<Han Dogeon Pov> [note87128]
Sau một hồi lâu, cuối cùng tôi cũng đến được khu vườn nơi Thế Giới Thụ tọa lạc.
Thật kỳ lạ khi mầm cây non này — vốn là quà tặng minh chứng cho tình hữu nghị với tộc tiên — lại bị bỏ mặc ở góc hẻo lánh nhất của Học viện. Nhưng với tôi, đó lại là một điều may mắn
Thử nghĩ nếu có một gã nào đó dám trèo lên Thế giới Thụ và hái đi quả của nó, rồi phát hiện hắn ta chỉ là một thường dân ?
Ngay cả Exifri, người có tấm lòng trong sáng nhất cũng sẽ không tha thứ cho tôi.
Đó sẽ là dấu chấm hết cho cuộc đời tôi. Nếu tôi là thái tử của một vương quốc nào đó, sự việc có nhẽ chỉ kết thúc với một cảnh cáo nhỏ. Tiếc rằng, tôi lại là một thường dân, thứ dành cho tôi có lẽ là một nấm mồ được đào sẵn.
Giờ nghỉ trưa sắp kết thúc, nên chẳng có ai trong khu trú ẩn. Có lẽ cũng bởi nơi này quá hẻo lánh.
Bởi vì trong học viện có cả học sinh là tiên tộc, nên ban đầu tôi chỉ định kiểm tra xem hôm nay có bao nhiêu người quanh đây. Nhưng rồi tôi lại thu được một “mùa gặt” ngoài dự kiến.
Ngay cả khi có ai đó đột ngột xuất hiện thì tôi luôn có thể chờ cô hội tiếp theo.
Nhưng việc có thứ gì đó trong tay luôn mang lại cảm giác an tâm, thế nên tôi quyết định hành động ngay.
“Cường hóa”
Một luồng ma lực lan tỏa khắp cơ thể, cường hóa thể chất tôi. Đó có thể gọi là đặc quyền của kẻ xuyên không. Tôi có thể sử dụng những phép thuật đơn giản.
Dù có đặc quyền này, tôi vẫn bị giới hạn trong vài kỹ năng cơ bản: cường hóa thể chất hoặc tạo ra ngọn lửa từ lòng bàn tay. Tất nhiên, so với các quý tộc phải bỏ ra cả gia tài chỉ để học được những phép đơn giản ấy, tôi vẫn có lợi thế.
Nhưng rốt cuộc thì, tôi vẫn chỉ là một thường dân — kẻ sẽ chết ngay nếu lỡ chọc giận họ. Chính vì vậy, tôi mới phải ra sức xây dựng mối quan hệ với các nữ chính.
Nếu không có các mối quan hệ với các nữ chính, đừng nói đến việc thay đổi kết cục của thế giới này, bảo toàn bản thân còn chưa chắc nữa kìa.
Tôi không chắc về giới hạn của cơ thể này, nhưng có điều tôi có thể khẳng định. Không quan trọng tôi mạnh mẽ đến đâu, tỉ lệ mà tôi có thể đánh bại kẻ đứng sau Đế quốc Baek sẽ luôn là con số không tròn trĩnh
Người thống trị không ngai của Đế quốc, mẹ của Ho-yeon
Không, không phải một người phụ nữ.
Mà là sự tồn tại tối thượng
Onbyeolbi.
Bà ta là thứ mà không một con người nào có thể đánh bại. Ngay cả nhân vật chính trong nguyên tác, người sở hữu thánh ân và có sự trợ giúp từ vô số nữ chính, cũng liên tục thất bại trước nàng và đi đến một kết cục bi thảm.
Bà ta gần như không có điểm yếu, khiến việc đánh bại bà ta trở nên bất khả thi. Đến khi nhân vật chính phát hiện ra điểm yếu của nàng, thì mọi thứ đã quá muộn.
Không còn cách nào để thực hiện.
Trong khi mải mê chìm trong dòng hồi tưởng về nguyên tác, tôi nhận ra mình đã leo lên gần ngọn cây. Giờ đây, việc cần làm là tìm quả, nhưng Thế Giới Thụ vẫn khổng lồ ngay cả khi còn ở vẫn còn là cây non.
Trái của Thế giới Thụ được miêu tả là to đến mức lấp đầy cả bàn tay. Mặc dù nó có thể xem là khổng lồ hơn các loại trái cây thông thường, nhưng khi đặt nó trong không gian rộng lớn như này, thì nó khá là khiêm tốn.
Trong khi tìm kiếm, tôi bắt đầu thấy mệt mỏi. Nhưng một khi đã ném lao rồi, thì phải đâm theo lao thôi.
Sau khi suýt ngã đến cả chục lần trong khi di chuyển giữa các cành cây, tôi đã tìm thấy nó.
Về ngoại hình, nếu như ngắt đi cái cuống và bằng cách nào thu nhỏ cái trái này, thì tôi sẽ có được một quả bóng golf màu xanh lá.
Tôi không biết phải sử dụng nó thế nào, nhưng chắc chắn đây sẽ là bước khởi đầu để xoay chuyển kết cục.
Tác giả từng tiết lộ trong phần Q&A, điều kiện để đánh bại Onbyeolbi là phải chinh phục được tất cả nữ chính.
Không chỉ dàn nhân vật được yêu thích, mà cả những nữ chính bị lãng quên như Camilla hay thậm chí cả những người tất yếu sẽ rời đi hoặc phản bội — tất cả đều phải hoàn toàn bị chinh phục.
Điều kiện này thật là điên rồi mà.
Tác giả không nói rõ liệu điều đó sẽ ban cho sức mạnh để chiến đấu với bà ta hay hé lộ 1 phương pháp khác. Nhưng nếu nó đã được chính tác giả khẳng định thì nó nên hiệu quả.
Với tâm trạng phấn khởi, tôi định leo xuống thì thấy có bóng người đang tiếp cận chỗ này.
Tôi không chắc bản thân có thể leo xuống nhanh hơn việc leo lên và thực sự tôi không muốn có ai phát hiện ra hành động của tôi. Thế nên tôi quyết định ẩn minh trên cây cho đến khi người đó rời đi.
Khi chăm chú quan sát xem ai đang tới, miệng tôi bất giác há ra.
Người phụ nữ với mái tóc trắng xen lẫn những hoa văn đen như vằn hổ — không thể là ai khác ngoài Baek Ho-yeon. Nhưng có điều gì đó khác lạ.
Trước hết, tôi không cảm nhận được sát khí hay sự thù địch mà cô từng bộc lộ khi đối đầu với Anya. Biểu cảm của cô lúc này thoải mái và tự nhiên hơn nhiều, và trên hết, cô đang mỉm cười.
Chỉ là một nét mỉm cười nhẹ nơi khóe môi, nhưng đủ để khiến tôi tự hỏi: đây có thực sự là cùng một cô gái từng tỏa ra bầu không khí ”đừng làm phiền ta nếu không muốn chết” hay không?
Khi cô ấy cau mày, tôi đã không chú ý rõ ràng, nhưng giờ thì thấy: cô ấy thật sự là một mỹ nhân. Nếu chỉ xét về ngoại hình, cô ấy đã vượt qua mọi nữ chính rồi.
Nhưng điều đó không quan trọng. Dù chưa biết hết về cô, tôi vẫn có thể chắc chắn một điều: cô ấy không hề mục đích tốt đẹp với học viện.
Nhớ lại lời giới thiệu cùng cuộc gặp mặt lúc nãy với Anya, cô ta đã từ một người nguy hiểm nhưng vẫn có cơ hội chinh phục, trở thành người mà tôi nên tránh xa và loại trừ ngay khi có thể.
Đảo mắt nhìn quanh trước khi ngồi xuống băng ghế, cô lấy ra một thứ từ túi giấy rồi lập tức nhấm nháp. Chiếc đuôi khẽ vung vẩy, đôi tai dựng thẳng lên, những dấu hiệu cho thấy tâm trạng cô đang rất tốt.
Nhìn kỹ hơn, tôi nhận ra đó là một chiếc bánh mì nhân kem. Cảm xúc của tôi khá phức tạp khi nhìn người thừa kế duy nhất của Đế chế đang nhấm nháp một chiếc bánh mì.
Trong khi ngắm nhìn cô ấy ăn với vẻ mặt hạnh phúc ngây ngất, tôi mới nhận ra mình chưa ăn gì từ sáng.
Tôi khá xấu hổ khi bụng tôi réo lên chỉ vì thấy người khác đang ăn ngon lành trước mặt. Chắc là cô ta không nghe thấy đâu nhỉ ?
Cho dù giác quan của thú nhân có tốt đến đâu, tôi cũng không nghĩ cô ta có thể phát hiện tiếng kêu phát từ độ cao tương đương tầng sáu của một tòa nhà.
Ấy thế mà cô lại ra hiệu gọi tôi.
Thật sự là có thể nghe thấy à !
Trước khi kịp ngạc nhiên, cô lại ra hiệu lần nữa. Đó rõ ràng là ra hiệu bảo tôi xuống, vậy nên tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài leo xuống
Có vẻ như tôi đã giấu quả của Thế giới Thụ thành công bởi vì cô ta không hề hỏi gì.
Thay vào đó, điều xảy ra tiếp theo còn khiến tôi bối rối hơn nhiều.
Cô lấy ra một chiếc bánh mì khác từ túi và đưa về phía tôi mà không nói một lời. Ừm…..Nội việc cô ấy đưa tôi chiếc bánh mì thôi cũng đủ để làm tôi bối rối, chứ đừng nói đến động cơ đằng sau hành động ấy.
Tại sao lại đối xử tốt với tôi - một thường dân, trong khi cô ấy bộc lộ sát khí mãnh liệt với Anya - một quý tộc.
Trong lúc tôi còn đang suy nghĩ, cô khẽ ném chiếc bánh kem về phía tôi, và tôi vội vàng bắt lấy bằng một tay. Suýt nữa thì tôi đã đưa cả tay đang cầm quả ra, suýt nữa thì gây ra thảm họa rồi.
“Bụng cậu réo to tới mức ta dưới này cũng có thể nghe được. Ăn đi, ta không có thói quen dùng bữa trước những kẻ đói khát”
Thì ra cô ấy cũng có mặt dịu dàng và nhân từ như này khi đối xử với người khác.
Dù lý do cô đưa ra không hẳn thuyết phục, tôi cũng chẳng có lý do gì để từ chối chiếc bánh được trao, nên tôi nhận lấy.
“…À, vâng. Cảm ơn.”
Sau khi nghe lời cảm ơn của tôi, cô nhìn tôi chằm chằm rồi bất ngờ hỏi tên.
“Nghĩ lại thì tôi chưa biết tên cậu. Xem như đổi lấy chiếc bánh này, cậu có thể cho tôi biết tên không?”
Khi ở đăng ký nhập học, tôi đã sử dụng tên thật của mình. Nên giờ tôi không chắc có nên cho cô ấy tên của tôi hay không
Tôi có linh cảm mạnh mẽ rằng nếu nói tên Han Dogeon, cô sẽ hỏi tôi có đến từ Đông lục địa hay không. Nhưng nhìn thấy vẻ tò mò xen lẫn thích thú trong ánh mắt cô, tôi nghĩ có lẽ cũng không sao.
Tôi luôn có thể bịa ra một câu chuyện nếu cần thiết
“…Tên tôi là Han Dogeon.”
“Han Dogeon, cậu đến từ Đông lục địa à?”
Phản ứng của cô đúng như tôi dự đoán, khiến tôi có chút thỏa mãn, nhưng đồng thời cũng tự hỏi liệu những lời nói dối của mình có đủ thuyết phục hay không. Dù sao thì tôi cũng đã nói ra rồi, cứ thử xem sao vậy.
“Không…Tôi sinh ra ở Tây lục địa, nhưng cha mẹ tôi đều xuất thân từ đấy”
Nếu cha mẹ tôi đến từ Đông lục địa, thì việc con cái mang tên theo phong cách phương Đông cũng chẳng có gì lạ. Tuy nhiên, Ho-yeon dường như còn muốn hỏi thêm, và ngay khi cô khẽ mở miệng, tiếng chuông báo hết giờ nghỉ trưa vang lên.
“Ừm….Đã hết giờ nghỉ trưa. Cậu có thể đi được rồi…..À, nhớ mà ăn chiếc bánh đó”
Dù có chút thất vọng, cô nói vậy rồi rời đi. Tôi thấy khá đáng yêu và buồn cười khi cô ấy nói như thể cho phép tôi rời đi vậy, dù trong thực tế cô ấy mới là người rời đi.
Nhìn theo bóng lưng khuất xa dần, tôi bóc lớp gói ra và cắn một miếng lớn.
Cái bánh này quá ít để làm đầy dạ dày, nhưng vẫn tốt hơn là không có gì. Cắn thêm một miếng lớn nữa, tôi quyết định đi đến một nơi khác ngoài nhà thể chất để làm vài thứ
Thứ nhất, để giấu thứ tôi đang giấu nãy giờ.
Thứ hai, để giúp một nữ chính nào đó sẽ đến muộn giờ thể chất.
Trong khi đang nhai chiếc bánh có hương vị khá quen thuộc này, tôi nhanh chóng đi đến nơi cần thiết.