
“──Mọi chuyện là thế đấy, Norman-kun. Giờ hãy cùng điểm lại danh sách tội trạng của cậu nhé. Gây rối an ninh trật tự. Phá hoại tài sản. Và nghiêm trọng nhất, là nghi án phản bội lại『Cartesius』. Cậu đã hiểu được lý do tại sao mình lại rơi vào thảm cảnh này chưa?”
“Không, chẳng hiểu gì sất. Đặc biệt là cái cuối cùng, vu khống thì cũng vừa vừa phai phải thôi chứ.”
“Thật vậy sao? Việc cậu thường xuyên lui tới thủ đô, chẳng phải cũng là để dọn đường cho mưu đồ đó sao?”
“Tôi chỉ đến trụ sở để báo cáo thay cho chị gái, điều đó thì cậu thừa biết mà.”
“Nhưng kẹt nỗi.『Cartesius』 đang ghim cậu. Đó là lý do tại sao tôi lại phải ngồi đây làm ba cái trò thẩm vấn này. Đâu thể cứ nghe cậu bảo ‘Không phải đâu’ rồi ngoan ngoãn gật gù cho qua chuyện được. Bốn vụ án mà cậu vừa khai báo tuy hoàn toàn độc lập với nhau, nhưng chính vì thế mà điểm trừ của cậu càng bị cộng dồn lên. Thế nên, hãy chuẩn bị tinh thần là cậu khó lòng thoát khỏi một hình phạt nào đó đi.”
Nói đến đó, Jim cố tình buông một tiếng thở dài thườn thượt đầy kịch cỡm.
“Than ôi, ở cương vị là một người bạn, tôi thực sự thấy xót xa lắm đấy biết không? Nếu cứ giao cậu cho người khác thẩm vấn thì cầm chắc bản án có tội không cần bàn cãi rồi, vậy nên tôi mới phải tự thân vận động đứng ra làm quan thẩm vấn cho cậu đấy chứ.”
“……Dù có hơi vòng vo về lại chủ đề ban đầu, nhưng túm lại là nếu cứ đà này thì số phận tôi sẽ đi về đâu?”
“Tử hình. Dù cho nhân lực Đặc vụ của chúng ta chẳng hề dư dả gì, nhưng tội trạng cuối cùng rành rành là một hành vi phản nghịch. Lẽ dĩ nhiên là 『Cartesius』 không thể nào nương tay với một kẻ như vậy được rồi.”
“───Vậy nếu cậu can thiệp vào thì sao?”
“Fu.”
Khí chất của nụ cười chợt biến đổi. Điệu cười vốn luôn dán chặt trên môi hắn từ đầu đến giờ, bỗng trở nên thâm hiểm và sặc mùi toan tính hơn bao giờ hết.
Đây mới chính là mấu chốt của vấn đề.
“Là một vụ giao dịch đấy, Norman-kun.”
Cậu ta cất lời với một chất giọng du dương như đang ngâm xướng.
“Lợi ích tôi mang đến cho cậu vô cùng đơn giản và rõ ràng: giúp cậu thoát khỏi bản án tử hình. Thêm vào đó, tôi sẽ đứng ra lo lót để xóa sạch sành sanh đống nợ nần của cậu trong vụ lùm xùm lần này.”
Và để đổi lấy những điều đó, hắn chậm rãi mào đầu,
“────Tôi muốn cậu giúp một tay trong dự án quân sự hóa các《Unlaw》.”
●
“……Quân sự hóa?”
“Đúng vậy. Tại sao ư, chắc không cần phải nói rõ nữa đâu nhỉ?”
Norman không hề biểu lộ một chút cảm xúc nào trên khuôn mặt.
Không hẳn là vô cảm, mà đúng hơn là vẻ mặt trống rỗng ấy như đang cố kìm nén một thứ cảm xúc mãnh liệt nào đó tận sâu bên trong.
Jim đang cười.
Khóe miệng hắn nhếch lên cười cợt nhả, cứ như muốn nói rằng tình huống này mang lại cho hắn một niềm vui sướng tột độ.
“Trong cuộc chiến hai năm trước, đất nước chúng ta đã thảm bại và phải chấp nhận một lệnh đình chiến để đổi lấy khoản tiền bồi thường khổng lồ. Nhưng dẫu sao đó cũng chỉ là thứ tạm thời. Chẳng ai biết được khi nào chiến tranh sẽ lại nổ ra. Đến lúc đó, chúng ta phải làm sao?”
Những 《Unlaw》 mang trong mình vô vàn dị năng khác nhau. Bọn họ gây ra các sự kiện tương ứng với trạng thái tinh thần của mỗi cá nhân.
Nhưng nếu sử dụng sức mạnh đó vào chiến tranh thì sao?
“Thú thực là tôi ghét mấy thứ quái vật được gọi là 《Unlaw》 đó đến mức buồn nôn, nhưng tôi công nhận giá trị lợi dụng của chúng. Chi phí đào tạo tuy tốn kém, nhưng lợi ích thu lại với tư cách là một loại vũ khí thì thật tuyệt vời.”
“……Rồi sao nữa?”
“Là chiêu mộ đấy, Norman-kun. Tôi đánh giá cao cậu hơn bất kỳ ai trong việc nắm giữ chiếc dây cương kiểm soát đám《Unlaw》. Đến mức tôi muốn giao phó toàn bộ lực lượng đặc nhiệm《Unlaw》do chính tay mình thành lập cho cậu quản lý.”
“…………”
“Giết địch trên chiến trường, hay thâm nhập vào quốc gia địch với tư cách là gián điệp, tất cả sẽ phụ thuộc vào dị năng của chúng. Đây là thời đại mà những kẻ làm gián điệp đang được khao khát mãnh liệt. Tất nhiên, đãi ngộ và tiền lương của cậu sẽ được đảm bảo tuyệt đối.”
“…………”
“Cậu cũng từng một thời cống hiến sinh mạng mình cho đất nước rồi. Việc này cũng giống như cầm súng lên vì quốc gia thôi. Thấy sao hả, Norman-kun? Tôi rất muốn nghe câu trả lời từ cậu đấy.”
Norman không hề nhún vai. Cậu không mảy may nhúc nhích, sắc mặt cũng chẳng hề thay đổi.
Cậu chỉ hỏi duy nhất một điều.
“Bốn người họ thì sao?”
“Tất nhiên rồi───chúng là thú cưng của cậu mà. Từ nay về sau, chúng chỉ cần trở thành vũ khí của cậu là được.”
“Vậy sao. Quá đủ rồi.”
●
Chỉ trong nháy mắt.
Khi nhận ra, Norman đã xuất hiện ngay trước mắt Jim.
Lặng lẽ lướt tới, không một tiếng động hay dấu hiệu báo trước, cậu đã nhảy tót lên chiếc bàn dài. Rõ ràng là hắn chưa hề rời mắt khỏi cậu cơ mà. Rõ ràng tứ chi của cậu đã bị trói chặt bằng dây thừng rồi cơ mà. Xấp tài liệu mà Jim vừa cầm trên tay khi nãy giờ đã bị giẫm nát bét.
Dẫu vậy, cậu vẫn cẩn thận để không giẫm lên những bức ảnh của Shizuku và mọi người đang được bày la liệt trên đó.
“───Hự!?”
Hắn cố gắng đứng dậy, nhưng thất bại.
Bởi vì cú đá của Norman đã giáng thẳng vào đầu gối phải của Jim, hoàn toàn triệt tiêu hành động của hắn.
Nhân lúc đầu gã chúi về phía trước do mất đà, một cú cùi chỏ lập tức giáng xuống. Vừa nhảy khỏi chiếc bàn dài, Norman vừa dùng nách siết chặt lấy cổ Jim.
“Khoan đ───”
“Từ chối.”
Rắc, một âm thanh trầm đục vang lên. Đó là tiếng Norman bẻ gãy nát đốt sống cổ của Jim. Vừa thả lỏng cánh tay, cái xác của thiếu niên mới ban nãy còn đang cười nhăn nhở đổ gục xuống sàn. Chẳng thèm bận tâm đến cái xác,
“……Quả nhiên là mệt thật. Mà khoan, đây là cái xó nào vậy?”
Với những bước chân thấm đệt sự mệt mỏi, cậu chống hai tay lên chiếc bàn dài ở phía trong cùng.
“Đi cản bốn người kia rồi sau đó giải cứu chị gái sao? Còn việc dọn dẹp hậu quả thì quăng cho người khác làm…… à không, hay là chuồn luôn cùng mọi người nhỉ. Mối nối cho những lúc nguy cấp thì mình cũng chuẩn bị sẵn cả rồi───, hử?”
Đang lúc lầm bầm lầu bầu, cậu đột nhiên quay ngoắt lại.
Có hai điểm bất thường ở phía sau lưng.
Thứ nhất, cánh cửa nằm ở phía tay trái đang mở hé.
Và thứ hai, cái xác mà Norman vừa tự tay tạo ra ban nãy... đã không cánh mà bay.
“Eh………………, ủa?”
Ánh mắt cậu hướng lên trần nhà. Đúng hơn thì, đôi tai cậu đã phản ứng trước.
Cộc, cộc, tiếng bước chân gõ nhịp điệu đều đặn vui tai vang lên từ ngay trên đầu.
“……Ra là vậy sao?”
Cậu gật gù một cái, rồi bắt đầu thu dọn đồ đạc trên bàn.
Chỉnh đốn lại trang phục, cậu cất đồ dùng cá nhân, cây gậy batoong gấp gọn cùng những thứ lặt vặt khác vào giấu bên trong áo khoác ngoài. Không quên kiểm tra khẩu súng xem đạn đã lên nòng hay chưa. Cuối cùng, cậu đội chiếc mũ phớt lên đầu,
“Thật tình………… đúng là một gã có sở thích quái gở.”
Lý do khiến cậu buông tiếng thở dài nằm ở bên ngoài khung cửa sổ mà cậu vừa bước tới. Trải dài ngay dưới tầm mắt cậu là quang cảnh thành phố Balldium về đêm. Chỉ có duy nhất một nơi đủ cao để có thể thu trọn toàn bộ khung cảnh này vào tầm mắt.
“…………Tháp Balldium à.”
●
Gió rít lên từng hồi dữ dội.
Tầng cao nhất của tháp Bardium.
Nơi đây có một tháp chuông lớn, được trang bị chiếc quả chuông khổng lồ như một biểu tượng.
Tháp chuông bằng đá khá rộng rãi, bốn bề được nâng đỡ bởi những cột đá vững chãi. Thiết kế nguyên bản vốn không có những bức tường bao quanh, nhờ vậy có thể thu trọn vào tầm mắt toàn cảnh thành phố nằm gọn trong những vòng tường thành, và cũng vì thế mà gió mặc sức quất vào lồng lộng.
Ngay chính giữa, ngay bên dưới quả chuông khổng lồ, Jim Adamworth đang đứng đợi sẵn Norman Hemish.
Dù cho xương cổ lẽ ra đã bị bẻ gãy. Hắn ta vẫn thản nhiên đứng đó, sờ sờ mạng sống.
“Cậu không thấy thành phố này rất kỳ lạ sao?”
Hắn ta cất lời ngay câu mở miệng đầu tiên.
“Không hề có bất kỳ ghi chép nào về việc bức tường thành kia đã tồn tại từ bao giờ. Chỉ biết rằng, có vẻ như mọi thứ bắt nguồn từ những quý tộc đã hậu thuẫn cho 『Cartesius』 vào thuở ban đầu mới thành lập. Giới nhà giàu chuyển đến định cư, kéo theo những kẻ làm thuê cho họ tụ tập lại, rồi chẳng biết từ lúc nào, nơi này dần dần phát triển và biến thành một thành phố.”
“Rồi sao?”
“Đó là Bardium của quá khứ, nhưng rốt cuộc thì hiện tại, như cậu biết đấy, nó đã trở thành sào huyệt của lũ quái vật. Đều đặn mỗi tuần một lần, một vụ án do 《Unlaw》 gây ra lại xuất hiện, và cậu thì cứ phải chạy đôn chạy đáo khắp thành phố.”
Một kết quả đi ngược lại với mục đích ban đầu. Thành phố này quả thực rất bất thường.
“───Tôi cho rằng thành phố này chính là một bãi thử nghiệm của 《Unlaw》. Dù tôi đã điều tra ở cả trụ sở chính của 『Cartesius』 nhưng vẫn chẳng thể làm rõ được gì.”
“Nếu vậy───Cậu cũng là một 《Unlaw》 sao?”
Chuyện vô lý, Norman thầm nghĩ.
Khả năng tái sinh dị thường.
Dù cho có tồn tại một 《Unlaw》 sở hữu dị năng như vậy thì cũng chẳng có gì lạ.
Vấn đề nằm ở chỗ người đó lại là Jim, kẻ có địa vị nhất định trong 『Cartesius』.
“Làm gì có chuyện đó. Bị đánh đồng với đám quái vật ấy thì phiền phức cho tôi lắm.”
“Thế rốt cuộc cậu là cái thá gì.”
“Nghiên cứu của tôi chuyên về thứ bậc của các 《Unlaw》, và phương pháp để thăng bậc đòi hỏi phải trải qua quá trình huấn luyện bền bỉ hoặc tạo ra áp lực cực lớn lên cả thể xác lẫn tinh thần. Ép buộc thực hiện cách thứ hai thì nhanh gọn hơn, nhưng số lượng vật thí nghiệm lại có hạn.”
“…………Ra là vậy. Thật buồn nôn.”
“Đúng vậy, đây là cuộc phẫu thuật bất tử hóa nhân tạo nhằm duy trì mạng sống cho các 《Unlaw》 một cách cưỡng chế.”
“Thật nực cười. Nếu có thể làm được việc đó và muốn sử dụng nó cho mục đích quân sự, thì sao không sản xuất đại trà nó đi.”
“Đáng tiếc là tỷ lệ thành công lại quá thấp. Ngay cả với người bình thường còn chẳng đi đến đâu, chứ đừng nói gì đến 《Unlaw》. Cho đến hiện tại, tôi là trường hợp thành công duy nhất đấy.”
“Giá như cậu cứ thế mà thất bại luôn đi thì tốt biết mấy.”
Norman cố nuốt ngược cơn buồn nôn đang dâng lên nơi cuống họng, đưa tay giữ chặt lấy vành mũ trước cơn gió mạnh tạt qua.
Đây chẳng phải là chuyện mà cậu muốn chôn chân đứng nghe dông dài.
Thế nhưng, Jim vẫn không ngừng lải nhải.
“Vậy là, sự thật kinh hoàng đã được phơi bày rồi nhé. Tình hình vẫn chẳng có gì thay đổi. Vốn dĩ chúng ta đã thiếu nhân lực vì sự mất tích của tay tình báo viên rồi. Đã vậy, cái lúc tôi định tóm cổ cậu, cậu lại diễn trò sát thủ như vừa nãy rồi tàn sát sạch bách hai mươi tên lính tư binh của tôi, nhưng mà thôi cũng được. Tôi sẽ rộng lượng cho qua.”
“Rõ ràng là định bắt sống cơ mà, các người cứ lao đến với sát khí ngùn ngụt như thế thì tôi biết làm thế nào chứ.”
“Hahaha. Rồi sao? Tội danh của cậu giờ đã được tính thêm cả bỏ trốn và giết người rồi đấy?”
“───Mọi chuyện, cậu chính là kẻ đứng sau giật dây toàn bộ đúng không.”
●
Norman bật toàn bộ công tắc trong đầu mình.
Khi hành động cùng nhóm bốn người Shizuku, Norman đã chuyển đổi suy nghĩ, năng lực và hành động của bản thân.
Không phải là cậu đang nương tay, mà thuần túy là vì để các cô gái phát huy trọn vẹn năng lực của họ sẽ giúp giải quyết vụ án nhanh chóng hơn áp đảo. Quan trọng hơn cả là để đáp lại những gì họ mong đợi ở cậu.
“……Thật là, ẩn ý là gì đây?”
“Vụ cướp tàu, làm rất hoàn hảo.”
“Việc chuyển đổi tuyến đường sao?”
Jim không hề dao động.
Trái lại, hắn ta còn nở nụ cười với Norman như thể đang mong đợi điều gì đó.
“Không. Là trước đó cơ. Bọn đàn em của Knocker Cromwell đã lẻn vào toa chở hàng bằng cách nào? Nếu trà trộn vào cùng hành khách thì tôi đã phải nhận ra từ trước rồi.”
“Nếu vậy…… hừm. Chúng lên tàu sau khi hành khách đã yên vị, hoặc đã ẩn nấp từ trước cả hành khách.”
“Đúng vậy. Nói cách khác, phải có kẻ sắp xếp mọi thứ ngoài đám trực tiếp ra tay.”
“Kẻ đó là?”
“─────Mary Wallwood từng là giám đốc của một công ty vận tải.”
Người phụ nữ bị sát hại trong vụ án đầu tiên. Cô ta góa chồng và bằng tài năng của mình, cô đã lèo lái cả một công ty vận tải, một nữ giám đốc tài ba.
Thế nhưng, cô ta đã chết.
Và tại thành phố tường bao Balldium này, công ty vận tải đóng một vai trò vô cùng quan trọng.
“Khi cô ta chết đi, công ty sẽ ngừng trệ. Hoặc ít nhất là xuất hiện những kẽ hở.”
Vừa nói, Norman vừa chắp nối lại những gì mình đã chứng kiến trong đầu.
Nó giống hệt như một tấm bản đồ.
Cảnh tượng tại phòng khách ở nhà. Đồ nội thất vẫn nằm nguyên vị trí, và những món đồ lặt vặt được đặt ở đó chính là thông tin.
Thứ cậu cầm lên đầu tiên là mô hình xe lửa. Nhìn bộ đồ ngủ nữ rơi trên sàn, mục tiêu tiếp theo cậu hướng sự chú ý tới là,
“Bront Byron, kẻ bị Jacqueline Harley sát hại, vốn là một tay buôn đồ cổ giữa các quý tộc.”
Dải băng gạc thấm đẫm máu.
“Vì vụ án do cô ta gây ra mà ông ta bị giết, đường dây nhà chứa bất hợp pháp bị phanh phui, các quý tộc bị cảnh sát điều tra và chịu áp lực. Kết quả là hành tung của bọn họ bị hạn chế.”
Lần theo dải băng gạc, thứ cậu chạm tới là một đồng tiền vàng cáu bẩn nằm trong chiếc hộp cũ kỹ.
Dục vọng mà kẻ sát nhân đồ tể muốn chấn chỉnh. Địa ngục đã sản sinh ra tên đồ tể đó.
“Câu chuyện có vẻ đi hơi xa rồi đấy.”
“Ở thời điểm này thì đúng là vậy.”
Tuy nhiên, khi rảo bước trong căn phòng ký ức và nhìn lại những gì đã thấy, mọi chuyện sẽ khác.
Chiếc nhẫn kim cương cỡ lớn mà Filjy Mule định đánh cắp.
Nó lăn lóc ngay trên bộ đồ ngủ của phụ nữ.
“Vụ án Đạo Chích. Sự kiện đó đã khiến viện bảo tàng bị phá hủy hoàn toàn và ngừng hoạt động. Kéo theo đó là một vấn đề, những hiện vật trưng bày còn nguyên vẹn sẽ ra sao? Đâu thể cứ ném chúng lại một viện bảo tàng đã tan hoang được.”
“───Bọn nhà giàu sẽ mua lại, đem giấu ở một nơi khác trong thành phố, hoặc vận chuyển sang viện bảo tàng của thành phố khác chăng?”
“Đúng. Thế nhưng các quý tộc lại đang bị hạn chế hành động vì vụ nhà chứa. Đặc biệt là đám khao khát đồ cổ chắc chắn sẽ chẳng muốn vung tiền mua sắm lớn vì cái chết của Bront Byron. Thêm vào đó, bản thân món đồ đã mang tiếng xui xẻo, giờ lại gánh thêm cái dớp viện bảo tàng bị san phẳng. Ngay trong thành phố này cũng rất khó để tìm được mối giao dịch.”
Chiếc hộp đựng đồng tiền vàng biến mất khỏi căn phòng.
“Vậy nên, giải pháp là chuyển nó tới viện bảo tàng ngoài thành phố. Nếu thế thì ai sẽ làm? Nhắc đến vận chuyển hàng hóa thì phải là công ty vận tải.”
“Cậu định bảo đó là công ty của Wallwood sao. Đã xác minh chưa đấy?”
“Rồi. Trong số những thi thể trên chuyến tàu tốc hành có cả viện trưởng viện bảo tàng. Trong danh mục hàng hóa vận chuyển có viên kim cương đó, và có cả giấy tờ do thương hội Wallwood cấp.”
Cậu tìm thấy nó ở toa căn tin. Trong số các xác chết có cả quý tộc và thương nhân buôn bán đồ đắt tiền.
Lẫn trong đó, có cả viện trưởng của viện bảo tàng Balldium đi theo để giám sát quá trình vận chuyển các tác phẩm nghệ thuật.
“Hừm. Nhưng tại sao lại cất công giao việc vận chuyển cho một công ty bấp bênh vừa mới mất đi giám đốc?”
“───Đến đây, câu chuyện sẽ quay về điểm xuất phát.”
“À, ra là vậy.”
Jim gật gù như đã hiểu ra vấn đề.
Norman không nhúc nhích, chỉ khẽ thở hắt ra.
“Vừa nãy cậu nói, cậu có mối quan hệ rất tốt với Mary đúng không.”
Và rồi vụ cướp tàu xảy ra.
Bốn vụ án vốn dĩ tách biệt nhau. Nhưng, không phải.
Chúng hòa làm một, ráp lại thành một tổng thể duy nhất.
“───Bốn vụ án này đều có sự liên kết với nhau.”
“Ý cậu là, đó đều là tội ác do tôi gây ra sao?”
“Đúng vậy.”
Cậu gật đầu, đồng thời đan mười ngón tay vào nhau.
Từ đây mới là phần chính.
“Knocker Cromwell đã nói thế này. ‘Ta đã nắm được thông tin các người sẽ lên chuyến tàu này’. Ra là vậy, thế nên hắn mới gây ra vụ cướp tàu. Nhưng bình tĩnh nghĩ lại thì thấy rất vô lý. Hắn đã bị『Cartesius』vứt bỏ. Dù không biết là từ lúc nào, nhưng việc tôi lên thủ đô là lịch trình định kỳ, và việc Cklares đi cùng cũng chỉ mới được quyết định gần đây.”
Rõ ràng Knocker Cromwell ra tay là vì người đi cùng Norman Hemish là Cklares Aẻystep.
Một tên cách mạng đáng lẽ đã bị『Cartesius』vứt bỏ thì làm sao biết được chuyện đó cơ chứ.
“Hoặc là, tại sao Mary Wallwood lại nhận ra sự thay đổi của Alfred Curtis? Thực sự là để bàn bạc về tương lai ư? Có thể là vậy. Nhưng một《Unlaw》vừa mới thức tỉnh chắc chắn sẽ dốc toàn lực để che giấu sự biến đổi của bản thân. Thế mà…… chẳng phải đã có ai đó chỉ điểm sao?”
Một khi đã nảy sinh chút nghi ngờ như thế,
“Thì mọi thứ sẽ lập tức liên kết lại với nhau.”
Có ai đó đã mách lẻo với Mary.
Có ai đó đã rỉ tai Jacqueline về những gì sẽ xảy ra nếu giết chết Byron.
Có ai đó đã xúi giục viện trưởng viện bảo tàng.
Có ai đó đã tiết lộ hành tung của Norman cho Knocker.
“Có một kẻ nào đó, đã giật dây trong bóng tối.”
Chuỗi những lập luận tưởng chừng khiên cưỡng ấy thực chất là một sợi tơ mỏng manh.
Phải trải qua vô vàn sự hoài nghi và ngờ vực mới có thể nhìn thấu. Nếu giả định rằng nó có tồn tại. Nó trói buộc bất cứ kẻ nào chạm vào, những sợi tơ bện chặt lấy nhau, giăng mắc khắp cả thành phố này. Một ác ý được dệt nên bởi dã tâm của ai đó.
Mỏng manh đến mức vô hình, dù có nhìn thấy cũng chẳng màng bận tâm───như một sợi tơ nhện.
“Và kẻ đó────chính là cậu đấy.”
●
“Suy luận tuyệt vời lắm. Cứ như thám tử lừng danh vậy.”
Nhưng mà,
“Người nói rằng chuyện ai làm hay làm thế nào không quan trọng chẳng phải là cậu sao? Trọng tâm cậu cần nói không phải ở đó. Mà phải là ‘Tại sao’ mới đúng.”
“Ai thèm quan tâm chứ, tôi chẳng có hứng thú. Dù sao tôi cũng có phải viết báo cáo đâu.”
“Chính là chỗ đó đấy, Norman-kun! Cái tính đó! Của cậu!”
Nụ cười dán chặt trên môi hắn nãy giờ vụt tắt. Gào lên với khuôn mặt như một đứa trẻ đang ăn vạ, hắn thốt ra,
“Cậu! Cậu không thấy là mình hơi bị thờ ơ với tôi quá sao!?”
“……………………………………Hả?”
“Cậu và tôi là bạn mà!? Vậy mà cậu lúc nào cũng chỉ lải nhải về mấy con quái vật đó! Không phải chuyện cuộc thẩm vấn vừa rồi đâu! Nào là làm sao để ổn định năng lực, nào là ứng dụng ra sao! Thỉnh thoảng cậu mới vác mặt đến phòng nghiên cứu của tôi, hỏi xong thứ cậu muốn biết rồi cắp đít đi về luôn! Cậu cũng phải nghĩ đến cảm giác tổn thương của tôi khi bị bỏ lại một mình chứ!”
“…………Khoan đã nào. Đó là lý do của cậu ư? Chỉ vì muốn được quan tâm mà cậu làm ra cơ sự này sao?”
“Không đâu, tất nhiên là cũng có mục đích thực tế nữa chứ?”
Thái độ hắn quay ngoắt 180 độ, lấy lại vẻ lý trí, nhưng sự thay đổi quá đỗi chóng vánh ấy chỉ khiến người ta rợn tóc gáy.
“Nói toẹt ra thì thứ tôi muốn biết là cảnh giới xa hơn của 《Giai Vị III》. Tôi đoán Norman-kun sẽ biết điều đó, nhưng như đã nói đấy, cậu quá lạnh nhạt với tôi. Thế nên, tôi mới nghĩ rằng nếu dùng đủ mọi thủ đoạn để đẩy cậu vào chỗ chết, tôi sẽ nắm thóp được điều gì đó.”
“Tên này... nói muốn moi thông tin từ tôi, nhưng lỡ tôi bị giết luôn trong vụ án thì sao?”
“Chuyện đó thì tôi rất tin tưởng ở cậu mà. Dù rằng kết quả không được mỹ mãn cho lắm. Cậu thì cạy miệng cũng không nói, tôi cho thuộc hạ đi giám sát bốn trận chiến nhưng phía 『Yêu Tinh』 và 『Ma Khuyển』 thì thu về công cốc. Trường hợp của 『Bảo Thạch』 thì cô ta bị cuốn vào vụ sập bảo tàng chết ngắc, thậm chí phe『Thợ Mỏ』còn bị『Yêu Tinh』thảm sát cho bay màu cả lũ nữa.”
“Đừng có ra vẻ mình là nạn nhân ở đây.”
“Ừm, cũng chả sao───Nhưng chuyện cậu lạnh nhạt với tôi là điều không thể chấp nhận đượccc!”
“Cảm xúc của cậu bị cái quái gì vậy? Đang tính chọc cười nhau đấy à?”
“Hừm... Nếu cậu chịu cười thì công sức tôi bỏ ra cũng đáng...”
“…………”
“Ây dà cái ánh mắt lạnh lẽo đó, làm tôi hưng phấn đến rùng cả mình luôn đấy!”
Trông bộ dạng vặn vẹo uốn éo của hắn lúc này, Norman chỉ cảm thấy một cơn tởm lợm sinh lý tột độ.
Nhưng, đó lại chính là chữ “Tại sao” của Jim.
Vì hắn muốn được Norman chú ý.
Vì hắn có thứ muốn moi móc từ Norman.
Thật không thể hiểu nổi. Mà cậu cũng chẳng thèm hiểu làm gì.
“Lý do là vậy đó! Màn lật tẩy kết thúc tại đây! Bạn hiền của tôi. Vị thám tử của tôi ơi. Việc tôi gài bẫy cậu cứ coi như huề với việc tôi bị cậu giết một mạng đi nhé! Thế nào, có muốn cùng tôi nghiên cứu và thống trị đám quái vật kia không!?”
“────Đừng có giỡn mặt.”
Đã đến nước này rồi. Một kẻ thì gài bẫy dồn người kia vào chỗ chết, một người thì thẳng tay đồ sát đối phương không cần hỏi han, vậy mà hắn vẫn nghĩ đôi bên có thể ngồi lại hàn huyên và bắt tay hợp tác. Ích kỷ đến thế là cùng.
Đem tâm trí người khác ra đùa bỡn, dối trá, tự cao tự đại, chỉ biết làm càn theo ý mình.
“Quái vật... Quái vật ư? Rốt cuộc đang nói ai mới là quái vật chứ.”
Rắc, một âm thanh vang lên. Tiếng cõi lòng đang dần nứt toác.
Hiện thực bày ra trước mắt. Ai đó đang hiện hữu kề bên. Dẫu chẳng thể nhìn thấu hay chạm tới, sự cọ xát ấy vẫn không ngừng sinh ra những rạn nứt tổn thương.
“────À ra vậy... Hóa ra là thế.”
Cậu bất giác chép miệng. Là đây. Chính là cái này đây.
Chính vì vĩnh viễn không thể tha thứ cho thứ lý lẽ này, nên Norman mới bám trụ lại thành phố này.
“Cậu gọi các cô gái ấy là quái vật. Nhưng mà, tởm lợm quá đi mất, tự soi lại gương đi kìa.”
Đóng lên người họ cái gáy quái vật mang tên《Unlaw》. Xem họ như những món vũ khí, như những thứ công cụ. Mặc sức lợi dụng họ để thỏa mãn lợi ích, dục vọng và sự ích kỷ của bản thân. Tước đoạt quyền làm người của họ, thứ duy nhất chúng nhìn vào chỉ là những dị năng.
“Rốt cuộc ai mới là quái vật?”
Nếu tự ý phạm tội, nếu lạm dụng dị năng làm càn thì đã đành. Lũ đó đáng bị trừng phạt. Nhưng nếu không phải vậy thì sao? Giả sử chỉ là tai nạn do dị năng gây ra, hay dù có mất kiểm soát nhưng vẫn chưa hề vượt quá ranh giới thì sao?
Trên đời này, mỗi người mang một suy nghĩ và một thứ năng lực khác biệt. Điểm khác biệt ấy, liệu có thực sự lớn lao đến thế chăng.
Chắc chắn, đó chẳng phải là một sự khác biệt gì to tát.
Bọn họ hoàn toàn có quyền sống mà không màng tới tội lỗi, làm những điều ngay thẳng, dẫu có khác biệt với số đông thì vẫn có thể cống hiến vì mọi người, vẫn có thể sống sao cho không trở thành gánh nặng của bất cứ ai cơ mà.
“Sinh ra là quái vật thì chẳng có gì sai cả. Chỉ là có những kẻ mượn cái danh quái vật để làm điều bẩn thỉu mà thôi───Những kẻ như cậu đấy.”
“Cậu ăn nói lạ lùng thật đấy, Norman-kun. Chẳng phải chính cậu cũng đang lợi dụng bốn người đó sao?”
“À───Phải. Đúng là vậy.”
Chính bản thân cậu, nếu nhìn từ góc độ của kẻ ngoài cuộc, chắc cũng chẳng khác Jim là bao.
Vì sự ích kỷ của bản thân, cậu đã ưu ái bốn người họ mà nhẫn tâm dồn ép, sát hại và ruồng bỏ những kẻ khác.
“Nhưng dù vậy, đối với một kẻ như tôi, với một con quái vật như tôi đây───Các cô ấy vẫn trao trọn yêu thương.”
Bằng những ngôn từ của riêng mình, họ đã bày tỏ tình cảm với một con quái vật mang tên Norman.
『────Vâng, chính thanh âm này đã sưởi ấm trái tim em.』
『Hình hài nào cũng được cả───Xin ngài, hãy cứ nhìn em như những gì em vốn có.』
『Chỉ cần cậu vẫn còn nói vậy───Thì tôi sẽ mãi là một thám tử.』
『Chính lựa chọn của sensei───mới là thứ làm em tận hứng hơn bất cứ điều gì trên đời.』
Họ đã thắp lên sắc màu rực rỡ cho thế giới vốn dĩ trống rỗng của cậu.
Thế nên, cậu tuyệt đối không bao giờ tha thứ cho bất cứ kẻ nào dám chà đạp lên tấm lòng của họ.
Đã không thể dung thứ────Thì chỉ còn cách đánh cược tất cả để triệt hạ đối phương đến cùng.
“Chính vì vậy, tôi sẽ giết cậu. Nếu không chết, tôi sẽ giết cho đến khi cậu chịu bỏ cuộc. Nếu cậu không bỏ cuộc, tôi sẽ giết cho đến khi cậu chết hẳn mới thôi.”
“────Hay lắm! Chẳng phải thế cũng rất tuyệt sao! Quyết định vậy đi! Thử suy luận xem cậu có giết được tôi lúc này không đi, hãy dùng thực tiễn mà chứng minh cho tôi thấy! Cậu vào vai Thám Tử, còn tôi sẽ sắm vai Ác Nhân!”
“Cái thá gì cũng được. Dẫu có khoác lên mình danh xưng nào đi chăng nữa, thì rốt cuộc, cũng chỉ có một từ duy nhất để tóm gọn về hai chúng ta mà thôi.”
Đó chính là,
“Đều là cá mè một lứa cả thôi. Đã chung một giuộc────thì chỉ có nước cắn xé lẫn nhau. Đúng với bản chất của lũ quái vật ấy.”
●
Ánh mắt lạnh lẽo của chàng thám tử sắc bén nhìn chằm chằm vào tên ác nhân. Cậu rút cây gậy xếp từ trong ngực áo ra, khẽ vung nhẹ để nó mở bung ra. Cậu nắm lấy phần giữa cán gậy, đứng vào thế tự nhiên. Tên ác nhân đang cười rạng rỡ. Đôi mắt hắn sáng rực lên, hai nắm đấm thủ sẵn ngay trước mặt.
Khoảng cách giữa hai người là vài mét. Ánh sáng duy nhất xuất phát từ những ngọn đèn trên các cột đá ở bốn góc và ánh trăng.
“Nào, cùng vui vẻ thôi, Norman-kun!”
Kẻ ác tiến lên phía trước với một chuyển động nhẹ nhàng. Nhưng đó là thứ thể năng vượt ngoài ranh giới con người. Khoảng cách giữa cả hai bị rút ngắn chỉ trong chớp mắt, một cú đấm thẳng tay phải sắc lẹm tung ra. Một chuyển động hoàn hảo, chuẩn xác y như trong sách giáo khoa.
“───Ồ!?”
Rắc một tiếng. Âm thanh như một khúc gỗ bị bẻ gãy đó chính là tiếng cùi chỏ tay phải của Ác nhân bị bẻ gập.
Bằng một kỹ thuật nào đó, cậu đã dùng cánh tay trái đang cầm gậy để gạt phăng cú đấm phải đang lao tới. Và rồi, còn nhanh hơn cả khi cánh tay của tên ác nhân kịp duỗi hết cỡ, cậu dùng cây gậy quấn lấy, khóa chặt khớp xương, mượn chính gia tốc đó để bẻ gãy một cánh tay của hắn.
“Lần thứ hai.”
Và chàng thám tử không dừng lại ở đó. Cánh tay trái đang khóa chặt tay phải của kẻ ác trượt nhẹ cổ tay, điều khiển đầu gậy. Mục tiêu là yết hầu của tên ác đảng. Bốp, cậu dùng cán gậy giáng một đòn trời giáng.
Theo đà, đầu gậy lao vút ra, đâm sầm vào cổ họng kẻ ác.
“Khụ────”
Một âm thanh trầm đục lọt ra từ miệng kẻ ác. Một tiếng kêu không thành lời. Cú đâm thẳng từ chính diện đã nghiền nát cổ họng hắn, đâm vụn cả đốt sống cổ bên trong. Giống như một bông hoa trà rụng cuống, cổ hắn gập ngoặt sang một hướng đi ngược lại với lẽ thường.
Một cái chết tức tưởi chỉ sau đòn phản công chớp nhoáng.
Thế nhưng, trên gương mặt nối với cái cổ đã gãy gập lẽ ra phải chết ngay lập tức ấy, nụ cười méo mó lại càng thêm đậm nét.
“Haa………… Quả...”
Hắn định nói “Quả nhiên”, nhưng không thể thốt nên lời. Chàng thám tử đã tiếp tục hành động.
Cậu tung cú đá bằng chân trái, đạp nát đầu gối phải của kẻ ác. Bất kể thể năng hay độ tráng kiện của cơ thể có ra sao, theo đúng cấu trúc cơ thể người, đầu gối của kẻ ác buộc phải khụy xuống. Bằng cánh tay trái vốn đang khóa chặt đối phương, cậu mượn đà tóm gọn lấy cái đầu đang loạng choạng của hắn.
“───Hừ!”
Cùng với một tiếng thở hắt sắc lẹm, cậu đập thẳng gầm mặt hắn xuống nền đá vỉa hè.
Tiếng hộp sọ vỡ nát xoảng một cái vang lên.
“…………”
Không để lỡ nhịp lực đập dốc toàn sức vừa rồi, cậu lộn một vòng trên nền đá rồi đứng dậy, quay người lại.
Sinh mệnh đỏ tươi rỉ ra từ phần đầu, làm vấy bẩn nền đá. Trán đã vỡ nát, não bộ chắc chắn cũng đã tổn thương nghiêm trọng.
Yết hầu, cấu trúc của cơ thể người. Làm thế nào, đánh vào đâu để phá hủy một con người một cách hiệu quả nhất.
Chàng thám tử từng là một quân y này hiểu rất rõ điều đó.
Thật là một câu chuyện tàn nhẫn khi anh đang dùng chính những kỹ năng và kiến thức cứu người ấy hòng đoạt mạng người.
“Vậy là ba lần.”
Nhìn chằm chằm vào cái xác đứt cổ, dập nát mặt mày,
“No no no, Nor-ma-man-kunnn!!”
Vừa gào thét tên chàng thám tử, kẻ ác vừa bật dậy. Cổ hắn đã được chữa lành, vết thương trên mặt cũng bắt đầu hồi phục. Tuy lời nói có chút lắp bắp, bước chân cũng lảo đảo vài nhịp, nhưng tất cả nhanh chóng trở lại bình thường.
“……Thật kinh tởm.”
Nhìn thẳng vào đó, các vết thương đang khép miệng lại hệt như một đoạn phim tua ngược.
Máu chảy ra vẫn còn nguyên đó, nhưng những thớ thịt đang lấp đầy vết thương tạo nên một cảnh tượng vô cùng rùng rợn.
“Đừng nói thế chứ Norman-kun! Cậu cũng có thể làm được điều tương tự mà!”
Vừa cười lớn bỡn cợt, kẻ ác vừa lao vào chàng thám tử như thể muốn ôm chầm lấy cậu.
Lần này, một cú móc trái xé toạc màn đêm lao thẳng vào mặt thám tử. Chàng thám tử chỉ việc hạ gối, cúi đầu né tránh. Cú móc sượt nhẹ qua mặt, xé rách một chút vành tai khiến máu văng ra. Như chui tọt vào lòng kẻ ác, cậu chồm nửa thân phải tới trước, mượn đà đó tung đòn phản công bằng cùi chỏ phải thẳng tắp.
“Hự……!”
Cùi chỏ giáng chính xác vào vị trí của trái tim.
Nhờ lợi dụng lực lao tới của chính kẻ ác nên cú đấm càng đâm sâu, nghiền nát xương sườn hắn.
Trước khi cánh tay phải của hắn kịp tung đòn phản công, cậu đã móc cán gậy vào gót chân phải của kẻ ác. Quét mạnh cán gậy hất gót chân hắn lên, cơ thể tên ác nhân ngã ngửa ra sau như bị nhổ bật rễ.
“───Lần thứ tư.”
Túm lấy vạt áo đuôi tôm của kẻ đang ngã xuống để giữ hắn lại, cậu đâm phập cán gậy vào mắt trái hắn.
Cùng với một tiếng lép nhép đục ngầu, nhãn cầu bị đâm nát, và khi cậu rút gậy ra, hắn từ từ gục xuống.
“Đòn vừa rồi hơi bẩn thỉu nhỉ.”
Cậu thuận tay quệt cán gậy xuống nền đá cho sạch. Tuy nhiên, ánh mắt cậu vẫn không hề rời khỏi kẻ ác.
“…………Cậu nói lời tàn nhẫn thật đấy, Norman-kun.”
“……Thấy phát ngán rồi đấy.”
Vừa buông tiếng thở dài, cậu vừa chăm chú nhìn kẻ ác đang lồm cồm bò dậy.
Chính xác hơn là nhìn vào vết thương. Con mắt trái nát bét kia lại một lần nữa tái tạo lại như một đoạn phim tua ngược.
Đâm xuyên yết hầu, đánh gãy cổ, phá hủy não bộ, làm nát cả nhãn cầu, vậy mà mọi vết thương đều đang dần lành lại.
Chăm chú nhìn những vết thương đang khép miệng, dù cảm thấy khó chịu trước cảnh tượng ấy, cậu vẫn khắc sâu nó vào võng mạc——
“!?”
Một cảm giác nóng ran bùng lên ở mạn sườn. Cơn đau dữ dội khiến cậu bất giác ngã gục. Máu tuôn ra từ mạn sườn bên phải, theo phản xạ, cậu dùng tay ôm chặt lấy.
“Hahaha, dẫu sao thì tôi đây cũng có chuẩn bị sẵn đồ chơi mà.”
Trong tay kẻ ác là một khẩu súng nhỏ. Loại súng bắn đạn đơn nhỏ gọn có thể giấu trong ống tay áo.
Vì mải chú ý đến vết thương của kẻ ác nên phản ứng của chàng thám tử đã chậm một nhịp.
“Tuy nhiên…… mà, vốn dĩ tôi định nhắm vào tim cơ đấy.”
“Hừ………… Chỉ cần nhìn nòng súng, ánh mắt và…… góc độ của cánh tay là có thể tính toán được đường đạn. Chỉ là…… hơi bị phân tâm quá, nên không né kịp hoàn toàn thôi.”
“Fufufu…… Cậu nói ra một điều kinh khủng một cách nhẹ nhàng quá nhỉ.”
Hắn tỏ vẻ thán phục, vừa chữa lành vết thương vừa loạng choạng bước đi, có lẽ là do đã mất quá nhiều máu.
Dẫu vậy, tên ác nhân vẫn đang cười.
“Chao ôi, thể thuật tuyệt vời thật đấy. Tôi mới nhận ra rằng cơ thể bất tử thì cũng chỉ là không chết được thôi. Sau khi xong vụ này, chắc tôi cũng phải rèn luyện lại kỹ năng chiến đấu. Vết thương kia của cậu không chữa trị ngay thì gay go đấy, tôi kết thúc cuộc chơi ở đây được chưa nhỉ?”
“Mấy chuyện đó, sao cũng được.”
Norman chỉ nhổ toẹt một câu rồi đứng dậy. Bước chân cậu đã lảo đảo không vững, nhưng mặc kệ.
“Norman-kun! Đừng có cố quá, tôi không hề muốn cậu phải chết đâu!”
“─────Ai thèm quan tâm chứ.”
Khi Jim tiến lại gần đến khoảng cách chỉ cần đưa tay ra là chạm tới, tình thế đảo ngược.
Cậu bùng nổ sức mạnh. Một chuyển động tựa như loài thú ăn thịt. Bỏ qua vết thương của bản thân, cậu vòng ra sau lưng hắn——
“!?”
Một thanh kiếm mỏng đâm xuyên qua ngực Jim, ghim cả cơ thể cậu vào. Đó là lưỡi kiếm được giấu trong cây gậy xếp.
“Cậu đang làm cái…… quái gì vậy Norman-kun! Được cậu ôm thì cũng không tệ đâu, nhưng đâm kiếm thế này thì! Tôi thì không sao, nhưng cậu sẽ……!”
“Tôi đã tránh chỗ hiểm rồi…… Mà nếu cậu nhúc nhích lung tung thì nó sẽ chệch đi và cứa đứt mạch máu lớn đấy.”
Nghe vậy, Jim dừng hẳn mọi cử động. Bởi vì Jim không chết, nhưng Norman thì sẽ mất mạng vì điều đó. Cậu hiểu rõ như lòng bàn tay việc đâm vào đâu là nguy hiểm, đâm vào đâu là an toàn.
“Hơn nữa…… đây cũng chẳng phải là vô ích.”
Một bước, Norman tiến lên phía trước. Bị thúc vào nhượng chân, Jim cũng đành bước theo.
“Đúng là cậu gần như bất tử, nhưng chỉ là gần như thôi. Máu đã chảy ra thì không thể quay trở lại. Cấu tạo cơ thể cậu vẫn là của con người.”
Một bước nữa, tiến lên.
“Hơn nữa, khả năng phục hồi cũng có giới hạn của nó phải không? So với vết thương đầu tiên, vết thương cuối cùng rõ ràng mất nhiều thời gian để chữa lành hơn.”
Đó chính là lý do Norman trúng đạn. Cậu đã mải chú ý đến vết thương trên nhãn cầu của hắn để tính toán thời gian.
Một bước nữa, tiến lên.
“Nếu thật sự là bất tử hoàn toàn thì sự chênh lệch đó rất vô lý. Tức là khả năng tái tạo của cậu cũng có giới hạn. Tôi không biết cậu dùng tài nguyên gì cho việc đó, nhưng chỉ cần biết thế là đủ rồi.”
“Cậu, đã tính toán đến mức đó───”
Một bước nữa, tiến lên.
Có lẽ có rất nhiều định nghĩa về Thám tử Lừng danh, nhưng nếu việc không bỏ sót bất kỳ một sự thật nhỏ nhặt nào để tìm ra chân lý là phẩm chất của một danh thám, thì Norman Hemish không nghi ngờ gì nữa, hoàn toàn xứng đáng với danh hiệu đó.
Lại một bước, thêm một bước tiến lên.
“Không lẽ nào, Norman-kun!”
“Chính là cái ‘không lẽ nào’ đó đấy.”
Thêm một bước nữa về phía trước.
Lúc này, họ đã đứng ở rìa của Tháp Chuông Lớn.
Chỉ cần một bước nữa thôi, cả hai sẽ rơi tự do từ ngọn tháp xuống mặt đất.
Rơi xuống, đương nhiên là chết. Trải rộng dưới chân họ, trái ngược hẳn với những dãy phố đằng xa, chỉ là một màn đêm đen kịt.
“Với độ cao này, nếu ngã xuống thì dù là cậu cũng sẽ chết phải không?”
“Nhưng thế thì! Cậu cũng sẽ chết! Cậu định tự vẫn cùng tôi sao!? Dù nghe thì cũng thú vị đấy!?”
Đến nước này rồi mà còn kêu thú vị được sao, Norman chỉ biết cười khổ.
Đã đi đến bước đường này rồi mà gã đàn ông này vẫn không chịu nhúc nhích chỉ vì sợ Norman sẽ chết, đúng là một kẻ ngoan cố hết thuốc chữa.
“Tại sao cậu lại làm đến mức này?”
“Không làm đến mức này thì cậu đâu chịu dừng lại.”
“─────Cậu thấy ổn chứ? Với kết cục thế này. Những người cậu yêu thương thì sao?”
Bị hỏi, cậu chợt nhìn thấy ảo ảnh.
Về Shizuku. Về Elteel. Về Londerz. Về Cklares.
Có lẽ là do mất máu sinh ảo giác chăng. Các cô gái đang gào thét bảo cậu dừng lại.
Và rồi lại tự hỏi thêm lần nữa. Ở một góc trong tâm trí, chính bản thân cậu cũng đang chất vấn mình.
────Tại sao mình lại làm đến mức này?
“……Hờ.”
Norman khẽ cười.
Không phải cười với Jim Adamworth.
Mà là với những ảo ảnh của các cô gái.
Hoặc cũng có thể, là với chính mình.
“─────Vì một lẽ đơn giản thôi [note91457], những người tôi yêu [note91458].”
Chớp mắt, một cơn gió quật tới. Thậm chí chẳng cần cậu phải tự mình bước thêm một bước.
Cơn gió đã đẩy tấm lưng của vị anh hùng đang cố gắng bảo vệ thành phố này.
Norman Hemish và Jim Adamworth bị hất văng ra giữa không trung.
Bóng tối tăm mịt mù dưới mắt hệt như một vực nước dưới chân thác.
Ngọn tháp sừng sững giữa trời đêm hệt như một thác nước khổng lồ.
Chàng thám tử cùng tên ác nhân đồng loạt gieo mình xuống vực thác sâu thẳm.
●
Cơn gió giật mạnh khiến cơ thể hai người tách rời, máu tươi bay múa trong không trung.
Giữa khoảnh khắc sinh mệnh đang dần tan biến vào khoảng không, Norman chợt trào dâng một cảm giác dejà vu.
Là ảo ảnh của Shizuku.
Cảnh tượng rơi xuống từ một nơi nào đó rất cao. Những gì cậu thấy lúc đó chính là khoảnh khắc này đây. Nếu đúng như ảo ảnh, có lẽ cô ấy đang đứng dưới mặt đất ngước nhìn lên mà chẳng thể làm gì được.
Thế nhưng, Norman vẫn tin tưởng.
Rằng trong cái tình huống cầm chắc cái chết này, người ở đó không chỉ có mỗi mình Shizuku.
Và rồi, cậu nhìn thấy những giọt máu tuôn rơi bỗng bật nảy lên giữa không trung.
Giây tiếp theo, cậu nghe thấy một giọng nói. Giọng nói nương theo chiều gió truyền đến.
“Thật tình, tại Sensei không chịu dẫn em theo cùng đấy.”
Cùng lúc với giọng nói ấy vang lên, Norman va mạnh vào một thứ gì đó giống như một tấm ván.
Không, nói là va chạm mạnh thì cũng không hẳn.
Đó là một bức tường không khí cực kỳ mỏng manh.
Hàng chục, hàng trăm bức tường mỏng manh đến mức dễ dàng vỡ vụn nếu đứng lẻ loi, nay được giăng ra hàng loạt dọc theo quỹ đạo rơi của Norman. Cơ thể cậu xuyên qua những bức tường liên tiếp ấy mà không hề chịu bất kỳ sát thương nào nhờ sự giòn mỏng của chúng, nhưng cũng chính vì chúng xếp chồng lên nhau thành vô số lớp, tốc độ rơi đã giảm đi đáng kể.
Giống như đang bao bọc lấy một bảo vật quý giá, sự tồn tại của không khí xung quanh đang dần bị bóp méo.
─────《Ngự Thủ Yêu Tinh》 bảo vệ lấy báu vật.
Dĩ nhiên, chuyện không thể chỉ giải quyết đơn giản như vậy.
Những bức tường không khí được tạo ra một cách mỏng manh để tránh làm Norman bị thương không thể triệt tiêu hoàn toàn gia tốc rơi.
“Dọn dẹp tàn cuộc cho trợ lý là công việc của tôi, nhưng mọi thứ cũng phải có giới hạn chứ.”
Thế nên, Bảo Thạch đã tóm lấy thám tử ngay giữa lưng chừng không trung. Ở khoảng nửa thân tháp, người phụ nữ với làn da ngăm đã ôm gọn Norman vào lòng.
Làm cách nào ư? Câu trả lời cho câu hỏi ấy lúc nào cũng thật đơn giản. Bằng khả năng thể chất phi thường, cô ấy đã chạy thẳng lên bức tường mặt ngoài của tòa tháp.
Giữ nguyên đà đó, cô xoay người, tận dụng lực ly tâm để tiến sát vào bức tường ngoài một lần nữa,
“Hừ───!”
Cô đâm phập bàn tay đã được cường hóa độ cứng vào tường. Phần từ cổ tay trở xuống cày xới lớp tường gạch bên ngoài, tạo ma sát khi cả hai tiếp tục rơi xuống.
Với tình trạng cơ thể hiện tại của Norman, việc cố tình phanh gấp để dừng rơi sẽ gây ra tổn thương quá lớn. Bản thân cậu vốn đã sắp mất đi ý thức bởi chấn động khi va vào tường. Vì vậy, cô quyết định dùng cổ tay làm phanh hãm trong lúc tiếp tục trượt dần xuống dưới.
Khả năng và chức năng thể chất vượt xa người thường. Đó là kết quả suy luận của cô về cách tốt nhất để cứu sống cậu.
─────《Bảo Thạch Vô Uế》 chỉ lối đến sự thật.
“Nếu không đỡ được cậu ấy thì tôi giết cô đấy!”
Ở độ cao cách mặt đất chừng vài mét, cô buông tay, thả Norman xuống nhẹ nhàng nhất có thể.
Mặc dù vậy, mối nguy hại đến tính mạng vẫn chưa hề kết thúc. Mặt đất bên dưới tĩnh mịch, bị bóng tối bủa vây mà chẳng có mấy ánh đèn. Việc giảm khoảng cách từ vài chục mét xuống còn vài mét chẳng thể đặt dấu chấm hết cho địa ngục này.
“─────Gâu!”
Thế là, Ma Khuyển đen tuyền lao tới.
Phóng bộ dạng to lớn của mình lên không trung, nó dùng thân mình để đỡ lấy cơ thể Norman.
Bằng lớp lông mao mềm mượt óng ả tuyệt đẹp. Chẳng màng đến chuyện tiếp đất ra sao, nó dùng chính chiếc bụng của mình để đón lấy chủ nhân. Cứ thế, Ma Khuyển rơi uỵch xuống nền đất lát đá.
Gánh chịu toàn bộ lực va đập, chỉ để lại cho Norman một cảm giác êm ái tựa như đang gieo mình xuống một chiếc giường đệm.
Ngự trị trên mặt đất tưởng chừng như địa ngục ấy là Ma Khuyển. Dù cơ thể có bị biến đổi từ người thành thú, ngọn lửa trung thành trong nó vẫn cháy rực chẳng hề đổi thay.
─────《Hắc Yêu Ma Khuyển》 tỏa sáng chốn địa ngục.
“Norman-sama!”
Gần như ngay lập tức, ma khuyển khôi phục hình dáng con người và ôm xốc cậu dậy. Vết đâm ở ngực lẫn vết đạn bắn bên mạn sườn tuy chưa chạm đến chỗ hiểm nhưng lượng máu mất đi quá nhiều, cứ đà này thì cậu sẽ chẳng cầm cự được bao lâu nữa. Dù cho cô có đang ôm cậu vỗ về, thám tử vội vã chạy đến vừa xoa cổ tay vừa xem xét, hay nàng Yêu Tinh ngồi thụp xuống bên cạnh lôi bộ sơ cứu ra, cậu vẫn không có một chút phản ứng.
“Em không cho phép anh chết theo cái cách như thế này đâu, Norman-kun.”
Nói rồi, Lệ Hoa đặt tay lên ngực cậu. Để lộ mái tóc dài trắng muốt, đôi bàn tay thon thả nuột nà của cô không hề đeo bất cứ món đồ bảo hộ nào.
Thiếu nữ vốn luôn chán ghét việc chạm vào bất cứ thứ gì, nay lại sử dụng dị năng của mình vì người đàn ông duy nhất trên thế gian này mà cô khát khao được chạm đến.
“Norman-kun.”
Shizuku Teardrop cất tiếng gọi bến đỗ bình yên của đời mình.
“Norman-sama.”
Elteel Siriusflame cất tiếng gọi người đã không hề run sợ trước cô.
“Norman.”
Londerz EnhanceDiah cất tiếng gọi người luôn mang đến lẽ phải cho cô.
“Norman-sensei.”
Cklares Aerystep cất tiếng gọi người chẳng bao giờ khiến cô cảm thấy nhàm chán.
“────A.”
Và rồi, một âm thanh yếu ớt cất lên từ miệng cậu.
Là sự cộng hưởng.
Thông qua dị năng của Shizuku, trái tim của cả bốn người được khuếch đại và đong đầy vào Norman.
Thứ tình cảm mà ngày xưa chẳng thể với tới, giờ đây đã được truyền đạt trọn vẹn.
Bởi lẽ, điều muốn nhắn nhủ tới người mình yêu thương, vốn dĩ chỉ là những lời thật giản đơn.
─────《Tàn Hưởng Lệ Hoa》 làm rung động cõi lòng.
“………………Haaa.”
Ánh sáng dần trở lại trong đôi mắt Norman, cậu đưa mắt nhìn bốn cô gái đang vây quanh mình.
Vì sử dụng dị năng theo một cách chưa từng quen thuộc, mồ hôi Shizuku túa ra như tắm. Elteel vẫn ôm riết lấy Norman như thể sợ buông ra cậu sẽ tan biến mất. Trên môi Londerz thoáng nở một nụ cười mỉm, nhưng điếu thuốc kẹp giữa những ngón tay đang run rẩy của cô vẫn chưa được châm lửa. Cklares thì chẳng có lấy một nụ cười, chỉ lộ rõ vẻ mặt vô cùng khẩn trương nỗ lực sơ cứu cho cậu.
Norman cố gắng nặn ra một câu đùa gì đó cho thật ngầu,
“…………Cảm giác ban nãy, tuyệt vời lắm. Mọi người làm lại lần nữa được không?”
Và rồi cậu bị huých, bị cào, bị đá, thậm chí còn bị ấn mạnh vào miệng vết thương, nên có lẽ câu đùa đó rốt cuộc chẳng ngầu chút nào.
●
“Noooooormaannnn-kuuuuunnnn!!!”
Bầu trời đen kịt đang dần hửng sáng, tiếng hét vang vọng giữa lúc bình minh sắp ló dạng.
Nơi năm người đang hướng mắt nhìn tới là Jim, kẻ mang bộ dạng mà dùng từ “thương tích đầy mình” thôi thì vẫn còn quá nhẹ.
Toàn thân hắn đẫm máu, xương gãy đâm toạc cả da thịt ở khắp nơi. Chân tay ngoặt ngoẹo theo những hướng kỳ dị, bước đi lảo đảo chực ngã.
“Tôi thấy rồi! Thấy những thứ vừa nãy rồi! Đó chính là thứ mà tôi luôn tìm kiếm! Hahaha! Quả nhiên là thế! Quả nhiên cậu chính là chiếc chìa khóa, Norman-kun! Tuyệt vời quá đi mất!”
Dù vậy, đôi mắt hắn vẫn sáng rực lên, nhuốm đầy vẻ hoan hỉ.
“…………Uwa. Lại thế nữa rồi. Cái tên đó vốn dĩ là loại người như vậy sao?”
“Dù biết là về mặt sinh lý đã không thể chấp nhận nổi hắn ta rồi... nhưng hắn thay đổi nhiều thật đấy.”
“Trước đây đã thấy kinh tởm lắm rồi, giờ lại càng tồi tệ hơn.”
“Xét theo tình hình thì cái thứ này là trùm cuối sao? Ây dà, biết nói sao đây... ủa mà khoan, sensei?”
Bốn cô gái hiếm hoi mới có chung suy nghĩ và lùi lại e dè, nhưng Norman cũng lảo đảo đứng lên với dáng vẻ đáng ngờ chẳng kém gì Jim và bước lên một bước.
“…………Jim, cậu thật sự sống dai quá đấy.”
“Xin lỗi nhé Norman-kun! Chết chùm với cậu nghe chừng cũng vui đấy, nhưng giờ thì không được nữa rồi! Ngay lúc này đây! Bốn người vừa cứu cậu, cái dáng vẻ đó! Thứ đó rốt cuộc là sao hả!?”
Cơ thể của Jim bắt đầu tự hồi phục với tốc độ chậm chạp hơn hẳn so với trước đó.
“Cơ thể phát sáng! Bản chất hoàn toàn khác biệt so với dị năng mà họ đang sở hữu! Nói cho tôi biết đi, thứ đó rốt cuộc là gì!?”
“…………………………Haa.”
Tiếng thở dài thườn thượt, mang theo sự bất lực cam chịu.
“…………『Ca Bệnh Tới Hạn』. Tôi gọi nó như vậy.”
“『Ca Bệnh Tới Hạn』! Đó là cái gì!? Rốt cuộc là loại cường hóa kiểu gì vậy!”
“Không phải đâu Jim. Không phải là mạnh lên, mà trái lại, nó hoàn toàn ngược lại.”
Đó là,
“Nói đúng ra thì đây chỉ là một van an toàn. Nó chỉ trực quan hóa mức độ phát động dị năng thông qua cơ thể mà thôi. Chẳng phải là làm được nhiều việc hơn đâu. Dù nói là dị năng đã ổn định, nhưng vẫn còn nhiều điều chưa rõ, và nguy cơ mất kiểm soát không phải là con số không.”
“………………Nếu vậy, ánh sáng đó là sao?”
“Lúc nãy là 『Trạng thái Ổn định』... nói cách khác, mức độ đó là gánh nặng vẫn nằm trong ngưỡng an toàn. Khi đạt đến 『Trạng thái Thâm hóa』 ngay trước bờ vực mất kiểm soát, nó sẽ còn rực rỡ và đẹp đẽ hơn nhiều. Thật sự, nó chỉ là một thước đo như vậy thôi.”
Đó chính là lý do vì sao khi nhóm Shizuku chiến đấu, Norman chỉ luôn đứng im bên cạnh hoặc phía sau.
Để trong lúc chiến đấu, cậu có thể theo dõi gánh nặng của các cô gái và lập tức ngăn lại nếu có vấn đề.
Bất cứ lúc nào, cậu cũng luôn dõi theo họ.
“Dị năng của 《Unlaw》 liên kết trực tiếp với cảm xúc, nên dù không dùng đến, hễ cảm xúc dâng trào thì cũng sẽ phát sáng một chút. Mà, cũng không đến mức gọi là tác dụng phụ đâu.”
“………………Không, cậu đang nói gì vậy Norman-kun. Không phải cường hóa sao? Không, sai rồi, sai bét rồi! Ổn định năng lực và trực quan hóa tỷ lệ phát động! Giúp dễ dàng kiểm soát hơn!”
Sự phấn khích đạt đến đỉnh điểm. Trước cảnh giới cuối cùng cũng được khai sáng, Jim gầm lên, cảm xúc bùng nổ.
“Rốt cuộc, cậu làm thế nào mà được như vậy!?”
“Thật ra, cũng chẳng phải chuyện gì khó khăn đâu. Tóm lại cũng giống như việc ứng dụng dị năng thôi.”
Đáp lại, Norman lảo đảo, cố gắng điều hòa nhịp thở.

“Không định kể lể dài dòng đâu, nhưng chỉ cần quan tâm và kề sát bên đối phương là được. Với Shizuku, vì vấn đề trang phục nên tôi đã thay đổi mái tóc của em ấy. Mái tóc đẹp đẽ, thanh mảnh và mượt mà đó. Ban đầu, hai chúng tôi cùng nhau nắm lấy từng lọn tóc một, tập trung ý thức vào đó, nhưng quả thực là được lợi chán chê luôn ấy chứ. Vì tôi được chạm vào tay và tóc của Shizuku suốt mà. Lúc thì đối diện nhau, lúc thì để em ấy ngồi lên đùi hay cõng trên lưng, dáng vẻ ngượng ngùng lúc đầu cũng dễ thương lắm, rồi khoảng cách dần dần thu hẹp lại khiến tôi thực sự rất vui. Cứ như một chú mèo vậy. Điểm đó chính là sự đáng yêu của Shizuku. Ở ngoài thì giữ khoảng cách một chút, nhưng khi chỉ có hai người thì lại dính chặt lấy nhau. Bây giờ thì cả hai đã có thể vừa dính lấy nhau vừa làm việc riêng của mình rồi. Lúc bất chợt nhận ra điều đó, tôi còn thấy cảm động nữa cơ. Mà, cậu thì cả đời này cũng chẳng được thấy đâu. Hay đúng hơn là em ấy cũng chẳng có ý định cho gã đàn ông nào khác ngoài tôi nhìn thấy, và nếu cậu nhìn thì tôi chỉ còn cách giết cậu thôi. El thì ngay từ đầu đã đổi màu mắt do dư chấn của việc biến hình rồi, nên làm cho chỗ đó phát sáng thì dễ ợt, nhưng vấn đề là lúc em ấy ở trạng thái cún cơ. Để lông có thể bốc cháy rực rỡ như ngọn lửa cho dễ nhìn, thì phải bắt đầu từ việc chải lông toàn thân. Bộ lông của El lúc hóa cún mềm mại vô cùng, làm tôi ngủ gật mất mấy lần luôn. Thế là El cũng ngủ thiếp đi cùng tôi, đến lúc tỉnh dậy thì em ấy đã giải trừ biến hình và ôm lấy tôi trong tình trạng không mảnh vải che thân, lúc đó thật sự tuyệt cú mèo. Vừa mở mắt ra là đập ngay vào mắt nguyên một kỳ quan hoành tráng luôn đấy. Nhưng mà nhé, sức hấp dẫn của El rốt cuộc vẫn là sự dịu dàng và tận tụy đó. Từ đầu chí cuối đều hết lòng vì tôi. Thú thật, đôi lúc đối xử hơi thô lỗ với El cũng làm tôi thấy áy náy. Nhưng vì bản thân lại có chút tận hưởng chuyện đó nên mới kẹt đây này. Tôi muốn được El chăm sóc và sống một cuộc đời lười biếng đến cuối đời luôn. Đường nét trên cơ thể Londerz giống như hình xăm vậy, nhưng ban đầu là làm cho mạch máu phát sáng cơ. Cơ mà thế thì hơi rùng rợn một chút, với lại tôi muốn Londerz phải luôn xinh đẹp và ngầu lòi, nên mới chuyển sang dùng mực vẽ các đường nét lên da và làm cho chỗ đó phát sáng. Vấn đề nan giải là phải dùng ngón tay vẽ lên cơ thể Londerz, thế nên cực kỳ độc hại cho cả mắt lẫn tay luôn. Đang vẽ dở mà cô ấy còn chọc ghẹo tôi nữa chứ. Vì là việc cần thiết nên tôi đã phải dốc toàn lực để giữ lý trí đấy. Nhưng những lúc chọc ghẹo như thế cô ấy lại ngầu quá nên tôi cũng khổ tâm lắm. Hay nói đúng hơn là Londerz làm gì cũng ngầu hết. Dù cô ấy cũng từng nói mấy câu na ná thế, nhưng có gom hết đá quý trên thế gian này lại cũng chẳng sánh bằng một phần giá trị của Londerz đâu. Ủa? Nãy tôi nói câu này chưa nhỉ? Thôi kệ. Có nói bao nhiêu lần cũng đáng mà. Cứ nhìn ngắm cô ấy là tôi lại mê mẩn không dứt ra được. Việc phát động của Cklares thì lại cực kỳ đơn giản luôn. Vì em ấy tự làm được mà chẳng cần tôi nhúng tay vào. Cái tố chất thiên tài này quả nhiên là đỉnh thật. Chuyện vui nhất là lúc cùng nhau thiết kế đôi cánh. Clares sành điệu lắm mà. Không phải là thứ hợp với em ấy thì em ấy không chịu được đâu, đúng không? Phải mang đậm nét của em ấy, một thứ gì đó thật giống tinh linh cơ. Trong khoảng thời gian đó, Cklares cứ trêu đùa tôi suốt, thú thực thì bị trêu chọc kiểu đó cũng vui phết. Chịu thôi, vì Cklares lúc đang tận hưởng phản ứng của tôi và cười khúc khích là đáng yêu nhất trần đời mà. Chắc cậu không hiểu được đâu, nhưng nụ cười của Clares nhìn lúc nào cũng tưởng giống nhau, cơ mà thực ra lại khác biệt hoàn toàn đấy. Từ tông giọng cho đến góc độ của nụ cười. Chỉ cần đọc vị mấy thứ đó thôi là thời gian đã trôi qua cái vèo rồi, em ấy đúng là một cô gái ma mị không đùa được đâu. Thấy không? Câu chuyện đơn giản thế thôi. Chỉ cần thật tâm quan tâm đến đối phương thì ai cũng làm được cả.”
“…………………………………………”
Sự câm nín kéo dài trên cả bốn khuôn mặt.
Shizuku suýt đánh rơi khẩu súng tỉa, cổ họng Elteel phát ra tiếng kêu kỳ quặc, Londerz đánh rơi cả điếu thuốc, và thậm chí cả Cklares cũng mất đi nụ cười thường ngày, há hốc mồm kinh ngạc.
Bốn người họ đều biết Norman luôn quan tâm đến mình.
Dẫu vậy, bình thường cậu chẳng bao giờ bộc lộ cảm xúc bằng những lời lẽ trắng trợn như thế này, và nội dung cũng không bao giờ nói thẳng ra những lời chứa đầy dục vọng như vậy.
“Là do... 《Tàn Hưởng Lệ Hoa》 của mình sao...?”
Người chợt nhận ra nguyên do là Shizuku.
Lúc nãy, để cứu Norman, cô đã sử dụng 《Tàn Hưởng Lệ Hoa》, nhưng lại có một sự cố bất thường xảy ra.
Vốn dĩ dị năng của Shizuku không có tác dụng với cậu, hơn nữa, đây cũng là lần đầu tiên cô sử dụng theo cách truyền tàn hưởng qua một người để rồi dội vào một người khác.
Phải chăng kết quả là tạo ra một Norman tuôn trào lời nói không thể kìm nén được như bây giờ?
Cô không biết.
Cô chẳng hiểu gì cả, nhưng.
Những lời cậu ấy nói.
Những gì cậu ấy đang nghĩ.
“...Tóm lại, ý cậu là thế này sao, Norman-kun.”
Trước màn bộc bạch cảm xúc cuồn cuộn đó, Jim mất một lúc lựa lời rồi mới mở miệng.
“Thứ cần thiết cho『Ca Bệnh Tới Hạn』đó chính là thấu hiểu và cộng sinh với《Unlaw》sao?”
“Ờ đúng vậy. Nãy giờ tôi vẫn đang nói thế mà. Đừng coi họ là quái vật, cứ đối xử với họ như con người là được. Dù không hiểu, thì cứ yêu thương họ kể cả khi không hiểu là được.”
“…………Ra, là vậy.”
Nghe những lời đó, hắn gật gù, lảo đảo, run rẩy,
“────Ha, haha, hahaha! Ra là thế! Ra là vậy sao! Cuối cùng tôi cũng hiểu rồi! Cuối cùng tôi cũng đã thực sự hiểu được cậu rồi Norman-kun! Chắc chắn là, từ trước đến giờ tôi đã luôn sai lầm!”
Thứ mà Jim Adamworth vẫn luôn tìm kiếm. Đích đến vượt xa giai vị hiện tại, và con đường để chạm tới đó.
Từ phía xa, mặt trời đang ló dạng sau bức tường thành chiếu rọi lên hắn.
“Tình yêu! Lại là tình yêu! Không ngờ một thứ, một thứ mơ hồ như vậy lại là chìa khóa! Cảm ơn cậu, Norman-kun, cảm ơn vì đã cho tôi biết! Aah, nhưng rắc rối rồi đây, chuyện này e là khó mà tái hiện lại được! Tôi không thể làm cái trò biến thái là đi yêu một《Unlaw》được────Không, đợi đã, đúng rồi! Tôi nghĩ ra một ý hay rồi!”
Thiếu niên bê bết máu toét miệng cười rạng rỡ,
“────Cậu, hãy yêu tôi đi! Tôi cũng có thể yêu cậu mà! Hãy dẫn lối tôi lên đỉnh cao đó đi!”
Và rồi, với ánh bình minh hắt từ phía lưng, bốn luồng ánh sáng bùng nổ.

Mái tóc dài của Shizuku Teardrop tỏa sáng ánh xanh thẳm.
Đôi mắt đảo ngược màu sắc của Elteel Siriusflame ngự trị ngọn lửa vàng.
Khắp cơ thể Londerz EnhanceDiah là những đường nét màu đỏ rực rỡ chạy dọc ngang.
Sau lưng Cklares Airystep mọc ra đôi cánh với họa tiết hình học lấp lánh ánh lục.
『Ca Bệnh Tới Hạn』────『Trạng thái Thâm hóa』.
Dáng vẻ chỉ còn cách sự mất kiểm soát dị năng một bước chân này, đáng lẽ ra chỉ cần xuất hiện thôi là đã bị Norman ngăn lại rồi.
Nhưng, đứng trước những lời của Norman và sự dở hơi của Jim, không ai có thể ngăn họ lại được.
Viên đạn của Lệ Hoa thổi bay một bên chân của Jim, Ma Khuyển quấn trong ngọn lửa vàng nghiền nát thân mình rồi quăng hắn đi, viên đá quý vút lên không trung giáng cú đá đạp hắn xuống, và ngay khoảnh khắc hắn nảy lên từ mặt đất, thanh kiếm của tinh linh đã chém bay đầu hắn.
Lăn lông lốc, chiếc thủ cấp rơi cộp xuống chân Norman,
“Norman-kun! Cậu thấy không!?”
Dù chỉ còn lại cái đầu, hắn vẫn trợn trừng mắt đến mức tối đa và giữ nguyên vẻ mặt đầy hoan hỉ như cũ.
“Cậu nói đúng rồi! Bọn họ lúc này chính là cảnh giới vượt qua 《Giai vị III》 mà tôi luôn tìm kiếm...!”
“Rồi rồi, chúc mừng cậu nhé. Nhưng mà xin lỗi,”
Vừa nói, thứ cậu rút ra từ trong túi áo────là một khẩu súng lục.
“Một khi đã biết về 『Ca Bệnh Tới Hạn』, tôi buộc phải chắc chắn rằng cậu sẽ chết.”
Ánh bình minh hắt từ phía sau Norman bị chính cơ thể cậu che khuất, đổ cái bóng râm lên chiếc thủ cấp của Jim.
“Tôi xin thú nhận một điều này thôi. Lúc cậu tra khảo tôi, cậu đã phàn nàn về việc các đặc vụ tình báo cứ biến mất hoặc bỏ mạng trong quá trình điều tra đúng không.”
“────Cậu, không lẽ nào.”
“Đúng thế. Chính tôi đã thủ tiêu họ.”
Quá đỗi thản nhiên, Norman Hemish buông lời phản bội lại tổ chức『Cartesius』.
“Tôi có nói là van an toàn đấy, nhưng tôi biết thừa những kẻ như cậu sẽ dòm ngó đến 『Ca Bệnh Tới Hạn』. Nên thành thật xin lỗi nhé.”
“Thế nên cậu cũng sẽ giết tôi sao?─────Được thôi! Cứ giết đi! Tôi cũng đang tò mò xem ở trạng thái chỉ còn mỗi cái đầu này mình có chết được không đây! Nhưng mà này Norman-kun! Nếu thế này mà tôi vẫn không chết! Thì đó đúng là định mệnh rồi! Tôi nhất định sẽ quay lại đấy! Và rồi, chúng ta hãy cùng nhau hướng đến đỉnh cao!”
“Tôi chẳng cần đi đâu cả.”
Một khoảnh khắc, cậu đưa mắt hướng về phía bốn cô gái,
“Thứ mà tôi muốn bảo vệ đang ở ngay đây rồi.”
Như một lời tuyên thệ, cậu kéo búa sập,
“─────Trái tim tôi, đã quyết định như vậy.”
Và siết cò.