Web Novel

Chương 03: Áo blouse chính là chiến phục

2026-01-16

1

Chương 03: Áo blouse chính là chiến phục

“Được rồi, có vẻ mọi người đã sẵn sàng. Thấy ổn chưa đấy, ranh con? Sau này mà ngươi lấy cớ không khỏe để biện minh thì phiền cho ta lắm, nên nếu muốn thì dời sang hôm khác cũng được.”

“…Tôi sẽ giết ông.”

Tôi đang dẫn đám học sinh lớp B đến sân tập. Trên đường tiện thể hốt luôn mấy đứa ranh con vừa chữa trị xong ở phòng y tế.

Đây là cơ hội tốt để dạy cho chúng biết thân biết phận. Thằng nhóc Galiel đang lườm tôi với ánh mắt hừng hực sát khí.

“Sân tập này xịn hơn hẳn so với hồi ta còn ở đây đấy. Cơn đau giảm xuống còn một phần mười cơ à? Thời của ta chỉ giảm được còn một phần ba thôi. Tự nhiên lại nhớ ông thầy nghiêm khắc ngày xưa từng bảo rằng có đau đớn mới có trưởng thành ghê.”

Sân tập này sử dụng một loại ma cụ đặc biệt để ngăn ngừa chấn thương. Thay vào đó, người chịu đòn sẽ chỉ cảm nhận được một phần nỗi đau thực tế. Công nghệ của mấy thứ này đã tiến bộ hơn so với thời của tôi, và giờ chúng có thể triệt tiêu cơn đau xuống chỉ còn một phần mười.

Loại ma cụ đặc biệt này sử dụng công nghệ cao và các vật liệu quý hiếm, đắt đỏ, khiến chi phí bảo trì cực kỳ tốn kém.

Tôi từng nghĩ mình sẽ trở nên vô đối nếu có thể liên tục duy trì chức năng này quanh người, nhưng một khi hiểu rõ cơ chế hoạt động, ta sẽ nhận ra ngay điều đó là bất khả thi.

“…Giáo sư Geek, thầy từng tốt nghiệp học viện này sao?”

“Phải, nhưng đó là câu chuyện của hơn 10 năm trước rồi rồi.”

“Hơn mười năm… Ra vậy. Thời đó tiền không mua được quyền nhập học, nên chắc hẳn kỹ năng của giáo sư Geek cũng không vừa đâu nhỉ.”

“…”

Cái cách con bé nói cứ như thể bây giờ người ta có thể dùng tiền để vào học ấy…

Không đời nào Anon lại cho phép chuyện đi cửa sau, nhưng cô ấy cũng chỉ mới nhậm chức Hiệu trưởng năm nay thôi. Rất có thể trước thời cô ấy, những chuyện như thế đã thực sự xảy ra. Hèn gì chất lượng học sinh cũng xuống cấp theo đám giáo viên.

Nghĩ lại thì, hầu hết các giáo viên thời tôi còn học đều đã đi hết rồi. Khi tôi hỏi Anon, cô ấy bảo đã có một cuộc cải cách giáo dục lớn và nhiều giảng viên đã bị thay thế. Tôi cá đó chính là nguyên nhân khiến cái học viện này mục nát…

“Ừm, giáo sư Geek, thầy định đấu tập với bộ trang phục đó thật sao? Chiếc áo blouse đó trông chẳng khác gì quần áo thường cả.”

“Ừ, thế này là ổn rồi. Áo blouse chính là chiến phục của ta. Mấy đứa có thể biến bất cứ bộ quần áo nào thành đồ chiến đấu bằng cách yểm ma thuật lên nó thôi. Mà ta không nghĩ lần này sẽ cần làm thế đâu.”

Tôi đang mặc áo sơ mi, thắt cà vạt và khoác áo blouse. Tôi xem chiếc áo blouse là biểu tượng của một chuyên gia y tế hoặc một nhà nghiên cứu—và cũng là một bộ chiến phục. Chỉ khi khoác lên người chiếc áo trắng này, tôi mới có thể thực sự đắm mình vào công việc nghiên cứu.

Nhân tiện thì, đồng phục và áo choàng của học sinh tại học viện này đều được yểm khả năng kháng vật lý và ma thuật. Dù quần áo sẽ không bị hư hại trong sân tập này, nhưng thứ bạn mặc trên người vẫn sẽ ảnh hưởng đến mức độ đau đớn mà bạn phải chịu.

Mà, tôi cũng chẳng định để mình dính chút sát thương nào, nên mặc cái gì cũng thế thôi.

“…Tch, ông dám coi thường bọn tôi à!”

“Galiel-sama, dạy cho hắn một bài học đi.”

Thằng nhóc tặc lưỡi. Tôi thừa nhận là tôi cũng có ý cố tình chọc tức nó một chút.

Các học sinh khác trông cũng có vẻ hơi nóng máu. Ở góc độ của tôi, tốt hơn hết là chúng cứ lao vào nghiêm túc một chút để tôi còn nắm rõ năng lực của từng đứa.

Dù sao đi nữa, Ma thuật Phòng thủ là một môn học quan trọng dạy cách tự bảo vệ bản thân cũng như cách chiến đấu chống lại quái vật và những kẻ thù khác. Cá nhân tôi cho rằng đây là kỹ năng sống còn để bảo toàn tính mạng và không nên giao phó nó cho một giáo viên bất tài.

“Đừng lãng phí thời gian nữa. Luật lệ rất đơn giản: khi ta ra hiệu bắt đầu, mấy đứa có thể dùng bất cứ cách nào để khiến đối thủ không còn khả năng chiến đấu. Đó là lúc trận đấu kết thúc. Ta nhớ không nhầm thì sẽ có tín hiệu vang lên khi người tham gia nhận đủ lượng sát thương để bị coi là mất khả năng chiến đấu, đúng không?”

“Vâng. Còi sẽ kêu, và đèn trạng thái của người đó sẽ tắt. Đó là báo hiệu đã bị loại khỏi trận đấu.”

“Vậy là cái đó vẫn như xưa. Được rồi, ta vào sân trước đây…”

Khi tôi bước vào sân tập, chiếc đèn đỏ ngoài cùng bên trái trên đỉnh đấu trường vụt sáng. Mỗi người bước vào sân sẽ có một đèn sáng lên, và đèn tương ứng sẽ tắt khi người đó nhận đủ sát thương để bị loại.

“Ai lên trước nào? Cyril, em muốn thử không?”

“Vâng. Dù sao cũng là đề nghị của em, nên em—”

“Tránh ra, Cyril! Tao sẽ lên trước!”

“…”

“Cái gì, mày có ý kiến gì với tao, người thừa kế của Nhà Bá tước Carlyle à?”

“…Không, thực ra tôi rất sẵn lòng nhường cho cậu đấy.”

Ngay khi Cyril định bước vào sân, thằng ranh đó đã đẩy cô bé sang một bên và tự mình bước lên.

Tôi tự hỏi thằng nhóc này đã được nuông chiều thế nào trong suốt cuộc đời nó nhỉ… Tôi thực sự muốn nhìn mặt bố mẹ nó xem thử.

“Được rồi, thế thì nhóc lên trước. Hai đứa kia, lên đây luôn đi. Ta sẽ chấp cả ba đứa cùng lúc.”

“Cái—?!”

“Ba người cùng lúc ư?!”

“…Ông coi thường bọn này đến mức nào hả?”

Đám học sinh xung quanh bắt đầu xì xầm bàn tán khi tôi chỉ tay vào hai tên đàn em của nó.

“Ta không hề coi thường mấy đứa. Tí nữa ta cũng sẽ cho các học sinh khác lên theo nhóm ba người thôi. Các ngươi mới chính là những kẻ đang coi thường ta đấy. Suy nghĩ kỹ về những gì ta vừa nói và lý do tại sao lúc nãy ta lại dùng phép phản đòn đó đi.”

Mặt chúng đỏ bừng vì giận dữ, nhưng lần này tôi không hề cố ý khiêu khích.

Tôi có thể là một nhà nghiên cứu, nhưng tôi vẫn đang nắm giữ danh hiệu Đại Hiền Giả.

Nếu chỉ đơn thuần là đánh nhau, tôi dư sức cân tất cả học sinh trong lớp cùng một lúc, nhưng tôi còn muốn đánh giá kỹ năng ma thuật của chúng nữa, nên tôi mới quyết định chia nhóm ba người.

 

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!