Ăn xong rồi thì việc rửa bát đương nhiên thuộc về tôi. Chuyện này đúng là uất ức hết chỗ nói. Một nửa số thức ăn tôi làm ra đã bị cái con gọi là Thú Vương kia cướp mất, thế mà tại sao việc dọn dẹp lại đổ hết lên đầu tôi? Thế giới này bị gì vậy? Đất nước này bị gì vậy?
À, nhà nước quân phiệt vốn dĩ là một cái quốc gia chẳng ra thể thống gì mà.
Trong lúc Azzy đang no căng bụng, nằm ườn ra sàn nhà ngáp ngắn ngáp dài, thì tôi vừa lầm bầm vừa thu dọn bãi chiến trường. Azzy thậm chí chẳng thèm phản ứng gì trước sự lao nhọc của tôi.
Điều may mắn duy nhất là cái bát của Azzy sạch bong kin kít và sáng bóng như mới vậy.
‘Gã này, hóa ra vẫn còn ăn cơm được cơ đấy. Xem ra đúng là con người rồi.’
Vừa hay, từ hành lang bên ngoài căn bếp vang lên một dòng suy nghĩ. Kẻ hồi quy đang dán chặt người vào bức tường bên ngoài, lén lút quan sát bên trong. Đọc được dòng suy nghĩ vừa lướt qua, tôi cau mày thật chặt.
Ai mượn cô phán xét xem ai là người hay không hả?
Này nhé. Con người nếu rèn luyện thì có thể phóng ra kiếm khí, có thể dùng ma pháp, cơ thể cũng có thể trở nên cứng cáp.
Có những người chú tâm quan sát biểu cảm, ánh mắt và hơi thở của kẻ khác là có thể đoán được họ đang nghĩ gì. Dù không bằng tôi, nhưng vẫn làm được.
Nhưng dù có nỗ lực đến đâu thì cũng không thể quay ngược thời gian được đâu. Cái kẻ không giống con người nhất lại đi nói tôi như thế à.
‘...Mà sao Azzy lại đi theo kẻ thô tục thế này kia chứ. Nhìn hắn bày biện nấu nướng thế kia, có khi nào là cô ấy mở lòng do thức ăn? Hay là mình cũng...?’
“Khụ khụ!”
Kết thúc dòng suy nghĩ, Kẻ hồi quy hắng giọng giả vờ rồi bước vào phòng ăn. Cô ta nhìn thẳng vào mắt Azzy, cất tiếng chào với tông giọng cao hơn bình thường một chút. Một thái độ gượng gạo không gì bằng.
“Chào... chào buổi sáng, Azzy? Cô ăn uống ngon chứ?”
“Gâu...”
Thế nhưng, kẻ có số hưởng nhất thế gian chính là một con chó đã no bụng. Azzy đang nằm ườn ra chẳng có phản ứng gì đặc biệt, chỉ khẽ ngoe nguẩy cái đuôi. Kẻ hồi quy hơi hụt hẫng, hạ bàn tay đang giơ lên xuống.
‘Phản ứng nhạt nhẽo quá. Do mình cải trang nam... à? Không phải. Hắn ta cũng là nam mà cô ấy vẫn theo đấy thôi. Chậc, rốt cuộc hắn đã dùng chiêu trò gì chứ...’
Chiêu trò gì! Là chơi bóng, cái trò ném bóng chết tiệt đó đấy!
Cô cũng thấy rồi còn gì!
Làm ơn, trước khi nói chuyện con cún này có theo tôi hay không, tôi chỉ ước gì có ai đó giúp tôi ném bóng hộ cái. Mấy người cứ mở miệng ra là bảo yêu chó, nhưng tuyệt nhiên chẳng bao giờ chịu bỏ công sức ra làm việc mà chỉ muốn hưởng quyền lợi thôi. Muốn thân thiết thì phải chơi đùa tử tế và chịu trách nhiệm đến cùng đi chứ.
Hầy. Dù sao người ta cũng đã lên tiếng, mình cũng phải chào hỏi một câu. Tôi rời khỏi bồn rửa, xoay người nhìn Kẻ hồi quy.
“Chào buổi sáng, học viên Shey. Cậu đã dùng bữa chưa?”
Sau câu hỏi thăm xã giao, tôi chợt thấy trong nồi vẫn còn dư một ít súp đậu. Nếu Kẻ hồi quy chưa ăn, theo phép lịch sự tôi phải mời cô ta chỗ súp đó. Nếu không mời thì khác nào trêu ngươi kiểu: "Cô chưa ăn à? Tiếc quá, tôi thì ăn rồi nè~".
Một hộp đậu nén nếu chế biến tử tế có thể đủ cho một gia đình bốn người ăn no cả ngày. Nhưng vừa rồi cái đồ lợn con kia đã chén sạch một nửa, chỗ còn lại chẳng đáng bao nhiêu. Phải chia sẻ thứ quý giá này đúng là đau lòng mà.
Nhưng thà thế còn hơn là để cô ta ghét rồi "tiễn" mình đi sớm. Với tâm thế như đang cắt bỏ từng miếng thịt trên người, tôi đề nghị với Kẻ hồi quy:
“Nếu đằng đó chưa ăn, tôi có nên chuẩn bị cho cậu một chút món đậu hộp đặc chế của nhà nước quân phiệt không?”
“Đừng bận tâm. Tôi tự lo được.”
“Hả? Nhà bếp ở đây chứ cô đi đâu mà lo? Hay lén giấu lương thực riêng à?”
“Tôi có lương khô dự phòng của riêng mình.”
Trả lời ngắn gọn, Kẻ hồi quy ném một cái nhìn đầy chán ghét về phía nồi súp đậu hầm.
‘Đậu hộp... Cái món phát ngán đó, nếu không phải ở giai đoạn đầu của vòng lặp thì mình chẳng thèm đụng vào đâu. Việc tìm được món bảo vật "Mãn Hán Toàn Tịch" tự động bày ra cả bàn tiệc mỗi ngày đúng là một điều may mắn. Tuy chỉ dành cho một người ăn, nhưng ít nhất cũng đảm bảo được miếng ăn cho mình.’ [note91216]
Sau khi đọc được suy nghĩ của cô ta, tôi nhận ra kẻ đáng thương thực sự ở đây chính là tôi.
Trong khi tôi phải tranh giành miếng ăn với chó, sống nay chết mai, còn người ta thì ôm cái bảo vật ngày nào cũng có đại tiệc bày sẵn. Đây mà là thế giới công bằng sao, thật hả?
Dù là người đọc tâm trí nhưng lòng người đúng là kỳ lạ. Xét về lý trí, một Kẻ hồi quy biết tự lo liệu phần mình vẫn tốt hơn nhiều so với con chó chuyên cướp cơm của tôi, nhưng nhìn cảnh cô ta ăn ngon mặc đẹp một mình làm tôi thấy ngứa mắt vô cùng. Cầu cho cô ta mất cái "Mãn Hán Toàn Tịch" đó đi cho biết mùi đói khát. Đồ ích kỷ.
Cái bát tôi đang rửa hôm nay trông thật thảm hại. Bữa ăn của tôi chỉ nằm gọn trong cái bát nhỏ xíu này. Khi nó đầy, tôi cảm thấy như mình có cả thế giới, còn giờ đây cả bát lẫn lòng đều trống rỗng. Đây phải chăng chính là tính tương đối của vật chất. [note91217]
“Vẫn chưa rửa xong à? Kết thúc nhanh rồi chuẩn bị đi.”
Trong lúc tôi còn đang thẫn thờ, Kẻ hồi quy đã lên tiếng giục giã.
“Chuẩn bị gì cơ?”
“Còn gì nữa. Đi gặp Tyrkanzyaka chứ sao. Phải học Huyết Thuật.”
“Tại sao tôi lại phải học thứ đó?”
Trước câu vặn lại đầy cáu kỉnh của tôi, Kẻ hồi quy nhún vai đáp:
“Vì Tyrkanzyaka đã quyết định như vậy?”
“Khốn thật. Đúng là cậy già lên mặt mà.”
Tôi quăng đại cái bát đang rửa xuống, vẩy sạch nước trên tay rồi chuẩn bị xuất phát. Thái độ bất mãn của tôi khiến Kẻ hồi quy ngạc nhiên.
“Đây là cơ hội để có được sức mạnh đó mà không cần biến thành ma cà rồng. Với anh cũng đâu phải chuyện xấu?”
“Có ích gì chứ. Học cái đó chắc mất cả đời mất. Mà nỗ lực cho lắm vào thì cũng chỉ nhận lại được cái năng lực điều khiển máu. Thế thì nói làm gì. Dù có làm thế nào thì cũng chỉ là phiên bản lỗi của ma cà rồng thôi.”
Đó là kỹ thuật mà kẻ được gọi là Thủy tổ hoàn thiện mãi sau khi đã có một cơ thể bất tử. Thậm chí thứ bà ta điều khiển còn là máu của chính mình. Sơ sẩy một cái là mất mạng như chơi. Đó là kỹ thuật chỉ dành cho những kẻ dư dả thời gian và mạng sống.
Ví dụ như Kẻ hồi quy chẳng hạn.
Ngay từ đầu, mục tiêu của tôi là sống sót chứ không phải là trở nên mạnh mẽ. Và không phải cứ mạnh hơn là sẽ sống tốt hơn.
Và còn nữa.
“Tôi cũng chẳng thiết tha gì việc mạnh lên.”
Một câu nói thật lòng bỗng nhiên thốt ra. Ngay sau khi nói xong tôi đã thấy "thôi xong rồi", nhưng Kẻ hồi quy với cảm quan nhạy bén đã nghe thấy mất rồi.
‘...Trông không giống như đang nói dối. Hắn thật sự không coi trọng việc trở nên mạnh mẽ sao? Nhưng một quân nhân của nhà nước quân phiệt – nơi coi trọng thực lực là trên hết – mà lại như vậy ư?’
Dù hối hận vì lỡ lời, nhưng lời đã nói ra thì không thể thu lại. Tôi cố tỏ ra bình thản hết mức, lướt qua Kẻ hồi quy. Cô ta nhìn bóng lưng tôi đang thản nhiên hướng về phía cửa mà chìm vào suy tư.
‘Dù đã nói là không rõ danh tính, nhưng mình thật sự chẳng biết gì về kẻ này cả... Thái độ siêu nhiên và phóng khoáng so với sức mạnh hắn sở hữu, lại còn mỉa mai phủ nhận chủ nghĩa quyền uy một cách kỳ lạ... Hắn không coi Azzy là con người, nhưng thực tế lại đối xử rất tử tế với nó. Nếu đến cả Azzy khó tính kia cũng theo hắn thì...’
Sau một hồi đánh giá ngắn ngủi, Kẻ hồi quy tự đưa ra kết luận cho riêng mình.
‘Chẳng lẽ hắn là một quân nhân bị giáng chức vì chống lại mệnh lệnh của cấp cao nhà nước quân phiệt? Tối thiểu cũng phải cấp sĩ quan. Nếu không thì không thể giải thích nổi sức mạnh hắn có, hay thái độ của hắn đối với Azzy và Tyrkanzyaka!’
Đôi khi – gọi là đôi khi thì hơi quá vì tôi mới đến đây chưa lâu – nhưng tôi lại một lần nữa nghĩ về điều mình đã từng nghĩ trước đây.
Thật may vì cô ả này là Kẻ hồi quy.
‘Nhà nước quân phiệt thì sau khi mình tiêu diệt ở vòng lặp thứ 8, mình đã bỏ mặc nó rồi, nhưng có lẽ lấy kẻ này làm chìa khóa để thâm nhập sâu hơn được đây!’
À không, rút lại lời vừa rồi. Một tay tiêu diệt cả một quốc gia thì may mắn cái nỗi gì.
Mà khoan, nhà nước quân phiệt bị diệt vong á? Sự thật đó, nếu tôi nắm được thì liệu có thể làm chuyện tương tự không? Tôi cũng muốn quậy tung cái đất nước này một trận xem sao.
Đúng lúc tôi định tập trung vào suy nghĩ của Kẻ hồi quy thì...
‘Hự hự...’
Giật mình.
Tôi vội vàng xoay người nhìn sâu vào bên trong. Kẻ hồi quy thấy hành động đột ngột của tôi thì nhìn bằng ánh mắt thắc mắc, nhưng tôi không thể rời mắt đi được.
Tiếng lòng vừa nghe thấy. Đó không phải là của Kẻ hồi quy, cũng không phải của Azzy. Đó là một ý thức mờ nhạt, tưởng chừng như sắp đứt đoạn, hoàn toàn không rõ danh tính.
Là ảo giác sao? Không, không thể nào. Chắc chắn sâu bên trong kia có cái gì đó, có nghĩa là có một người còn sống.
“Làm gì thế? Tự dưng dừng lại.”
“Không, chỉ là... tôi cảm giác như có ai đó.”
“Ở đâu?”
Dòng suy nghĩ mờ nhạt vừa rồi đã bị ngắt quãng. Chết rồi sao? Hay là ngủ thiếp đi? Chậc, dù bận tâm nhưng nếu thuật đọc tâm trí đã bị ngắt thì với năng lực của tôi, chắc chắn không thể tìm ra được.
Trước mắt cứ lo việc của ma cà rồng đã. Tôi dẹp bỏ sự quan tâm đó rồi cùng Kẻ hồi quy bước ra sân.
Tantalus thật tăm tối. Ngay cả ánh sáng mặt trời từ nơi xa xôi chiếu tới, trước cơn thịnh nộ uy nghiêm của Địa Mẫu Thần cũng chỉ biết gãi đầu lúng túng rồi lặn mất. Vực thẳm, cái hố không đáy vì không có đáy nên cũng chẳng có chiều cao. Ngay cả ánh nắng vốn cố chen chân vào từng kẽ hở nhỏ nhất cũng không thể vượt qua bức tường của không gian vô tận này.
Chính vì thế, Tantalus phải tự cung tự cấp ánh sáng. Thật đáng ngạc nhiên khi con người đã đạt tới cảnh giới tạo ra ánh sáng bằng ma lực. Ân điển của thần linh đã bị thay thế bằng nghiệp quả của con người.
Dù cho chất lượng của nó có thấp đến cùng cực đi chăng nữa.
Ở sân của Tantalus có một ranh giới. Tòa nhà tù hình chữ L và cái sân nằm gọn trong khung đó. Đến ranh giới đó thì đèn pha tầm xa sẽ không truy đuổi con người nữa. Những chiếc đèn chiếu sáng ban ngày lan tỏa rộng khắp, soi sáng bên trong một cách công bằng, là thành quả của con người để chinh phục bóng đêm.
Thế nhưng, vượt qua ranh giới đó, vùng đất ngoại vi nơi tôi từng bị rơi xuống lúc đầu. Nếu đặt chân vào phần đất nằm ngoài hình vuông góc cạnh mà nhà nước quân phiệt đã định sẵn... Ngay lập tức, đèn pha sẽ điên cuồng truy đuổi kẻ đó.
Ở Tantalus không có binh lực để truy đuổi kẻ đào tẩu, cũng chẳng có nơi nào để kẻ đó trốn chạy. Thế nhưng nhà nước quân phiệt vẫn cứng nhắc kiểm soát họ. Như muốn nhấn mạnh rằng: "Các ngươi là những tù nhân không bao giờ được phép rời khỏi nơi này".
“Tyrkanzyaka đâu rồi... À.”
Vùng đất mà đèn pha lẽ ra phải chiếu tới. Tyrkanzyaka đang nằm ở đó.
Thực ra cũng không chắc có phải là đang nằm hay không. Thứ duy nhất tôi thấy lúc này là cây thập tự giá đỏ rực đang tỏa sáng một cách điềm gở ngay trong bóng tối.
Ma cà rồng vốn ghét ánh sáng đang ở nơi đèn điện không chiếu tới. Đáng lẽ đèn pha phải truy đuổi bà ta khi bà ta rời khỏi phạm vi quy định, nhưng có vẻ như chúng cũng sợ hãi luồng khí tức u ám đang bốc lên đỏ rực kia nên chỉ biết giả vờ quay đi chỗ khác.
“...Chúng ta phải ra chỗ đó hả?”
“Tất nhiên rồi.”
“Aaa. Tôi ghét chỗ đó lắm, chói mắt chết đi được...”
“Sao, muốn tôi chém bay ánh sáng cho anh không?”
Tôi cũng chẳng buồn hỏi xem tại sao cô làm được chuyện đó nữa. Tôi bước những bước chân miễn cưỡng về phía cỗ quan tài đang chờ đợi chúng tôi ở phía xa.
Cứ thế bước đi, bước mãi. Ngay khoảnh khắc đặt chân vào phạm vi của đèn pha, tôi nhắm nghiền mắt lại chờ đợi ánh sáng sẽ thiêu đốt lưng mình ngay sau đó.
Nhưng ánh sáng chẳng hề đuổi theo sau lưng tôi. Đèn pha vẫn giả vờ như không thấy tôi, chỉ chiếu vào những nơi vớ vẩn khác. Ơ? Cái gì vậy?
[Ta đã che mắt lũ đó rồi.]
Một giọng nói u ám vang lên. Chẳng cần nói cũng biết là của ai. Thủy tổ Tyrkanzyaka, người vẫn nằm yên trong quan tài, lấy bóng tối làm vật dẫn, bình thản nói:
[Ta ghét những thứ sáng sủa, mà cái ánh sáng kia còn khiến ta khó chịu hơn gấp bội. Nó sắc lẹm còn hơn cả ánh mặt trời. Ta đồ rằng các ngươi cũng cảm thấy như vậy.]
Tôi lập tức gật đầu lia lịa.
“Còn phải hỏi sao ạ. Cứ làm theo ý Trưởng bối đi ạ. Dù sao chúng tôi chỉ cần một chút ánh sáng thôi cũng đủ nhìn rõ rồi. Những lúc thế này chúng tôi phải chiều theo ý bà chứ.”
[...]
‘Cảm giác khó chịu kỳ lạ... Sao ta lại cảm thấy như mình đang bị đối xử như một bà già mắt kém thế này nhỉ?’
Nghe thấy tiếng lòng của ma cà rồng, tôi thấy lòng mình như tan nát.
Rốt cuộc là bà bị làm sao thế? Bị ám ảnh bị coi là già à? Đúng là tôi coi bà là bà già, và cũng đúng là tôi nghĩ bà mắt kém thật, nhưng tôi đã để lộ ra tí nào đâu cơ chứ!
Ma cà rồng lườm tôi một cái đầy kinh hãi rồi chậm rãi cất lời.
[Dù sao đi nữa, buổi học này sẽ vô cùng khắc nghiệt. Để điều khiển được máu, tất yếu phải đổ máu. Trong quá trình đó, những chuyện nguy hiểm chắc chắn sẽ ập đến với các ngươi.]
Ma cà rồng trong quan tài phát ra giọng nói âm hiểm. Từ khe hở hé mở, từng giọt máu đỏ tươi nhỏ xuống. Như thể đang phô diễn tình cảnh mà chúng tôi sắp phải đối mặt.
[Dù vậy các ngươi vẫn muốn học chứ? Các ngươi sẽ vượt qua nghịch cảnh cho ta xem chứ?]
Đây là lời đề nghị thường xuất hiện trong những câu chuyện cổ tích mà người lớn hay kể để dọa trẻ con, hoặc trong những truyền thuyết về khu rừng tăm tối. Một thử thách mà kẻ được gọi là Thủy tổ đưa ra cho những con người không biết trời cao đất dày.
Dù đáng sợ là vậy, nhưng Kẻ hồi quy vẫn gật đầu mà không hề có chút sợ hãi nào.
“Tôi đã chuẩn bị tâm lý rồi.”
Với một kẻ đã chết đi sống lại mười ba lần, nỗi sợ về Thủy tổ cũng chỉ là một bức tường phải vượt qua mà thôi. Nhìn thấy luồng khí tức cuồn cuộn và dòng máu đang uốn lượn, Kẻ hồi quy chẳng hề biến sắc. Ma cà rồng tỏ ra hài lòng trước thái độ của cô ta.
‘Một thiếu niên có chút khí phách. Hừm. Dạy dỗ kẻ này chắc sẽ thú vị. Nhưng cũng chỉ có vậy.’
Giờ đây, ánh mắt của ma cà rồng hướng về phía tôi.
[Còn tên nhãi ngươi?]
Ừm. Tôi thì sao nhỉ?
Tôi không nhìn thấy biểu cảm của ma cà rồng trong quan tài. Bóng tối mà bà ta thu hút về quá đậm đặc, dù chỉ cách có năm bước chân nhưng cỗ quan tài trông vẫn mờ mờ ảo ảo.
Không thấy biểu cảm, không thấy mặt mũi, nên nếu là người bình thường thì chắc chắn không dám đoán xem ma cà rồng đang nghĩ gì đằng sau đó.
Nhưng tôi có thể đọc được suy nghĩ của bà ta.
‘Vốn dĩ đã là đệ tử thì phải tuân theo mệnh lệnh của sư phụ. Bất kể mệnh lệnh nào cũng không được phép từ chối.’
Ma cà rồng đang tràn đầy ý định trêu chọc tôi.
‘Đó chính là quan hệ thầy trò. Ta sẽ dạy cho cái tên xấc xược ngươi biết thế nào là sự kính trọng. Ngươi đã coi ta như một bà già, thì ta sẽ dùng cách của người già để trị ngươi.’
Sao mà cách nghĩ cổ hủ thế không biết. Quan hệ thầy trò á, chuyện từ đời tám hoánh nào rồi.
Hóa ra việc bà ta đứng ra dạy dỗ tôi là để có cái cớ hành hạ tôi một cách hợp pháp. Thật sự phải nói là bà ta nhỏ mọn, hay là phải khen bà ta người lớn vì trong hoàn cảnh này vẫn không dùng sức mạnh bừa bãi đây?
Vốn dĩ tôi đã không muốn học rồi, giờ đọc được suy nghĩ của ma cà rồng thì ý chí đó lại càng thêm kiên định. Tôi lập tức lắc đầu.
“Tôi không có ý định học đâu ạ.”
[Cái gì?]
Ma cà rồng bị sốc nặng. Có vẻ bà ta chưa từng nghĩ tôi sẽ từ chối lời đề nghị của mình, đến nỗi giọng nói cũng run rẩy.
[Ngươi bảo không học sao? Chính thân ta đích thân dạy bảo mà ngươi dám từ chối?]
“À, vâng.”
[Cả đời ta chưa từng dạy dỗ mấy người đâu đấy. Đây là cơ hội để thiết lập quan hệ thầy trò với ta, vậy mà ngươi lại khước từ sao?]
Dường như không thể tin nổi, bà ta cứ hỏi đi hỏi lại mấy lần. Khổ quá, đã bảo là tôi thực sự không cần mà. Tôi gãi đầu trả lời:
“Này nhé, cái quan hệ thầy trò đó không chỉ ở Nhà Nước Quân Phiệt đâu, mà từ thời Vương Quốc người ta đã bãi bỏ rồi. Vì những tệ nạn của nó quá khủng khiếp mà.”
[Tại sao chứ?]
“Sao lại hỏi tại sao. Vì có quá nhiều vụ lừa đảo chứ sao. Cứ lấy danh nghĩa thầy trò để được đối đãi nồng hậu rồi bóc lột người ta như nô lệ suốt mấy năm trời, đến khi dạy thì lại dạy cho mấy cái thứ võ thuật hay ma pháp rác rưởi, chuyện đó loạn hết cả lên rồi còn gì. Ra tòa thì một nửa là các vụ kiện tụng giữa thầy trò hay sư đồ, nhà nước nghe cũng phát ngán. Thế nên cuối cùng người ta mới cấm đấy thôi. Mấy cái thứ chỉ còn là tàn tích ở những đất nước nghìn năm tuổi như Đế quốc Mien mà bà cứ lôi ra mãi.”
Ma cà rồng hừ mũi đầy vẻ không phục. Với giọng nói mang theo nộ khí thoang thoảng, bà ta lên tiếng đe dọa tôi:
[Đây là Huyết Thuật đấy. Là quyền năng đã khiến ta trở thành một sự tồn tại bất diệt. Tên nhãi nhà ngươi mà dám coi nó là mớ kiến thức vụn vặt sao?]
“Không không. Tôi có bao giờ bảo Huyết Thuật là kỹ thuật lỗi thời đâu. Tôi bảo quan hệ thầy trò là hủ tục lỗi thời cơ mà. Với lại...”
Nói điều này ra thì hơi kỳ, nhưng chẳng còn cách nào khác. Không thể vì nịnh nọt nhất thời mà tự xích mình vào cái vòng cổ trói buộc cả đời được.
Nếu cái vòng đó là vàng ròng sáng loáng thì tôi còn nhắm mắt đưa đầu vào, chứ nếu là một cái sợi dây cũ nát làm từ hơn nghìn năm trước thì đeo vào chỉ có thiệt thân thôi.
Tôi quyết định nói thẳng:
“Huyết Thuật ấy, cái đó không hẳn là lừa đảo nhưng... nó hơi bị lỗi thời rồi đúng không?” [note91218]
Uỳnh uỳnh.
Tantalus rung chuyển chắc không phải do ảo giác của tôi đâu. Máu đang sôi lên sùng sục. Đó là vì sự khó chịu của ma cà rồng đã hữu hình hóa. Trong bóng tối cuồn cuộn, ma cà rồng đang biểu lộ sự phẫn nộ.
Lúc này tôi chỉ muốn quỳ sụp xuống. Xin hãy nhận con làm đệ tử! Tôi muốn cầu xin như vậy để thoát khỏi áp lực này.
Nhưng trong trường hợp đó, tương lai hiện ra sẽ là những buổi tập luyện kéo dài cho đến lúc chết. Một cuộc sống chẳng khác gì nô lệ, suốt ngày phục dịch ma cà rồng mà chẳng có thời gian làm gì khác.
Thực ra sống như thế thì cũng chẳng khác bây giờ là mấy. Vấn đề là khi nhận sự dạy dỗ, tôi sẽ phải chịu "thử thách".
Nếu như sau một hồi nhận sự dạy bảo của Thủy tổ mà tôi đụng phải giới hạn và để lộ cái bản chất tầm thường của mình... thì cái đánh giá cao chót vót về tôi sẽ tan thành mây khói ngay. Hình ảnh được dựng lên bằng sự phô trương thanh thế sẽ bị tiêu tốn sạch sành sanh.
Sự thật rằng tôi chỉ là một con người bình thường vô dụng sẽ bị bại lộ.
Đó là sự thật, nhưng là sự thật tuyệt đối không được để bị lộ. Cái chết của tôi mà tôi đã thấy trong tương lai của Kẻ hồi quy – để ngăn chặn điều đó, tôi phải giữ lại ít nhất là chút tầm ảnh hưởng này.
Dù có phải mạo hiểm tính mạng.
[Ồ hố.]
Ma cà rồng dù muốn dù không cũng là người của thời đại cũ. Những người có tuổi thường bảo ghét bị coi là người già, nhưng nếu thực sự đối xử với họ như bạn bè thì họ sẽ nổi giận bảo mình vô lễ cho mà xem.
Tôi tin rằng không có kẻ ngốc nào lại đi đối xử thoải mái thật sự khi người lớn bảo hãy cứ thoải mái đi đâu.
Điều may mắn duy nhất là bà ta cũng điềm đạm như cái tuổi của mình, dù có hơi giận một chút cũng không vung kiếm bạt mạng như ai kia.
Tôi vội vàng nói thêm:
“Với học viên Tyrkanzyaka – người đã tích lũy quyền năng suốt nghìn năm để đạt tới cảnh giới này – thì nó vẫn hữu dụng, nhưng thành thật mà nói, nếu chỉ xét về mặt kỹ thuật thì đó là kỹ thuật của một nghìn năm trước rồi còn gì.”
[Hô, Tên nhãi nhà ngươi, vẫn ngoan cố đến cùng sao...]
“Không, tôi có chê trách gì đâu. Chỉ là sức mạnh đó tự thân nó có những điểm không còn phù hợp với thời đại nữa.”
[Bây giờ ngươi dám bảo Huyết Thuật là thứ vớ vẩn sao?]
Rắc. Một thứ gì đó đã cắn nát không gian bên cạnh tôi. Tôi chậm rãi quay đầu lại xem đó là gì.
Một con ngựa đỏ rực như máu đang lườm tôi chằm chằm và nhai nhai cái gì đó. Tôi chẳng biết nó đang nhai gì, nhưng tôi chắc chắn biết nó muốn nhai cái gì, vì đôi mắt của Huyết Mã đang nhìn tôi chằm chằm như muốn xuyên thấu. Phẹt. Huyết Mã nhổ một bãi nước bọt làm sàn bê tông tan chảy.
À, tôi đã nghi ngờ rồi nhưng quả nhiên là thế. Suy nghĩ của mấy con quyến thuộc thì tôi không đọc được...
[Hãy để hắn yên, Rallion.]
Hí hí hí—.
Mặt đất rung chuyển theo tiếng hí. Giống như một cái dấu ấn đóng bằng mực đỏ, dấu móng ngựa đỏ tươi in hằn rõ rệt lên sàn bê tông.
Ừm. Chỗ này toàn kẻ mạnh quá. Chắc là tôi đã chọn sai nền văn minh rồi chăng?
[Được lắm. Vậy thì ngươi cứ việc đứng đó mà nhìn đi. Sau này có hối hận cũng không kịp đâu.]
Nếu tôi bảo tôi cũng chẳng muốn nhìn thì có bị giết thật không nhỉ? Thôi được rồi. Cứ gật đầu cái đã.
Thấy tôi vẫn giữ thái độ kiên định, ma cà rồng dỗi hờn rời mắt khỏi tôi và quay sang Kẻ hồi quy. Cỗ quan tài khổng lồ trượt trên mặt đất, áp sát vào bên cạnh Kẻ hồi quy.
[Đứa trẻ. Ngươi tên là gì?]
“Tôi tên là Shey.”
[Được rồi. Shey. Ngươi có nguyện ý tuân theo sự dạy bảo của ta không? Quá trình đó có thể sẽ đau đớn, cũng có thể sẽ nguy hiểm. Nhưng cái kết chắc chắn sẽ vô cùng vĩ đại. Ta sẽ hết lòng dạy bảo ngươi, vậy ngươi có nguyện ý theo học mà không nghi ngờ ý chí của ta không?]
Kẻ hồi quy chẳng thèm suy nghĩ. Vì dù có chết thì cũng có thể hồi quy mà, cô ta thản nhiên nhún vai nói:
“Tất nhiên rồi. tôi xin thề. Nhưng...”
Kẻ hồi quy nói thêm vài câu:
“Vì tôi đã học được rất nhiều thứ từ nhiều nơi rồi, nên tôi không thể hoàn toàn nối nghiệp cô được đâu.”
[Không sao cả. Chỉ cần hứa với ta một điều thôi.]
“Nếu là việc tôi làm được. Điều đó là gì?”
Dòng máu tụ lại giữa hư không. Khối máu nở to như một quả bóng đỏ rực rồi biến thành hình ngón tay, chỉ thẳng vào tôi.
[Ngươi phải đánh bại cái tên xấc xược kia cho ta!]
Kẻ hồi quy nở một nụ cười ranh mãnh trước yêu cầu đó.
“Đó cũng là điều tôi mong muốn.”
Ơ? Tôi hả? Sao tự dưng lại là tôi?
Bỗng chốc trở thành kẻ thù chung của hai người, tôi chỉ biết chớp chớp mắt, đứng nhìn liên minh của hai người phụ nữ kia thành hình.