Volume 02- [Chưa hoàn thành]

Chương 05: Thánh nữ và buổi đi chơi.

2026-01-18

7

Chương 05: Thánh nữ và buổi đi chơi.

trans: SHIA-/1911.

edit: SHIA-/1911.

===========================================================================================================================================================================================================================================================================

Chương 05: Thánh nữ và buổi đi chơi.

"Ichinose, có muối, suop, bơ, nước tương, chocolate, caramel, hoặc nho muscat. Cậu thích loại nào."[note87283]

"Tớ không hiểu ý của cậu là gì?"

"Các hương vị của bỏng ngô."

"Ồ, là bỏng ngô sao."

"Chúng ta sẽ xem phim , phải không nào? Tớ sẽ làm ít bỏng ngô, cậu muốn vị gì, Ichinose?"

"Để tớ xem....... Đợi chút. Ể, nho muscat? Có thể làm bỏng ngô vị đó sao?"

Bỏng ngô thường được rang muối hoặc caramel, và ngay cả tôi gần đây mới biết là có vị này, không trách cô ấy được.

"Ừ, tớ xem được từ một video là có thể tự làm vị này. Tớ không đảm bảo hương vị, hay việc nó thành công hay không, nhưng tớ có sẵn ít nho muscat cho cậu phòng trường hợp thất bại rồi."

"Tớ hiểu rồi...... Vậy ra đó là lý do tại sao hôm qua cậu mua nó. Tớ cứ thắc mắc sao cậu lại mua trong khi không ăn cơ."

"Ừm. Vậy, cậu sẽ chọn gì?"

"Dù tò mò về vị nho muscat...... Nhưng tớ nghĩ muối truyền thống là ngon nhất. Nho Muscat có lẽ sẽ ngon hơn khi ăn trực tiếp."

"Lại nhát gan rồi."

"C-Cậu im đi!"

Ichinose phồng má lên, đánh vào lưng tôi liên tục, chẳng có tí lực nào cả. 

Không để ý, tôi chuẩn bị chảo nóng và đổ dầu vào. Sau đó, cho thêm hạt bắp rang vào và đậy nắp lại. Sau một lúc, các hạt bắt đầu nổ và nhanh chóng biến thành bỏng ngô. Vì nắp hộp trong suốt nên họ có thể nhìn thấy những gì bên trong, và đôi mắt nâu sẫm của Ichinose sáng lên khi cô nàng nhìn vào.

"Tuyệt quá...... Thật đáng kinh ngạc. Tuyệt thật đó!"

Tiếng lách tách vang lên trong lòng chảo, và hai bàn tay nhỏ nhắn của Ichinose nắm chặt thành hình nắm đấm, giơ lên trước ngực. Hơi thở của cô nàng cũng dồn dập lên, như một đứa trẻ háo hức được ăn quà vặt, và điều đó làm tôi mỉm cười.

Khi chảo nóng đầy bỏng ngô, tôi rắc thêm muối lên trên, và thế là xong.

Chia bỏng ngô vào hai chiếc hôp đựng mua ngoài cửa hàng tạp hóa, tôi đưa một hộp cho Ichinose.

Sau đó, tôi chuẩn bị thêm cola để uống, và vậy là bước chuẩn bị của buổi xem phim tại nhà bắt đầu.

"Được rồi, ngồi xuống ghế đi, tớ sẽ tắt đèn, nhé?"

"Nhưng mà đừng để nó tối đen như mực nhé."

"Hiểu rồi."

Có lẽ Ichinose không thích bóng tối hoàn toàn.

Tôi để lại đèn ngủ, quay lại và ngồi xuống cạnh cô nàng. Sau đó, tôi bật đĩa DVD đã thuê lên.

Bộ phim chúng tôi sắp xem là một bộ phim cá mập nổi tiếng. Một bộ phim mà bạn có thể trải nghiệm cảm giác hồi hộp khi con người bị một con cá mập khổng lồ ăn thịt. Tôi cũng có những bộ phim nổi tiếng khác về zombie, khỉ đột khổng lồ,..... Nhưng vì đây là bộ mà Ichinose đã chọn, chúng tôi sẽ xem nó.

Vì đã xem nhiều lần nên tôi biết mọi tình tiết, từ đầu đến cuối.

Vậy nên, dù gọi đó là "xem phim", nhưng đối với tôi, đó thực chất là quan sát phản ứng của Ichinose---

"Kyaa!" Khoảnh khắc con cá mập xuất hiện, Ichinose kêu lên và nép sát vào người tôi. Mặt cô tái mét khi chứng kiến cảnh người bị ăn thịt và máu đỏ văng tung tóe, và khi tiếng nhạc gây sợ hãi bắt đầu vang lên, cô nàng bấu chặt vào quần áo tôi, không chịu buông ra.

Thế mà, dù sợ, cô nàng vẫn dán chặt mắt lên màn hình.

Dễ thương thật.

Khi một con cá mập bất ngờ nhảy ra từ chỗ không ngờ tới, cơ thể nhỏ bé của cô ấy cũng giật mình theo, và cô ấy siết chặt lấy quần áo tôi. Rõ ràng là Ichinose đang vô cùng lo lắng, và khi cô ấy vô thức dựa vào tôi, trái tim tôi cứ đập thình thịch không ngừng.

Và thế là, suốt bộ phim, tôi lại không sợ vì những màn hù dọa, mà lại hồi hộp bởi một lý do khác--

"Tớ mừng vì cuối cùng nhân loại đã chiến thắng...... Dù cách họ đánh bại nó có hơi tàn nhẫn."

Ngay cả sau khi bộ phim kết thúc, Ichinose vẫn hồi hộp, và cô ấy đặt một tay lên ngực để bình tĩnh lại.

"Ừ."

"Tớ hiểu rồi....... Thật bực bội, nhưng...... Tớ thừa nhận, những thứ cậu hay xem thú vị thật đó,, Tsukishiro-kun."

"Ồ, chúng ta đã từng nói chuyện đó nhỉ."

Tôi cứ tưởng chỉ là lời hứa cho qua thôi, ai mà ngờ có một ngày cả hai lại thật sự cùng nhau xem phim thế này chứ.

Tôi thấy mừng vì Ichinose thích nó, đúng hơn là nhẹ nhõm.

"Nhân tiện, Ichinose-san à, cậu không nghĩ đã tới lúc phải buông tay rồi sao?"

Ừ, cô nàng đang áp sát vào tôi, kể cả sau khi bộ phim kết thúc. Khi nghe tôi nhắc nhỏ, má cô ấy nhanh chóng đỏ ửng, và vội vàng bật lùi ra, khoảng cách có hơi xa.....

"C-Chuyện đó..... Cậu biết đó, tớ.... Tớ chỉ là đang lo lắng cậu sẽ sợ thôi, Tsukishiro-kun."

"Ồ, vậy sao. Cảm ơn nhé, nhờ cậu mà tớ không bị sợ đấy, Ichinose ạ."

Thôi thì cứ thuận theo cô ấy vậy, tôi cũng không muốn trêu chọc khi cô nàng đang vui vẻ như thế.

Nhưng mà, trước thái độ dửng dưng của tôi, Ichinose lại nhìn tôi với vẻ bực bội. Có lẽ cô ấy cảm thấy khó chịu vì thái độ bình tĩnh của tôi, dù ai đó mới là nguyên nhân của chuyện này, haa......

"Còn bỏng ngô kìa, sao cậu không ăn một chút đi."

"Tớ sẽ!"

Khi bắt đầu ăn bỏng ngô, khóe mắt cô nàng lại cụp xuống, chắc hẳn cô ấy đã vui lên rồi.

Tôi cũng cho một miếng lên miệng. Dù nguội hoàn toàn, nhưng vẫn rất giòn và ngon.

"Từ giờ trở đi, tớ nghĩ mình cũng sẽ cố gắng xem nhiều chương trình khác nhau."

"Ừ, cậu cũng có thể mang về nhà mấy bộ phim kia của tớ đấy."

"........ Có bộ nào đáng sợ không?"

"Ừ, có."

"......... Vậy thì, tớ có thể xem những bộ phim đó cùng với cậu, có được không......?"

Tai Ichinose đỏ ửng, có lẽ vì xấu hổ khi bị coi là kẻ nhát gan. 

Làm sao mà tôi từ chối cô ấy được.

"Ừm, hãy lên lịch trước nhé."

".... Vâng! Tớ mong chờ lắm đó."

Chợt, điện thoại của tôi rung lên. Là cuộc gọi từ Hiyori.

"Xin chào?"

-A, Mitsuki? Đã lâu rồi kể từ lần đầu tiên chúng ta tới thăm đền thờ. Cậu vẫn khỏe chứ?

"Ừ, quan trọng hơn, có chuyện gì sao?"

-Cậu biết đó, Ichinose-san thích đồ ngọt, đúng không? Lần đầu tiên đến đền thờ, cậu ấy cũng nói muốn ăn đồ ngọt mà.

"Ừm, cô ấy thích lắm."

-Đúng không? Hôm nay tớ đi ăn bánh kẹo với Aki-kun, ngon tuyệt luôn. Tớ có phiếu giảm giá, nên tớ đang phân vân không biết cậu và Ichinose-san có muốn đi không. Tớ nghĩ cậu cũng sẽ thích thôi, Mitsuki.

"...... Nhà ngươi đang âm mưu điều gì?"

-Mồo! Đừng như vậy chứ, tớ làm gì có ý đồ gì. Tớ chỉ muốn thân thiết hơn với Ichinose-san thôi mà.

Thật là chỉ có vậy không....?

Tôi có thể hình dung nhỏ này đang nở một nụ cười nham hiểm, chẳng hiểu tại sao nữa.

-Dù sao thì, Mitsuki à, cậu cũng nên cảm ơn cậu ấy vì đã luôn chăm sóc cho mình chứ.

"Tớ có cách cảm ơn của riêng mình."

Thực tế, mới hôm kia Ichinose còn phàn nàn tôi mua quá nhiều đồ ngọt cho cô ấy.

-Ít nhất cậu cũng nên mời cậu ấy chứ. Biết đâu cậu ấy sẽ vui.

....... Cô ấy sẽ vui sao.....?

Liếc nhìn sang bên cạnh, Ichinose đang vui vẻ ăn bỏng ngô, dường như không để ý tới cuộc trò chuyện của chúng tôi. Nhìn nụ cười ấy, tôi cảm thấy thôi thúc muốn đưa hết số bỏng ngô của mình cho cô ấy.

-Nếu Ichinose-san từ chối, cậu có thể đi một mình mà.

"Không, tớ sẽ không đi một mình đâu."

Tớ đã quá mệt mỏi với việc đóng giả làm bạn gái của cậu rồi đó.

"Ý là không phải tớ muốn đi tới mức đấy."

Hiyori cười phá lên, rồi sau một hồi, cô ấy cúp máy: -Vậy nhé!

Im lặng vài giây, tôi do dự quay sang Ichinose.

"Này, tớ có phiếu giảm giá ở tiệm bánh ngọt do Hiyori tặng đấy."

Tôi vừa giải thích vừa cho cô xem màn hình của cửa hàng bánh ngọt. Trên màn hình hiển thị nhiều loại bánh kẹo, và ánh mắt của cô nàng dán chặt vào màn hình.

"..... Với tớ sao?"

"Ừm, với cậu, Ichinose."

"Ừm… Tớ muốn đi lắm, nhưng có thể ai đó sẽ nhìn thấy chúng ta… thật khó quyết định."

"Ừ, tớ cũng lo lắng về điều đấy."

Nếu bị bắt gặp đi cùng nhau, chúng tôi có lẽ sẽ không thể viện cớ gì được, và sẽ gây ra một sự náo động lớn. Tin đồn Ichinose đón Giáng sinh với "Chàng trai chảy máu mũi" đã lan truyền chỉ vì điều đó. Rõ ràng là nếu người ta biết cô ấy thực sự đi chơi với một chàng trai, sự náo động sẽ còn hơn nữa.

"Nhưng nếu Ichinose muốn đi, ổn thôi."

Tuy nhiên, đó chỉ là tình huống giả định. Trên thực tế, khả năng không ai nhìn thấy lại cao hơn. Thế giới này không nhỏ bé tới vậy đâu.

Trên hết, chỉ cần nghĩ tới nụ cười của Ichinose khi ăn đồ ngọt--

"Hiyori nói cô ấy cũng muốn cậu thử, cứ suy nghĩ đi nhé. Không cần trả lời ngay đâu."

"..... Trong trường hợp đó, tớ sẽ nhận lời đề nghị tử tế của Shibata-san."

"Cậu chắc chứ? Không cần trả lời ngay đâu."

"Tớ muốn đi."

"..... Hiểu rồi, vậy thì đi thôi."

Hiện tại, Ichinose dường như không phản đối việc đi chơi riêng với tôi, và điều đó làm tôi cảm thấy rất vui.

"Vậy, khi nào chúng ta đi vậy, Tsukishiro-kun?"

"Ngày mai được không?"

"Hơi đột ngột, nhưng, vâng."

"Ừm."

"Tớ tò mò quá...."

Đôi mắt nâu sẫm sáng lên khi cô nàng cầm điện thoại của tôi để xem các loại bánh ngọt. Cảnh tượng này trông thật đáng yêu, và tôi phải đưa tay lên để che đi khóe miệng đang cong lên của mình.

Và thế là, kế hoạch cho buổi 'hẹn hò' ăn đồ ngọt, đã được dựng lên một cách đột ngột.

                                                                                                      ◆ ◆ ◆

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
Màu sắc của chúng đa dạng từ màu trắng (như Muscat Ottonel), màu vàng (Moscato Giallo), màu hồng (Moscato rosa del Trentino) đến gần đen (Muscat Hamburg). Nho và rượu vang làm từ nho Muscat gần như luôn luôn có một mùi hương ngọt ngào đặc trưng.
Màu sắc của chúng đa dạng từ màu trắng (như Muscat Ottonel), màu vàng (Moscato Giallo), màu hồng (Moscato rosa del Trentino) đến gần đen (Muscat Hamburg). Nho và rượu vang làm từ nho Muscat gần như luôn luôn có một mùi hương ngọt ngào đặc trưng.