Tập 2: Lời khích lệ trước giải Liên trường

Chương 3: Vô tri hưởng thái bình

2026-02-27

1

Chương 3: Vô tri hưởng thái bình

3. Vô tri hưởng thái bình

Tất cả mọi thứ vụt qua trong nháy mắt. Khi vòng loại giải Liên trường đang sát tới, nhà thể chất số hai vọng đầy tiếng bóng, tiếng hô, và tiếng đế giày chà xuống sàn sau giờ học.

Khi lứa năm hai và năm ba đang tập giao bóng, Hinata, người đang chạy vòng vòng quanh sân nhặt bóng, bỗng dưng quay vụt lại. Cậu cảm nhận được có sự hiện diện của thứ gì đó đằng sau mình, nhưng đó chỉ là năm hai Tanaka.

"A, anh Tanaka…"

"Suỵt."

Sau khi giữ cậu yên, Tanaka nói thầm vào tai Hinata.

"Tập xong thì tập hợp ở Sakanoshita. Đừng để các đàn anh để ý."

"Hả?"

Hinata bất ngờ hỏi lại, nhưng Tanaka đã qua phía bên kia tấm lưới rồi. Hinata chỉ biết đứng đó ngây ngốc, nhìn Tanaka tiếp tục giao bóng như thể không có gì xảy ra.

"...Hả? Cái gì cơ?"

Lúc cậu nhìn quanh, vẫn băn khoăn chuyện gì đã xảy ra, cậu chạm mắt với Kageyama, người cũng đang nhặt bóng. Kageyama hỏi.

"Cậu cũng bị gọi đi à?"

"Hả, cậu nữa á!?"

Khoảnh khắc đó, có một trái bóng đập xuống sát hai người họ. Trái bóng bật lại và lăn đi.

"Này, đừng có lơ đãng!"

Sawamura gọi. Hai người họ ngẩng đầu, mồ hôi đầm đìa, và cao giọng đáp.

"Vâng!"

"Vâng ạ!"

Dù chuyện gì sẽ xảy ra sau đó đi nữa, buổi tập hiện tại vẫn là ưu tiên trên hết. Hinata chạy đi nhặt bóng.

.

"Ừm, đương nhiên là tất cả mọi người sẽ ở đây mà!"

Tanaka đập bàn, làm tấm biển "Giữ yên lặng" bên trên đung đưa. Cú đập đó còn làm Hinata há hốc mồm.

Sau buổi tập, hội thành viên năm nhất năm hai đã tập hợp tại Sakanoshita. Thấy các anh ngồi đó đầy trăn trở, Hinata cũng lo lắng mình sẽ bị mắng, hoặc mình lại làm sai gì đó rồi… và nhìn qua Kageyama đứng bên cạnh.

Thế nhưng Kageyama vẫn yên lặng, tay cầm cốc sữa chua uống. Tiếng tủ lạnh vang vọng khắp cửa hàng. Chất giọng của Tanaka át hẳn đi tiếng ầm ì đó.

"Ngày kia là ngày lễ ra quân, và năm nhất năm hai chúng ta phải làm bài phát biểu của anh Daichi trở nên thật sống động!"

Chắc là cậu sẽ không bị mắng rồi. Hinata thở phào và nhấp một ngụm nước thể thao trong tay. Cậu đã bồn chồn suốt nãy giờ, khi tự dưng bị các anh năm hai gọi, rồi từ chối đề nghị bao ăn của đội trưởng, và lẻn khỏi phòng tập, nên họng cậu khô rát.

Nhưng càng nghe kế hoạch của anh Tanaka, Hinata càng nhận ra mình không thể nhẹ nhõm được bao lâu. Các anh ấy đang định làm bài phát biểu của đội trưởng trong lễ ra quân ngày kia trở nên thật sôi động. Mà còn phải giữ kín cho bất ngờ nữa! Hơn nữa là hội năm nhất đã được sai đi tìm dụng cụ cần thiết trong trường.

Tanaka nói, "Hinata và Kageyama, hai đứa đi tìm đầu đĩa CD và loa. Tsukishima và Yamaguchi đi kiếm bông cổ động và đèn."

Hạn là tối ngày mai. Nhưng bây giờ đã quá muộn rồi, và sau giờ học ngày mai họ vẫn phải đi tập tiếp, nên đây là một nhiệm vụ siêu gấp phải hoàn thành trong giờ nghỉ ngày mai. Hinata nuốt khan.

Sau buổi họp bí mật, mọi người cùng rời khỏi Sakanoshita. Lứa năm hai còn vài việc phải làm, nên họ túm tụm bàn bạc trước máy bán hàng tự động. Nhìn những khuôn mặt nghiêm túc đó, tim Hinata đập nhanh dần như muốn nhảy khỏi lồng ngực, và cậu hét lớn dưới bầu trời đã tối om.

"Hào hứng quá đi! Cố gắng hết sức! Thôi!"

Kageyama lườm Hinata đang tăng động, và đập cậu một cái vào lưng. Tsukishima nhìn qua, lẩm bẩm.

"Phiền thật."

"Ừa, còn nhiều việc phải làm lắm chứ, Tsukki nhỉ!"

Tsukishima quay đầu nhìn Yamaguchi bên cạnh, ráo hoảnh nói, "Ừ, đúng," rồi rời đi. Nhưng lại có ai đó vỗ vỗ vào vai cậu. Đó là Ennoshita. Tsukishima quay lại, có vẻ hơi bất ngờ.

"Sao ạ?"

"Em có thể nghĩ việc này hơi điên điên, nhưng mà… được làm đàn em của họ là rất may mắn đấy." Nói rồi, Ennoshita cũng đi theo hội Tanaka. Thấy tấm lưng chùng xuống vì mệt mỏi của họ, cả Tsukishima cũng câm nín.

.

Ngày hôm sau, trong giờ ăn trưa, Hinata và Kageyama vội vã ăn xong gặp nhau ở hành lang. Bình thường lúc sinh hoạt họ sẽ mặc đồ thể thao hoặc áo phông, nên cảnh họ ở cùng nhau lúc mặc đồng phục bình thường khá là hiếm thấy.

Họ bước dọc theo hành lang ồn ào giờ ăn trưa.

"Đầu tiên là đầu đĩa CD đi! Rồi, tìm thấy nó trong giờ ăn trưa nào!"

"Chúng ta chỉ có nửa tiếng thôi."

"Chắc mượn được một cái ở phòng phát thanh đấy!"

Trái với sự hăng hái khi được sai của Hinata, Kageyama còn có vẻ cau có hơn mọi khi. Nhưng cậu cũng không muốn để Hinata làm hết mọi việc nên cứ đi theo.

Khi tới phòng phát thanh đối diện phòng giáo viên, Hinata mở cửa, và bước vào căn phòng cách âm bên trong.

"Đội bóng chuyền nam xin phép ạ!"

Cậu nói to, và một đàn anh thuộc câu lạc bộ phát thanh đang ăn trưa bên trong thò đầu ra.

"Sao đấy?"

"Ưm, nếu ở đây có đầu đĩa CD thì em muốn mượn một cái ạ, thì để, dùng cho lễ ra quân ngày mai ấy ạ."

Hinata ngại ngùng nói.

"Đầu đĩa CD?"

Hinata và Kageyama cùng gật đầu lia lịa.

"Thì dùng cái đó phát đĩa CD cũng được, nhưng mà…"

Thành viên câu lạc bộ phát thanh đó đi vào phòng phía trong. Ngó qua cánh cửa mở, họ thấy cả dãy những dụng cụ đắt tiền xếp trong phòng phát thanh.

"Oa… Như đài truyền hình vậy!"

"Cậu đến đấy bao giờ chưa?"

"Đã có đâu! Nhưng bầu không khí ấy, không khí!"

"Sao đấy?"

Lúc Hinata và Kageyama còn nói chuyện dở, thành viên câu lạc bộ phát thanh đã quay lại.

"Không có cái nào mang đi được đâu, chỉ có đồ cố định thôi. Hai đứa muốn gì nào?"

Anh ấy chỉ vào một cái máy đầy nút bấm với núm vặn. Đương nhiên là cả Hinata và Kageyama đều không biết, nhưng hẳn trong đống máy đen ngòm sáng bóng đó cũng có một cái đầu đĩa CD.

"À, thôi… Không đem đi được thì phiền lắm ạ! Ưm, xin lỗi, vì đã làm phiền ạ!"

Hai người họ nhanh chóng rời phòng phát thanh.

Thế nếu không phải câu lạc bộ phát thanh thì họ có thể tìm đầu đĩa CD ở đâu bây giờ? Chỗ nào đó thường phát nhạc… Kageyama suy nghĩ, và rồi cậu nhớ ra.

"Tsukishima thường hay nghe nhạc, đúng không?"

"Ừ, nhưng hôm qua tớ hỏi rồi, nhưng cậu ta chỉ có một cái loa bé tí kết nối với máy nghe nhạc thôi."

"À, thế hả?"

Kageyama quay người đi trước câu trả lời thẳng thắn của Hinata. Thấy vậy, Hinata để ý luôn và nói.

"Cậu không hiểu gì mấy mà cứ nói bừa nhỉ."

"...Im đi, đi tiếp thôi."

Kageyama bắt đầu sải bước rộng rời đi, và Hinata vội vã đuổi theo sau.

"Đi đâu nữa?"

.

"Tớ nghĩ là, nếu là âm nhạc thì sao không đến chỗ ban nhạc đi?"

Kageyama gật đầu lúc Hinata gợi ý.

"Đi thôi."

Họ nhìn nhau và bước lên cầu thang từ phòng phát thanh tầng một đến phòng nhạc tầng bốn. Thế nhưng, họ tự nhiên lại chạy đua, nhảy cóc vài bậc và phi hết nấc lên cầu thang đến mức kiệt sức một cách thừa thãi.

"Tớ thắng rồi!"

"Bọn mình có đấu nhau đâu!"

"Ơ kìa, mới thế đã bỏ cuộc rồi à!?"

"Im đi!"

Họ thở dốc lúc bước tới trước phòng nhạc. Cậu đặt tay lên cánh cửa nặng nề và dùng hét sức mình để đẩy vào.

"Đội bóng chuyền nam xin phép ạ."

Trong phòng nhạc, có vài bạn nữ đang ngồi quanh bàn ăn trưa đã quay ra nhìn. Dãy bàn trong phòng nhạc khác với bàn trong một lớp học bình thường. Đầy những dụng cụ và bản nhạc trên đó. Hinata nói, cảm giác hơi bồn chồn.

"Ừm, có ai ở đây trong ban nhạc không ạ?"

Một bạn nữ mặc váy len đứng dậy.

"À, đây, có tớ thôi. Mấy người khác thì không ở đây… Các cậu cần giúp gì à?"

Ánh mắt cả hội con gái đều tập trung vào Hinata, làm cậu còn hồi hộp hơn.

"À, thì, tớ định hỏi là, kiểu, không biết các cậu có cho mượn đầu đĩa CD để dùng trong lễ ra quân ngày mai được không…"

Hinata nói, và bạn nữ kia cúi đầu xin lỗi.

"À, không, không có gì quan trọng đâu, đâu đến mức đó…"

Hinata vẩy vẩy tay, và bạn nữ ấy bật cười một chút.

"Ban nhạc dùng máy hát đĩa than vì giáo viên thích vậy."

"Máy hát? Loại xoay xoay á? Kageyama, cậu thấy một cái như thế bao giờ chưa?"

Thấy Kageyama lắc lắc đầu, bạn ấy lại cười.

"Máy hát mà không xoay á? Mấy bạn đội bóng chuyền hài hước ghê. Hay đi xem nhé?"

"À, vâng!"

Họ đi theo bạn nữ, bím tóc của bạn ấy đung đưa, vào phòng dụng cụ. Có một mùi nhè nhẹ kì lạ, giống như mùi dầu.

Trong căn phòng nhỏ, những dụng cụ to được dựa vào tường, và những hộp đựng các loại dụng cụ khác được xếp gọn gàng trên kệ nhôm.

"Quào."

Hinata nhìn quanh phòng, nhận ra rằng tuy chi tiết có khác nhau, nơi này vẫn na ná phòng dụng cụ trong nhà thể chất. Là một nơi những dụng cụ được dùng trong buổi sinh hoạt được lau chùi và cất giữ cẩn thận bởi các thành viên.

"Máy hát đây."

Bạn nữ chỉ vào một chiếc hộp gỗ lớn, khác hẳn với dụng cụ âm thanh trong phòng phát thanh. Nó được khắc những chi tiết tinh xảo, nhìn như một món đồ cổ. Nhấc nắp lên thì còn có đĩa than bên trong.

"Đây là loa kèn rỗng hàng thật đó."

Bên cạnh máy hát là một chiếc hộp gỗ nữa, chứa những bộ phận nhỏ nhìn như bóng đèn và dây cáp. Hinata nhìn bạn nữ với ánh mắt ngưỡng mộ.

"...Ngầu quá! Ừm… ban nhạc có thi đấu không?"

"Hè này có một cuộc thi trong khu vực đấy."

"Chúc các cậu may mắn!"

"Cảm ơn nha. Đội bóng chuyền cũng may mắn nhé!"

Bạn nữ trong ban nhạc nắm chặt tay lại và ngại ngùng cười. Hinata và Kageyama cúi đầu chào và rời khỏi phòng âm nhạc.

.

"Khó tìm thật đấy." Hinata bước ra hành lang. "Đi đâu tiếp bây giờ? Không biết hội học sinh có gì cho mượn được không nhỉ?" Cậu hỏi Kageyama. Rồi cậu tự nhiên dừng lại, và Kageyama nhăn mặt lúc suýt đâm phải cậu.

"Làm sao đấy?"

Nhưng Hinata không đáp. Mà cậu lại quay lại hỏi Kageyama với vẻ mặt nghiêm túc.

"Cậu có nghe thấy không?"

"Nghe cái gì?"

"Nghe… lạ lắm."

Cậu nói, quay đầu nhìn quanh.

"Hả?"

Hình như chỉ có Hinata nghe được. Họ chú tâm lắng nghe giữa hành lang ồn ào, rồi nhìn nhau.

"Tiếng gió… hay là, giống như tiếng ma tới…"

"Hồi trại huấn luyện cậu tưởng nhầm anh Nishinoya là ma đấy.

Mặc kệ lời châm chỉa của Kageyama, Hinata nhăn mặt chỉ xuống cuối hành lang.

"Dưới đó!"

Ánh sáng chiếu qua cửa sổ không soi được tới cuối hành lang, nên nơi đó khá mờ mịt. Kageyama vội đuổi theo Hinata, người đã lao qua cả dãy học sinh.

"Này, từ từ đã!"

Hinata đứng sững lại trước phòng khoa học mà nhìn chằm chằm. Rồi cậu cẩn thận áp tai vào cánh cửa.

"...Tớ nghe được gì đó!"

"Gì cơ…"

Kageyama cũng áp tai vào cửa, rồi quay ra nhìn Hinata trong bất ngờ.

Đúng rồi, có một tiếng kì lạ và tiếng nói của người từ bên trong. Họ cãi cọ qua lại một lúc, rằng, "Cậu mở đi," và "Cậu phát hiện ra nó mà?", nhưng rốt cục Hinata hạ quyết tâm và đặt tay lên cửa.

"...Đội bóng chuyền nam ạ!"

Cậu nói, mở rầm cửa và thấy được tầm bốn hay năm bạn nam trong phòng khoa học.

"Đội bóng chuyền nam làm sao?"

Không ai thèm nhìn lên trừ bạn nam đeo kính đang cau mày. Mọi người đang tập trung vào chiếc máy cũ kĩ trên bàn. Một người ấn một cái nút, và tiếng hót dừng lại. Không có vẻ gì là ma sẽ xuất hiện. Hinata nhẹ nhõm nhòm vào chiếc máy.

"...A, đây rồi! Đầu đĩa CD!"

"Thì làm sao?"

Bị một người có vẻ là đàn anh khóa trên lườm, Hinata vội vã cúi đầu.

"A, em, em xin lỗi ạ! Em, ừm, đến từ đội bóng chuyền nam."

"Anh nghe thấy rồi."

"À, vâng. Thì, thật ra, bọn em đang tìm một cái đầu đĩa CD để dùng cho lễ ra quân ngày mai. Hỏi phòng phát thanh hay ban nhạc cũng không tìm được… rồi em nghe thấy tiếng… như có ma trong này…"

Các học sinh đang vọc vạch chiếc máy nhìn nhau, rồi đồng thanh.

"Thành công rồi!"

"Dạ?"

Người đeo kính giải thích cho Hinata. Có vẻ cậu ta là trùm trò này.

"Bọn này ở trong câu lạc bộ kịch nghệ, và đang thí nghiệm xem có chỉnh sửa âm thanh ra tiếng ma được không."

"Rốt cục là chỉnh ngược là xong."

"Nhưng nếu nhận ra luôn là tiếng ma, thì nghĩa là tiếng này không độc đáo còn gì? Dành cả giờ ăn trưa tự làm thì chẳng có ích gì…"

Mấy người còn lại bắt đầu cãi cọ quanh đầu đĩa. Có vẻ sẽ khá tốn thời gian, nên Hinata chen vào và nói thẳng.

"Em mượn đầu đĩa được không ạ?"

Cậu bạn đeo kính đáp.

"Nhìn như thế nhưng nó chỉ chơi được băng cát-xét thôi."

"Cát-xét ạ!?"

Hinata và Kageyama bắt đầu cãi nhau, "Này, làm sao bây giờ?" "Không dùng được thì có ích gì?" lúc cậu bạn đeo kính kia lại nói.

"Mà nếu kết nối lại thì sẽ được thôi. Mọi người có ai có cái gì chạy được đĩa CD không?"

"Hình như trong đống tụi mình phá có đầu đĩa CD đấy."

"Thế thì kết nối nó lại."

Bọn họ lại tập hợp và bàn bạc mấy chuyện khó hiểu. Hinata cố gắng nghe, nhưng não cậu cứ trắng xóa dần đi.

"Dây L với đầu ra màu trắng, còn dây I là đầu vào…?"

"Này, dây Aux đâu?"

"Sao mà biết được!"

Thủ lĩnh hội đó nhìn lên.

"Rồi, rồi, hội bóng chuyền đừng có cãi nhau nữa. Nối lại xong sẽ cho các cậu mượn. Chờ đó."

"...Dạ, vâng! Cảm ơn ạ!"

Hinata và Kageyama vội cúi đầu trước các thành viên câu lạc bộ kịch nghệ.

.

Hai người họ bước ra từ phòng khoa học, lúng túng cầm một cái loa cổ lỗ sĩ và đầu đĩa CD. Hinata nghiêm túc nói.

"Cậu mà rút cái dây này là không chắc có chuyện gì đâu. Đừng có nghịch, đồ ngốc."

e427fc2f-7614-4942-999d-b3e3a400c191.jpg

Những người đi ngang qua nghi hoặc nhìn hai con người cầm món đồ cũ kĩ. Nhưng chính họ thì lại không quan tâm. Bây giờ, trong đầu họ chỉ có làm theo lệnh của anh Tanaka.

Hinata khịt khịt mũi vì đống bụi trên loa, nói, "Giờ thì là một cái loa loại cầm tay… Không biết tìm ở đâu nhỉ…"

"...Đội cổ vũ chăng?"

Kageyama khẽ giọng trả lời.

.

"Cái đèn sân khấu để làm gì?"

Lại là giờ ăn trưa.

Tsukishima, cầm một hộp nước táo trong tay, nói với giọng phiền hà.

"Dù có cố gắng đi tìm, các anh năm ba kiểu gì cũng tìm ra vào phút chót xong hủy hết đúng không? Cậu tự đi mà tìm đi, Yamaguchi. Tôi nghỉ."

"Nhưng các anh năm hai hăng hái lắm mà, xong nếu không tìm được thì các anh ấy nói sao đây…"

Yamaguchi nhún vai, nhìn Tsukishima và nói tiếp.

"Không biết câu lạc bộ kịch nghệ có không nhỉ?"

"...Sao người ta nói gì cậu cũng ngoan ngoãn nghe thế?"

"Hả?"

"Nói là làm sự kiện trở nên sôi động cũng đâu có nghĩa là sẽ thắng trận. Ước gì cậu bớt phi vào cái chuyện năng nổ vô nghĩa này giùm."

Yamaguchi ủ rũ cúi đầu khi Tsukishima dừng lại, nhăn nhó dựa người vào cửa sổ.

"Tớ không nghĩ làm cái này sẽ giúp tớ mạnh mẽ hơn đâu… nhưng tớ hiểu ý của các anh ấy, nên tớ sẽ đi tìm."

Tsukishima nhìn xuống Yamaguchi, thở dài bước đi.

"Không tìm được thì mấy anh ấy sẽ đổ lỗi cho cả lũ xong mắng tôi luôn cho xem. Làm nhanh nhanh cho xong…"

"Tsukki!"

Yamaguchi vui mừng chạy qua, nhẹ nhõm hỏi.

"Nhưng câu lạc bộ kịch nghệ tập ở đâu nhỉ? Trường mình không có phòng riêng cho việc đó… Hỏi ai đây…"

"Dễ nhất là hỏi giáo viên."

Ngay lúc đó, họ thấy Takeda, đúng người mà họ đang tìm, đi về phía họ.

"Thầy ơi!"

Yamaguchi chạy về phía Takeda.

"Ừm, thầy có biết câu lạc bộ kịch nghệ tập ở đâu không ạ?"

"Hả? Kịch nghệ?...Ừm, thầy nghĩ là họ dùng chung phòng khoa học với phòng đa chức năng…"

"Dùng chung ạ?"

"Họ dùng phòng đa chức năng lúc sắp sửa có vở diễn, và tập hợp trong phòng khoa học để làm việc này kia."

"À… Cảm ơn thầy ạ."

Yamaguchi và Tsukishima cúi đầu chào và quay lại hành lang. Takeda nhìn họ rời, đi băn khoăn không biết họ định đi tới đó hay gì, rồi sững lại.

"Đ- Đừng có nói là hai đứa này hết đam mê câu lạc bộ bóng chuyền rồi nhé…?"

.

"Ừm… xin phép ạ, bọn em từ đội bóng chuyền…"

Yamaguchi nhẹ nhàng mở cửa phòng khoa học.

"Lại là tụi bóng chuyền?"

Một người đàn anh đang nghịch một chiếc máy kì lạ ngẩng đầu. Khói trắng đang bốc lên từ mối hàn trong tay anh ấy. Yamaguchi không biết mấy người này có thật sự là câu lạc bộ kịch nghệ không. Cậu không biết là câu lạc bộ khoa học hay câu lạc bộ kĩ thuật, nhưng có lẽ là gì đó giống vậy… Cậu nghi hoặc hỏi.

"Ừm… Bọn em đang tìm một cái đèn sân khấu ạ, và nếu có thì bọn em muốn mượn một ngày thôi ạ… À, đây là câu lạc bộ kịch nghệ đúng không ạ?"

Chủ tịch câu lạc bộ kịch nghệ đáp luôn mà vẫn không rời tay.

"Nếu có thì tụi này cũng muốn."

"Đ-Đúng rồi nhỉ, bọn em xin lỗi ạ!"

Yamaguchi cúi đầu, an tâm một chút rằng những người này thật sự là từ câu lạc bộ kịch nghệ. Cậu khép cửa phòng khoa học đầy mùi thiếc hàn nóng chảy, và nhìn lên Tsukishima bên cạnh. "Cậu nghe chưa? Họ cũng không có đó…. Thôi, hay là đi tìm bông cổ động trước nhỉ?"

"..."

"Bông cổ động là loại đội cổ động dùng nhỉ? Ừm… chắc họ ở trong phòng câu lạc bộ. Hay sau giờ học mới hỏi được nhỉ?"

"..."

Nhưng Tsukishima hẳn đã khó chịu lắm rồi, vì cậu chỉ cau mày nhìn Yamaguchi.

"Tsukki…"

Hai người họ yên lặng đi ra ngoài và bước tới khu vực phòng câu lạc bộ sau trường. Chắc vì lễ ra quân đang tới gần, con gái đội cổ động vẫn tập luyện dù là giờ ăn trưa. Lúc Yamaguchi hỏi mượn vài cái bông cổ động, họ nhíu mày nhìn nhau.

"Bọn tớ cũng phải dùng cho lễ ra quân…"

"À, vậy sao… Xin lỗi nhé!"

Yamaguchi đỏ bừng mặt xin lỗi, rồi phi khỏi đó. Cậu không biết các câu lạc bộ khác làm gì, cậu không tìm được thứ mình cần, Tsukishima đang khó chịu, và Yamaguchi mệt rã rời rồi.

Khi đến được nhà thể chất số hai quen thuộc, cậu có thể nghỉ ngơi. Nhưng cậu không biết mình phải làm gì tiếp theo.

"Này, Tsukki đâu…"

Cậu vội vã quay lại và thấy Tsukishima bình tĩnh đi về phía cậu. Nhưng dù nhà thể chất có hơi tối, cậu cũng thấy được nếp nhăn giữa hai lông mày của cậu ta sâu hơn hẳn.

"Ừm…"

Tsukishima đến chỗ Yamaguchi đang đứng yên, nói.

"Cậu vẫn đang tìm à? Đã cố hết sức rồi còn gì?"

"À… ừ… nhưng…"

Khuôn mặt Tsukishima, đúng chuẩn một con người thấy phiền hà vì bị bọ cắn, áp đảo cậu. Nhưng trong đầu, Tanaka và Nishinoya đang hét, "Hả!? Không tìm được ấy hả!?" Tsukishima, đấu với các anh năm hai. Khi chẳng còn đường thoát, Yamaguchi bỗng dưng nói, "A, cứ để tớ! Tớ có mối này rồi!"

"Mối…?"

.

Khi đã thành công mượn được đầu đĩa CD (?), Hinata và Kageyama, chỉ cần mỗi loa cầm tay, tiến tới phòng đội cổ động. Thế nhưng họ lại bị đuổi ra, "Bọn này không dùng loa! Hét hết mình đi! Hét hết mình!"

Cảm giác gần hết hi vọng nhưng họ vẫn cố hỏi, xong bị nghi hoặc nói, "Bọn này không dùng loa thật. Mà đội bóng chuyền nam cũng vừa qua xong. Mấy cậu làm cái quái gì đấy?"

Kageyama mua sữa chua uống tại máy bán hàng tự động sau trường và lẩm bẩm, "Loa cầm tay…" lúc với lấy chai sữa rơi ra. Hinata phía đằng sau nói.

"Làm một cái có khi còn nhanh hơn đi tìm đấy. Thầy Takeda có bìa các tông mà nhỉ? Hay đi tới phòng giáo viên?"

Khi quay lại, Kageyama thấy khuôn mặt vui vẻ bất thường của Hinata. Bộ mặt vô tri đó bỗng dưng thật khó chịu. Mọi cảm xúc Kageyama đã cố kìm nén liền bùng nổ.

"...Lẽ ra ta phải tập luyện thay vì bày trò cái lễ ra quân này! Cậu không nghĩ dành thời gian tập chạy thì tốt hơn lãng phí làm cái này hả?"

Giọng Kageyama tràn đầy giận giữ, nhưng câu trả lời của Hinata lại đầy bất ngờ.

"Ừ, tớ hiểu. Có khi đúng thật."

Và cậu ta bật cười.

"Nhưng hồi sơ trung tớ chỉ có một mình, xong không được thi đấu trận nào hết, nên tớ rất mong chờ mấy lễ ra quân đó! Kiểu, được mọi người cổ vũ thật tuyệt… mọi người đặt kì vọng vào mình, rồi được cử đi thi đấu! Kiểu, đi nào!"

Mặt Hinata đỏ bừng như thể trải qua lễ ra quân thật.

Thấy vậy, Kageyama định bụng nói gì đó, nhưng cậu ta ngậm miệng quay đi. "Thế à," cậu nghĩ thầm. Có lẽ anh Tanaka, anh Nishinoya, và mọi người cũng đang nghĩ như Hinata.

Bóng họ đổ xuống lớp bê tông. Ánh nắng chớm hè soi rọi từ bên trên. Từ bây giờ thì chỉ có nóng lên mà thôi. Vòng loại giải Liên trường sắp tới, và nếu vượt qua, họ sẽ tới được giải đấu chính… và chung kết sẽ diễn ra vào tháng Tám, giữa mùa hè.

"...Qua chỗ thầy Takeda thôi."

Kageyama cắm ống hút vào chai sữa rồi bước đi. Hinata vội vã chạy theo.

"Này, đừng có tự đi chứ, chờ tớ đã!"

.

Sau buổi tập hôm đó, hội năm nhất lại tập hợp quanh Sakanoshita hệt như hôm qua. Trên bàn là một đống đồ mà, nếu ai không biết, sẽ chỉ hỏi, "Dùng cho cái gì đấy?"

Thấy chiếc loa cầm tay tự làm của Hinata và Kageyama, Tsukishima bật cười.

"Bài tập hè của cậu đấy hả?"

"Hả? Đồ của cậu thì khác gì? Ô, nhưng cái đẹp hơn này là Tsukishima làm à..?"

Những chiếc bông cổ động Tsukishima và Yamaguchi mang tới rõ ràng là đồ tự làm, nhưng Tsukishima lơ đẹp mà chỉ vào cái đầu đĩa.

"Cái đồ thời Showa gì đây?"

Chiếc đầu đĩa CD này là một món đồ đen ngòm thô sơ, chỉ có thể bắt radio và bật băng cát-sét, nhưng được nối đầu đĩa CD vào. Là một đống đồ dùng ở thời Showa cũng ngon lành.

"Thế… cái đèn sân khấu của cậu sao rồi?"

Hinata bật lại, và Yamauchi co rúm người, còn Tsukishima lảng mắt đi vì lý do nào đó.

"...Chắc không tìm được à?"

Khi Hinata hỏi, hội năm hai bước vào Sakanoshita.

"Quào, ghê nhỉ."

Tanaka và Nishinoya cũng bất ngờ nhào tới theo Ennoshita.

"Uầy! Là đồ tự làm, còn xịn đét nữa!"

"Anh hiểu được tinh thần của chúng bây rồi!"

Sau khi nhặt loa và bông cổ động lên xem, Tanaka khen, "Giỏi lắm!" và chọc mỗi đứa một cái vào đầu khen thưởng. Đằng sau đó, Kinoshita và Narita vọc chiếc đầu đĩa, tò mò nhìn.

"Cái gì thế này?"

"Hình như ngày xưa nhà ông tớ có một cái đấy."

Trong không khí sống động tại cửa hàng, Ennoshita nhìn chằm chằm vào cái bàn, hỏi Tsukishima và Yamaguchi.

"Cái đèn sân khấu sao rồi?"

Yamaguchi liếc nhìn đồng hồ và bẽn lẽn nói.

"Ưm, chắc sắp có thôi ạ…"

Khoảnh khắc đó, có tiếng đỗ xe từ bên ngoài. Yamaguchi liền ngẩng đầu.

Người mở cửa bước vào là chủ Cửa hàng Gia dụng Takinoue, cũng là cựu thành viên đội Bóng chuyền Karasuno. Takinoue nhìn thấy Yamaguchi thì giơ tay.

"Để em chờ lâu rồi! Anh để đây được không?"

"A, vâng ạ!"

Hinata và Kageyama ra ngoài xem và bất ngờ khi thấy xe chuyển đồ bên ngoài.

"Cái gì đây!?"

"To dữ…"

Trên xe là một cái đèn sân khấu to cỡ cánh tay người màu đen tuyền.

"Tôi không biết mối cậu ta từ đâu ra luôn. Cái này xịn quá rồi…"

Tsukishima, người vừa xuất hiện đằng sau, cũng sốc. Takinoue tới, vỗ vỗ cái đèn.

"Làm hỏng là tốn 150 ngàn yên đấy."

Hinata tới chạm thử rồi ré lên "Í!" và lùi lại.

"Đùa thôi, đùa thôi. Trung tâm hành chính mới thay cái mới nên anh lấy cái cũ. Còn dùng được nên anh cho mấy đứa mượn đấy."

"Cảm ơn anh đã chiếu cố ạ!"

Yamaguchi cúi đầu, và Tsukishima hỏi.

"Sao cậu thân với cựu học sinh thế?"

"Đâu có thân tới vậy đâu…"

Bên cạch Yamaguchi đang lắp bắp, Ennoshita nghiêng đầu.

"Nhưng giấu cái đồ to như này ở đâu đây? Mang theo thì đáng nghi lắm…"

Các thành viên vốn đang hào hứng vì chiếc đèn hàng thật chợt im lặng. Thấy được thứ này rồi thì họ cũng không muốn thay qua món khác vì không giấu được nữa. Nhưng nếu đội trưởng thấy thì hỏng hết. Thứ to như này sẽ không giấu được trong phòng câu lạc bộ, hay nhà thể chất hay phòng dụng cụ.

"À."

Tsukishima ngẩng đầu nhìn lên. Cậu chỉ vào chiếc đèn trên xe chở hàng.

"Sao không để ở hội trường cho xong? Cứ nói đấy là của câu lạc bộ kịch nghệ. Anh Takinoue mang thì dù các anh ấy có biết thì cứ bảo là chuyển đồ thôi. Ta có thể cho hội kịch nghệ mượn để cảm ơn vì đã chịu đứng tên hộ là được.

"Ừ, anh sẽ giúp. Anh nhảy thuyền rồi."

Khi Takinoue trả lời, các thành viên bùng nổ.

"Tuyệt quá, Tsukki!"

"Được rồi!"

"Cặp kính chú mày cũng có ích đấy nhỉ!"

Tsukishima quay đi, cảm giác hơi ngại khi được khen ngợi. Hinata ngó chiếc đèn, cẩn thận để không chạm vào.

"Mà cái này sáng cỡ nào nhỉ?"

"Ừ, bật thử đi! Không thể để không biết dùng được!"

Tanaka nhảy lên xe và lấy đầu cắm ra.

"Noya! Cầm cái này nhé!"

"Tới đây!"

Nishinoya bắt lấy, rồi đưa cho Hinata.

"Shoyo, cầm cái này đi. Cắm điện nhé?"

Hinata cầm theo lệnh và gọi với vào trong cửa hàng.

"Em xin phép mượn ổ điện chút được không ạ?"

Rồi cậu vẫy tay với Tanaka trong xe.

"Nguồn điện OK!"

Các thành viên tụ tập quanh xe nhìn về phía Tanaka. Ngay trước, Yamaguchi chắp tay như đang cầu nguyện. Giọng Tanaka vang lên lúc tay cậu ta ở ngay trên nút bật.

"Được rồi, chuẩn bị… bắt đầu!"

Choang!

Chiếc đèn sáng lóe lên, soi rọi cả con đồi, rồi tắt ngúm. Và cùng lúc đó, tạp hóa Sakanoshita chìm trong bóng tối.

"S-Sao vậy? Chuyện gì thế!?"

"...Chết, sập cầu dao rồi."

"Không được! Kem tan chảy mất!"

"X-Xin lỗi ạ!"

Sự hoảng loạn của lứa năm nhất và năm hai vang lên trong bóng tối. Rồi ánh sáng cũng quay lại với Sakanoshita như chưa có chuyện gì xảy ra, và bóng của họ khi cúi đầu nhận lỗi một lần nữa hiện lên bên cửa sổ.

Và rồi, tiếng cười dần dần vang lên.

Là Takinoue kể lại lễ ra quân của lứa mình, hay là Tanaka lại ôn kế hoạch ngày mai?

Tạp hóa Sakanoshita, nơi đã thấy bao đời học sinh Karasuno, lại rộn vang tiếng cười.

Mai là lễ ra quân rồi. Thời khắc của "bất ngờ" sẽ tới nhanh thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!