Phiên Bản Ngắn (WN)

Chương 05: Cái Tính Không Chịu Thừa Nhận Của Người Ấy

2026-01-19

2

Chương 05: Cái Tính Không Chịu Thừa Nhận Của Người Ấy

Chương 5. Cái Tính Không Chịu Thừa Nhận Của Người Ấy

Một chiếc đĩa bốc khói nghi ngút được đặt lên bàn.

Đó là một dĩa trứng cuộn.

Nó được chiên theo dạng lưỡi liềm hoàn hảo, được xếp chỉnh tề đến mức cẩn thận quá mức, không một nếp gãy, không một vết cháy xém. Màu vàng ươm rực rỡ phủ lên một lớp tương cà đỏ tươi bắt mắt. Hoàn mỹ đến mức có thể trưng bày như một tác phẩm nghệ thuật. Nhưng mùi thơm quyến rũ phả lên mũi Leticia lại khiến bao tử cô gào thét ‘Ăn nó đi! Ngon lắm đây!’.

Thì ra lúc nãy anh ta lui vào trong là để gọi đầu bếp làm cái này sao? Thật không công bằng. Cô cũng muốn ăn. Leticia thầm kháng nghị trong khi ngẩng đầu lên để nhìn Gilbert.

Và… cô trợn tròn mắt.

Trong tay anh ta còn một đĩa trứng cuộn nữa.

Lẽ nào…

“Á, cái đó là chuẩn bị cho tiểu thư Belle ạ?”

“K-không phải! Nó không là của ai hết! …Tôi chỉ là… chuẩn bị đại vậy thôi!”

Gilbert chen vào giữa Leticia và Alisha, đặt đĩa trứng cuộn thứ hai lên bàn. Món ngon như thế được bày ra trước mắt mà lại không được ăn, đúng là dằn vặt tâm hồn.

Leticia cứ nhìn chăm chăm vào món trứng. Thơm quá. Biết thế đã ăn gì đó từ bữa tiệc rồi, giờ thì cô hối hận cũng chẳng kịp.

Nếu không phải của ai, thì cô có thể xin nhỉ? Nhưng khác với bánh trái hay hoa quả, làm sao để cô xin ăn mà không phá vỡ hình tượng tiểu thư Belle đây? Khó quá đi.

Leticia không rời mắt khỏi món trứng, chỉ chăm chú nhìn không chớp.

“Cô đói đến vậy sao?”

“…Ừm, có lẽ vậy.”

“Ra thế.”

Gilbert nhẹ nhàng đẩy đĩa trứng về phía Leticia, anh ta còn gửi thêm cả thìa đi theo. 

‘Đó là cho tôi ăn, đúng không?’, Leticia ngẩng lên, dò xét vẻ mặt của anh.

“Cô mải mê quan sát tôi quá, nên chẳng động đến thứ gì ở bữa tiệc đó. Thế nên cô mới nhỏ xíu thế đấy… Cô phải ăn uống cho đàng hoàng vào.”

“Cảm ơn… ngài.”

Nhị Hoàng Tử nói mà không hề quay lại nhìn Leticia lấy một lần.

‘Anh ta có phải là… thiên thần đội lốt người không vậy?’

Cách anh nói ‘không là của ai cả’ nghe là biết ngay đã chuẩn bị riêng cho cô. Leticia âm thầm cảm kích, vui vẻ vươn tay tới món trứng cuộn, nhưng chưa kịp cầm thì Laura đã cướp lấy trước.

“Vậy để em đút cho Belle-sama ă~n nha!”

“Cô đừng chiều hư cô ấy. Cô ấy hoàn toàn có thể tự ăn được, đúng không?"

“Nhưng đây là công việc của em mà…”

Leticia thể tưởng tượng được chiếc đuôi chó của Laura trong trí tưởng tượng của mình rũ xuống buồn bã thế nào. Dù có hơi áy náy, nhưng cô có hơi ngượng khi để người khác đút ăn. 

Leticia dịu dàng nói “Tiểu thư Laura cũng nên nghỉ ngơi đi”, rồi tự tay nhận lấy đĩa trứng.

'C-cái món này… sao lại ngon đến thế chứ!’

Trứng mềm mịn tan ngay trên đầu lưỡi cô, lòng trứng bên trong ngọt ngào lan dần ra, càng được tô điểm từ vị chua nhẹ của tương cà. Cô có thể ăn món trứng này hoài mà không ngán.

Tay nghề anh ta không thua gì đầu bếp của nhà Orlesian, à không, xét theo khẩu vị cá nhân của cô thì còn ngon hơn ấy chứ.

Quả thật là Nhị Hoàng Tử có đầu tư ghê nha.

Leticia không nhìn ngang ngó dọc, chỉ lặng lẽ ăn từng miếng một cách đầy say mê. Dĩ nhiên, cô vẫn giữ dáng vẻ thanh nhã đúng chất ‘Búp bế Belle’.

“…Đúng là công chúa búp bê. Cử chỉ gì cũng đẹp cả.”

Gilbert thì thầm, giọng anh trầm thấp chỉ đủ cô nghe được. 

Anh ta không chịu nói thẳng tiếng lòng của mình gì hết, nhưng kiểu thì thầm đáng yêu như vậy… lại càng khiến trái tim cô rung rinh.

‘Mà này, trứng cuộn này… ngon quá đi mất. Mình muốn gặp mặt đầu bếp để cảm ơn quá.’

“Tiểu thư thấy ngon đúng không ạ! Đây là món Gilbert-sama tự tay làm đấy!”

“—Khụ, khụ!”

Leticia suýt chút nữa bị nghẹn vì sốc. Laura vừa nói gì cơ? Trứng cuộn này là Gilbert nấu?

Leticia nhìn chằm chằm vào gương mặt nghiêng của Gilbert như thể không tin nổi.

“…Tôi chỉ nấu ăn khi cần thôi. Nếu nó không hợp khẩu vị cô thì cứ để đấy.”

“Không. Rất ngon… là đằng khác.”

“Th-vậy à… Vậy thì tốt rồi.”

Gilbert lặng lẽ xúc một miếng trứng cuộn khác lên miệng, giả vờ như không có gì, nhưng đôi tai anh đã đỏ bừng cả lên rồi. Đáng yêu không chịu được. Đáng yêu đến nỗi Leticia lỡ dùng quá sức, làm cong luôn cái thìa thành hình chữ L. Tất nhiên cô lập tức uốn nó lại như chưa có gì xảy ra.

Và rồi cô nhớ ra một việc.

Vụ ám sát thất bại nhắm vào Nhị Hoàng Tử, tức là nhắm vào Gilbert.

Không ai biết thủ phạm là ai, nhưng với số lượng bằng chứng bị bỏ lại, việc thủ phạm có thể trốn thoát là điều bất thường. Chỉ có thể là một kẻ có quyền lực đủ lớn để bịt miệng mọi điều tra.

Nếu đúng như dự đoán… thì thủ phạm là người trong hoàng tộc.

Ai đó mang dòng máu Rossman đã hành động vì lo sợ tương lai đất nước bị hủy hoại.

‘Chỉ vì… đôi mắt đỏ đó thôi sao.’

Leticia nhớ lại lời cha từng kể. Từ sau hôm ấy, Gilbert không thể ăn bất cứ thứ gì do người khác chuẩn bị. Giờ nghĩ lại, trong bữa tiệc cũng không ai thấy anh động vào ly rượu.

Leticia thầm trách trách bản thân. Cô đã quá mải mê với việc đính hôn mà quên mất chuyện quan trọng như vậy.

Cái câu ‘khi cần thôi’ kia… nặng nề hơn bất cứ lý do nào.

Giữa Leticia và Gilbert là một khoảng cách vô hình.

Cô khẽ nhích ghế lại gần một chút, không chạm vào anh, nhưng đủ để rút ngắn khoảng cách.

Gilbert có hơi giật mình, vai khẽ run lên một cái, nhưng rồi cũng không tỏ ra phiền hà gì mà vẫn tiếp tục dùng bữa.

Anh ấy đung kiểu đàn ông khiến người ta muốn bảo vệ, muốn dõi theo mãi không thôi. Leticia vừa nghĩ vậy thì đặt cái đĩa trống xuống bàn.

“Mà Belle - sama là người của gia tộc Orlesian đúng không?"

Trước câu hỏi của Laura, Leticia gật đầu nhẹ.

“Tiểu thư có nghe đến Hoàng Đế Băng Giá chưa?”

“Băng giá…?”

——Hoàng Đế Băng Giá.

Cô biết chứ. Trong số các kỵ sĩ đánh thuê cấp SS của gia tộc Orlesian, có một người được gọi bằng cái tên đó.

Anh ta có một mái tóc bạc như ánh trăng, đôi mắt xanh lam lạnh buốt. Một vẻ đẹp siêu thực khiến cả nam lẫn nữ đều phải ngoái nhìn. Và đúng như biệt danh, người ấy điều khiển được những con rồng bằng băng, và sở hữu sức mạnh đúng chuẩn cấp SS.

Anh ta là một chàng trai trẻ, đột nhiên xuất hiện như ngôi sao băng vụt qua.

Nhưng danh tính thật, xuất thân và mọi thông tin khác về Hoàng Đế Băng… tất cả đều là bí mật. Nói chung, anh ta là một người bí ẩn

‘À… thực ra người đó chính là tôi đấy.’

Leticia nghiêng đầu làm bộ không biết gì, rồi mỉm cười thật ngọt ngào.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!