“Có chuyện gì thế? Trong giờ có chỗ nào không hiểu sao?”
“Không ạ, bài giảng của thầy rất dễ hiểu và cực kỳ bổ ích ạ, thưa Giáo sư Geek. Em muốn xin lỗi vì sự vô lễ của mình, bao gồm cả những lời em đã nói trong trận đấu tập hôm qua.”
Có vẻ Cyril muốn nói chuyện trước.
“Không, không cần xin lỗi đâu. Rõ ràng là người tiền nhiệm của ta quá tệ, nên việc nghi ngờ một giáo viên tạm thời mới đến cũng là lẽ thường tình thôi.”
Hôm qua tôi có hỏi Anon về chuyện đó, và hình như người tiền nhiệm của tôi là một giáo viên chẳng có chút thành tích thực tế nào, nhận được việc hoàn toàn nhờ vào quan hệ. Tôi chắc chắn Anon sẽ tuyển những giáo viên đàng hoàng vì giờ cô ấy đã là Hiệu trưởng, nhưng có vẻ vẫn còn một số kẻ như thế tồn tại trong học viện này.
“Nghe thầy nói vậy em cũng mừng. Ừm, em có vài câu hỏi nằm ngoài phạm vi môn Ma thuật Phòng thủ. Thầy có thể dành chút thời gian sau giờ học được không ạ?”
“Được chứ. Ta rảnh đến năm giờ chiều. Cứ quay lại lại lớp này sau tiết cuối cùng của trò là được.”
“Vâng, cảm ơn thầy rất nhiều.”
Giờ làm việc của tôi là đến năm giờ. Cũng giống như thế giới cũ, giáo viên trường công không được trả tiền làm thêm giờ. Giáo viên tại các học viện ma thuật ở thế giới này được trả lương khá hậu hĩnh nên cũng không đến nỗi nào, nhưng tôi nghĩ giáo viên ở thế giới cũ của tôi chắc chắn đã bị trả lương quá thấp so với số giờ họ phải làm việc.
Đã thế, nếu làm cố vấn cho một câu lạc bộ, bạn còn phải làm việc vào cuối tuần với một khoản phụ cấp ít ỏi. Và thời nay, phụ huynh cứ hở ra là phàn nàn về những điều nhỏ nhặt nhất, nên chẳng bao giờ có được giây phút bình yên.
Nghề giáo đúng là một nghề bạc bẽo. Thật lòng mà nói, tôi nghĩ giáo viên ở thế giới cũ lẽ ra phải được trả lương gấp đôi mới đúng.
“Còn trò thì sao, Meria? Sắp đến giờ vào lớp tiếp theo rồi. Nếu có câu hỏi gì, trò có thể đợi ở đây cùng Cyril sau giờ học.”
“D-Dạ không! Không phải chuyện về ma thuật đâu ạ…” Meria nói, lắc đầu nguầy nguậy.
Vóc dáng nhỏ bé khiến em ấy trông như một loài động vật nhỏ, trông khá dễ thương. Tuy nhiên, trái ngược với vẻ ngoài đó, biểu cảm của em ấy có chút u ám.
“Nếu là chuyện gấp, tớ có thể nhường lượt hỏi cho cậu, Meria-san.”
“Ư-Ưm, thật ra thì, không có gì đâu ạ! Em xin phép!”
Nói rồi, em ấy cúi đầu chào một cái và chạy biến đi.
“Vụ đó là sao thế nhỉ? Ta đâu nghĩ mình vừa nói gì lạ lùng đâu…”
“Có lẽ cậu ấy sợ thầy chăng, Giáo sư Geek?” Cyril gợi ý.
“Đừng có tự nhiên thô lỗ thế chứ.”
“Nếu thầy thắc mắc, thì có lẽ thầy nên chú ý đến ngoại hình của mình hơn một chút. Với mái tóc bù xù, râu ria lởm chởm, lại còn cái áo blouse đó nữa, trông thầy hơi đáng sợ đối với một nữ sinh đấy.”
“…Ta ghi nhận sự thành thật của trò, nhưng mà phiền phức lắm. Thôi được rồi, ta sẽ cố gắng để nó không ảnh hưởng đến việc giảng dạy.”
Kể từ khi bắt đầu nghiên cứu ma thuật, tôi chẳng mấy khi để ý đến ngoại hình. Việc ru rú trong phòng thí nghiệm suốt cả tuần liền là chuyện bình thường như cơm bữa đối với tôi.
“Mà, em đùa có hai mươi phần trăm thôi.”
“Vậy là tám mươi phần trăm là nghiêm túc hả… Dù sao thì, nếu trò biết gì về em ấy, ta muốn trò kể cho ta nghe.”
Con bé này tự nhiên trở nên thân thiết một cách đáng ngạc nhiên. Có lẽ sau chuyện hôm qua và hôm nay, em ấy đã bắt đầu công nhận tôi là một giáo viên.
“Em xin lỗi, nhưng em không thể nói được. Nếu lỡ lời, nó có thể mang lại rắc rối cho gia đình em.”
“…Hừm, nếu đã vậy thì đành chịu thôi. Được rồi, ta sẽ để mắt đến con bé.”
“Ngạc nhiên thật đấy. Em cứ tưởng Giáo sư Geek là người thờ ơ với đời tư của học sinh chứ.”
“Ta không có ý định chõ mũi vào các tranh chấp gia đình hay vấn đề cá nhân. Nhưng Meria là người có động lực và học hành nghiêm túc. Việc muốn ủng hộ một học sinh như thế là lẽ thường tình thôi.”
Em ấy đã rất chăm chú trong lớp cả hôm qua và hôm nay, lại còn là một thường dân nhận học bổng giống như tôi ngày xưa. Việc muốn cổ vũ cho em ấy một chút cũng là điều bình thường. Tất nhiên, tôi không có ý định thiên vị trong việc chấm điểm đâu.
“Ra vậy. Hóa ra thầy là một tên “lolicon” sao, Giáo sư Geek?”
“…Trò có nghe lọt tai chữ nào ta vừa nói không đấy?”
“Thầy bảo thầy muốn đích thân ủng hộ một cô bé nhỏ nhắn, dễ thương như cậu ấy mà.”
“Đừng có bóp méo lời ta với ý đồ đen tối như thế! Ta sẽ ủng hộ Meria ngay cả khi em ấy là con trai!”
Và đừng có dùng từ “ủng hộ” theo cái kiểu đó! Nghe sai trái quá thể!
“Ra thế. Vậy thầy là người chơi hệ ăn tạp.”
“…Cái con bé này…”
“Em đùa thôi. Vậy thì, em rất mong chờ buổi thảo luận.”
Nói rồi, Cyril rời đi. Thật tình… Đây là lần đầu tiên tôi phải lớn tiếng kể từ khi đến học viện này đấy.
“Ta là Geek, giáo viên Ma thuật Phòng thủ tạm thời mới của các trò. Thời gian sẽ không lâu đâu, nhưng ráng mà hòa thuận nhé. Giờ thì, bắt đầu vào lớp nào.”
Sau tiết trống, tiết học tiếp theo của tôi là với Lớp S.
Khác với ba lớp kia, lớp này có vẻ chịu ngồi yên và lắng nghe tôi tử tế, ít nhất là phần lớn trong số chúng.
“Trong lớp này, chúng ta sẽ học Ma thuật Phòng thủ để chiến đấu chống lại quái vật và con người. Chúng ta sẽ xen kẽ giữa thực hành ở sân tập và lý thuyết tại lớp học này. Hôm nay, ta muốn xem khả năng của các trò, nên hãy di chuyển ra sân tập nào.”
Lời nói của tôi gây ra một sự xôn xao trong đám học sinh. Kế hoạch cũng y hệt các lớp khác thôi, nên tôi không nghĩ mình vừa nói gì lạ lùng.
“…Giảng viên Geek, em có ý kiến được không?”
Một nữ sinh duy nhất nhẹ nhàng giơ tay lên.
Em ấy có mái tóc bạc mượt mà, một màu tóc hiếm thấy ở thế giới này, cùng đôi mắt đỏ rực như lửa. Dù tôi chưa nhớ hết mặt và tên của cả lớp này, nhưng em ấy là học sinh duy nhất tôi nhận ra ngay lập tức.
“Trò là Elisa Bounce, đúng không? Tất nhiên, cứ nói đi.”
Phải, em ấy không ai khác chính là Đệ Tam Công chúa của đất nước này.
“Chúng tôi không cần học Ma thuật Phòng thủ.”