Trans + Edit: Ph4ng:3
---
Tôi thực sự đã được ban phước với một tuổi thơ tràn ngập tình yêu thương và sự chăm sóc. Đây là niềm tin mà tôi luôn nâng niu và giữ chặt trong lòng.
Bố mẹ luôn bảo tôi là “cô bé dễ thương nhất trên đời”.
Tôi chưa từng một lần nghi ngờ lời nói đó. Mẹ luôn chọn cho tôi những bộ đồ hợp mốt nhất, còn bố thì sẵn lòng mua chúng cho tôi với vẻ mặt đầy hạnh phúc.
Ở trường, bạn bè cùng lứa coi tôi là một cô nàng sành điệu, còn đám con trai thì gửi thư tỏ tình không ngớt.
Tôi chưa bao giờ thực sự hiểu cảm giác hẹn hò là thế nào nên đều từ chối tất cả, nhưng tôi nhớ rõ mình đã vui thế nào khi được mọi người yêu quý.
Khoảng năm cấp hai, tôi cao vọt lên và cơ thể bắt đầu nảy nở hơn. Ban đầu, tôi khá lo lắng vì trông mình "đồ sộ" hơn các bạn nữ khác, nhưng gu thời trang của mẹ đã giải quyết tất cả. Bà liên tục chọn những bộ đồ tôn lên dáng người cao ráo của tôi.
Tôi đã lớn lên trong sự chiều chuộng như thế đấy.
Vậy nên, khi một người bạn đại học tình cờ thốt lên "Anju này, cậu hoàn toàn có thể làm idol đấy! Cậu xinh xắn thế này cơ mà!".
Tôi đã ghi tâm khắc cốt câu nói đó.
Tôi bắt đầu vẽ ra viễn cảnh mình trở thành một thần tượng, được muôn người vây quanh mến mộ và là tâm điểm của mọi sự ngưỡng mộ. Tôi cực kỳ yêu thích cái viễn cảnh ấy.
Chẳng chút do dự, tôi nộp đơn ứng tuyển vào Fair-Lily Production, công ty quản lý đình đám nhất lúc bấy giờ. Sau khi trình diễn vài bài hát, thực hiện mấy động tác nhảy căn bản và trải qua vòng phỏng vấn, tôi đã trúng tuyển một cách dễ dàng đến không ngờ.
Tôi vẫn nhớ như in cái ngày đầu tiên bước chân vào văn phòng công ty với tư cách là một idol. Trái tim tôi rộn ràng một cảm giác khó tả.
Chính là đây rồi.
***
Ngày hôm đó, tôi có lịch gặp quản lý của mình lần đầu tiên. Nhưng người đầu tiên tôi thấy khi bước vào phòng họp lại là một cô gái tóc ngắn với vẻ mặt cực kỳ nghiêm nghị.
Cô gái đó trông có vẻ bằng tuổi tôi, đang nhìn tôi chằm chằm khi tôi vừa mở cửa bước vào.
Bị áp đảo bởi khí chất sắc lạnh của cô ấy, tôi bỗng thấy hoảng hốt, cứ ngỡ mình bị dẫn nhầm phòng.
“X-xin lỗi... Tôi được bảo là đến đây, nhưng... hình như tôi nhầm phòng thì phải?”
Cô ấy nhìn tôi vài giây rồi mới lên tiếng.
“Cô là... Anju Majima?”
“Hả? À, vâng, đúng là tôi...”
“Vậy thì cô vào đúng chỗ rồi đấy.”
“Ồ, thật sao...? Vậy, cô là quản lý của tôi ạ?”
Cô ấy nhíu mày trước câu hỏi của tôi.
“Trông tôi giống quản lý lắm à?”
“Không, không hẳn! Chỉ là tôi tưởng... tôi được báo là sẽ có buổi họp với quản lý...”
“À, ra vậy. Tôi cũng đang đợi quản lý của mình đây.”
Cô ấy đáp bằng giọng cộc lốc rồi im bặt.
“Ờ... xin lỗi vì đã làm phiền...”
Cảm thấy không khí có chút ngượng nghịu, tôi chọn một chỗ ngồi tận góc phòng.
Cô ấy cũng là idol mới sao? Nhưng trông cô ấy có vẻ quyết đoán quá. Hay là mình sẽ họp cùng một đàn chị và quản lý nhỉ?
Trong lúc tôi đang mải suy nghĩ và chịu đựng sự im lặng đến khó xử, cửa phòng họp bật mở kèm theo tiếng bước chân vội vã.
“Xin lỗi, xin lỗi nhé. Chị bị kẹt lại lúc chuẩn bị giấy tờ.”
Một người phụ nữ trẻ mặc vest bước vào. Chị ấy đặt một xấp tài liệu dày cộp lên bàn rồi ngồi xuống giữa tôi và cô gái khó gần kia.
“Vào thẳng vấn đề luôn nhé, để chị tự giới thiệu. Tên chị là Mao Ashida, chị đã được chỉ định làm quản lý của hai đứa. Rất vui được gặp các em.”
“Rất vui được gặp chị ạ.”
“... Chào.”
Tôi cảm thấy nhẹ nhõm đôi chút vì quản lý có vẻ là một người thân thiện. Tôi liếc nhìn cô gái ở phía đối diện, nhưng cô ấy vẫn ngồi đó với vẻ mặt hầm hầm và khoanh tay trước ngực. Tôi tự hỏi điều gì đã khiến cô ấy khó chịu đến thế.
“Ờ... phải rồi. Có chuyện này chị phải nói với em trước, Anju-chan.”
Mao-san đan hai tay vào nhau đặt trên bàn và nhìn tôi.
“Chị đã nói chuyện này với Akira rồi... À, Akira là con bé đang 'khó ở' đằng kia kìa.”
Khi tôi quay sang nhìn cô gái tên “Akira”, cô ấy hừ một tiếng rồi quay ngoắt đi chỗ khác.
“Hai đứa sẽ ra mắt cùng nhau trong một nhóm nhạc.”
“Hả?”
“Đại loại là hai đứa sẽ hoạt động theo mô hình song tấu. Chị xin lỗi nhé, nhưng đây là quyết định cuối cùng của công ty rồi. Hai đứa cố gắng hỗ trợ nhau nhé.”
Tôi đứng hình mất một lúc.
Tôi cứ ngỡ mình sẽ ra mắt đơn ca, một mình tận hưởng sự tán thưởng của người hâm mộ. Trong khi tôi còn đang đứng hình vì kinh ngạc, Akira-chan khẽ liếc xéo rồi khịt mũi đầy vẻ coi thường.
“Xem chừng cô chẳng hào hứng gì với chuyện này nhỉ.”
“Chà, chị hiểu cảm giác bối rối khi mọi chuyện ập đến quá bất ngờ thế này.”
Mao-san chỉ biết cười trừ.
“Tôi không có nhu cầu lập nhóm với một kẻ miễn cưỡng.”
Akira lạnh lùng buông một câu.
“Thôi nào. Em ấy chỉ là đang ngạc nhiên chút thôi, đúng không? Mà mọi chuyện cũng đâu có thay đổi gì nhiều chỉ vì em hoạt động theo nhóm đâu.”
“Hả? À, vâng! Tất nhiên rồi ạ! Dù dưới hình thức nào em cũng sẽ cố gắng hết mình, nhưng mà...”
Tôi vội vàng chữa thẹn, nhưng tận sâu trong lòng là một nỗi lo âu đang cuồn cuộn.
Từ trước đến nay, tôi luôn được mọi người đón nhận chỉ đơn giản vì tôi là chính mình. Nhìn lại, tôi đã quen sống theo ý thích và chưa bao giờ phải học cách điều chỉnh nhịp điệu của mình sao cho khớp với bất kỳ ai.
Vì thế, việc đột ngột bị buộc phải "đi chung đôi" với người khác khiến tôi cảm thấy rối bời và có chút sợ hãi.
Chắc cô ấy cũng đang cảm thấy y hệt mình thôi...
Nghĩ vậy, tôi nhìn sang Akira-chan và rồi đứng hình.
Cô ấy đang quan sát tôi qua khóe mắt.
Ánh mắt đó điềm tĩnh, sâu thẳm và không thể thấu hiểu. Đó là cái nhìn mà tôi chưa từng phải đối mặt trước đây.
Khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy như mình đang bị cô ấy đem lên bàn cân.
Cô ta có giá trị gì không?
Có đáng để mình lập đội cùng không?
Tôi cảm nhận được những suy nghĩ đó từ sự soi xét của cô ấy. Nó khiến tôi sợ đến mức run rẩy. Nhưng đồng thời, trong lòng tôi cũng trào dâng một cảm giác...
“... Thật khó chịu.”
“Hửm?”
Chỉ có Mao-san là nghe thấy và phản ứng lại tiếng thì thầm của tôi. Ngay lập tức, tôi thu lại vẻ mặt đó, nở một nụ cười rạng rỡ rồi quay sang phía chị ấy.
“Em sẽ ổn thôi ạ! Chúng em sẽ cùng nhau làm việc và trở thành những idol tuyệt nhất!”
Nghe tôi nói vậy, chị ấy có vẻ ngẩn người ra vài giây, nhưng rồi nhanh chóng rạng rỡ hẳn lên.
“Thật sao...? Tinh thần phải như thế chứ! Còn Akira? Em bảo không muốn lập nhóm với người miễn cưỡng, vậy thế này là ổn rồi đúng không?”
Akira-chan vẫn giữ thái độ im lặng.
Ngay cả khi Mao-san cố gắng khuấy động bầu không khí, cô ấy vẫn chỉ lầm lì quay mặt đi chỗ khác.
Sau đó, Mao-san bắt đầu phổ biến đủ loại chỉ dẫn và lưu ý về các hoạt động sắp tới, nhưng thú thật, đầu óc tôi chẳng chữ nào lọt tai.
Suốt buổi họp, tôi không thể rời mắt khỏi Akira-chan, âm thầm quan sát từng cử động nhỏ và biểu cảm trên gương mặt cô ấy.
Rõ ràng là cô ấy chẳng hề coi tôi ra gì. Và chính sự thật đó đã châm ngòi cho cơn bực dọc trong tôi.
Mình có điểm gì khiến cô ấy chán ghét đến vậy?
Cô ấy có thể nhìn thấu được gì ở mình chỉ qua một cuộc gặp ngắn ngủi này chứ?
Rõ ràng hôm nay tôi đã diện đồ rất đẹp. Tôi chọn một chiếc áo len dệt kim tôn dáng, phối cùng chân váy dài giúp đôi chân thêm thanh thoát. Mái tóc cũng được uốn sóng tự nhiên đầy tỉ mỉ.
Tôi hoàn toàn khác biệt với một Akira-chan đang ngồi thõng vai, lọt thỏm trong chiếc áo nỉ đen trơn tuột chẳng chút điểm nhấn.
Vậy thì có gì không vừa mắt ở mình cơ chứ?
Những suy nghĩ đó cứ luẩn quẩn trong đầu tôi.
Trên đường về nhà sau buổi họp, tôi và Akira-chan đi bộ ra ga gần văn phòng nhất trong im lặng. Bầu không khí ngột ngạt đến mức khó thở cứ thế bủa vây cả hai.
“Ừm... Akira-chan.”
Đáp lại lời gọi của tôi, cô ấy cất tiếng nhưng mắt vẫn chẳng buồn liếc sang lấy một cái.
“Gì?”
“Không, chỉ là... Từ giờ chúng ta hãy hòa thuận với nhau nhé?”
Cứ mỗi lần đối diện với cô ấy, tôi lại cảm thấy bị đè nặng bởi cái khí chất đáng sợ ấy. Việc phải vừa nói vừa thấp thỏm dò xét sắc mặt người khác khiến tôi cảm thấy nản lòng vô cùng.
“... Ừ, sao cũng được.”
Câu trả lời thờ ơ của Akira-chan như giọt nước tràn ly, đẩy sự ức chế trong tôi lên đến đỉnh điểm.
“Này, cô nghe tôi nói đã...”
Tôi cố giữ giọng bình tĩnh nhất có thể, nhưng sự bất mãn vẫn lộ rõ trong từng câu chữ. Cuối cùng, Akira-chan cũng chịu quay sang nhìn tôi.
“Tôi đã làm gì khiến cô không vừa ý sao? Nếu có thì cô cứ nói thẳng ra đi. Dù sao thì từ giờ chúng ta cũng là cộng sự của nhau rồi mà...”
Đáp lại tôi chỉ là một tiếng khịt mũi, rồi cô ấy bất ngờ sải bước tới sát cạnh. Theo bản năng, tôi định lùi lại nhưng cô ấy không cho tôi cơ hội thoát thân.
Akira chộp lấy vai tôi bằng một lực rất mạnh, ép tôi phải nhìn thẳng vào mắt cô ấy ở khoảng cách gần đến nghẹt thở.
“Cái loại con gái như cô trong cái giới idol này nhan nhản ra đấy. Chẳng cần chuyên gia, ngay cả một kẻ nghiệp dư cũng nhìn thấu được. Các người bước chân vào đây với cái mộng tưởng sẽ được tung hô vô điều kiện, rồi sẽ sớm bỏ cuộc ngay khi nhận ra thực tế không như là mơ. Tôi cực kỳ căm ghét hạng người đó! Thà tôi hoạt động đơn độc còn hơn phải chung đội với kẻ như cô. Sao cô không đi phàn nàn với Mao về cái thái độ tồi tệ của tôi rồi yêu cầu giải tán cái nhóm này luôn đi? Như thế tốt cho cả hai đấy!”
Sau khi trút hết những lời nặng nề đó, cô ấy đẩy mạnh tôi sang một bên. Giữa lúc tôi còn đang loạng choạng vì cú đẩy bất ngờ, cô ấy chỉ liếc nhìn tôi bằng nửa con mắt rồi lạnh lùng sải bước đi thẳng.
Tôi cảm thấy như mình vừa bị lột trần.
Cô ấy nói không sai một chữ.
Suốt bao năm qua, tôi luôn sống trong sự ngưỡng mộ của mọi người xung quanh, đến mức tôi tin rằng đó là một lẽ dĩ nhiên mãi mãi không đổi.
Akira-chan bỗng dừng bước.
“‘Dù sao thì từ giờ chúng ta cũng phải làm việc cùng nhau mà.’ Đó mới là cảm xúc thật của cô, đúng không?”
“Hả...?”
“Cái biểu cảm của cô lúc nghe tin chúng ta sẽ lập nhóm đúng là nực cười. Trông cô rõ ràng là thất vọng đến mức chẳng buồn che giấu.”
Rồi cô ấy quay lại nhìn tôi. Tôi ghét cái cách ánh mắt ấy cứ như muốn xuyên thấu tâm can người khác.
“Cô là một cô gái xinh đẹp. Cô lớn lên trong tiếng tán thưởng của tất cả mọi người, đúng chứ? Tôi nhìn là biết ngay. Cô mang vẻ ngoài của một kẻ cả đời chỉ biết dựa dẫm vào cái mác 'ưa nhìn' mà chưa từng nếm trải mùi vị của sự nỗ lực.”
“Cái gì...”
Máu trong người tôi sôi lên trước lời khiêu khích trắng trợn đó.
“Tại sao tôi lại phải nghe những lời này từ một người lạ như cô chứ?! Cô thì biết cái gì về tôi mà—”
“Thôi đi.”
Akira-chan cắt ngang lời tôi.
Tôi có thể cảm nhận được một niềm đam mê đen tối, cuồn cuộn đằng sau đôi mắt cô ấy khiến tôi đột ngột lặng người đi
“Cô chỉ mang cái thần thái nhạt nhẽo của một idol tầm thường: xuất hiện trên sân khấu, nở một nụ cười công nghiệp, rồi tan biến vào hư vô như chưa từng tồn tại.”
Tôi cảm thấy máu nóng bốc thẳng lên đầu.
Vốn dĩ từ bé đến lớn tôi luôn sống trong êm đềm, hiếm khi phải hứng chịu những cảm xúc tiêu cực từ người khác, chính vì vậy cơn thịnh nộ dành cho Akira-chan lúc này lại càng dữ dội hơn bao giờ hết.
“Chờ... chờ chút đã!”
Đó là lần đầu tiên trong đời tôi gào lên vào mặt người khác như thế. Vì tông giọng bị đẩy lên quá cao đột ngột, cổ họng tôi đau nhói rồi bắt đầu ho sặc sụa.
Akira-chan kinh ngạc nhìn tôi chằm chằm.
Tôi vừa ho, vừa lảo đảo bước về phía cô ấy.
“Cô cứ thích nói gì thì nói, làm như thể cái gì cô cũng biết tuốt ấy nhỉ!”
Tôi bước xuống con dốc nhỏ, đôi chân run lên vì giận dữ. Nhịp bước dồn dập cộng với tiếng gót giày nện xuống mặt đường liên hồi khiến đôi bàn chân tôi đau nhức nhối.
“Còn cô thì sao?! Buổi gặp mặt đầu tiên mà cô lại vác cái bộ dạng áo nỉ quần jean này đến à? Chẳng phải quy tắc tối thiểu của idol là luôn phải giữ hình ảnh tươm tất sao? Cô thừa biết mình sẽ đến đây để gặp cộng sự mà, đúng không? Cô nghĩ việc thiếu tôn trọng đồng nghiệp như vậy là chấp nhận được à?”
Akira-chan nãy giờ vẫn giữ vẻ mặt lầm lì, bỗng biến sắc vì kinh ngạc. Nhìn thấy vẻ mặt đó, tôi thấy thỏa mãn vô cùng.
“Tôi không muốn bị giảng giải về đạo đức nghề nghiệp bởi một kẻ ăn mặc thế này đi họp đâu!”
“Nhưng khi tôi đứng trên sân khấu...”
“Cách cô thể hiện trên sân khấu phải nhất quán với thái độ của cô ngoài đời chứ! Và cô bảo tôi chưa từng nỗ lực ư? Tôi có đấy! Vì cao hơn những bạn nữ khác, tôi đã phải cực kỳ chú ý điều chỉnh động tác sao cho bớt gây áp lực lên người đối diện, phải tập cách đồng bộ với mọi người xung quanh, rồi còn phải tập cả cách xử lý chân váy sao cho chuẩn mỗi khi xoay người nữa... Tôi đã làm việc cực kỳ chăm chỉ! Đừng có lấy cái tiêu chuẩn chủ quan của cô ra để đánh giá khi cô chẳng biết cái quái gì về tôi cả!”
Kết thúc tràng đả kích, tôi đứng thở hổn hển.
Đây là lần đầu tiên tôi cao giọng và quát tháo ai đó dữ dội đến thế. Akira-chan sững sờ, miệng há hốc. Cô ấy mấp máy môi vài lần như muốn nói gì đó, rồi...
“T-Tôi... xin lỗi.”
Cô ấy cúi đầu.
“C-Cô nói đúng, tôi đã quá lời. Tôi quả thực chẳng biết gì về cô cả.”
“... Ừ-Ừm. Tôi cũng hơi quá khích—”
“Nhưng!”
Akira-chan đột ngột ngắt lời.
“Cái vẻ mặt của cô khi bước vào phòng họp thực sự rất khó chịu! Nó nhạt nhẽo và vô hồn! Chị Mao đã nói ‘Em ấy là một người đầy triển vọng’, nên tôi đã rất hào hứng chờ xem đó là người thế nào. Vậy mà khi một đứa con gái chỉ được cái mã ngoài chứ hoàn toàn vô vị bước vào, tôi đã thất vọng tràn trề!”
Vừa mới tưởng cô ấy thành tâm xin lỗi, thì cô ấy lại dội thêm một gáo nước lạnh vào mặt tôi, khiến cơn giận vừa nguội đi đã bùng lên mạnh mẽ.
“Cái gì mà ‘chỉ được cái mã ngoài’ chứ?! Cô quá đáng vừa thôi!”
“Nhưng đó là sự thật! Nhìn mặt cô chẳng có lấy một chút quyết tâm nào cả! Tôi ghét nhất là những kẻ thiếu bản lĩnh!”
“Quyết tâm? Làm idol thì cần cái loại quyết tâm gì cơ chứ?!”
Đôi mắt Akira-chan mở to trước câu hỏi của tôi.
“Quyết tâm trở thành số một, tất nhiên rồi!”
Tôi cứng họng.
Cụm từ “số một” vang vọng trong tâm trí tôi.
“Số một...?”
“Phải, số một! Vị trí đỉnh cao nhất! Tôi dấn thân vào con đường này là để đứng trên đỉnh vinh quang! Nhưng cô thì không! Cô vốn đã quen với việc được mọi người chiều chuộng, nên tôi cá là cô chỉ nghĩ ‘Thử làm idol cho vui’ thôi đúng không?!”
Akira-chan nói đúng. Tôi trở thành idol mà chẳng có mục tiêu cụ thể nào.
Ngược lại, cô ấy tuyên bố mình làm điều đó “để đứng ở vị trí cao nhất”.
Tôi lặng người, không ngờ những lời đầy tham vọng đó lại phát ra từ một cô gái ăn mặc giản đơn đến mức này.
Và rồi tôi chợt nhận ra. Cô ấy và tôi là hai thái cực hoàn toàn trái ngược.
Tôi vốn dĩ đã được yêu thương chỉ vì tôi là chính mình, đó là lý do tôi dấn thân làm idol một cách vô định.
Nhưng cô ấy thì khác. Cô ấy đã phải sống một cuộc đời khác hẳn tôi.
Dù lời nói của cô ấy là bằng chứng duy nhất, nhưng bấy nhiêu đó cũng đủ để thuyết phục tôi hoàn toàn.
Khoảnh khắc cô ấy tuyên bố khao khát trở thành số một với vẻ mặt nghiêm nghị, ngọn lửa đam mê đó đã lay động trái tim tôi một cách khó hiểu.
“... Trở thành số một sao?”
“Phải... Nếu không thì chẳng còn ý nghĩa gì cả.”
Tôi cảm nhận được chút nôn nóng trong câu trả lời của Akira-chan. Nhưng đôi mắt cô ấy thì lại nghiêm túc đến lạ kỳ.
“Vậy thì... hãy cùng nhau trở thành số một.”
“... Hả?”
Đôi mắt cô ấy mở to kinh ngạc.
“Nếu cô cứ đơn độc chiến đấu với cái vẻ mặt tuyệt vọng đó, chắc chắn cô sẽ kiệt sức mất.”
Khi tôi nói vậy và chạm nhẹ vào vai Akira, cô ấy khẽ rùng mình như thể đang sợ hãi.
Quan sát kỹ hơn, tôi mới nhận ra cô ấy có vóc dáng khá nhỏ nhắn.
Vì bị áp đảo bởi khí chất đáng sợ kia mà bấy lâu nay tôi chẳng hề hay biết. Với thân hình nhỏ bé ấy, cô ấy đã đơn độc dấn thân vào hành trình thực hiện tham vọng vươn tới đỉnh cao.
Và thế là, tôi tự nhủ với bản thân mình rằng, với vóc dáng cao lớn hơn này, tôi muốn là người giúp cô ấy hiện thực hóa giấc mơ đó.
“Hãy cùng nhau... đứng ở vị trí số một nhé.”
Ánh mắt cô ấy thoáng hiện sự ngạc nhiên rồi nhanh chóng nheo lại đầy nghi hoặc.
“Cô nghiêm túc đấy chứ?”
“Ừ, tôi nghiêm túc.”
“Tôi ghét những kẻ chỉ giỏi nói suông.”
“Tôi không phải hạng người đó.”
“Tôi không cần một kẻ thiếu quyết tâm ở bên cạnh.”
“Tôi chắc chắn sẽ không để cô thất vọng.”
Nghe câu trả lời của tôi, Akira-chan hất cái tay tôi đang đặt trên vai cô ấy ra.
“Không. Thề ngay bây giờ đi.”
“N-Ngay bây giờ? Dù cô có nói thế...”
“Thề đi. Thề rằng cô sẽ cùng tôi trở thành số một. Nếu không...”
Cô ấy lườm tôi.
“Tôi sẽ không đời nào lập nhóm với cô đâu.”
Đó giống như một lời khẩn cầu hơn là một lời đe dọa. Cô ấy đang run rẩy.
Tôi từng mơ hồ lập kế hoạch theo đuổi sự nghiệp đơn ca. Còn cô ấy, với sự quyết tâm không lay chuyển, cũng đã chọn đi trên chính con đường đó.
Tôi không có quyết tâm nên tôi không biết sợ. Nhưng cô ấy thì có.
Bởi vì cô ấy sẽ chẳng thể tìm thấy bất kỳ giá trị nào ở bản thân trừ khi trở thành số một. Vì vậy, cô ấy không thể đồng hành cùng một kẻ không chung chí hướng.
Nếu lập nhóm với một người như vậy, chẳng khác nào giấc mơ của cô ấy bị tước đoạt mất.
Tôi đưa ngón út ra trước mặt cô ấy.
“Hứa nhé.”
Ánh mắt Akira-chan dao động dữ dội.
“... T-Thật sao?”
“Ừ. Cô và tôi, chúng ta sẽ là số một, Akira-chan.”
“Nếu cô nuốt lời, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho cô. Tuyệt đối không.”
“Được thôi.”
“Nếu cô làm vướng chân tôi, tôi sẽ giải tán nhóm ngay lập tức.”
“Tôi hiểu rồi.”
Thấy tôi vẫn nhìn thẳng vào mắt mình không hề né tránh, cô ấy mới ngập ngừng ngoắc ngón tay út của mình vào tay tôi.
“Móc ngoéo nhé...”
“Móc ngoéo.”
“Nếu cô dám lừa tôi... tôi sẽ giết cô đấy.”
“Ừ, tất nhiên rồi.”
Và thế là, cặp đôi của chúng tôi —ripqle— đã ra đời.
Nhờ thực lực của mình, Akira-chan nhanh chóng trở nên nổi tiếng, và nhóm của chúng tôi cũng theo đó mà phát triển thần tốc. Nhưng còn tôi...
Rốt cuộc, tôi vẫn trở thành gánh nặng của cô ấy.
Dù là trên sân khấu rực rỡ hay trong những buổi giao lưu với người hâm mộ, tôi luôn thấy mình chỉ như một cái bóng nhạt nhòa lẽo đẽo theo sau.
Dù đã dốc cạn sức lực để đuổi theo bóng lưng ấy, tôi vẫn chẳng bao giờ có thể rút ngắn được khoảng cách giữa hai đứa.
Và rồi, chuyện gì đến cũng phải đến... tôi gục ngã.
Tôi đã chính tay đập nát lời hứa năm xưa.
Không những chẳng thể cùng cô ấy chạm tay đến vị trí "số một", tôi còn kéo lùi bước tiến của cô ấy và kết thúc tất cả bằng việc giải nghệ. Vậy mà, tôi vẫn ở đây, vẫn tiếp tục tồn tại qua những ngày tháng vô nghĩa này.
Nhưng mọi chuyện chấm hết rồi.
Idol Anju Majima đã thực sự biến mất.
Sẽ chẳng bao giờ có chuyện cô ấy đứng cạnh Akira-chan thêm một lần nào nữa.