Không gian rộng lớn của đại lễ đường trường Gia Viễn bỗng chốc rơi vào một sự tĩnh lặng đáng sợ. Tất cả các thành viên Hội học sinh đang cặm cụi làm việc đều dừng tay, nín thở hướng mắt về phía trung tâm sân khấu, nơi đang nổ ra cuộc xung đột.
Đứng trước mặt một Lý Hoa vạm vỡ, cao to đang đỏ mặt tía tai gào thét những lời lẽ đạo đức giả, bảo vệ cho cái gọi là sự oan uổng của Trà xanh Tra Diệu, Giang Quyện không hề lùi lại nửa bước.
Khí lạnh từ người nàng tỏa ra khiến nhiệt độ xung quanh như giảm xuống vài độ. Nàng khẽ nghiêng đầu, khóe môi mỏng màu đỏ tươi từ từ cong lên, xé rách lớp mặt nạ bình thản, lộ ra một nụ cười cực kỳ ma mị và tàn nhẫn.
"Hừ."
Một tiếng cười nhạt nhẽo bật ra từ cổ họng Giang Quyện. Tiếng cười ấy không lớn, nhưng lại mang theo sự mỉa mai, khinh bỉ tột độ và sự băng lãnh rõ rệt.
Đôi mắt xanh thẳm, tĩnh mịch như mặt hồ không đáy của nàng từ từ nâng lên, liếc xéo Lý Hoa một cái sắc như dao cạo. Nàng không thèm đôi co về chuyện của Tra Diệu, mà trực tiếp đánh thẳng vào trọng tâm công việc hiện tại. Khóe môi nàng khẽ nhếch lên đầy vẻ châm chọc, giọng nói thanh lãnh vang vọng khắp hội trường:
"Lý bộ trưởng, nãy giờ mắng mỏ tôi vui chứ? Vậy bây giờ phiền cậu dùng cái não của mình nhớ lại xem... lời nguyên văn ban trưa tôi phân phó công việc cho cậu là như thế nào?"
Bị cái nhìn áp bách đó nhìn chằm chằm, Lý Hoa hơi chột dạ. Cậu ta nuốt nước bọt, nhưng vẫn cố gắng ưỡn ngực, lớn giọng đáp: "Cậu bảo tôi tổ chức người của Ban Thể dục, mang hết đống đồ đạc, bục gỗ và hoa tươi lên trên sân khấu để bày biện. Chứ còn gì nữa?"
"Mang lên sân khấu?"
Giang Quyện kéo dài giọng, lặp lại bốn chữ đó với một vẻ giễu cợt không thèm che giấu. Nàng lắc đầu: "Không phải chứ. Đầu óc cậu dạo này chứa nước à? Nguyên văn lời tôi nói rõ ràng là: Mang đồ đạc đặt ở phía Bên Phải của sân khấu, chừa lại không gian bên trái cho cánh gà. Còn bây giờ thì sao... Cậu xem mấy người các cậu đang vứt đồ đạc lộn xộn ở đâu đây?"
"Cậu... Cái miệng thì ai mà chẳng biết thêu dệt, đổi trắng thay đen!" Lý Hoa bị bóc mẽ nhưng vẫn ngoan cố cãi chày cãi cối, vung tay phân bua với đám đông xung quanh: "Tôi chỉ nhớ rõ ràng là cậu bảo mang đạo cụ lên sân khấu! Chẳng nghe thấy cậu dặn dò gì về mấy việc chi tiết rườm rà xung quanh cả! Rõ ràng là cậu kiếm cớ hành hạ người khác!"
Thấy kẻ ngu không chịu nhận sai, Giang Quyện không thèm nói nhiều nữa.
Nàng khom người, thong thả nhặt tệp hồ sơ kẹp nhựa mà Lý Hoa vừa tức giận ném xuống sàn gỗ lên. Nàng sải đôi chân dài, phong thái uy quyền, từng bước, từng bước chậm rãi tiến lại gần nam sinh kia. Nàng vừa đi, vừa hờ hững dùng bàn tay thon dài vỗ vỗ lớp bụi mỏng bám trên bìa tệp hồ sơ.
Cộp... cộp... cộp... Tiếng đế giày da của nàng dẫm nhịp nhàng trên mặt sàn gỗ của sân khấu vang lên những âm thanh thanh thúy. Trong không gian tĩnh mịch, từng tiếng bước chân ấy giống như từng nhịp búa gõ thẳng vào lồng ngực những kẻ đang có tật giật mình.
Nàng điềm nhiên lật mở tệp hồ sơ ra: "Lý bộ trưởng à, để đảm bảo hiệu suất làm việc của một bộ máy lớn không xảy ra sai sót, cãi vã... lúc nghỉ trưa, tôi, với tư cách là Tổng phụ trách, đã cất công tự mình gõ máy tính, cố ý lập ra một văn bản phân chia công việc cực kỳ rõ ràng, chi tiết đến từng centimet. Và văn bản đó, đã được in ra, trao tận tay cho mỗi vị bộ trưởng các ban, trong đó đương nhiên là có cả cậu."
Nữ sinh tiến sát đến trước mặt nam sinh vạm vỡ. Nàng hơi ngửa đầu lên, dứt khoát mở tệp hồ sơ ra, lật đúng trang phân công của Ban Thể dục. Nàng nâng cánh tay lên, xoay ngược trang giấy lại, dí sát vào tận mặt Lý Hoa. Ngón tay trỏ điểm những cái bụp bụp vào dòng chữ in đậm, gằn từng chữ một, âm vang đầy sát khí:
"Lý bộ trưởng, cậu mở to hai con mắt của cậu ra mà tự mình đọc xem! Trên giấy trắng mực đen có ghi chữ 'Bên phải' hay không?! Là do cậu lỗ tai có vấn đề nghe không hiểu lời người khác nói, hay là do cậu não phẳng đến mức... ngay cả chữ nghĩa cơ bản của tiếng mẹ đẻ cũng nhận không ra hả?!"
"Ờ... Tôi..."
Nhìn dòng chữ in đậm rõ ràng rành mạch trên mặt giấy, Lý Hoa như bị ai bóp nghẹt cổ họng, cứng họng hoàn toàn. Trán cậu ta vã mồ hôi, lắp bắp không nói nên lời.
Giang Quyện không cho đối phương cơ hội thở, nàng dồn ép liên tục, giọng nói lạnh lẽo vang đi xa: "Cho nên... sự thật rành rành ra đó: Là do vị bộ trưởng Thể dục đáng kính đây nghe không hiểu tiếng người, nhận giấy tờ văn bản cũng chẳng thèm đọc, làm việc tắc trách, cẩu thả... mà đã vội vàng ra oai, chỉ huy nhân sự làm sai bét nhè. Đến khi tôi yêu cầu sửa lại, thì cậu lại tự ái, nổi điên gào thét, vu khống Chủ tịch đang trù dập cậu sao?"
Nghe những lời vạch mặt sắc bén, có tình có lý, có cả bằng chứng thép đó, đám đông xung quanh bắt đầu vang lên tiếng xì xào bàn tán chỉ trỏ về phía nam sinh.
Tuy tiếng xì xào không lớn, nhưng những ánh mắt châm biếm và những lời thì thầm: "Làm sai còn la lớn", "Đã ngu còn hay ra vẻ", "Nhục mặt Ban Thể dục"... bay thẳng vào tai cũng đủ làm mặt Lý Hoa từ đỏ chuyển sang tím tái vì nhục nhã, hận không thể đào một cái lỗ dưới sân khấu để chui xuống.
Bộp! Tệp hồ sơ bị Giang Quyện gập mạnh lại, đóng sầm một cái dứt khoát.
Nàng lùi lại nửa bước, khoanh tay trước ngực, đôi mắt xanh quét qua vẻ mặt thảm hại của cậu ta, chốt hạ một câu liên quan đến lời mỉa mai ban nãy của đối phương:
"Còn về chuyện của bạn học Tra Diệu... Cậu xót thương cô ta phải đọc bản kiểm điểm xin lỗi trước toàn trường sao? Chà... Với cái thái độ làm việc chống đối, vô kỷ luật và hành vi làm loạn bôi nhọ cấp trên giữa nơi công cộng thế này... Lý bộ trưởng, chuẩn bị sẵn tinh thần đi. Buổi chào cờ thứ Hai tuần sau... đến lượt cậu lên bục đọc kiểm điểm đấy."
Lời tuyên án tử hình về mặt danh dự vừa được ban ra! Lý Hoa trợn tròn mắt.
"Giang Quyện! Cậu làm thế là quá đáng rồi đấy! Được rồi, để họ dời cái bục lại là được chứ gì, có cần thiết phải làm căng thẳng, ép người quá đáng như thế không?!"
Bất ngờ, một giọng nói nam giới khác xen vào, mang theo ý vị hòa giải nhưng thực chất là đang ra vẻ "anh hùng cứu mỹ nhân" (ở đây là cứu anh em).
Giang Quyện quay sang, nhíu mày nhìn kẻ vừa lên tiếng. Đó là Khổng Thiệu Bộ trưởng Ban Kỷ luật, cũng là một kẻ trước đây từng ôm hận vì bị nàng vạch trần tội gian lận điểm số. Thấy kẻ thù cũ lại dám ngoi lên nhảy nhót, ánh mắt Giang Quyện càng thêm lạnh lẽo.
Nàng nhìn thẳng mặt Khổng Thiệu, lười biếng hất cằm, lạnh lùng hỏi một câu nhẹ bẫng nhưng sát thương vật lý cực cao:
"Cậu... lại là vị nào?"
Khổng Thiệu bị hỏi câu đó thì mặt đỏ bừng tức giận. Cậu ta nghĩ Giang Quyện đang sỉ nhục, cố tình làm lơ không nhớ tên mình, bèn gân cổ lên: "Cậu đừng có giả vờ mất trí nhớ! Tôi là Khổng Thiệu, Trưởng ban..."
"À..." Giang Quyện xua tay ngắt lời, lắc đầu mỉm cười đầy trào phúng. "Không đến mức trí nhớ tôi tệ vậy đâu. Mấy cái công thức Toán học nâng cao phức tạp, định luật Vật lý lượng tử rườm rà tôi còn nhớ thuộc lòng trong đầu không sót một chữ, thì sao tôi có thể quên được gương mặt của vị Khổng bộ trưởng vĩ đại từng bị nhà trường kỷ luật chứ."
Nàng dừng lại một chút, để sự nhục nhã thấm sâu vào da thịt đối phương, rồi khóe môi khẽ cong lên một độ cong chết chóc: "Ý tôi vừa nãy muốn hỏi là: Trong cái hệ thống quản lý của Hội học sinh này, cậu là cái thá gì, cậu lấy tư cách gì, và cái chức vụ của cậu thì liên quan cái rắm gì đến việc phân bổ hiện trường của tôi... mà cậu dám mở miệng ra lệnh cho tôi?!"
Nàng bước lên một bước, khí thế áp bách toàn diện: "Cậu mà dám hé miệng nói thêm một câu đạo lý rác rưởi nào bênh vực cho hắn nữa, coi chừng tôi xé luôn cả cái ghế bộ trưởng của cậu ngay tại đây đấy. Im miệng và cút ra chỗ khác làm việc đi!"
Khổng Thiệu há hốc mồm, mặt hết trắng bệch lại đỏ gay. Bị mắng thẳng mặt là cái thá gì trước hàng chục người, cậu ta rõ ràng là giận đến cực độ nhưng lại nghẹn họng không dám ho he bật lại, vì lời đe dọa xé ghế của Giang Quyện hoàn toàn có thể trở thành sự thật.
Giữa lúc bầu không khí trên sân khấu đang giằng co căng thẳng, sặc mùi thuốc súng, thì từ ngoài cửa lớn... Chủ nhiệm Giáo vụ Uông Hạo cùng vài nhân viên hậu cần khệ nệ xách đồ bước vào lễ đường để kiểm tra tiến độ.
Vừa vào đến nơi, thấy tình hình đình công, túm tụm trên sân khấu có vẻ không ổn, lão Uông Hạo nhíu mày đi xăm xăm tới, lớn giọng quát: "Làm gì mà học sinh lại tụ tập một đống ở đây cãi cọ ồn ào thế hả? Sao không nhanh tay làm việc đi, sắp đến giờ tổng duyệt rồi!"
Thấy chỗ dựa vững chắc của giáo viên xuất hiện, đám Lý Hoa và Khổng Thiệu hai mắt sáng rực, định mở miệng cáo trạng Giang Quyện tội lạm quyền, ức hiếp thành viên.
Thế nhưng, Giang Quyện đã nhanh hơn một bước. Nàng thu lại nụ cười lạnh, quay sang nhìn Uông Hạo, sắc mặt lập tức chuyển sang trạng thái điềm tĩnh, quy củ. Nàng khẽ gật đầu chào, giọng điệu nhẹ nhàng, rành rọt báo cáo trước:
"Chào Chủ nhiệm Uông. Không có gì to tát đâu ạ. Chỉ là Lý bộ trưởng bên Thể dục có chút sai sót đọc nhầm văn bản trong công việc, dẫn đến việc xếp sai vị trí bục phát biểu. Còn Khổng bộ trưởng thì có vài 'thắc mắc' về phương thức làm việc nên ra đây góp ý thôi. Cháu đang chấn chỉnh lại ạ."
Đúng là kỹ năng "giơ cao đánh khẽ" của một nhà lãnh đạo lỗi lạc! Nàng nói rất nhẹ nhàng, nhưng lại ghim chặt tội danh "sai sót", "đọc nhầm" của Lý Hoa trước mặt cấp trên.
Uông Hạo đứng chắp tay sau lưng, liếc nhìn gương mặt bực dọc của Lý Hoa rồi lại nhìn vẻ mặt thản nhiên của Giang Quyện. Mọi người đều nín thở chờ đợi lão hói này nổi trận lôi đình, mắng mỏ Chủ tịch Hội học sinh để lấy uy.
Nhưng không... Kể từ sau vụ bị Giang Quyện cầm USB ghi âm đến tận phòng đe dọa, cộng thêm việc thấy Cố Giáo bá sẵn sàng bảo kê đạp cửa phòng làm việc vì nàng, lão Uông Hạo đã triệt để giác ngộ.
Lão nhướng mày, chẳng thèm hỏi rõ nguyên do đầu đuôi câu chuyện, cũng chẳng thèm nghe Lý Hoa biện minh, trực tiếp phán luôn một câu cụt lủn mang tính sát thương chí mạng cho phe phản diện:
"Ồ, vậy à. Thế thì có gì mà phải cãi nhau? Hội trưởng Giang phân phó, sắp xếp thế nào thì các cậu cứ việc răm rắp tuân theo mà làm thế đó đi! Có cái chuyện nhìn bản vẽ dời đồ đơn giản vậy mà cũng không biết làm à? Còn phải để Hội trưởng chỉ tay dạy bảo? Các cậu làm việc kiểu gì thế!"
Cả hội trường câm nín. Đám Lý Hoa ngớ người, không tin vào tai mình.
Đây rõ ràng là một sự thiên vị, dung túng trắng trợn, không hề che giấu của một vị Chủ nhiệm Giáo vụ khét tiếng khó tính dành cho học sinh cưng!
Mắng đám kia xong, Uông Hạo lại quay sang Giang Quyện, giọng điệu hòa hoãn hơn hẳn: "Kết thúc công việc sớm một chút để mọi người còn về nghỉ ngơi, chuẩn bị mai tổng duyệt nhé." Lão nói thêm một câu rồi gật đầu tán thưởng với nàng: "Sức khỏe chưa tốt, Hội trưởng Giang cũng vất vả nhiều rồi. Cố gắng nhé."
"Dạ, cảm ơn Chủ nhiệm."
Thấy thầy giáo chống lưng cho mình rời đi, Giang Quyện quay lại nhìn hai kẻ gây rối. Đối với đám nam sinh tuổi mới lớn đang hừng hực tự ái này, bị giáo viên mắng mỏ, thiên vị ngay trước mặt mọi người thì sĩ diện của chúng nó còn cao hơn tất thảy, nhục nhã vô cùng. Cố tình cãi tiếp thì chỉ chuốc thêm án phạt.
Giang Quyện vung tay, khinh khỉnh quăng trả lại tệp hồ sơ tài liệu vào thẳng ngực Lý Hoa. Nàng chẳng thèm nói thêm lời nào với những kẻ thất bại, chỉ quay sang vỗ tay một cái ra hiệu lệnh, dõng dạc nói với toàn bộ thành viên:
"Xong xuôi. Mọi người giải tán, tiếp tục tiến độ công việc đi!"
Lần này, uy quyền của Nữ vương đã được xác lập tuyệt đối. Không còn bất kỳ tiếng lầm bầm, phản đối hay phàn nàn nào vang lên nữa. Mọi người vội vã tản ra, ngoan ngoãn làm việc với tốc độ gấp đôi. Lý Hoa nghiến răng, lủi thủi ôm tệp hồ sơ đi bê bục gỗ sang bên phải.
Dương Hàm Thư ký trung thành sau khi xả được cơn giận, liền lót tót chạy lại gần Giang Quyện. Cô nàng đẩy gọng kính, vẫn còn hậm hực, bất bình thay cho nàng: "Trời ơi Giang Quyện! Chị cứ thế mà buông tha, tha cho cái thằng đần đó dễ dàng vậy à? Lão chủ nhiệm không bắt nó xin lỗi, em cũng chưa nghe thấy một lời xin lỗi đàng hoàng nào của hắn ta cất lên từ cái miệng hôi đó nữa đấy! Thế mà chị đã cho qua rồi?!"
Giang Quyện mỉm cười nhạt, lấy chai nước lọc ra uống một ngụm, thong thả giải thích triết lý lãnh đạo của mình:
"Hàm Hàm à, tôi cho qua không phải vì tôi mềm lòng hay sợ hắn đâu. Cậu nhìn lại hội trường xem... Mọi người ở đây, từ lớp 10 đến lớp 11, đều đang phải hy sinh, bỏ cả tiết năng khiếu yêu thích, bỏ cả tiết tự học quý giá để ra đây bục mặt làm việc, bận rộn nửa ngày trời. Bây giờ là mấy giờ rồi? Ai mà chẳng mệt mỏi, ai chẳng muốn làm nhanh để về sớm nghỉ ngơi, tắm rửa ăn cơm."
Nàng thở dài, nhìn bao quát hội trường: "Là người quản lý, không nên chỉ vì một chút thỏa mãn sự tự tôn, tranh cãi ân oán cá nhân của bản thân mà làm đình trệ, làm mất thời gian quý báu của tất cả mọi người được. Hơn nữa, cậu nhớ kỹ nhé... nhà trường cũng đâu có trả lương tăng ca ngoài giờ cho chúng ta đâu mà phải bắt mọi người đứng chịu trận xem kịch?"
Dương Hàm nghe vậy thì gật gù, nhưng vẫn càu nhàu: "Nhưng mà em tức lắm!"
"Đừng tức." Giang Quyện vỗ vai bạn, ánh mắt sắc bén: "Hơn nữa, đối với cái hạng người vô danh tiểu tốt, không quan trọng, lại mang nặng tính sĩ diện hão như hắn ta... thì việc dùng quyền lực và cấp trên 'gõ' cho một cái thẳng vào đầu, đè bẹp sự kiêu ngạo của hắn trước mặt đám đông... nó mang lại hiệu quả răn đe mạnh mẽ hơn rất nhiều so với việc ép hắn rặn ra một lời xin lỗi suông, giả tạo. Tranh cãi tay đôi thêm với kẻ ngu chỉ tổ tự hạ thấp đẳng cấp và làm bản thân mình thêm phiền lòng thôi."
Dương Hàm đứng ngẩn người. Trong nhận thức đơn giản của một nữ sinh 16 tuổi, đây rõ ràng là một màn combat chửi lộn giải quyết ân oán cá nhân. Cô không ngờ... thần tượng Giang Quyện của mình lại có thể đứng ở một tầm nhìn vĩ mô, suy nghĩ sâu xa, bao quát vì tập thể và phân tích đòn tâm lý lợi hại đến như vậy. Thật đáng sợ!
Giang Quyện thấy cô bạn mình im lặng trân trân nhìn mình, liền nhướng mày trêu: "Sao thế? Trông tôi hôm nay cư xử không giống cái vẻ hiền lành, nhẫn nhịn mọi ngày lắm nên bị dọa đến mức không nói nên lời à?"
"Đâu có! Không hề!" Dương Hàm hoàn hồn, hai mắt sáng rực lên như đèn pha ô tô. Cô nàng sung sướng ôm chặt lấy cánh tay nàng, dụi dụi đầu vào vai Giang Quyện, fan-girl gào thét: "Trời đất ơi! Chị Quyện ơi! Lúc nãy cái dáng vẻ chị 'xé xác' người ta bằng lời nói trông nó ngầu (chuẩn Alpha) chết đi được! Khí chất bức người luôn! Tiếc là chị sinh ra mang thân phận con gái... chứ nếu chị mà là một nam sinh đẹp trai... thì em thề, em chắc chắn sẽ bị chị mê hoặc đến mức yêu mù quáng, nộp mạng lạc lối vì chị mất thôi!"
Giang Quyện nghe vậy, trong lòng khẽ dâng lên một tia cay đắng xen lẫn buồn cười. Nàng vuốt tóc cô bạn, nhạt nhẽo đáp một câu mang đầy hàm ý:
"Ừ... Câu này thì tôi hoàn toàn tin là sự thật đấy.
Công việc dọn dẹp, tổng duyệt kết thúc thì trời cũng đã sụp tối. Đồng hồ điểm hơn sáu giờ tối.
Giang Quyện khoác balo, một mình thong thả đi dạo dưới bóng những hàng cây bàng cổ thụ. Gió hè thổi qua mang theo hơi nóng nhàn nhạt và âm thanh huyên náo, tiếng đập bóng thình thịch, tiếng reo hò từ phía sân bóng rổ xa xa vọng lại.
Nàng đi chậm lại, khẽ nghiêng đầu nhìn về phía ánh đèn sân bóng một hồi lâu. Tâm trí nàng miên man nhớ lại câu chuyện tranh cãi vừa xảy ra ở đại lễ đường. Rồi, một cách vô thức, trong đầu nàng bỗng tua lại giọng nói trầm ấm, kiên định của nam sinh kia trên điện thoại đêm hôm trước:
"Vô lý! Dù là người kiên cường đến đâu, chúng ta cũng không nhất thiết phải cổ xúy cho việc cậu cứ lẳng lặng, cô độc chịu đựng khổ đau... Cậu không cần thiết phải một mình chống đỡ tất cả. Đã có Cố ca ở đây rồi."
Giang Quyện dừng bước dưới gốc cây. Nàng tự hỏi bản thân mình: Chiều nay bị Lý Hoa chỉ trích vô cớ trước đám đông, nàng có thấy ủy khuất, có thấy buồn tủi không?
Cũng không hẳn là ủy khuất. Nàng đã quá quen với điều đó rồi. Nàng chỉ là... cảm thấy có chút không vui, một chút phiền muộn vì lúc nào cũng phải mặc áo giáp chiến đấu với những kẻ ngốc.
Suốt mười bảy năm qua sống trong thân phận người thừa kế gia tộc họ Giang, nàng luôn sống như vậy: Gặp chuyện thì cân nhắc lợi hại, nuốt ngược cảm xúc vào trong, dùng lý trí lạnh băng để lựa chọn cách giải quyết tối ưu nhất, rồi lặng lẽ tự mình chữa lành những cảm xúc không cam lòng đó trong góc tối. Nàng chưa từng nghĩ đến việc chia sẻ sự bực dọc đó cho ai nghe, vì ai cũng nghĩ cậu "thiếu gia" này là bất khả chiến bại.
Nhưng lần này... ngay tại khoảnh khắc này, giữa làn gió mùa hè lồng lộng...
Giang Quyện nhìn về phía sân bóng rổ, khóe môi đỏ mọng khẽ cong lên một nụ cười rạng rỡ, nhẹ nhõm như vừa trút bỏ được tảng đá ngàn cân. Nàng đưa tay vào túi, móc chiếc điện thoại ra, mở khóa màn hình.
Nàng lẩm bẩm một mình, mỉm cười tự trào trước câu nói đùa của chính mình (đáp lại lời khuyên 'Hãy thay SIM điện thoại mới' của Cố Ngôn hôm nọ):
"Tên ngốc này. Tớ vốn dĩ từ trước đến nay... vẫn luôn dùng chung một thẻ SIM trung thành của nhà mạng Viettel mà. Có cần thiết phải thay đâu? Chỉ là... tớ đổi người bắt máy thôi."
Píp.
Dứt lời, Giang Quyện không chần chừ thêm một giây nào nữa. Nàng lướt tìm tên trong danh bạ, ngón tay nhẹ nhàng bấm nút Gọi thoại cho cái tên quen thuộc: A Cố Ngôn.
Tối nay... nàng muốn nương tựa vào cậu ấy một chút. Muốn kể cho cậu ấy nghe chuyện hôm nay nàng đã vả mặt kẻ xấu ngầu như thế nào.