực tế cho thấy kết quả đến giờ vẫn chưa mấy khả quan. Souma kết thúc lời bằng việc nhấn mạnh rằng Yoash đã làm hết sức có thể.

"Đừng đặt quá nhiều kỳ vọng vào gã đó."

Solon lên tiếng cảnh báo khi Souma cố gắng bênh vực Yoash. "Gã đó nguyên bản đã là một thương nhân của Jeboa. Dù hắn có thiện cảm với nhóc đi nữa... thì đến lúc nguy cấp, Jeboa vẫn sẽ đứng trên nhóc thôi."

Trong mắt Solon, Yoash là người ăn nói phù phiếm, hành vi cũng khó mà đoán. Nhưng cốt lõi con người hắn vẫn là một thương nhân Jeboa, yêu tự do và thương mại. Với hắn, Souma chỉ là một đối tác kinh doanh quan trọng, chứ không hơn.

"Nói vậy," Solon tiếp lời, "không có nghĩa Yoash cố tình trì hoãn việc cải thiện quan hệ của chúng ta với Jeboa. Vấn đề nằm ở chính cấu trúc của Jeboa."

Tuy trên danh nghĩa Jeboa có một vị quốc vương, nhưng thực chất quyền lực của vua không đáng kể. Công hội thương nhân mới là nơi điều hành đất nước, và những người cầm cân nảy mực là Hội đồng Mười Đại thương nhân với địa vị ngang hàng.

Công hội được vận hành bằng những buổi họp của Hội đồng Mười Đại thương nhân. Và chính chỗ đó là vấn đề mà Solon muốn chỉ ra.

"Trong mười người ấy, không ai có quyền lực tối cao cả. Họ vận hành đất nước bằng chế độ biểu quyết đa số, dựa trên mười người có địa vị ngang nhau. Hệ thống này vốn nổi tiếng vì giữ được sự cân bằng quyền lực, tránh cho mọi thứ dồn vào tay một cá nhân..."

Solon nhếch môi, kết lại bằng giọng như thể mũi kiếm đâm vào trọng điểm:

"...nhưng cái giá phải trả chính là sự ì trệ. Khi mười kẻ giàu ngang nhau tranh luận vô bổ, mọi quyết sách đều bị kéo dài vô thời hạn."

Mười thương nhân đại phú ấy, dù mang danh Hội đồng, tuyệt đối không phải một khối thống nhất. Khi đối mặt với hiểm họa từ bên ngoài thì may ra họ còn biết liên thủ, nhưng ngoài những lúc như thế, việc âm thầm đấu đá lẫn nhau là điều hiển nhiên. Ngay cả khi biểu quyết về cuộc chiến ép giá lúa mì đang diễn ra với phe Souma, tình hình cũng hoàn toàn tương tự. Khi ấy, vẫn còn hai người phản đối việc trả đũa Souma—một nhóm vốn chỉ bị nhìn nhận như đám nô lệ và zoan nổi loạn.

Nhưng bây giờ thì mọi thứ đã khác. Năm năm trước, khi Souma tiếp quản Bolnis, cậu chỉ là một kẻ vô danh tiểu tốt. Còn giờ đây, Souma đã trở thành một thế lực được công nhận. Hơn nữa, với Jeboa—một quốc gia sống nhờ vào sức mạnh của thương nghiệp—thì việc mở rộng quan hệ với Souma, người liên tục mang tới vô số sản phẩm mới dựa trên tri thức hiện đại Nhật Bản, rõ ràng là lợi ích không nhỏ.

Tuy nhiên, cho dù một bộ phận thương nhân có nhận ra điều đó, thì từng người trong Hội đồng kia đều theo đuổi lợi ích riêng của mình. Solon dự đoán rằng để cả công hội thống nhất ý chí là chuyện không hề dễ dàng.

"Dẫu vậy, Hội đồng mười đại thương nhân lại là một tổ chức khôn ngoan đến bất ngờ. Chỉ cần một người có dấu hiệu muốn nổi bật, lập tức chín kẻ còn lại liên thủ kéo chân. Chính nhờ đó mà Jeboa rất ít xảy ra loạn chính trị lớn—đến mức còn được xem như một quốc gia ổn định."

Đó có thể là điều tốt đối với Jeboa, nhưng vào lúc này, chính sự ổn định ấy lại là tai họa đối với Souma.

"Nhưng vì chúng ta sắp phải đối đầu với Holmea, nên tôi muốn dọn sạch bất kỳ mối phiền toái nào phía sau càng sớm càng tốt."

Bolnis tuy đã phát triển vượt bậc trong năm năm qua, nhưng nếu phải đối đầu với một quốc gia hoàn chỉnh như Holmea, thì bất lợi vẫn là điều không thể phủ nhận. Huống hồ, vừa đánh Holmea vừa phải dè chừng Jeboa ở phía sau là chuyện hoàn toàn không thể chấp nhận. Chính vì muốn dồn toàn lực ứng phó Holmea mà Souma muốn bằng mọi giá đạt được hiệp ước bất xâm, hoặc nếu không thể, thì ít nhất cũng phải nhận một cam kết tuyệt đối không can thiệp của công hội thương nhân Jeboa.

Solon vuốt bộ ria trắng dài của mình, chìm vào suy tư.

"Jeboa, với sự ổn định đáng khen hay đáng chê ấy, giống như một tảng đá khổng lồ. Muốn dịch chuyển nó... chỉ còn cách đập nát bằng một cú đánh thật mạnh. Nếu khéo léo, ta thậm chí có thể hứng được chút nước để dập tắt đám lửa đang âm ỉ phía sau nữa..."

Ông lầm bầm một hồi, rồi đột ngột vỗ tay đét một cái.

"Được rồi! Soma! Nhóc hãy trực tiếp tấn công Jeboa đi."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Mình sửa lại chương mở đầu: Phương Tây -> Tây Vực, vì để phương tây nó hơi lẫn sang phương hướng, Holmea và Romania cũng gọi nhau bằng cái tên đó nữa.
Mình sửa lại chương mở đầu: Phương Tây -> Tây Vực, vì để phương tây nó hơi lẫn sang phương hướng, Holmea và Romania cũng gọi nhau bằng cái tên đó nữa.