Volume 3: Tôi muốn xua tan nỗi sợ đang ràng buộc mình [Chương 61 - 90]

Chương 72: Thời gian của hai đứa mình thì phải bảo vệ cho được

2025-08-30

2

Vì kế hoạch đột ngột bị hủy nên tôi hướng tới kỳ nghỉ hè sẽ bắt đầu từ ngày mai,

“Tiện thể thì, làm nhanh cho xong thôi nào!”

“Anh định giải quyết mấy bài tập hè ngay từ bây giờ á?”

Thế là tôi quyết định xử lý đống bài tập nhà trường giao, coi như giết thời gian.

Vốn dĩ tôi định sẽ dành buổi chiều nay cùng Saki, nhưng vì vừa bị bọn học sinh bị đuổi đe dọa đến tính mạng.

Nên tốt nhất lúc này không nên ra ngoài, chọn cách ở lì trong nhà mới là an toàn.

Tôi bày đống bài tập ra ngay trước mặt Saki, người đang ngồi đối diện tôi.

“Làm vậy thì sau này mình sẽ thoải mái tận hưởng hơn, mà cũng dễ sắp xếp thời gian ở bên nhau nữa chứ?”

“Ừ… ừm, đúng thật.”

“Với lại anh cũng không muốn dồn mấy môn mình kém lại sau đâu.”

Vừa nói thế, tôi chọn bài tập môn quốc ngữ.

Bài tập quốc ngữ là viết cảm tưởng sau khi đọc sách, nên tôi định viết cảm tưởng về quyển sách toán học mà mình vừa đọc gần đây.

Có lẽ giáo viên sẽ lại mắng như hồi năm nhất kiểu “Tôi chẳng biết cuốn sách kiểu đó đâu”, nhưng mà ngoài mấy loại sách rắc rối quái gở ấy ra thì tôi chẳng có thứ gì để đọc cả.

Trong khi tôi đang đưa bút viết lướt trên giấy thì,

“Aki-kun đang viết cái gì thế?”

Saki ngơ ngác hỏi.

“Bài cảm tưởng.”

“…Hả?”

“Cảm tưởng về sách đã đọc.”

“V-vậy à… Tại mấy câu anh viết khó hiểu quá nên em chẳng biết anh đang làm gì luôn.”

“Khó hiểu sao?”

“Khó hiểu đó.”

Ra vậy… cũng phải thôi.

Dùng toàn thuật ngữ chuyên ngành trước mặt người ngoài thì đúng là không ổn.

Chẳng khác nào đưa đồng tiền vàng cho mèo xem cả. [note79577]

(Thế thì phải viết lại bằng những từ ngữ ai cũng hiểu mới được.)

Sau khi nhận lời nhắc nhở từ Saki, tôi chuẩn bị một tờ giấy mới, lựa chọn những từ ngắn gọn dễ hiểu để viết lại.

Tôi có tổng cộng ba tờ giấy, gồm cả dự phòng, và phải viết xong trong hai tờ.

Không có cục gôm nào to cả, nên cũng đành xoay sở thế thôi.

Thế nhưng,

“Lại khó hiểu nữa rồi đó?”

“Cái… gì cơ?”

Dù vậy, cuối cùng vẫn chẳng thể truyền đạt được.

(Chẳng lẽ mình viết chuyên môn quá à. Không, chỉ là Saki không thuộc lĩnh vực này thôi nhỉ.)

Dù sức bền có như quái vật đi nữa thì Saki cũng chỉ là một nữ sinh cấp ba bình thường mà thôi.

“Anh đang nghĩ cái gì thất lễ phải không?”

“……”

Hôm nay Saki lại nhạy bén một cách kỳ lạ.

 Tôi liền đánh trống lảng, hối thúc cô.

“Kệ anh đi, Saki cũng mau làm bài tập đi chứ.”

“Em đang làm đây.”

Liếc sang thì thấy cô ấy bắt đầu từ môn Toán.

Không phải là môn cô ấy kém, chắc chỉ là cách tiếp cận riêng của Saki thôi.

““……””

Mà… dáng vẻ vừa làm bài vừa suy nghĩ của cô ấy trông lại đáng yêu đến lạ.

Trong lớp thì chỉ thấy được bóng lưng cô ấy, nên được nhìn thấy biểu cảm thế này lại như một phát hiện mới.

Dù có ngồi cạnh nhau học thì tôi cũng chỉ thấy được gương mặt nghiêng thấp thoáng sau lớp tóc mái mà thôi.

Có lẽ vì thế, tôi đã vô thức buột miệng nói ra.

“Saki khi nghiêm túc nhìn từ chính diện thật sự dễ thương lắm đấy.”

“……!”

Vài giây sau khi tôi lỡ lời, mặt cô ấy lập tức đỏ bừng.

Saki lườm tôi, vừa xấu hổ vừa trách móc.

“Thôi nào! Thôi nào! Thôi nào! Vì anh mà em quên mất cả bước làm rồi đấy!”

“Xin lỗi, xin lỗi.”

Nhưng thế này cũng hay đấy chứ.

Một biểu cảm chỉ hiện ra khi chúng tôi cãi nhau.

Hiếm lắm mới thấy Saki trưng ra gương mặt giận dữ như muốn cắn xé tôi.

Thường thì tôi chỉ thấy nụ cười không chạm tới mắt, hoặc nụ cười khi cô ấy vui thôi.

“Anh định trả đũa vì em chê bai bài cảm tưởng đấy à?”

“Không phải đâu. Anh chỉ nói ra những gì mình thật sự nghĩ thôi.”

“…Thật sự?”

Khuôn mặt đang giận dữ bỗng biến thành ngơ ngác.

Thật sự, sắc thái của cô cứ thay đổi xoành xoạch.

Nghĩ đến cái giai đoạn cô ấy lúc nào cũng tỏ vẻ lạnh lùng với tôi, chẳng có chút biểu cảm nào, bây giờ nghĩ lại cũng thấy hoài niệm thật.

Tôi nhấp một ngụm cà phê đặt trên bàn, rồi thành thật nói ra điều mình nghĩ.

“Trong lớp, do chỗ ngồi, anh chỉ toàn nhìn thấy lưng của Saki thôi.”

“Ah…”

“Đây là lần đầu anh thấy gương mặt nghiêm túc của em đấy.”

“V-vậy à?”

“Kiểu ‘thì ra em cũng có vẻ mặt thế này à’.”

“R-ra thế.”

“Có lẽ mùa hè này anh sẽ còn được thấy nhiều gương mặt khác của Saki nữa.”

“……”

Dĩ nhiên, những lời này không hề mang ẩn ý gì.

Chỉ đơn giản là tôi nói ra điều mình nghĩ mà thôi.

Saki im lặng một lúc, rồi lí nhí thì thầm.

“Nói mấy chuyện đó với gương mặt như thế thì không công bằng chút nào. Với lại, em cũng…”

Gương mặt ư? Tôi chỉ cười gượng thôi mà?

Cười gượng thì sao lại thành “không công bằng” chứ?

“…Tại vì…”

“Hm?”

“Em cũng muốn được nhìn thấy mà!”

“Hả?”

“Em cũng muốn được nhìn thấy nhiều vẻ mặt khác nhau của Aki-kun cơ!!”

Giọng nói tăng dần từng nấc, đến cuối cùng thì Saki hét toáng lên.

Tôi vừa ngạc nhiên vì tiếng hét ấy, vừa thấy vui trong lòng.

“Ơ… ừ. Này, đừng khóc chứ.”

“E-em đâu có khóc!”

Không, rõ ràng là nước mắt đang lăn ra rồi còn gì.

Tôi rút một tờ khăn giấy, nhẹ nhàng lau nơi khóe mắt cho Saki.

Vì mũi cô ấy cũng bắt đầu sụt sịt, nên tôi lại lấy thêm một tờ khác, đưa lên đầu mũi cô ấy.

“Nào, xì mũi đi.”

“E-em đâu còn con nít nữa đâu.”

“Nước mũi đang chảy kìa.”

“U… đ-để em tự làm!”

“Vậy à. Đây, khăn giấy này.”

“Cảm ơn.”

Saki quay mặt sang hướng khác rồi xì mũi cái “xì (ーン)”.

Có vẻ cô ấy không muốn để tôi nhìn thấy vẻ mặt lúc xì mũi.

(Cô gái này vừa là bạn thuở nhỏ, vừa là bạn gái, vừa là hôn thê, và tương lai sẽ là vợ mình… huh.)

Từ hồi còn bé xíu đã nhảy cóc giai đoạn, trở thành hôn thê rồi.

“Cuộc sống ồn ào thế này cũng chẳng tệ nhỉ.”

Tôi thấy biết ơn ông bà và cha mẹ hai bên.

Cũng biết ơn cả Saki hồi còn là một đứa bé nữa.

Saki vo tròn tờ khăn giấy, ném vào thùng rác rồi quay lại hỏi tôi.

“Anh vừa nói gì à?”

“Không, anh chẳng nói gì cả.”

Nếu lỡ buột miệng nói ra thì thể nào cũng gây ra phản ứng gì đó, nên tôi giữ im lặng.

Sau đó, trong bầu không khí tĩnh lặng, cả hai chúng tôi nghiêm túc làm tiếp bài tập.

Chỉ có điều, chuyện Saki không mặc đồ lót khi về nhà vốn là thường lệ nên tôi cũng chẳng bận tâm nữa.

Nhưng rồi–

“Pffft!!”

Khi tôi đứng dậy rót thêm cà phê, cảnh tượng đó lọt vào tầm mắt.

Cặp mông trắng nõn, căng tròn của Saki.

Cặp mông trắng trẻo, căng tròn của Saki.

Quá bất ngờ, tôi phun cả ngụm cà phê trong miệng ra.

May mắn là nó không bắn tung tóe lên bàn.

“Có chuyện gì thế?”

“Này… dưới mặc cái gì không đấy?”

Đúng vậy, chẳng hiểu sao bên dưới cô ấy hoàn toàn không mặc gì cả.

Tôi suýt nữa thì phát hỏa, muốn mắng cô ấy vì dám vứt bỏ luôn cả liêm sỉ chỉ vì bị nhìn thấy.

“Phía dưới…?”

“Quần lót đâu?”

“…Quần lót?”

Saki ngẩn người, quay lưng lại, kéo áo phông lên rồi chết sững.

Ngay sau đó, cô ấy lao thẳng vào phòng thay đồ, nhanh như một con thỏ đang chạy trốn.

“Chẳng lẽ… em thật sự không nhận ra sao?”

Saki lại lặp lại cái sai lầm từng gây ra ở trường.

Lúc quay lại, mặt cô ấy đỏ bừng, trên người đã mặc thêm chiếc quần short.

“T-tạm thời… em sẽ ngừng cái kiểu chỉ mặc quần lót.”

“Ờ, ừ, làm vậy đi. Anh thật sự không biết nhìn chỗ nào cho phải nữa.”

Có lẽ là vì những chuyện xảy ra hôm nay đã tạo áp lực tinh thần cho cô ấy.

Ngay cả vụ Rika lần trước cũng vậy, áp lực đè nặng khiến cô ấy quên mất.

Tôi đứng dậy rót thêm cà phê, vừa làm vừa nói ra suy nghĩ.

“Saki này, em thật ra khá yếu trước áp lực nhỉ?”

“Ừm… bình thường thì em luôn nghĩ đến Aki-kun để tự động viên mình.”

“Nghĩ đến anh á?”

“Ừ.”

Vậy ra chỉ cần dính dáng tới tôi, Saki liền hóa thành “ngốc nghếch” sao?

“Đừng nói với anh là em đã nghĩ đến chuyện anh biến mất đấy nhé?”

“Ư…”

“Đúng phóc rồi nhỉ.”

Nghĩ lại thì lúc trưa, cô ấy đã run sợ khi thấy con dao.

Vì nó gợi lại chuyện tính mạng tôi bị nhắm đến.

Cũng như lúc vụ Rika, khi ông nội ra mặt hủy bỏ hôn ước, chắc hẳn nỗi bất an ấy đã khiến Saki trở nên rối loạn.

Tôi vừa nghĩ vừa ngồi trở lại trước bàn, nơi đặt bản thảo bài cảm tưởng.

“Saki này, có phải em quá phụ thuộc vào anh không?”

Khi tôi lẩm bẩm vậy, cô ấy ngồi thẳng lại, khẽ cười gượng rồi đáp.

“Thì… có sao đâu?”

“Em còn dám ngang nhiên thừa nhận luôn.”

Mà thật ra, tôi lại thấy vui.

 Được người mình yêu dựa dẫm thì còn gì hạnh phúc hơn.

(Mà, nếu có chuyện gì xảy ra với Saki thì tôi chắc chắn sẽ nổi điên mất.)

Tôi còn từng trực tiếp trả đũa câu lạc bộ báo chí vì vụ chụp lén và in phát tán ảnh kia cơ mà.

Dù sao thì, đã tận mắt thấy mà không nói gì thì thật thất lễ, nên–

“Nhân tiện, có một điều anh phải nói.”

“Chuyện gì thế?”

Saki nghiêng đầu, ngơ ngác. Tôi mỉm cười, cảm ơn.

“Quả thật là một cảnh đẹp ngất ngây. Cái mông của Saki ấy.”

“N-ngất ngây!?”

“Đúng là so với ảnh thì tận mắt vẫn tuyệt hơn nhỉ. Biết đâu, một ngày nào đó… cho anh chạm thử cũng hay.”

“Th- thật xấu hổ quá đó! Nói đến đó thôi là được rồi mà!”

Cô ấy đáp lại trong ngượng ngùng, nhưng giọng điệu lại thấp thoáng chút gì đó vui sướng.

§

Bài tập kỳ nghỉ hè, tôi đã hoàn thành toàn bộ ngay trong ngày hôm đó.

Khi nhận ra thì trời đã tối, đến giờ cơm chiều.

Bình thường thì tôi sẽ nấu ăn cầu kỳ một chút, nhưng–

“Hôm nay ăn đồ nấu sẵn cũng được nhỉ.”

“Ừ, đúng rồi. Mệt quá rồi còn gì.”

Đúng như Saki nói, cả hai đều mệt nên tôi lấy đồ đã nấu sẵn cho vào lò vi sóng hâm nóng, rồi chan lên cơm mới nấu thành một bát cơm thịt.

“Gyūdon xong rồi nè〜”

“Em muốn nhiều nước sốt nhé!”

“Tất nhiên, anh chan ngập luôn rồi.”

“Biết ý ghê〜!”

Món gyūdon này là đồ ăn kèm tôi nấu từ hôm qua.

Thịt thì phải xử lý sớm, không thì hỏng mất.

Nếu không ăn trong ngày thì hôm sau nhất định tôi sẽ ăn cho hết.

 Không ăn trong ngày thì tôi cũng đảm bảo dọn hết vào hôm sau.

Tủ lạnh nhà Saki lại nhỏ, khác hẳn kiểu ở nhà của dân nhậu, nên chứa được cũng có hạn.

Cái này rồi sẽ tính sau, nhưng kiểu gì cũng phải đổi sang tủ lớn hơn.

““Cảm ơn vì bữa ăn.””

Việc dọn dẹp sau bữa gyūdon là Saki đảm nhận.

Nói vậy chứ cũng chỉ việc bỏ vào máy rửa chén là xong.

Lúc ấy, tôi chợt nhớ đến căn nhà bên cạnh, vốn có cách bố trí gần giống hệt.

“Tự nhiên anh nghĩ, không biết hàng xóm có biết nấu ăn không nhỉ?”

“Hàng xóm? À, Rika-chan thì không sao đâu.”

“Thật sao?”

“Khác với cô chị hội trưởng, em ấy không phó mặc hết cho người giúp việc đâu.”

“Ra là vậy.”

Có khi chính cô em gái kia mới là người chăm sóc chị gái.

Dù hôm trước trong điện thoại hội trưởng có nói là mình sẽ chăm sóc em, nhưng thực tế có lẽ ngược lại.

“À, bên kia vừa có tiếng hắt hơi.”

“Có khi em nghe nhầm thôi?”

“Không, nghe rõ từ ban công luôn ấy.”

“Thật à?”

Tôi kéo rèm lên một chút, hé cửa sổ ra màn lưới, lắng tai nghe.

『Không sao đâu. Chắc ai đó vừa nhắc đến em thôi.』

Nghe thế này thì có vẻ là đang gọi điện.

Đối phương chắc là vị hôn phu của hội trưởng.

『Thế năm nay anh có về nước không?』

“Về nước”… tức là hiện đang du học sao?

“Chẳng lẽ đây là cuộc gọi quốc tế?”

“Có lẽ vậy.”

Chúng tôi thì thầm với nhau, đồng thời tập trung chú ý vào cuộc trò chuyện điện thoại của hội trưởng.

『Giá mà em có thể qua đó thì tốt… Thôi, cũng đến giờ rồi. Hẹn gặp lại nhé, Shun』

Ngay khoảnh khắc nghe thấy cái tên ấy, mắt Saki trợn tròn, suýt nữa thì hét lên.

Tôi vội vàng lấy tay bịt miệng cô ấy lại, cả hai chờ yên lặng cho đến khi hội trưởng đi vào trong nhà.

Khi hội trưởng đã bước vào, cô ấy đóng cửa sổ, kéo rèm xuống.

Saki thì vẫn còn “ư ư” trong cổ họng.

À, cô ấy khó chịu vì bị bịt miệng sao? Tuy vẫn nghe thấy hơi thở, chắc vẫn thở được nhưng…

Tôi ngồi xuống sàn rồi mới thả cô ấy ra.

“Trời ơi! Thơm quá làm quần lót em ướt hết rồi đó!”

“Này này, câu đầu tiên em thốt ra lại là… quần lót sao……”

Tưởng cô ngộp thở nên lo, ai dè phản ứng lại kiểu đó.

“Không, nhầm rồi. Ý em là… hội trưởng mà lại quen anh trai thật sao?”

“Anh cũng bất ngờ như em thôi.”

“Mà lại là với người quen biết nữa chứ?”

“À, cái đó thì…”

“Gớm quá!”

Từ góc nhìn của một cô em ruột, phản ứng như thế cũng dễ hiểu.

Saki mặt tái mét, trông như sắp nôn tới nơi.

Nhưng đúng là… sự thật lúc nào cũng tàn nhẫn.

(Nghĩa là nhà chồng tương lai của hội trưởng lại chính là người nhà của Saki à.)

Như vậy thì hôn ước của cô em gái cũng trở thành vấn đề lớn nhất đối với hội trưởng rồi.

“Vậy là vụ việc kia, ngay cả hội trưởng cũng cảm thấy lo lắng như chúng ta.”

“A–.”

Ghi chú

[Lên trên]
Thành ngữ - có nghĩa là đưa đồng tiền vàng cho con mèo. Khi bạn đưa cho con mèo 1 đồng tiền vàng, thì đương nhiên con mèo đó không hiểu được giá trị của đồng tiền vàng đó, nó sẽ nghịch đồng tiền vàng đó 1 lúc, rồi vứt đồng tiền vàng đó lại và bỏ đi chỗ khác. Giống câu “Đàn gảy tai trâu” ấy
Thành ngữ - có nghĩa là đưa đồng tiền vàng cho con mèo. Khi bạn đưa cho con mèo 1 đồng tiền vàng, thì đương nhiên con mèo đó không hiểu được giá trị của đồng tiền vàng đó, nó sẽ nghịch đồng tiền vàng đó 1 lúc, rồi vứt đồng tiền vàng đó lại và bỏ đi chỗ khác. Giống câu “Đàn gảy tai trâu” ấy