Trans + Edit: TsuU
___________________
Đã quá giờ trưa, tôi ôm thùng các tông quay lại Shibuya.
Theo chỉ dẫn mà Tenma-kun đã nói trong lúc gọi điện từ khách sạn thì hình như nằm trên đường này là một studio cho thuê. Đi dọc con đường với những dãy nhà cho thuê nằm san sát nhau, tôi cảm giác như bản thân đang lòng vòng một chỗ.
….Tệ thật, mình lạc đường rồi sao?
Để coi, để coi. Theo như Tenma-kun đã nói thì nếu lạc ở Tokyo việc đầu tiên cần làm là tìm được đại lộ lớn. Thường thường sẽ gặp cửa hàng tiện lợi, rồi cứ vào hỏi người ta đường ra nhà ga gần nhất là kiểu gì cũng ổn thôi mà.
“Ơ?”
Tôi nghe thấy tiếng cộc cộc như ai đang gõ gì đó.
Phát ra từ đâu vậy? Nhìn bốn phía vẫn không thấy ai. Khi tôi vẫn còn đang nghĩ vậy thì tiếng cộc cộc kia lại tiếp tục vang lên.
Tôi nhìn kĩ thì tòa nhà đối diện có một cầu thang dẫn xuống kiểu bán hầm, và đằng sau cách cửa kính ở lối vào, Tenma-kun đang hướng mắt nhìn tôi.
Trong lòng vừa thốt lên một tiếng, chân vội bước xuống cầu thang thì bên kia Tenma-kun đã bước ra khỏi studio. Vẫn như hôm nọ, anh ấy chào tôi bằng một nụ cười thân thiện nhất.
“Chào Natsume-kun nha, cảm ơn em đã tới đây.”
“Xin lỗi nha. Em không nhìn kĩ.”
“Chỗ này cũng khó mà tìm nếu chỉ nói qua điện thoại mà”
Tấm biển hiệu cho thuê nhỏ xíu, nên tôi đã vô tình lướt qua nó mà không nhận ra. Khi tôi tiến vào studio, Tenma-kun nhận ra hiện chỉ có mình tôi ở đây.
“Ủa? Rion-chan đâu rồi em?”
A, thì… Cũng khá nhiều chuyện khó nói.
Khi tôi ấp a ấp úng thì Tenma-kun hiểu ra vấn đề ngay. Dù sau thì hôm trước bọn tôi cũng có tiếp xúc cùng nhau nên anh chàng cũng biết chuyện Enomoto-san kì thị cái buổi triển lãm này tới mức nào.
“Vậy ha. Mà thôi cũng đành chịu.”
“Em cảm ơn ạ…”
Tôi rất biết ơn cách mà Tenma-kun đã đọc bầu không khí. Chứ việc kể ra chuyện tôi lợi dụng lúc nhỏ còn đang quằn quại vì bị phát hiện cái trò “meo meo” kia mà trốn ra ngoài là bất khả thi rồi.
“…Wow, chỗ này đúng chất thành phố luôn đó anh.”
Studio rất sạch sẽ và vô cùng sành điệu. Nội thất bê tông không sơn phết, tông màu đó mang lại cảm giác hơi lạnh như cá nhân tôi thấy nó bao ngầu.
Khi còn đang ngợp trước khung cảnh đầy phong cách mà mình vừa thấy thì Tenma-kun chìa tay về phía tôi.
“Hai ngày tới, rất mong được hợp tác với em nha.”
“Cảm… Cảm ơn anh vì đã mời em tới đây.”
Cả hai bọn tôi trao nhau cái bắt tay nhẹ nhàng, tình cảm.
Nói thật thì tôi cũng có chút lo lắng trước khi đến đây, tôi đã nghĩ biết đâu chuyện này chỉ là một trò chơi khăm ác độc, giờ đây mấy suy nghĩ đó đã trở thành hảo huyền. Tenma-kun vẫn nở một nụ cười vô cùng tự nhiên với tôi như cái cách mà anh ấy cười vào hai ngày trước. Đến đây thật là một lựa chọn sáng suốt mà. Ngay lúc con tim này đang ấm dần lên, chợt tôi nhận thấy một chuyện lạ lùng. Bàn tay của Tenma-kun đang nắm lấy tay tôi từ nãy đến giờ vẫn chưa chịu buông ra. Không dừng ở đó, chẳng hiểu vì sao mà thanh niên này còn dùng cả hai tay để bọc lấy bàn tay tôi lại và xoa xoa nữa.
“Nè… Tenma-kun ơi?”
“…Haha …Haha. Quả nhiên là em sở hữu đôi bàn tay trời ban đó.”
“Tenma-kun?”
“Haha.. Haha có lẽ lý do anh sinh ra trên cõi đời là để gặp được đôi bàn tay em.”
“Do anh ảo tưởng thôi. Mau tỉnh lại dùm cái—“
Những lúc như này thì, ủa mà Enomoto-san không có ở đây!?
“Éc!”
A.
Sanae-san tung cú sút mạnh vào hông anh chàng từ phía sau.
“Hự!”
“Tenma-kun!?”
Sau khi mang Tenma-kun trở lại thế giới thực, Sanae-san nở một nụ cười dịu dàng với tôi và cất tiếng.
“Natsume-kun, chào mừng em tới.”
“Dạ, mong được hợp tác với chị ạ…”
Liếc nhẹ qua Tenma-kun đang nằm một đống dưới sàn, tôi chào xã giao với Sanae-san. Quả nhiên là một người xuất thân từ nhóm nhảy, tác phong của chị ấy nhẹ nhàng đến mức khó tưởng…
“Vậy bọn mình dùng cà phê trong lúc đợi nhà thầu đến nha.”
Sanae-san dùng cả hai tay để chỉnh lại cặp kính sành điệu, mắt vẫn nhìn chằm chằm vào tôi. Ủa gì vậy? Bộ mặt tôi dính gì sao?
Khi tim tôi tăng nhịp, biểu cảm của chị chợt trở nên khó tả.
“Không lẽ em đến đây mà không báo với Rion-chan hở?”
“Ơ…”
Sao chị ấy lại biết được chứ?
Chắc vì phản ứng ngạc nhiên của tôi dễ đoán quá nên một nụ cười gượng đã nở trên mặt Sanae-san, chị ta đang ra vẻ vô cùng bí ẩn.
“Linh cảm của chị thôi. Nhìn biểu cảm của Natsume-kun có vẻ đang áy náy lắm đó.”
“Thật— Thật ạ…”
Tim tôi suýt nữa lọt xuống sàn cái bịch luôn. Thứ này này kêu là trực giác của phụ nữ đùng không? Thoáng chốc tôi đã tưởng chị là một nhà ngoại cảm luôn đó, mà cũng có khác nhau quái đâu nhỉ?
Vào lúc đó Tenma-kun cũng nhanh chóng hồn nhập về xác.
“Xin lỗi em nha. Cũng tại anh đòi mời em đến triển lãm nên mới vậy…”
“Không phải đâu, cũng do em nằng nặc đòi đến đây nên nhỏ mới giận đó chứ…”
Sự thật là vậy.
Tất cả đều do tính ích kỷ của tôi. Chẳng phải do Tenma-kun hay bất kì ai khác.
Sanae-san tiến về phía căn bếp nằm sẵn trong phòng và bắt đầu chuẩn bị đồ uống từ phin cà phê.
“Natsume, hình như em thích cà phê lắm nhỉ?”
“Em cảm ơn… Ủa mà? Em có từng tiết lộ về sở thích đồ uống của em sao?”
Sanae-san khẽ nở một nụ cười khì khì đầy bí ẩn.
“Cả chuyện đó cũng là trực giác phụ nữ đó em ♡”
“Thật— Thật hả chị?”
Chẳng hiểu vì sao, nhưng người này hình như cũng không phải tầm thường… Vừa nghĩ về chị như thế, tôi được chị đưa cho tách cà phê.
“Nếu em không phiền thì xong việc để chị mách cho một tiệm bánh ngon lành trước nhà ga nhé.”
“A… Em cảm ơn nhiều lắm ạ.”
Sanae-san tiếp tục giải thích về lịch trình của ngày hôm nay. Theo lời chị, chốc nữa đơn vị thầu sẽ tới và tiến hành lắp đặt. GIờ thì chỉ việc ngồi chờ họ thôi.
“Mà nhắc mới nhớ. Kureha-san đã nói về em như thế nào với Tenma-kun và chị vậy?”
“Hở? Chị ta chỉ bảo là sẽ xách theo một thằng bé nhà quê mà chị ta muốn biến nó thành một nhà sáng tạo. Rồi khuyên bọn anh nên gặp em, biết đâu lại trở thành một nguồn động lực lớn.”
“…Vậy thôi hả?”
“Ừm, chuyện chỉ có nhiêu đó thôi. Vậy mà hôm kia Rion-chan cứ cảnh giác mãi khiến bọn anh khó xử điên.”
…Cảm giác như anh chàng kia không gạt tôi.
Nói vậy thì… Kureha-san sắp xếp cho tôi gặp hai người này chỉ để họ farm động lực từ tôi ư?
Nghe điều ấy, lòng tôi thấy hụt hẫn lạ kì.
Kureha-san đã nói như thế này.
Rằng tôi chỉ là một con ếch ngồi trong giếng. Nếu một ngày tôi được gặp những nhà sáng tạo bên ngoài bầu trời kia, ắt lòng tự tin của tôi sẽ tiêu tùng. Lý lẽ của chị ta là nếu tôi từ bỏ giấc mơ này thì mối quan hệ hợp tác của tôi và Himari cũng chấm dứt.
(Hay chị ta chỉ đơn giản là muốn tôi nhận ra được sự chênh lệch về thực lực?)
Điều này nghĩa là những món phụ kiện của hai người kia thực sự lộng lẫy đến độ khiến tôi vứt bỏ lòng tự tin của mình ư.
…Quả nhiên cũng chỉ vì định kiến có sẵn nên bọn tôi luôn nghĩ rằng Kureha-san chắc chắn đang âm mưu chuyện gì đó.
Mà Kureha-san là kiểu người chẳng có gì ngoài tự tin mà, chị ta còn dùng cái sự tự tin đó làm vũ khí để trên cơ kẻ khác. Nên chuyện chị ta muốn phô trương trình độ của những nhà sáng tạo gà nhà do chính bàn tay mình nuôi thì không phải là lạ.
Việc trước mắt cứ tập trung vào buổi triển lãm đã.
“Mà thuê cả đơn vị thầu vào lắp đặt triển lãm thì xịn thật ha…”
“Haha, xịn gì đâu chớ cái này cũng từ tiền của Kureha-san bơm cho đó. Bình thường là bọn anh tự lo, nhưng lần này chị ta lại bảo ‘đã tổ chức dưới danh công ty chị thì phải làm cho nó hoành tráng vào’ đấy”
“Kureha-san thực sự có tiền vốn bự vậy sao ạ?”
“Ừm, cái bà đó tuy có hơi đáng sợ nhưng với những nhà sáng tạo thì chị ta tốt tính lắm.”
…Tôi đang nghe nhầm hả ta?
Tôi cảm giác như mình vừa nghe được gì đó khác xa hình tượng của chị ta trong đầu mình.
“Kureha-san mà tốt tính ấy ạ?”
“Ủa? Ờ chị ta tốt tính thiệt mà? Natsume-kun không biết hả?”
Không có một tí dối trá nào hiện hữu trên gương mặt tươi cười của Tenma-kun.
“Nè Tenma-kun, bà Kureha đó thì tốt tính ở chỗ nào vậy?”
“Đột nhiên hỏi tốt ở điểm nào thì khó nói thiệt đó, ừm tất cả mọi mặt chăng? Chị ấy rất tốt bụng với đàn em và luôn đối xử với bọn anh như những người trưởng thành thật thụ. Đôi khi nghiêm khắc lắm nha, nhưng anh cũng hiểu chị ta làm vậy là vì bọn anh cả thôi mà. Chính con người hiện tại của anh cũng nhờ có Kureha-san nên mới được vậy đó.”
“H—hả? Thật hả anh…?”
“A, có phải em muốn nghe chuyện của anh với Kureha-san không? Vụ đó từ tận hai năm trước thì phải.”
“Không, vụ đó không cần kể dâu anh…”
Tenma-kun chợt đỏ mặt một cách đầy ngượng ngùng, hướng ánh mắt về miền ký ức xa xăm nào đó và bắt đầu cất giọng kể.
Một đoạn hồi tưởng cắt ngang, mà còn liên quan tới bà Kureha nữa, nên tôi mất hứng luôn. Nhưng mà lỡ mồm khui ra chuyện rồi nên phải đành ngồi thẳng lưng mà nghe cho hết.
“Lúc đó Tokyo☆Shinwa bọn anh đang bị chỉ trích dữ dội lắm. Đương nhiên là bọn anh muốn được hoạt động tiếp rồi. Đã tốn bao công sức tìm kiếm từng fan một, cuối cùng cũng đến ngày được debut. Nhưng đời chẳng như mơ. Người nhà của một thành viên trong nhóm đột nhiên xông vào la hét ‘đứa nào đem con trai cưng của tao đến cái xó này vậy hả?’… Lúc đó anh mất hẵn niềm tin vào loài người luôn và dần trở nên suy sụp. Nói nhỏ với em nhé, anh tuyệt vọng đến mức đã nghĩ đến việc ‘chơi đá’ luôn đấy. Người đã giúp anh đứng vững khi cả đồng nghiệp lẫn quản lý bỏ rơi chính là Kureha-san. ‘Ngay cả khi không làm idol nữa thì giá trị bản thân em cũng chẳng phai mờ đâu. Hãy tiếp tục tỏa sáng ở nơi mà mọi người hiểu được giá trị của em nhé’ Chị ấy đã cứu rỗi anh, sưởi ấm anh, thậm chí con mang anh đến niềm đam mê thật sự của mình, trở thành một nhà sáng tạo phụ kiện.”
“…..”
Ừm hửm~~~~~~~~~~~
Mà không, chuyện anh ta kể đúng thật là cảm động. Chuyện Tenma-kun kính trọng Kureha-san cũng là sự thật luôn..
Nhưng mà phải nói sao ta?
Câu chuyện này tôi chẳng đồng cảm được một chút nào hết. Hình ảnh Kureha-san trong lời kể của anh chàng khác xa với những gì mà tôi biết. Đến độ tôi còn đang suy xét khả năng có tồn tại một Kureha-san khác với tính nết hoàn toàn trái ngược.
‘Hãy tiếp tục tỏa sáng ở nơi mà mọi người hiểu được giá trị của em nhé’ là cái quái gì cơ? Chị ta hay dùng mấy câu ngon ngọt kiểu đó để dụ dỗ mấy idol thất nghiệp về đội của mình hả…?
(Mà sao với tôi thì Kureha-san lại chửi chẳng thua miếng giẻ rách vậy hả..)
Khi tôi đang đau khổ tận đáy lòng thì Tenma-kun nghiên đầu hỏi.
“Sao vậy em?”
“Dạ không có gì đâu anh. Em cũng hiểu phần nào lý do mọi người kính trọng Kureha-san đến vậy rồi ạ”
Nói vậy thì chuyện của Sanae-san chắc cũng tương tự thôi nhỉ. Có hỏi thêm nữa thì cũng tự ôm phiền vào người thôi nên chuyển chủ đề đi cho lành.