Sự tĩnh lặng lạnh lẽo bao trùm khắp căn phòng. Bầu không khí căng thẳng bủa vây lấy hai người phụ nữ đang ngồi đối diện trên sofa, nhìn chằm chằm vào nhau.
"Cô thấy thích khi tắm cùng bé cún của tôi chứ, công nương Viviana?"
Nụ cười của Lillian mang đầy vẻ thù địch, nhưng Viviana vẫn không hề nao núng, cô điềm tĩnh nhấp một ngụm trà trước khi trả lời.
"Ừ, đó quả là một trải nghiệm khó quên."
"Tôi nhớ là cô đã hứa sẽ giao việc huấn luyện Tina lại cho tôi rồi mà," Lillian vặn lại.
"Điều ta tin tưởng giao phó cho cô không phải là huấn luyện, mà là giải trừ ác quỷ."
Lần này, giọng điệu của Viviana mang theo một chút sắc bén. Đôi mắt màu thạch anh tím điềm tĩnh của cô nhìn thấu Lillian.
"Ta thực sự tò mò không biết việc ép buộc Tina giải quyết sinh lý ngay trước mặt hay mớm cho em ấy ăn bằng miệng thì liên quan gì đến việc giải trừ đấy."
Đôi mắt Lillian khẽ giật.
"...Tôi đã giải thích rồi còn gì? Đó là quá trình để khiến em ấy phụ thuộc vào tôi nhiều hơn là con quỷ đó."
"Đó là cách duy nhất sao?"
"Đã vậy, liệu tôi có nên đối xử với Tina như một vật nuôi thực sự hay không đây? Trừng phạt khi em ấy không vâng lời, bỏ đói cho đến khi em ấy chịu phục tùng?"
"...Cô."
"Cô lầm to rồi, công nương Viviana. Chỉ đơn thuần thủ thỉ những lời ngọt ngào và cố gắng thuyết phục Tina một cách nhẹ nhàng sẽ chẳng giải quyết được gì cả."
Viviana bắt chéo chân, nhìn về phía Lillian bằng ánh mắt như thể đang mời gọi đối phương cứ tiếp tục nói đi. Dù ghét ánh mắt đó, Lillian vẫn nghiến răng và nghĩ về Tina trước khi tiếp tục.
"Lúc này Tina giống một Ác nữ hơn là một Thánh nữ. Chỉ riêng điều đó thôi cũng cho thấy em ấy đã bị con quỷ kia ảnh hưởng đến thế nào."
"Và?"
"Nếu chúng ta không huấn luyện em ấy một cách triệt để, cuối cùng Tina sẽ lại chọn con quỷ ấy. Bất kể thứ đó đã làm gì với em ấy, em ấy vẫn sẵn sàng mạo hiểm mạng sống vì nó."
"Ta thừa biết chuyện đó."
Viviana hiểu rất rõ điều này. Vào đêm đầu tiên Lillian rời đi, Tina đã không ngần ngại tự cắn vào cổ tay mình để tìm cái chết.
Khi rạch tay tại dinh thự của Viviana, chắc chắn chính những lời thì thầm của con quỷ đó đã đẩy cô ấy vào nỗi tuyệt vọng cực cùng.
"Tina đã bỏ xa giai đoạn có thể dùng lời lẽ để thuyết phục rồi. Nghe có vẻ khắc nghiệt, nhưng tôi cần khiến em ấy phụ thuộc vào mình đến mức con quỷ đó thậm chí không còn có thể xuất hiện trong tâm trí em ấy nữa."
"Việc đó nhất thiết phải do một mình cô làm à?"
Lillian chớp mắt, bị bất ngờ trước câu hỏi đột ngột này.
"Hả?"
"Thay vì làm một mình, chẳng phải cùng nhau thực hiện sẽ tốt hơn sao?"
Ánh mắt của Viviana vẫn kiên định khi cô tiếp tục.
"Chà, ta đồng ý với quan điểm của cô. Nhưng hiện tại Tina không chỉ cần lòng tốt đơn thuần, mà còn cần cả một tình yêu không thể lay chuyển."
"Vậy ý cô là gì?"
"Ta định sẽ tham gia vào việc huấn luyện Tina. Tất nhiên, phương pháp của ta sẽ khác cô."
Trước lời nói đanh thép, không chút dao động của Viviana. Vẻ bối rối xen lẫn cảnh giác hiện rõ trên khuôn mặt Lillian.
Viviana đã hiểu được một phần nỗi giày xéo trong lòng Tina qua lần tắm chung vừa rồi.
Lời thú nhận về việc đã tự tay giết chết mẹ ruột của mình, tiếng khóc tuyệt vọng rằng không bao giờ tin vào tình yêu — giọng nói đau đớn ấy thấm đẫm sự hối hận, khổ đau, và trên hết là nỗi cô đơn sâu sắc.
Sau khi nghe những lời thú nhận xót xa đó, Viviana không thể khoanh tay đứng nhìn được nữa.
"Cô cũng định huấn luyện Tina sao?"
"Phải. Và đây không phải yêu cầu, mà là thông báo."
"...Hah."
Lillian thở dài thườn thượt, nhìn chằm chằm vào Viviana. Quyết tâm của cô ấy quá vững vàng, ý chí đó không thể bị lay chuyển.
Tất cả những gì Lillian có thể làm là tặc lưỡi đầy bực bội. Sự căng thẳng giữa hai người càng thêm gay gắt, phá vỡ không gian yên tĩnh.
***
[Artasha nhớ em.]
Từng lời của Viviana cứ vang vọng không ngừng trong tâm trí Tina.
Cô đã rời khỏi hơi ấm của bồn tắm để trở lại không gian ẩm thấp và ngột ngạt. Dù cơ thể đã sạch sẽ và thoải mái hơn, nhưng sức nặng bóp nghẹt của không gian này vẫn không hề thay đổi.
"Artasha... thực sự nhớ mình ư...?"
Cô lẩm bẩm trong vô thức.
Thật nực cười.
Cái ý nghĩ rằng Artasha sẽ lo lắng cho Tina còn khó tin hơn nhiều so với việc bà ấy đang tỉ mỉ chuẩn bị mọi thứ để tiêu diệt cô.
Dù vậy, tâm trí yếu đuối của cô vẫn không thể ngăn những mầm mống hy vọng hão huyền bắt đầu nảy nở trong tim.
Cô cứ nghĩ rằng có lẽ Artasha thực sự nhớ mình. Cái khả năng ngu ngốc đó cứ lì lợm đeo bám cô.
"...Cô đơn quá."
Cô tự ôm chặt lấy bản thân và cuộn tròn người lại.
Ở nơi mà ngay cả một tia nắng cũng không thể chạm tới này, tất cả những gì một sinh linh mong manh như tôi có thể làm chỉ là chờ đợi.
Ngay khi đang chết chìm nỗi cô độc đến tận cùng, cánh cửa vốn đóng chặt bỗng bật mở với một tiếng động lớn.
"Trời ạ, trong này có mùi hương tuyệt thật đấy."
Người bước vào là Lillian với nụ cười rạng rỡ trên môi.
Vẫn như mọi khi, cô ấy thong thả tiến lại gần, đặt tôi ngồi vào lòng và bắt đầu nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc tôi.
"Em tắm thích chứ? Chị đã tốn không ít công sức để chuẩn bị nó đấy."
"...Ừm, nó tuyệt lắm."
Nhớ lại khoảnh khắc bên Viviana, tôi khẽ đáp lời.
Tuy nhiên, chẳng hiểu vì lý do gì, câu trả lời của tôi dường như khiến cô ấy không hài lòng, một thoáng u ám lướt qua gương mặt Lillian.
"À, chờ chút nào. Để chị tháo cái này ra cho em."
Với một nụ cười nhạt, Lillian chậm rãi tháo chiếc vòng trên cổ tôi ra.
"Quan trọng hơn, Tina này, em có đói không?"
"...Hơi hơi."
"Hehe, chị biết ngay mà, nên chị đã mang thức ăn đến đây. Hôm nay là món súp thịt đấy."
Trên chiếc khay Lillian đưa tới là một bát súp thịt nóng hổi và một ly nước lọc. Mùi hương thơm ngon mơn man nơi đầu mũi khiến cái bụng rỗng tuếch của tôi cồn cào đáp lại.
"Súp còn nóng lắm, để chị làm nguội giúp em nhé?"
"...Vâng."
Tôi yếu ớt gật đầu.
Lillian ôm tôi vào lòng và nhẹ nhàng xoay người tôi lại.
Đối diện với ánh mắt của cô ấy ở khoảng cách gần như này, tôi thấy cô ấy khẽ gật đầu, ra hiệu cho tôi lại gần hơn.
Cử chỉ quen thuộc này giờ đây chẳng còn gợi lên chút kháng cự nào trong tôi. Nó đã trở thành một phần lặp đi lặp lại trong cuộc sống mà tôi đã chấp nhận, như một sự cam chịu.
Tôi từ từ nhắm mắt lại vòng tay ôm lấy eo cô ấy. Khi mùi hương của Lillian tiến lại gần, tôi không chút do dự mà phó mặc bản thân cho cô. Cuối cùng, môi tôi dè dặt chạm vào môi Lillian.
Lillian nhẹ nhàng tách môi tôi ra, và chẳng mấy chốc, chiếc lưỡi ấm nóng của cô ấy đã trượt sâu vào bên trong.
Chụt— chụt—
Hương vị đậm đà của súp lan tỏa khắp khoang miệng tôi, được dẫn lối bởi đầu lưỡi của cô ấy.
Súp vẫn còn khá nóng nhưng không đến mức không thể chịu đựng được. Chắc hẳn lúc Lillian vừa ngậm vào miệng thì nó còn nóng hơn nhiều, liệu cô ấy có ổn không nhỉ?
"Em ngoan lắm, Tina."
Giọng Lillian trầm xuống, như một lời thì thầm.
Cô ấy lại ngậm thêm một ngụm súp rồi nhìn tôi. Không nói một lời, tôi ngẩng đầu lên và một lần nữa chạm vào môi cô ấy.
Lillian mở miệng tôi ra và chậm rãi rót súp vào.
Chụt— ực—
Một lần, hai lần, rồi ba lần.
Thời gian trôi qua, bát súp vơi dần, chỉ còn lại những âm thanh ướt át của nước bọt hòa quyện cùng nước súp lấp đầy căn phòng tĩnh lặng.
Trước khi tôi kịp nhận ra, bầu không khí đã trở nên đặc quánh, không gian chỉ còn những hơi thở nông của hai chúng tôi.
"Haah...Hnng..."
"Chị yêu em, Tina," Lillian khẽ thì thầm.
Lillian cẩn thận rót nước từ ly vào môi tôi, sau đó nhẹ nhàng hôn lên trán tôi với khuôn mặt thoáng ửng hồng.
Kỳ lạ thay, khi nụ hôn của cô ấy kết thúc, hông tôi đã bắt đầu run rẩy nhẹ.
"Ah... Lillian unnie..."
"Ừ, chị biết rồi, Tina."
Cô ấy nhẹ nhàng vuốt tóc tôi như để trấn an, rồi cẩn thận dọn dẹp khay thức ăn.
Sau khi treo dây buộc cố định đôi tay tôi lên trần nhà, cô ấy đặt tay lên đùi tôi rồi từ từ nhấc chân tôi lên không trung.
"Không phải xấu hổ, cứ thả lỏng đi... Được chứ?"
Lillian lặng lẽ ra hiệu cho tôi.
Như những người tình lâu năm, cô ấy trao cho tôi một nụ hôn sâu và ngọt ngào. Áp sát đến mức bụng của chúng tôi chạm nhau, cô ấy bắt đầu dùng một tay ấn mạnh vào phần bụng dưới của tôi.
"Ah... ugh... mmm..."
Cơ thể tôi run rẩy khi sức lực dần cạn kiệt, chẳng mấy chốc, cả đồ lót của tôi lẫn quần áo của Lillian dần trở nên ướt át.
"Ah, ugh... unnie... ha, ugh..."
Run rẩy trong vòng tay Lillian một hồi, cảm giác căng tức nhức nhối ở bụng cũng từ từ dịu lại.
"Em làm tốt lắm, Tina."
Như thể chưa từng có chuyện xảy ra, Lillian lại thêm một nụ hôn nồng nàn lên môi tôi.
Và như để đáp lại, nỗi “xấu hổ” rỉ ra từ giữa hai chân, vốn đang bị một tay Lillian giữ chặt và dang rộng, dần làm ẩm ướt đôi chân của cả tôi và cô ấy.
Một lúc sau, chỉ còn những âm thanh kỳ lạ vang vọng trong không trung.
Lillian cẩn thận đặt chân tôi xuống và lấy ra một chiếc khăn tay từ túi trong áo.
Sau đó, chậm rãi và nhẹ nhàng, cô ấy tỉ mỉ lau sạch vệt của nước tiểu trên chân tôi.
"Tina, em biết không? Có rất nhiều người cầu nguyện ở điện thờ hằng ngày, chỉ để có được một giọt nước này đấy."
"Xin cô, đừng nói những điều như vậy..."
Lillian đáp lại bằng một nụ cười dịu dàng.
"Hehe, được rồi."
Với những lời lẽ nghe như đùa nhưng lại chẳng hề giống đùa chút nào, Lillian mặc cho tôi một bộ đồ lót trắng tinh khôi rồi tháo dây buộc đang cố định tay tôi lên trần nhà.
"Hôm nay em cũng làm tốt lắm. Chị sẽ thưởng cho em."
Cùng nnụ cười hài lòng, Lillian cẩn thận cất chiếc khăn tay ẩm ướt vào trong ngực áo và rút ra một mảnh giấy nhỏ từ một chiếc túi khác.
Sau đó, cô cẩn thận đóng dấu lên đó.
"Em đã thu thập được hai mươi con dấu rồi đấy."
Mỗi ngày một con dấu. Nếu tích đủ một trăm cái, tôi có thể rời khỏi nơi này.
Đợi đến khi ngày đó đến, cuối cùng tôi cũng có thể gặp mẹ mình tại địa ngục. Tôi sẽ kết thúc mọi thứ ở đây và đi đến nơi mẹ tôi đang đợi.
Như vậy, tôi sẽ không còn phải đối mặt với những con người ở đây nữa.
Nhưng tại sao?
Tại sao lồng ngực tôi lại ngày càng đau đớn vậy?
[Artasha nhớ em.]
Những lời vốn dĩ chẳng có ý nghĩa gì với tôi, giờ lại vang vọng trong tâm trí bằng giọng nói của Viviana.
Câu nói đó ấy ghim sâu vào trái tim khiến tôi ám ảnh không ngừng.
Một cơn đau âm ỉ bắt đầu lan tỏa khắp cơ thể tôi.
______
