Vol 2: <<Đang tiến hành>>

Chương 1

2026-02-26

1

Chương 1

Trans + Edit: Ph4ng:3

---

Vào ngày nghỉ.

Tôi thong thả nhâm nhi tách cà phê, xem lại video về buổi biểu diễn yêu thích trên máy tính bảng.

“Đây là ‘Cuộc chiến của hai người’ của ripqle. Mời mọi người cùng thưởng thức.”

Tôi chăm chú dõi theo hình ảnh những idol đang hát với phong thái đầy tự tin trên màn hình.

Akira Sezai.

Cô ấy là một ngôi sao hàng đầu, người đã tạo nên một cơn địa chấn trong giới idol.

Buổi biểu diễn trực tiếp này từng gặp rắc rối lớn ngay trước phần encore, đến mức người ta đã sợ rằng nó không thể tiếp tục được nữa.

Nhưng Akira đã chế ngự được sự hỗn loạn của khán trường bằng chính màn trình diễn của mình.

Được người hâm mộ tôn sùng là một “buổi hòa nhạc huyền thoại”, đây cũng chính là video mà tôi yêu thích nhất.

Trên màn hình, Akira trông thật lộng lẫy. Giọng hát, từng cử động, tất cả đều khẳng định sự hiện diện đầy cuốn hút của cô ấy.

Tôi cũng từng có mặt tại buổi diễn đó. Những ký ức cũ ùa về trong tâm trí khi tôi xem lại đoạn video này.

Dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào, Akira luôn đặt niềm vui của khán giả lên hàng đầu. Điều đó hiển hiện rõ ràng tại buổi hòa nhạc ấy.

Cô ấy đã nỗ lực hết mình và kiên trì cho đến tận những giây phút cuối cùng.

Ánh đèn chỉ tập trung vào duy nhất một mình cô ấy, phản chiếu những giọt mồ hôi lấp lánh trên làn da.

“Này Yuuu. Nhà cậu không còn tí rượu nào để uống à?”

Akira Sezai là một idol hoàn hảo, người chưa bao giờ trở thành mục tiêu của những bài báo lá cải vô nghĩa.

Giới idol thường hay bị đồn thổi về đời sống ban đêm hay các vụ lùm xùm tình ái, nhưng riêng với cô ấy thì tuyệt nhiên chẳng có lấy một lời đồn đại nào như thế.

“Tôi đang nói chuyện với cậu đấy, Yuu. Nếu hết rượu rồi thì đi mua thêm đi.”

Tôi thực sự không muốn tin rằng một "idol hoàn hảo" như vậy lại đang nằm ườn ra trong phòng mình, trên người chỉ độc mỗi cái áo phông và đang mải mê... gãi lưng.

“...Bớt uống rượu vào ban ngày đi, Akira.”

Tôi nhấn tạm dừng video rồi quay lại nhìn, đúng lúc mắt chạm mắt với Akira khi cô ấy đang vòng tay ra sau lưng gãi lấy gãi để chỗ ngứa, cái bụng thì phưỡn ra chẳng khác gì mấy lão già đang tận hưởng ngày nghỉ.

Dù trong bộ dạng luộm thuộm đến thế, vòng eo của cô ấy trông vẫn khá cuốn hút, khiến tôi phải vội vàng quay mặt đi chỗ khác.

Akira nheo nheo đôi mắt đáp lại.

“Ngày nghỉ mà, có sao đâu? Với lại tôi cũng xong xuôi mấy việc cần làm buổi sáng rồi.”

“Vấn đề không phải ở chỗ đó...”

“Thế thì là gì?”

“Thì là cái kiểu nằm ườn ra như mấy ông già ấy! Cả việc gãi lưng nữa! Và bớt uống rượu vào ban ngày đi!”

Cô ấy nhăn mặt khó chịu.

“Này, cậu còn phiền phức hơn cả mọi khi đấy nhé. Ngày nghỉ thì cứ để tôi làm những gì mình thích đi.”

“Nếu muốn lười biếng thì cô về nhà mình mà làm. Mà sao cô lại cứ ở đây thế hả?”

“Sao á...? Vì chúng ta là người yêu mà?”

“Chuyện đó kết thúc lâu rồi!”

Phải, tôi và Akira từng có một "mối quan hệ lãng mạn" trong một khoảng thời gian ngắn.

Tất nhiên, không phải là hẹn hò thật.

Chúng tôi chỉ giả vờ yêu đương như một chiến thuật để đạt được mục tiêu định sẵn. Thế nhưng không hiểu sao, ngay cả khi mục tiêu đã hoàn thành, cô ấy vẫn cứ tìm đủ mọi lý do để sang nhà tôi tá túc mỗi khi có thời gian rảnh.

“Chúng ta không còn là người yêu hay gì nữa cả, nên việc cô cứ lui tới đây mãi sẽ phiền phức lắm đấy. Tôi không muốn cô bị lên báo lá cải chỉ vì tôi đâu!”

“Tôi có cải trang lúc đến đây mà, nên không sao đâu.”

“Kể cả thế, chẳng biết lúc nào cô sẽ bị lộ...”

“Có gì sai khi đến nhà bạn thân chơi vào ngày nghỉ chứ?”

“Nhưng mà vẫn cứ...”

Khi cô ấy nhấn mạnh hai đứa chỉ là bạn, tôi bỗng thấy dao động. Thế nhưng, nếu mối quan hệ giữa tôi và Akira bị phanh phui qua mấy tấm ảnh hay gì đó, thì dù cô ấy có khăng khăng chúng tôi chỉ là “bạn”, chẳng có gì đảm bảo là mọi người sẽ tin điều đó cả. T

ôi là người hiểu rõ hơn ai hết cơn thịnh nộ của người hâm mộ sẽ kinh khủng thế nào khi idol của họ dính líu đến một ai đó.

“Không cần phải làm cái vẻ mặt chán nản đó đâu.”

Akira đứng dậy, bĩu môi rồi chậm rãi tiến về phía chiếc sofa nơi tôi đang ngồi.

Khi khoảng cách giữa hai đứa dần thu hẹp, cơ thể tôi theo bản năng khẽ rùng mình. Tôi gồng người lên để cố gắng kiểm soát phản ứng đó, nhưng mọi nỗ lực đều vô vọng.

Akira nheo mắt nhìn tôi.

“Thế nào, vẫn còn sợ bị tiếp cận bất thình lình à?”

Đáp lại câu hỏi của cô ấy, tôi đảo mắt nhìn vô định rồi khẽ thở dài.

“Không phải sợ... chỉ là cơ thể tôi cứ tự động phản ứng vậy thôi. Xin lỗi nhé.”

“Không sao, cậu không việc gì phải xin lỗi cả.”

Akira lắc đầu rồi nhẹ nhàng ngồi xuống phần tay vịn của ghế sofa, cẩn thận để không dồn quá nhiều trọng lượng lên đó.

Vấn đề là... tôi mắc chứng sợ phụ nữ.

Nhờ tiếp xúc nhiều hơn với Akira và chị quản lý Mao Ashida, tôi cảm thấy mình đã cải thiện được đôi chút.

Tuy nhiên, chỉ cần một chút gần gũi về mặt thể xác với phụ nữ cũng đủ khiến cơ thể tôi phản ứng thái quá và trở nên đơ cứng.

Thật là một tình trạng phiền phức. Nhưng Akira là một người bạn tốt, người luôn đối xử tử tế với tôi bất kể điều đó.

“Nhưng mà, việc cô cứ đến nhà tôi suốt thế này thực sự không ổn chút nào.”

“Lại quay về chuyện đó à?”

“Cô là một idol và không chỉ là bất kỳ idol nào, cô là Akira Sezai đấy.”

“Đó là chuyện trên sân khấu thôi. Trong đời tư, tôi chưa làm gì quá giới hạn đến mức ‘có vấn đề nếu bị lộ’ cả.”

“Thì tôi đang bảo cô rằng chính cái việc này là thứ ‘có vấn đề nếu bị lộ’ đây!”

Khi tôi cao giọng, Akira ngả người ra sau đầy kịch tính. Sau đó, cô lắc đầu với vẻ mặt khó chịu.

“Cậu đúng là đồ hay lo, Yuu ạ.”

“Là do cô quá vô tư thì có, Akira.”

“Thôi thì, giả sử mối quan hệ của chúng ta bị đem ra bàn tán đi. Kể cả nếu không thể lấp liếm bằng câu ‘chúng ta chỉ là bạn’, chúng ta vẫn còn một quân bài tẩy mà.”

“Quân bài tẩy?”

“Phải, đúng thế.”

Akira cười toe toét nhìn tôi.

“Tôi chỉ cần nói ‘cậu là quản lý của tôi’ là xong.”

“Nhưng... tôi đâu phải quản lý của cô thật đâu...”

“Chẳng ai rảnh mà đi đào sâu chuyện đó đâu.”

“Có thể là vậy, nhưng mà...”

“Cậu bị sao thế? Nãy giờ cậu cứ phản đối mọi thứ tôi nói vậy! Cậu muốn tống khứ tôi đi đến thế cơ à? Nếu vậy thì cứ nói thẳng ra đi.”

“Không phải như thế!”

Khi tôi lại cao giọng, Akira cố tình ngả người ra và thốt lên “Eo ôi!”.

Sau đó, cô ấy nở một nụ cười nửa miệng. Tôi cảm thấy mình như bị trêu chọc và lừa phỉnh. Nhận ra cô ấy đang đùa giỡn với mình khiến tôi thấy nản lòng và bực bội.

Trước khi làm bạn của Akira, tôi vốn là fan của cô ấy. Vì thế, tôi muốn cô ấy ưu tiên các hoạt động nghệ thuật lên trên hết.

Tôi thấy vui vì cô ấy muốn ở bên tôi, nhưng tôi sợ rằng một ngày nào đó điều này sẽ làm tổn hại đến sự nghiệp của cô ấy. Sự thản nhiên của Akira cũng đáng lo ngại vì nó có thể đẩy cô ấy vào rắc rối.

“Dù cậu có xoay xở thế nào đi nữa, Yuu à, giờ cậu cũng đã thuộc về phe này rồi. Cậu đã dính dáng vào rồi.”

“Không đúng. Tôi chỉ là người trợ giúp bán thời gian thôi.”

“Làm trợ lý cho Mao đồng nghĩa với việc cậu cũng gần như là quản lý của tôi rồi còn gì.”

“Cái lập luận gì mà mơ hồ thế...”

Tôi thở dài một tiếng. Lẽ ra tôi nên từ chối lời đề nghị đó...

Phải, sau buổi hòa nhạc, tôi đã nhận được một lời đề nghị từ quản lý của Akira, Mao Ashida.

***

“Trợ lý... chị nói sao cơ?”

“Phải, đúng thế. Chính xác là trợ lý cá nhân của chị.”

Tôi bất ngờ bị Mao-san triệu tập qua email và giờ đang ngồi trong một quán cà phê khá sang chảnh. Nghe những lời của Mao-san, tôi chết lặng.

Trợ lý? Lại còn là trợ lý của Mao-san nữa?

Tôi chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra.

“Thật sự thì chị không thể kham nổi hết trách nhiệm được nữa. Chị muốn cậu làm trợ lý cho chị. Cậu thấy sao?”

“Nhưng chuyện này đột ngột quá... và ý chị ‘trợ lý cá nhân’ là thế nào ạ?”

Tôi cảm giác mình hiểu đại ý chị muốn nói gì, nhưng tôi hoàn toàn mù tịt về việc mình sẽ phải làm gì. Mao-san vặn người sang hai bên, tôi có thể nghe thấy tiếng xương kêu răng rắc.

Chị ấy có vẻ đang bị mỏi nhừ.

“Thì đúng như cái tên thôi. Chị chỉ muốn cậu gánh vác một phần công việc của chị, Yuu-kun ạ. Đừng lo, chị sẽ không giao quá sức cậu đâu.”

“Nhưng liệu như vậy có... ổn không ạ? Ý em là, về vấn đề rò rỉ thông tin...”

“Cậu có định đi kể với ai không?”

“Không, nhưng ý em là, ngay khi chị bắt đầu dạy em đủ thứ chuyện, chẳng phải điều đó đồng nghĩa với việc chị đang làm rò rỉ thông tin sao, Mao-san...?”

“Cậu hay lo quá. Ừ thì, chắc là chị có vi phạm quy tắc đấy, nhưng ai khác cũng đang làm điều tương tự thôi mà.”

Nghe câu đó chẳng làm tôi thấy yên tâm chút nào. Trong khi tôi còn chưa thể quyết định, Mao-san nhướn mày và thở dài.

“Chị nghĩ đây là một thỏa thuận tốt. Chị thậm chí sẽ trả lương cho cậu... bằng tiền túi của chị luôn.”

“Không phải từ công ty sao ạ?”

“Tất nhiên là không rồi. Cậu đâu phải nhân viên chính thức.”

“Chị chắc là để một người ngoài làm... thì không sao chứ?”

Nhìn Mao-san thản nhiên tiếp tục câu chuyện, tôi càng lúc càng thấy lo lắng. Tôi vẫn luôn thấy chị ấy mắng mỏ Akira và tôi cứ ngỡ chị là một người lớn cực kỳ trách nhiệm, nhưng mà... Tôi khá ngạc nhiên khi nhận ra chị cũng có chút "nổi loạn" đấy chứ.

“Vậy chính xác thì em sẽ làm những gì ạ?”

“Ồ, cậu định làm thật à?”

Gương mặt Mao-san bừng sáng và tôi vội vàng lắc đầu.

“Không, em chỉ muốn nghe thêm trước khi quyết định thôi.”

“Hừm, với một người từng là ‘bạn trai’ của idol nào đó, cậu khôn ngoan hơn chị tưởng đấy.”

“Làm ơn đừng nhắc lại chuyện đó nữa mà... Chị biết thừa tất cả chỉ là giả thôi.”

Mỗi lần gặp nhau, Mao-san lại trêu chọc tôi về mối quan hệ giả tạo với Akira.

Hồi đó chắc chị ấy là người lo sốt vó nhất, nhưng giờ thì mọi chuyện đã trôi qua như nước chảy dưới cầu. Ngoài ra, tôi nghĩ thảo luận những vấn đề nhạy cảm như thế này ở một quán cà phê lộ thiên là khá bất cẩn, dù xung quanh không có khách nào ngồi gần.

Thấy tôi lo lắng nhìn quanh, Mao-san cười khúc khích.

“Chà, chính cái việc cậu luôn bảo vệ Akira quá mức là một trong những lý do chị muốn cậu làm trợ lý cho chị đấy.”

“Hai người đúng là cẩu thản như nhau.”

“Chị thận trọng lắm nhé, không như Akira đâu.”

“Người thận trọng mà lại chọn quán cà phê kiểu này sao?”

“Chỗ này đắt đỏ hơn một chút nên không có nhiều người đâu. Dù sao thì, đừng lo lắng về chuyện đó.”

Cách nói đó làm tôi liên tưởng đến Akira khiến tôi vô thức nhíu mày. Mao-san khẽ hắng giọng một tiếng rồi mới tiếp lời

“Về cụ thể những việc cậu sẽ làm... thì đại loại như chị đã đề cập lúc nãy. Chị vẫn sẽ quản lý Akira và những người khác như bình thường.”

Mắt tôi mở to khi nghe câu đó.

“K-khoan đã, chị đang quản lý nhiều người cùng lúc sao?”

“Tất nhiên rồi. Nếu mỗi idol đều có một quản lý riêng, chúng ta có thể lập luôn một nhóm idol chỉ toàn quản lý đấy. Kiểu như MNG48 chẳng hạn.”

“...Vâng, em hiểu. Nhưng chị đang quản lý bao nhiêu người vậy...?”

“Vì chị quản lý Akira nên số lượng cũng ít thôi. Dù vậy, chị vẫn chịu trách nhiệm cho bốn người, bao gồm cả những lính mới.”

“Bốn người...!? Mà một trong số đó lại là Akira nữa...”

Thấy vẻ mặt sửng sốt của tôi, Mao-san nở một nụ cười chua chát.

“Giờ cậu đã hiểu nỗi khổ của chị chưa?”

“V-vâng, em hiểu rồi... nhưng em sẽ giúp gì được đây?”

“Chị không thể để cậu can thiệp trực tiếp vào việc quản lý... Nhưng cậu có thể giúp chị theo dõi lịch hẹn, giám sát đời tư của Akira, và xem nào...”

Nói đến đây, vẻ mặt Mao-san khẽ thay đổi. Sự sôi nổi và đùa cợt lúc nãy biến mất.

“...Về Anju, chẳng hạn.”

Mao-san liếc nhìn tôi. Khi đôi mắt chị như đang dò xét phản ứng của tôi, tôi bỗng thấy căng thẳng.

“...Ừm, về Anju thì sao ạ?”

Tôi nói ra câu hỏi đang sục sôi trong lòng. Dù sâu thẳm bên trong, tôi tin rằng mình đã biết câu trả lời. Buổi hòa nhạc thành công của Akira chính là một bước đệm để đưa Anju trở lại với giới idol.

Vậy là việc Mao-san lo lắng cho Anju cũng là điều dễ hiểu.

Chị ấy khẽ thở dài một tiếng rồi mới trả lời.

“Akira… Em ấy nói rằng muốn bắt đầu chuẩn bị cho việc chính thức tái hợp nhóm ripqle cùng với Anju.”

Tôi đã lường trước là chuyện này sẽ xảy ra. Đồng thời, tôi cũng thắc mắc.

“...Chuyện đó có vấn đề gì sao ạ?”

Nghe tôi hỏi, Mao-san khẽ thở hắt ra bằng mũi, ngón tay xoay xoay quanh vành tách cà phê.

“Không hẳn là có vấn đề... Hay ít nhất, chị từng nghĩ là không.”

Trông chị có vẻ không chắc chắn lắm. Khi tôi nghiêng đầu bối rối, Mao-san thở dài, chậm rãi lắc đầu.

“Sau khi Akira nói cho chị biết kế hoạch của em ấy ... chị đã đem chuyện đó ra bàn với Anju. Và rồi...”

Mao-san nhíu mày.

“Anju đã từ chối.”

“Hả...?”

“Anju bảo rằng mình không thể.”

“Không đời nào...”

Cô ấy từ chối sao? Từ chối quay lại làm idol...?

Tôi thấy mình cạn lời, miệng há hốc ra vì kinh ngạc.

Dưới góc nhìn của tôi, rõ ràng là Anju vẫn còn rất nặng lòng với giới idol.

Cô ấy nói về idol với đôi mắt lấp lánh. Cô ấy mắng mỏ những hành động liều lĩnh của Akira. Cô ấy thậm chí còn chấp nhận quyết định "kiếm bạn trai" điên rồ của Akira với điều kiện Akira phải tiếp tục làm idol như mọi khi. Và cô ấy biết rõ từng bước đi của Akira đều là vì lợi ích của mình.

Dẫu vậy... tại sao?

“Tất nhiên chị đã hỏi lý do. Nhưng nói sao nhỉ...”

“Cô ấy trả lời mập mờ ạ?”

“Ừ. Anju nói mấy câu đại loại như ‘Em không có tư cách’ hay ‘Dù bây giờ em có quay lại thì em cũng chỉ làm vướng chân Akira mà thôi’.”

“Vô lý quá... Em chắc chắn Akira không hề nghĩ thế đâu.”

“Chị cũng đã nói với em ấy như vậy... nhưng chẳng thể nào thông suốt được.”

Mao-san chậm rãi ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ quán cà phê. Ánh mắt chị bắt đầu vô định.

“Chà, mỗi người đều có suy nghĩ riêng... Chị đoán là có lẽ chị không thể đồng cảm được với em ấy.”

Chị nhận xét khi đang quan sát dòng người qua lại trên phố, rồi quay lại nhìn tôi với một nụ cười chua chát.

“Cậu thấy đấy, với chị, idol là phương tiện để kiếm sống. Khi nhìn họ, chị thấy họ là công cụ phục vụ cho công việc. Chị không đi sâu vào trái tim của từng cô gái.”

Tôi cảm thấy hiếm khi Mao-san bộc lộ cảm xúc thế này, nên chỉ im lặng lắng nghe.

“Tất nhiên, lý tưởng nhất là vừa hỗ trợ họ vừa thấu hiểu những khía cạnh sâu kín nhất... nhưng một khi cậu bắt đầu đồng cảm với ai đó, nó có thể khiến cậu mất đi sự tập trung vào nhiệm vụ của mình.”

Chị thốt ra những lời đó như thể đang thì thầm với chính mình.

“Chị làm việc không phải là để bảo hộ tâm hồn của những cô gái đó.”

Trở thành trụ cột tinh thần cho một ai đó có vẻ nghe thật tuyệt vời. Tôi đã không dưới một hai lần nghĩ về việc sẽ thế nào nếu có một người như vậy trong đời. Vì vòng bạn bè hạn hẹp và không có người yêu, tôi thường tìm kiếm sự lấp đầy bằng cách ủng hộ idol.

Khi nhìn những thần tượng lộng lẫy trên sân khấu, tôi thấy mình có động lực. Việc có một ai đó để ngưỡng mộ mang lại cho tôi sức mạnh để tiếp tục sống cuộc đời mình.

Vậy thì, ai là người đóng vai trò trụ cột cho chính những idol đó?

Quản lý ở đó để hỗ trợ công việc và đảm bảo họ có thể hoạt động trôi chảy. Họ có thể tư vấn cho idol về những rắc rối như một phần của công việc.

Tuy nhiên, trách nhiệm chính của họ là đảm bảo hoạt động nghệ thuật được duy trì. Việc đối mặt và giải quyết những thử thách ảnh hưởng đến đời tư của những cô gái này thường nằm ngoài phạm vi mô tả công việc của họ.

Nếu có ai đó thực sự có thể thấu hiểu và giải quyết những vấn đề như vậy, thì chắc chắn đó phải là...

“Cậu biết không, chị đã suy nghĩ về chuyện này.”

Ánh mắt Mao-san xoáy sâu vào tôi.

"Đáng lẽ cậu chỉ là bạn trai đóng giả của Akira thôi, nhưng chị thấy rốt cuộc cậu lại đang ủng hộ cô ấy như một người bạn thực sự."

Khi nghe Mao-san nói đúng những gì tôi đang hình dung, tôi bất giác hít một hơi thật sâu.

Đúng vậy, một người bạn.

Hay có thể là một thành viên trong gia đình.

Rắc rối của con người không dễ giải quyết đến thế. Tôi nghĩ chỉ những người có mối quan hệ gần gũi như vậy mới có thể chạm tới những vấn đề đó và cùng nhau xử lý chúng.

“Vì vậy, lần này cũng vậy... chị muốn cậu trở thành một người bạn tốt của Anju.”

Mao-san nói một cách thản nhiên khiến tôi sững sờ.

“Khoan đã, chị không thể cứ thế đẩy chuyện này sang cho em được...”

Tôi không thể cứ thế trả lời "Vâng, em hiểu rồi" và trở thành bạn của Anju ngay lập tức được. Chuyện đâu có đơn giản thế.

Thấy tôi luống cuống, Mao-san cười khúc khích rồi gật đầu.

“Chị biết. Tất nhiên chị không bảo cậu đùng một cái là phải thành bạn ngay. Nhưng trước hết, với tư cách trợ lý của chị, chị muốn cậu giám sát sức khỏe tinh thần của Anju.”

“Chính... chính xác thì em phải làm gì ạ...?”

“Để xem nào. Bắt đầu bằng việc gặp em ấy thường xuyên, trò chuyện và xác nhận xem hiện tại cô ấy thực sự cảm thấy thế nào về việc làm idol. Nếu cô ấy thực sự không có ý định quay lại, chúng ta không thể ép buộc, dù Akira có nói gì đi nữa. Đuổi theo một người không có tâm huyết là vô ích.”

Những lời Mao-san nói có hơi nghiệt ngã, nhưng không sai. Dù môi trường có được chuẩn bị tốt đến đâu, nếu bản thân họ không có động lực, ta cũng chẳng thể làm được gì.

“Chị nghĩ đây không phải là một thỏa thuận tồi cho cậu, đúng không?”

Mao-san nghiêng đầu, gửi cho tôi một cái nhìn đầy khiêu khích.

“Nếu mọi chuyện suôn sẻ, nó có thể dẫn đến màn tái hợp mà chúng ta hằng mong đợi của ripqle.”

Tôi thở dài. Thực sự là tôi bị lung lay rồi.

Tôi sẽ đánh đổi bất cứ thứ gì để được thấy hai người họ đứng cùng nhau trên sân khấu một lần nữa.

Với việc Akira hiện là một idol hàng đầu, nếu Anju trở lại và tái lập nhóm, chắc chắn sẽ thu hút được rất nhiều sự chú ý.

Và nếu điều đó xảy ra, giấc mơ biểu diễn tại Budokan của họ một ngày nào đó có thể sẽ...

“Ồ, vẻ mặt cậu giãn ra rồi kìa. Có động lực rồi phải không?”

“Thì, chuyện đó...”

“Ha ha ha, người trẻ như cậu đúng là dễ đọc vị thật.”

“Ch-chị đừng trêu em nữa!”

Mao-san cười sảng khoái. Giống như Akira, chị ấy chẳng bao giờ biết tiết chế khi trêu chọc người khác.

“Vậy, cậu nghĩ sao? Cậu sẽ làm chứ?”

Dù có trêu chọc, Mao-san vẫn không hề có ý định né tránh chủ đề chính. Đôi mắt nheo lại của chị dán chặt vào tôi. Trong mọi trường hợp, việc phản kháng thêm cũng vô ích. Tôi quyết định nói cho chị biết cảm xúc thật của mình.

“Em không tự tin mình sẽ làm tốt công việc này...”

“Chà, chị cũng đoán vậy.”

“Em thực sự muốn thấy ripqle tái hợp. Và nếu em có thể góp phần giúp điều đó xảy ra, em nghĩ đó là một vinh dự lớn.”

Hình ảnh của Akira hiện lên trong đầu tôi. Cụ thể là cái cảnh cô ấy uống rượu như hũ chìm ở nhà tôi.

“Nhưng... em nghĩ có thể sẽ có những lúc sự can thiệp của em gây cản trở cho hai người họ. Nếu em thấy trường hợp đó xảy ra, em muốn được phép rút lui ngay lập tức.”

Giọng tôi hơi run, nhưng tôi cố gắng không tránh né ánh mắt của Mao-san.

Ngay cả bây giờ, chỉ việc nhìn thẳng vào mắt một người phụ nữ cũng đủ khiến tôi lo lắng.

Nhưng khi đang thảo luận một vấn đề quan trọng, tôi nghĩ quan điểm của mình sẽ không được truyền tải trọn vẹn nếu cứ nhìn xuống đất và lẩm bẩm.

“Nếu chị có thể đồng ý với những điều kiện đó... em sẽ làm.”

Mao-san nhìn tôi chằm chằm một hồi lâu. Rồi với một tiếng thở dài, chị gật đầu.

“Đã hiểu. Cậu có thể nghỉ công việc bán thời gian này bất cứ khi nào cậu muốn. Vậy nên... chị muốn cậu chính thức làm việc cho chị.”

Nói xong, chị khẽ cúi đầu về phía tôi.

“Vâng. Rất mong được chị giúp đỡ ạ.”

Khi tôi cúi đầu đáp lễ, Mao-san mỉm cười, vẻ mặt đầy nhẹ nhõm.

“Chị mừng quá. Thật lòng chị đã nghĩ là cậu sẽ từ chối cơ.”

Trước lời của chị ấy, tôi chỉ biết nở một nụ cười chua chát.

“Chị vốn đâu định để em từ chối, phải không ạ?”

“Chị thực sự đã nghĩ là mình sẽ bị từ chối đấy chứ. Nhưng đúng là chị sẽ không chấp nhận câu trả lời ‘không’ đâu.”

Mao-san thản nhiên nói rồi nhấp một ngụm cà phê.

Khả năng đàm phán và dẫn dắt câu chuyện.

Tôi đoán đây là những kỹ năng chị đã luyện suốt bao năm làm nghề. Thực tế, chính chúng đã chi phối quyết định của tôi nhiều hơn tôi tưởng. Dù trong mắt tôi chị có vẻ hơi xuề xòa, tôi vẫn nhận ra chị thực sự chín chắn hơn mình rất nhiều.

“Ừm...”

Khi tôi vừa mở miệng, Mao-san đặt tách xuống với vẻ mặt ngạc nhiên.

“Tại sao... lại là em ạ?”

Tôi cũng từng hỏi câu tương tự khi Akira lần đầu tiên xông thẳng vào nhà mình.

Tôi chẳng khác gì bao sinh viên đại học bình thường khác là fan của idol. Tôi cũng chẳng có kỹ năng đặc biệt nào.

Thật sự, tôi chỉ là một gã tầm thường.

Akira nói đó là vì tôi là một "fan idol kiểu mẫu", nhưng tôi không hoàn toàn bị thuyết phục. Thế giới này rộng lớn lắm và tôi nghĩ chắc chắn phải có những người khác ngoài mình có thể thực sự ủng hộ và hậu thuẫn cho cô ấy.

Giờ đây, theo yêu cầu của quản lý của Akira, gã tầm thường này sẽ tham gia vào việc tái thiết ripqle.

Tôi tự hỏi chính xác thì ở tôi có điểm gì đáng tin cậy đến thế. Tôi muốn một lý do mà mình có thể hiểu được.

Mao-san chớp mắt một lúc rồi nghiêng đầu.

“Ai mà biết được nhỉ...?”

“Ý chị ‘Ai mà biết được’ là sao ạ?”

Chị ấy cười khúc khích.

“Chị chỉ tình cờ va phải một nhân tài tốt thôi. Chị chỉ có thể nói thế.”

“Chính xác thì em tốt ở điểm nào ạ?”

“Hừm... sự khiêm tốn của cậu?”

“Sự khiêm tốn của em?”

Mao-san khịt mũi và gật đầu.

“Phải. Thường thì khi một cá nhân có liên hệ với một idol nổi tiếng, cái tôi của họ có xu hướng phình to ra, dẫn đến việc họ tin rằng mình là người đặc biệt và ưu việt hơn những người khác. Dù thực tế họ chẳng là cái thá gì cả.”

Chị ấy cười nhạo rồi tiếp tục bài thuyết giảng của mình.

“Có những quản lý cũng như vậy đấy. Những kẻ hành động cao ngạo chỉ vì họ đang quản lý vài idol có tên tuổi lớn.”

Lời nói của chị có vẻ mang theo chút bực dọc thường ngày, khiến tôi chẳng biết làm gì ngoài việc nở một nụ cười chua chát.

“Nhưng cậu thì khác. Sự khiêm tốn của cậu vẫn vẹn nguyên bất kể bao nhiêu thời gian trôi qua, và cậu vẫn bền bỉ thắc mắc về lý do mình được chọn. Chị nghĩ đó là một loại thiên bẩm.”

“Thiên bẩm sao...”

“Phải. Không có ai phù hợp hơn cậu để đứng cạnh một idol đâu.”

Mao-san nhìn chằm chằm vào tôi.

“Khi cậu quyết định đứng cạnh một idol, tất cả những gì cậu phải làm là ở đó. Chỉ cần ở đó và bên cạnh cô ấy. Đừng tiến quá gần cũng đừng rời quá xa. Chỉ cần lặng lẽ ở bên và hỗ trợ khi cô ấy vấp ngã. Thế thôi.”

“...Đó là triết lý của chị, đúng không Mao-san?”

Chị ấy bỗng đờ lại. Gương mặt thoáng chút ửng hồng, chị khẽ hắng giọng để xua đi vẻ ngượng ngùng.

“Xin lỗi, chị vừa lảm nhảm mấy thứ tầm phào rồi.”

“Không tầm phào chút nào đâu ạ.”

“Dù sao thì! Chị chỉ nghĩ rằng cậu sẽ không đánh mất vị trí của mình. Đó là lý do chị muốn thuê cậu. Vậy nhé?”

“...Vâng, tạm thời là vậy ạ.”

“Ý cậu ‘tạm thời’ là sao hả?”

Mao-san bĩu môi nhưng rồi lại cười khúc khích. Thấy chị nhấc tách trà lên, tôi mới nhớ ra mình còn chưa nhấp một ngụm đồ uống nào.

Tôi nhấc chiếc tách trông có vẻ cổ điển lên và khẽ nghiêng nó. Cà phê đen chảy vào miệng tôi. Nó đã nguội ngắt, nhưng vẫn rất ngon. Dù rất đắng, nhưng dư vị lại đầy kích thích. Sau khi nuốt xuống, tôi có thể cảm nhận được vị chua trên lưỡi mình.

Vậy là, tôi sẽ trở thành trợ lý của Mao-san.

Khi nhâm nhi cà phê, cuối cùng tôi cũng chấp nhận thực tại vốn dĩ cứ như chuyện của ai khác này.

***

“Thế nào hả? Trợ lý của Mao-san?”

“...Gì cơ?”

Akira cười đầy đắc ý.

“Lúc nãy tôi chưa hỏi, nhưng chính xác thì những nhiệm vụ cậu được giao là gì?”

Nghĩ lại thì, mọi chuyện xảy ra quá đột ngột nên tôi vẫn chưa kể với Akira bất cứ điều gì ngoài sự thật rằng tôi đã trở thành trợ lý của Mao-san.

Vì lý do nào đó, tôi cảm thấy tốt nhất nên giữ bí mật về chuyện của Anju.

Mao-san không hề cấm tôi thảo luận về việc đó, nhưng việc Anju rõ ràng không muốn quay lại làm idol khiến tôi ngần ngại khi đề cập với Akira.

“...Việc của tôi là giúp quản lý lịch trình của Mao-san và giám sát...”

Trước khi kịp nhận ra sai lầm của mình, tôi đã lỡ tiết lộ nhiều hơn dự định.

“Giám sát cái gì của tôi cơ?”

Ánh mắt Akira lấp lánh sự tò mò khi cô ấy nhìn tôi.

Giờ mà cố tìm cách lấp liếm thì cũng vô ích.

“Giám sát... đời tư của cô. Đó là những gì tôi được yêu cầu làm.”

Ngay khi tôi vừa dứt lời, Akira vỗ tay cái bộp.

“Thấy chưa! Đó là một phần công việc của cậu mà, Yuu!”

Cô nàng ngồi phịch xuống cạnh tôi và cười toe toét.

“Cậu không thể nói không nếu đó là một phần công việc, đúng chứ?”

“Phải, đó là một phần công việc của tôi! Nhưng điều đó không có nghĩa là cô có thể cứ quanh quẩn ở nhà tôi như thế này!”

Akira cố tình làm ra vẻ mặt đau khổ để đáp lại.

“Cậu thật ác độc nhaa! Nhà cậu là thiên đường của tôi mà! Nếu cậu cướp đi một nơi thoải mái như thế này, tôi có thể sẽ không tiếp tục hoạt động idol được nữa mất!”

“Thiên đường cái gì... Nó chỉ là một căn hộ tồi tàn thôi... Và cô vẫn hoạt động idol bình thường trước khi gặp tôi mà...”

“Im đi! Im ngay! Một khi tôi đã nếm trải cảm giác được chữa lành, tôi không thể cứ giả vờ như nó chưa từng xảy ra được! Tôi không thể sống tiếp nếu không được đến đây! Cậu hiểu chưa hả?!”

“Dù cô có nói thế đi nữa...”

Tôi vẫn thấy lo lắng.

Akira dường như nghĩ rằng sự cải trang của mình là hoàn hảo, nhưng Kasugai-san đã tóm được cô một lần rồi.

Lúc đó, cô y có thể thoát thân mà không hề hấn gì vì lợi ích của họ trùng nhau. Nhưng hậu quả sẽ rất rõ ràng nếu một tay nhà báo kỳ cựu với ý đồ xấu nhắm vào cô ấy.

“...Hay là... tôi không được chào đón ở đây?”

Khi tôi quay sang nhìn Akira, mắt cô đang rưng rưng, cô nhìn tôi với một vẻ mặt có chút cầu khẩn.

Tôi nhất thời cạn lời. Dù không thể biết được ý định thực sự của cô là gì, nhưng việc nhìn thấy idol mình yêu thích làm ra vẻ mặt như vậy ở khoảng cách gần thế này khiến tim tôi đập loạn lên.

“...Tôi không nói là cô không được chào đón. Tôi chỉ lo lắng thôi.”

Akira ngay lập tức thu lại vẻ mặt quyến rũ đó và bĩu môi.

“Trời ạ... cậu hay lo quá đấy.”

“Thì tất nhiên là tôi phải lo rồi. Tôi không thể không lo lắng khi sự nghiệp của idol tôi yêu thích nhất đang đặt trên vai mình.”

“Tôi đã bảo là không sao rồi mà.”

Tôi muốn nói với cô rằng mình không tin vào những lời đảm bảo đó. Nhưng tôi cũng nghĩ việc tranh cãi thêm với cô lúc này là vô ích.

“Cậu biết không, chính vì cậu luôn bảo vệ tôi như thế nên tôi mới có thể yên tâm nghỉ ngơi.”

“Ý cô là sao?”

“Đúng như những gì tôi nói đấy. Giờ thì, tôi sẽ thay đồ rồi đi tập đây.”

Akira cắt ngang câu hỏi của tôi rồi đứng dậy.

Sau đó, cô nhanh chóng kéo chiếc áo phông của mình lên ngay sát cạnh tôi.

Vừa thoáng thấy bộ đồ lót của cô, đầu tôi ngay lập tức quay ngoắt đi hướng khác. Tôi chuyển động cổ mạnh đến mức nghe thấy một tiếng răng rắc ở vùng xương quai xanh.

“Á, Akira! Đừng có đột ngột cởi đồ như thế chứ!”

eee0f57e-7a63-4b1f-a754-1d08370ea878.jpg“Hửm? Cậu đang thấy phấn khích vì thấy cô bạn của mình thay đồ đấy à?”

“Kể cả là bạn bè thì cũng phải có giới hạn chứ?!”

Không thể chịu đựng thêm được nữa, tôi hét lên trong khi vẫn quay mặt đi chỗ khác. Phía sau lưng, tôi có thể nghe thấy tiếng cô ấy cười khúc khích.

Bất thình lình, cô đặt tay lên vai tôi.

Cô ấy đã đứng ngay sát phía sau rồi. Một luồng hơi ấm áp thổi qua tai tôi, đó chính là hơi thở của cô ấy. Cảm giác nhồn nhột khiến tôi khẽ rùng mình, nhưng tôi vẫn chẳng thể lấy đâu ra can đảm để nhìn thẳng vào cô ấy.

“Yuu này, cậu thực sự cần phải sớm vượt qua chứng sợ phụ nữ của mình đi đấy.”

Nói rồi, Akira cười khẽ và rời khỏi chỗ tôi.

Cố vờ như không nghe thấy tiếng sột soạt của quần áo, tôi siết chặt nắm tay.

Tôi biết điều đó chứ. Khi tôi và cô đồng ý bước vào một mối quan hệ giả tạo, cô ấy đã bảo rằng tôi nên đặt mục tiêu vượt qua chứng sợ phụ nữ và hứa sẽ giúp đỡ tôi hết sức có thể.

Cô ấy có lẽ đã đạt được mục tiêu của mình rồi, nhưng tôi thì vẫn còn cách cái đích của mình một khoảng xa lắm.

Tôi có thể cảm nhận bản thân đang dần quen với việc ở cạnh phụ nữ, nhưng tôi vẫn thấy lo lắng tột độ khi họ tiếp cận mình ở khoảng cách gần.

Có lẽ tôi còn lâu mới hồi phục hoàn toàn được.

“Ít nhất cho đến khi tình trạng của cậu khá hơn, việc tôi thường xuyên ở lại đây có khi lại tốt đấy chứ? Cậu đâu còn ai khác để luyện tập cùng, đúng không nào?”

Chà, cô ấy nói đúng.

Là một sinh viên đại học bình thường, người đã cố tình tránh né việc tiếp xúc với phụ nữ, tôi chẳng có người bạn giới tính nữ nào khác ngoài cô ấy cả.

Dù vậy, lòng tôi vẫn ngổn ngang những cảm xúc lẫn lộn.

Tôi không thể hoàn toàn ủng hộ một quyết định có lợi cho mình nếu nó có khả năng gây nguy hiểm cho idol mà tôi yêu quý nhất.

Khi tôi chỉ biết thở dài thay cho câu trả lời, Akira đáp lại bằng một giọng điệu có phần bực bội.

“Cậu đúng là đồ cứng đầu.”

Cô cũng chẳng kém ai đâu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!