1
Trong lúc tôi đang phân vân xem bữa tối nay nên ăn mì Soba đựng trong rá tre hay cá nướng thì cô em gái Suzuha mếu máo trở về nhà.
“Nii-san, Nii-san! Uwaaaaan!”
“Gì thế, có chuyện gì vậy?”
Tôi hỏi han Suzuha đang vùi mặt vào ngực mình.
Nghe đâu là con bé đã khiêu chiến tay đôi với một đàn chị lớp trên ở trường và bị đánh cho tơi bời hoa lá.
“Em thật lòng xin lỗi! Tuy là em gái của Nii-san, nhưng em lại làm ô uế thanh danh của người anh trai mạnh nhất mất rồi!”
“Không không không!? Anh đâu có mạnh nhất hay gì đâu, cũng chưa từng xưng danh như thế bao giờ, vốn dĩ anh chỉ là người thường thôi mà?”

Học viện Nữ Hiệp sĩ Hoàng gia Mạnh nhất, ngôi trường mà em gái tôi bắt đầu theo học từ mùa xuân này.
Đây là cơ sở giáo dục chuyên môn để đào tạo hiệp sĩ Vương quốc, được coi là nơi nổi tiếng nhất và cũng khó nhập học nhất đất nước này.
Độ khó của kỳ thi đầu vào cao đến mức vô lý, ngay cả những tiểu thư quý tộc được gia sư riêng rèn giũa từ tấm bé cũng trượt như cơm bữa.
Việc Suzuha đỗ vào trường từ một gia đình thường dân như nhà chúng tôi, bản thân nó đã là một kỳ tích động trời rồi.
“Thì đúng là Suzuha mạnh thật đấy chứ? Nhưng thế giới này rộng lớn lắm, chuyện thua cuộc cũng là bình thường mà.”
“Nhưng mà, thua một đối thủ không phải là Nii-san thì...!”
“Suzuha sau này sẽ trở thành hiệp sĩ và chiến đấu với rất nhiều đối thủ mạnh đúng không? Thế nên để có thể chiến thắng vào lúc đó, em phải lấy thất bại hôm nay làm bài học chứ?”
“...Vâng, đúng như Nii-san nói. Em vẫn còn non nớt quá.”
Ánh sáng đã trở lại trong mắt Suzuha.
Có vẻ con bé đã bình tĩnh lại rồi. May quá.
“Vậy thì, để lần tới tái đấu Suzuha có thể thắng, tối nay tụi mình ăn cơm thịt Katsudon nhé?”
“Waaii.”
Đúng chất con gái hệ thể thao, Suzuha cực kỳ thích mấy món thịt thà, đồ chiên rán hay cơm bò phô mai.
Ít nhất là thích hơn hẳn so với mì Soba hay cá nướng.
Dù ăn toàn đồ béo ngậy cũng không tốt lắm, nhưng hôm nay hãy cứ chiều theo sở thích của Suzuha để an ủi con bé vậy.
Suzuha gọi với theo lưng tôi khi tôi đang đi về phía bếp.
“Nhắc mới nhớ, Nii-san. Về chuyện tái đấu ấy ạ.”
“Unn.”
“Có lẽ là trong tuần này, hoặc chậm nhất là tuần sau thôi.”
“Thế chẳng phải hơi sớm quá sao?”
Dù Suzuha có học trường đào tạo hiệp sĩ đi chăng nữa, tôi vẫn thấy lạ là sao lại đấm nhau với một đối thủ cụ thể thường xuyên đến thế.
“Vì đối thủ lần tới, em nghĩ không phải là em mà sẽ là Nii-san ạ.”
“...Sao lại là anh?”
“Tại em thua nên cay cú quá, lúc chia tay em lỡ miệng nói mất rồi. Rằng [Nii-san của em còn mạnh hơn em gấp nhiều lần đấy nhé].”
“Hả...”
“Thế là đối phương cắn câu ngay lập tức.”
“...Anh có dự cảm chẳng lành.”
“Chị ấy hỏi han cặn kẽ nên em đã kể hết về Nii-san từ A đến Z rồi. Rằng Nii-san của em mạnh mẽ thế nào, tuyệt vời ra sao, nam tính đến mức nào, và đã rèn giũa em được đến mức này. Thế là đối phương trở nên cực kỳ hứng thú.”
“............”
“Chị ấy bảo sớm muộn gì cũng sẽ đến thăm nhà, nên em đã vui vẻ đồng ý rồi. Fufu, cất công đến để bị Nii-san đánh bại, đúng là một người phụ nữ ngốc nghếch.”
“...Suzuha, tối nay cắt cơm nhé.”
“Tại sao ạ!?”
Rốt cuộc, vì việc cắt cơm tối của một cô gái hệ thể thao đang tuổi ăn tuổi lớn thì quá đáng thương, nên thực đơn bữa tối đã được đổi từ cơm thịt heo chiên xù suất lớn sang nửa suất mì Udon chay.
Suzuha có vẻ đã kiểm điểm sâu sắc.
2
Hôm đó, vừa bước ra khỏi nhà để đi mua nguyên liệu cho bữa tối, tôi đã bị một thiếu nữ xinh đẹp lạ mặt bắt chuyện.
“Quý anh đây là anh trai của Suzuha-kun phải không?”
“Etou, còn cô là?”
“Thất lễ quá, tôi chưa giới thiệu. Tôi là Hội trưởng Hội học sinh của Học viện Nữ Hiệp sĩ Hoàng gia Mạnh nhất, tên là Yuzuriha Sakuragi.”
“Chẳng phải là quý tộc sao.”
Nhắc đến gia tộc Sakuragi thì đó là một trong ba gia tộc Công tước truyền thống của đất nước này.
Địa vị và quyền uy chỉ đứng sau vương tộc, đúng chuẩn đại quý tộc trong các đại quý tộc.
Giới thượng lưu quý tộc nước này cấm những người không phải trực hệ sử dụng cùng họ.
Do đó, miễn là cái tên cô ấy xưng ra là thật, thì không còn nghi ngờ gì nữa, thiếu nữ trước mặt tôi chính là một đại quý tộc “hàng xịn” chính hiệu.
“Tôi có chuyện muốn nói với anh nên mới mạo muội đến tận nhà, bây giờ có tiện không?”
“Tất nhiên là được rồi. Nhà cửa tềnh toàng nhưng mời cô vào.”
“Không dám. Xin phép.”
Tôi quay gót mời Yuzuriha-san vào nhà.
Tuyệt đối không được trái ý quý tộc.
Đây chính là trí khôn của bà tôi để một thường dân có thể sống yên ổn qua ngày.
“Tôi đi pha trà ngay đây.”
“A, không cần bận tâm đâu.”
Yuzuriha-san nói vậy, nhưng tôi cũng không thể thực sự không bận tâm được.
Tôi pha loại trà thượng hạng nhất có trong nhà và mang ra ít bánh gạo có sẵn, Yuzuriha-san cắn một miếng rồi nhăn mặt. Có vẻ nó cứng hơn cô nghĩ.
“Vậy, câu chuyện cô muốn nói là?”
“À. Tôi nghe Suzuha-kun kể về anh nên thấy hứng thú.”
“Về tôi ấy ạ? Từ Suzuha sao?”
“Trông anh có vẻ ngạc nhiên nhỉ, nhìn thái độ này thì chắc anh chưa nghe Suzuha-kun kể lại sao? Vậy để tôi giải thích từ đầu.”
Nghe xong câu chuyện, tôi đã rất kinh ngạc.
Hóa ra Yuzuriha-san chính là đối thủ mà Suzuha bảo đã thua trong trận tay đôi hôm trước.
Đấu tay đôi với học viên năm cuối, lại còn là Hội trưởng Hội học sinh đứng đầu về thành tích của cái Học viện Nữ Hiệp sĩ Hoàng gia Mạnh nhất danh tiếng lẫy lừng kia thì thua là chuyện đương nhiên.
“Ra là vậy. Con em gái ngu ngốc nhà tôi đã gây phiền phức lớn rồi.”
“Không, tôi không đến để nói chuyện đó. Vốn dĩ trong trường chúng tôi thì quý tộc hay thường dân đều không quan trọng, hơn nữa trận đấu cũng là do tôi khơi mào mà. Để kiểm tra thực lực ứng cử viên cho ban chấp hành hội học sinh, việc đấu tay đôi với thủ khoa đầu vào của năm nhất là truyền thống của trường bọn tôi.”
“Vậy, cô đến đây không phải vì vấn đề đó sao?”
“Tất nhiên là không rồi.”
Theo những gì nghe được sau đó, thì ra Yuzuriha-san đã rất mong chờ được đấu với em gái Suzuha của tôi.
Lý do là vì trong kỳ thi thực chiến đầu vào, Suzuha đã đạt được thành tích chấn động là [đánh bại hiệp sĩ đương nhiệm làm giám khảo để đỗ đạt], trở thành người thứ hai trong lịch sử làm được điều này.
Nhân tiện thì người đầu tiên làm nên kỳ tích đó chính là Yuzuriha-san trong kỳ thi hai năm trước.
“──Và sau khi nhập học, tôi chưa từng thua bất cứ ai trong trường dù là huấn luyện thực chiến hay thi định kỳ. Đang cảm thấy hơi thiếu thốn thì Suzuha-kun, người làm được điều giống hệt tôi xuất hiện, tôi đã kỳ vọng rất nhiều rằng cuối cùng cũng có một đối thủ xứng tầm.”
“Vậy sao. Thế thì chắc tôi đã làm cô thất vọng rồi nhỉ.”
“Không hề. Còn trên cả tưởng tượng của tôi nữa.”
“Hể.”
“Chắc chắn là mạnh hơn tôi của hai năm trước. Tôi cũng đã phải đặt cược cả ý chí và lòng kiêu hãnh của Hội trưởng Hội học sinh mới thắng sát nút được, chứ thú thật thì bên nào thắng cũng không lạ. Suzuha-kun thực sự mạnh đến mức đó đấy.”
“Cảm ơn cô. Nếu biết chính miệng Yuzuriha-san nói vậy, Suzuha chắc chắn sẽ vui lắm.”
Suzuha tuy ra ngoài khéo léo nhưng về cơ bản không mấy hứng thú với người khác.
Ngoại lệ là những người mà con bé công nhận là ngang hàng hoặc mạnh hơn mình.
Ví dụ như tôi hoặc Yuzuriha-san.
Thế nên nếu là lời của Yuzuriha-san, Suzuha chắc chắn sẽ rất vui.
“Hơn nữa sau đó, một chuyện thú vị hơn đã xảy ra.”
A, cái này có khi nào là...
“Sau khi phân thắng bại, Suzuha-kun đã nói ra một điều ngoài dự đoán──”
“Thật sự vô cùng xin lỗi cô!!”
Như để cắt ngang lời Yuzuriha-san, tôi trượt người xuống thực hiện động tác dogeza.
Một cú dogeza không một động tác thừa, mượt mà như dòng sông trôi.
“Tôi đã nghe chuyện con bé nói năng xấc xược sau đó rồi. Thật sự con em gái ngu ngốc nhà tôi không biết phép tắc với quý tộc──!”
“A không, đừng xin lỗi. Tôi không đến để trách tội chuyện đó.”
“...Không phải sao?”
Từ tư thế dogeza, tôi ngẩng mặt lên dò xét thì nhìn thấy quần lót bên trong váy của Yuzuriha-san đang ngồi. Màu xanh bạc hà.
Chuyện đó không quan trọng.
Thấy vẻ mặt bối rối của Yuzuriha-san bảo tôi ngồi dậy, tôi vội vàng ngồi ngay ngắn lại trên sàn.
“Không, không phải thế đâu nhưng mà... thôi cũng được. Nhưng tôi thực sự muốn anh đừng bận tâm chuyện vô lễ hay chuyện tôi là quý tộc. Nội quy Học viện Nữ Hiệp sĩ cũng cấm điều đó, và bản thân tôi cũng không thích mấy cái đó.”
“Vậy sao...”
“Nên từ giờ về sau, tôi muốn anh cứ nói sự thật mà không cần e ngại địa vị của tôi──Tôi nghe nói anh trai của Suzuha-kun còn mạnh hơn cả cô ấy, chuyện đó có thật không?”
“Etou, thì đại loại là thế. Vì là anh trai mà.”
“Chuyện người nuôi dạy Suzuha-kun đến mức đó là anh trai của cô ấy cũng là thật?”
“Cái đó cũng thật nốt. Dù nói vậy chứ tôi cũng chỉ dạy con bé cách chiến đấu theo kiểu tự học thôi.”
“Chuyện ngày nào anh cũng xoa bóp kỹ lưỡng cơ thể Suzuha-kun sau khi tập luyện thì sao?”
“Thì những gì một người anh có thể làm cũng chỉ đến thế thôi mà.”
“Hừm...”
Yuzuriha-san chống tay lên cằm, suy nghĩ điều gì đó.
Nếu dự đoán của tôi là đúng, thì đây là cái mô típ câu chuyện sẽ đi theo hướng chẳng hay ho gì.
Trong lòng tôi thầm cầu mong cho nó trật lất đi, nhưng mà──
“Trước mắt thì anh trai của Suzuha-kun, anh có thể giao đấu với tôi một trận không? Tất nhiên là nghiêm túc.”
Dự đoán xấu đã trúng phóc.
Có gì hay ho mà một quý tộc tự tin vào tay nghề lại phải đi đấm nhau với một người khác, mà lại còn là nữ sinh nữa chứ.
✦
Nhờ sự quan tâm của Yuzuriha-san, cả hai chuyển địa điểm đến một khu rừng rộng lớn ngay bên ngoài vương đô.
Nghe nói đây là đất sở hữu của gia tộc Công tước Sakuragi, nên có quậy phá cỡ nào cũng không bị khiển trách.
Trước đó, tôi thầm nghĩ sao cô không quan tâm theo hướng là đừng đánh nhau nhỉ.
Yuzuriha-san, người không hề hay biết tâm tư đó của tôi, mỉm cười nói:
“Tôi chỉ có một yêu cầu duy nhất với anh trai của Suzuha-kun. Trong lúc chiến đấu, tuyệt đối đừng nương tay. Tất nhiên tôi cũng sẽ tiếp anh bằng toàn lực.”
“A~i...”
“Sao trông anh chẳng có chút động lực nào thế──Được rồi, nếu tôi đánh giá anh đã chiến đấu tốt, tôi sẽ ban thưởng từ gia tộc Công tước. Thế này thì có chút động lực hơn chưa?”
“Nào bọn mình bắt đầu thôi bắt đầu ngay thôi hãy nhào vô ngay lập tức đi!”
“Thực dụng quá đấy...”
Xin đừng coi thường thường dân bọn tôi.
Dù có miễn cưỡng với mệnh lệnh của quý tộc đến đâu, nhưng nếu có phần thưởng thì tôi sẵn sàng đấm nhau nghiêm túc. Nếu nhờ đó mà thức ăn bữa tối tăng thêm thì đúng là vạn tuế.
“Mà thôi. Bắt đầu trước khi anh đổi ý nào──Hự!!”
Yuzuriha-san bật nhảy.
Cô lao tới với tốc độ kinh hoàng.
Rõ ràng là nhanh hơn Suzuha. Điều đó thật bất ngờ.
Bởi vì.
“Nhanh thật. Rung lắc dữ dội...”
Yuzuriha-san sở hữu một cơ thể lý tưởng của nữ hiệp sĩ, dáng người hơi cao và được rèn luyện kỹ càng.
Ngay cả kẻ nghiệp dư như tôi cũng nhận ra được.
Tuy nhiên, ngay trước ngực cô là hai bầu ngực phát triển đến mức dưa hấu cỡ đại cũng phải chào thua đang treo lủng lẳng.
Em gái Suzuha của tôi cũng thuộc hàng cực khủng, nhưng cô còn to ngang ngửa thế.
Nên tôi cứ nghĩ chuyển động sẽ chậm chạp.
Nhưng lúc này Yuzuriha-san đang lao tới với tốc độ như thể sức nặng trước ngực chẳng liên quan gì.
Khối thịt ngực lẽ ra phải được giữ chặt giờ đang nảy tưng tưng như muốn đứt tung ra.
“...Aa.”
Đang mải suy nghĩ mấy chuyện ngu ngốc đó, bóng dáng Yuzuriha-san đã ở ngay trước mặt.
Chắc chắn cô không hề có ý định nương tay ngay từ đầu.
Một cú đấm thẳng toàn lực được tung ra từ nắm đấm siết chặt.
Đòn tất sát của Yuzuriha-san găm thẳng vào mặt tôi.
3 (Yuzuriha POV)
Nhắc đến Yuzuriha Sakuragi là nhắc đến một người siêu nổi tiếng với biệt danh Sát Chiến Thần Nữ, một sự tồn tại được quân ta tôn sùng như nữ thần chiến thắng và bị quân địch khiếp sợ như tử thần.
Và vẻ đẹp áp đảo tựa nữ thần cùng sức chiến đấu như quỷ dữ tựa chiến thần của Yuzuriha quả thực xứng đáng với biệt danh đó.
Kể từ khi xuất trận lần đầu năm mười tuổi với tư cách là lệnh nữ trực hệ của gia tộc Công tước Sakuragi, Yuzuriha đã tung hoành trên khắp các chiến trường. Sau đó, khi mười lăm tuổi và nhập học Học viện Nữ Hiệp sĩ Hoàng gia Mạnh nhất, số lượng quân địch cô hạ gục đã vượt quá mười vạn.
Phương pháp kiểm tra thực hành chiến đấu trong kỳ thi đầu vào của Học viện Nữ Hiệp sĩ Hoàng gia Mạnh nhất là quyết đấu một chọi một với các hiệp sĩ cao cấp được tuyển chọn. Đó là truyền thống hàng trăm năm kể từ khi thành lập trường.
Ở đó, người ta có thể thấy rõ ý đồ rằng nếu giám khảo chẳng may bị đánh bại thì sẽ là một nỗi nhục lớn.
Yuzuriha đã phá vỡ truyền thống đó.
Cô đã thắng trong trận đấu một chọi một với giám khảo là hiệp sĩ cấp cao.
Ai nấy đều kinh ngạc và ca ngợi Yuzuriha hết lời.
Yuzuriha đương nhiên được đề cử làm Hội trưởng Hội học sinh ngay từ năm nhất, và tiếp tục con đường bất bại trong các kỳ thi định kỳ của trường sau đó.
Vừa cảm thấy hụt hẫng vì "chỉ có thế thôi sao", nhưng Yuzuriha vẫn không ngừng rèn luyện.
Và giờ đây khi đã trưởng thành hơn, cô bắt đầu thực sự nghĩ rằng có khi mình là kẻ mạnh nhất thế giới cũng nên.
Vậy mà.
✧
(Khô──Không xi nhê!? Chẳng những thế!!)
Cú đấm toàn lực vào mặt thay cho lời chào.
Cú đấm tất sát của Yuzuriha, thứ từng đấm vỡ cả cổng thành chỉ với một phát.
Thế nhưng, nếu là anh trai của Suzuha mà Suzuha hết lời ca ngợi, cô nghĩ anh sẽ né được dễ dàng.
Vậy mà.
(Không những không thèm né, mà còn đỡ trọn bằng mặt, lại còn không bị thương chút nào ư...!!?)
Xét về mặt thắng bại, trận đấu đã được định đoạt ngay từ đòn này.
Bản năng của Yuzuriha trong vô thức đã giương cờ trắng đầu hàng toàn diện, rằng cô tuyệt đối không thể địch lại người con trai trước mắt.
Toàn thân cô run lên bần bật.
──Đó là bản năng của con người khi nhận ra mình là kẻ yếu do lần đầu tiên chạm trán với một kẻ mạnh tuyệt đối ở đẳng cấp cao hơn mình rất nhiều.
Nỗi sợ hãi căn nguyên mà bản năng sinh tồn gióng lên, thứ mà Yuzuriha đã vô thức gieo rắc cho vô số quân địch cô từng đối đầu và cả quân ta từng chứng kiến sức mạnh của cô, cuối cùng cũng đến lượt chính Yuzuriha phải đón nhận. Chỉ đơn giản vậy thôi.
Đồng thời, tận sâu trong linh hồn Yuzuriha, một cảm xúc căn nguyên khác cũng được khắc sâu.
Đó là bản năng hoang dã của một người phụ nữ, gào thét rằng muốn kết đôi với một người đàn ông mạnh mẽ, và phải là người đàn ông có năng lực vượt trội hơn hẳn mình──
Hơn nữa trong tình trạng đó, anh trai của Suzuha còn bồi thêm một đòn nữa vào Yuzuriha.
“Etou ... xong rồi à?”
“Cái──!?”
Đối với anh trai của Suzuha, anh chỉ xác nhận xem cô đã hài lòng chưa khi thấy Yuzuriha dừng tấn công chỉ sau một cú đấm không có tác dụng.

Thành thật mà nói, anh chỉ mang tâm trạng là làm thế này có được nhận thưởng không thôi.
Tuy nhiên đối với Yuzuriha, đó chẳng khác nào một sự khiêu khích rõ ràng.
Cô cảm thấy như bị chửi vào mặt rằng "Cô là đồ hèn nhát chỉ đấm được một cái thôi sao".
Tất nhiên đó hoàn toàn là hiểu lầm.
“Làm, làm gì có chuyện đó──chứuuuuuuuuu!!”
Yuzuriha tung đòn tấn công điên cuồng.
Đá cao, đánh tay quay, đòn nhử, chọc mắt, khóa khớp──
Mỗi đòn đánh đều là đòn chí mạng, hoàn hảo nhất trong cuộc đời Yuzuriha tính đến nay.
Trạng thái tinh thần cực hạn đã kéo ra những đòn đánh của linh hồn, vượt qua cả toàn lực đang ngủ yên của Yuzuriha.
Nhưng mà.
Tất cả những đòn tấn công đó, không một đòn nào, có tác dụng với anh trai của Suzuha──
4
Vài ngày sau khi Yuzuriha-san đến và đơn phương đánh tôi tơi bời.
“Suzuha, hôm nay ăn Hamburger nhé.”
“Waaii. Món Hamburger của Nii-san, cảm giác thịt vẫn còn nguyên vẹn, em thích lắm ạ.”
“Vì là Hamburger thịt xay thô đặc biệt mà.”
Vào giờ cơm tối hôm đó của nhà tôi, Yuzuriha-san lại đến.
Hơn nữa còn dẫn theo một ông chú nhân vật mới.
“Chào buổi tối Yuzuriha-san. Ơ... người đàn ông kia là?”
“Ta là ch... họ hàng xa của Yuzuriha.”
Là cha! Vừa rồi ông định nói là cha!
Người đàn ông trung niên mang đậm phong thái đại quý tộc này chắc chắn là bố của Yuzuriha-san.
Thế nghĩa là, ơ kìa, một trong ba gia tộc Công tước của đất nước này...?
“Aa, ta là họ hàng xa của Yuzuriha, nhưng không cần phải giữ kẽ đâu.”
Người cha của Yuzuriha-san nói vậy, ngăn tôi lại khi tôi đang định thực hiện cú dogeza nhảy cầu.
“Cứ gọi ta là, xem nào... cứ gọi là Arthur thôi là được.”
Nói đến Arthur thì chẳng phải là tên của đương kim gia chủ Công tước Sakuragi sao!
Nổi tiếng đến mức thường dân như tôi cũng biết đấy!
“Yuzuriha-san, chuyện này rốt cuộc là...?”
Khi tôi nhìn với ánh mắt dò xét, Yuzuriha-san cười khổ.
“Thôi nào anh trai của Suzuha-kun? Chuyện là như vậy đấy, không cần phải khách sáo với chúng tôi đâu. Tôi mang thân phận học viên, nơi mà quý tộc hay thường dân đều không quan trọng, và ch... ngài Arthur đây cũng bảo không cần giữ kẽ, chính miệng ông ấy nói thế mà.”
“Vậy ạ...”
Mà đối với tôi thì thế cũng đỡ hơn.
Tôi cũng muốn tránh bị chém vì vô lễ mà.
Tuy nhiên trước mặt hai đại quý tộc, không thể không tiếp đón được.
“Ơ, bây giờ tôi định ăn tối món Hamburger… hai người có ăn không?”
“Ăn chứ.”
Quyết định tức thì.
Mà khoan, ngài là gia chủ đại quý tộc đúng không? Không cần thử độc sao?
“Anh trai của Suzuha-kun, không cần lo cho ch... ngài Arthur đâu. Dù là gia chủ đại quý tộc nhưng khi ra chiến trường thì làm gì có chuyện thong thả thử độc. Nên bình thường ông ấy cũng chẳng làm thế đâu.”
“Xin đừng đọc suy nghĩ của tôi chứ.”
Với lại cái thiết lập họ hàng xa chứ không phải đại quý tộc ấy, quên ngay lập tức thế có ổn không vậy.
✦
Bất ngờ là món Hamburger nhà tôi lại được đánh giá rất cao.
Ngài Công tước vừa hét lên “Ngon! Ngon quá!” vừa ăn như vũ bão, thậm chí còn đòi ăn thêm, Yuzuriha-san cũng vừa cúi đầu xin lỗi “Thứ lỗi cho ch... ngài Arthur nhà tôi” vừa xin thêm phần Hamburger của mình.
Kết quả là, phần Hamburger lẽ ra để dành cho Suzuha ăn thêm đã biến mất sạch sành sanh.
Suzuha, người có số Hamburger ăn thêm bằng không, rơm rớm nước mắt lườm hai người kia, nhưng ông bố Công tước thì lờ đi hoàn toàn, còn cô con gái Yuzuriha-san thì ngoảnh mặt đi huýt sáo vụng về.
Mà này Suzuha, không được lườm đại quý tộc thế đâu.
“Phù, lâu lắm rồi mới được ăn no nê thế này.”
Tôi hỏi chuyện ngài Công tước đang vỗ bụng đầy thỏa mãn.
“Vậy, hôm nay ngài đến nhà tôi có việc gì thế ạ?”
“Ừm. Chuyện đó à.”
Như chợt nhớ ra, ngài Công tước quay sang tôi.
“Ta nghe nói có gã đàn ông đã đánh bại con g... Yuzuriha nhà ta.”
“…Vâng?”
“Không phải khoe khoang chứ con g... Yuzuriha nhà ta ấy, vừa mạnh nhất thế giới, lại vừa dễ thương nhất thế giới. Ta không gả nó cho thường dân đâu!”
“Khoan khoan, khoan đã thưa cha!?”
“Hả, đúng là thế thật.”
Việc Yuzuriha-san cực mạnh và dễ thương là sự thật khách quan, và là bố thì nghĩ thế cũng là đương nhiên.
Còn nữa, Yuzuriha-san đã thừa nhận là bố rồi kìa, nhưng tôi sẽ không bắt bẻ nữa đâu. Phiền phức lắm.
“Thế nhưng, lại có kẻ khiến con bé thua mà không kịp trở tay. Chuyện này không thể bỏ qua được, nên ta đến đây để tận mắt xem gã đó là ai.”
“...Etou?”
Đúng là vài ngày trước, tôi và Yuzuriha-san có... thi đấu? Có vẻ là thế.
Nói đúng hơn là từ góc nhìn của tôi, Yuzuriha-san đã đơn phương đấm tôi túi bụi.
Hơn nữa kết cục là Yuzuriha-san vừa khóc “U... u, uwaaaaan!!” vừa chạy đi, mọi chuyện kết thúc trong mơ hồ mà tôi chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì... đó mới là cái kết lần trước chứ nhỉ.
“Etou...? Hình như tôi chỉ bị đánh đơn phương thôi mà...?”
“Haa, anh đang nói cái gì vậy.”
Trước sự phản đối chính đáng của tôi, Yuzuriha-san nhún vai như thể “Mồ, chẳng hiểu gì cả”.
Đánh người ta tơi bời rồi mà thái độ đó là sao.
“Nghe này, anh trai của Suzuha-kun? Trên thế giới này chỉ có mỗi anh là chịu đòn nghiêm túc của tôi mà không xây xước gì thôi đấy? Vốn dĩ cú đấm toàn lực của tôi có thể hạ gục hiệp sĩ cấp cao trong nháy mắt đấy nhé.”
“Cô làm cái trò gì với thường dân thế hả!?”
Khoan bàn đến sự tự tin vào sức tấn công bí ẩn của Yuzuriha-san, tôi muốn nói là đừng có dùng đòn tấn công mà cô biết là nguy hiểm thế lên người khác chứ.
Trước sự phản đối quá đỗi chính đáng của tôi, Yuzuriha-san vội vàng:
“Đừng hiểu lầm. Tôi nghĩ nếu là anh trai của Suzuha-kun thì chắc chắn sẽ bình an vô sự thôi. Mà thực tế là bình an vô sự còn gì?”
“Đấy là kết quả thôi mẹ trẻ.”
“Kết quả quan trọng lắm đấy biết không? Dù sao tôi cũng là một thành viên của đại quý tộc mà, lúc nào cũng bị đòi hỏi kết quả.”
Thấy Yuzuriha-san ưỡn ngực như muốn nói "Thấy chưa, đáng thương chưa", tôi ậm ừ trả lời cho qua chuyện.
Cảm giác như trọng tâm vấn đề bị đánh tráo, nhưng tôi không có cái gan đi bắt bẻ quý tộc. Chuyện lỡ mồm vừa rồi coi như bỏ qua.
“Etou, rốt cuộc thì phải làm sao?”
Khi tôi hỏi kết luận, Yuzuriha-san trả lời ngay như đã liệu trước.
“Nghe nói anh trai của Suzuha-kun hiện vẫn đang huấn luyện cho Suzuha-kun phải không? Tôi muốn anh cho chúng tôi xem cảnh đó.”
“...Chỉ thế thôi là được à?”
“Ừ. Chỉ cần xem hai người huấn luyện chiến đấu, cha tôi cũng sẽ đại khái hiểu được sức mạnh của anh.”
Nghe lời Yuzuriha-san, Suzuha nghiêng đầu thắc mắc.
“Nhưng nếu muốn thấy sức mạnh của Nii-san, thì chẳng phải Yuzuriha-san tái đấu là nhanh nhất sao?”
“...Tôi cũng muốn tránh việc thua thảm hại trước mặt cha mình lắm chứ. Hiểu cho tôi đi.”
“Ra là vậy.”
Suzuha có vẻ đã hiểu, nhưng tôi thì hoàn toàn mù tịt.
Tuy nhiên tôi cũng không có sở thích bị con gái cưng đấm cho tơi bời trước mặt ông bố là gia chủ đại quý tộc, nên tôi im lặng.
“Vậy thì Suzuha, nếu là chuyện đó thì bắt đầu luôn nhé.”
“...Đành chịu vậy. Tuy em không vui lắm khi bị làm phiền lúc huấn luyện riêng với Nii-san...”
“Kora, trước mặt khách phải đàng hoàng chứ. ──Đúng rồi, nếu Suzuha cố gắng thì ngày mai anh sẽ tổ chức lễ hội gà rán nhé?”
“Nào nào Nii-san, hôm nay hai ta cũng hãy hăng hái lên nào!”
──Sau đó tôi và Suzuha bắt đầu huấn luyện, cha con Yuzuriha-san chăm chú theo dõi từ đầu đến cuối.
Trong đó, điều khiến Yuzuriha-san kinh ngạc tột độ không chỉ là lúc huấn luyện, mà còn là lúc Suzuha tập dãn cơ kỹ lưỡng trước và sau khi tập, cũng như lúc xoa bóp cơ bắp toàn thân.
Bọn tôi là dân thường, nên nếu bị thương cũng không thể dùng ma pháp hồi phục chữa ngay được.
Nên chỉ là tập dãn cơ cẩn thận để khó bị chấn thương thôi mà.
Ngoài ra, đến cảnh tôi xoa bóp kỹ lưỡng và mát xa cơ bắp cho Suzuha, Yuzuriha-san đỏ bừng mặt, chỉ tay vào bọn tôi và hét lên “V, Vô liêm sỉ! Siêu cấp vô liêm sỉ!” hay gì đó, nhưng tôi chẳng hiểu ý cô ấy là gì.
5 (Yuzuriha POV)
Đêm khuya tại dinh thự Công tước Sakuragi.
Trong thư phòng của gia chủ, Công tước và con gái đang đối mặt với vẻ nghiêm trọng.
“Nào. Về gã đàn ông đó, Yuzuriha thấy thế nào?”
“Phải lôi kéo về gia tộc Công tước ạ.”
Yuzuriha khẳng định không chút do dự.
“Tuyệt đối, chắc chắn và phải càng sớm càng tốt, phải lôi kéo về gia tộc Công tước chúng ta. Tất nhiên cô em gái Suzuha-kun cũng là một kiệt xuất phi thường, nếu lôi kéo được cả hai thì quá tốt, nhưng trước hết việc lôi kéo được anh trai của Suzuha-kun mới là cốt yếu.”
“Đánh giá cao nhất nhỉ.”
“Không đâu thưa cha. Đánh giá cao nhất vẫn còn là chưa đủ──Con trộm nghĩ việc có lôi kéo được anh trai của Suzuha-kun hay không sẽ phân định rõ rệt tương lai sáng tối của gia tộc Công tước chúng ta.”
“Tại sao con lại nghĩ vậy.”
Yuzuriha bộc bạch hết suy nghĩ với cha mình bằng giọng điệu vẫn chưa hết phấn khích.
“Đầu tiên điều làm con kinh ngạc là anh ta áp đảo Suzuha-kun như vặn tay một đứa trẻ, trong khi con đã rất vất vả mới thắng được cô ấy.”
“...Chẳng phải do là huấn luyện sao?”
“Nhìn mắt và chuyển động của Suzuha-kun là biết ạ. Cô ấy lộ rõ sự nghiêm túc muốn bằng mọi giá ghi điểm trước anh trai mình. Vậy mà Suzuha-kun hoàn toàn không phải đối thủ.”
“Hừm. Vậy gã đó mạnh đến mức nào?”
“Theo cảm nhận khi con chiến đấu thì Suzuha-kun hiện tại ít nhất cũng mạnh ngang hàng top trong Hiệp Sĩ Đoàn. Mà anh ta lại dễ dàng vặn cổ Suzuha-kun, nên sức mạnh của anh trai Suzuha-kun ít nhất cũng phải hơn cả Đoàn trưởng Hiệp Sĩ Đoàn. Không khéo thì... mạnh nhất đất nước này cũng nên.”
Hơn nữa cộng thêm vào đó, Yuzuriha tiếp lời:
“Nhưng cú sốc lớn nhất chính là [bài tập dãn cơ] và [mát xa] kia.”
“Hồ?”
“Khi con đấu với Suzuha-kun, điều làm con thực sự kinh ngạc là cơ thể cô ấy chuyển động dẻo dai khủng khiếp, biên độ hoạt động cực rộng, vậy mà cơ bắp lại ẩn chứa sức mạnh bùng nổ tựa như sợi dây cao su được vặn đến cực hạn.”
“Thể chất đó là bí quyết sức mạnh của cô bé kia sao.”
“Con cũng đã nghĩ vậy. Nhưng mà──”
“Sao?”
“...Nếu như thứ cơ bắp siêu thượng hạng đó được tạo ra nhân tạo nhờ bài tập dãn cơ và mát xa của anh trai Suzuha-kun thì sao...?”
“...!”
Công tước nghẹn lời.
Thứ cơ bắp thượng hạng đến đáng sợ của Suzuha mà con gái ông, một nữ thần chiến tranh hiếm có, phải ca ngợi hết lời.
Khả năng nó được tạo ra bởi bàn tay con người đã được chỉ ra.
“Thưa cha. Thú thật là con chỉ muốn bắt cóc ngay anh trai của Suzuha-kun về dinh thự chúng ta, bắt anh ấy huấn luyện cho con từ sáng đến tối mỗi ngày. Và khi kết thúc huấn luyện, con muốn được anh trai của Suzuha-kun dùng kỹ thuật mát xa cực thượng đó xoa bóp cơ bắp bao nhiêu tiếng cũng được.”
Công tước cũng đã nhìn thấy cảnh gã đó mát xa.
Cậu xoa bóp kỹ lưỡng không chỉ cánh tay, vai hay chân của cô em gái đang tuổi cập kê, mà còn ấn sâu vào tận mông và đùi, kiểm tra tình trạng toàn thân và mát xa một cách tỉ mỉ, từ tốn như thể đang nâng niu vậy.
Anh em thường dân làm thế thì thôi không sao.
Nhưng con gái đại quý tộc mà để thường dân làm thế thì hoàn toàn không ổn.
Dù có khăng khăng là hành vi y tế, nhưng nếu lộ ra thì chắc chắn sẽ thành bê bối.
Chuyện đó chắc Yuzuriha cũng phải hiểu.
Nên Công tước khuyên giải.
“Yuzuriha, con thừa hiểu mà. Chuyện đó không thể chấp nhận được.”
“...Vâng...”
“Và một điều nữa.”
Công tước tuyên bố một cách trang nghiêm.
“Chúng ta không thể lôi kéo gã đó về gia tộc Công tước ngay bây giờ được.”
“Cái──!?”
Yuzuriha phản ứng dữ dội như không thể tin vào tai mình trước lời của Công tước.
“Cha lẩm cẩm rồi sao!? Thực lực của anh trai Suzuha-kun, người dạo gần đây không ra chiến trường như cha cũng phải dễ dàng cảm nhận được chứ!”
“Bình tĩnh đi Yuzuriha.”
“Thế này thì bình tĩnh sao được! Nếu xử lý sai lầm và để anh trai của Suzuha-kun rơi vào tay quý tộc khác──không, thế còn đỡ! Nếu để rơi vào tay nước thù địch, đất nước này có thể đối mặt với nguy cơ diệt vong đấy ạ!?”
“Chuyện đó ta biết thừa. Thôi nghe ta nói đi, Yuzuriha.”
Thấy thái độ uy nghiêm điềm tĩnh khuyên giải của Công tước, Yuzuriha cuối cùng cũng lấy lại bình tĩnh.
“X, xin thất lễ. Nhưng thưa cha.”
“Ta thừa nhận gã đó là một kiệt xuất. Và cũng thừa nhận đó là sự tồn tại mà gia tộc Công tước chúng ta tuyệt đối phải lôi kéo. Nhưng việc đó phải được thực hiện cực kỳ thận trọng.”
“Tại sao vậy ạ?”
“Là do sự tồn tại của con đấy, Yuzuriha.”
“...Hả?”
Thấy Yuzuriha chớp mắt ngơ ngác, Công tước lắc đầu “Chưa hiểu sao”.
“Công lao to lớn trên chiến trường và sự hiện diện của con nhờ đó mà có là cực kỳ lớn ở đất nước ta hiện nay. Thực tế là có một số lượng quý tộc nhất định còn nói rằng vua đời sau không nên chọn từ vương tộc hiện tại, mà Yuzuriha nên trở thành Nữ vương kế nhiệm.”
“Con biết là có những kẻ nói nhảm như vậy. Nhưng con hoàn toàn không có ý định đó.”
“Vấn đề không phải là ý muốn của Yuzuriha. Vấn đề là con đang sở hữu độ nổi tiếng, dòng dõi và năng lực đủ để hiện thực hóa điều đó.”
Thật tình, nếu nhà ta không phải là Công tước mà là quý tộc cấp thấp như Nam tước thì còn đỡ──Công tước nói tiếp:
“Hiện tại, vương tộc và gia tộc Công tước chúng ta đang duy trì sự cân bằng trên cán cân quyền lực cực kỳ mong manh. Nếu giờ không suy tính gì mà lôi kéo gã đó, người sẽ trở thành chiến lực ngang hàng──hoặc hơn cả con, về gia tộc Công tước thì sẽ thế nào? Lại còn thêm cả cô em gái đi kèm nữa?”
“Cán cân sẽ sụp đổ sao...?”
“Đúng vậy. Xã hội quý tộc nước ta sẽ chia làm hai phe, và chắc chắn sẽ xảy ra nội chiến tranh giành ngai vàng kế vị. Bất kể ý muốn của con hay gã đó ra sao.”
“C, c, c chuyện đó thì không được!”
Gia chủ đầu tiên của gia tộc Công tước Sakuragi, bậc cao nhất trong giới quý tộc ngoại trừ vương tộc, là em trai của Quốc vương thời đó, và sau đó gia tộc Công tước Sakuragi cũng liên tục kết hôn với vương tộc, coi việc phò tá vương tộc là sứ mệnh truyền đời.
Sự giáo dục đó cũng được truyền lại kỹ càng cho Yuzuriha.
Nghe nói mình sẽ là nguyên nhân khiến đất nước chia rẽ, mặt cô tái mét đi cũng là đương nhiên.
“Nh, nhưng nếu vậy thì...! Cha định nói là không thể lôi kéo anh trai của Suzuha-kun về gia tộc Công tước chúng ta sao...?”
“Đừng làm vẻ mặt đó. Đừng cúi gằm mặt xuống.”
“...Nhưng mà...”
“Tất nhiên, gã đó cuối cùng nhà ta sẽ lấy.”
“!”
Yuzuriha phắt ngẩng mặt lên.
“Nhưng để làm được điều đó cần chuẩn bị kỹ lưỡng. Sai một ly là đi một dặm dẫn đến nội chiến ngay.”
“V, vâng!”
“Điều cốt yếu là không được để xung quanh nghĩ rằng nhà ta đang giấu nhẹm gã đó. Vì thế nên để cậu ta giao lưu với vương tộc ở mức độ nhất định, bán tên tuổi trong giới quý tộc ở mức tối thiểu là được.”
“Nhưng thế thì sẽ bị nẫng tay trên mất sao...?”
“Quyền lực để làm gì chứ. Những kẻ ngu ngốc định cướp gã đó khỏi tay ta, cứ việc nghiền nát chúng là xong.”
“──Con đã hiểu. Bản thân con ghét việc ỷ thế quyền lực, nhưng trong vụ này thì không thể nói thế được.”
Vừa gật đầu đồng ý xong, Yuzuriha lại sa sầm mặt mày.
“Nhưng mà, với năng lực của anh trai Suzuha-kun thì chắc chắn vương tộc cũng sẽ thèm khát... Đặc biệt Touko rất thông minh.”
Công nương Yuzuriha và Đệ nhất Công chúa Touko sàn sàn tuổi nhau, nên có mối quan hệ như đồng minh.
Dù Yuzuriha là nữ hiệp sĩ còn Touko là pháp sư, nhưng hai người có nhiều điểm chung.
Vẻ đẹp đáng yêu nổi bật.
Thân hình quá đỗi hoàn hảo như hiện thực hóa ảo vọng của đàn ông trên thế gian.
Sức chiến đấu áp đảo, một mình cân cả quân đội.
Và──bị hai Hoàng tử, ứng cử viên kế vị ngai vàng, ghét bỏ.
“Con không thể tưởng tượng nổi cảnh Touko đó sẽ đứng nhìn mà không làm gì. Thưa cha, rốt cuộc phải làm sao đây...?”
Tất nhiên Yuzuriha tuyệt đối không muốn tranh giành với bạn thân Touko.
Nhưng là quý tộc, đôi khi phải gạt bỏ tình riêng vì gia tộc.
Không biết có hiểu nỗi lòng của Yuzuriha hay không, Công tước buông lời như hiển nhiên.
“Tất nhiên không thể tiêu diệt vương tộc được. Nhưng riêng lần này, vương tộc có một điểm yếu chí mạng.”
“Điểm yếu ạ?”
“Đơn giản thôi.”
“Đó là──?”
“Không hiểu sao.”
Công tước đưa tay lên cằm.
“Vương tộc chỉ có thể kết hôn với hoàng tộc hoặc quý tộc cấp cao. Trong quá khứ chưa có ngoại lệ.”
Về điểm đó thì gia tộc Công tước, trong lịch sử lâu dài tuy chỉ có vài trường hợp, nhưng đã có tiền lệ kết hôn với thường dân.
Sự khác biệt này là vô cùng lớn, Công tước khẳng định.
Bởi vì, đến phút chót.
Chúng ta có thể đi nước cờ chiếu hết, còn vương tộc thì không thể──
6
Dạo này, Suzuha về nhà muộn hơn.
Vì em ấy đã nhậm chức trong ban chấp hành hội học sinh của Học viện Nữ Hiệp sĩ Hoàng gia Mạnh nhất.
Nghe đâu năm nhất, lại còn là thường dân mà được làm cán bộ hội học sinh là sự kiện chưa từng có trong lịch sử. Em gái tôi đúng là niềm tự hào.
Chuyện đó thì tốt thôi.
“Em về rồi đây, Nii-san.”
“Mừng em về, Suzuha. Bữa tối nay là cá mòi khô, lẩu thịt lợn nhúng và chả cá nướng nhé.”
“”Waaii””
Người cùng reo lên với Suzuha là Yuzuriha-san.
Dạo này Yuzuriha-san ngày nào cũng đến nhà tôi cùng Suzuha sau giờ học.
Không không, công nương mà lại cắm chốt ở cái nhà thường dân này thì sai quá sai rồi──tôi nghĩ thế, nhưng cũng chẳng dám bắt bẻ quý tộc.
Hơn nữa nếu bỏ qua chuyện quý tộc này nọ, thì bạn của Suzuha đến chơi tôi rất hoan nghênh.
“Yuzuriha-san, nếu không chê thì mời cô dùng bữa cùng.”
“Thật sao? Vậy ngại quá, tôi xin phép ăn ké nhé.”
Này Yuzuriha-san, cô vừa cùng Suzuha reo lên “Waaii” còn gì.
“Mà Yuzuriha-san, cô đã từng ăn cá mòi khô bao giờ chưa vậy?”
“Ở nhà tôi thì chưa. Nhưng cơm nhà Suzuha-kun món nào cũng ngon, lúc nào tôi cũng mong chờ. Xin lỗi nhé.”
“Không có gì. Ngày nào Suzuha cũng được cô giúp đỡ mà.”
Vậy thì, tại sao Yuzuriha-san dạo này lúc nào cũng đến nhà tôi, nghe chuyện hai người kể thì có vẻ sự tình là thế này.
Một, kể từ khi Suzuha nhậm chức cán bộ hội học sinh, Hội trưởng Yuzuriha-san ngày nào cũng nhiệt tình chỉ dạy công việc hội học sinh cho Suzuha.
Hai, xong việc hội học sinh, lại là Yuzuriha-san chỉ dạy nhiệt huyết cho Suzuha theo hình thức thực chiến──hay còn gọi là đấm nhau nghiêm túc.
Ba, Suzuha sau đó mệt rã rời, nếu cứ thế để về nhà thì gặp kẻ xấu sẽ không phản kháng được, với cái lý do đó Yuzuriha-san hộ tống con bé về tận nhà.
...Không. Hai cái đầu thì thôi, nhưng cái hộ tống cuối cùng tôi thấy không cần thiết.
Suzuha dù có tơi tả cỡ nào, nhưng nếu bị kẻ xấu hay lính thường bao vây thì tôi nghĩ con bé vẫn dư sức phản công.
“Nghe này anh trai của Suzuha-kun, việc đưa về tận nhà là tuyệt đối, chắc chắn cần thiết.”
“Thế à?”
“Đương nhiên rồi. Suzuha-kun bình thường có thể nương tay, nhưng khi mệt rã rời thì sẽ không nương tay được đâu.”
“A... là theo hướng đó sao...”
“Lỡ tay đập bọn côn đồ tấn công mình ra bã, rồi bị lính canh chạy đến hỏi han sự tình mãi không thôi thì phiền phức lắm biết không? A đúng rồi, còn phiền phức hơn cả chiến đấu nữa...”
Yuzuriha-san nhìn xa xăm.
Có vẻ cô nhớ lại chuyện gì đó không vui.
Mà chắc chắn cô là người từng trải rồi nhỉ?
✧
Yuzuriha-san đã chén sạch món cá mòi khô đậm chất thường dân trong khi luôn miệng khen ngon. Thậm chí còn ăn thêm nữa.
Vấn đề là sau đó.
Yuzuriha-san cứ nhìn chằm chằm vào cảnh tôi mát xa cho Suzuha.
“Jii...”
“...Anou...”
“Jii...”
“...Yuzuriha-san...?”
Thú thật bị nhìn chằm chằm thế tôi khó làm việc quá.
Tôi thừa biết là nhìn không đẹp mắt chút nào.
Vì để xoa bóp hoàn hảo đến tận cơ sâu, trông như thể tôi đang chọc ngón tay vào lỗ hậu môn vậy. Chính xác thì hơi khác một chút.
“...Etou, cô có điều gì muốn nói sao...?”
“Kh, không có gì! Không có gì đâu! Tôi hoàn toàn, không hề nghĩ một li một lai nào là muốn bản thân mình cũng được anh trai của Suzuha-kun mát xa tận trong cốt tủy đâu nhé!?”
“V, vậy sao...”
Vậy thì xin cô đừng nhìn với ánh mắt tiếc nuối thế được không.
Thực ra Yuzuriha-san trước đây đã từng được tôi mát xa.
Hôm đó, cũng giống như hôm nay, cô ấy nhìn tôi mát xa cho Suzuha nhiệt tình quá, nên tôi lỡ miệng nói cho qua chuyện “Yuzuriha-san có muốn thử không?”, thế là cô ấy đớp lời ngay “Th, thật sao!? Vậy người ta bảo trăm nghe không bằng một thấy, thử một lần xem sao! Nhờ anh nhé!”, đại loại thế.

Nhưng mà.
Sau khi mát xa xong, cô ấy làm vẻ mặt có vẻ không phục hay kiểu như chưa thỏa mãn, nên chắc chắn là không ưng ý mát xa của tôi rồi──
“............Quả nhiên là khác.”
“Hả?”
“Mát xa mà anh trai của Suzuha-kun làm cho Suzuha-kun và cái làm cho tôi hoàn toàn khác nhau. Rốt cuộc là sao!?”
“Thì đương nhiên rồi. Cái kiểu mát xa nhạy cảm xoa bóp tận cốt tủy thế này sao tôi dám làm với người không phải anh em, huống hồ là đại quý tộc như Yuzuriha-san chứ.”
“Thế là ăn gian. Phân biệt đối xử với quý tộc à.”
Cái cô trưởng nữ trực hệ nhà Công tước này đang nói gì vậy.
“Không không không, nếu tôi làm mát xa giống Suzuha mà bị ngài Công tước phát hiện thì không chỉ bị chém vì vô lễ đâu? Cả tôi và Suzuha đều bị chém đầu bêu phố đấy?”
“Nếu là cha tôi thì tuyệt đối không sao đâu. Ngoài ra, tôi cũng sẽ không truy cứu bất cứ tội gì. Tôi lấy toàn bộ sinh mạng ra đảm bảo.”
“Mà trước đó thì xét theo thường thức xã hội là OUT rồi.”
“Tại sao.”
“Chẳng phải là con gái chưa chồng sao.”
“Nếu trước đêm tân hôn với người chồng tương lai mà anh có xâm phạm lỗ hậu của tôi, thì cái gã đàn ông hẹp hòi đi soi mói chuyện cỏn con cỡ đó cũng không đủ độ lượng để cưới tôi làm vợ đâu. Loại đàn ông đó tôi xin kiếu. V, với lại nhé. Nếu vạn nhất tôi không lấy được chồng, thì còn có tuyệt chiêu bắt anh chịu trách nhiệm mà...”
“Bình tĩnh lại đi. Độ lượng hay gì chưa bàn, nhưng xét theo lẽ thường thì Yuzuriha-san mới là siêu OUT đấy nhé?”
“Hừ. Nói thế mà cũng nói được.”
Yuzuriha-san nghiến răng có vẻ cay cú.
Tôi đang không biết thu xếp thế nào cho ổn thỏa thì dưới bàn tay đang dừng lại của tôi, Suzuha chợt nói như nghĩ ra điều gì.
“Có khi Yuzuriha-san cũng chỉ muốn trở nên mạnh hơn thôi.”
“──Hửm?”
“Mát xa của Nii-san quả thực là độc nhất vô nhị, không giống bất cứ loại mát xa nào trên thế giới này. Vậy thì mong muốn nó cũng là điều đương nhiên.”
“Yuzuriha-san mạnh thế rồi cơ mà?”
“Dù mạnh đến đâu thì khao khát vươn tới tầm cao mới cũng không bao giờ suy giảm. Chẳng phải Nii-san hiểu rõ điều đó sao.”
“Hừm...”
Nếu là chuyện đó, từ chối thẳng thừng thì cũng áy náy.
Hơn nữa chính Yuzuriha-san đã khẳng định chắc nịch là sẽ không truy cứu bất cứ tội gì. Vậy thì──
“Etou. Vậy Yuzuriha-san có muốn thử một lần không?”
“Ưm!?”
“Là loại mát xa giống như làm cho Suzuha, xoa bóp hoàn hảo tận cốt tủy, đến tận cơ sâu bên trong cơ thể. Tất nhiên nội dung là như thế, và nếu xui bị lộ thì Yuzuriha-san có khả năng cao là không lấy được chồng, nên tôi không ép đâu──”
Phản ứng của Yuzuriha-san thật kịch tính.
Vừa nãy còn làm mặt cay cú như sắp khóc, thế mà trong khoảnh khắc đã nở nụ cười rạng rỡ, rồi vội vàng làm vẻ mặt lạnh lùng.
Có lẽ nghĩ rằng quý tộc mà để lộ cảm xúc thì sẽ bị coi thường chăng.
Dù vậy khóe môi cô vẫn nhếch lên cười tủm tỉm không giấu được.
Trông chẳng giống con gái đại quý tộc chút nào.
“Th, th, thế à!? À ra là vậy ra là vậy, nếu anh đã muốn mát xa đến thế thì đành chịu thôi vậy!”
“Không, về phần tôi thì thiên về phía phản đối kịch liệt hơn──”
“Không không không, không cần nói thêm nữa! Mà tôi cũng cần phải biết về mát xa của thường dân như một nghĩa vụ của quý tộc nữa chứ!”
“Eee──”
“A này anh, đừng có nghĩ vì tôi là quý tộc mà nương tay đấy nhé? Tôi yêu cầu loại toàn tâm toàn ý, không nương tay y hệt như của Suzuha-kun!”
“...Mà cũng được thôi.”
Ngay sau đó, với Yuzuriha-san đã cởi bỏ y phục chỉ còn lại chiếc quần lót và nằm trên giường, tôi đã thực hiện bài mát xa toàn lực đúng như ý muốn.
Nhân tiện thì bài mát xa của tôi, chưa quen thì khá đau đấy, nhưng đã bảo thế thì tôi cứ thế mà làm thôi không khách sáo gì cả.
Kết quả là, mỗi lần tôi ấn huyệt, Yuzuriha-san lại giãy nảy lên dữ dội như cá mắc cạn vậy.
Nhân tiện thì quần lót hôm nay của Yuzuriha-san màu đen.
Suzuha thấy thế liền làm vẻ mặt vô cùng thán phục và nói “Đ, đây chính là nội y cao cấp toát lên vẻ gợi cảm của tiểu thư quý tộc sao...!”, làm tôi với tư cách là anh trai thấy hơi lo lắng.
7
Vào một ngày nghỉ nọ, tôi và Suzuha bị Yuzuriha-san gọi đi.
Được đón bằng cỗ xe ngựa thượng hạng của gia tộc Công tước, nơi chúng tôi đến lại chính là dinh thự Công tước Sakuragi.
Bên cạnh tôi đang ngạc nhiên thì Suzuha lại làm mặt tỉnh bơ, chắc là con bé biết đi đâu rồi.
Thế thì bảo tôi một tiếng chứ. Hú hồn hú vía.
“Chào hai người, mừng đã đến.”
Chưa kịp hỏi han gì, bọn tôi đã được dẫn vào sâu trong khuôn viên rộng lớn.
“Suzuha-kun và anh trai, cảm ơn hôm nay đã đến. ──Hôm nay tôi muốn nhờ anh trai của Suzuha-kun chỉ dạy cho tôi và Suzuha-kun cả một ngày được không?”
“Chỉ dạy...?”
“Đúng vậy. Là những bài tập chiến đấu và huấn luyện thực chiến mà anh vẫn thường làm với Suzuha-kun ấy. Tất nhiên là cả bài tập dãn cơ và mát xa nữa.”
“Hả.”
Đại quý tộc nghĩ gì tôi chịu không hiểu nổi.
Việc tôi huấn luyện, làm đối thủ thực chiến, chỉ dạy dãn cơ hay mát xa cho Suzuha, nói trắng ra là vì nhà nghèo không có tiền.
Nếu tụi tôi là quý tộc như Yuzuriha-san, hoặc thậm chí không đến mức đó nhưng là thường dân có tiền, thì chắc chắn đã thuê chuyên gia rồi.
Rốt cuộc là có ý gì đây.
“Anh trai của Suzuha-kun làm vẻ mặt khó coi quá. Nhưng không cần nghĩ phức tạp đâu, hôm nay tôi chỉ muốn anh chơi cùng trò đó thôi. Tất nhiên, tôi sẽ trả tiền chỉ dạy một ngày đàng hoàng.”
“Không, tôi không đòi tiền cho việc chỉ dạy nghiệp dư kiểu bắt chước đâu.”
“Đừng nói thế, cứ nhận đi. Vậy thì thời gian là vàng bạc, bắt đầu ngay nào.”
✦
Nơi Yuzuriha-san dẫn chúng tôi đến là sân tập nằm ở khu nhà biệt lập của dinh thự.
Bước vào trong, ở trung tâm có một ma pháp trận đường kính khoảng ba mươi mét đang tỏa sáng rực rỡ.
Dù không rành về ma pháp nhưng nhìn qua tôi cũng biết, đó là một ma pháp trận cực kỳ tinh xảo.
Chắc chắn đã tốn một khoản tiền khổng lồ để tạo ra nó.
“Nào, ma pháp trận này cũng là sàn đấu. Tức là chúng mình sẽ chiến đấu trong ma pháp trận này.”
“Ma pháp trận này rốt cuộc có hiệu quả gì vậy?”
“Ma pháp trận này có năng lực tái sinh sinh vật chết bên trong nó. Tức là──”
“Tức là?”
“Dù có chết bao nhiêu lần trong huấn luyện chiến đấu cũng có thể sống lại. Một thứ vô cùng tiện lợi.”
“Dùng ma pháp trận này để huấn luyện chiến đấu sao?”
“Rốt cuộc thì, điểm mà huấn luyện dù thế nào cũng thua kém thực chiến chính là việc có khả năng tử vong hay không.”
Cái lý lẽ đó thì tôi hiểu rõ.
Dù có tích lũy bao nhiêu huấn luyện đi nữa, thì vẫn có một phần không thể địch lại thực chiến.
Đó là việc trải nghiệm nguy cơ sinh mạng thực sự sẽ thúc đẩy sự phát triển nhảy vọt về năng lực.
Sự trưởng thành bùng nổ, đôi khi được gọi là thức tỉnh, bao giờ cũng là thứ bị cưỡng ép lôi ra bởi nguy cơ sinh mạng cực kỳ nghiêm trọng.
“Cái đó──nghe hấp dẫn thật đấy.”
“Phải không?”
Ra là vậy, hèn gì Yuzuriha-san mạnh thế.
Cố tình tạo ra nguy cơ sinh mạng để trưởng thành bùng nổ, chuyện đó bình thường tuyệt đối không thể làm được.
Vì dù có mạnh lên bao nhiêu, nếu cứ tiếp tục làm thế thì cũng có ngày chết thật.
Nhưng nếu có ma pháp trận kia thì nhược điểm đó sẽ được giải quyết.
“Anh trai của Suzuha-kun hiểu rõ nhỉ. ──Trên đời này cũng có những kẻ nghĩ rằng nếu chết bao nhiêu lần cũng sống lại được thì còn ý nghĩa gì đâu.”
“A, chắc là có rồi.”
“Vậy tôi muốn bảo chúng thử chết một lần xem. Bản năng sinh tồn của con người không phải thứ dễ dãi thế đâu. Dù đầu óc có biết là [sẽ sống lại], nhưng khi thực sự sắp chết thì não cũng tiết ra đủ thứ chất, hồi tưởng trước khi chết cũng quay mòng mòng. Nhờ ơn đó mà ký ức thời thơ ấu của tôi rõ mồn một luôn.”
“Vậy sao.”
Ý cô ấy là nhờ hồi tưởng trước khi chết lặp đi lặp lại mà những ký ức bình thường không nhớ cũng trở nên rõ nét chứ gì.
“Vậy Suzuha-kun và anh trai. Bắt đầu huấn luyện không nương tay nào──!”
Ban đầu tôi cứ tưởng là huấn luyện của Suzuha và Yuzuriha-san, rồi tôi thỉnh thoảng tham gia.
Nhưng ngay lập tức buổi huấn luyện trở thành hình thức thực chiến, với cấu trúc Suzuha và Yuzuriha-san đấu với tôi.
Suzuha và Yuzuriha-san cùng lao vào tấn công tôi.
Suzuha lúc đầu còn do dự, nhưng rồi quen ngay và nhắm vào điểm yếu của tôi mà đánh tới tấp. Hay nói đúng hơn là thực sự chỉ nhắm vào mỗi điểm yếu mà không lệch một li nào.
Yuzuriha-san thì khỏi phải nói.
Tuy nhiên sức mạnh của Yuzuriha-san chỉ hơn Suzuha khoảng một, hai bậc, nên chắc là cô ấy đã nương tay khá nhiều khi đối thủ là tôi.
Dù sao tôi cũng chỉ là dân nghiệp dư chứ có phải hiệp sĩ gì đâu.
“──Nii-san! Tại sao, đòn tấn công của em! Lại không trúng vậyyyy!”
“Thì trúng là chết chứ sao.”
Dù nói là sẽ sống lại, nhưng đâu ai muốn chết.
Cú xỉa tay, đá vòng cầu, đánh chưởng hay chọc mắt, đôi khi là cái tát của Suzuha.
Cái nào mà dính trọn thì cũng cầm chắc cái chết, toàn đòn nguy hiểm.
Tôi liên tục né tránh những đòn đó, cái nào không tránh hết được thì vặn người để tránh điểm yếu rồi xử lý.
Phía Yuzuriha-san cũng tương tự.
Tuy nhiên bên này đòn tấn công sắc bén hơn và có vài lần nguy hiểm.
Nhưng tôi vẫn xoay xở né được.
Nếu hai người này phối hợp tấn công, có khi tôi chết thật cũng nên. À mà không, sống lại được mà nhỉ.
8 (Công Tước POV)
Nhìn thấy con gái đến thư phòng để báo cáo, Công tước không khỏi trợn tròn mắt.
“──Cái mặt đó là sao hả Yuzuriha? Trông cứ như con nhãi ranh tự mãn mình là mạnh nhất nhân loại, xong bị kẻ mạnh áp đảo đánh cho không kịp trở tay, thua toàn tập, bị cho biết thế nào là lễ độ đến mức tôn nghiêm hay cái tôi gì đó bị đập tan nát, kết quả là đang cố nhịn khóc ấy nhỉ?”
“Cha... nếu đã biết đến thế rồi thì để con yên đi...”
“Trúng tim đen rồi à.”
Trúng phóc rồi.
Tất nhiên Yuzuriha không hề coi thường sức mạnh của anh trai Suzuha.
Ít nhất là cô định thế. Nhưng──
“Không ngờ là không đánh trúng được một đòn nào.”
“Một đòn cũng không sao.”
“Vâng...”
“Đã chiến đấu với ý định giết gã đó, và ý định bị gã đó giết, xác định chết rồi mà vẫn thế sao.”
“Vâng...”
“Con đã quen với phương pháp huấn luyện đó từ xưa rồi. Vậy mà vẫn thế sao.”
“...Con xin lỗi...”
Từ cái đầu đang cúi gằm của Yuzuriha, những giọt nước mắt lớn liên tục rơi xuống sàn.
Nhục nhã đến mức đó.
Đó là sự chênh lệch thực lực áp đảo──như người lớn với trẻ con, hoặc hơn thế nữa.
Nhưng mà.
“Nhưng... cũng có thành quả ạ.”
“Hửm?”
“Trong buổi huấn luyện hôm nay, con đã nhìn thấy cảnh giới võ thuật mà trước giờ không thể tưởng tượng nổi──không, là cực điểm của bạo lực. Con đã cảm nhận được. Vậy thì từ giờ con có thể trở nên mạnh hơn nữa.”
“Ta có một thắc mắc... tại sao gã đó lại mạnh đến thế?”
Trước câu hỏi của người cha là Công tước, Yuzuriha lau khuôn mặt đẫm lệ.
“Thú thật là con cũng không hiểu. Anh ta mạnh một cách vô lý như vậy đấy.”
“Vậy sao.”
“Nên nếu là suy đoán của con thì.”
“Nói ta nghe.”
“Hỏi chuyện anh trai của Suzuha-kun thì có vẻ anh ta cũng không làm gì hơn ngoài các bài tập thông thường. ──Nhưng điểm khác biệt là mát xa.”
“Hừm.”
Nếu ai đó bảo bí quyết sức mạnh là mát xa thì bình thường người ta sẽ cười cho thối mũi.
Nhưng Công tước đã nhận được báo cáo từ Yuzuriha nhiều lần.
Có lẽ đó chính là bí quyết giúp Suzuha đạt được sức mạnh khiến Yuzuriha──người được mệnh danh là Sát Chiến Thần Nữ nhờ vô song áp đảo trên bao chiến trường──phải kinh ngạc.
“Cái bài mát xa cực thượng làm cho Suzuha-kun ấy, có vẻ anh ta cũng tự làm cho chính mình. Hơn nữa là loại chuyên dụng cho bản thân, mạnh hơn nhiều, ngày nào cũng làm kỹ lưỡng.”
“Đó là bí quyết sức mạnh sao?”
“E là vậy ạ.”
Yuzuriha ngắt lời một chút rồi tiếp tục:
“Anh trai của Suzuha-kun có thiên phú võ thuật siêu hạng, nhưng hơn hết thảy là cơ bắp khủng khiếp.”
“Nhìn bề ngoài thì cũng chỉ là thanh niên có cơ bắp bình thường thôi mà.”
“Không đâu thưa cha, đừng để vẻ bề ngoài đánh lừa. Ví dụ cơ bắp của con, con tự tin là độ dẻo dai, mật độ, công suất, độ bền bỉ gấp vài chục lần lính thường──nhưng cơ bắp của anh trai Suzuha-kun là loại thịt siêu cực phẩm vượt xa cả con.”
“Hồ?”
“Sự khác biệt đó tựa như bò siêu cực phẩm đạt giải nhất hội chợ thương hiệu hàng đầu thế giới so với bò tạp ở đâu đó vậy──không, khoảng cách còn xa hơn thế.”
“Chuyện như vậy... có thể xảy ra sao?”
“Con không biết. Nhưng con chỉ nghĩ được đến thế thôi.”
“...Nếu loại mát xa đó thực sự tồn tại, thì chẳng phải là cách mạng sao...!”
“Đúng vậy. Là cuộc cách mạng trong rèn luyện và lý thuyết đào tạo binh sĩ.”
“Không chỉ thế đâu. Nếu là người đầu tiên sở hữu nó, thì thế lực đó sẽ có được chiến lực đủ để thống nhất thế giới theo đúng nghĩa đen──”
Sau khi trao đổi thêm vài câu, Công tước cho con gái lui ra.
Trong thư phòng yên tĩnh, ông nhíu mày suy nghĩ.
“Cô nhóc thường dân và anh trai, sao...”
Dù nói những lời nghiêm khắc trước mặt, nhưng bản thân Công tước đánh giá sức chiến đấu của Yuzuriha cực kỳ cao.
Yuzuriha đó, dù ở trong tình huống áp đảo lợi thế mà vẫn không kịp trở tay.
Điều đó có nghĩa là cần phải điều chỉnh đánh giá về anh trai của Suzuha, vốn đã ở mức cao nhất, lên mức cao hơn nữa.
“Quả nhiên là hôn nhân... nhưng mà, hừm...”
Nhìn từ góc độ của Công tước, con gái Yuzuriha đã lớn lên thành một thiếu nữ xinh đẹp đến khó tin.
Nhan sắc đó đúng là Elf cũng phải chào thua.
Thân hình thì chỗ cần lồi thì lồi, chỗ cần thon thì thon, đặc biệt sự phát triển vòng một thì áp đảo cả Succubus.
Không thể tưởng tượng nổi có gã đàn ông nào lại không nhảy cẫng lên khi được bảo gả Yuzuriha cho để vào nhà Công tước.
Tuy nhiên, Arthur tuy là gia chủ Công tước nhưng cũng là một ông bố ngốc.
Có lẽ cũng do phản ứng lại việc bản thân bị ép hôn nhân chính trị.
Ông có mong muốn mạnh mẽ là con gái được tự do yêu đương không màng đến chuyện gia tộc.
Trước đó, với tư cách là Công tước sinh ra trong nhung lụa đại quý tộc, ông vẫn thấy lấn cấn chuyện đối tượng kết hôn của con gái là thường dân.
Bởi lẽ trong danh sách ứng cử viên con rể mà Công tước bí mật lập ra giấu con gái, toàn là hoàng tộc, thái tử nước khác hay các đại quý tộc xếp hàng dài.
“...Mà, dù sao đi nữa.”
Công tước vừa day thái dương vừa lẩm bẩm.
“Trách nhiệm làm con gái ta khóc, ta sẽ bắt cậu chịu cho đủ... Kukuku...”
Con gái Công tước đâu chỉ có mỗi Yuzuriha.
Về lãnh địa Công tước thì còn có con thứ, con thứ ba, thậm chí trong họ hàng cũng đầy con gái đến tuổi cập kê.
Chuyện gả đứa nào tính sau.
Dù sao đi nữa, việc lôi kéo anh trai của Suzuha về gia tộc Công tước đã là chuyện đã rồi.