Tập 01

Chương 15

2026-01-16

2

Chương 15

Tôi tỉnh dậy.

「…………」

Snow đang say ngủ dính rúc vào người tôi như thể đó là quyền của cô.

Cô nàng với hàng lông mi trắng muốt ấy khẽ thở đều, mặt vùi vào ngực tôi. Không biết bồn tắm lớn của ký túc xá Vàng《Fraum》có loại dầu gội chất lượng cao đắt tiền nào không, mà từ người cô tỏa ra một mùi hương ngọt ngào, dễ chịu khó tả.

Với lại, không hiểu sao, cảm giác rất mềm mại. Từ cánh tay cho đến mọi chỗ khác, chỗ nào cũng mềm mại.

Rõ ràng hai bộ chăn nệm đã được trải cách nhau một khoảng kha khá.

Thế mà mấy ngày nay, bộ chăn còn lại đã thành cái vỏ rỗng. Đáng lẽ phải ngủ riêng, vậy mà cứ mở mắt ra lại thấy đang ngủ cùng với nhau.

Snow thì cứ tỉnh bơ nói mấy câu như『Tại tướng ngủ tôi xấu quá ấy mà』, nhưng chuyện này tiếp diễn bao nhiêu ngày rồi, nó khiến tôi chẳng thể không nghĩ rằng đây là một hành động có chủ đích.

Sáng sớm, ba giờ rưỡi.

Vẫn đang là đầu xuân nên trời vẫn còn se se lạnh.

Cái thiết bị sưởi ấm mềm mại và ấm áp này tiện thì có tiện đấy, nhưng tôi chỉ nhìn được duy nhất viễn cảnh diệt vong nếu dám đụng tay vào nó.

Con nhỏ này, không phải nó đang nhắm vào tiền của mình nên giăng bẫy mỹ nhân kế đấy chứ?

Gạt bỏ sự cám dỗ, tôi định chui ra khỏi chăn.

Có lẽ do cô bám lấy tôi như một đứa trẻ không chịu ngủ hay chăng mà dù tôi đã cẩn thận để không đánh thức cô, Snow vẫn hé đôi mắt ngái ngủ ra.

「…………」

「Cô lại chui vào chăn tôi nữa rồi đấy. Ngủ tiếp đi. Mới ba giờ rưỡi sáng thôi」

「…………」

Xõa mái tóc xuống, Snow nở một nụ cười ngây thơ không chút phòng bị.

「Đi cẩn thận nhé, Hiiro-kun……」

「…………」

Tôi phải bảo vệ Yuri tôi phải bảo vệ Yuri tôi phải bảo vệ Yuri tôi phải bảo vệ Yuri tôi phải bảo vệ Yuri tôi phải bảo vệ Yuri tôi phải bảo vệ Yuri tôi phải bảo vệ Yuri tôi là Yuri.

Chiến thắng sự cám dỗ của ác ma, tôi bước ra ngoài và thấy Lily-san đang quét dọn.

Cô hầu gái cần mẫn ấy vừa nhìn thấy tôi trong bộ đồ tập liền nở nụ cười và bước lại gần.

「Chào buổi sáng, Sanjou-sama」

「A, chào cô, buổi sáng tốt lành. Ba giờ rưỡi sáng, thật may là thế giới này không chỉ có mỗi mình tôi thức dậy」

Cô ấy đưa tay che miệng, khúc khích cười đầy tao nhã.

「Sanjou-sama sáng nào cũng dậy sớm thật đấy nhỉ」

「Tại tôi phải luyện tập mà……Chẳng phải Lily-san mới là người dậy sớm sao? Không lẽ cô cũng đang bí mật luyện tập gì sao?」

「Không, làm gì có chuyện đó ạ」

Cầm cây chổi tre truyền thống trên tay, cô mỉm cười.

「Tuy nói là giao cho bên dịch vụ dọn dẹp, nhưng đây là ký túc xá do gia tộc Eisbert quản lý. Tuy không thể lo hết tất cả mọi thứ, nhưng tôi nghĩ việc giữ cho lối ra vào luôn gọn gàng sạch sẽ là nghĩa vụ của mình」

Quả là một cô hầu gái tuyệt vời……Sự kính trọng dành cho chủ nhân được thể hiện rõ ràng qua hành động cụ thể.

Tôi thực sự muốn cái cô hầu gái tóc trắng nào đó, người có thể thản nhiên đá đít chủ nhân, học hỏi được vài điều từ cô ấy. Mà thôi, nhỏ đó cũng có những nét riêng của nhỏ, cũng có nhiều điểm tốt mà.

「Ra là vậy, cả 2 chúng ta cùng cố gắng nhé. Cố lên cố lên tôi ơi, cố lên cố lên Lily-san. Cầu cho mọi đóa Yuri hạnh phúc. Vậy thì, tôi xin phép」

「Sanjou-sama, xin chờ một chút」

Lấy từ trong túi áo ra một chiếc lược, Lily-san chải lại tóc cho tôi.

「Tóc ngài bị rối một chút do ngủ đấy ạ」

「A, tự nhiên thấy ngại quá, cảm ơn cô nhé」

「Chúc ngài đi tập vui vẻ」

Lily-san mỉm cười, cúi đầu chào thật sâu.

Thầm nghĩ đây đúng là tấm gương mẫu mực của một người hầu gái, tôi chạy dọc theo cung đường quen thuộc để đến công viên.

Vừa mới tới nơi, sư phụ Astemir bốc đồng cầm thanh Bia Mộ Không Tên tiến lại gần.

「Sớm quá! Ngay cả khi chim chuột với hôn thê mà con vẫn đến sớm thế này sao!」

「Cái này gọi là gì nhỉ, Sư phụ là kiểu người hay để bụng nhỉ……Mà khoan, đến sớm thì đâu có vấn đề gì, tôi có thể coi đó là lời khen không?」

「Đúnggg rồiiii đấyyyy!」

「Sáng sớm bảnh mắt mà mồm to quá đi mất……! Trả lời sung thật đấy…...!」

Ngay lập tức, tôi bắt đầu bài tập vung kiếm.

Nói là vậy, nhưng đây không phải là vung kiếm thông thường.

Trong trạng thái lắp mạch điều khiển『Kiến tạo: Lưỡi kiếm』, tôi phải tạo ra một lưỡi kiếm vô thuộc tính và liên tục duy trì ma lực cho nó.

Nói lưỡi kiếm thì nghe đơn giản, nhưng độ dài, chiều rộng, độ cứng, vân kiếm, độ cong……nó hội tụ tất cả mọi yếu tố, và tôi cần phải duy trì hình ảnh của tất cả những thứ đó trong não.

Nếu hình ảnh trong đầu bị sai lệch, lưỡi kiếm sẽ biến mất, hoặc đột nhiên thay đổi độ dài làm người dùng rối loạn. Nếu chuyện đó xảy ra giữa lúc thực chiến thì coi như bye bye kiếp này luôn.

Cho đến giờ, tôi chưa bao giờ suy nghĩ về mấy thứ như là cự ly hay đường kiếm……Toàn theo phong cách não cơ bắp phụ thuộc hoàn toàn vào chỉ số năng lực.

Nhưng cái gì cũng có giới hạn của nó.

Tư thế đúng và khả năng duy trì ma lực. Từ giờ trở đi, những chiêu thức chuẩn xác sẽ trở nên không thể thiếu, thậm chí là chuyện sống còn của tôi cũng nên.

「Á!?」

Tôi bị vỏ thanh Bia Mộ Không Tên đánh vào cổ tay và mặt sau đầu gối để chỉnh lại tư thế.

「......Sai rồi」

Sư phụ vào những lúc thế này không hề khoan nhượng. Nhờ ơn đó mà người tôi đầy vết bầm tím.

Dưới cái lườm của đôi mắt xanh biếc, tôi liên tục bị huấn luyện một cách nghiêm khắc.

Trông có vẻ hà khắc, nhưng ngẫm lại thì cũng là điều đương nhiên.

Nếu Sư phụ mủi lòng mà để tôi học những tư thế sai lệch, thì người chết trong thực chiến sẽ là tôi.

Khi sử dụng kiếm thật luôn luôn phải duy trì cảnh giác.

Tôi tự nhủ rằng nếu đòn vừa rồi không phải là vỏ kiếm mà là kiếm thật, thì tôi đã chết không biết bao nhiêu lần rồi.

Sự hồi hộp và sợ hãi càng duy trì, chất lượng buổi tập càng cao. Về bản chất, những cuộc chạm trán bằng kiếm thật là thế giới mà chỉ cần dính một đòn trực diện là chết chắc.

Nắm bắt được cảm giác gần với thực chiến nhất, thì những cú vung kiếm đơn điệu cũng sẽ trở thành kim chỉ nam để trở nên tốt hơn.

Tập xong một lượt.

Sư phụ với vẻ mặt tỉnh bơ, cởi áo tôi ra và bắt đầu bôi thuốc mỡ.

「…………」

「…………」

「......Tôi định nói điều này từ lâu rồi」

「Gì thế?」

「Một mỹ nữ bôi bôi trét trét thứ gì đó lên người một gã đàn ông bán khỏa thân giữa công viên lúc sáng sớm……Nếu bị người dân xung quanh đây nhìn thấy, không phải sẽ bị hiểu lầm làm mấy chuyện bậy bạ sao?」

「M-Mỹ nữ cơ đấy! Thật là, Hiiro khéo mồm thật đấy nhỉ!」

「Cô là con gà không nắm bắt được trọng tâm câu chuyện hả?」

Về bản chất, cô ấy là người có trái tim rất nhân hậu.

Sư phụ bôi thuốc lên những vết bầm tím của tôi với vẻ mặt đầy hối lỗi, cẩn thận dành thời gian thoa đều đến từng ngóc ngách.

Chính vì thế mà tôi cứ có cảm giác chúng tôi đang tỏa ra mùi mờ ám.

「Để tôi tự bôi」

「Hông~ được! Không được đâuuu~, với quyền hạn Sư phụ mỹ nhân, ta không cho phép. Con mà còn nói mấy lời ích kỷ đó là Sư phụ không tha đâu nhé. Hư này!」

Đừng có mà『Hư này』với tôi, đồ bốn trăm hai mươi tuổi kia……!

Sau khi bị Sư phụ thích thú『bôi bôi trét trét』xong, tôi bắt đầu luyện tập Mũi tên vô hình《Nil Arrow》.

Nhưng, như một lẽ thường tình, nó chẳng hề trúng mục tiêu.

「Hừm……?」

Độ ổn định chưa đủ sao?

Mũi tên nước vẫn cứ uốn éo như mọi khi.

Tôi đặt mũi tên nước đã tạo thành vào giữa ngón trỏ và ngón giữa, rõ ràng là đã nhắm thẳng hàng rồi mà……đường bay vẫn bị lệch.

Mũi tên vô hình《Nil Arrow》, nói dễ hiểu là ma pháp chuyển đổi viên đạn ma lực được đặt trên đường ray thành mũi tên.

Hãy tưởng tượng một đường dẫn hình ống được tạo nên từ ma lực.

Sử dụng『Thao tác: Bắn』để bắn viên đạn ma lực chạy dọc theo bên trong đường dẫn đó. Ngay tại thời điểm viên đạn chạm vào mục tiêu, kích hoạt『Thuộc tính: Thủy』và『Kiến tạo: Mũi tiễn』để tạo ra mũi tên nước.

Ma lực chịu ảnh hưởng của việc thay đổi hình thái bởi ma pháp khí. Để tăng cường cự ly và tốc độ để đẩy viên đạn ma lực đi, ban đầu tôi tạo ra viên đạn có hình dạng mũi tên nước và bắn nó đi trên đường dẫn.

Như một bước chuẩn bị để bắn Mũi tên vô hình《Nil Arrow》, mũi tên nước được tạo ra lúc đầu chẳng qua chỉ là một khối ma lực có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Tuy nhiên, hình dạng của khối ma lực hình mũi tên này vẫn được các toán tử ma thuật ghi nhớ ngay cả khi tôi giải trừ việc tạo thành mũi tên nước.

Do đó, nếu nạp lại ma lực một lần nữa, mũi tên nước sẽ được tạo ra ngay khi chạm mục tiêu.

Đó là nguyên lý căn bản của Mũi tên vô hình《Nil Arrow》.

Ma lực giống như một tập hợp các toán tử ma thuật.

Nó tồn tại cả trong không khí lẫn trong cơ thể, và không gây ảnh hưởng trực tiếp đến cơ thể con người. Dù có bị đạn ma lực bắn trúng cũng chẳng đau chẳng ngứa.

Chính vì vậy, để sử dụng nó làm vũ khí, cần phải sử dụng『Kiến tạo』để tạo ra mũi tên vật chất.

Tạo ra trước, hay tạo ra sau.

Mũi tên vô hình《Nil Arrow》hiện thực hóa sự "vô hình" bằng cách thực hiện việc tạo thành mũi tên ở giai đoạn sau, dựa trên cơ sở là ma lực bay trong không khí.

「…………」

Sư phụ mỉm cười đứng nhìn tôi đang trầm ngâm suy nghĩ.

Nền tảng để tưởng tượng vẫn còn thiếu.

Trước hết, có lẽ nên học từ nguyên lý mũi tên bay và trúng mục tiêu thì tốt hơn nhỉ. Tuân theo nguyên lý căn bản để tạo ra mũi tên, đồng thời dành thời gian luyện tập việc tạo đường ray dẫn đường cho viên đạn ma lực. Trong lúc làm vậy, lượng ma lực chắc chắn cũng sẽ tăng lên.

Sau khi chốt xong kế hoạch hành động, tôi chia tay sư phụ và tức tốc quay trở lại Học viện Ma thuật Houjou.

Vừa ngồi vào chỗ thì tiết sinh hoạt buổi sáng bắt đầu──

「…………」

「…………」

「.........Hứ!」

Tập trung và ghép bàn lại với nhau theo nhóm của trại định hướng, tôi đang bị kẹp giữa Tsukiori và Ojou.

──Hãy tận dụng thời gian sinh hoạt buổi sáng để tự giới thiệu bản thân với nhóm nhé.

Vừa đưa ra chỉ thị đó xong, Marina-sensei liền chuyển sang chế độ đứng nhìn, nhưng bầu không khí căng thẳng đến mức cần sự trợ giúp của giáo viên ngay lập tức.

「Ta đây là lệnh nương của gia tộc Margeline đấy nhé. Bảo ta phải giả bộ thân thiết với các người rồi hoạt động theo nhóm các thứ, chưa kể lại còn với một gã đàn ông……Xin kiếu, ta xin kiếu!」

「Sao cô lại nói tận hai lầ──」

「Ta xin kiếuuu!」

Nói tận ba lần luôn kìa, cái đứa này……

「Vậy thì cô rút khỏi nhóm đi」

Tsukiori ngáp một cái trông có vẻ buồn ngủ.

「Tôi chỉ cần có Hiiro-kun là được rồi」

「Ara ara, ohoho, cái thứ gọi là tình bạn giữa lũ học sinh cá biệt đây sao. Thân thiết gớm nhỉ, thật là tốt quá cơ chứ」

Lấy đâu ra cái quạt lòe loẹt, ‘Ojou lót đường’ Ophelia phe phẩy quạt cho bản thân một cách đầy ưu nhã.

「Có khi nào, cô đang hẹn hò với cái ngữ đàn ông đấy à? Nếu đúng là vậy thì, đàn ông với thường dân, đúng là những kẻ đáy xã hội, xứng đôi vừa lứa thật đấ──」

「Ừ, đang hẹn hò đấy」

Mọi người đang nghe lỏm hay sao ấy nhỉ.

Cả lớp xôn xao, rồi ai đó đứng bật dậy, gây ra một tiếng động lớn.

「…………」

Lapis nhìn vào tôi với vẻ chết lặng.

「…………」

Rei quay đầu lại, nhìn chằm chằm về phía này, không hề cử động dù chỉ một chút.

「Nè, Hiiro-kun」

Tsukiori tựa đầu vào vai tôi. Trong lòng chắc đang cười thầm, cô nàng dùng ngón trỏ vẽ những vòng tròn lên vai tôi.

「Ahahahaha! Đừng đùa nữa, Tsukioriii! Tôi và cô là bạn bè thôi, không hơn không kém, đúng khônggg!」

「Nhưng mà, tụi mình đang sống chung một mái nhà còn gì?」

「Tại cùng ký túc xá mà thôiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii! Áaaaaaaaahhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh!」

Dù tôi đã đứng dậy và gào lên, nhưng hai ánh nhìn kia vẫn găm chặt vào tôi. Ojou dùng quạt che miệng, đôi má hơi ửng hồng.

「H-Hứ, thật không đứng đắn! Hẹn hò với sinh vật hạ đẳng như đàn ông, não cô chắc toàn bã đậu nhỉ──」

「Nói thì hay lắm thế còn cô, có đang hẹn hò với ai không?」

「Ể」

Ánh mắt của cả lớp đồng loạt đổ dồn vào ‘Tiểu thư lót đường’. Bị mọi người chú ý, Ojou gượng gạo quạt lấy quạt để.

「Đ-Đương nhiên là có rồi……C-chuyện đó……Ano……T-tình nhân……? Chắc là……cỡ năm trăm người……có lẽ thế……?」

Đừng có mắc bẫy, Ojou! Quay xe đi!

「Hể, vậy thì, buổi đêm lúc nào cũng vất vả lắm nhỉ」

「Đ-Đêm á……? Đ-Đúng vậy đó, lúc nào cũng rắc rối lắm vì bàn ăn tối không đủ chỗ ngồi cả……」

Ojou……Ojou ơiii……!

Ai đó không nhịn được bật cười, và rồi cả lớp bao trùm trong tiếng cười khúc khích đầy thanh lịch. Nhận ra mình vừa trả lời sai bét, Ojou mặt đỏ bừng đứng phắt dậy.

「C-Cứ nhớ đấy cho ta!」

Gạt phăng sự ngăn cản của Marina-sensei, Ophelia bỏ lại một câu thoại đậm chất phản diện rồi lao đi như một cơn gió.

Tsukiori đang nép vào người tôi hừ mũi như một kẻ chiến thắng.

「......Tsukiori, đừng có bắt nạt cô ấy quá」

「Tại phản ứng của cổ thú vị quá mà. Không biết cổ có thách đấu nữa không nhỉ……Mình định hành cổ cho ra bã vậy mà」

「Lúc đó, tôi sẽ dốc toàn lực để ngăn──」

Cạch, chiếc ghế bị kéo ra.

Ngồi vào chiếc ghế của Ojou với tư thế tuyệt đẹp, Rei nở một nụ cười xã giao hướng về phía Tsukiori.

「Tsukiori Sakura-san」

Cô ấy nói với đôi mắt không hề cười.

「Tôi xin thách đấu với cô」

「......Hể」

Giữa Tsukiori và Rei đang lườm nhau, tôi nở nụ cười.

「……………」

Tại sao lại thành ra thế này, ai giải thích giùm tôi được không?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!