Ngay khi chúng tôi bước qua cánh cổng hầm ngục, một khu rừng rậm rạp đan xen với thảm thực vật nhiệt đới trải dài trước mắt.
Trong nguyên tác, bọn họ cũng bị thả xuống một khu vực rừng rậm tương tự, xem ra địa điểm thi thố vẫn chưa bị thay đổi.
Một cơn choáng váng nhẹ ập đến ngay sau khi xuyên qua cổng, nhưng đó có lẽ chỉ là đặc tính cố hữu của loại cổng dịch chuyển không gian.
"Aaa, ư..."
"Cậu ổn chứ, Cha Eun-ju?"
"Ư-ư, ừ... Tớ chỉ hơi chóng mặt một chút..."
Cô ấy siết chặt lấy tay tôi, bước chân hơi loạng choạng trước khi trấn tĩnh lại và quét mắt nhìn khung cảnh xung quanh.
Nhận ra chúng tôi đã bị ném thẳng vào giữa khu rừng rậm, nét căng thẳng hiện rõ mồn một trên gương mặt cô ấy.
"Đ-đây thực sự là bên trong hầm ngục... Chúng ta thực sự đã vào rồi..."
"Để tôi buff cho cậu trước đã. Nếu quái vật nhảy xổ ra trong lúc chúng ta đang di chuyển, tôi e là sẽ không kịp thời gian để thi triển đâu."
"A, ư-ừm...!"
Tôi thi triển Ám thị: [Liều thuốc Can đảm] lên Cha Eun-ju khi cô ấy nghiêng đầu về phía tôi theo phản xạ, sau đó cả hai lang thang vô định trong khu rừng một lúc.
Nếu mọi chuyện diễn ra đúng theo nguyên tác, Kim Isabel sẽ không bước qua cổng cho đến tận giai đoạn cuối, vì vậy tôi cần phải trinh sát địa hình càng nhiều càng tốt trước thời điểm đó.
-Xào xạc.
"...!"
"......"
Chỉ vài phút sau khi chúng tôi bắt đầu rảo bước, tiếng động xào xạc vang lên từ phía sau một gốc cây. Ngay khoảnh khắc tiếp theo, hai con goblin tay lăm lăm gậy gỗ lao bổ ra ngay trước mặt Cha Eun-ju.
'Keruk!'
'Kehek, kehehek!'
"Q-quái vật thật..."
"Giữ bình tĩnh và làm như chúng ta đã luyện tập."
"...Được."
Cô ấy trông có vẻ kinh hãi khi phải đối mặt với lũ quái vật bằng xương bằng thịt thay vì những hình ảnh hologram giả lập, nhưng bàn tay tôi đặt trên vai dường như đã giúp cô ấy trấn tĩnh lại phần nào.
Ngay khoảnh khắc lũ goblin lao vào tấn công, ma pháp bóng tối của Cha Eun-ju đã phóng vút về phía chúng.
"S-Shadow ball!"
-Bịch, bốp!
'Gehk...'
Cả hai con quái vật hứng trọn những quả cầu bóng tối vào thẳng mặt, phát ra những tiếng rên rỉ hấp hối yếu ớt trước khi đổ gục xuống đất.
Có lẽ đây là lần đầu tiên trong ngày Cha Eun-ju phải đối mặt với quái vật sống, nhưng cô ấy đã vượt qua nỗi sợ hãi và hạ gục chúng một cách gọn gàng.
"Hộc, hộc, hộc..."
"Cậu làm tốt lắm, Eun-ju."
"T-tớ thực sự đã giết chúng sao...? Quái vật thật ấy...?"
"Ừ. Cậu làm tốt lắm."
"K-không đâu... Nếu không có buff của cậu, Seon-ho à, thì chuyện này là không thể nào..."
Chắc chắn, đó là một phần lý do. Nhưng tôi chỉ trao cho cô ấy sự can đảm, còn việc thi triển ma pháp mượt mà như thế này hoàn toàn nhờ vào tài năng thiên bẩm. Bất cứ tên nhân vật phụ tép riu nào cũng sẽ cần thêm vài lớp ám thị chồng lên [Liều thuốc Can đảm] mới có thể đóng góp được chút gì đó.
"Có cậu ở bên cạnh khiến tôi cảm thấy an tâm lắm, Eun-ju."
"C-cứ giao cho tớ! Dù quái vật nào xuất hiện, tớ cũng sẽ bảo vệ cậu, Seon-ho! G-goblin hay orc, hay thậm chí là... troll đi nữa ...!"
Cô ấy có vẻ ngoài của một người cần được bảo vệ, chứ không phải ngược lại. Dẫu vậy, kỹ năng của Eun-ju rất đáng tin cậy, biến cô ấy thành đồng minh vững chắc nhất của tôi vào lúc này.
"Giờ đi đâu đây...? Khu rừng này nguy hiểm lắm, quái vật cứ nhảy xổ ra khắp nơi, chúng ta không nên đi ra ngoài sao?"
"Cũng đúng, nhưng hãy xử lý đống này trước đã."
"...Eh?"
Cha Eun-ju nhìn tôi đầy thắc mắc khi tôi tiến lại gần xác lũ quái vật. Tôi gạt cô ấy sang một bên chốc lát rồi lôi ra cái túi đựng nguyên liệu quái vật và con dao bỏ túi tự vệ mà chúng tôi đã nhận trước khi vào đây.
Bài kiểm tra thực chiến này không chỉ chấm điểm dựa trên việc giết quái vật. Nó bao gồm việc săn quái vật thật mà không nao núng và thu thập những bộ phận giá trị nhất của chúng để mô phỏng thu nhập của một thợ săn chuyên nghiệp.
Thông báo không nói toạc ra một cách tử tế, chỉ bảo là "giết quái vật thật". Nhưng bất cứ ai nhanh trí đều sẽ xâu chuỗi được vấn đề từ con dao và cái túi kia.
"Học viện thậm chí còn phát túi đựng nguyên liệu như thế này, nên việc thu thập sau khi giết chắc chắn cũng là một phần của việc chấm điểm đấy."
"A, ư-ừ...!"
"Đưa túi nguyên liệu của cậu đây, Eun-ju. Tôi sẽ xẻ thịt và cất chúng."
"N-nhưng tớ nên tự làm..."
"Cứ đưa đây đi. Tôi thậm chí còn chẳng đánh lại quái vật, nên ít nhất tôi phải làm được chừng này chứ."
"......"
Trông cô ấy như muốn tranh cãi về việc tôi nói "ít nhất làm được chừng này", nhưng vì lời đó thốt ra từ chính miệng tôi, cô ấy đã kìm lại không gắt gỏng như trước.
Tôi cất một [Trái tim Goblin] vào cái túi nguyên liệu mà Cha Eun-ju vừa đưa với vẻ mặt đầy mâu thuẫn đó.
[1/10]
Con số khắc bên ngoài túi nhảy lên một đơn vị ngay khoảnh khắc tôi bỏ nguyên liệu vào.
Dĩ nhiên đóng góp cá nhân trong việc giết quái rất quan trọng, nhưng tổng giá trị nguyên liệu thu thập được trong hầm ngục này cũng sẽ chi phối nặng nề đến xếp hạng bài kiểm tra thực chiến cuối cùng của chúng tôi.
[1/10]
Tôi cất một [Trái tim Goblin] vào túi của mình sau khi làm xong phần của cô ấy, rồi đứng dậy.
Tôi bỏ qua những thứ còn lại như tai, răng và da.
"Đi thôi. Phải tìm thêm quái vật nữa."
"C-còn tai thì sao...? Tớ nghe nói cần tai goblin làm bằng chứng tiêu diệt mà..."
"Tim cũng được tính là bằng chứng mà. Với lại, cái túi này vốn dĩ chỉ có mười ô chứa thôi."
"Hả...?"
"Đằng nào cũng là đi săn goblin, thay vì nhặt mấy thứ rác rưởi thì tập trung vào tim để đạt điểm số cao nhất còn hơn."
"Ừ-ừm, cậu nói phải..."
"Đừng nghĩ là 'phải tìm cách lấp đầy mười ô'. Hãy nghĩ là 'chỉ có mười ô trống mà thôi'. Cậu cũng biết tim là bộ phận giá trị nhất trên cơ thể goblin mà, đúng không Eun-ju?"
"Ừ, tớ biết."
"Tôi tin là cộng sự của mình có thể xử lý ít nhất hai mươi con goblin. Tôi có đang đòi hỏi quá nhiều không nhỉ?"
"K-không đâu! Tất nhiên là tớ làm được! Ừm!"
"Tốt lắm, tôi biết cậu sẽ nói vậy mà, Eun-ju."
Cô ấy đã hạ gục ba mươi hình chiếu ba chiều chỉ trong một ngày, nên hai mươi con hàng thật chắc cũng chẳng bõ bèn gì.
Tuy nhiên, đến cuối cùng thì chắc chúng tôi sẽ không chỉ săn mỗi goblin đâu.
***
"Sao tự nhiên lại lôi chuyện đó ra nói làm tụt cả hứng thế hả? Seo Woo-jin, cậu bị ngu thật đấy à?"
"...Nhưng tôi nói có sai đâu."
"Ai hỏi cậu đúng hay sai?! Có những chuyện nói được trước mặt người khác và có những chuyện thì không, hiểu chưa?"
"......"
"Sau khi nhập học có khi ngày nào cũng chạm mặt nhau, thế mà cậu đã phá hỏng bầu không khí rồi? Hả?"
"...Ai biết. Tôi còn chẳng định nói chuyện, tự nhiên bọn họ cứ sấn lại gần đấy chứ."
"Haizz, thật tình..."
Ngay sau khi Lee Seon-ho và Cha Eun-ju bước qua cổng không lâu thì Han Sora và Seo Woo-jin cũng tiến vào hầm ngục ngay sau đó.
Có lẽ vì chuyện xảy ra trong phòng chờ lúc nãy, Han Sora đang gắt gỏng với Seo Woo-jin có phần hơi gay gắt.
"T-thật lòng mà nói, Sora à, cậu cũng biết dính dáng đến lũ hỗ trợ chỉ tổ làm vướng chân thôi. Cậu mà tử tế một chút là bọn nó sẽ bám dính lấy cậu ngay..."
"Chúng ta còn chưa nhập học đâu. Sao cậu biết rõ thế?"
"T-trên mạng nói đầy ra đấy thôi, lũ hỗ trợ cứ ra vẻ ta đây mỗi khi thấy ai đó tỏ ra thân thiện, nên tốt nhất là đừng có..."
"Haizz, lại là mạng mẽo à? Làm ơn thông cái não của cậu ra đi, Seo Woo-jin!"
"......"
"Với lại, cậu nghĩ bản thân mình làm được tích sự gì hả? Hôm qua tập luyện cả tiếng đồng hồ mới hạ được có năm con goblin. Cậu có tư cách gì mà đi chê bai người khác?"
"B-Biết làm sao được? Năng lực vẫn chưa thức tỉnh hoàn toàn mà... Nhưng tôi vẫn chiến đấu tốt hơn lũ hỗ trợ..."
"Lúc nào cậu cũng đổ tại năng lực chưa sẵn sàng. Rốt cuộc cái sức mạnh đó là cái quái gì vậy hả? Nói ra để tôi còn biết đường mà giúp chứ. Cậu cứ ngậm như hến suốt bao năm nay rồi giả vờ không biết là sao."
"K-không... Tôi không nói được..."
"...Haizz, cậu đúng là làm người ta phát điên mà."
Sao cô ấy lại có thể là bạn thuở nhỏ với một tên như thế này được nhỉ? Cô từng nghĩ Seo Woo-jin tuy yếu đuối nhưng bản chất vẫn là người tốt, thế nhưng việc nghe cậu ta phun ra mấy lời kỳ quặc với một người lạ hoắc hôm nay đã khiến cái nhìn của cô về cậu ta xấu đi đôi chút.
Không bao giờ chịu mở miệng nói về năng lực thức tỉnh cường hóa cơ thể của mình, lại còn đi nhai lại mấy tin đồn trên mạng như thể đó là kinh nghiệm xương máu, tất cả đều khiến Han Sora cảm thấy khó hiểu.
"......"
...Nhưng dù sao thì với tình nghĩa bao năm qua, cô cũng không thể cứ thế mà vứt bỏ cậu ta được.
Tiến thoái lưỡng nan, cô đành phải lôi theo cục nợ Seo Woo-jin này vì chút tình nghĩa bạn bè thuở nhỏ.
"Sao cũng được, nhanh cái chân lên. Chúng ta cần phải xác định xem mình đang ở đâu đã."
"N-nhỡ chúng ta đi lung tung rồi gặp quái vật thì sao...?"
"Thì giết quách bọn nó đi! Đó là lý do chúng ta vào đây mà! Vị trí của cậu là tiên phong, làm sao tôi theo kịp nếu cậu còn chậm chạp hơn cả người ở hậu tuyến hả?"
"N-nhưng đằng nào cậu cũng mạnh hơn tôi mà, Sora..."
"Ít nhất cậu cũng phải câu giờ để tôi còn bắn chứ! Aizz, nhanh lên đi, Seo Woo-jin!"
"...Biết rồi. Đừng có hét lên nữa..."
Bằng cách nào đó họ đã cùng nhau vào được hầm ngục, nhưng mọi thứ đã bắt đầu rạn nứt ngay từ đầu.
***
Hầu hết các thí sinh đã rời khỏi phòng chờ thi thực hành, chọn bước vào cổng hầm ngục hoặc bỏ cuộc.
Hai cô gái cuối cùng còn sót lại đang trò chuyện dè dặt trước cổng, tranh luận xem có nên vào hay không.
"Cậu chắc chắn về chuyện này chứ, Ye-won? Là quái vật thật đấy..."
"Dù sao thì chúng ta cũng đi cùng nhau mà. Với thương thuật của tớ và khả năng hồi phục của Isabel, con nào cũng một phát là đi đời thôi."
"Nhỡ vào trong đó chúng ta bị tách ra thì sao..."
"Sao tớ có thể bỏ lại cậu được chứ? Cậu lo xa quá rồi đấy."
"......"
Thí sinh khoa Thương thuật Min Ye-won và thí sinh khoa Hồi phục Kim Isabel.
Cuộc tranh luận về việc có nên vào hay không đã khiến họ trở thành những người cuối cùng.
Là một trị liệu sư, Kim Isabel không có cách nào tự vệ nếu bị tách khỏi Min Ye-won ở bên trong hầm ngục. Khả năng hồi phục của cô quả thực vượt trội so với bạn bè đồng trang lứa, nhưng chỉ chữa trị thôi thì không thể giết được quái vật. Tuy nhiên, trước sự thuyết phục không ngừng của Min Ye-won về việc đi cùng nhau, cuối cùng cô cũng đành bấm bụng đồng ý.
Bỏ cuộc ở vòng một bai thi thực hành tại đây cũng sẽ làm bỏ lỡ cả tương lai của người bạn đồng hành Min Ye-won. Họ mới chỉ quen biết nhau vài ngày, nhưng đó không phải là lý do để cô làm ảnh hưởng đến người khác.
"Được rồi, Ye-won. Đi thôi."
"Quyết định hay đấy."
Nỗi sợ hãi vẫn còn vương vấn, nhưng với một người bạn đồng hành thuộc hệ chiến đấu, cô nghĩ mình sẽ xoay xở được thôi.
Với suy nghĩ đó, cùng một chút lo âu, Kim Isabel bước qua cổng hầm ngục.
-Bộp.
(...Hả?)
Cô cảm thấy sự hoang mang ập đến ngay khoảnh khắc bàn tay của Min Ye-won tuột khỏi tay mình sau khi bước qua cánh cổng.
-Tách!
Ngay cái khoảnh khắc cô cảm thấy có điều gì đó bất thường và toan tháo lui, cánh cổng đã nuốt trọn lấy Kim Isabel.
"Kyaa, á á! I-Isabel!"
"Bình tĩnh nào, thí sinh. Nếu vào ngay bây giờ thì có lẽ vị trí xuất hiện sẽ không cách quá xa đâu....."
"L-làm thế nào bây giờ! Isabel là trị liệu sư .... cậu ấy không thể một mình đối đầu với quái vật được! Phải làm sao đây?!"
"Không sao đâu. Hầm ngục này nằm dưới sự quản lý của Học viện Thợ săn Cheonmu mà... Dù sao thì, một trị liệu sư đi lẻ cũng sẽ không gặp vấn đề gì lớn đâu."
"M-mình phải làm gì đây...? C-có nên vào ngay bây giờ không...? Nh-nhưng mà một mình đối mặt với quái vật thì ..."
"...Haizz."
Min Ye-won ôm lấy đầu, đổ sụp xuống nền đất ngay trước mặt người quản lý cổng đang tỏ vẻ ngán ngẩm.
...Một nụ cười mờ nhạt, quỷ dị thoáng hiện trên môi khi cô ả lẩm bẩm trong cơn hoảng loạn giả tạo.