***
Sau khi ngắt kết nối cuộc gọi, tôi cứ ngồi lặng người dán mắt vào màn hình máy tính.
Han Taemin...
Tôi chưa bao giờ mảy may nghĩ rằng mình lại bị xếp chung nhóm với anh Taemin, trong số bao nhiêu sinh viên đăng ký vào lớp A này.
Ông trời đúng là thật tàn nhẫn.
Mà không, có lẽ vị giáo sư kia mới là người tàn nhẫn ở đây.
Cứ nghĩ đến việc phải nhìn mặt anh Taemin cho đến tận cuối học kỳ là tôi lại thấy nản lòng.
“Hầy...”
Tôi ngả người ra sau ghế, nhìn đăm đăm lên trần nhà.
“Tỉnh táo lại đi, Kim Doah.”
Chuyện đã qua mấy tháng rồi, sao mày vẫn cứ để nó làm bận lòng thế này?
Tôi khum hai bàn tay lại rồi áp lên mặt, nhưng bấy nhiêu đó vẫn không đủ để xóa nhòa đi những cảm xúc mà tôi đã chôn giấu bấy lâu nay.
Đã từng có lúc...
tôi nghĩ đến việc sẽ bỏ nghề streamer nếu điều đó giúp tôi có được một mối quan hệ trong mơ với một người như anh Taemin.
Tôi từng mất ngủ vì mải mơ mộng về việc hai đứa sẽ quấn quýt bên nhau không rời mỗi khi đến trường hay lúc tan học, ngọt ngào biết bao.
Nhưng đối với tôi, anh Taemin là một bức tường.
Không phải một cánh cửa, mà là một bức tường thành kiên cố.
Sau khi nhận ra anh ấy không phải là cánh cửa mà mình có thể gõ, mọi kỳ vọng của tôi đã tan vỡ một cách tàn nhẫn.
Những mảnh vỡ vụn ấy găm sâu vào lồng ngực, để lại một vết sẹo xấu xí.
...Thật buồn làm sao.
Nhưng biết đâu, đó lại là một chuyện tốt.
Nhờ vậy mà tôi mới có thể nghiến răng, dốc hết sức lực tập trung vào việc livestream.
Tôi tự nhủ rằng chỉ có những người xem mới là những người duy nhất yêu quý mình dù mình còn nhiều thiếu sót, thế là tôi làm việc chăm chỉ, lên kế hoạch cho nhiều nội dung hơn để đền đáp họ.
Sau khi chắc chắn mình đã ngắt kết nối khỏi Voicecord, tôi bắt đầu hát thử bài hát mình đã tập lúc nãy.
“Ánh nắng ấm áp và nụ cười rạng rỡ ấy.”
Vẫn chưa đủ tốt.
Dĩ nhiên, tôi không đến mức yếu kém so với mặt bằng chung những người hay hát cover, nhưng so với những ứng cử viên khác, tôi rõ ràng đang bị tụt lại phía sau.
Nghe tin có cả một diễn viên nhạc kịch cũng tham gia buổi thử giọng này làm tôi hoang mang tột độ.
Tại sao một ca sĩ thực thụ lại đi tham gia tuyển chọn idol ảo cơ chứ?
Nhưng trong ngành này, người chiến thắng không chỉ được đánh giá dựa trên khả năng ca hát.
Như trong bản hướng dẫn ứng tuyển đã nêu, việc có một concept, hình tượng nhân vật và tư duy làm stream tốt mới là những yếu tố quan trọng của một idol ảo.
“Mình làm được mà. Mình sẽ làm được.”
Tôi lắc đầu thật mạnh để xua tan những ý nghĩ về anh Taemin, rồi bắt đầu luyện tập cho buổi thử giọng cuối cùng.
***
Kim Doah... Kim Doah... Kim Doah...
Tôi đang lục tìm lại đoạn chat cũ với cô ấy. Tôi cuộn màn hình điện thoại xuống tận dưới cùng, nơi những tin nhắn gần như đã bị lãng quên nằm đó.
“Cuộc trò chuyện cuối cùng của mình...”
Vừa nhìn thấy nó, mồ hôi hột trên trán tôi như chực chảy ra.
Không, sao lúc đó tôi lại nói chuyện thô lỗ đến vậy cơ chứ?
[Anh ơi, mai anh có rảnh không?]
[Không.]
[Ừm... em muốn trao đổi một chút về tài liệu buổi học trước...]
[À. Vậy thì 3 giờ chiều.]
Thì đúng là tôi vẫn nói chuyện theo kiểu đó với đám bạn, nhưng đây là Luka cơ mà. Nói như vậy là cực kỳ khiếm nhã!
Đây chẳng phải là vấn đề giới tính.
Mà đơn giản là do cách nhắn tin của tôi quá khô khan.
Nghĩ lại thì, tôi chắc chắn đó chính là cái buổi 3 giờ chiều mà tôi đã gặp Doah để từ chối cô ấy.
Tôi không đủ can đảm để nhìn vào màn hình điện thoại thêm một giây nào nữa.
Làm sao tôi có thể... đối với một người rất có khả năng là Luka... lại gây ra cái hành động tàn ác này cơ chứ...
Chắc tôi đi chết cho xong quá.
Nhưng lúc đó tôi đâu có biết.
Tình huống hoàn toàn khác nhau mà.
Theo kinh nghiệm của tôi, con gái lúc nào cũng muốn vượt quá giới hạn và trở nên thân thiết hơn mỗi khi tôi dành thời gian gặp riêng họ.
Và thành thật mà nói, tôi cứ nghĩ cô ấy cũng không ngoại lệ.
Ý tôi là, cô ấy cũng đã nói đại loại như muốn có một mối quan hệ nghiêm túc với tôi còn gì.
Hành động của tôi không có gì sai, và tôi cũng chẳng việc gì phải xin lỗi, nhưng vấn đề không phải ở đó! Tôi... chính tay tôi... đã làm thế với Luka...
“Mình đúng là đồ ngu...”
Mọi cảm xúc tiêu cực như nuốt chửng lấy tôi.
Nỗi khốn khổ của cả thế giới ập đến như những con sóng dữ.
Bây giờ tôi chỉ có thể cầu nguyện cho một điều duy nhất.
“Phải rồi... Có lẽ Doah không phải là Luka đâu...”
Có lẽ tôi chỉ nhầm lẫn, hoặc do tôi quá ảo tưởng đến mức phát điên nên mới nghĩ Doah là Luka.
Đúng... phải rồi... Mọi thứ sẽ trở lại bình thường nếu Doah không phải là Luka...
Để phủ nhận thực tại này, tôi cần phải chứng minh rằng Luka không phải là Doah.
Tìm bằng chứng cũng chẳng khó khăn gì cho lắm.
***
Một tiếng trước khi buổi học bắt đầu.
Tôi xem lại stream của Luka, ghi chép lại những thông tin rời rạc về cậu ấy rồi sắp xếp lại chúng.
Từ món ăn nhẹ yêu thích.
Loại rau cậu ấy ghét nhất.
Cho đến hương vị kem yêu thích tại một chuỗi cửa hàng nổi tiếng.
Và cuối cùng là bài hát cậu ấy hay nghe dạo gần đây.
Chẳng khó để tìm ra những điều đó vì Luka thường dành khá nhiều thời gian để tán gẫu trước khi bắt đầu chơi game hay làm bất cứ nội dung nào trong buổi stream.
Mới hôm qua thôi, Luka còn nhắc đến bộ phim truyền hình cậu ấy thích gần đây.
「Mọi người ơi, có ai xem bộ phim về công tố viên đó chưa? Cái bộ đang hot rần rần dạo này ấy?」
「Mình xem mà quên luôn cả thời gian vì nó cuốn quá trời luôn.」
「Phim mới ra đến tập bảy thôi, mọi người nhanh đi xem đi nhé!」
Tôi đã thức trắng đêm để cày cho kịp tập mới nhất của bộ phim đó, vì tôi nghĩ đây sẽ là một chủ đề bắt chuyện tự nhiên mà không gây quá nhiều nghi ngờ.
Nếu cô ấy bảo chưa xem hoặc không biết gì về nó, thì tôi có thể an tâm khẳng định Doah không phải là Luka.
Thông thường, cái gã họ Han này, tức là tôi đây, luôn chọn ngồi ở hàng ghế cuối vì tôi luôn là đứa đến muộn nhất, nhưng hôm nay thì khác.
“Cái quái gì thế. Sao nay mày không đi muộn?”
Yoonje, cái tên nghiện club đang ngồi ở phía sau, ngạc nhiên chào tôi khi thấy tôi xuất hiện.
“Thì sao nào?”
“Không có gì. Chỉ là trước giờ hễ mày đến đúng giờ là tao lại phải thắc mắc, không phải sao?”
“Hôm nay xe buýt đến sớm một chút thôi.”
Đây là buổi học trực tiếp đầu tiên kể từ sau sự cố trên Voicecord.
Vì phải ngồi theo nhóm, tôi quay lưng lại với Yoonje và đưa mắt tìm kiếm Doah...
“Han Taemin!”
Junseok, nhóm trưởng, vẫy tay gọi tôi.
“Ừ, tới đây.”
Các thành viên trong nhóm đang ngồi thành một hàng theo thứ tự: Minji, Junseok rồi đến Doah.
Theo lẽ tự nhiên, chỗ ngồi bên cạnh Doah, người ngồi ngoài cùng, thuộc về tôi.
Mái tóc nâu sẫm của cô ấy xõa xuống như một tấm màn che khuất biểu cảm trên khuôn mặt.
“Chào anh ạ~”
Khi Minji chào tôi, Doah cũng khẽ liếc nhìn tôi một cái.
Nhưng dù tôi có nhìn cô ấy thế nào đi nữa...
Tôi vẫn không thể nhìn ra bóng dáng của Luka...
Cái khí chất giữa hình tượng otaku mà Luka xây dựng trên stream và một Doah mà tôi đang thấy lúc này hoàn toàn khác biệt.
Trong ký ức của tôi, Doah không phải là một cô gái hoạt bát.
Dĩ nhiên, tôi không tiếp xúc hay nghe ngóng nhiều về cô ấy để khẳng định chắc chắn, nhưng ít nhất qua quan sát của tôi, cô ấy không phải kiểu người năng nổ.
“...Chào em.”
Bất cứ ai cũng có thể nhận ra cô ấy không hề thoải mái khi nói chuyện với tôi.
Và điều đó hoàn toàn bình thường thôi.
Ngay cả bản thân tôi cũng chẳng thể nào tỏ ra thân thiết với một cô gái vừa mới từ chối.
Dù sao thì, tôi nên lái câu chuyện theo hướng mình muốn trước khi giờ học bắt đầu.
Junseok và Minji đang mải mê nói chuyện gì đó.
Trong khi Doah chỉ cúi gắm mặt xuống bàn.
Nếu tôi bắt chuyện với cô ấy, đó sẽ là một cuộc hội thoại riêng tư giữa hai người, nhưng chuyện này chẳng dễ dàng gì.
Vốn dĩ tôi đâu phải kiểu người sẽ chủ động tiến đến bắt chuyện với phụ nữ.
“...Doah này.”
Dẫu vậy, tôi không thể cứ ngậm miệng chẳng nói câu nào.
Tôi cố gắng gọi tên cô ấy một cách nhẹ nhàng nhất có thể.
“Vâng?”
Khi tôi gọi tên, Doah nhìn sang phía tôi với vẻ mặt khá sửng sốt.
“Cái đó... Ừm... Chuyện là...”
Chẳng hiểu sao, đầu óc tôi bỗng dưng trống rỗng.
Tôi định nhắc đến bộ phim công tố viên đó, nhưng thay vào đó, một câu hỏi kỳ quặc lại tuôn ra khỏi miệng.
“Em có thích sữa chuối không?”
“Dạ?”
“À, thì là sữa chuối ấy. Loại đóng hũ tròn tròn ấy.”
Đây chính xác không phải là câu hỏi tôi muốn hỏi, nhưng tôi đoán mình có thể dùng nó như một phần của cuộc điều tra.
Bởi vì Luka luôn uống sữa chuối trước khi bắt đầu stream.
“À... vâng. Thì... em cũng thích ạ.”
“Loại ít béo à?”
Và cậu ấy lúc nào cũng nhấn mạnh rằng mình uống loại ‘ít béo’.
Loại đó vị thanh hơn.
Thành thật mà nói tôi thấy chúng cũng như nhau cả thôi, nhưng với Luka thì đó là một sự khác biệt lớn lao.
“Em chỉ uống loại ít béo thôi ạ.”
Khi cô ấy thành thật trả lời câu hỏi của tôi, trên mặt cô ấy hiện rõ vẻ kiểu ‘Sao anh lại hỏi chuyện đó?’.
Thấy tôi nghe xong mà không phản hồi gì, cô ấy khẽ nghiêng đầu.
Đầu óc tôi lại trống rỗng lần nữa, nhưng áp lực phải nói gì đó để duy trì cuộc trò chuyện khiến tôi lại thốt ra thêm một câu ngớ ngẩn nữa.
“Anh cứ thắc mắc là, loại ít béo thì có thực sự giúp giảm cân không nhỉ? Anh thấy nó có vẻ không hiệu quả lắm?”
Đúng lúc đó, Minji, người nãy giờ vẫn hóng hớt cuộc trò chuyện của chúng tôi, liền xen vào.
“Anh ơi, Doah đang ăn kiêng nên mới uống loại đó đấy.”
...Nhưng Luka đâu có giải thích chi tiết đến mức đó.