Tôi vươn tay lên khiến tiếng nước chảy róc rách vang vọng khắp phòng tắm.
"Hmm hm~"
Một giai điệu khe khẽ cất lên khi tôi ngâm mình trong làn nước ấm. Nhẹ nhàng vớt lên vài cánh hoa đang nổi lềnh bềnh trên mặt nước, tôi đưa đến gần mũi và hít sâu. Mùi hương ngọt ngào, mê hoặc làm tâm trí tôi thoải mái.
Chậm rãi bước ra khỏi bồn tắm và quấn khăn quanh cơ thể. Những giọt nước vẫn còn đọng trên mái tóc ướt, nhưng tôi vẫn mỉm cười tinh nghịch rồi mở cửa.
"Nè Iris, ta tắm xong rồi."
Iris đang đứng ngay cạnh cửa, cô quay đầu lại ngay khi nghe tiếng gọi của tôi. Đôi mắt đen thẳm của cô ấy mở to vì ngạc nhiên rồi ngay lập tức ngoảnh đi, khuôn mặt thoáng ửng hồng.
"Uh…!"
Âm thanh khe khẽ thoát ra từ đôi môi của Iris—thứ mà tôi chưa từng nghe kể từ lần đầu gặp mặt. Hệt như ấn tượng ban đầu của tôi, giọng nói của Iris trầm tĩnh và lạnh lùng, rất giống với vẻ ngoài của cô.
"Hehe, tôi chỉ muốn chọc cô một chút thôi mà."
Iris lập tức trừng mắt nhìn tôi.
Hehe, tôi chưa bao giờ thấy khó chịu khi phải khoả thân. Bởi tôi biết với một thân hình mảnh mai và nước da trắng ngần thì từ góc độ thẩm mỹ, vẻ ngoài này hẳn sẽ mang đến một sức hút khó cưỡng.
Tất nhiên đây không phải trò đùa mà tôi có thể giở ra trước một kẻ biến thái như Mardian. Nhưng đứng trước một người lạnh lùng như Iris, tôi lại muốn trêu chọc cô ấy một chút.
Suy cho cùng, nhìn thấy cơ thể trần truồng của ai đó cũng chẳng tổn hại gì… Và đó còn là Iris…
"Không sao đâu… Nếu là Iris thì không sao cả."
"...!"
Trước lời nói nhỏ nhẹ của tôi, đôi mắt Iris một lần nữa mở to.
Cô ấy vốn là người chẳng bao giờ dao động chỉ vì vài câu nói, vậy mà hôm nay đã bối rối đến hai lần. Chuyện này đã khiến cho ngày hôm nay trở nên thật đặc biệt.
"Tôi đùa thôi mà. Đừng nói là cô đang nghĩ mấy thứ bậy bạ đấy nhé?"
Iris không trả lời. Trông thấy biểu cảm ấy làm tôi không nhịn được mà bật cười đầy thích thú.
"Không thể nào, tôi tin Iris không phải kiểu người biến thái như thế. Đều là phụ nữ với nhau, cô sẽ không thấy 'hứng' lên chỉ vì chuyện này đâu, phải không?"
Tôi khép cửa lại, để mặc Iris đứng đó với ánh mắt thẫn thờ. Nhịn cười đến mức đôi vai run lên, tôi cầm khăn lau khô mái tóc ướt sũng.
'Hay là khi trở về dinh thự, mình xin cho Iris làm hầu gái riêng nhỉ?'
Viviana vốn không quá thân thiết với ai, có lẽ chỉ cần năn nỉ cô ấy một chút là được. Nếu cổ đồng ý, tôi sẽ đưa Iris về dinh thự và tiếp tục trêu chọc cô ấy.
"Hehe..."
Giờ thì tôi nên làm gì để giết thời gian đây?
Sau khi tận hưởng một buổi tắm thư giãn, tôi nằm trên giường đọc sách cho đến khi trời dần ngả tối.
Lúc tôi bấm chuông hai lần để gọi bữa tối, một cô hầu gái tóc vàng bước vào phòng.
"Ể~... Tối hôm nay là phiên trực của Ciriel à?"
Khuôn mặt Ciriel khẽ cau có ngay khi vừa nghe thấy tôi nói vậy. Tôi nhìn cô ấy một lúc, chậm rãi suy ngẫm về sự chán ghét lộ liễu mà Ciriel chưa bao giờ cố gắng che giấu.
Tôi không có hứng thú dùng bữa do một người không thích tôi như Ciriel chuẩn bị. Những ngày cô ấy trực, tôi còn chẳng thèm yêu cầu đồ ăn nữa kìa. Ai biết được liệu cô ấy có lén nhổ nước miếng vào đồ ăn của tôi không chứ?
Tôi không đặc biệt tò mò về lý do Ciriel ghét mình, nhưng cũng có thể đoán được đại khái.
'Chắc là do ghen tị rồi.'
Ciriel không xuất thân từ tầng lớp thường dân. Làn da được chăm sóc cẩn thận và vẻ ngoài thanh tú của cô ấy giống một hầu gái hơn là một nô bộc cần cù.
Dựa vào phong thái quý phái thể hiện trong cử chỉ, có lẽ cô ấy đã được vào gia tộc Công tước từ một gia tộc nào đó. Vậy nên việc phải hầu hạ con gái của một Nam tước đang suy tàn hẳn cũng khiến cô ấy không vui vẻ gì.
Dù sao cũng chẳng liên quan đến tôi.
"Có những người nên ở một vị trí phù hợp với bản thân."
Tôi nở một nụ cười rồi rung chuông lần nữa. Một nếp nhăn mới hình thành trên trán Ciriel ngay khi tiếng chuông vang lên.
"Ciriel, cô có thể chuẩn bị bữa tối cho ta không?"
Đừng cảm thấy ấm ức nhé, Ciriel.
Nói thật thì, liệu cô có thấy tuyệt không khi bị phớt lờ bởi một nhân vật trong game giống như cô— một kẻ thậm chí còn chẳng đáng được gọi là nhân vật phụ?
Cô chỉ là một hầu gái bình thường, nhưng ta lại là cún cưng được tiểu thư yêu quý.
"Làm ngon vào nhé. Ta mong chờ lắm đấy, được chứ?"
Đôi môi của Ciriel run lên. Cô ấy nhìn tôi với gương mặt ửng đỏ vì giận dữ, đôi mắt bừng bừng lửa hận rồi hé miệng nói.
"Ngươi... ngươi đúng là một kẻ bẩn thỉu, hệt như thứ bị lôi ra từ nhà thổ..."
"Ah, cô vừa nói đấy à?"
"...!"
Ciriel khẽ giật mình. Nhìn thấy phản ứng rõ rệt của cô ấy, tôi lại nở nụ cười thỏa mãn một lần nữa.
"Chẳng phải chủ nhân đã bảo cô không được mở miệng nói chuyện với ta hay sao...?"
Tôi chậm rãi rời khỏi giường rồi bước đến gần Ciriel. Cô ấy là kiểu người có tính khí nóng nảy và không biết kiên nhẫn, một người như thế thì chẳng đáng để bận tâm.
"Cô vừa mới không tuân lệnh chủ nhân đấy à? Wow... Hóa ra ngay cả hầu gái của Công tước Merdelia cũng có thể nói những lời như vậy đấy."
"..."
"Kik... Cô lại im lặng nữa rồi. Hẳn là cô cảm thấy khó chịu lắm."
Ciriel siết chặt nắm tay, nghiến răng ken két.
Nhìn ánh mắt của cô ấy, tôi có cảm giác mình có thể bị ăn tát bất cứ lúc nào. Nếu thực sự bị đánh, tôi sẽ bảo Viviana đá cô ấy ra khỏi dinh thự công tước ngay. Nhưng trái với dự đoán tôi, Ciriel vẫn đứng yên mà chẳng hề ra tay.
Bình thường trong mấy tình huống như thế này, nó sẽ phải được kết thúc bằng một cú tát chứ nhỉ? Xem ra ngay cả một người như Ciriel cũng có chút tự trọng.
[Tina, ta vào đây.]
Trong lúc tôi còn đang quan sát Ciriel với vẻ tò mò thì một giọng nói quen thuộc vang lên từ ngoài cửa. Tôi nhìn đồng hồ, cũng đã đến lúc Viviana trở về sau giờ làm việc.
Tiếc thật. Tôi vẫn còn muốn khiêu khích Ciriel thêm chút nữa.
Cánh cửa nhanh chóng mở ra, Viviana xuất hiện với phong thái thanh cao thường thấy. Ciriel lập tức cúi đầu, còn tôi thì chạy về phía Viviana với một nụ cười nhẹ.
"Ah… ngài đã về, Viviana. Hôm nay ngài lại vất vả nữa rồi...!"
Viviana ôm lấy tôi khi tôi lảo đảo tiến về phía cô, rồi nhấc bổng tôi lên trong tư thế bồng công chúa. Nhưng vì đã quá quen với điều này, vậy nên tôi đã tự nhiên vòng tay qua cổ và để cho cô ấy ôm tôi.
"Tina, đã có chuyện gì sao?"
Nhận ra bầu không khí căng thẳng giữa tôi và Ciriel, Viviana nhìn qua lại giữa hai chúng tôi với vẻ hiếu kỳ.
Đôi mắt Ciriel khẽ run lên. Cô ấy hẳn là đang lo sợ vì chuyện vừa rồi, nói chuyện với tôi cũng đồng nghĩa với việc làm trái lệnh của Viviana.
Những kẻ phản diện hạng ba cuối cùng cũng chỉ có kết cục như thế này thôi. Tôi nuốt tiếng cười khinh bỉ vào trong, nhẹ nhàng tựa đầu lên vai Viviana.
"Không có gì to tát cả. Tôi chỉ vừa định bấm chuông gọi bữa tối thì ngài đến."
"Cô vẫn chưa ăn sao? Hẳn là cô đói lắm rồi."
"Tôi có đói... nhưng giờ thì ổn rồi."
Viviana khẽ gật đầu rồi ra hiệu cho Ciriel lui ra. Sau khi cúi chào chủ nhân, Ciriel rời khỏi phòng cùng những bước chân ngập nhừng.
Trước khi khép cánh cửa lại, Ciriel quay lại nhìn tôi lần cuối. Tôi chỉ mỉm cười và vẫy nhẹ tay, còn cô ấy thì đóng cửa với vẻ mặt đầy ấm ức.
Lúc này, trong phòng chỉ còn lại tôi và Viviana. Bầu không khí tĩnh lặng có phần ngượng ngùng dần bao trùm lấy chúng tôi, cho đến khi Viviana lên tiếng trước.
"Ta nhớ cô, Tina."
Tôi hơi bất ngờ trước lời thổ lộ thẳng thắn ấy. Viviana hiếm khi thể hiện cảm xúc một cách trực tiếp thế này, chẳng lẽ công việc của ngày hôm nay đã khiến cô ấy mệt mỏi sao? Nghĩ lại thì, trông cô ấy có hơi kiệt sức thật…
"Ngài đã gặp phải chuyện gì à?"
Tôi thận trọng hỏi.
"Hmm?"
"Trông ngài mệt mỏi quá. Ngài có muốn xoa bóp không?"
Chẳng có cơ hội nào tốt hơn để nâng cao thiện cảm của một người khi họ đang kiệt quệ về cảm xúc. Chắc là hôm nay tôi có thể khiến chỉ số thiện cảm của Viviana tăng lên một chút nữa rồi.
'Thế thì càng tốt cho mình.'
Nếu Viviana yêu tôi sâu đậm hơn, sẽ có rất nhiều thứ tôi có thể yêu cầu từ cô ấy. Chẳng hạn như biến Iris thành hầu gái riêng của tôi, hoặc thậm chí là đuổi Ciriel ra khỏi dinh thự đều không phải là chuyện bất khả thi.
"Không đâu, ta không nghĩ là mình cần được mát xa."
Viviana cởi chiếc áo choàng dày ra, tháo từng chiếc cúc áo sơ mi. Sau đó nằm xuống giường rồi nắm lấy tay tôi, kéo tôi lên giường cùng cô ấy.
Chiếc giường mềm mại đỡ lấy cơ thể tôi khi Viviana kéo tôi vào vòng tay mình. Được cô ấy ôm từ phía sau làm tôi thoáng bối rối khi được nằm gọn trong vòng tay cô
Tôi chớp mắt đầy ngơ ngác, cảm giác như bản thân vừa mới biến thành một cái gối ôm vậy.
…Hể?
Chuyện gì đang diễn ra thế này?
Hôm nay hành động của Viviana có vẻ khác lạ—thể hiện sự yêu thương nhiều hơn bình thường. Dĩ nhiên là chúng tôi đã từng ôm nhau và có những khoảnh khắc thân mật trước đây, nhưng cô ấy chưa bao giờ ôm tôi theo cách này. Dù đã từng được người khác ôm như thế, nhưng tôi không thể ngờ rằng Viviana cũng sẽ làm như vậy.
Những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu tôi đã dừng lại khi Viviana ghé sát vào tai tôi và thì thầm.
"Tina."
"Hử?"
Hơi thở nhè nhẹ phả vào tai khiến tôi vô thức rùng mình. Tôi luống cuống quay lại nhìn Viviana. Đôi mắt tím thường ngày vẫn điềm tĩnh của cô ấy giờ đây ánh lên một ngọn lửa kỳ lạ khi dán chặt vào tôi.
"Tina, cô có thể giúp ta một việc không?"
"V-vâng ạ...? Nếu đó là yêu cầu của ngài, Viviana..."
Tôi bị bất ngờ bởi yêu cầu đột ngột ấy, nhưng vẫn gật đầu đồng ý. Viviana nhìn tôi một hồi, sau đó khẽ mỉm cười rồi lại ghé sát vào tai tôi thì thầm.
"Ta có thể chạm vào mông cô được không?"[note71108]
"...Hả?"
Mông...?
Trong giây lát, tôi thực sự đã nghi ngờ đôi tai của mình.
Cô ấy vừa nói gì cơ?
Cô ấy vừa hỏi liệu cổ có thể chạm vào mông tôi không á?
"M-Mông của tôi sao?"
"Đúng vậy."
…Cái quái gì thế này?

