Giấc ngủ là gì? Tại sao các sinh vật lại cần những khoảng thời gian đắm chìm vào bản thân, cắt đứt mọi kích thích từ bên ngoài một cách thiếu phòng bị đến thế?
Tôi không biết lý do chính xác. Tuy nhiên, tầm ảnh hưởng của giấc ngủ đối với con người có thể được suy luận đại khái thông qua sự thiếu vắng của nó, giống như việc nhìn bóng mà đoán hình vậy.
Nếu không ngủ, tâm lý sẽ trở nên bất ổn, và nhạy cảm. Dễ dàng bị mệt mỏi và ý thức chập chờn một cách nguy hiểm. Ngay cả những người được gọi là thánh nhân cũng sẽ nhăn mặt khi vừa mới thức giấc, vì vậy giấc ngủ chắc chắn là một hành vi để lấp đầy thứ gì đó thuộc về tinh thần.
Chỉ là, vì chúng ta không thể hiểu trọn vẹn về tinh thần, nên vai trò của giấc ngủ cũng sẽ mãi là một ẩn số.
Tôi chỉ đang trôi dạt trong vô thức, chờ đợi điều gì đó đánh thức mình….
Đúng lúc đó, có thứ gì đó tóm lấy chân tôi. Tôi bừng tỉnh ngay lập tức.
Dù có đang chìm trong giấc ngủ sâu đến mức nào cũng không quan trọng. Cảm giác hẫng hụt khi cơ thể rời khỏi mặt đất sẽ tước đoạt khỏi tôi giấc ngủ cũng như mọi loại cảm giác êm ái khác. Một cảm giác kinh khủng như thể bị Địa Mẫu ruồng bỏ bủa vây lấy linh hồn tôi.
Lời nguyền của Địa Mẫu chẳng có gì cao xa. Chỉ cần Người từ chối nâng đỡ, con người sẽ rơi hết thẳng xuống vực thẳm.
“Con xin lỗi, cứu con với, con sai rồi!”
Tôi tuyệt vọng cầu xin trong khi đang rơi. Và.
Rầm!
Chỉ trong tích tắc, một khoảng thời gian chưa đầy nửa giây trôi qua, tôi đã tiếp đất. Tôi còn chẳng kịp hoàn hồn sau cú sốc mà vội vàng bật dậy.
“Hộc. Hộc. Hộc.”
Tôi lập tức vào tư thế cảnh giác, dáo dác nhìn quanh.
Nơi tôi vừa rơi xuống chỉ cách chiếc giường quân đội thấp lè tè khoảng 50cm. Trong lúc đang ngủ, có thứ gì đó đã kéo chân tôi, khiến tôi ngã khỏi giường và thức giấc.
Chẳng mất quá lâu để tôi nhận ra thứ gì đã kéo mình.
“Gâu.”
Azzy sủa một tiếng ngắn gọn với vẻ mặt lạnh lùng rồi mở cửa bước ra ngoài. Kể từ sau cuộc tranh cãi về việc ăn trộm thức ăn lần trước, cô nàng vẫn lộ rõ vẻ bất mãn với tôi.
Tuy nhiên, thấy cô nàng vẫn còn đánh thức tôi dậy, có vẻ như cô nàng vẫn chưa ghét tôi đến mức cực đoan.
À không. Tôi nói hớ rồi.
Chó thì bản tính từ khi sinh ra đã không ghét con người mà.
“Azzy à.”
“Gâu.”
Azzy chỉ quay đầu lại nhìn tôi. Khác với trước đây khi tôi gọi là cả cơ thể sẽ hướng về phía này, giờ cô nàng chỉ ban phát cho tôi một ánh nhìn.
Nhưng mà thôi, chó thì dù làm gì vẫn là chó thôi.
“Đến nhà ăn đi.”
Cái đuôi cử động. Đôi tai vểnh lên. Tôi chẳng cần đọc suy nghĩ làm gì cho mệt. Chắc chẳng có sinh vật nào thể hiện ngôn ngữ không lời một cách rõ ràng đến thế này đâu.
“Gâu? Cơm?”
“Phải. Hôm nay có một món ăn rất quan trọng.”
“Gâu! Cơm!”
Vừa nghe thấy chữ "cơm", tâm trạng cô nàng tốt lên ngay lập tức, cứ thế nhảy nhót tưng bừng tại chỗ. Ha ha. Không cần phải vui đến thế đâu.
Vì hôm nay chính là ngày tôi "thịt" cô đấy. [note91413]
“Tôi đi tắm đã rồi mới đến, cô cứ đi trước mà đợi.”
“Ngươi, tắm nhiều quá đấy! Gâu! Rụng hết lông bây giờ!”
“Tôi vẫn chưa bị hói nhé?! Là do cô ở bẩn quá thì có! Thôi được rồi, đi mau đi, xuống tầng dưới gọi cả 'cái đó' lên luôn! Không phải cô với tôi, mà là 'cái đó'!”
“Tầng dưới? Gâu! Biết rồi!”
Azzy tông vỡ cửa sổ gần đó rồi nhảy tót xuống dưới. Này, bảo xuống tầng dưới thì cũng không nhất thiết phải chọn con đường ngắn nhất như thế chứ.
Dù sao thì Azzy cũng đã hiểu lời tôi và đi gọi Kẻ hồi quy. Bạn hỏi tại sao tôi không gọi tên mà cô nàng vẫn biết ư? Với Azzy, danh xưng để gọi người khác chỉ có ba từ: tôi, cô, và cái đó. Lưu ý là ô "cái đó" không thể chứa quá hai người. Đó đúng nghĩa là ngôi thứ ba thực thụ.
Thật may là ở Tantalus này chỉ có hai con người còn sống. Chứ nếu có thêm một người nữa thôi, chắc cô nàng sẽ loạn óc mất.
“Nào. Xem nào. Chuẩn bị thôi nhỉ?”
Tôi huýt sáo, dùng số nước được cấp phát để tắm rửa sơ qua. Hôm nay, tôi sẽ kết thúc dứt điểm với con chó trộm súp Tantalus đã hành hạ tôi bấy lâu nay.
Thay bộ trang phục mới rồi tiến về phía nhà ăn, tôi thấy Azzy đã đưa Kẻ hồi quy đến đó rồi. Hai người họ ở hai trạng thái hoàn toàn đối lập. Trái ngược với một Azzy đang hớn hở vì sắp được ăn, Kẻ hồi quy nhìn tôi với khuôn mặt hốc hác, rồi chợt thấy nghẹn ngào và rụt rè quay mặt đi.
‘Tại sao lại gọi mình đến đây….’
Kẻ hồi quy lại nhớ về nỗi nhục nhã đêm qua. Định nghe lén thì bị bắt quả tang mười mươi, vì quá xấu hổ nên cô ta gần như mất trí mà nhốt mình trong phòng. Và hình như cô ta cũng đã khóc một chút.
Không phải kiểu khóc lóc om sòm, mà là kiểu khóc thầm trong lòng vì tủi thân. Việc bị tôi nhìn thấu thuật ẩn thân có vẻ là một cú sốc quá lớn đối với cô ta.
Tôi cứ tưởng vì chết đi sống lại liên tục nên cô ta sẽ sống kiểu bất cần đời, nhưng hóa ra cô ta nhạy cảm và theo chủ nghĩa hoàn hảo hơn tôi tưởng nhiều.
‘Chết tiệt, chết tiệt. Chết tiệt! Lần đầu tiên đã quá lộ liễu rồi! Bị bắt bài ngay tại trận thì bảo sao đối phương không cảnh giác! Shey, bao giờ mày mới bỏ được cái tính ngạo mạn đó hả? Lần nào cũng phải dốc hết sức chứ!’
Thôi mà, đừng tự trách mình nữa. Cả đêm qua cô chỉ nghĩ về chuyện đó thôi à? Không ngủ nghê gì luôn sao?
‘Việc quá xem thường đối phương cũng là một vấn đề. Vì lần trước gã không nhận ra thuật ẩn thân của mình nên mình đã vội vàng đánh giá năng lực của hắn chỉ đến mức đó. Một lần không bị lộ khi hắn sơ hở không có nghĩa là lần sau cũng sẽ không bị lộ…!’
Điên mất thôi. Lúc cô ta đòi giết tôi đã phiền rồi, giờ cô ta lại hành hạ bản thân thế này còn phiền hơn. Thêm nữa, có vẻ vì quá xấu hổ nên cô ta chẳng dám nhìn thẳng vào mắt tôi.
Ái chà. Toàn làm mấy chuyện đâu đâu. Hay là mình làm dịu bầu không khí chút nhỉ.
“Học viên Shey, đêm qua cậu ngủ không ngon sao? Quầng thâm mắt rõ quá kìa.”
Kẻ hồi quy chỉ lầm bầm gì đó chứ không trả lời rõ ràng. Có vẻ cô ta đang muốn ra hiệu là "đừng có bắt chuyện với tôi", nhưng còn lâu tôi mới tha nhé.
Độc tâm thuật.
‘Chết tiệt! Chính anh làm người ta không ngủ được mà còn giả nai….’[note91414]
Nghe như kiểu tôi làm gì cô không bằng, dễ gây hiểu lầm quá đấy. Dù sao thì chỉ có mình tôi nghe thấy nên chắc cũng chẳng ai hiểu lầm đâu, may thật.
Có vẻ uất ức lắm đây, Kẻ hồi quy.
“Cậu đã nghe thấy đến đâu rồi?”
“…Cái, cái gì.”
“Tối qua tôi đã đuổi đi rồi mà cứ quay lại hết lần này đến lần khác, tôi cứ tưởng mình đang ném boomerang không bằng. Lần sau xin đừng làm thế nữa nhé.”
“Ức…!”
Nếu là bình thường thì Kẻ hồi quy đã nổi giận hoặc tuốt kiếm ra rồi, nhưng hiện tại vì lòng tự trọng đang chạm đáy nên cơ chế phòng vệ của cô ta hoàn toàn tê liệt. Và dường như có một định luật bảo toàn kỳ lạ trong thế giới này: lòng tự trọng của Kẻ hồi quy càng giảm thì cảm giác về giá trị tồn tại của tôi lại càng tăng cao.
A, không được thế này. Nhưng mà vui quá đi mất.
“Gâu! Cơm!”
Định trêu thêm chút nữa nhưng thôi, hôm nay đến đây thôi đã. Vì Azzy đang giục tôi cuống cuồng lên rồi.
“Nào, Azzy. Tôi có chuyện muốn nói, đợi một chút đã.”
“Không! Gâu! Vừa ăn vừa nói!”
“Cái con này thật là.”
Cô không thấy lòng tự trọng giảm sút chút nào à? Chó không bao giờ biết nản lòng sao?
“Ehem. Dù sao thì. Lý do tôi gọi mọi người đến đây hôm nay là vì tôi đã tìm thấy manh mối về kẻ trộm lương thực vốn đã gây náo loạn Tantalus bấy lâu nay.”
“Gâu!”
Azzy có vẻ chẳng quan tâm mấy, vẫn cứ giục cơm. Cái đồ đáng ghét này. Để xem khi tôi đưa bằng chứng ra trước mắt thì cô còn thế được nữa không nhé.
Tôi bước về phía góc nhà ăn, nhấc con Golem kích cỡ búp bê đặt ở đó lên. Tôi đang loay hoay sờ mó khắp nơi để kiểm tra xem nó có hoạt động không thì cái đầu con Golem bỗng quay ngoắt lại như để đáp lời.
Đang kết nối rồi đây. Tôi nhấc con Golem đặt lên bàn ăn.
“Với tư cách là nhân chứng, hôm nay tôi xin mời Đại úy Abbby – liên lạc viên nhà nước quân phiệt, đồng thời là con Golem đã 'cắm chốt' ở nhà ăn bấy lâu nay. Xin chào! Đại úy Aby! Chào mọi người đi!”
『….』
“Vâng, rất vui được gặp cô!”
Dù thấy con Golem nhưng thái độ của Kẻ hồi quy và Azzy vẫn chẳng có gì thay đổi. Kẻ hồi quy thì sau khi quyết định cứ mặc kệ nó từ tối qua nên giờ cũng chẳng thèm để tâm, còn Azzy thì vốn không mặn mà lắm với những thứ không phải con người.
Thế này thì màn giới thiệu thất bại quá. Phải trổ tài múa rối cho trẻ con xem ngày xưa một chút mới được.
Tôi xách nách con Golem, di chuyển nó lạch bạch như đang múa rối. Trong khi Azzy bắt đầu chú ý đến những chuyển động đó, tôi mím môi dùng thuật nói tiếng bụng để bắt chuyện.
“Chào Azzy nhé?”
“Gâu?”
Azzy nghiêng đầu nhìn qua nhìn lại giữa tôi và con Golem. Tiếng nói phát ra từ phía này nhưng con Golem lại đang vẫy tay nên chắc cô nàng thấy lạ lắm. Tôi vờ như không biết gì, vừa đung đưa chân tay con Golem vừa nói bằng giọng bụng:
“Rất vui được gặp cô! Tôi tên là Abby!”
“Gâu gâu? Con người?”
“Phải! Tôi là con người. Hiện tại đang bị nhốt trong này! Còn cô là cún con phải không?”
“Gâu! Đúng rồi! Ta là cún con!”
“Trông cô hiền lành thật đấy!”
“Cảm ơn! Trông ngươi, cứng thật đấy!”
“Chúng ta làm bạn nhé! Cô liếm tôi một cái được không?”
“Được!”
『…Dừng lại đi.』
Khi Azzy vừa đưa mũi lại gần, con Golem bỗng chuyển động với tốc độ cực nhanh mà nó chưa từng thể hiện trước đây. Nó gạt tay tôi ra, đứng bằng hai chân để tránh khuôn mặt của Azzy.
Một giọng nói vô cảm phát ra từ loa của con Golem.
『Tại nhà nước quân phiệt, chúng tôi hạn chế tối đa việc giám sát viên đối mặt trực tiếp với học viên. Tuy nhiên, dựa trên điều khoản đặc biệt số 2, căn cứ vào tình hình hiện tại, chúng tôi sẽ bỏ qua các quy định dưới cấp độ bảo mật 2.』
Con Golem tuyên bố như vậy rồi đứng thẳng bằng hai chân. Không biết là do nó được chế tạo tốt hay là do người điều khiển đã quá quen thuộc với Golem, dù là mẫu siêu nhỏ khác hẳn với kích thước con người nhưng cô ta vẫn duy trì được sự đồng bộ hoàn hảo.
『Tôi là Đại úy Abby, lính thông tin của nhà nước quân phiệt. Chịu trách nhiệm liên lạc giữa Tantalus và chính quyền nhà nước quân phiệt. Xin cảnh báo trước rằng việc phá hủy thực thể này sẽ gây bất lợi cho việc giao tiếp cũng như đánh giá kết quả của các học viên.』
Dù không có thuật độc tâm thì ai cũng rõ lời đó là nhắm vào ai. Ở đây chỉ có một người duy nhất có ác cảm và muốn phá hủy con Golem này thôi.
Kẻ hồi quy nhìn con Golem đang đứng trên bàn với vẻ mặt hậm hực.
“Bất lợi hay gì ta không quan tâm. Vì đã có lời hứa với người đàn ông kia nên miễn là ngươi không bò ra khỏi nhà ăn và xía mũi vào chuyện này chuyện nọ, ta sẽ không động đến ngươi.”
『Việc giám sát và quản lý Tantalus là nghĩa vụ của tôi.』
“Thế à? Còn ta thì lại không thể chịu nổi những thiết bị chuyên đi giám sát và nghe lén mà không đập nát chúng đâu.”
『Đôi khi cũng có những người mắc loại bệnh lý như vậy. Những kẻ cực kỳ nhạy cảm với ánh nhìn hướng về phía mình. Bệnh viện quân đội có điều trị miễn phí cho những người mắc bệnh đó, tôi khuyên học viên đây nên đến thăm khám.』
“…Chà, láo thật.”
『Nhưng trong tình hình hiện tại, quý học viên chắc chắn không thể đến bệnh viện quân đội được. Tôi đã xác nhận ý chí của quý học viên. Bỏ qua các quy định dưới cấp độ bảo mật 2, để đảm bảo an toàn cho thực thể này, tôi sẽ tạm đình chỉ nhiệm vụ quan sát một thời gian.』
Cả hai lườm nhau một lúc, rồi Kẻ hồi quy cười khẩy một tiếng và đứng dậy.
“Nếu xong việc rồi thì tôi đi đây.”
Ơ? Đi luôn á? Tôi giữ Kẻ hồi quy lại.
“A, đợi chút đã! Cậu phải ở lại làm người chứng kiến cho sự việc lần này chứ!”
“Không quan tâm. Anh và con Golem đó tự mà trông chừng nhau đi. Nếu con Golem đó dám một mình bước ra khỏi nhà ăn, không khéo tôi sẽ lỡ tay đập nát nó đấy.”
Kẻ hồi quy rời khỏi nhà ăn mà không thèm ngoảnh lại. Có vẻ như dù đang trong tình trạng uể oải, lòng căm thù của cô ta đối với nhà nước quân phiệt vẫn không hề thuyên giảm.
Trong khi đó, Azzy – kẻ nãy giờ chẳng hiểu mô tê gì – hỏi tôi bằng ánh mắt trong veo:
“Gâu. 'cái đó' nói gì thế?”
"Cái đó" chắc là đang ám chỉ con Golem. Azzy hoàn toàn không hiểu được những lời lẽ cứng nhắc của con Golem mà. Tôi trả lời một cách thờ ơ:
“Nó bảo đừng có đánh nó. Cũng đừng có cắn nó. Nó bảo đau lắm.”
“Gâu! Ta không cắn đâu! Ta là cún ngoan mà!”
“Phải, phải. Tôi biết mà. Cô ngoan lắm.”
“Gâu gâu gâu! Ngoan! Ngoan!”
Tôi vừa xoa đầu Azzy, vừa nắm chặt lấy cái đầu đó và thì thầm một cách rùng rợn:
“Nhưng mà, con cún hư hỏng nào đã đánh chén sạch chỗ súp thịt trong nồi đêm qua ấy nhỉ?”
“G... Gâu?”