Tập 2: Lời khích lệ trước giải Liên trường

Chương 4: Kết cục mỹ mãn

2026-03-06

1

Chương 4: Kết cục mỹ mãn

Sau giờ ăn trưa, những học sinh vẫn còn hơi ngái ngủ tập trung trong hội trường.

Hội trường được sưởi ấm bằng nắng ấm nên rất thoải mái, và vì các lớp học chiều đều đã hủy, nên việc mọi người hơi hào hứng quá cũng hợp lý.

Ngày hôm nay khác với lễ khai giảng hay bế giảng vì học sinh không chỉ mặc đồng phục, mà còn có đồ thể thao hay đồ thi đấu. Có những người còn phá hàng lao lên sân khấu, khác với những buổi tập hợp.

Buổi chiều ngày 17 tháng Năm đánh dấu sự bắt đầu của lễ ra quân.

.

Sawamura đang đứng ở hậu trường, đọc lại nội dung bài diễn văn của mình. Tờ giấy cậu luôn bỏ trong túi đã sờn rách rồi sửa lại, và phần chữ, bị viết đi viết lại vài lần, hẳn chỉ còn Sawamura đọc được.

Sau khi ôn bài một hồi, hội trường bỗng rầm rộ hẳn lên.

Sawamura cũng ngó đầu ra xem sân khấu. Sau vài lời ngắn gọn từ thầy hiệu trưởng, câu lạc bộ karate, câu lạc bộ sẽ trình diễn đầu tiên, sắp sửa biểu diễn bài võ đập gạch của mình. Một thành viên câu lạc bộ, khoác võ phục, hô lớn một tiếng.

"Haaa!!"

Một khắc sau, có tiếng vỡ vang lên, và mấy mảnh gạch rơi lả tả trên sân khấu.

"Quào…"

Sawamura đăm đăm nhìn, rồi cảm nhận được thứ gì đó va vào lưng mình. Cậu quay lại thì thấy các thành viên câu lạc bộ Wandervogel đang bê đồ đạc đi ngang. Sawamura quay ra hỏi chủ tịch câu lạc bộ đó.

"Mấy cậu định làm gì thế?"

"Bấm giờ xem các thành viên mất bao lâu để dựng lều ấy mà."

"Nói các thành viên nhưng có mỗi ba người thôi."

Một thành viên có vẻ là đàn em bật cười.

Trong khi một số câu lạc bộ tận dụng cơ hội này để phô diễn kĩ năng, với những câu lạc bộ ít người, đây là lần hiếm hoi họ có thể thu hút toàn thể học sinh.

Sawamura có nghĩ có thêm một thành viên sẽ làm những trận đấu tập đa dạng hơn, và khi nghĩ đến những năm sau nữa, cậu cũng muốn có thêm một quản lý. Nhưng chắc độ nổi tiếng của câu lạc bộ đi đôi với trình độ của họ.

Những đội mạnh có nhiều người tham gia, và đội yếu hơn chỉ có chút chút.

Đáng tiếc thay, với chỉ 12 thành viên và độc một quản lý, họ hẳn vẫn còn là "quạ đen gãy cánh". Sawamura bất lực nắm chặt tay.

Bên cạnh cậu, các thành viên đội bóng chày lao lên sân khấu, thay thế các thành viên câu lạc bộ karate. Cả tá thành viên, từ những người mặc đồ đấu đến đồ thể dục thông thường, xếp thành hàng. Sau một lời chào đến từ đội trưởng, các thành viên lần lượt hô khẩu hiệu cổ vũ từng thành viên trên đội hình chính.

Các học sinh bên dưới cũng tham gia vào, cuồng nhiệt như bầu không khí ở Koshien. "Đánh bay nó đi!"

"Không thể để thua được nhỉ."

Đó là Tanaka, người không biết từ khi nào đã chui vào cánh gà.

"Đừng có mà nhầm, đối thủ của chúng ta không phải các câu lạc bộ khác đâu đấy nhé?"

Nhưng có vẻ lời của cậu không lọt được vào tai Tanaka tí nào.

"Cứ để cho bọn em, chắc chắn sẽ bỏ xa hết luôn!"

"Bỏ xa cái gì…?"

Nhìn lại vào khu hậu trường tối tăm bụi bặm, cậu lại thấy cả lứa năm nhất năm hai của câu lạc bộ bóng chuyền tập hợp xung quanh. Sawamura bất ngờ hỏi.

"Mấy đứa định làm gì đấy?"

Tanaka và Nishinoya nghiêm túc đáp.

"Em biết như này có hơi quá, nhưng… năm nhất năm hai chúng em sẽ lựa ra khẩu hiệu cổ vũ!"

"Chúng ta sẽ cho thấy được tinh thần của mình!"

"Mấy đứa có biết mình đang vô lễ cỡ nào không đấy? Cổ vũ… chắc cũng được."

Sawamura, vốn chỉ nghĩ phát biểu là được, có vẻ đã lung lay một chút sau khi thấy màn biểu diễn của các câu lạc bộ khác.

Tanaka vung nắm đấm lên trời và hô vang gọi các thành viên.

"Được rồi, một, hai…"

Theo lời của Tanaka, các thành viên đồng loạt hô lên.

"Karasuno, fire!"

"To hơn nữa!"

"Fire!"

Học sinh bên các câu lạc bộ khác ngó qua các thành viên câu lạc bộ, tò mò không biết đang có chuyện gì. Sugawara vội cắt ngang để ngăn lại.

"Này, từ bên ngoài cũng nghe được đấy!"

"Em xin lỗi!"

Thấy Tanaka và Nishinoya cúi đầu xin lỗi, Sawamura bất lực bật cười.

"Thật tình… Nhưng vẫn phải làm cho hay đấy."

"Đương nhiên rồi ạ!"

"Đàn em đội này đáng tin mà."

Sawamura nói, vỗ vỗ vai Tanaka. Thấy vậy, Tsukishima lẩm bẩm, "Đáng tin ấy hả…" nhưng ngay cạnh cậu, Yamaguchi lại vấp phải đống đồ.

"Úi…"

Chiếc túi giấy đổ nghiêng. Loa cầm tay và bông cổ động do năm nhất chuẩn bị rơi ra.

"Hả? Gì đây?"

Sawamura cúi xuống nhặt chiếc loa lên.

"Á!"

Hinata hét lên, giật chiếc loa lại từ tay Sawamura.

"A, ừm, cái, cái này, là đội cổ động để lại! Để em đem đi!"

"Này, đừng có đem đi khi chưa hỏi họ chứ. Chắc cứ để đó đi… Nhưng mấy món này có vẻ là tự làm nhỉ. Chẳng lẽ quỹ của họ không đủ…"

Sawamura không hỏi gì thêm, mà lại nhìn vào tờ phao của mình.

Nishinoya lườm Yamaguchi một cái cảnh báo.

"E- Em xin lỗi…"

Mặt Yamaguchi trắng bệch, và Hinata nói, "Không sao mà, vẫn né được!"

Và rồi, con gái đội cổ động tới, khoác lên mình những bộ trang phục lấp lánh. Khu hậu trường tối tăm bỗng sáng bừng, rộ lên vẻ chói lọi.

Sawamura nói với đội trưởng đội cổ động.

"À, xin lỗi nhé. Một đứa năm nhất đội tớ làm đổ cái túi kia, nên tớ dựng lại rồi. Cần gì nữa thì cứ nói nhé."

"Bọn tớ đâu có để gì ở đó."

"À? Thế cái này…"

Khi Sawamura định nhặt chiếc túi giấy lên lại, Hinata, với khuôn mặt mếu máo, lao ra trước mặt cậu hi sinh.

"E- Em xin lỗi! Không phải đội cổ động! Không phải! Ừm… là đội cổ vũ truyền thống ấy ạ! Em cứ tưởng họ là đội cổ động! Ban đầu em nghĩ thế, nhưng giờ nghĩ lại thì em thấy em nghĩ lố quá!"

"À, thế à…? Anh có giận gì đâu…?"

Bị sự cứng rắn của Hinata chặn lại, Sawamura lại không nói thêm gì nữa. Đội cổ động nghi hoặc nhìn các thành viên đội bóng chuyền trong khi họ thở phào nhẹ nhõm.

Đúng là "bất ngờ" suýt soát bị lộ, nhưng tất cả là vì câu lạc bộ, vì chiến thắng, và vì Sawamura. Ít ra thì lứa năm nhất năm hai đã tin vậy.

.

"Thế tớ đi đây…!"

Với một khuôn mặt bồn chồn cứng nhắc đến đang lo, Michimiya, đội trưởng đội bóng chuyền nữ, nói với Sawamura.

Thay cho các thành viên câu lạc bộ bóng đá vừa đi xuống, câu lạc bộ thứ năm, câu lạc bộ bóng chuyền nữ, chỉ có mình đội trưởng Michimiya bước lên. Sawamura nhỏ giọng nói với cô.

"Cố lên."

Michimiya quay lại cười nhẹ, và bước lên sân khấu.

"Mình là Michimiya Yui, đội trưởng đội bóng chuyền nữ!"

Với khuôn mặt đỏ bừng, Michimiya cúi người thật sâu. Các học sinh bên dưới cười cười khi thấy biểu cảm bối rối của cô lúc va đầu phải chiếc mic. Michimiya hít sâu, bình tĩnh lại, đứng thẳng lưng, rồi nhìn về phía trước và bắt đầu phát biểu.

"Thật lòng mà nói, đội bóng chuyền nữ của bọn tớ không phải đội mạnh nhất!"

Mới được câu đầu mà mọi người đã lại cười rộ lên. Michimiya nhìn quanh hội trường và ngại ngùng cười. Một tiếng "Yui, cố lên!" từ bạn cùng lớp của cô vang lên. Michimiya quay ra phía âm thanh đó mà mỉm cười, rồi tiếp tục.

"Nhưng mọi người vẫn chăm chỉ tập luyện hàng ngày. Tay bọn tớ lạnh cóng khi treo lưới lên vào mùa đông, và chạy bộ mùa hè thì suýt ngất, nhưng tất cả đều nỗ lực và không bỏ cuộc. Cả những thành viên chẳng biết gì mấy hồi năm nhất bây giờ cũng là những cầu thủ quan trọng. Chắc chắn mọi người trong trường đều chăm chỉ như vậy."

Từ bục phát biểu, có vẻ Michimiya đang cẩn thận hồi tưởng lại từng đồng đội sát cánh và từng khó khăn đã trải qua.

Chắc hẳn còn rất nhiều điều cô muốn nói, và có những điều không thể chia sẻ cho tất cả mọi người. Michimiya nhìn thẳng, tiếp tục nói.

"Thế nên! Dù đối thủ là một cường trường nổi tiếng hay một đội yếu ớt như chúng tớ, thì cũng như nhau cả. Ta chỉ có một cơ hội thôi. Dù là đội nào, nếu như thua… thì hết."

Hội trường lặng thinh.

"Thế nên! Chúng ta mới phải trân trọng từng trận đấu… Ta phải đuổi theo bóng đến cùng, giữ nhịp bóng tiếp tục, và thắng để có thể thi đấu trận tiếp theo! Chúng ta đã rất chăm chỉ luyện tập để thắng! Đúng không mọi người!?"

Đồng đội của cô, rải rác khắp hội trường, đồng thanh đáp lại.

"Đúng!"

Hội trường rầm rộ lên. Michimiya có vẻ hơi ngạc nhiên, nhưng cũng nhanh chóng cúi đầu. Rồi cô chạy khỏi sân khấu, đi ngang qua Sawamura trong cánh gà.

"Sawamura!"

"Phát biểu tốt lắm."

Lúc Sawamura nói vậy, Michimiya ngại ngùng cười nhẹ và giơ tay hình chữ V.

"...Rồi, tớ lên đây."

Sawamura vuốt phẳng đồng phục, lấy hơi, và bước lên sân khấu. Nhìn từ đằng sau cũng thấy cậu đang bồn chồn.

Cậu bước ra từ cánh gà lên sân khấu. Hội trường vốn dĩ không sáng lắm, nhưng so với cánh gà mờ mịt thì vẫn hơi chói.

Sawamura nhìn thấy hội năm nhất năm hai xếp hàng ngay dưới sân khấu. Nhìn thấy mấy khuôn mặt lo lắng hồi hộp đó, cậu cảm giác gấp gáp hơn, và tự nhiên thả lỏng được.

Hôm nọ, Azumane có nói, "Daichi là trụ cột của câu lạc bộ này," nhưng Sawamura cũng nhận ra mình đã được các đàn em giúp đỡ rất nhiều.

Sau khi cúi chào toàn thể học sinh, Sawamura bắt đầu phát biểu.

"Đội bóng chuyền nam đã thi đấu ở giải toàn quốc trước đây. Thế nhưng, dạo gần đây, chúng tớ đã thụt lùi dần và bị loại ở vòng loại, không thể chạm tới chung kết. Nhưng năm nay, câu lạc bộ đã có huấn luyện viên cho riêng mình, và lứa này…"

Khi cậu đang phát biểu, tiếng guitar méo mó vang lên từ đâu đó.

Nghĩ rằng chắc bên nào lỡ tay, Sawamura ngưng một chút để tiếng nhạc dừng lại. Nhưng nó tiếp tục vang lên.

"...Cái gì đấy?"

Hội trường trở nên xôn xao trong khi Sawamura ngó nghiêng xung quanh không biết có chuyện gì.

.

2524db3c-f35d-46f1-99cd-8eb4f1779e4e.jpg

Đương nhiên là các thành viên năm hai của câu lạc bộ bóng chuyền đang chơi nhạc.

Ngay khi Sawamura bắt đầu phát biểu, lứa năm nhất năm hai bên dưới đã rời đi như bàn trước. Rồi, Tanaka và mấy học sinh năm hai nhanh chóng chui vào cánh gà và lấy đầu đĩa CD mình đã nhét trong túi đồ để trong cánh gà từ trước.

Biểu cảm của Tanaka vô cùng nghiêm túc khi cậu nhìn lướt qua khuôn mặt các thành viên quanh đầu đĩa.

"Xin lỗi anh Daichi, nhưng… anh ấy đúng là nghiêm túc hệt như bọn mình nghĩ."

"Ừ."

Bốn học sinh năm hai, với vẻ mặt căng thẳng, đồng loạt gật đầu.

"Nếu cứ như này thì không chỉ thua đội bóng chày, mà cả đội thể dục nhịp điệu nữa… Mà sao cậu lại khóc đấy Noya?"

"Ư… Chúng ta nhất định phải đánh bại đội bóng chuyền nữ…"

Cảm động phát khóc bởi bài phát biểu của Michimiya, Nishinoya lấy tay áo chùi nước mắt, sụt sịt nói. Tanaka gật đầu lia lịa.

"Noya! Cảm động là đang đồng cảm đấy! Để gặt được sự chú ý và ủng hộ của toàn trường, từng chút một, và rồi lao tới chiến thắng… Hôm nay phải chống lại họ thôi! Con đường khó khăn trải đầy gai này!"

"Ừ!"

"Nào, bật lên thôi!"

Tanaka to tiếng và ấn nút bật băng cát-xét. Nhưng phần loa thì vẫn im lặng.

"Hả?"

"Không, không, đấy là bên cát-xét. Bên đĩa CD ở đây này."

Tanaka nghiêng đầu, và Ennoshita chỉ về phía đầu đĩa CD. Dây nối được dán chặt bằng băng dính để chúng không rời ra. Thành ra cả cỗ máy nhìn còn tàn tạ hơn trước.

"À, thế à. Phiền ghê… Thôi, bình tĩnh thử lại… Bật lên nào!"

Lần này cậu ấn nút bật đầu đĩa CD. Chiếc đĩa cót két quay, và âm đàn guitar, có lẽ là điệu Tanaka thích, bắt đầu chơi từ bộ loa.

"Rồi, đã thành công! Đi thôi mọi người!"

Tanaka vắt cả bộ máy lên vai và đứng lên trong cánh gà. Thấy tấm lưng của cậu, Nishinoya ré lên.

"COOL quá, Ryu!"

"Ừa! COOL! COOL! COOL!"

.

Khi tiếng nhạc ồn ã vẫn tiếp tục, Sawamura cố bình tĩnh lại mà nói tiếp. Nhưng ngay khi cậu ngẩng đầu, mắt cậu phải nheo lại trước ánh sáng.

"H- Hả!?"

Ánh sáng là từ chiếc đèn sân khấu từ Cửa hàng Gia dụng Takinoue, phần đế được dán băng dính ghi "Câu lạc bộ Kịch nghệ", nhưng đương nhiên đó chỉ là để qua mặt. Khi giải thích với câu lạc bộ kịch nghệ, họ đã đứng tên hộ, nói rằng, "Xin hãy cho chúng tôi mượn lúc trình diễn."

Chiếc đèn được điều khiển bởi Yamaguchi từ trong góc hội trường, nhưng ánh sáng chói tới mức Sawamura chẳng thể đoán được đó là ai.

Không phải cũng có chuyện gì đó kiểu kiểu này lúc Michimiya phát biểu sao? Có mà, đúng không…?

Một đống tai nạn bất ngờ cứ xảy đến, và Sawamura nghiêng đầu băn khoăn. Cuối cùng, Tanaka lao lên sân khấu.

"Yay! Để mọi người chờ lâu rồi!"

Tanaka bước ra, một cái đầu loa vắt trên vai, liên tục nói "Oi! Oi! Oi!" Đằng sau còn có bốn học sinh năm hai, Nishinoya, Ennoshita, Narita, và Kinoshita, nhảy nhót xung quanh với loa và bông cổ động lấp lánh. Loa và bông cổ động đương nhiên là nỗ lực từ hội năm nhất.

Năm người họ đã khiến bầu không khí của hội trường bùng nổ.

"Yo! Câu lạc bộ bóng chuyền đây! Chờ lâu rồi nhỉ!"

"Tanaka! Giỏi lắm!"

Sawamura vội quay lại, câm nín.

"Mấy đứa… đang làm cái gì đấy!?"

Đằng sau cậu, hội năm hai đang nhảy điên cuồng theo âm nhạc phát ra từ loa. Lâu lắm rồi không tập luyện, nhưng họ khoác tay nhau và đều đặn nhảy thành một hàng, hô vang, "Fresh, fresh, Daichi! Fresh, fresh Daichi!" Nishinoya rồi làm một điệu Hopak, hô "Hây! Hô!"

Vì lý do nào đó, không có vẻ gì là họ đang đùa cợt hay ngại ngùng. Mọi người đều rất nghiêm túc nhảy nhót, đến mức có mồ hôi đọng trên trán.

Và năm người họ còn không làm thế để ra vẻ hay chọc cười, chỉ để thắng. Nhưng chẳng ai hiểu tại sao tham vọng chiến thắng của họ lại được thể hiện qua việc nhảy.

Nhưng dù nghiêm túc đến mức nào, với khán giả, đó chỉ là một màn trình diễn buồn cười…

"Giỏi lắm, câu lạc bộ bóng chuyền! Tiếp tục đi!"

"Tanaka, chiến nào!"

Khi khán giả hô hào cổ vũ, Tanaka nhoẻn cười.

Dù đang bối rối, Sawamura vẫn không để lỡ biểu cảm thoáng qua của Tanaka. Cậu xông tới chỗ Tanaka và cố ngăn lại.

"Khoan đã… Tanaka, đừng có cởi!"

Nhưng Tanaka đã tháo nút đồng phục. Cậu xoay mấy vòng, cởi áo ra, và ném lên trần nhà, hét, "Hãy in hằn tinh thần cháy bỏng này… vào tâm trí mọi người đi!"

Đồng phục của Tanaka, Nishinoya, và mọi người bay lên trời. Các học sinh trong hội trường lẫn người bên cánh gà đều dõi mắt nhìn theo chúng.

Những chiếc áo loạt xoạt rơi xuống. Trong ánh đèn, các học sinh năm hai xuất hiện trong những động tác ngầu lòi mạnh mẽ.

"Ồ…!"

Tiếng xì xào lan rộng khắp hội trường.

Trước ngực năm chiếc áo phông, những nét cọ của Tanaka đã họa lên dòng chữ "Câu lạc bộ" "Bóng chuyền" "Nam" "Karasu" "no". Họ đã thức tới đêm muộn để làm ra những cái áo này.

"Được lắm!"

Tanaka hào hứng đáp lại tiếng cổ vũ bên dưới.

"Vẫn còn nữa đấy!"

"Còn nữa…"

Sawamura bất lực ôm đầu.

Năm người họ quay lại, khoe lưng cho hội trường. Lưng áo họ cũng có viết chữ. Các học sinh chợt im lặng đọc chữ trên lưng họ.

"Gì đấy?"

"...Trị?"

Những chữ đó là:

"Thống" "trị" "giải" "Liên" "trường".

"Như này là chúng ta sẽ vượt qua vòng loại! Đi nào! Karasuno…"

Theo lời Tanaka, các học sinh năm hai giơ nắm đấm lên.

"Tỏa sáng!"

Khán giả bùng nổ, và Sawamura, chợt nhận ra tình hình, liền cao giọng.

"M- Mấy đứa… làm trò gì đấy!"

Thế nhưng giọng của cậu bị nhấn chìm bởi lứa năm nhất bên dưới, và bởi cả Sugawara và Azumane hô, "Karasuno, fight!" "Fight!" "Fight!"

"Chúng nó định làm vậy thật hả?"

"Loạn dữ!"

Azumane và Sugawara, những người đã vội vã lao xuống, nhìn nhau cười lớn. Hai con người năm ba này đã tập hợp hội năm nhất lại để hô hào.

Nếu đằng nào lát nữa cũng bị Daichi mắng, sao không tranh thủ chơi luôn đi? Vui mà, các đàn anh khôn ngoan nghĩ.

Được lời hô của năm nhất đổ thêm dầu vào lửa, Tanaka và Nishinoya vung tay, tiếp tục làm nóng bầu không khí.

"Everybody! Fight! Fight!"

"Đi nào!"

Mọi người trong hội trường bắt đầu dè dặt vỗ tay, nhưng rồi như bị cuốn theo, đều đồng thanh hô vang.

"Fight!" "Fight!" "Fight!" "Fight!"

Shimizu, quản lý, đang đứng yên trong khu vực của lớp mình, nhìn lên sân khấu hỗn loạn mà lẩm bẩm.

"Đồ ngốc…"

Và tận sau cùng của hội trường, Takeda, cố vấn câu lạc bộ, đang rưng rưng nước mắt.

"Mọi người đều đang cổ vũ chúng ta! Nhất định phải thắng!"

.

Lát nữa phải dạy dỗ chúng nó…! Sawamura, đang cố nén cơn giận mà bước xuống sân khấu, thì thấy có người vỗ vai mình. Cậu quay lại, nói, "Hả?" thì lại thấy thầy hiệu phó.

"Cái 'Hả?' là sao đấy?"

"A… Thầy hiệu phó… Em chào thầy ạ!"

Cậu nói vấp, nhanh chóng cúi đầu.

"Cả vụ hỗn loạn ban nãy là gì đấy? Chắc là em, đội trưởng, đang không dẫn dắt thành viên tử tế phải không. Đừng có cư xử như thế. Câu lạc bộ bóng chuyền đã gây đủ chuyện rồi, nên phải biết ý hơi đi…"

Sawamura nắm chặt tay chịu đựng hàng dài những lời mắng mỏ, nhưng sau một lúc, cậu nói.

"...Là ý tưởng của em. Em định hâm nóng bầu không khí một chút… Nhưng có vẻ hơi quá. Là lỗi em hết…"

Sawamura ngập ngừng đáp.

"...À, vậy sao. Được rồi."

Nghe vẫn còn chưa hài lòng lắm, nhưng thầy hiệu phó đã đi về chỗ của mình. Nhìn theo bóng lưng thầy ấy, Sawamura lầm bầm.

"Tanaka… Nishinoya… Có khi là Ennoshita nữa…"

Ngay khi thầy hiệu phó biến mất khỏi cánh gà, Sawamura cuối cùng cũng bùng nổ.

"Bọn nó đâu rồi!?"

Sawamura liền đi kiếm họ.

Michimiya, người đang đứng chờ để bắt chuyện, nhún vai nói.

"...Cũng vui mà."

.

"Thành công rồi!"

"Quá hoàn hảo! Chắc chắn cả trường đều mong ta chiến thắng cho xem!"

Các thành viên năm hai của câu lạc bộ bóng chuyền đang ăn mừng sau khi rời khỏi hội trường khi Sawamura giận dữ lao tới.

"Mấy đứa này!"

"Hả?"

Quay lại thì chỉ có khuôn mặt ác quỷ của Sawamura. Cả người cậu đều toát ra vẻ giận dữ.

"Ơ… Bọn em chỉ muốn làm anh Daichi vui thôi…!"

"Bọn em chỉ muốn làm mọi người cổ vũ cho đội mình thôi…!"

Khi bị mắng vì "bất ngờ" họ đã dày công chuẩn bị với ý tốt, hội năm hai cúi đầu ủ rũ.

Sawamura im lặng lườm, nhưng sau một hồi, cậu chỉ nói.

"...Mấy đứa biết mình đã làm gì không đấy? Còn làm trước cả trường nữa…"

Lứa năm hai cắn răng chịu đựng bị mắng thêm nữa, thì Sawamura chỉ cứng rắn nói.

"Bây giờ thì chúng ta tuyệt đối không được thua!"

Mọi người ngạc nhiên nhìn lên và Sawamura chỉ cười.

Khuôn mặt Tanaka và Nishinoya bừng sáng.

"...Đương nhiên! Bọn em sẽ thắng hết! Bọn em sẽ không thua Seijoh, Date, hay Shiratorizawa đâu!"

"Đến được giải toàn quốc là phải chiến hết mình đúng không!"

"Ừm!"

Những người còn lại cũng chêm vào.

.

Michimiya, người đã lắng nghe hết từ đầu sau một bóng cây, thở phào nhẹ nhõm và trở lại hội trường. Cô đi theo định bụng bênh hội năm hai vốn sẽ bị Sawamura mắng thật nặng.

Nhưng có vẻ không cần lo nữa.

"Chắc mình lo thừa rồi."

Khi Michimiya nhẹ nhõm bước trở lại, các thành viên khác của câu lạc bộ bóng chuyền lần lượt lao ra khỏi hội trường.

"Các anh ấy ngầu quá!"

"...Cái đèn sao rồi nhỉ!?"

Hinata nhìn các anh năm hai với ánh mắt lấp lánh, trong khi Yamaguchi lo lắng ngó quanh. Có lẽ bị hai người kia lôi theo, mà Kageyama lẫn Tsukishima cũng bước ra.

Sugawara và Azumane cũng sớm tới, cười cười xoa đầu và chọc trán của Tanaka và Nishinoya.

"Mấy đứa này đúng là ngốc thật!"

"Chuẩn bị kiểu gì đấy? Anh không biết luôn."

Michimiya quay đầu lại nhìn, tươi cười thấy rõ.

"Đúng là trông thật sự rất vui mà!"

Mái tóc ngắn của Michimiya bay bổng trong gió.

Giờ khi lễ ra quân đã kết thúc, vòng loại của giải Liên trường đã tới rất gần.

Với học sinh năm ba, đây sẽ là giải Liên trường cuối cùng của họ, và với học sinh năm nhất, là trận đấu chính thức đầu tiên. Còn rất nhiều đối thủ giấu mặt phía trước. Để vượt qua vòng loại, họ không được hạ cảnh giác, dù chỉ là một trận.

Một trận đấu với Cao trung Date và Cao trung Aoba Johsai - dẫn dắt bởi Oikawa - đang chờ đón họ.

"Karasuno… Fight!"

"Rõooo!"

Tiếng reo của đội bóng chuyền nam bay đi theo làn gió tháng Năm.

Quạ đen kiêu ngạo, mạnh mẽ, nhưng đã gãy cánh. Những chú quạ này, giờ đây, mới chỉ bắt đầu vung cánh chuẩn bị cho giải đấu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!