“A, đây chắc là cái được gọi là bị chinh phục bằng đồ ăn.”
Sau khi quay về từ phòng bên cạnh, tôi nằm lên giường mình ở phòng 103.
Khi hai tay tôi đặt lên chiếc bụng no căng của mình, tôi cảm thấy hạnh phúc. Đây đã lần thứ tư tôi ăn ở phòng cậu ấy rồi, và nó đã trở thành một thứ mà tôi không thể thiếu được.
“Không hiểu sao mà mình cảm thấy cậu ấy lớn hơn mình.”
Yuunagi, người đã đón tôi, đã chuẩn bị bữa tối theo Thỏa Thuận Hàng Xóm.
Một bữa ăn ngon lành với đầy đủ chất dinh dưỡng, đặc biệt nhất là món cá đó. Nếu không có cậu ấy, tôi sẽ không thể nào ăn nó mà không tốn công được.
Khi tôi xem thời gian trên điện thoại khi rời đi, đã muộn hơn tôi tưởng nhiều. Bình thường thì giờ này tôi đã ngủ thẳng cẳng rồi.
“Hình như mình thư giãn bên phòng cậu ấy hơi bị lâu nhỉ.”
Tôi thường không thoải mái khi ăn với người lạ. Tôi sẽ rời đi ngay sau khi ăn xong. Nhưng với Yuunagi, tôi đã ở lại phòng cậu ấy để xem TV.
Phòng của cậu ấy quá thoải mái.
Tuy phòng tôi cũng có bày trí tương tự, nhưng tôi lại thấy thư giãn hơn khi ở phòng của Yuunagi. Kỳ lạ ghê.
“Từ khi mình bắt đầu ăn với Yuunagi, mình bắt đầu bớt căng thẳng hơn.”
Nhờ có cậu ấy, tôi không chỉ bớt việc nhà mà tinh thần của tôi của vui tươi hơn nữa.
“Có lẽ đây là cảm giác khi sống chung với người khác.”
Tôi thấy có người dành thời gian chung vui đến bất ngờ luôn.
“Không được, không được, cậu ấy là học sinh và là người khác giới mà.” Tôi lập tức bác bỏ suy nghĩ này.
Cậu ấy thông minh và chin chắn hơn tôi khi cùng tuổi cậu ấy, chính điều đó khiến tôi quên mất cậu ấy nhỏ hơn mình.
Yuunagi lại còn là một người biết lắng nghe nên hầu hết việc trò chuyện là do tôi làm. Tôi đoán là mình đang thấy vui khi có người trò ăn chung và tám chuyện chung.
“Mà chẳng phải người yêu cũng là bắt đầu từ việc ghé thăm nhà rồi hẹn hò sao…”
Trong khi nằm trên giường và ngó lên trần nhà, tôi cảm thấy mặt mình dần dần nóng lên. Thế là tôi lăn qua lăn lại trên giường.
“Tỉnh lại đi! Mày đang quá vô tư đấy, Tenjou Reiyu! Kể cả khi mày chưa nếm mùi tình yêu thì mày cũng phải nhớ cậu ấy nhỏ hơn và là học sinh của mày chứ! Đừng để bị cuốn theo những ảo tưởng của mày chứ!"
Song song với hành động tự trách bản thân, mọi cảm xúc bị kìm nén trong tôi bùng nổ.
“Nhưng cậu ấy hoàn hảo quá! Cậu ấy sẽ đợi mình cùng với bữa tối đã sẵn sàng, và còn mặc tạp dề ư? Bộ cậu ấy là chú cún bám chủ hay gì à!?”
Vâng, đây là tôi, một người phụ nữ đang cố gắng giấu sự lo lắng của mình bằng cách giả vờ hào hứng và còn mua bánh cho cả hai để duy trì cuộc trò chuyện.
Tôi đã định cho cậu ấy thấy hình tượng của một người lớn khi bước vào phòng, nhưng trước khi tôi kịp nhận ra thì tôi lại là người đang được chăm sóc ở đây.
“Chết tiệt! Cậu ấy đã nhìn thấu mình…”
Cảm giác bị bắt bài bởi một cậu bé nhỏ tuổi hơn, khiến tôi cực kỳ xấu hổ.
“Nếu đây là tình yêu thì mọi chuyện đang diễn ra quá nhanh rồi.”
Như thể tôi vừa bị vứt lên chiếc tàu lượn siêu tốc mà không có thanh an toàn vậy. Tôi còn chẳng biết đích đến hay tôi đã lên tàu từ lúc nào để chuẩn bị nữa. Tuy chúng tôi biết nhau như cô giáo và học sinh, nhưng mối quan hệ giữa chúng ta thực sự là gì, đến nhà nhau và cùng nhau ăn cơm?
Tôi không tài nào trả lời được nên tôi lại gọi bạn mình để tìm kiếm câu trả lời.
Xui xẻo thay, không ai bắt máy cả.
“Tất cả là lỗi của cậu khi kêu tớ chủ động hơn, giờ cậu nhìn kết quả đi kìa…”
Chỉ vì tôi đi chia sẻ dâu tây với hàng xóm mà cuộc sống của tôi đã thay đổi nhanh đến chóng mặt.
Dù là ở trên trường hay ở nhà, cậu bé tên Nishiki Yuunagi luôn gần gũi với tôi và khi cậu ấy tỏ ra thân thiết như vậy, tôi lại không nhịn được mà để ý cậu ấy.
“Không được, mình phải làm gì đó để thay đổi tâm trạng! Mình sẽ treo bộ đồ bơi, đi tắm và chuẩn bị cho tiết học ngày mai mới được!”
Khi tôi đứng dậy khỏi giường thì đã quá mười một giờ tối rồi.
Sau khi tôi treo bộ đồ bơi thi đấu mà mình đã mặc cho hoạt động lớp, tôi tiến thẳng đến nhà tắm. Tôi rất muốn ngâm mình trong bồn tắm nhưng lần này tôi chỉ tắm vòi sen thôi.
Sau khi tắm và thay đồ ngủ xong, tôi uống một ngụm nước và đi lấy máy sấy tóc.
Với mái tóc dài, việc sấy khô tóc rất tốn thời gian và phiền phức. Nếu như tôi lười và để tóc ướt thì nó sẽ bị hư. Chuyện này cũng đôi khi làm tôi mệt, nhưng thân là con gái, tôi không thể để vậy được.
Sau khi sấy tóc xong, tôi thấy một cái bóng đen di chuyển ở một gốc trong tầm nhìn của tôi.
“Kyaaaaaaaaaaaaaa—————————!?”
Nhìn thấy cái bóng đen tối, đáng ghét đó chạy qua, tôi hét một tiếng thật lớn.
Nhưng tôi nhanh chóng bịt miệng mình để không quấy rối hàng xóm, sau đó tôi xua đuổi cái hình ảnh kinh dị đó khỏi đầu mình. Rồi tôi sợ hãi nheo mắt lại, tôi bắt đầu đi kiểm tra sàn nhà và các góc phòng, nhưng không thấy dấu hiệu của thứ gì cả.
“Chắc là mình nhìn nhầm thôi! Đúng rồi, mình nhìn nhầm thôi!”
Trong khi tôi tha thiết khẩn cầu ra không có thứ kinh dị gì nhảy ra thì tiếng chuông phòng reo lên.
“Có khi nào đó là Yuunagi không?”
Vào lúc khuya như thế này thì tôi không nghĩ ai khác ngoài cậu ấy tới thăm cả.
Để phòng hờ, tôi mặc thêm một chiếc áo len trước khi bước ra khỏi phòng. Và vì an toàn, tôi nhìn qua mắt mèo trên cửa và y như tôi nghĩ, cậu ấy đang đứng ở đó.
“Sao thế, Yuunagi, tại sao em thức khuya thế?”
“Em nghĩ là em nghe thấy tiếng hét của chị Tenjou. Chị ổn không?”
“Chị ổn, chị chỉ bị giật mình thôi. Cảm ơn vì em đã quan tâm.”
“Điều khoản số 2 của Thỏa Thuận Hàng Xóm: ‘Nếu một bên gặp rắc rối, bên còn lại phải lập tức giúp đỡ người đó.’ Đây là chuyện mà em nên làm mà.”
“...Em đến trước cả khi chị kêu cứu luôn đó.”
Thật tuyệt khi có người quan tâm mình mà.
“Em sợ là chị sẽ khóc nữa.”
Yuunagi cố gắng chuyển chủ đề bằng một câu chuyện đùa như bảo tôi đừng lo vậy.
“Chị xin lỗi vì đã đánh thức em dậy nha.”
“Không sao đâu, em cũng đang làm bài tập mà.”
“À, vậy là lỗi của chị mà em mới thức khuya đến giờ à?”
“Bình thường thì em cũng thức khuya mà, chị đừng có hiểu lầm.”
“Em sẽ bị lùn nếu cứ ngủ không đủ đó.”
“Em nghĩ mình đã dừng phát triển chiều cao rồi.”
Cậu ấy mỉm cười, nhưng mà cậu ấy vẫn cao hơn tôi một cái đầu mà.
À, tôi cứ nghĩ cậu ấy là con trai, nhưng giờ tôi mới nhận ra cậu ấy thực sự là đàn ông.
Đột nhiên, tôi thấy xấu hổ về bộ đồ đang mặc và ấn tay lên chiếc áo len của mình.
“Chị chưa đi ngủ hả, cô giáo?”
“Chị đang nghĩ về việc chuẩn bị cho sáng mai thôi.”
“Chị lúc nào cũng làm việc chăm chỉ.”
Yuunagi nói như thể cậu ấy thực sự ấn tượng vậy.
“Em cũng vậy mà.”
“Vì em đã tới đây rồi nên chị có muốn ăn khuya không?”
“Em tranh thủ quá, nhưng chị không ăn đâu, chị tăng cân mất. Nhưng cảm ơn vì sự quan tâm của em nha.”
“Vậy thì chúng ta hãy cố gắng hoàn thành việc đang làm và đi ngủ nào.”
“Ừm, cố gắng lên. Hẹn gặp em vào tối mai nha. Bái bai em.”
“Dạ, chúc chị ngủ ngon.”
Tôi nhìn Yuunagi quay về phòng cậu ấy rồi đóng của phòng mình. Tôi xém chút là không nhịn được mà cười toe toét trước mặt cậu ấy rồi.
Thành thật mà nói, tôi thấy cũng không tệ khi có người cổ vũ mình như thế này.

