“Được rồi, tiếp theo là Cyril và… hai trò đằng kia. Hãy xưng tên rồi bước vào sân. Khi nào có hiệu lệnh của ta thì bắt đầu.”
“…Vâng, thưa thầy.”
“V-Vâng ạ! Em là Meria!”
“E-Em là Yuriel!”
“Đầu tiên, cúi chào. …Tốt. Giờ thì xông hết vào đây.”
Hừm, có vẻ trận đấu tập vừa rồi cũng có chút tác dụng.
Vẫn còn vài học sinh giữ ánh mắt chống đối, nhưng ít hơn trước nhiều, và tất cả đều cúi chào đàng hoàng. Tôi đã cho mấy tên kia lời khuyên rồi, phần còn lại tùy thuộc vào chúng thôi.
…Vấn đề là, đây mới chỉ là tiết đầu tiên. Tôi còn hai tiết nữa trong hôm nay. Chỉ nghĩ đến thôi đã thấy oải rồi.
“Aaa! Không gì bằng một cốc bia lạnh sau một ngày làm việc dài!”
“Thật tình… cậu uống lộ liễu quá đấy, dù đây là ký túc xá học viện. Đừng để học sinh nhìn thấy chứ.”
“Biết rồi, biết rồi. Đây là niềm vui mỗi ngày của tớ, cậu phải để tớ tận hưởng chứ.”
Đây là một trong những thú vui đơn giản của đời tôi. Ngay cả Anon cũng không được tước đoạt nó được.
Hiện tại tôi đang ở khu ký túc xá giáo viên trong khuôn viên trường. Là một Đại Hiền Giả, tôi có dinh thự riêng kèm phòng thí nghiệm, nhưng tôi quyết định sống ở ký túc xá trong suốt nhiệm kỳ làm giáo viên tạm thời này.
Căn phòng hơi nhỏ, nhưng tôi đã quen với mấy chỗ chui rúc chật hẹp từ kiếp trước rồi, nên không thành vấn đề. Anon ghé thăm tôi sau giờ làm và rồi chúng tôi nâng ly chúc mừng ngày đầu tiên trót lọt.
“Nhưng mà, đúng như cậu nói, Anon à, lớp nào cũng là thảm họa. ‘Vỡ trận lớp học’ toàn tập.”
“Tớ đã bảo rồi mà! Tớ không chắc ‘vỡ trận lớp học’ nghĩa là gì, nhưng chắc chắn nó cực kỳ có hại cho những ai muốn học ma thuật nghiêm túc…”
“Chà, trẻ con thường có xu hướng hùa theo đám đông nếu xung quanh ai cũng đùa cợt hoặc thiếu động lực. Tớ nghĩ chất lượng giáo viên kém là nguyên nhân chính dẫn đến việc đó.”
“Tớ cũng nghi là vậy. Chúng tớ đang trong quá trình tìm kiếm giáo viên mới cho các vị trí đó, nên ráng chịu đựng thêm chút nữa nhé.”
Có vẻ ít nhất họ cũng đang tìm giáo viên mới. Hình như họ đã tìm từ trước khi nhờ tôi giúp. Vụ đó thì tôi không làm được gì nhiều, nên cứ để Anon lo liệu.
“Dù vậy, vẫn có vài người nghiêm túc muốn học ma thuật. Các học sinh khác thế nào?”
“…Phải. Thật an ủi khi thấy những học sinh cố gắng học hành tử tế ngay cả trong tình hình này. Tuy nhiên, số lượng mấy đứa đầu đất thích mang tước hiệu và tên gia tộc ra khè người khác thì nhiều hơn hẳn.”
Tôi đã dạy thêm hai lớp sau lớp đó. Ở lớp đầu tiên, đúng như mong đợi, Cyril rất xuất sắc. Ngoài ra còn có Meria, một thường dân nhận học bổng, ban đầu khá nhút nhát nhưng đã thể hiện được sức mạnh trong bài thực hành. Chắc chắn vẫn có những học sinh triển vọng và giàu động lực.
…Tuy nhiên, ở các lớp khác, lại càng có nhiều học sinh giống thằng nhóc Galiel kia, chúng bật lại tôi, khoe khoang tước hiệu và gia thế. Thật tình, chính vì nhà trường cứ nhắm mắt làm ngơ cho mấy loại đó lộng hành mà các học sinh khác mới trở nên tự kiêu như vậy.
“Nhân tiện, tớ nghe nói gần mười cái đơn khiếu nại đã gửi đến học viện chỉ trong ngày hôm nay. Cậu rốt cuộc đã làm cái quái gì trong lớp thế…?”
“À, chúng quá láo toét nên tôi chỉ cho chúng thấy chút kỹ năng qua đấu tập thôi. Đừng lo, tôi không làm ai bị thương, và tôi đã cho mỗi học sinh lời khuyên tử tế mà.”
Các lớp khác cũng tệ hại y như Lớp B, nên tôi làm y hệt: bắt chúng đấu ba chọi một ở sân tập để thu thập dữ liệu trong khi thị uy khả năng của mình.
“Chà, dù có khiếu nại, nhưng khoảnh khắc họ nhìn thấy văn bản có ấn triện hoàng gia và tên của Geek, họ sẽ câm nín ngay lập tức thôi. Tớ mong chờ ngày mai quá! Kukuku, tớ có thể tưởng tượng cảnh họ sẽ hoàn toàn bối rối không hiểu sao một giáo viên tạm thời quèn lại được ban quyền hạn lớn đến thế!” Anon nói, cười khoái trá.
Chắc cô ấy phải giải quyết từng khiếu nại từ mấy kẻ đó đến tận giờ này. Hèn gì mà đau dạ dày.
“Tuy nhiên, các lớp hôm nay mới chỉ là màn dạo đầu thôi. Ngày mai, cậu có tiết ở Lớp Đặc biệt.”
“Biết rồi.”
Học sinh năm nhất tại học viện này được chia thành ba lớp, từ A đến C, cộng thêm cái gọi là Lớp S, một lớp đặc biệt nâng cao dành cho những ai có thành tích xuất sắc trong kỳ thi đầu vào. Các lớp A đến C không xếp hạng theo năng lực mà được chia đều để đảm bảo trình độ tương đương.
Lớp S chỉ có hơn mười học sinh, nhưng nghe nói là một đám cực kỳ rắc rối. Sự kết hợp giữa kỹ năng cá nhân và gia thế khủng khiến chúng đặc biệt khó nhằn.
“Đệ Tam Công chúa đang học ở lớp đó, phải không?”
Đúng vậy. Lớp S bao gồm không ai khác chính là Đệ Tam Công chúa của đất nước này.
Dù sao thì cô ấy cũng là hoàng tộc. Quyền uy ở đẳng cấp hoàn toàn khác so với mấy tay bá tước tép riu. Tôi tự hỏi chuyện này sẽ đi về đâu đây.