Volume 3: Tôi muốn xua tan nỗi sợ đang ràng buộc mình [Chương 61 - 90]

Chương 71: Nếu muốn lôi nhau ra chỗ công khai thì tôi sẽ hành động

2025-08-29

2

Buổi chiều sau lễ bế giảng,

“Từ ngày mai là nghỉ hè rồi đó!”

“Đi karaoke thôi! Giờ làm tiệc luôn đi!”

“““Tán thành!”””

Các bạn cùng lớp trở nên hăng hái như thể đã quên hết mệt mỏi thường ngày.

“Còn chuyện buổi bán hàng hôm đó thì sao?”

“Tất nhiên là phải đi rồi!”

“Hay là đặt phòng khách sạn trước nhỉ.”

Thậm chí có mấy cậu con trai đã lên kế hoạch cho cả tháng sau rồi.

(Mấy người này, chẳng lẽ quên mất học thêm hè rồi à?)

Lúc ấy, Ruri - người tự nguyện làm trưởng nhóm karaoke gọi tôi khi tôi đang chuẩn bị về.

“Saki cũng đi karaoke cùng đi!”

Hôm nay, chắc cậu ấy đã ưu tiên tụ tập với bạn bè hơn là bạn trai nhỉ.

Nghe vậy, tôi chắp hai tay lại tỏ vẻ áy náy.

“À, xin lỗi nhé. Hôm nay mình không đi được.”

“Ehh! Sao vậy? Ít nhất hôm nay cũng nên đi chứ!”

“Xin lỗi, tại mình còn phải làm việc của hội học sinh.”

“À, vậy thì đành chịu thôi.”

“Thật sự xin lỗi nha!”

Thật ra thì tôi cũng muốn đi karaoke đấy chứ?

Nhưng đúng như tôi đã nói, tôi thật sự có việc hội học sinh.

Chủ yếu là dọn dẹp sau lễ bế giảng… thôi.

“Saki nói không đi được đâu.”

“Ehh, tớ muốn nghe Saki hát ghê~”

“Tớ hiểu mà! Cậu ấy hát không chỉ hát hay, mà nhảy cũng giỏi nữa!”

“Không thể nào. Shiraki không đi á!”

“Đáng tiếc thật.”

…Tôi có nhớ là mình từng nhảy khi đi karaoke đâu?

Chuẩn bị cho lễ bế giảng thì thầy cô lo, nhưng việc dọn dẹp lại là công việc của bọn tôi.

Chỉ có hai nam là Aki-kun và Nikawa-kun thôi.

Vì Aoi-chan định đi về cùng cậu ấy.

Còn lại là năm đứa con gái, tính cả tôi.

Bọn tôi chỉ với chừng đó người mà phải dọn dẹp, nên đây cũng là một công việc vô cùng nặng nhọc.

“Lần nào cũng phải đi ra đi vào bằng dép đi trong nhà, phiền thật đó.”

“Cái đó thì đành chịu thôi. Phải tính đến cả thời gian thay dép nữa mà.”

Tấm thảm màu xanh được trải trên sàn nhà thể dục.

Việc thu gom nó sau mỗi lần sử dụng khá tốn công.

Trải thì nhanh, nhưng dọn dẹp thì phiền phức vô cùng.

“Rồi, cuộn cuối cùng đây.”

““Xong rồi!!!””

Cuối cùng thì Aki-kun và Nikawa-kun mang giày bóng rổ rồi lau sàn.

“Không biết có phải coi như vận động nhẹ không, nhưng tốc độ đi tới đi lui đó có nhanh quá không vậy?”

“Hôm nay cũng nghỉ câu lạc bộ rồi mà. Có lẽ thấy thiếu vận động thôi.”

“Để sau còn lắc hông với Aoi-chan nữa à?”

“Miễn bình luận.”

Mặt cậu ta đỏ bừng, nghĩa là đúng rồi đấy.

Ngay lúc đó, Rika-chan, người đang nhìn việc dọn dẹp, lên tiếng hỏi hội trưởng–

“Những việc lặt vặt thế này cũng là công việc của hội học sinh sao?”

Với vẻ đầy cảm khái.

“Ngày trước cũng có người tình nguyện phụ giúp đấy chứ.”

“Thật vậy sao?”

“Không rõ từ khi nào nhưng số người ngày càng ít đi.”

“Cuối cùng thì chỉ còn lại Hội trưởng Ban kỷ luật giúp thôi nhỉ.”

“Hôm nay thì cậu ấy bận việc nhà nên không đến được.”

“Ra vậy.”

Hồi trước từng có người giúp.

Nhưng giờ thì không còn ai cả.

Có lẽ là do chuyện thù vặt kia gây ra.

Không chỉ Aki-kun mà có thể có cả những tin đồn xấu về hội học sinh nữa, chắc vậy.

Sau khi dọn dẹp xong, tôi cùng hội trưởng và mọi người,

“Công việc hôm nay đến đây là hết. Lần tới đến trường sẽ là bốn ngày sau.”

“Những vật dụng cần mang đến hôm đó tôi sẽ gửi tin nhắn.”

Tụi tôi đồng thanh đáp lại:

“““Rõ rồi ạ.”””

“Rõ.”

Rika-chan lúc nào cũng đi cùng hội trưởng nên chỉ cần gật đầu là đủ.

Sau khi giải tán, Aoi-chan về cùng Nikawa-kun về khu chung cư.

“Vậy thì hẹn gặp lại sau bốn ngày nữa nhé.”

“Tạm biệt nhé, Aki!”

“Ờ! Nhớ giữ sức tới trận đấu đấy.”

“Đương nhiên rồi!”

Hội trưởng và phó hội trưởng ghé qua phòng giáo viên, Rika-chan cũng đi theo phía sau.

Ba người đó lúc nào cũng đi chung nên chẳng cần phải để ý.

Bọn tôi cũng rời khỏi nhà thi đấu, hướng về cửa ra vào.

“Không biết Nikawa-kun có giữ được sức không nhỉ?”

“Cậu ta vừa bật một cái cờ cảnh báo kinh điển rồi còn gì.”

“Ý, ý anh là... kiểu như flag xui xẻo à?”

“Ichikawa-san mà, cô ấy như có năng lượng vô hạn ấy.”

“Nếu vậy thì bốn ngày nữa sẽ thấy một Nikawa-kun héo khô sao?”

“Có lẽ sẽ được chứng kiến đấy.”

“Trời ạ…”

Hóa ra Aki-kun lo lắng theo cái nghĩa đó.

Nói thì nói, việc quan hệ cũng tốt thôi nhưng cũng phải nghĩ đến trận đấu nữa chứ.

Bọn tôi đi cùng nhau trên con đường đi học vốn ít người qua lại.

Chẳng còn học sinh nào nán lại quanh trường, lạ lùng mà yên tĩnh.

Trên đường đi, tôi chợt cảm nhận vài ánh mắt nhìn lén.

Đó là–

“Kiểu gì ấy, khó chịu…”

Là ánh mắt nhớp nháp, đầy khó chịu.

Chúng dán chặt vào ngực, vào mông, và cả bàn tay phải tôi đang nắm cùng Aki-kun.

“Có chuyện gì sao?”

“Em cảm giác… như bị ai nhìn chằm chằm ấy.”

“Bị nhìn?”

Aki-kun dừng lại, đảo mắt nhìn quanh rồi khẽ thở dài.

“Lại là bọn định trả thù à”

“Trả… thù?”

“Bọn chúng đúng là chẳng biết chừa là gì nhỉ.”

“Ý anh là sao.”

Bất ngờ, cậu ấy rút điện thoại ra gọi.

“Xin lỗi, đây có phải cảnh sát không.”

“Cảnh sát!?”

Vừa lúc tôi thốt lên ngạc nhiên, những ánh mắt đó vụt biến mất, thay vào đó là tiếng bước chân rối rít vang lên khắp nơi.

Những âm thanh the thé lạ lùng vang vọng khắp xung quanh.

Rốt cuộc là chuyện gì vừa xảy ra vậy?

“Ể?”

“Chắc tầm năm, sáu đứa gì đó. Định tấn công đấy, nhưng lại không dám dính líu đến cảnh sát.”

“Dính líu đến cảnh sát? Nhưng mà anh vừa gọi điện còn gì?”

“Lừa thôi.”

“Hả?”

Ờm, lại nữa sao?

Chẳng lẽ tôi cũng vừa bị lợi dụng?

Tôi nặn ra một nụ cười rồi véo mông Aki-kun một cái.

“Aki-kun?”

“X-xin lỗi… mà đau thật đó”

“Chuyện như thế thì nói khẽ thôi cũng được chứ?”

“K-không, vì không rõ bên kia sẽ hành động thế nào–”

“Dù vậy thì…”

“G-giả sử chúng kéo vài đứa tới tấn công thì một mình anh cũng không thể bảo vệ em được.”

“Hả…?”

“Có cả tiếng leng keng nữa, chắc là mang ống sắt theo rồi.”

“Ố-ống sắt á!?”

Có nghĩa là chúng đến với mục đích hành hung sao?

Aki-kun ôm tôi lại gần, với vẻ nghiêm túc nhìn về con hẻm gần đó.

“Quả nhiên. Đã định hành hung thì sớm muộn cũng thành chuyện lớn với cảnh sát thôi, bọn này ngu thật chứ?”

Trong con hẻm, một thanh kim loại bị vứt lại dưới đất.

Tổng cộng có ba thanh, rải rác ở ba chỗ khác nhau.

Có cái đầu nhọn, có cái tròn, có cả một cây gậy bóng chày bằng kim loại đã bị uốn cong.

“Tụi nó còn để lại cả dao nữa này.”

“D-dao á!?”

“Có vẻ còn tính cả mục đích giết người nữa.”

“C-cái gì!?”

Aki-kun trấn an tôi đang hoảng hốt, rồi dùng điện thoại chụp lại hiện trường.

Sau đó, cậu ấy bắt đầu gọi điện:

“Đồ sâu rượu à. Muốn gọi bằng tên á? Được rồi, được rồi.”

Cậu ấy đang liên lạc với dì Sae.

“Giờ cháu vừa gửi cho dì những thứ rơi bên đường gần đây. Phần lưỡi dao… nhìn chừng hơn sáu xăng-ti mét.”

Sau khi trao đổi gì đó, cậu cúp máy.

“Vi phạm luật quản lý dao gậy đấy. Dì ấy bảo cứ để nguyên, đừng chạm vào, giữ lại làm chứng cứ.”

“Là sao vậy?”

“Thông qua dì Sae, một điều tra viên quen biết sẽ đến đây. Anh cũng đã gửi vị trí rồi, chắc sẽ đến ngay thôi.”

“À, ra vậy…”

Không chạm vào hiện vật, mà hỏi ý kiến người am hiểu luật.

Trong trường học thì Aki-kun còn dám chạm vào khi dùng găng tay, nhưng ra ngoài thì phải cẩn thận hơn.

Có vẻ đó là lựa chọn đúng đắn, vì cậu ấy cũng đã nhận được lời khuyên như thế.

“Chắc phải chờ ở đây một lúc nữa.”

“Phiền thật.”

“Ừ, đúng vậy.”

Một lúc sau, một điều tra viên cùng vài cảnh sát đã đến.

Đèn đỏ thì bật nhưng không hú còi.

Có lẽ để tránh gây náo động, chắc thế.

“Có thể sẽ hơi dài một chút, nhưng tôi có thể hỏi chuyện gì đã xảy ra được chứ?”

““Không vấn đề gì ạ.””

Điều tra viên là một phụ nữ, và tôi có cảm giác đã thấy ở đâu rồi.

Trong lúc chúng tôi đang kể lại quá trình đã dẫn đến việc phát hiện hiện trường thì…

“Mẹ!?”

Từ phía sau vang lên giọng nói quen thuộc.

Quay lại thì thấy phó hội trưởng với gương mặt kinh ngạc, đi cùng hai chị em hội trưởng.

“Yuu-chan, lâu rồi không gặp nhỉ!” [note79503]

“‘Lâu rồi’… mà khoan, giờ không phải lúc để nói cái đấy đâu mẹ!?”

Hiếm lắm mới thấy Phó Chủ tịch làm trò tsukkomi thế này.

Bảo sao thấy quen quen, thì ra là mẹ con à.

Về ngoại hình thì… ngực của cô cảnh sát to hơn.

Có lẽ sau này phó hội trưởng cũng sẽ phát triển như vậy.

“Chẳng phải mẹ làm bên pháp y sao?”

“Có khi chuyển công tác rồi.”

“Vậy là người hay than phiền gần đây chính là...?”

“Chắc vậy đó?”

Với con gái thì bà toát ra bầu không khí vui vẻ, nhưng khi nghe tình hình thì lại nghiêm túc hoàn toàn.

Nếu phó hội trưởng không đến thì không biết sẽ thế nào.

Có lẽ bầu không khí nghiêm trọng đó sẽ kéo dài cho đến khi xử lý chứng cứ xong mất.

“Ra vậy. Các cháu là đàn em của Yuu-chan và là thành viên hội học sinh.”

“Rốt cuộc ở đây đã xảy ra chuyện gì vậy?”

“Mới chỉ trong phạm vi khả năng thôi, nhưng có lẽ là vụ trả thù của đám bị đuổi học.”

“““Trả thù!?”””

“Dựa vào tiếng bước chân thì có khoảng sáu người. Có ba vũ khí, một trong số đó là đồ nguy hiểm. Trong đó có một người phát ra tiếng giày như giày cao gót, có lẽ là nữ.”

Ể, chỉ trong vài giây ngắn ngủi mà cậu ấy nắm được nhiều đến vậy sao?

Thính giác của Aki-kun đúng là không thể xem thường.

Hai chị em nhà Aoi vốn nổi tiếng “tai thính như yêu quái” mà đến mức này thì Aki-kun cũng ngang ngửa đấy.

Đúng lúc đó, một cảnh sát khác đến báo:

“Ở phía trong tìm thấy một chiếc gót giày bị gãy!”

Đúng như lời Aki-kun, cái đó bị vứt lại, bên cạnh còn có vết máu.

Có vẻ ai đó đã bị ngã và bị thương.

“Muốn cậu ta về làm cấp dưới thật đấy.”

“Mẹ à…”

“Đùa thôi mà.”

Giờ cậu ấy là người phụ trách thông tin trong hội học sinh mà.

Chuyện bị “chiêu mộ” đi thì xin miễn đi.

“Lần này chỉ là mưu toan, nhưng sự việc như thế thì cũng nên tiếp tục cảnh giác nhé.”

Cảnh giác sao.

Không có gì quan trọng hơn việc tự bảo vệ mình.

Nếu lỡ mà bị tấn công thật thì không biết hậu quả sẽ ra sao nữa.

Sau khi về nhà cùng Aki-kun, tôi bàn bạc với cậu ấy.

“Anh nghĩ ai là người đứng sau vụ lần này?”

“Ừm. Nếu có thể thì chắc là cái tên rác rưởi bị đình chỉ kia.”

“Em cũng nghĩ vậy đó.”

“Saki cũng?”

“Ừ. Tổng cộng có sáu đứa bị đuổi học. Đám học sinh năm ba thì tất cả đều bị đình chỉ.”

“Có một đứa con gái… là thành viên chính thức của đội bóng rổ nữ lớp D đúng không?”

Trong số đó, đứa từng lẻn vào phòng hội học sinh thì chỉ bị cảnh cáo nghiêm khắc lần đầu.

Còn lại bị đuổi là đám lớp A lẻn vào và mấy học sinh năm hai vứt bánh mì ở hội thao.

Nhóm đầu thì chắc vì bị bêu rếu cái ‘thứ tồi tàn’ trước mặt hội trưởng nên ôm hận.

Nhóm sau thì bị đuổi chỉ vì vứt bánh mì, rồi quay ra hận bọn tôi.

“Có người còn nói đuổi học chỉ vì vứt bánh mì là quá đáng.”

“Một số phụ huynh và vài người bênh vực thôi. Nhưng mà, chuyện đó thì…”

Cha của Nikawa-kun đã rất vất vả để chuẩn bị những món đó.

Ông muốn học sinh đang nỗ lực được hài lòng hơn một chút.

Thế mà bọn chúng lại mua đi mua lại như mấy kẻ đầu cơ rồi thản nhiên vứt bỏ.

Nhà trường đã đúng khi trừng phạt những kẻ không biết trân trọng thực phẩm.

“Cái suy nghĩ rằng “chỉ cần bỏ tiền ra thì làm gì cũng được” đúng là không ổn nhỉ.”

“Ừ. Số tiền bánh mì bị vứt đi cũng đã được trả lại cho phụ huynh rồi.”

Nghe đâu đó là một phần trong cuộc họp phụ huynh.

Mẹ tôi đã đến dự và chỉ biết lắc đầu ngán ngẩm.

Trong trường hợp của Aki-kun thì dì Sae đã đứng ra, lên tiếng chỉ trích.

Nghe nói, luật sư của trường đã vạch rõ lý lẽ, khiến đám phụ huynh bênh vực phải câm lặng. Đúng một màn vô cùng thỏa mãn.

“Nếu muốn trách thì nên trách cái lũ anh em cặn bã đã đe dọa bọn chúng chứ đâu phải chúng ta.”

“Chuẩn luôn… Thật là một lũ học sinh bị đuổi học rắc rối.”

Nhờ đó mà kế hoạch hôm nay coi như tiêu tan.

Lẽ ra hai đứa đã định về nhà tôi để nhận chiếc xe đạp mới mà.

Ghi chú

[Lên trên]
Hình như Phó hội trưởng tên Yuu thì phải. À Hội trưởng thì Yuuki là họ nhé, sợ có ông nào nhầm
Hình như Phó hội trưởng tên Yuu thì phải. À Hội trưởng thì Yuuki là họ nhé, sợ có ông nào nhầm