Cho dù tôi không bị chỉ trích hay bị cô lập một cách công khai thì bầu không khí như này cũng chả khác là bao.
Thầy George đã ngăn các học sinh cấm có chỉ trỏ hay bàn tán sau lưng các bạn học, nhưng làm sao mà có thể ngăn cản được lòng người cơ chứ.
Tôi cảm thấy mình có thể hoảng loạn bất kỳ lúc nào vì những ánh mắt tò mò, đôi khi thoáng lên chút thù địch từ mọi người xung quanh.
Ahhh….Bụng mình không ổn rồi. Việc phải vận động trong tình trạng này khiến tôi cảm giác mình có thể ngất bất kỳ lúc nào.
Ọe….tôi không muốn nôn tại đây đâu.
Bất chấp tình trạng của tôi, George vẫn tiếp tục tiết học.
“…Vừa rồi có chút náo động, nhưng giờ ta có một câu hỏi cho tất cả các em. Bất kỳ ai biết cách cộng hưởng linh lực, hãy giơ tay lên.” [note87130]
Chỉ vài học sinh mang theo vũ khí dơ tay lên. Tôi đoán điều kỳ lạ duy nhất ở đây là một cô gái với thân hình cực kỳ nhỏ bé cũng dơ tay
Ít hơn những gì tôi đã nghĩ. Trong nguyên tác, hầu hết mọi người đều có thể làm được, có lần tôi còn thấy mấy tên cướp nghiệp dư còn có thể thực hiện được. Nên tôi khá là ngạc nhiên với việc này.
“Được rồi, thế ai biết sử dụng ma pháp tấn công ?”
Nếu vừa rồi còn lác đác vài người, thì lần này lại ít hơn hẳn. Khoảng ba người?
Tôi hơi băn khoăn khi thầy đặc biệt nhấn mạnh ma pháp tấn công. Điều đó có nghĩa là ma pháp trị liệu hay phòng thủ thì không được tính sao?
Dĩ nhiên, tôi không giơ tay. Làm sao tôi có thể để một thứ ma lực ghê tởm như vậy chạy dọc trong người chứ.
Quá nửa học sinh không giơ tay. Vậy nghĩa là một nửa học sinh ở đây là người thường?
“Những ai giơ tay có thể rời đi. Nếu các em đã biết một trong hai điều đó thì việc tham gia môn học này là vô nghĩa.
Bầu không khí vốn yên lặng bỗng trở nên náo động trước tuyên bố này. Nhưng tất cả đều im lặng khi George cất giọng.
“Lớp học của ta dành cho những kẻ yếu, những kẻ không sở hữu tài năng hay sức mạnh xuất chúng, những kẻ đối mặt với kẻ thù mà không có nổi một mảnh sắt để phòng vệ. Tóm lại, đây là môn học dành cho những kẻ yếu ớt.”
Một nửa số học sinh giơ tay đã rời đi, còn một nửa còn lại đã dừng bước chân sau khi nghe lời nói của George.
“Không đi sao? Được, vậy thì cứ ở lại. Nhưng hãy nhớ, khoảng thời gian sau sẽ rất nhàm chán đấy. Giờ thì, đến lượt ta hỏi các em. Mục đích của môn học này là gì ? Đúng hơn, các em sẽ nhận được gì trong môn học này ?”
Dường như mọi người đều có đáp án của riêng mình, cơ mà chẳng ai dám lên tiếng trong bầu không khí nghẹn thở này.
May mắn là George đã thu hút toàn bộ chú ý về mình, nên tôi hầu như chẳng phải chịu ánh nhìn từ ai nữa.
Điều đó khiến tôi dễ thở hơn đôi chút. Bởi vì tính cách của mình, tôi có thể chết vì ngột nếu như có một người nhìn chằm chằm vào mình, nên tôi thật sự cám ơn George từ tận lòng mình.
Cũng may là nhờ sự dạy dỗ khắc nghiệt của cha,mà tôi mới không lên cơn hoảng loạn trước những ánh nhìn kia.
Thú thực, nếu lúc nãy có ai bắt chuyện với tôi thì tôi sẽ ngất xỉu tại chỗ đấy.
Dù sao thì, dạy thể dục thực sự có mục đích cụ thể nào sao?
Chẳng phải đó chỉ là một môn học được đưa vào dưới cái mác “vì sức khỏe của học sinh”, để rồi sang kỳ hai sẽ biến thành giờ tự học đó sao ?
Tôi không chắc nó đúng trong thế giới này, nhưng trong kiếp trước, thể dục chỉ là buổi khởi động trước khi mọi người chơi đùa với nhau, phần lớn sẽ chơi đá bóng hoặc bóng rổ, còn những người còn lại sẽ tụ tập bàn về anime hoặc game.
Trong những tiết học như thế, tôi luôn cô đơn. Cơ mà tôi không có gì để nói về việc này.
Tôi quá nhát để sẵn lòng tham gia các nhóm bạn, và trong một lần mà thầy giáo bắt tôi phải tham gia một trận bóng đá.
Kết quả là trận đấu ngày hôm đó tệ đến mức tôi được một vé miễn tham gia mọi hoạt động về sau.
Tôi cũng đã thử đọc và xem anime và webtoon để cố gắng hòa nhập với những người khác, cơ mà cũng chỉ kéo dài được một tuần,vì ở đó chẳng ai cùng sở thích đọc tiểu thuyết giống tôi.
Thế nên, với một kẻ dị biệt không thể hòa vào bất kỳ nhóm nào, tiết thể dục chỉ là khoảng thời gian để tôi dành thời gian cho sở thích. Một môn học như vậy có ý nghĩa gì không ?
“Để sinh tồn. Giờ thầy sẽ hỏi những ai không dơ tay lúc trước. Em sẽ làm gì nếu có kẻ đột nhiên tấn công em?”
“Em sẽ chống trả lại hắn” một cậu học sinh tự tin trả lời.
Ánh mắt George nhìn tên đó như thể cậu ta vừa vi phạm cái gì đó rất nghiêm trọng.
“Em có đủ sức lực để chống lại chúng không?”
Tên đó ngậm chặt miệng lại dù trông rất bất bình.
“Dũng cảm mà không có thực lực thì chỉ là liều mạng thôi. Mọi người đều mơ ước về một thứ gọi là tinh thần hiệp sĩ, bảo vệ mọi người, không bỏ chạy trước mọi kẻ thù…….Nhưng, một kẻ yếu thế thì có thể bảo vệ được ai chứ ?”
Cậu học sinh đó, tỏ ra khó chịu khi bị gọi là kẻ yếu, nói với thái độ tức dận
“Đó là do—!”
“Em định gọi ta là kẻ hèn nhát sao? Đọc to tên bản thân lên.”
“…DANIEL, thưa thầy.”
George khịt mũi trước một học sinh đang lườm chằm chằm vào mình, và lấy ra một khối lập phương màu đen có gắn một tay nắm lớn từ đâu đó.
Tôi không chắc nó dùng để làm gì, nhưng có thể đoán được ông đã lấy nó từ đâu.
Túi ma thuật- một năng lực cho phép trữ vật phẩm và lấy ra bất kỳ lúc nào.
Nhưng chẳng phải những năng lực tiện lợi như thế thường chỉ dành cho nhân vật chính sao?
Dựa vào những tiếng xì xào ngạc nhiên xung quanh về “không gian” và những thứ tương tự, có vẻ như tôi đã đoán đúng.
“Được rồi, Daniel. Hãy thử nhấc cái này lên. Nếu em có thể nâng được, ta sẽ công nhận em.”
Chắc chắn món đồ do tên khổng lồ cơ bắp lấy ra không bình thường chút nào rồi.
Cơ mà ,có vẻ như Daniel đang để máu dồn lên não quá nhiều nên cậu ta đã vào sẵn tư thế rồi.
Có phải cậu bị kích động bởi vì động chạm đến tinh thần hiệp sĩ?
Có thể cậu ta là một quý tộc với ước mơ trở thành một hiệp sĩ đi hành hiệp trượng nghĩa chăng?
Dù đứng trước George với vẻ mặt đầy quyết tâm, George chỉ nhìn ta cậu như thể đang nhìn một trò cười vậy.
“Cầm cho chắc vào.”
Ngay khi Daniel nhận lấy khối lập phương,nó lập tức va chạm với mặt đất.
Trông không giống như cậu ta cố tình làm vậy ?
Đúng hơn thì vật đó…rất nặng so với vẻ bề ngoài.
“Đang cố hết sức sao Daniel? Cái tinh thần quyết tâm lúc nãy của em bị chó tha đi rồi à ?”
Waaaa, ông ta thật sự rất gay gắt.
“Không….. thưa ngài!”
Vật lộn hết sức, tới khi khuôn mặt đỏ bừng lên vì mệt. Daniel bỏ thể diện của mình xuống và cố gắng nâng lên bằng mọi cách. Trông đáng thương thật…….
Sau một hồi giằng co với khối lập phương, cuối cùng Daniel đành buông tay khỏi tay nắm. Trông cậu như sắp gục ngã bất cứ lúc nào. George vô cảm nhìn xuống người học sinh đang quỳ trên sàn.
…….Đây chính xác là bạo hành mà. Giao một thử thách bất khả thi cho học sinh và khiến chúng tôi tự nhảy vào. Tôi có cảm giác mình vừa vào một doanh trại quân đội hơn là một học viện.
“Học sinh tiếp theo!”
Những kẻ trước đó còn nhìn Daniel với ánh mắt hả hê hoặc thương hại, giờ đều sững sờ nhìn George sau khi nghe lời ông nói.
Không ai ngốc đến mức giả vờ như không nghe thấy. Nhưng dù thể hiện ra, ánh mắt của chúng vẫn tràn đầy oán hận và tuyệt vọng.
“Còn chần chừ gì nữa? Này, cô kia, bước lên đây.”
Người học sinh đấy bước ra như một tù nhân đang bị dẫn đến pháp trường.
Những ánh mắt dõi theo chỉ chứa hai cảm xúc: sự cảm thông và sự chấp nhận rằng không ai sẽ trốn được.
Cô gái ấy phát ra tiếng kêu kỳ lạ khi vận sức.Cục lập phương không hề di chuyển.
Nhưng không ai cười nhạo trước những động tác vặn vẹo vụng về của cô.
Bởi tất cả đều biết rằng chẳng bao lâu nữa, họ cũng sẽ rơi vào tình cảnh y hệt.
Tất nhiên, không một học sinh bình thường nào có thể nâng nó.
Ai nấy cũng đều gào lên những tiếng hô đầy quyết tâm, cố gắng lay chuyển nó bằng mọi cách, nhưng khối lập phương vẫn bất động.
Không biết vì sao, nhưng khi đến lượt tôi, thầy lại lảng tránh không gọi tên, thay vào đó, ông ta lại gọi những người dơ tay lúc trước.
Những người còn lại đều là những học sinh biết cộng hưởng linh lực, nhưng tôi không chắc toàn bộ những kẻ rời đi có thật sự biết hay không. Nhưng có lẽ chỉ số ít là có thể nâng được cái khối lập phương quái quỷ kia.
Sức mạnh của những người có khả năng cộng hưởng linh lực khác xa người thường. Trong nguyên tác, năng lực ấy cho phép những người nhỏ bé có thể đối đầu với những người khổng lồ như George.
Kỳ vọng của tôi đã được đáp ứng khi người học sinh đầu tiên đã nâng nó lên khỏi mặt đất, dù chỉ có thể giữ trong năm giây.
Khi khối lập phương rơi xuống kèm tiếng “Thudd” và lún xuống sàn, những học sinh bình thường lập tức kêu ca.
Nhưng George chẳng buồn để tâm, có lẽ ông đã quen hoặc thấy lời phàn nàn của họ thật vô nghĩa.
“Thưa thầy, cho em thử nâng nó được không?”
Một cậu trai tóc vàng, làn da rám nắng, giơ tay với tinh thần cạnh tranh. Có lẽ cậu ta thấy thú vị sau khi thấy người đầu tiên thực hiện.
Ngoại hình tên này nhìn như thể mấy gã khốn trong những câu chuyện manga vậy.
“Wow, kiểu người như này thật sự tồn tại”
Trong lúc tôi còn thầm ngưỡng mộ,thì thầy giáo đã gọi cậu ta bước lên,chấp nhận lời khiêu chiến.
Tôi không biết cậu ta là ai, nhưng có lẽ là kiểu nhân vật phản anh hùng, giả vờ làm phản diện nhưng thực chất lại là người tốt.
Đây là một xu hướng của những nhân vật “Chad tóc vàng” gần đây.
Sự tự tin của cậu ta không phải tự nhiên mà có—cậu ta nâng nó cao hơn bất kỳ ai trước đó. Cao ngang đầu gối và có thể giữ khá lâu.
Cho đến khi gần hết sức, cậu ta mới ném nó xuống. Lần này, có lẽ ở độ cao hơn bình thường nên khi rơi xuống nó còn kéo theo bụi từ mặt đất.
Sau khi tên “Chad tóc vàng” trở về chỗ với vẻ mặt thỏa mãn, các học sinh còn lại cũng có thể nhấc khối lập phương lên khỏi mặt đất. Chỉ trừ cô gái bé nhỏ – người thực hiện cuối cùng.
Tại sao tôi lại có cảm giác cô ấy còn yếu hơn cả học sinh bình thường dù biết cộng hưởng linh lực?
Trông cô giống như một đứa trẻ, và việc chứng kiến cô cố gắng trong vô vọng rồi trở về với đôi mắt ngấn lệ thật sự khiến trái tim tôi đau nhói.
Tổng kết lại thì cô ấy là người duy nhất trong đám người dơ tay là không thể nhấc khối lập phương lên được.
Nhiều người xung quanh lại gần cô ấy, dường như họ đang cố gắng an ủi cô ấy.
Tôi cảm thấy một cảm giác thua kém nhẹ. Ngay cả cô ấy cũng có nhóm bạn để được an ủi.
Sau đó, thầy George nhìn vào tôi và nói nhẹ nhàng:
Đến lượt em