Trans + Edit: Ph4ng:3
---
“Nhạt nhẽo quá...”
Sau khi lướt qua bản thảo của tôi một cách hời hợt, gã tổng biên tập buông một câu xanh rờn. Tôi phải cố gắng lắm mới không nhíu mày lại.
“Thôi nào, ít nhất ông cũng phải đọc kỹ rồi mới phán được chứ.”
“Chẳng cần phí thời gian! Nhìn tiêu đề với ảnh ọt thế này là thấy chán ngắt rồi!”
Lão bắt đầu oang oang cái mồm khiến cả văn phòng bỗng chốc rơi vào im lặng đầy gượng gạo.
Đừng có diễn trò quan tâm tôi làm gì, cứ việc hóng hớt tiếp đi. Cái đám này lạ thật, cứ thấy ai bị ‘ăn chưởng’ là tai lại tự động thính lên một cách bất thường.
Tôi cố kìm nén, không để cái tặc lưỡi thoát ra ngoài.
“Nào là hào quang của Akira Sezai, rồi đến sự bành trướng của FairPro... mấy cái này cũ rích rồi! Cậu định nhai đi nhai lại đống nội dung này đến bao giờ nữa hả?”
“Nhưng sếp ơi, chẳng phải chính ông là người từng khăng khăng bảo tôi phải bám sát cô ấy bằng được sao?”
“Đó là chuyện của lúc trước, khi cái tên đó còn đang là ‘trend’! Hồi vụ bê bối chấn động đó nổ ra, cô ta đúng là mỏ vàng để khai thác. Còn giờ á? Chẳng ma nào thèm quan tâm cô ta làm gì nữa đâu.”
Điển hình là lão ta, lời nói lúc nào cũng thay đổi như chong chóng. Mới vài tuần trước, lão còn bảo “Không một tờ tạp chí lá cải nào khác có thể thực hiện một cuộc phỏng vấn độc quyền với Akira Sezai đâu. Cậu cứ việc khai thác triệt để cô ấy về buổi hòa nhạc huyền thoại đó cho tôi.”.
Tôi nén một tiếng thở dài, chẳng buồn cãi lý với cái lão gàn dở này làm gì cho mệt thân.
“Nghe này, cái người ta muốn là vụ bê bối. Tôi biết cậu không muốn viết loại bài đó, nhưng chúng ta không thể cứ xuất bản những thứ không bán được!”
“...Tôi biết rồi.”
“Mà kể cả không có vụ bê bối nào, thì cũng phải lùng được cái gì đó mới mẻ, sốt dẻo vào chứ! Chẳng hạn như về…”
Việc làm mặt xấu trước lời nói của Sếp chỉ khiến lão thuyết giảng lâu hơn, điều mà tôi tuyệt đối muốn tránh.
May mắn thay, ánh mắt lão bắt đầu đảo liên hồi như đang cố nhớ lại điều gì đó. Mỗi khi lão rơi vào trạng thái này, lão chắc chắn sẽ đưa ra một yêu cầu vô lý.
Cả tòa soạn này ai mà chẳng biết.
“Phải rồi! Anju Majima!”
Cái tên vừa thốt ra khiến tôi không khỏi thắc mắc.
“...Thì sao ạ? Anju Majima liên quan gì ở đây?”
Mắt lão sáng rực lên như bắt được vàng.
“Cô ta là người trong đoạn video mà khiến gã điều hành Cvex phải tự sát đúng không? Cộng sự cũ của Akira ấy.”
Tôi khẽ gật đầu, nhưng thâm tâm đã bắt đầu cảm nhận được một luồng điềm chẳng lành.
“Kiếm cho bằng được tin độc quyền về cuộc sống hiện tại của cô ta đi. Nếu câu được một bài phỏng vấn thì càng tuyệt. Cậu có mối là Akira mà, tận dụng đi chứ!”
Tôi thở dài rồi lắc đầu ngán ngẩm.
“Chỉ vì tôi quen biết Akira Sezai không có nghĩa là chúng tôi thân thiết đến mức cô ấy sẽ giới thiệu tôi với cộng sự cũ, người đã giải nghệ từ lâu.”
“Đó là lúc kỹ năng của một nhà báo cần được thể hiện! Mang câu chuyện đó về đây và tôi sẽ duyệt mà không phàn nàn một lời. Trông cậy vào cậu đấy.”
Quẳng xong cục nợ cho tôi, lão tổng biên tập ung dung rời văn phòng với vẻ mặt đắc chí đến lạ. Tôi hằn học lườm theo bóng lưng lão. Chắc chắn là lại chuồn thẳng ra khu vực hút thuốc rồi.
“...Lại vớ phải một ca bất khả thi nữa hả? Khổ thân thật.”
Nghe gã đồng nghiệp ngồi cạnh lầm bầm, tôi bực mình tung một cú đá vào chân ghế hắn.
“Êêê, hôm nào đi uống vài ly nhé!”
Hắn vẫy vẫy tay làm hòa. Tôi ném cho hắn một cái lườm sắc lẹm thay lời đáp rồi cũng bước ra khỏi phòng.
Tôi ngậm điếu thuốc sẵn trong miệng khi bước ra khỏi tòa nhà. Mãi đến lúc ra tới bãi đậu xe, tôi mới bắt đầu châm lửa.
Dù biết đây là khu vực cấm hút thuốc, nhưng chẳng thấy biển báo nào rõ ràng, vả lại tâm trạng đang quá tệ nên tôi cũng mặc kệ chẳng buồn quan tâm.
“Chắc chắn có ngày mình sẽ đấm vào mặt gã khốn đó.”
Tôi lẩm bẩm, trút bỏ nỗi uất ức dồn nén khi leo lên chiếc Wrangler của mình.
Anju Majima.
Một cựu idol từng ở trong nhóm Ripqle cùng với Akira Sezai.
Việc Anju đột ngột giải nghệ rất có thể là nguyên nhân dẫn đến quyết định phanh phui gã điều hành công ty quản lý của Akira. Những kẻ chủ mưu đã bị truy tố và đường dây mại dâm núp bóng đó về cơ bản đã bị triệt phá.
Tuy nhiên, Akira vẫn tiếp tục hoạt động solo. Tôi từng nghĩ cô ấy chắc chắn sẽ tìm cách đưa Anju Majima trở lại để tái hợp nhóm. Nhưng có lẽ chuyện đó không xảy ra, hoặc vẫn còn nằm trong vòng bí mật.
Dù thế nào đi nữa, hỏi cô ấy về cộng sự cũ vào lúc này dường như không phải là một bước đi khôn ngoan. Những mối quan hệ trong giới này mỏng manh như sợi chỉ vậy. Nhìn thì có vẻ bền chặt, nhưng thực chất lại cực kỳ dễ đứt nếu xử lý sai cách.
Nhưng lệnh sếp đã ban, tôi chẳng còn cách nào khác ngoài việc bắt tay vào làm. Suy cho cùng, tôi cũng chỉ là một kẻ làm công ăn lương, sẽ bị tống ra đường ngay lập tức nếu dám công khai bật lại cấp trên.
Tôi phát ngán cái lối sống bầy đàn trong cái tòa soạn như nhà tù này rồi.
“Giờ phải tính sao đây...”
Tôi dập nát điếu thuốc vào cái gạt tàn đã đầy nhóc đầu lọc rồi khởi động máy xe. Trong hoàn cảnh này, đâm sầm về phía trước là lựa chọn duy nhất, nhưng tôi vẫn cần một chiến thuật đủ khôn ngoan để tìm ra lối tiếp cận hiệu quả nhất.
Khi chiếc xe lăn bánh rời khỏi bãi đỗ, những mảnh ghép cho kế hoạch tiếp theo cũng bắt đầu thành hình trong đầu tôi.