Tập 06

Chương 04: Katharina và các cận thần mới

2025-08-30

6

Chương 04: Katharina và các cận thần mới

"Katharina, có một ủy thác chỉ đích danh cô."

"Wendelin-san, anh giả bộ quá rồi đó! Người ủy thác đó chẳng phải là anh sao?"

"Đúng là vậy, rõ ràng là dùng danh nghĩa của tôi chỉ đích danh cô, nhưng nó lại hoàn toàn không liên quan gì đến bản thân tôi cả, thật khó tin mà."

"Làm gì có chuyện vô trách nhiệm như vậy!"

"Roderich dùng người thực sự không nể mặt chút nào... À, thực ra cái này cũng chẳng bất ngờ lắm."

◆◇◆◇◆

Mặc dù lúc vừa mới quen thiếu nữ Katharina, cô nàng quý tộc sa sút này đã từng xảy ra tranh cãi với Ina và từ đó dẫn đến một cuộc thi săn, nhưng sau khi chúng tôi cùng nhau khám phá di tích ngầm mà đạo sư Armstrong phát hiện thì chẳng biết từ lúc nào mọi người đã trở nên thường xuyên hành động cùng nhau. 

[đạo sư (导师): người hướng dẫn, cố vấn ]

Katharina dường như có một bộ nguyên tắc riêng về quý tộc và điều này cũng thể hiện rõ qua cách ăn mặc lẫn lời nói cử chỉ. Có lẽ là bởi vì cô ấy cũng không phải là quý tộc thực sự, cho nên ấn tượng mang lại hơi không ăn nhập lắm.

Katharina hi vọng dùng ma pháp của mình để phục hưng gia tộc, vì vậy phương châm hành động ưu tiên nhất của cô ấy là thu hút sự chú ý của người khác và trở thành Nhà Mạo Hiểm nổi tiếng.

Việc cô ấy sỉ nhục nhóm Ina trước mặt tôi và thách đấu tôi, dường như cũng là bởi vì lý do này.

Tuy nhiên, đối với Katharina, kết quả thắng thua đã không còn quan trọng nữa.

Bởi vì đạo sư tự ý tham gia, mà tôi và Katharina đều không thể thắng được ông ấy.

"Chẳng lẽ đạo sư Armstrong thực ra muốn chúng ta hòa giải, cho nên ông ấy mới cố ý nhúng tay vào sao?"

"Nhìn từ vẻ ngoài của ông ấy, tôi thực sự không nghĩ vậy đâu."

"Không thể dùng vẻ ngoài để đánh giá một người được đâu."

"Vậy đạo sư thực sự là vì muốn chúng ta làm hòa, cho nên ông ấy mới cố ý tham gia sao?"

"Làm sao có thể. Lời Katharina nói thật thú vị."

"Rõ ràng là Wendelin-san đã đề cập đến khả năng này trước mà!"

Mặc dù chúng tôi không biết mục đích thật của đạo sư, nhưng việc kết quả thắng thua trở nên không còn quan trọng cũng là sự thật.

Sau đó, mặc dù bản thân vẫn dùng giọng điệu thường ngày, nhưng cuộc tranh cãi này cũng chính thức kết thúc khi Katharina thẳng thắn xin lỗi mọi người.

Bởi vì tôi lại nhận được ủy thác công trình dân dụng từ chỗ Roderich, cho nên Katharina và nhóm Erw đã thay tôi tiến vào Khu Rừng Quỷ.

"Burkhart-san cũng rất bận rộn, cho nên tôi sẽ đảm nhiệm vai trò hộ vệ cho mọi người."

Mặc dù giọng điệu vẫn như bình thường, nhưng đây dường như là cách cô ấy che giấu sự ngượng ngùng.

Trên thực tế, sau khi cùng nhau ra ngoài, năm cô gái cũng ồn ào náo nhiệt, cùng nhau vui vẻ đi săn và thu thập.

"Này, Wend. Ít nhất ông cũng phải thêm một thành viên nam nữa đi chứ..."

"Tôi bó tay ở phương diện này, cho nên ông tự đi tìm đi. Nếu đã có ứng viên rồi, tôi đồng ý. À, đương nhiên còn cần phải có sự cho phép của đám Elise nữa."

"Chính vì loại người như vậy không dễ tìm, cho nên tôi mới đến tìm ông để bàn bạc đấy."

Sau khi chúng tôi tổ chức cuộc thi săn với Katharina và đạo sư Armstrong, một vài chi nhánh Công Hội Nhà Mạo Hiểm được thiết lập gần Khu Rừng Quỷ và bắt đầu có rất nhiều Nhà Mạo Hiểm tụ tập đến đây.

Điều này là do lượng lớn nguyên liệu ma vật, trái cây, hạt ca cao và các loại thảo dược quý hiếm thu được trong cuộc thi đấu đó đều bán được giá cao tại buổi đấu giá do tổng bộ của Công Hội Nhà Mạo Hiểm ở vương đô tổ chức.

Đặc biệt là hai con Hổ Răng Kiếm bạch tạng đó, cả hai đều được phía hoàng gia bỏ ra số tiền lớn để mua lại.

Những con Hổ Răng Kiếm khác cũng được vài đại quý tộc đấu giá thành công. Hiện tại, phía vương đô dường như bắt đầu thịnh hành phong trào 『 Có đầu Phi Long là chuyện đương nhiên Là quý tộc, trong nhà lại không có bộ lông của Hổ Răng Kiếm... 』.

Kết quả là đám quý tộc bắt đầu đưa ra ủy thác với mức thù lao cao cho Công Hội Nhà Mạo Hiểm, rất nhiều Nhà Mạo Hiểm cũng vì thế mà tụ tập đến Khu Rừng Quỷ.

Giá vé của thuyền bay ma thuật rẻ nhất cũng phải một đồng vàng, tức là 1 vạn xu.

Khu Rừng Quỷ giờ đây được coi la một bãi săn cực kỳ hái ra tiền và đáng giá đến mức ngay cả bỏ ra khoản tiền đó cũng xứng đáng.

Cho dù không thể săn được Hổ Răng Kiếm, nhưng giá của các ma vật cũng rất cao, chỉ cần thu thập đủ số lượng trái cây hoặc hạt ca cao cũng có thể bán được với mức giá tốt.

Hiện tại, khu vực xung quanh chi nhánh Công Hội Nhà Mạo Hiểm đang nhanh chóng phát triển thành thị trấn.

Tiếp theo là sự tồn tại của di tích dưới lòng đất kia.

Nói một cách chính xác, đó phải là trung tâm mua sắm lớn từ thời đại văn minh ma pháp cổ đại.

Chúng tôi đã phát hiện ra 8 kho hàng dưới lòng đất lớn dùng để chứa hàng tồn kho. Kèm theo kho tàng ma thuật, lượng lớn vật tư vẫn còn nguyên trạng thái lúc bấy giờ.

Mặc dù trong đó có rất nhiều hàng tạp hóa sinh hoạt, nhưng những mặt hàng như quần áo và đồ lót có chất lượng vượt xa hiện tại. Bởi vì số lượng khổng lồ, cho nên chúng chắc hẳn có thể bán được rất nhiều tiền.

Trên thực tế, chiếc áo sơ mi và quần mà tôi đang mặc hiện tại là thứ mà cho dù quý tộc thượng cấp dùng làm thường phục cũng chẳng có gì lạ cả.

Ngoài ra, mặc dù thiết kế khác với hiện đại, nhưng chúng tôi cũng tìm được rất nhiều vest và váy.

Ở đó cũng cất giữ nhiều quần áo thường ngày, tôi thấy mấy loại quần áo này lại khá giống đồ ở trên Trái Đất hơn.

Sau khi thử bộ vest ở đó và thắt cà vạt, tôi có cảm giác như thể bản thân đã trở về cái hồi mình làm nhân viên văn phòng ở kiếp trước.

Nếu lại mang thêm giày da, cầm cặp công sở, tôi thậm chí sẽ có ảo giác mình phải nhanh chóng đi làm kẻo muộn.

Ở đó cũng có rất nhiều quần áo và đồ trang sức dành cho nữ, ngoài ra cũng có dụng cụ làm vườn.

Số lượng hạt giống hoa, rau củ và ngũ cốc vô cùng khổng lồ. Sau này chúng sẽ được vun trồng tại nông trường thí nghiệm chuyên dụng của gia đình Bá Tước Baumeister để xác nhân xem liệu chúng có ưu việt hơn các giống cây đang được trồng trong vương quốc hiện tại hay không.

Thí nghiệm vun trồng hạt ca cao và trái cây thu thập được từ Khu Rừng Quỷ, cũng được giao cho nơi này thực hiện.

Tuy nhiên, nông trường thí nghiệm sẽ cần mở rộng, cho nên tôi dự định sẽ đến đó tiến hành xây dựng công trình dân dụng nếu có thời gian rảnh.

Ngoài ra, còn có đủ loại hàng tạp hóa sinh hoạt, đồ chơi, rượu, nguyên liệu nấu ăn, đồ nội thất, sách và dụng cụ.

Bởi vì số lượng thực sự quá nhiều, cho nên đám Roderich hiện tại đang cùng các nhân viên công hội kiểm kê số lượng.

Ban đầu, phía công hội đáng lẽ phải thu mua tập trung và chúng tôi sẽ nộp lên một khoản tiền cho công hội, nhưng bởi vì số lượng nhiều bất thường, cho nên phía công hội đã phán đoán họ không thể thu mua toàn bộ.

Chỉ cần nghiên cứu những vật tư này là có thể chế tạo ra rất nhiều thứ mới. Do đó, với tư cách là lãnh chúa của khu vực này, tôi không thể cho phép phía công hội độc chiếm những thành quả đó được.

Đặc biệt là Roderich rất lằng nhằng về điểm này, cho nên tôi cuối cùng chỉ để phía công hội giúp định giá và sẽ nộp một khoản tiền mặt cho công hội.

Nhân tiện, số tiền nộp lên từ Khu Rừng Quỷ là 1/10 giá trị định giá.

Mặc dù tỷ lệ rất thấp, nhưng đây là thành quả mà Roderich đã khéo léo nhìn thấu nhược điểm của công hội mới đàm phán được.

Phía công hội cũng phải nộp thuế cho chúng tôi dựa trên thu nhập và sau khi trừ đi số tiền đó thì gánh nặng của tôi thực ra còn ít hơn so với tưởng tượng.

Tuy nói vậy, nhưng đó cũng là một khoản tiền đủ khiến quý tộc bình thường phải đau đầu.

Việc định giá chính thức sẽ được xác định sau, bởi vì còn rất nhiều đạo cụ ma pháp cần giám định.

Bởi vì đây là kho hàng của một trung tâm mua sắm lớn chuyên bán đủ loại hàng hóa, cho nên nó đương nhiên cũng cất giữ một lượng lớn đạo cụ ma pháp.

Ví dụ như tủ lạnh, điều hòa, máy giặt, lò sưởi, lò nướng và bồn rửa mặt.

Ngoài ra, còn có rất nhiều thiết bị di động ma thuật mà Công Tước Bleichroder đã giao cho Burkhart-san sử dụng. Hiệu năng và hiệu suất tiêu hao ma lực của chúng cũng vượt xa các sản phẩm đang được vương quốc sử dụng hiện tại.

Trên tờ rơi quảng cáo cũng được đặt trong kho hàng, còn ghi các nội dung như 『 Ký hợp đồng ngay trong ngày, thiết bị di động ma thuật có thể yên tâm sử dụng 』, 『 Khách hàng mới, hợp đồng miễn phí 』.

Nội dung của tờ rơi quảng cáo này khiến cho tôi hơi nhớ đến Nhật Bản.

Hơn nữa, chúng tôi còn tìm thấy hàng trăm đạo cụ ma pháp như ô tô, xe tải, xe máy và máy cày loại nhỏ.

Dựa theo sổ sách kế toàn được tìm thấy cùng lúc, trong nhà kho chứa cả hàng mới lẫn hàng đã qua sử dụng, thậm chí có cả những món hàng giá rẻ được thu mua giá thấp từ các doanh nghiệp phá sản sập tiệm. Có vẻ như mặc dù đạo cụ ma pháp trước đây phát triển, nhưng các doanh nghiệp tồn kho quá nhiều và buộc phải đối mặt với cuộc cạnh tranh khốc liệt.

Ví dụ, về mảng thiết bị di động ma thuật, sản phẩm của một xưởng tên 『 Sonia 』không chỉ có hiệu năng tốt, mà kiểu dáng cũng rất đẹp. Ngoài hàng mới ra, chúng tôi còn tìm thấy những món hàng đã qua sử dụng. Mặc dù chúng hơi hư hại, nhưng hiệu năng gần như không có gì khác biệt.

Sau đó, còn có một thương hiệu tên 『 Somia 』, sản phẩm của bọn họ không chỉ có kiểu dáng tùy tiện, mà hiệu suất ma lực cũng rất kém. Quả nhiên, điều này cũng khiến cho tôi mơ hồ nhớ về Trái Đất.

Đây có lẽ là một kế hoạch nhằm khiến người ta lầm tưởng đó là sản phẩm của xưởng hàng đầu 『 Sonia 』và sau đó mua về.

Tuy nhiên, ngay cả sản phẩm do 『 Somia 』chế tạo cũng có hiệu năng vượt xa các thiết bị liên lạc ma thuật hiện tại.

Nói tóm lại, tất cả những thứ đó đều được coi là đồ vật cực kỳ đắt đỏ và quý giá trong thế giới này.

Chỉ cần nghĩ đến việc có thể tìm thấy được những kho hàng khác, rất nhiều Nhà Mạo Hiểm đã đổ xô đến Khu Rừng Quỷ.

Mặc dù có sức sống và sôi động là chuyện tốt, nhưng nó cũng khiến người ta lo lắng trị an có thể đồng thời xấu đi. Vì vậy, chúng tôi cũng khẩn cấp tăng cường đội cảnh vệ.

Sau đó, lại có thêm binh sĩ mới và cán bộ dự bị gia nhập.

"Đã lâu không gặp, Bá Tước Baumeister-sama."

Đầu tiên là con trai thứ ba của đạo sư Armstrong, Cornelius • Christoph • von • Armstrong.

Năm nay anh ta đã 19 tuổi và vốn làm việc trong quân đội vương quốc.

Mặc dù bản thân đã từng gặp đối phương vài lần hồi còn ở vương đô, nhưng tôi không ngờ anh ta lại đến đây.

Bởi vì gia tộc Armstrong là những nhân vật có tầm ảnh hưởng lớn đối với quân đội vương quốc, trong quân cũng có rất nhiều thân thích họ hàng của bọn họ. Do đó, với mạng lưới quan hệ của bọn họ thì việc giữ một vị trí cho con trai thứ ba của đạo sư có thể nói là dễ như trở bàn tay. Điều quan trọng hơn là đa số đàn ông trực hệ gia tộc Armstrong đều sổ hữu tư chất quân nhân xuất sắc.

Cornelius cũng là một trong những người được kỳ vọng trong tương lai, mọi người đều cho rằng anh ta có thể đảm nhiệm vị trí cán bộ trong quân đội.

"Tôi chẳng giống bố chút nào, cho nên dù bản thân không ở lại trong quân đội vương quốc cũng không sao cả."

Người thừa kế của đạo sư Armstrong là con trai trưởng cũng thuộc quân đội. Người đó đã kế thừa truyền thống đời đời của đàn ông gia tộc Armstrong, trông rất giống đạo sư và bác trai của anh ta, Bá Tước Armstrong.

Tuy nhiên, đàn ông từ con trai thứ trở xuống dường như đều giống các phu nhân, bao gồm cả Cornelius này. Anh ta là một thanh niên tốt bụng, cởi mở, cao khoảng 180 cm.

Là kiểu người hoàn toàn trái ngược với phong cách của đạo sư thường mang lại ấn tượng ngột ngạt.

"Ngoài ra, anh em họ của tôi, cũng tức là con trai thứ ba của bác trai tôi, Felix cũng xin nhờ ngài chăm sóc. Những kẻ miệng lưỡi độc địa thậm chí còn nói rằng lần này là để xử lý quy mô lớn những đứa con trai thừa thãi của các nhà quân phiệt."

Cậu Felix này đã thừa kế đúng truyền thống của đàn ông gia tộc Armstrong và là một thanh niên có thể gọi là đàn ông cơ bắp cường tráng. Ngoài ra, anh trai của Wilmal, con trai thứ ba của gia đình Tòng Nam Tước Asgahan cũng đến cùng.

"Bởi vì gia đình bọn họ đã để Wilmal-san làm con gái nuôi của Bộ trưởng Quốc phòng Edgar, cho nên họ lập tức lợi dụng mối quan hệ này để tìm đến Bộ trưởng Quốc phòng Edgar."

Mặc dù mọi người thực sự đều dựa vào quan hệ, nhưng bởi vì tất cả đều là con cái của gia đình quân nhân nhiều đời, cho nên bọn họ đều đã trải qua rèn luyện đáng kể.

Trong số đám binh sĩ cũng có nhiều cựu Nhà Mạo Hiểm, có thể nói họ là những nhân tài phù hợp nhất cho công việc của đội cảnh vệ chuyên đối phó với những Nhà Mạo Hiểm dễ nổi nóng dễ kích động.

Cho dù vị Bộ trưởng Quốc phòng cơ bắp đó dựa vào quan hệ để đẩy người sang bên này, tôi vẫn phải chọn lọc nhân tài một chút.

"Mà bố cậu đâu rồi?"

"Đang làm thêm."

"Dù sao, tôi lại có em trai em gái sắp chào đời mà..."

Do hệ quả từ việc người bố quá tự do, cho nên đa số con trai lớn hơn của đạo sư Armstrong đều rất có thường thức.

Có lẽ đây là phương châm giáo dục của các phu nhân.

Cũng có thể đạo sư bị coi là bài học tiêu cực.

"Nghe nói Hendrik-nii-san dường như đang làm ăn rất tốt."

"Suy cho cùng, mặc dù đó chỉ là loại nhỏ, nhưng anh ấy vẫn có thuyền bay ma thuật của riêng mình."

Hendrik là con trai thứ của đạo sư, nhưng so với những người con của quý tộc khác thì anh ta là thành phần hiếm hoi khi chạy khắp nơi trong các vùng đất chưa được khai phá với tư cách là một thương nhân.

Anh ta thu mua số lượng lớn vật tư ở Breitburg, rồi vận chuyển chúng đến công trường ở vùng đất chưa khai phá hoặc các thị trấn gần Khu Rừng Quỷ và kiếm lời từ chênh lệch giá cả.

"Bởi vì khoản tiền mua thuyền bay ma thuật của anh ấy là vay từ bố."

Trước đây Hendrik dường như đã tích lũy kinh nghiệm bằng việc kinh doanh quy mô nhỏ quanh vương đô, sau khi biết về sự phát triển nhanh chóng của các vùng đất chưa khai phá, anh ta cho rằng đây là cơ hội, lập tức vay tiền từ bố mình ── Tức là đạo sư để mua một thuyền bay ma thuật loại nhỏ.

"Mặc dù không có lãi suất, nhưng nếu không trả nợ thì chắc chắn sẽ bị đánh chết."

"Ông ấy thực sự mang lại ấn tượng như vậy..."

Cảm giác ngay cả con trai của đạo sư cũng không thể quỵt nợ ông ấy.

Tuy nhiên, Cornelius lại bổ sung thêm rằng khoản vay đó không có kỳ hạn cụ thể và Hendrik hiện tại đang kiếm được tiền, cho nên điều này chắc hẳn không cần phải lo lắng.

"Nói tóm lại, chúng ta phải tránh để các Nhà Mạo Hiểm khác gây ra náo loạn."

"Để tránh bị những tên khốn kia coi thường, chúng ta cần phải nghiêm khắc trấn áp."

Mặc dù Cornelius không giống về ngoại hình, nhưng anh ta thực sự vẫn thừa kế huyết thống của Bá Tước Armstrong và đạo sư.

Nếu đội cảnh vệ bị coi thường và dẫn đến việc các Nhà Mạo Hiểm tùy tiện làm bậy thì nó thực sự rất phiền phức, cho nên ý kiến của Cornelius cũng không sai chút nào.

"Vậy thì, chúng ta hãy lập tức đến hiện trường."

Sau cuộc đối thoại trên, Cornelius dẫn đội cảnh vệ đến địa điểm đó.

Cho dù khó tránh khỏi có vài kẻ xấu, nhưng một thị trấn để mọi người nghỉ ngơi vẫn nên yên bình một chút thì tốt hơn. Như thế sẽ có thêm nhiều Nhà Mạo Hiểm ưu tú mới tụ tập, việc săn bắn và thu thập ở Khu Rừng Quỷ cũng sẽ có tiến triển.

Cuối cùng, số lượng Nhà Mạo Hiểm và tiền bạc tụ hội sẽ càng ngày càng nhiều, tiền thuế có thể thu được sẽ tăng lên và giúp công cuộc khai phá tiến triển hơn.

Tôi tiến hành xây dựng các công trình dân dụng theo chỉ thị của Roderich, không ngừng rút ngắn thời gian khai phá và tiết kiệm chi phí.

Mỗi tuần, một nửa thời gian là tiến hành xây dựng công trình dân dụng, nửa còn lại là đi săn trong Khu Rừng Quỷ, ngày còn lại thì dùng để nghỉ ngơi. Tôi liên tục duy trì chu trình này. 

Đương nhiên, điều này cũng không phải là do tôi quyết định, mà là do Roderich và các cận thần mới quyết định.

Chỉ cần tôi đến tiến hành xây dựng các công trình nền móng, tốc độ giảm tiền mặt của gia đình Bá Tước Baumeister sẽ chậm lại. Còn số tiền mà tôi kiếm được với thân phận Nhà Mạo Hiểm lại khiến quỹ khai phá tăng lên. 

Mặc dù chúng tôi không gặp nhiều khó khăn trong phương diện điều động vốn, nhưng cảm giác cũng giống như đang vận hành theo kiểu ngày nào hay ngày đó.

Sau đó, tôi lại có thêm một đồng đội về ma pháp xây dựng công trình dân dụng.

Đương nhiên, người đó là Katharina mong muốn phục hưng gia tộc.

"Phải đào một cái hố sâu ở đây sao?"

"Ừm, bởi vì chúng ta phải di chuyển cái kho tàng ma thuật đó."

Rốt cuộc, di tích dưới lòng đất mà đạo sư phát hiện là một kho bảo quản vật tư. Hơn nữa, nó còn là một kho hàng tốt có đặt kho tàng ma thuật để ngăn ngừa vật phẩm bên trong bị hư hại dần theo thời gian. 

Thêm vào đó, sau này chúng tôi lại phát hiện thêm 8 công trình tương tự.

Mặc dù chúng tôi tạm thời cất tất cả vật tư bên trong vào túi ma thuật, nhưng bởi vì số lượng thực sự quá nhiều và đến ngay cả nhóm Roderich chịu trách nhiệm tính toán cũng phải hét lớn bởi vì chịu không nổi. Ban đầu chúng tôi định tạm thời cất vào kho trước, nhưng kho hàng đã đầy ắp từ lâu rồi.

Thế là chúng tôi cuối cùng quyết định di chuyển thẳng di tích từ Khu Rừng Quỷ đến đây.

Chỉ cần chuẩn bị tốt kho tàng ma thuật, sau này khi dự trữ lương thực và vật tư của Baulburg cũng không cần phải lo lắng về việc bị hư hại dần theo thời gian nữa.

Tuy nhiên, bởi vì Công Tước Bleichroder cũng bày tỏ mong muốn với Burkhart-san và sau đó đạo sư Armstrong cũng cho biết phía vương quốc cần, cho nên cuối cùng chỉ còn 7 cái được đặt dưới lòng đất gần dinh thư.

Ngoài ra, người phụ trách di dời vẫn là Nam Tước Rembrandt kia.

Bởi vì ông ấy là một người bận rộn, cho nên việc di dời được dự kiến sẽ diễn ra vài ngày sau. Để thuận tiện cho quá trình di dời, chúng tôi quyết định đào một cái hố lớn trước.

Mặc dù giao toàn bộ mọi thứ cho tôi làm cũng được, nhưng tôi lại tình cờ quen biết một ma pháp sư ưu tú khác.

Nếu đã vậy, tôi đương nhiên sẽ nhờ vả người đó.

"Đợi đến khi phục hưng gia tộc xong, tôi cũng sẽ chôn một cái dưới lòng đất gần nhà mình."

"Về phần cô đáng được nhận, bất kể là muốn tiền mặt hay vật phẩm có sẵn trong kho ngầm đều được hết."

Chỉ là ở thời điểm hiện tại, cho dù cô ấy có nhận cũng rất khó xử lý.

Suy cho cùng, nguyện vọng phục hưng gia tộc của Katharina vẫn chưa thành hiện thực.

"Khoan hãy nói đến việc đào hố, xin đừng đẩy cả những công trình dân dụng khác cho tôi xử lý."

"Haiz ──! Chỉ có mỗi mình tôi thì phiền lắm đó."

Mặc dù Katharina từ trước đến nay chưa từng dùng ma pháp 【 Thổ Mộc 】, nhưng sau khi tôi thử dạy thì cô ấy đã lập tức có thể vận dụng linh hoạt. Độ thuần thục chỉ đứng sau ma pháp hệ Phong mà cô ấy thành thạo nhất.

Bởi vì hiếm khi gặp được một ma pháp sư ưu tú khác, cho nên chúng tôi đã chia sẻ kỹ năng ma pháp với nhau và cơ hội rèn luyện cùng nhau cũng vì thế mà tăng lên.

Khi khám phá Khu Rừng Quỷ, cô ấy cũng nhất định sẽ đồng hành. Dù sao, thời gian hành động cùng nhau rất nhiều, cho nên cách đây không lâu cô ấy đã chuyển đến ở cùng chúng tôi. Bây giờ, mọi người đều đang sống trong căn nhà của sư phụ, chính là tòa nhà mà tôi đã di dời đến địa điểm dự kiến xây dựng sân trong của dinh thự Bá Tước Baumeister vẫn đang trong quá trình xây dựng.

"Căn nhà này chỉ có phụ nữ không ngừng tăng lên thôi..."

"Erwin-san, anh có ý kiến gì về tôi sao?"

"Không có..."

Bởi vì Katharina vẫn chưa được chia phần thành quả thu được khi khám phá di tích ngầm trước đó, cho nên cô ấy ưỡn cao bộ ngực khủng của mình, cho rằng bản thân chuyển đến ở cùng chúng tôi là bởi vì lo lắng chúng tôi động tay vào khoản thù lao.

"Được rồi, được rồi, được rồi, cứ coi như là vậy đi."

Ngay cả Ina xảy ra xung đột với cô ấy sớm nhất, giờ đây cũng đã quen với giọng điệu của Katharina. Ina cũng nhận ra rằng mặc dù giọng điệu thường ngày của đối phương đều như thế, nhưng cô ấy lại là một người có thường thức đến không ngờ.

Suy cho cùng, cô ấy còn rất quy củ thanh toán tiền thuê khi ở nhờ nơi này.

"Dù sao tôi cũng là một quý tộc mà! Thế nên tôi sẽ không làm những chuyện thiếu hiểu biết thông thường để bản thân bị người khác nói xấu sau lưng đâu! Đã muốn ở đây, đương nhiên phải trả chi phí rồi! Còn việc có thể tắm rửa mỗi ngày hoặc có thể cùng Wendelin-san luyện tập ma pháp, đều chỉ là những lý do nhỏ nhặt không đáng kể!"

"Được rồi, được rồi, được rồi, cô nói đúng. Katharina, làm phiền cô giúp gọt vỏ rau củ."

"Tại sao một người xuất thân cao quý như tôi phải nấu ăn..."

"Elise rất giỏi nấu ăn đó."

"Đúng là..."

Katharina thực sự rất giỏi nấu ăn.

Mặc dù Katharina đã chi nhiều tiền vào trang bị để trang trí bản thân, nhưng cô ấy lại rất tiết kiệm ở những khoản khác, thậm chí còn tự nấu ăn và làm hộp cơm Bento.

Theo quan điểm quý tộc của Katharina, cô ấy dường như cho rằng tiểu thư quý tộc sẽ không tự mình nấu ăn, cho nên cô ấy không thích nấu ăn ở trước mặt người khác và cũng nói dối rằng bản thân toàn để đầu bếp giúp làm cơm.

"Frilly giống như thiên nga đó."

Hóa ra là vậy, ví von của Wilmal vô cùng chính xác.

Mặc dù thiên nga trông có vẻ là duyên dáng nổi trên mặt nước, nhưng thực ra đôi chân lại đang cố gắng đạp nước điên cuồng dưới mặt nước và điểm này rất giống Katharina.

"Mặc dù phụ nữ quý tộc bình thường không biết nấu ăn, nhưng họ thỉnh thoảng cũng phải chiêu đãi cận thần và dân chúng trong lãnh địa."

Nếu là gia đình quý tộc địa phương có lãnh địa nhỏ hẹp, họ dường như sẽ để vợ hoặc con gái giúp cung cấp thức ăn vào mùa thu hoạch. Tuy nhiên, nhà tôi đơn thuần là bởi vì không đủ người, cho nên mẹ và chị dâu cả Amalie bình thường đều nấu ăn.

"Tất cả đều là vì tương lai."

"Frilly giỏi dùng dao làm bếp quá nhỉ."

"Wilmal-san, cô nhất định phải dùng cái biệt danh đó để gọi tôi sao?"

Bất kể như thế nào đi chăng nữa, các thành viên nữ dường như sống chung với nhau rất hòa hợp.

Mặc dù dinh thự ở Baulburg vẫn chưa xây xong, nhưng căn nhà của sư phụ đã được di dời đến sân trong và chúng tôi đang sống ở đó.

Tôi luân phiên xử lý công trình dân dụng cho công việc khai hoang và nhiệm vụ khám phá Khu Rừng Quỷ, Erw thì mỗi tuần sẽ dành vài ngày để học hỏi chuyện quân đội với đội cảnh vệ, còn Ina với Louise thì mỗi người chuẩn bị mở võ đường Ma Đấu Lưu và Thương Thuật.

Tuy nhiên, võ đường có mức độ ưu tiên thấp hơn khi xây dựng thị trấn.

Suy cho cùng, ngay cả khi không có võ đường, họ vẫn có thể hướng dẫn ở thảo nguyên gần đó.

Hai người họ chỉ cần đăng ký làm quán chủ, sau đó chỉ cần tìm vài sư phụ có tiếng và quản lý đại diện quán chủ từ Breitburg là có thể giao phó mọi việc cho bọn họ xử lý.

"Tạm thời các cô chỉ có thể 'hữu danh vô thực' mà thôi."

Công Tước Bleichroder cũng đặc biệt nhắc nhở bọn họ.

Nói tóm lại, đừng rời khỏi bên tôi, nếu không sinh được con, cái võ đường đó sẽ phải đóng cửa.

Mọi chuyện là như vậy, những sư phụ và quản lý đại diện quán chủ đó bình thường cũng kiêm nhiệm công việc của đội cảnh vệ. Khi rảnh rỗi, họ sẽ dùng từng chút một cho những ai muốn học Ma Đấu Lưu hoặc Thương Thuật.

Bởi vì họ vừa thực hiện quân vụ vừa chỉ đạo võ thuật, cho nên đãi ngộ của họ tương đương với các cận thần của Bá Tước Baumeister.

Còn hai vị quản lý đại điện quán chủ, họ đều là những người anh trai có thứ bậc thấp hơn hai cô ấy.

"May quá! Vậy là mình có thể kiếm sống bằng Thương Thuật rồi."

"May quá! Vậy là mình có thể kiếm sống bằng Ma Đấu Lưu rồi."

Ngay cả gia đình đại quý tộc Công Tước Bleichroder, hai trường phái này cũng chỉ có một võ đường mỗi loại.

Mặc dù Ina và Louise là nữ giới vốn dĩ không được xếp vào danh sách ứng cử viên thừa kế, nhưng những người anh trai có thứ bậc thấp hơn của họ cũng bị coi như là sự tồn tại vướng víu.

Bởi vì họ cũng có đệ tử đến từ bên ngoài, cho nên phía võ đường không thể gia tăng quá nhiều suất sư phụ. Ngay cả khi bản thân có cơ hội thừa kế võ đường của đồng môn chỉ sinh được mỗi con gái, thì cái loại cơ hội này hoàn toàn là hiếm có khó tìm. Do đó, bọn họ dường như cũng giống chúng tôi, vừa mới rời khỏi học viện Nhà Mạo Hiểm dự bị là vừa đi săn vừa làm thêm với thân phận sư phụ tạm thời để hướng dẫn đệ tử tại võ đường.

Cảm giác phần này cũng đại khái giống với tôi trước đây.

"Wend, em rất xin lỗi."

"Haiz, cái này có gì không tốt đâu chứ?"

Ina với tính cách nghiêm túc, dường như cảm thấy tội lỗi bởi vì bản thân đã dựa vào quan hệ đã nhét anh trai mình vào chỗ tôi.

"Chỉ cần bọn họ đừng có ý định đẩy đứa con của anh và Ina lên làm người thừa kế là được rồi."

"Ta nghĩ chuyện đó sẽ không xảy ra đâu, bởi vì Công Tước Bleichroder-sama sẽ rất tức giận." 

Nhìn từ góc độ của tôi, cho dù đứa trẻ đó thừa kế gia tộc cũng chẳng sao cả, nhưng loại sinh vật phiền phức như quý tộc lại rất để ý đến huyết thống của vợ.

Bệ Hạ cũng cẩn thận nhắc nhở tôi nhất định phải lập đứa con trai đầu lòng của tôi và Elise làm người thừa kế.

Vì vậy, tôi nói với Ina rằng nếu có ai đó cố gắng để con của cô ấy trở thành người thừa kế, người đó chắc chắn sẽ bị loại bỏ hoặc tốt hơn hết là nên từ bỏ.

"Bởi vì anh trai em đã có được công việc, cho nên anh ấy đang rất vui vẻ luyện tập cùng các đệ tử mới."

Tầm quan trọng của trường thương trên chiến trường chỉ đứng sau kiếm, nếu người sử dụng là binh lính xuất thân từ dân thường, thì nó càng là vũ khí chính có thể vượt trội hơn kiếm.

Do đó, số lượng binh lính tranh thủ thời gian, tham gia luyện tập nhiều đến không ngờ.

Suy cho cùng, mặc dù ở đây không có chiến tranh, nhưng bạn chỉ cần hơi rời khỏi Baulburg là sẽ gặp phải động vật hoang dã hung bạo.

Mặt khác, Louise dường như đã giao toàn bộ công việc hướng dẫn Ma Đấu Lưu cho anh trai cô ấy xử lý.

"Em không giỏi hướng dẫn người khác."

Mặc dù ngay cả đạo sư Armstrong cũng khen Louise là thiên tài, nhưng thiên tài cũng có khuyết điểm của thiên tài.

Cô ấy cực kỳ không giỏi dạy người khác.

"Những lúc như thế này, phải rót ma lực vừa phải vào cánh tay, sau đó 'Bùm' ── Tung ra một quyền!"

Suy cho cùng, ngay cả khi đối tượng là đạo sư, cô ấy vẫn có thể 'điềm nhiên như không' đưa ra kiểu chỉ dẫn mà ngay cả huấn luyện viên trưởng danh dự huyền thoại của quân đội nhân dân ○ ở kiếp trước cũng phải tái mặt.

"Ừm, hóa ra là vậy!"

Tuy nhiên, đạo sư cũng là cùng một loại người, vì vậy ông ấy dường như cảm thấy chỉ dẫn của Louise rất dễ hiểu.

Bởi vì năng lực chiến đấu tay đôi của đạo sư Armstrong sau đó đã tăng vọt, cho nên ông ấy chắc hẳn thực sự có thể hiểu được. Còn người hoàn toàn nghe không hiểu như tôi, đã bỏ cuộc ngay từ đầu.

"Nhưng không hổ là căn nhà của Alfred-sama có thể canh tranh với đạo sư Armstrong cho vị trí Thủ Lĩnh Ma Đạo Sư Hoàng Gia tiếp theo."

Sau đó, ma pháp sư 『 Bạo Phong 』 Katharina không biết từ lúc nào đã dọn vào nhà chúng tôi, dường như biết chuyện của sư phụ. Lần đầu tiên nhìn thấy căn nhà này, cô ấy đã từng cảm thán.

"Cô biết sư phụ Alfred sao?"

"Wendelin-san vẫn thiếu sót kiến thức về các ma pháp sư khác như mọi khi. Vị Alfred-sama đó và đạo sư Armstrong, được xem như là hai tồn tại vô địch duy nhất..."

Còn về chuyện tranh giành vị trí Thủ Lĩnh Ma Đạo Sư Hoàng Gia, nó dường như là tin đồn khi đó.

Theo lời giải thích nghe được từ chỗ sư phụ, một khi làm việc trong hoàng cung thì bản thân phải sống rất cẩn thận và ông ấy vốn dĩ cũng không thích nơi đó.

"Thật không ngờ Katharina cũng biết những chuyện đó, khi đó cô rõ ràng còn chưa ra đời."

"Ở học viện Nhà Mạo Hiểm dự bị, không phải có một tiết học yêu cầu học sinh học hỏi từ các ma pháp sư vĩ đại trong quá khứ để gia tăng thêm chủng loại ma pháp sao?"

"Tôi hình như có loáng thoáng nghe qua..."

Bởi vì không có giảng viên bình thường, cho nên các tiết học ở học viện Nhà Mạo Hiểm dự bị gần như đều giao cho học sinh tự học.

Hơn nữa, sau đó tôi lập tức chuyển đến vương đô, chỉ có học tịch vẫn còn ở học viện Nhà Mạo Hiểm dự bị của Breitburg, vì vậy tôi chưa từng học tiết đó. Ngay cả ma pháp cũng là nhận sự chỉ dẫn của Burkhart-san, tôi hầu như không học được bất cứ điều gì ở học viện Nhà Mạo Hiểm dự bị  cả.

"Thật là một môi trường khiến người ta phải ghen tị."

"Không phải Katharina hiện tại cũng đang tiếp thu luyện tập sao?"

Bây giờ cô ấy thỉnh thoảng cũng tiếp nhận sự chỉ dẫn của Burkhart-san và đạo sư Armstrong cùng tôi.

Burkhart-san từng khen cô ấy là 『 Mặc dù cô kém tên nhóc này một chút, nhưng cô cũng là thiên tài hiếm thấy trong mấy chục năm 』.

Burkhart-san là cận thần của gia đình Công Tước Bleichroder. Đứng ở lập trường của cô ấy, Katharina chắc hẳn được xem như là nhân tài cần phải đảm bảo.

Ông ấy dường như vô cùng nghiêm túc trong việc hướng dẫn cô ấy về ma pháp.

"Hơn nữa, bình thường đã ăn mặc thế này, thật đáng nể."

"Wendelin-san, quý tộc là sự tồn tại lúc nào cũng thu hút sự chú ý xung quanh."

"Mặc dù có lẽ đúng là như vậy..."

Bởi vì bản thân muốn phục hưng gia tộc trong tình cảnh gần như không thể, cho nên Katharina là một người phụ nữ có chính kiến cá nhân và lòng tự trọng rất mạnh mẽ.

Đương nhiên, cô ấy cũng không lười biếng trong việc luyện tập ma pháp. Bộ trang bị kiểu váy phương Tây và áo choàng đó là để tuyên bố với mọi người xung quanh rằng bản thân xuất thân quý tộc, cho nên cô ấy cũng ăn mặc như ngày thường ngay cả khi ở nhà.

Kể cả đồ dự phòng, cô ấy dường như có vài bộ trang bị kiểu váy phương Tây như thế. Cho dù nguyên liệu và chi phí chế tạo có tăng lên, cô ấy vẫn kiên  định sử dụng những bộ trang bị kiểu váy phương Tây tao nhã thanh lịch đó.

Mặc dù có người cảm thấy buồn cười, nhưng thực tế ở vương đô cũng có quý tộc cho rằng điều đó rất thú vị.

Bởi vì cô ấy rất có thực lực ở phương diện ma pháp, cho nên nếu bắt chước cách nói của thời kỳ Azuchi-Momoyama ở Nhật Bản thì cô ấy được coi như là một người rất kỳ lạ độc đáo.

[thời kỳ Azuchi-Momoyama: ám chỉ thời đại mà Oda Nobunaga và Toyotomi Hideyoshi thống trị Nhật Bản. ]

Điều này chắc hẳn có lợi cho việc nâng cao danh tiếng của cô ấy.

Thế nhưng, cuộc sống thường ngày của cô ấy lại giản dị đến bất ngờ.

Mặc dù Katharina sẽ không keo kiệt với những trang bị cần thiết, nhưng cô ấy không hề tiêu tiền trong cuộc sống thường ngày, chỉ tiết kiệm từng chút một vì mục đích của riêng mình.

Kết quả là mọi người cũng nhận ra Katharina thường tự nấu ăn qua cách cô ấy giúp làm bếp. Cho đến khi Elise nói sẽ cùng Katharina làm Bento, cô ấy vẫn mặc bộ trang phục lộng lẫy đó và tự mình làm Bento trong bếp mỗi ngày.

"Cô ấy bị sốt sao?"

Ngoài ra, Erw lần đầu tiên nhìn thấy Katharina nấu ăn, bị ma pháp gió thổi bay ra sân bởi vì lỡ nói một câu thừa thãi.

Chỉ riêng điểm này thôi, e rằng rất khó để Erw và Katharina kết làm vợ chồng.

"Lý do tại sao tôi hành động cùng Wendelin-san là để gây áp lực lên gia tộc Hầu Tước Rückner đáng ghét đã khiến gia tộc tôi bị giáng làm dân thường."

Từ khi sống ở vương đô, các quý tộc đã cho rằng tôi và gia tộc Hầu Tước Rückner có quan hệ tốt đẹp.

Thế nhưng, hiện tại lại có tin đồn rằng mối quan hệ của hai bên có thể đã trở nên xa cách bởi vì vụ tai tiếng của em trai ông ta. Bộ trưởng Tài chính Rückner dường như còn lẩm bẩm với những người xung quanh rằng 『 Cảm giác đầu sắp hói rồi 』.

Hơn nữa, cháu gái của một gia đình quý tộc từng suy tàn bởi vì bị cha mình vu oan, hiện tại đang sống ở nhà tôi.

Đứng ở lập trường của Rückner, ông ta chỉ cảm thấy nguồn áp lực lại tăng lên.

"Chiêu này thật ác độc!"

"Những đại quý tộc kia còn ác độc hơn nhiều.'

Những gia đình quý tộc nhỏ như gia tộc của Katharina, chỉ cần đại quý tộc có suy nghĩ đó, bất cứ lúc nào cũng có thể dễ dàng hủy diệt.

Xét đến điểm này, cô ấy cũng được coi là nạn nhân.

Để không bị bất kỳ ai coi thường trong quá trình phục hưng gia tộc, cô ấy đã luôn liều mạng nỗ lực và kết quả là hình thành nên tính cách cứng rắn kia.

"Hơn nữa, việc định giá và phân chia lợi ích cho những đạo cụ ma pháp kia vẫn chưa xong."

Mặc dù chúng tôi đã thu được một lượng lớn đạo cụ ma pháp, nhưng không chỉ việc định giá chưa xong, mà ngay cả việc phân chia lợi ích như thế nào vẫn còn chưa quyết định.

Tôi nghĩ rằng bởi vì Katharina đã đạt được thành quả như vậy, cho dù ban tước vị cho cô ấy cũng không sao cả, nhưng e rằng phía vương quốc vẫn chưa linh hoạt đến mức đó trong việc xử lý vấn đề này.

"Để phục hưng gia tộc, vẫn còn một chặng đường rất dài phải đi."

"Thật là vất vả."

Mặc dù nó vất vả, nhưng nhìn chung thì Katharina dường như đã quen với cuộc sống ở nhà chúng tôi.

◆◇◆◇◆