Tập 01

Chương 2: Hắc Cẩu/Khai sinh

2025-08-30

5

Phần 1

Vừa đặt chân về căn hộ, Tobio đã ngồi phịch xuống chiếc ghế sofa. Cậu thở dài một hơi.

 

Bất chợt, cậu ngước lên trần nhà.

 

—Con quái vật thằn lằn mà Sasaki điều khiển... liệu đó có phải một giấc mơ?

 

Cậu tự hỏi bản thân, nhưng những ký ức rõ ràng mới đây đã phủ nhận hoàn toàn điều đó.

 

Đó không phải Sasaki, mà là một thứ gì có ngoại hình giống cậu ta.

 

Và liệu một con quái vật thằn lằn với những xúc tu dài ngoằng trong miệng như thế có thể tồn tại được không? Những thứ như thế chỉ có trong truyện tranh hay game gủng thôi chứ, sao mà có ở thực tại được? Không thể nào!? Không đời nào một con quái vật như thế có thể—

 

.............

 

Tobio lặng lẽ lấy tay che mặt lại.

 

...Đó có phải giấc mơ? Hay là ảo giác?

 

Có khi nào sự đau buồn vì cái chết của những người bạn học đè nặng lên cả cơ thể lẫn tâm trí khiến cậu sinh hoang tưởng không?

 

Không, không đúng. Con quái vật mà Sasaki dẫn theo đó, nó thật sự tồn tại!

 

Cậu nhìn sang chiếc túi đang nằm lăn lóc trên sàn.

 

Sau miệng túi mở hé, có một vật tròn lấp ló bên trong như thể đang lén lút theo dõi cậu.

 

Cậu đã nhiều lần định vứt nó đi trên đường về nhà, nhưng câu nói của Minagawa Natsume về việc nếu không có nó thì cậu sẽ chết cứ quanh quẩn trong đầu, khiến cậu không thể tùy tiện vứt nó đi được.

 

Một câu chuyện quá sức hoang đường. Thi thể thì chưa bao giờ được tìm thấy, nhưng những người bạn học lại đang dắt quái vật theo đuổi giết cậu. Tại sao cậu lại bị nhắm đến? Có nghĩ thế nào cũng không tìm ra nổi một lý do tại sao cậu lọt vào tầm ngắm của chúng. Nếu suy nghĩ nghiêm túc thì những lời của Minagawa Natsume thật chẳng khác nào một trò đùa lố bịch.

 

Thế nhưng, Tobio đã thật sự chứng kiến con quái vật thằn lằn đó. Đầu nó đã bị cắt lìa bởi con chim ưng của Minagawa Natsume trong một khoảnh khắc. Đó là sự thật. Có cố thuyết phục bản thân đó là mơ thế nào thì những hình ảnh lúc đó vẫn sẽ hiện lên trong tâm trí cậu.

 

... Nếu vậy, liệu ngoài Sasaki, những người bạn học khác từng được cho là không rõ tung tích vẫn còn sống? Liệu Sae mà cậu nhìn thấy lúc đó có phải là thật? Sae cũng giống như Sasaki, dẫn theo một con quái vật và tấn công cậu...?

 

Không, còn quá sớm để có thể kết luận, Tobio nghĩ vậy. Dù đã xảy ra những chuyện hết sức khó tin, cậu cũng không muốn tưởng tượng đến cảnh Sae còn sống đang săn đuổi cậu với một con quái vật.

 

...Mệt mỏi quá.

 

Cả người Tobio cạn kiệt sức lực. Cậu chẳng có sức nấu bữa tối, mà có thì cũng chẳng muốn ăn.

 

Tobio đứng dậy và liếc vào chiếc túi... Khi nhìn vào ‘quả trứng’ đó thì những chuyện xảy ra hôm nay lại ùa về. Tobio cầm chiếc túi chứa ‘quả trứng’ lên và đặt nó vào bồn tắm.

 

—Thế này được rồi. Ít nhất thì mình sẽ có thể quên nó đi cho đến sáng mai.

 

Tobio đóng cửa phòng tắm lại, về phòng và nằm lên giường. Cơn buồn ngủ ập đến ngay lập tức và đưa Tobio chìm vào cõi mộng.

Phần 2

“Gâu!”

 

“Uwa!”

 

Bị một con chó lớn sủa vào mặt khiến Tobio hét toáng lên. Cậu thậm chí còn đứng giật lùi lại vì sợ.

 

“Này, sắp vào cấp ba đến nơi rồi thì đừng có sợ chó thế chứ.”

 

Vừa xoa đầu con chó, Sae vừa cười khổ.

 

Tại nhà Sae. Ngoài khu vườn nhà cô ấy có một con Golden Retriever được họ hàng gửi gắm. Có vẻ như họ nhờ gia đình cô chăm nó hộ vì bận đi du lịch.

 

Đó là hồi họ còn học cấp hai, Sae gọi Tobio đến nhà cô ấy vào cuối tuần khi cậu đang ở nhà một mình.

 

Cô định nhờ cậu giúp chăm con chó, nhưng với người sợ động vật như Tobio thì đó là bất khả thi, đừng nói là hỗ trợ Sae, cậu còn chẳng thể lo cho mình được.

 

Chú chó Golden Retriever thân thiện, nghịch ngợm và thích bám người, không chỉ quấn quýt với Sae mà còn lao vào Tobio với cả thân hình to lớn của mình đòi chơi. Với những người yêu chó, hành động này chắc hẳn rất đáng yêu, nhưng với một người sợ động vật như Tobio, đó chẳng khác nào một mối đe dọa.

 

Chú chó vẫy cái đuôi một cách hào hứng, đuổi theo Tobio đang cố chạy trốn trong sân. Đối phương bỏ chạy, nó sẽ đuổi theo— đó là bản năng của loài chó. Tobio, người vô tình kích thích chú chó, đã trở thành bạn chơi lý tưởng của nó. Nhưng với cậu, cảm giác đó thật chẳng khác gì bị một con thú dữ rượt đuổi.

 

“Này, đừng có lại đây!”

 

Dù cậu đang giận dữ cố xua nó đi, nhưng một khi con Golden Retriever đã cao hứng muốn chơi thì còn khuya mới kết thúc được.

 

“Ahahaha! Cố lên Tobio!”

 

Sae ngồi trên hiên nhà nhìn theo Tobio đang bị chó đuổi.

 

“Đần à! Cứu tớ với!”

 

Nhưng cố gắng cầu cứu đã thành công cốc, vì Tobio đã bị chú chó vồ lấy từ phía sau, khiến cậu ngã sấp mặt ngoài vườn.

 

Rồi chú chó không nề hà gì mà leo hẳn lên người Tobio, liếm láp khắp đầu cậu.

 

“Uwa! Dừng lại, này! Uowaaaa!”

 

Trên lớp cỏ ngoài vườn, Tobio đang mếu máo chống cự, nhưng chú chó vẫn không có vẻ gì là sẽ buông tha.

 

“Kinjirou! Dừng ngay!”

 

Nghe lệnh Sae, chú chó Kinjirou ngừng chơi với Tobio. Nó nhanh chóng rời khỏi người cậu và ngồi xuống.

 

Cuộc tấn công dồn dập của con chó đã kết thúc, và Tobio chậm rãi đứng dậy. Trông cậu nhếch nhác không thể tả.

 

Dường như lo cho Tobio, Sae rụt rè hỏi.

 

“C-Cậu ổn không đấy?”

 

“....C-Chắc là ổn.”

 

Cậu cố gắng đáp lại, nhưng chỉ thế là đã quá sức rồi. Quả nhiên sự hiện diện của một con chó lớn cỡ đó là điều Tobio chẳng thể nào quen nổi.

 

Sae nhẹ nhàng xoa đầu cậu.

 

“Xin lỗi nhé, Tobio.”

 

Hành động của Sae cứ như là đang dỗ trẻ, khiến Tobio sắp phát cáu, nhưng rồi lại thôi.

 

Đó là bởi vì nó cực kỳ dễ chịu. Sự dịu dàng truyền qua bàn tay Sae khiến cậu vô cùng thoải mái.

 

Nếu có bạn bè nào khác mà thấy thì đúng là xấu hổ không để đâu cho hết. Bị cả chú chó lẫn Sae dỗ dành như thế này là điều cậu có chết cũng không muốn ai thấy.

 

—Nhưng sự ấm áp này khiến cậu cảm thấy thật bình yên.

 

“Thật tình, Tobio mà không có Sae-chan là vô vọng ngay nhỉ.”

 

Một giọng nói trêu chọc vang lên kèm tiếng cười khẽ. Quay đầu lại, cậu thấy bà nội yêu quý của mình đang ở đó.

 

Tobio nhanh chóng rời khỏi Sae và lúng túng phân bua.

 

“Đây... Đây là... Chỉ là...”

 

Cả bà nội lẫn Sae đều mỉm cười đầy trìu mến trước phản ứng của Tobio. Và điều đó lại càng làm cậu xấu hổ hơn.

 

Thở dài một cái, Tobio đứng sang một bên trong khi bà xoa đầu con Golden Retriever. Đột nhiên, bà lẩm bẩm.

 

“...Đừng ghét chó, Tobio. Một ngày nào đó, con chó do cháu chọn... Không, một con chó chọn cháu sẽ xuất hiện.”

 

Tobio không hiểu những lời bà nội nói ngày hôm đó. Nhưng ánh mắt dịu dàng và mong manh của bà khi nhìn chú chó, cậu mãi không thể nào quên—.

Phần 3

“Sae... Baa-chan...”

 

Khi tỉnh dậy, Tobio nhận ra mình đang ở phòng riêng. Cả căn phòng tối như hũ nút.

 

——Mình vừa mơ sao.

 

Một giấc mơ về khoảng thời gian ở bên hai người thân yêu đã không còn nữa—.

 

Tobio gạt đi những giọt nước mắt chảy ra từ lúc nào không hay và nhìn lên đồng hồ. Đã quá nửa đêm... Vẫn còn mệt mỏi, cậu quyết định ngủ thêm một giấc đến sáng cho lành. Ngày mai phải đến trường, nhưng tắm sau cũng được.

 

Tắm...

 

Phải rồi, ‘quả trứng’ đó đang ở trong phòng tắm. Vừa nhớ lại ‘quả trứng’ xong, Tobio cũng lập tức nhớ lại vụ việc với con quái vật, và cả cuộc nói chuyện với Natsume.

 

—Đi ngủ thôi.

 

Tobio quyết định như vậy. Ít nhất thì cậu muốn ngủ mà không phải nghĩ ngợi gì cho đến sáng mai.

 

Cậu nhắm mắt lại, cố đưa mình vào giấc ngủ.

 

................

 

...Nhưng không hiểu sao, trái tim cậu lại xao động. Ý thức không thể hoàn toàn khép lại. Một cảm giác oi bức, nặng nề bao trùm lấy toàn thân. Tobio chậm rãi mở mắt. Trong căn phòng tối tăm, chỉ có tiếng kim đồng hồ tích tắc vang lên trong tĩnh lặng.

 

Trái tim cậu không thể bình tĩnh. Tại sao mới được?

 

Bất chợt, ánh mắt cậu hướng về phía rèm cửa đóng kín. Chỉ cần với tay là chạm tới.

 

Cậu khẽ kéo rèm, nhìn ra ngoài.

 

“——!”

 

Chính khoảnh khắc đó, cả người Tobio đông cứng.

 

——Có ai đó đang nhìn vào qua khe hở của tấm rèm.

 

Cậu hoảng hốt đóng rèm lại... Không thể nào! Đây là tầng năm của một tòa chung cư cơ mà. Hơn nữa thì bên ngoài cửa sổ phòng ngủ làm gì có ban công. Đúng ra bên ngoài cửa sổ chẳng có gì cả!

 

Tobio rời giường, rụt rè đưa tay rèm ra lần nữa. Dứt khoát mở rèm trong một lần để nhìn ra bên ngoài— và chẳng có ai cả.

 

Quả nhiên chỉ là trông gà hóa cuốc thôi sao.

 

Có phải vì chứng kiến những chuyện như vậy tối hôm trước đã khiến cậu sinh ảo giác không?

 

Tobio mở cửa sổ, ló đầu ra nhìn ngó xung quanh. Nhưng vẫn chẳng có gì cả. Không có một ai hết. Cậu thở phào nhẹ nhõm.

 

Đúng lúc đó——.

 

*Tóc*

 

Có gì đó rơi xuống đầu Tobio. Cậu với tay lên xem thử... Là một loại chất dịch kỳ lạ nhớp nháp nào đó... Cái này vừa rơi từ trên xuống sao?

 

“....ồi...”

 

Chợt nghe thấy một giọng nói, Tobio ngước lên.

 

“Tìm thấy rồi.”

 

“——!”

 

Ở đó là một khuôn mặt nhợt nhạt với nụ cười dị dạng đang nhìn thẳng vào cậu. Một thiếu niên gầy gò trông chỉ trạc tuổi cậu—  và một con quái vật hình nhện với tám chân dài đang bám trên tường.

 

“——!”

 

Tobio lập tức rút đầu vào phòng và đóng sầm cửa sổ lại. —Nhưng con quái vật nhện đã luồn chân vào trước để chặn cửa. Cảm nhận được sức mạnh dị thường truyền qua khung cửa sổ, Tobio nhảy thụt lùi lại vì sợ.

 

Cậu trai kia từ từ bước vào qua đường cửa sổ cùng với con nhện. Đứng giữa phòng, thiếu niên đó nhìn Tobio với nụ cười nhợt nhạt.

 

“Thấy rồi, kẻ giả mạo.”

 

Thiếu niên đó nói bằng một giọng ngắt quãng không rõ ý. Còn con quái vật nhện thì hướng một ánh mắt ghê rợn về phía Tobio.

 

——Utsusemi

 

Phải rồi, kẻ đang đứng trước cậu đây cũng như Sasaki vào buổi tối hôm trước. Những kẻ mang hình dáng học sinh dắt theo một con quái vật... Có khi nào đó cũng là một học sinh ở trường Ryokuu không? Tobio không quen biết gì người này, nhưng khả năng rất cao đó là một người cùng khóa với cậu. Ít nhất thì theo lời Natsume là thế.

 

Sau thằn lằn thì giờ đến nhện ấy hả... Tobio thầm tự nhủ đầy cay đắng, vì cậu không ưa cả hai một chút nào hết.

 

...Cứ thế này thì sớm muộn gì cũng sẽ bị giết. Áp lực tỏa ra từ cậu thiếu niên và con nhện kia là thật. Tobio biết chúng đang hướng sát ý thẳng vào mình.

 

Nỗi sợ chiếm lấy cơ thể, Tobio lao đến cánh cửa phòng. Có gì đó như tơ nhện phóng vào chân cậu, nhưng bằng cách nào đó Tobio đã tránh được và mở cửa ra. Vừa ra khỏi đó xong, cậu chạy thục mạng thẳng qua phòng khách đến cửa ra vào. Bây giờ phải trốn thoát trước đã, đó là cách có tỷ lệ sống sót cao nhất.

 

Tobio đặt chân đến lối ra vào, gỡ chốt và mở cửa—. Nhưng, sau cánh cửa là một cô gái đứng chờ sẵn. Bên cạnh cô ta là một con quái vật có hình dáng giống một con ếch khổng lồ mọc sừng.

 

“Tìm thấy rồi.”

 

Nói xong, cô gái đưa tay về phía trước. Đáp lại, con ếch có sừng mở to miệng ra. Cũng như con quái thằn lằn tối hôm trước, lưỡi con ếch này cũng có thứ gì đó nhìn như móng vuốt sắc nhọn. Nghe lệnh cô gái, nó phóng thẳng cái lưỡi vào Tobio!

 

“Chết tiệt!”

 

Vừa chửi đổng, Tobio vừa cúi người xuống. Cậu cảm thấy một luồng không khí sượt qua đầu khi chiếc lưỡi của con ếch bay qua. Chỉ suýt soát tránh được. Nếu trúng phải thứ kia thì tiêu là cái chắc.

 

Cô gái kia, cũng là Utsusemi!

 

Tobio cố giữ thăng bằng để không ngã. Nhưng đột nhiên, có tiếng bước chân vọng ra từ phía sau. Quay đầu lại và thiếu niên cùng con quái nhện đã bước qua phòng khách. Và ở trước cậu là cô gái cùng quái nhện đang chặn cửa.

 

——Kẹp giữa thế gọng kìm rồi.

 

Utsusemi cái phía trước, Utsusemi đực phía sau. Cả hai cứ dần tiến lại gần cậu hơn. Bị kẹt giữa hành lang của lối vào và phòng khách, Tobio rơi vào tuyệt vọng.

 

——Cứ thế này thì sớm muộn cũng bị giết.

 

Hai Utsusemi không chút thương xót nào mà cứ tiến gần hơn. Cả hai đều mang hình dạng của bạn cùng khóa mà cậu không quen biết. Liệu cậu có biết họ khi còn sống không? Giữa việc bị người lạ và người quen giết thì cái nào tệ hơn? Tobio cứ thầm tự hỏi như vậy.

 

——Đột nhiên, cậu nhìn qua cửa phòng thay đồ. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong Tobio.

 

Trong bồn tắm—— có ‘quả trứng’! Phải rồi, mình đã đặt ‘quả trứng’ trong đó mà.

 

——Không có nó thì cậu sẽ chết đấy.

 

Câu nói của Natsume hiện lên trong đầu cậu. Vừa giữ cảnh giác, Tobio vừa từ từ nhích lại phía phòng tắm.

 

Khi cậu định mở cửa phòng tắm, cả hai Utsusemi cùng đưa tay ra lệnh cho con quái vật. Chính khoảnh khắc sát khí của hai con quái vật chĩa vào cậu, Tobio lập tức lao đến cửa phòng tắm. Nhanh chóng tra chìa khóa vào, cậu mở cánh cửa ra và đóng sầm lại.

 

Chỉ một khoảnh khắc sau đó, cậu nghe thấy một tiếng động lớn từ phía sau. Nhìn qua phần vai của mình, cậu thấy cái xúc tu của đám Utsusemi đã đâm xuyên qua cánh cửa. Quả nhiên, cái đó mà đâm qua da thịt thì thành trăm phần trăm sẽ thành donut.

 

Tobio vội vã lao đến chỗ bồn tắm đặt chiếc túi.

 

“...Cái này...”

 

Tobio chết lặng khi nhìn vào trong chiếc túi. ‘Quả trứng’ với kích thước của một quả bóng mềm—— đã vỡ.

 

Vỡ rồi sao? Từ khi nào? Lúc để nó vào đây vẫn còn nguyên vẹn không sứt mẻ gì mà!

 

Hoảng hốt, Tobio kiểm tra ‘quả trứng’ đã vỡ... nhưng chỉ có lớp vỏ là còn sót lại, mà cũng chẳng có dấu vết của thứ gì nở ra từ đó cả.

 

(...Không, không thể nào! Minagawa Natsume đã nói là cái này rất quan trọng! Không có nó thì mình chết mất!)

 

Tobio vội vã kiểm tra quanh phòng tắm, nhưng chẳng thấy thứ gì như ‘lòng trứng’ cả. Dù biết là nghe nó lố bịch, nhưng Tobio đoán rằng bên trong ‘quả trứng’ phải là thứ gì đó như con chim ưng của Minagawa Natsume hay sinh vật gì đó đại loại thế. Phải, một thứ gì đó có thể giúp cậu chống lại đám Utsusemi kia. Nhưng... nó trống rỗng.

 

Không, không thể nào. Có khi nào Minagawa Natsume đã nói dối không? Hay cô ấy đã đưa mình một ‘quả trứng’ rỗng vì nhầm lẫn nào đó?

 

Nhận ra hi vọng cuối cùng— ‘quả trứng’— rỗng không, Tobio dần bị tuyệt vọng chi phối.

 

Tiếng cửa bị phá thô bạo phía sau vẫn vang lên không dứt.

 

...Không có cách nào chạy thoát cả. Chỉ còn nước chờ chết mà thôi.

 

Tobio khuỵu xuống, run rẩy đếm từng giây trước khi chết. —Nhưng đúng lúc đó.

 

—Thịch

 

Một nhịp đập— khác với nhịp tim đang hỗn loạn vì căng thẳng và sợ hãi của Tobio. Nó như thể phát ra từ sâu thẳm bên trong cậu, mà không chỉ dừng lại ở một lần duy nhất.

 

—Thình thịch

 

Nó cứ chậm rãi từng chút một, nhưng chắc chắn, trái tim Tobio— toàn bộ cơ thể cậu đang hòa cùng nhịp đập kia, mang lại một cảm giác ấm áp.

 

Trái tim cậu đang hòa nhịp với một thứ vô hình. Dù không biết thứ đó là gì, cậu cảm nhận được nó rất gần. Nhịp đập không ngừng cứ ngày càng mạnh hơn. Đồng thời, cảm giác thứ đó đang tiến gần, sắp gặp được, không phải ảo giác mà là một sự chắc chắn đang hình thành trong cậu.

 

Trong lúc đó, một tiếng động lớn vang lên từ phía sau. Có lẽ cửa đã bị phá hoàn toàn. Quay lại, cậu thấy Utsusemi thiếu niên thò đầu qua lỗ hổng trên cửa, nhìn chằm chằm vào cậu.

 

“Tìm thấy rồi.”

 

Nói xong, cậu ta rút đầu lại, và từ lỗ hổng, lưỡi của quái vật thò ra, cố mở khóa cửa.

 

Nhưng trong lúc đó, nhịp đập trái tim cậu càng mạnh mẽ, hòa nhịp nhanh hơn.

 

Tobio cầm vòi hoa sen, điều chỉnh nước nóng ở mức tối đa.

 

Utsusemi thiếu niên dẫn con nhện vào phòng tắm. Nhận ra cậu, tên đó nheo mắt thích thú. Con nhện khổng lồ bắt đầu nhắm vào cậu.

 

Tobio phun nước nóng ở nhiệt độ cao nhất vào con nhện.

 

Bị nước nóng phun trúng, con nhện quằn quại đau đớn ngay tại chỗ.

 

Một đòn trúng đích—. Nhưng chưa kịp nghĩ, Utsusemi cô gái dẫn con ếch xuất hiện bên cạnh thiếu niên. Thấy vòi hoa sen trong tay Tobio và tình trạng con nhện, cô ta nấp nửa người sau cửa, để lưỡi con ếch biến thành móng vuốt như roi, lao về phía cậu.

 

Tobio né sang bên theo phản xạ, nhưng lưỡi con ếch cắt đứt vòi hoa sen trong tay cậu. Vòi hoa sen bị cắt đầu phun nước như ống dẫn, bắn mạnh về một phía.

 

Nhận ra nước nóng không thể đối phó, Tobio lập tức tắt nước.

 

Lưỡi con ếch lao tới tấn công Tobio, người đang cố tránh nước nóng trên sàn. Hoảng hốt, cậu dẫm phải nước nóng, cảm giác bỏng rát khiến cậu trượt chân. May mắn thay, nhờ trượt chân, cậu né được đòn tấn công trực diện của cái lưỡi, nhưng do mất thăng bằng mà cậu ngã mạnh về phía bồn tắm.

 

Đau điếng vì va lưng vào đáy bồn, Tobio nhắm chặt mắt. Khi mở mắt ra, con ếch quái vật đang nhìn xuống cậu. Phía sau, con nhện bò trên tường phòng tắm, mắt lóe sáng.

 

Sát ý——. Sát ý thuần túy, không chút do dự từ hai con quái vật khiến Tobio cảm nhận bằng cả cơ thể.

 

Cậu sẽ bị giết——

 

...Không muốn.

 

…Mọi thứ phải kết thúc vô nghĩa thế này... không muốn đâu...!

 

Không muốn chết——

 

Không muốn chết, không muốn chết...

 

Không muốn chết không muốn chết không muốn chết không muốn chết không muốn chết không muốn chết không muốn chết không muốn chết!

 

...Ai đó, cứu tôi với.

 

Khi tâm trí tràn ngập ý nghĩ đó, một nhịp đập vang dội mạnh mẽ trong tim Tobio.

 

——Thịch. THỊCH.

 

Nhịp tim cậu lớn đến mức tưởng như người ngoài cũng có thể nghe thấy.

——bio. ——này.

——Tobio. Nghe này.

Trong tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc, giọng nói thân thương của bà nội bất chợt vang lên trong tâm trí cậu. Với khuôn mặt nhăn nheo đẫm nước mắt, bà nói.

——Tobio, cháu là một đứa trẻ được ban phước. Một đứa trẻ được sủng ái hơn bất kỳ ai.

——Nhưng bà vẫn muốn cháu được hạnh phúc, dù chỉ là một chút.

——Vậy nên, bà sẽ tạm thời phong ấn thứ phước lành đó của cháu lại.

——Nhưng đến một ngày nào đó, cháu sẽ phải trải qua những điều còn đau đớn hơn bây giờ biết bao lần.

——Hãy nhớ lấy điều này, Tobio. Rằng một “Tobio” khác trong cháu sẽ cứu lấy cháu khi không một ai có thể.

Thuở ấu thơ, bà nội đã nhẹ nhàng ôm cậu vào lòng và thủ thỉ những lời đó bên tai. Dù cậu chẳng thể hiểu những lời bà nói khi đó có ý nghĩa gì, nhưng Tobio vẫn khắc ghi nó vào tận sâu linh hồn mình.

——Cháu rất đặc biệt, vì cháu là người duy nhất trên thế giới được『 』chọn.

——Dù cho đó chỉ là một『 』giả mạo đi chăng nữa.

Có những từ nghe không rõ, mà cũng chẳng nhớ nổi, nhưng dù vậy, giọng nói ấm áp của bà khiến Tobio cảm thấy thật hoài niệm.

 

——THỊCH

 

Một nhịp đập mạnh mẽ vang lên. Trong một khoảnh khắc, cậu cảm thấy cả cơ thể và ý thức như rời khỏi mình, nhưng cũng nhanh chóng bình tâm lại. Nhưng ngay sau đó, có một thứ lướt qua má cậu với tốc độ cao khi còn đang ngã trong phòng tắm!

 

Trước mắt cậu là—— một lưỡi kiếm sắc nhọn đâm xuyên qua mặt con ếch vẫn đang lè lưỡi ra, kéo dài lên tận trần nhà. Con ếch đã bị đâm thẳng lên trần phòng tắm. Dường như cảm thấy nguy hiểm, con nhện lập tức biến mất khỏi tầm nhìn của Tobio.

 

Tobio ngã xuống bồn tắm. Đằng sau cậu— chỉ có đáy bồn. Rốt cuộc thứ gì đã lao ra vậy...?

 

Sau khi đứng dậy, Tobio nhìn về nơi lưỡi kiếm xuất hiện.

 

——Một lưỡi kiếm trồi lên từ chính cái bóng của cậu.

 

Tobio sững sờ nhìn cái bóng đang đung đưa như thể có ý thức. Rồi cái bóng dần kết thành hình—— một hình dạng thật không ngờ.

 

Một con chó con có lông màu đen trỗi dậy từ cái bóng.

 

Trên đỉnh đầu của con chó có vật gì đó sắc nhọn— là lưỡi kiếm vừa nãy. Con chó nhảy ra khỏi bồn tắm, thu hồi lưỡi kiếm vừa đâm con ếch lên trần nhà vừa nãy. Con ếch rơi bịch xuống sàn, nó vẫn còn sống, dù cả người đang bê bết máu.

 

Dù mặt đã bị đâm thủng, nhưng con ếch vẫn phóng chiếc lưỡi gai về Tobio— không, về con chó.

 

——Zashu. Âm thanh một thứ gì đó bị cắt vọng trong phòng tắm.

 

——Thịt văng tứ tung. Cái lưỡi của con quái vật, và cả người nó đều bị chém tan thành từng mảnh văng tung tóe khắp phòng tắm. Con chó vừa mới lao ra trong tích tắc và dùng lưỡi kiếm trên trán chém vụn con ếch...!

 

Chém nát con ếch xong, con cún lông đen không chút chần chừ, đạp vào tường phòng tắm mà lao ra tìm con nhện.

 

Không còn con quái vật ếch, cô gái Utsusemi liền mất ý thức và ngã xuống sàn.

 

Con nhện đi cùng thiếu niên kia sau khi nhận ra tình hình bất lợi cho bản thân liền tìm cách chạy trốn. Nhưng con chó không để yên, mọc lên những lưỡi kiếm trên lưng như đôi cánh rồi từ từ thu hẹp khoảng cách.

 

Tobio đang vô cùng choáng ngợp trước những việc vừa xảy ra.

 

...Một con chó con... vừa sinh ra từ cái bóng của mình? Thay vì nở ra từ ‘quả trứng’, nó lại trồi lên từ cái bóng? Một con chó có thể tạo ra những lưỡi kiếm và chém con ếch thành đống thịt vụn trong thoáng chốc?

 

Những hiện tượng không thể lý giải cú liên tiếp xảy ra, nhưng cậu có thể cảm nhận được, một cảm giác gì đó rất mãnh liệt từ con cún màu đen kia. Thứ cộng hưởng, nhịp đập vừa nãy— là từ con chó. Là cậu đã gọi con chó đen kia lên. Hay chính nó mới là thứ đã gọi cậu...?

 

Cậu trai Utsusemi kia cố lùi lại, nhưng con chó lập tức thu ngắn khoảng cách trong giây lát. Nó lao đi như một viên đạn màu đen, phóng thẳng một đường ra sau con nhện. Con quái vật dường như chỉ có thể đứng im lặng bất lực. Một khắc sau, cả người nó bổ dọc làm đôi. Mất con nhện, cậu thiếu niên cũng ngã quỵ tại chỗ như cô gái kia.

 

Chỉ mất không đến một phút, chú chó đã xử gọn cả hai con quái vật.

 

Mọi thứ đột nhiên trở nên im lìm. Hai Utsusemi cứ nằm đó bất động. Sau một lúc, có một thứ gì đó nhìn như ma pháp trận xuất hiện phía dưới Utsusemi và đám quái vật, rồi biến mất sau một cái chớp nhoáng.

 

...Chỉ còn lại Tobio và chú chó trong phòng tắm. Cpn cún dựng tai lên, cái mũi nó khịt khịt hít ngửi như vừa nhận ra điều gì đó rồi nhảy ra khỏi phòng tắm. Tobio cũng chạy theo.

 

Đuổi kịp con chó đến phòng khách xong, Tobio sững người vì khung cảnh trước mắt.

 

Giữa phòng, một sinh vật khổng lồ có cánh đang chờ sẵn. Cửa sổ phòng khách đã bị phá. Sinh vật có cánh chia thành ba phần: đầu, ngực, bụng với sáu chân, nhưng phần đầu không giống côn trùng mà giống loài bò sát. Như thể phần thân của loài bướm đêm gắn liền với đầu thằn lằn. Đương nhiên, bên cạnh là một thiếu niên, chủ nhân của nó, đã xâm nhập vào phòng.

 

Nhưng trước con quái vật, chú chó đen mọc lưỡi kiếm không hề lộ chút sợ hãi. Nó lao tới không do dự. Con quái vật bay lên né, nhưng chú chó phản ứng ngay, đạp chân vào tường truy kích. Với tốc độ tia chớp, hai chân con quái vật bị chém lìa.

 

Do thân hình to lớn, chuyển động của con quái vật có cánh bị hạn chế trong phòng. Còn con cún nhỏ bé linh hoạt hơn. Nếu tiếp tục, con cún sẽ thắng.

 

Khi Tobio còn đang mải đọc tình hình thì chủ nhân của con quái vật đã đưa tay lên ra lệnh. Con quái vật có cánh cứ đờ đẫn, và khi con chó tấn công lần hai— nó cứ để yên cho lưỡi kiếm đâm xuyên qua người mình. Đúng, lưỡi kiếm của con chó đã đâm qua ngực con quái vật, nhưng như thế cũng có nghĩa nó đã tóm được con chó bằng bốn chân còn lại. Nó cứ giữ nguyên như thế mà bay ra khỏi phòng.

 

——Con chó đã bị mang ra ngoài!

 

Không ổn. Nơi này là chung cư cao tầng. Nếu dự đoán của cậu là đúng là thì mục đích của con quái vật là— thả con chó từ trên cao xuống. Ngay cả khi đó có là một con chó dị thường có thể mọc ra những lưỡi kiếm thì nếu bị thả rơi từ độ cao như thế cũng...!

 

Cảm thấy lo cho chú chó, Tobio đứng dậy và quyết định nhắm vào chủ nhân của con quái vật. Sau khi giữ chút khoảng cách khỏi cậu thiếu niên đang lao đến, cậu vớ một cái bình gần đó và dùng hết sức bình sinh đập mạnh vào lưng đối phương. Sau một tiếng kêu đau đớn, cậu ta ngã sấp xuống.

 

Xác nhận cậu ta đã bất tỉnh xong, Tobio liền chạy ra ban công. Cậu đang lo cho con chó bị lôi lên không trung. 

 

Chạy ra ngoài ban công xong, Tobio thấy con quái vật đang bay trên khoảng không trước khu chung cư đang cầm theo con chó dưới ánh trăng. Nếu không có bốn chân kia giữ lấy thì con chó có thể rơi xuống bất kỳ lúc nào.

 

——Bashu. Một âm thanh khô khốc vang vọng giữa trời đêm.

 

Trước mắt Tobio là, một thanh kiếm khổng lồ xuất hiện dưới ánh trăng. Cậu thấy rõ khoảnh khắc nó xuất hiện. Ngay lúc con quái vật định thả, cả người chú chó đột nhiên phát sáng lên, biến thành một lưỡi kiếm khổng lồ đâm thủng người con quái vật và chém tan nó.

 

 

134ce173-ecdc-4375-8994-358b50d48c58.jpg

Lưỡi kiếm khổng lồ rơi xuống nóc chung cư phía trước.

 

...Tobio hít sâu một hơi. Trước mắt cậu, một lưỡi kiếm dị dạng đang cắm thẳng vào nóc tòa chung cư dưới ánh trăng.

 

Đột nhiên, trong tâm trí Tobio hiện lên hình ảnh ấy.

 

——Đừng ghét chó, Tobio. Một ngày nào đó, con chó do cháu chọn... Không, một con chó chọn cháu sẽ xuất hiện

 

Aa, Baa-chan. Ý bà là thế này sao? Nhưng mà nó—

 

——có đúng là chó không?

 

Tobio đặt tay lên lồng ngực đang phập phồng vì thở dốc của mình. Là do sợ hãi? Hay là do sự phấn khích khi biết bản thân có một sức mạnh không ngờ tới—

 

“...Của cậu tuyệt ghê nhỉ.”

 

Đằng sau cậu là giọng nói của một bên thứ ba như đang cố nén gì đó.

 

Là Minagawa Natsume đang nhìn vào nóc chung cư với vẻ ngạc nhiên. Có vẻ cô ấy đã đến như đã hứa.

 

“Cậu ổn chứ? Tớ đến hơi muộn.”

 

Cô ấy lo lắng hỏi cậu. Tobio ngồi bệt xuống tại chỗ, chỉ thều thào đáp “Chắc là ổn”

 

Nhìn chủ nhân của con quái vật biến mất trong luồng ánh sáng, Tobio nuốt xuống câu nói “Cậu mà đến sớm hơn thì tốt”

 

///

 

Sau cuộc tấn công, Tobio quay lại hành lang và thấy một con chim ưng đang đậu trên ghế sofa ở phòng khách.

 

“Tớ cũng ngạc nhiên lắm đấy. Như đã nói ở nhà hàng thì tớ định ghé qua tối nay để nói chuyện với cậu, nhưng vừa đến nơi đã thấy cậu bị tấn công. Mà lại còn tận ba con cùng lúc nữa chứ. Mới lần thứ hai đã thế này có vẻ hơi căng nhỉ.”

 

Natsume thản nhiên nói.

 

Việc bị ba kẻ đó tấn công đồng loạt, với cô gái này thì điều đó chỉ tóm gọn trong một từ “căng”.

 

Natsume vừa ôm con cún vừa thốt lên “Dễ thương quá~!”. Con chó đen sau khi hóa thành lưỡi kiếm và đâm xuống nóc tòa chung cư, đã được con chim ưng của Natsume mang về đây. Ngay khi con chim vừa bay đến mái nhà thì con chó đã trở lại hình dạng ban đầu.

 

——Người nó mọc lưỡi kiếm đấy!

 

Nhưng Tobio đã lo hão, vì con chó mà Natsume đang ôm hiện giờ không có lưỡi kiếm nào hết. Nó chỉ vẫy đuôi như một chú cún bình thường mà làm nũng với Natsume.

 

Con cún nhỏ bé với bộ lông đen tuyền đó có thể tàn sát đám quái vật không chút khó khăn. Những lưỡi kiếm mọc ra từ người nó ẩn chứa một sức mạnh thật khó tin.

 

“Giờ thì, rời khỏi đây thôi.”

 

Natsume đề nghị.

 

“Cứ ở đây mãi cũng chẳng có ích gì. Cậu đi gói ghém đồ đạc cần thiết đi, nhưng chỉ những thứ quan trọng ở mức tối thiểu thôi nhé. Giờ đối phương cũng biết nhà cậu rồi. Cậu hạ chúng một lần bây giờ thì một tiếng, không, có khi nửa tiếng sau chúng lại tập kích phát nữa đấy.”

 

Không thể phản bác, Tobio đành chấp nhận tạm thời di tản.

 

“...Gây ra vụ náo loạn lớn cỡ này thì chắc ai đó đã báo cảnh sát rồi nhỉ.”

 

Tobio bất chợt buột miệng.

 

Đúng vậy, cửa sổ đã bị phá vỡ, và cánh cửa phòng tắm cũng vậy. Nếu có nhiều tiếng động lớn như thế thì chẳng có gì lạ nếu hàng xóm chú ý cả. Nhưng Minagawa Natsume chỉ lắc đầu.

 

“...Chúng đã chuẩn bị mọi thứ từ trước khi tấn công nên không có chuyện đó đâu. Hẳn tất cả đều đã bị chúng cho ngủ say rồi.”

 

Cô ấy bình thản nói ra những điều nghe rất khó hiểu. Những thứ như vậy vượt ngoài khả năng xử lý và tầm hiểu biết của Tobio. Nhưng cậu thấy nó không giống một câu đùa chút nào, và qua đó cũng cảm nhận được sự bất thường của tình huống hiện tại.

 

Natsume quay đầu lại và mỉm cười nói.

 

“Tớ biết một nơi ẩn náu tốt lắm, giờ mình đến đó thôi.”

 

“Nơi ẩn náu?”

 

“Ừ, là nơi tớ đang ở. Một nơi an toàn tuyệt đối trước đám Utsusemi. Đến đó rồi tớ sẽ nói hết những chuyện cậu cần biết, nên chuẩn bị nhanh lên rồi đi thôi!”

 

Natsume đẩy lưng Tobio giục cậu.

 

“Có nơi tốt như thế thật sao? Ý là, bỏ lại nơi này thì——”

 

“Giời ạ! Cứ chuẩn bị hành lý đi nhanh lên! Nơi này không có an toàn đâu! Càu nhàu nữa là onee-san này lôi cậu đi bằng cách kéo quần lót đấy!”

 

Những ngôn từ bùng nổ của Natsume khiến Tobio cũng phải phát ngượng, vậy nên cậu thôi cãi cô và về phòng chuẩn bị đồ đạc.

 

///

 

Tobio và Natsume đang di chuyển qua con phố trong đêm.

 

Tobio mang theo hai chiếc túi cỡ lớn trên vai và tay, theo chân Natsume bước đi trên con đường giữa đêm hôm khuya khoắt.

 

“Tóm lại thì tốt nhất là cứ ra mấy nơi đông người đã.”

 

Vừa mang vác hai cái túi, Tobio vừa cố bắt kịp nhịp chân nhanh nhẹn của Natsume. ——Con chó đen cũng lững thững đi theo bên cạnh Tobio.

 

Đột nhiên, vẻ mặt của Natsume thay đổi. Cô đưa ánh mắt sắc lẹm về phía Tobio. Ánh nhìn đó đang chĩa thẳng vào thứ ở sau cậu.

 

Khi Tobio quay đầu lại, cậu thấy con cún đen đang gầm gừ, nhe nanh đe dọa về phía bóng tối nơi ánh đèn đường không chiếu tới.

 

Nheo mắt nhìn con đường chìm trong bóng tối, Tobio thấy một bóng người tiến lại gần.

 

“Đùa nhau hả...”

 

Tobio nuốt nước bọt trong lo sợ.

 

“Ừ, chúng ta có khách đấy.”

 

——Utsusemi.

 

Một thiếu niên với vẻ đờ đẫn không chút sức sống tiến lại gần. Bên cạnh người đó là một con quái vật rắn khổng lồ mọc sừng trên đầu.

 

Tobio và Natsume trao đổi qua ánh mắt về động thái tiếp theo. Rằng nên chạy trốn hay chiến đấu.

 

Nhưng trước khi họ kịp làm gì, đột nhiên có một ngọn lửa xuất hiện và nuốt chửng con rắn! Trên con đường đêm tối, cả cơ thể con rắn bốc cháy dữ dội khi nó đang quằn quại, và rồi hóa thành than——.

 

Quá bất ngờ, Tobio á khẩu không nói nổi lời nào, còn Natsume thì thở phào nhẹ nhõm.

 

Con rắn đã chết, vậy nên người bạn cùng khóa—— Utsusemi kia cũng bị dịch chuyển đi với ma pháp trận. Sau hiện tượng đó, có một bước chân khe khẽ vang lên.

 

Từ bóng tối dưới ánh đèn đường, một cô gái tóc vàng với trang phục kỳ lạ bước ra. Còn tại sao lại kỳ lạ thì bởi vì cổ khoác áo choàng và đội một chiếc mũ chóp nhọn trên đầu, trông như đang cosplay phù thủy. Vẻ đẹp của cô ấy khiến cậu không thể rời mắt. Và mặc dù hơi khó đoán vì là người ngoại quốc, nhưng cậu nghĩ cô ấy trạc tuổi cậu.

 

Cô gái mặc bộ trang phục phù thủy hướng đôi mắt màu xanh lam về phía Tobio và Natsume và nói.

 

“Muộn quá đấy Natsume. Chị không chờ được nữa mà phải ra đón này.”

 

Natsume chắp tay nói “Xin lỗi, xin lỗi mà” với cô gái. Tiếng Nhật của cô ấy rất trôi chảy. Và có vẻ cổ là người quen của Minagawa Natsume. Nhưng Tobio vẫn không tài nào theo kịp hiện tượng bốc cháy vừa rồi và chuỗi sự kiện kỳ lạ vừa xảy ra.

 

Natsume tiến lại gần Tobio và giật lấy chiếc túi trên tay cậu.

 

“Đi thôi. Chúng chỉ tấn công ở chỗ vắng người. Ngược lại thì chúng không thể tấn công ở nơi đông người được nên di chuyển nhanh nào.”

 

Đáp lại giọng nghiêm túc của Natsume, Tobio gật đầu và bước nhanh hơn. 

Phần 4

“Nào, vào đi vào đi.”

 

Đêm đã khuya, Tobio cuối cùng cũng đến nơi ẩn náu an toàn mà Natsume nói—— là một khu chung cư. 

 

Cậu tưởng nó sẽ nằm ở trong rừng hay một nơi hẻo lánh ít người qua lại nào đó, nhưng hóa ra lại cách không đến mười phút đi bộ từ ga tàu của thị trấn kế bên. Nhìn từ ngoài thì kiểu gì cũng thấy đây chỉ là một tòa nhà chung cư hết sức bình thường—.

 

Dù còn đang băn khoăn tự hỏi liệu nơi này có thật sự an toàn không, cậu vẫn được dẫn đến một căn phòng trong tòa nhà đó. Bên trong chỉ có một chiếc sofa, một TV, một đầu DVD, vài chiếc kệ để đồ, một căn phòng đơn giản, nếu không muốn nói là quá sơ sài.

 

Chỉ về phía cô gái tóc vàng, Natsume giới thiệu.

 

“Cô ấy là Lavinia Reni, một người sống ở nơi ẩn náu này, và tạm thời là đồng minh của chúng ta.” 

 

Cô gái tóc vàng— Lavinia khẽ cúi đầu và nói “Rất vui được làm quen”

 

Chào hỏi xong, Natsume bắt đầu lục lọi mấy cái kệ trong căn phòng.

 

“Trước hết thì, cậu cứ xem qua cái này đã nhé.

 

Natsume nói xong liền đưa một chiếc DVD vào đầu đĩa.

 

“Vừa đến nơi mà đã xem gì vậy?”

 

Tobio hỏi Natsume.

 

“Là để xác nhận lại tình hình của em và Natsume đó.”

 

Ngạc nhiên thay, người trả lời là cô gái tóc vàng Lavinia.

 

Tobio chăm chú nhìn video hiện trên màn hình TV. Đó là một chương trình tin tức về vụ tai nạn tàu biển. Làm sao cậu không biết được. Chỉ hai tháng trước, cậu còn ở trong tâm điểm của sự kiện đó.

 

Tàu Thiên Đường Aloha——.

 

Con tàu sang trọng mà cậu và Natsume đáng lẽ đã lên. Con tàu mang cái tên “thần thánh” đã chìm cùng các bạn cùng lớp. Dù video không có âm thanh, Natsume cũng lộ vẻ mặt phức tạp. Không chỉ Tobio, cô hẳn cũng đã chịu đựng nỗi đau mất bạn cùng lớp trong hai tháng qua.

 

Hình ảnh chuyển cảnh. Màn hình hiện lên khung cảnh một thị trấn nào đó. Video trông như được quay bằng máy quay gia đình, ghi lại một nhóm thanh niên nam nữ.

 

Tobio nheo mắt, tiếp tục xem.

 

“Đó là... Yada...? Cả Kojima nữa...?”

 

Tobio sững sờ. Nhóm thanh niên hiện lên liên tiếp đều là những gương mặt quen thuộc. Video liên tục ghi lại họ, không phải chỉ năm mươi hay một trăm người.

 

Tobio thoáng nghĩ đây là video được quay trước khi họ mất tích. Nhưng ngày giờ trên máy quay lại là số liệu từ nửa tháng trước, tháng Sáu – 233 học sinh năm hai trường Ryokuu được cho là mất tích, gần như không có khả năng sống sót. Nhưng trong video trước mắt, tất cả họ đều đang còn sống và hoạt động.

 

...Không hiểu tại sao họ dẫn theo quái vật và nhắm vào mình, nhưng… tất cả đều còn sống sao?

 

Vậy, bạn cùng lớp, và cả Sae…

 

Một tia hy vọng le lói nhóm lên trong lòng Tobio. Cảm giác như vết thương trong lòng đang dần lành lại. Nhưng tia hy vọng ấy tan biến ngay khi hình ảnh tiếp theo hiện lên.

 

Trên màn hình là một cậu bạn cùng lớp. Bên cạnh cậu ta là một con quái vật giống cá sấu khổng lồ. Từ miệng nó, một chiếc lưỡi thò ra… không, là xúc tu.

 

Những bạn học khác trên TV cũng dẫn theo đủ loại quái vật: ếch, nhện, rắn, thằn lằn… cả bướm đêm và bọ ngựa khổng lồ. Chúng không hề có kích thước bình thường, hình dáng quái dị và đáng sợ như quái vật trong phim hay game.

 

Chúng thò xúc tu, bắt một con lợn sống. Dù video không có tiếng, con lợn rõ ràng đang bị xé xác và bị chúng ngấu nghiến. Máu chảy đỏ lòm quanh miệng lũ quái vật.

 

Tobio đưa tay che miệng, cố kìm cảm giác buồn nôn, nheo mắt nhìn màn hình.

 

Natsume dù có lẽ đã xem video này trước, cũng không dám nhìn thẳng.

 

Video tiếp tục cùng lời giải thích của Natsume về đặc điểm và cách đối phó với quái vật.

 

Tobio cảm thấy đầu óc như muốn phát điên, nhưng cố giữ bình tĩnh, tiếp nhận thông tin với vẻ mặt kỳ lạ.

 

Những gì Tobio hiểu được đại khái như sau:

 

Những con quái vật đó là các quái thú với chức năng cơ thể vượt trội và khả năng đặc biệt đáng sợ. Một đòn tấn công bình thường không thể cắt qua lớp da và thịt của chúng. Dù có cắt được, chúng sẽ lành lại ngay lập tức nhờ khả năng hồi phục phi thường.

 

Để hạ chúng, phải nhắm vào đầu hoặc lõi – thứ tương đương với trái tim của con người. Điểm yếu cơ bản thì giống các sinh vật khác, nhưng chúng bền bỉ hơn nhiều.

 

Natsume nghiêm túc nói.

 

“Video này là bằng chứng do những người bảo hộ chúng ta quay được qua các kênh riêng. Tuyệt nhiên không phải CG hay diễn xuất gì hết. Họ thật sự là những học sinh năm hai của trường trung học Ryokuu đã mất tích trong vụ tai nạn đắm tàu. Hay bạn học của chúng ta. Và tất cả đều đang điều khiển những con quái vật thật sự. Cả họ và những con quái vật được gọi chung là—— Utsusemi.”

 

Cô bình thản giải thích.

 

Lavinia tiếp lời.

 

“Utsusemi là những sinh vật bắt chước một thứ gì đó được tạo ra bởi một tổ chức của quốc gia này mang trên mình siêu năng lực nhân tạo—— những dị năng giả. Tất cả đều đang bị tổ chức đó chi phối.”

 

...Thật quá khó để có thể tin được.

 

...Tobio thầm nghĩ chuyện này thật hoang đường.

 

Siêu năng lực điều khiển quái vật? Do một tổ chức ở Nhật Bản giật dây? Hơn nữa lại còn đi thao túng bạn học để tấn công chúng ta? Nghe chẳng khác gì kịch bản truyện tranh hay phim ảnh. Nếu không thật sự trải nghiệm qua thì cậu tuyệt đối không bao giờ tin những chuyện lố bịch như vậy mà cho rằng đó là ảo tưởng của gã điên khùng nào đó.

 

Nhưng—— cậu buộc lòng phải tin. Quái vật tấn công và truy đuổi cậu là sự thật. Và thứ chống lại chúng chính là—— con cún đen có lưỡi kiếm mọc trên trán kia.

 

Nhìn con chó đen bên cạnh, Tobio không còn cách nào khác ngoài chấp nhận tình huống điên rồ này.

 

Natsume tiếp tục.

 

“Utsusemi cần cả quái vật và người điều khiển—— bản thể để có thể hoạt động. Và bản thể đó chính là 233 bạn học cùng khóa tham gia chuyến đi của chúng ta.”

 

Tobie á khẩu, và Natsume khẳng định.

 

“Và, họ đã quay lại Nhật Bản để truy giết những học sinh còn sống sót—— như tớ và cậu.”

 

“Đừng có đùa!”

 

Tobio hét lên.

 

Hiển nhiên rồi. Ai mà tin được bạn học cùng khóa đã hóa thành quái vật để tấn công họ chứ.

 

Nhưng đó không phải đùa. Hình ảnh những con quái vật—— Utsusemi đã tấn công lúc trước hiện lên như nhắc nhở. Sát khí, và cả ý định giết người của chúng đều là thật. 

 

Natsume lên tiếng.

 

“Chắc chắn chúng ta sẽ còn tiếp tục bị nhắm đến. Chúng được lập trình để tấn công những học sinh sống sót vì không tham gia vào chuyến đi như chúng ta. Đó là bởi vì tổ chức giật dây từ đằng sau muốn có được chúng ta bằng mọi giá.”

 

“Khoan đã... nhưng mà tại sao lại nhắm vào chúng ta mới được?”

 

Tobio hỏi.

 

Hiển nhiên thôi, cậu và Minagawa Natsume có gì đáng giá để bị bọn chúng nhắm đến chứ? 

 

Nghĩ đến đó, đột nhiên Tobio nhìn sang con chó đang ngồi cạnh cậu.

 

Natsume cũng quay sang con chim ưng bên cạnh cô và nói.

 

“Đúng thế. Griffon của tớ và chú cún của Ikuse-kun, chúng vừa giống những con quái vật kia nhưng cũng hoàn toàn khác biệt.”

 

“Chúng được gọi là những Thần Khí—— Sacred Gear. Nói cho đơn giản thì đó là một dạng dị năng không hiếm gặp lắm. Nhiều vĩ nhân lịch sử hay vận động viên thành đạt thời hiện đại cũng sở hữu chúng mà không hề nhận ra. Nhưng để hiện thực hóa chúng thì cần thỏa mãn những điều kiện và sức mạnh nhất định.”

 

Lavinia thản nhiên giải thích mặc cho Tobio vẫn còn đang bối rối.

 

“Nói rõ hơn thì con thú cưng của em và Natsume là những Sacred Gear loại “hiện thân độc lập”. Còn đám Utsusemi là hàng nhân tạo bắt chước của Sacred Gear “hiện thân độc lập” đó.”

 

...Những từ ngữ khó hiểu cứ liên tiếp quăng vào mặt, khiến đầu óc Tobio như muốn nổ tung.

 

...Thần Khí? Sacred Gear...? Nếu con chó của cậu và con chim ưng của Minagawa Natsume là hàng thật, thì những con quái vật đi cùng bạn học đã tấn công... là hàng nhái sao?

 

Natsume tiếp tục.

 

“Tổ chức sử dụng Utsusemi đó muốn có chúng ta bằng mọi giá. Hình như chúng cần đến những năng lực đã không tước đoạt được trong chuyến đi của chúng ta. Vậy nên chúng chuyển qua những học sinh của trường Ryokuu trong vụ tai nạn. Có lẽ những kẻ đó nghĩ rằng dùng những bạn học đã mất tích để tấn công sẽ khiến chúng ta mất cảnh giác hơn. Và những người bị điều khiển đó sẽ tiếp tục truy đuổi đến cùng—— là như vậy đấy.”

 

“Nãy giờ cứ toàn “hình như” với chả “có vẻ” là sao? Rốt cuộc ai đã nói cho Minagawa-san những chuyện đó vậy?”

 

Tobio hỏi Natsume khi cô đang lấy đĩa DVD từ đầu thu ra. Cầm chiếc đĩa trong tay, cô đáp.

 

“Người đưa tớ cái đĩa này. Người đó tự xưng là “Tổng Đốc”. Tớ được giải thích khi nhận lấy cái đĩa này như với Ikuse-kun vừa rồi.”

 

Natsume cũng bối rối như Tobio hiện tại, đều đau đớn trước một sự thật khó lòng chấp nhận. Nhưng Utsusemi không quan tâm đến điều đó, chúng chỉ có một nhiệm vụ duy nhất là tấn công họ.

 

“Ngoài ra thì cái vị “Tổng Đốc” đó đã đưa tớ ba ‘quả trứng’. Và tớ nhận nhiệm vụ phân phát chúng. Kiểu vậy đấy.”

 

“Cái người “Tổng Đốc” đó là ai vậy?”

 

Natsume lắc đầu trước câu hỏi của Tobio.

 

“Chà, tớ cũng chịu. Có vẻ như Lavinia và những người ở đây biết rồi, nhưng vị “Tổng Đốc” đó bảo sẽ giữ kín danh tính cho đến khi tự lộ diện. Mà, vì tớ đã đưa quả trứng cho Ikuse-kun rồi nên chắc sẽ sớm gặp thôi.”

 

“...Phải rồi, có cái này tớ vẫn thắc mắc. Rốt cuộc ‘quả trứng’ đó là gì vậy?”

 

Natsume dừng lại một chút.

 

“Họ nói đó là quả trứng kích hoạt Sacred Gear. Cả Griffon-chan của tớ cũng nở ra từ quả trứng. Nó giúp an toàn giải phóng năng lượng và kích hoạt sức mạnh ẩn sâu bên trong như một thiết bị kích hoạt. Hình như vị “Tổng Đốc” đó nghiên cứu về mấy thứ này. Cả con cún của Ikuse-kun cũng nở ra từ đó đúng không? Ngạc nhiên thật chứ! Cả chó lẫn chim đều nở ra từ trứng kìa!”

 

——Cô hào hứng trả lời. 

 

Nghe Natsume nói xong, Tobio nhìn vào chú chó đang vẫy đuôi bên cạnh.

 

...Không, con chó này không nở ra từ ‘quả trứng’. Nó xuất hiện từ cái bóng của cậu... Điều đó có ý nghĩa gì?

 

Nhưng mà ‘quả trứng’ trống rỗng... Có khi nào nó đã nở hay kích hoạt gì đó không?

 

Natsume nhẹ nhàng xoa đầu con Griffon đang đậu trên lưng ghế.

 

“Griffon của tớ—— con chim ưng này đã cứu tớ rất nhiều lần. Ngoài ra thì “Tổng Đốc” đó cũng nói là: “Chúng ta chỉ có thể hỗ trợ. Nếu ngọn lửa rơi xuống thì phải tự dập lấy. Đó là số phận của những người sở hữu Sacred Gear.”

 

...Thật sự, quá sức hoang đường.

 

Tobio bối rối, giận dữ mà không có gì để trút.

 

Cả cậu và Minagawa Natsume đều sở hữu siêu năng lực. Một tổ chức bí ẩn ở Nhật Bản vì thèm muốn năng lực đó đã tấn công một du thuyền sang trọng. Nhưng vì họ không ở trên tàu nên chỉ có những học sinh và thủy thủ đoàn vô tội là phải gánh chịu thiệt hại... Là vì họ, không, vì cậu mà nhiều người đã phải hy sinh như vậy sao?

 

Có phải vì cậu mà Sasaki... mà bạn học... và cả Sae đều bị chúng bắt giữ và thao túng...?

 

...Nhưng ngược lại, có phải như vậy có nghĩa là họ vẫn còn sống không...?

 

Sae—— còn sống?

 

“...Có điều này tớ muốn biết... Những bạn học của chúng ta... họ có còn sống không?”

 

Cậu không thể chấp nhận. Làm sao chấp nhận được. Bạn học bị cướp đi một cách vô lý. Bị biến thành Utsusemi để điều khiển đám quái vật. Và nguyên nhân chính là—— cậu.

 

Nếu Sae bị những kẻ bí hiểm đó cướp đi, bị biến thành quái vật...

 

Natsume mỉm cười.

 

“Ừ, họ còn sống. Cả bạn thân của tớ cũng vậy, dù đã bị biến thành Utsusemi, nhưng chắc chắn họ còn sống.”

 

“——!!!”

 

Nghe vậy, một cảm xúc mãnh liệt dâng trào trong Tobio. 

 

...Họ còn sống... Sae còn sống...! Không quan trọng thế nào... chỉ cần Sae chưa chết! Cô ấy vẫn còn sống!

 

Cậu cảm nhận được một sức sống mãnh liệt và sự phấn khích tột độ bừng lên từ bên trong.

 

Chỉ mới gần đây nỗi sợ quái vật và sự bối rối trước chuỗi sự kiện phi lý còn bủa vây tâm trí, vậy mà giờ đây mọi thứ trong cậu như đang gom lại thành một ý chí mạnh mẽ.”

 

——Khoan đã, có cách nào cứu những người bạn học, cứu Sae không?

 

Natsume cất tiếng khi nhìn vào khuôn mặt tràn đầy năng lượng của Tobio.

 

“Nào, đổi chủ đề thôi... Cậu muốn làm đồng đội với tớ không?’

 

Natsume mỉm cười đề nghị.

 

“Làm đồng đội với tớ. Để cùng hạ Utsusemi và tổ chức giật dây đằng sau. Chỉ có một mình thì bất an đúng không? Hơn hai trăm người đấy. Trong khi số học sinh sống sót vì không tham gia chuyến đi chỉ không đến mười người. Tính sơ sơ thì mỗi người sẽ phải lo 20 con. Nếu xui thì có khi còn nhiều hơn.”

 

“Xui là sao?”

 

“Biết đâu vài người trong số chúng ta cũng sẽ bị bắt phải không?”

 

Natsume đột nhiên nói với vẻ vô cảm đáng sợ.

 

“Chiến đấu với bạn cùng lớp không dễ dàng chút nào. Có những người thân thiết, có người mình thích. Dù có ở hình dạng nào thì chỉ cần họ ở trước mặt thôi là ai cũng sẽ do dự.”

 

Cậu có thể cảm nhận một quyết tâm mạnh mẽ ẩn sau những lời của Natsume.

 

“Trong hai người tấn công tớ lần đầu, có một cô gái đeo kính là bạn thân của tớ. Từ khi vào cấp ba thì bọn tớ đã luôn ở bên nhau. Và cô ấy đã muốn giết tớ mà không chút do dự... Tớ cứ nài nỉ cầu xin cô ấy dừng lại không biết bao lần, nhưng cô ấy vẫn cứ đằng đằng sát khí. Sau đó khi nghe “Tổng Đốc” giải thích về chuỗi sự kiện, tớ nhận ra một điều rằng—— họ còn sống. Nếu họ còn sống thì tớ có thể cứu họ! Và có vẻ như Ikuse-kun cũng vừa nghĩ tương tự.”

 

Natsume nói rằng cô đã quyết tâm chiến đấu với bạn học mình từ khi đó.

 

Tobio nhìn vào mắt Natsume. Khác với vẻ đùa cợt mọi khi, cô thật sự nghiêm túc, trong ánh mắt toát lên một luồng sức mạnh.

 

Đó là thiện chí, là lời đề nghị chân thành của cô. Xét tình huống hiện tại thì có hai mạng chắc chắn sẽ tốt hơn là một. Để đối phó với lũ quái vật sẵn sàng đuổi đến tận nhà ở đó thì cần phải biết tận dụng mọi lợi thế.

 

Bất chợt, cậu liếc qua con chó đen đang ngồi kế bên. Nó mọc lưỡi kiếm trên đầu, và thậm chí còn biến thành một lưỡi kiếm khổng lồ. Chắc chắn nó cực kỳ bất thường. Nhưng khác với đám quái vật kia— nó không hề có chút sát ý hay địch ý nào với cậu cả. Trong đôi mắt nó chỉ có ánh sáng ấm áp.

 

...Cậu muốn tin nó là đồng minh, là tia sáng hi vọng trong tình cảnh bất thường này.

 

Dù là thứ vượt ngoài lẽ thường, nếu nó có “sức mạnh” để xoay chuyển tình thế này, thì cậu sẽ bám víu vào nó.

 

“——Cứu họ thôi, tất cả mọi người.”

 

Và rồi, Sae sẽ——

 

Tobio tuyên bố dứt khoát. Trong lòng cậu, quyết tâm và mục tiêu đã hình thành.

 

Dù kẻ tấn công là bạn học, cậu sẽ không do dự hạ chúng. Đó là cách cứu họ. Và ở cuối con đường, là kẻ đã bóp méo số phận họ. Cậu sẽ cứu mọi người từ tay chúng! Lấy lại tất cả những gì bị cướp mất!

 

“Ngon rồi!”

 

Natsume ngạc nhiên tột độ, có lẽ cô không ngờ cậu sẽ đồng ý.

 

Cô tiến lại gần cậu, nhìn sát mặt Tobio như để xác nhận.

 

“Cảm ơn cậu! Thật sự, thật sự cảm ơn cậu!”

 

Không để cậu nói xong, cô đã nắm lấy tay cậu và lắc cực kỳ mạnh.

 

“À ờ... Nếu không có cậu đến cứu thì chắc tớ đã tiêu tùng mà không thể chống cự rồi.”

 

Nghe vậy, Natsume nở nụ cười rạng rỡ, giơ tay chữ V làm dấu chiến thắng.

 

“Yosh, có đồng đội thứ tư rồi!”

 

“Thứ tư?”

 

Tobio ngơ ngác hỏi lại. 

 

Natsume chỉ tay vào cô gái tóc vàng.

 

“Ừ, Lavinia cũng là một đồng minh. Cô ấy được “Tổng Đốc” gửi đến để hỗ trợ. Những người sống tại chung cư này đều có hoàn cảnh đặc biệt, nhưng đều không phải người xấu. Tớ sẽ giới thiệu cho cậu sau. Cơ mà có một cậu nhóc hơi bị ngạo mạn chút. Với cả còn một người nữa tớ đã đưa ‘quả trứng’. Cậu ấy cũng là một nam sinh sống sót của trường Ryokuu.”

 

Lavinia giơ tay lên với vẻ vô cảm.

 

“Xin được chiếu cố nhé. Nói cho đơn giản thì chị là một ma pháp thiếu nữ đó nha.”

 

...Ma... Ma pháp thiếu nữ...?

 

Những lời của Lavinia khiến cậu nhớ lại vụ bốc hỏa xảy ra trên đường lúc nãy.

 

Chỉ biết nghiêng đầu, Tobio tiếp tục nghe Natsume nói.

 

“Rồi, nước đi kế tiếp đã định!”

 

“Nước đi kế tiếp?”

 

“Ừ, bây giờ chúng ta cần tập hợp với cậu nam sinh mà tớ đã đưa quả trứng còn lại. Cậu ta cũng mới chuyển đến đây thôi nhưng cứ hở tí là lại ra ngoài. Cơ mà những Utsusemi bạn học của chúng ta vẫn còn sống nên gọi chúng ta là người sống sót có vẻ hơi kỳ nhỉ.”

 

Natsume lẩm bẩm.

 

Tobio hỏi lại.

 

“Đó là ai vậy?”

 

“Là Samejima Kouki. Tóm lại thì, giờ chúng ta sẽ lấy chung cư này làm căn cứ mà hành động.”

 

Samejima Kouki—— một cái tên khiến Tobio phải xây xẩm mặt mày.

 

Không phải chỉ đơn giản là nghe quen quen. Đó là tên của tay côn đồ cá biệt nhất nhì trường Ryokuu——.