Trans + Edit: Hagghh, Ph4ng:3
---
Câu chuyện giữa tôi và Seira đã bắt đầu trở lại từ một màn đá vào mông nhau.
Nếu các bạn có thắc mắc tôi đang lảm nhảm cái quái gì thì tôi cũng chẳng biết giải thích sao nữa. Thú thật, bản thân tôi cũng chẳng muốn thừa nhận chút nào, nhưng sự thật rành rành ra đó thì chẳng thể sửa đổi được.
Dẫu màn tái ngộ với cô bạn thuở nhỏ từ Mỹ trở về có gây sốc đến đâu, nó cũng chẳng hề mang một chút hơi hướng kịch tính nào cả.
Thay vào đó, đó lại là một vụ rắc rối vô tri đến mức phải mời cả cảnh sát can thiệp, mà nguyên nhân chỉ vì hai đứa chúng tôi mải mê đá vào mông nhau.
Seira—người dường như đã đến Nhật Bản theo diện trao đổi văn hóa, cuối cùng lại dọn đến ở chung tại nhà tôi.
Trong suốt kỳ nghỉ hè, tôi đã bị cậu ấy lôi tuột đi khắp nơi, từ những buổi làm mẫu ảnh cho đến các sự kiện cosplay.
Dù tôi thực sự đã có những giây phút tận hưởng khoảng thời gian bên cô bạn thuở nhỏ sau bao năm xa cách, nhưng mục tiêu thực sự của Seira lại là tạo ra cơ hội để tôi có thể nhảy múa một lần nữa.
Và rồi tôi đã bị cậu ấy “dắt mũi” để quay lại với sàn nhảy một cách ngoạn mục.
Tôi cũng không chắc dùng từ như vậy có đúng không, nhưng nhờ có màn kịch đó mà tôi đã nhận ra tình cảm của chính mình, đồng thời tìm lại được niềm đam mê vũ đạo mà bản thân từng từ bỏ.
Sau tất cả, những cuộc chia ly vốn là một phần tất yếu để khép lại một câu chuyện.
Tôi đã mường tượng ra cảnh mình tiễn Seira tại sân bay khi kỳ trao đổi kết thúc, hai đứa sẽ trao nhau lời hứa gặp lại như những ngày xưa cũ, và rồi tôi sẽ đứng đó với nỗi cô độc bám lấy khi nhìn theo bóng lưng cậu ấy khuất dần.
Tôi đã nghĩ về một kết cục như thế và thực tế là chúng tôi đã tiến sát đến ngưỡng cửa của sự chia xa.
Thế nhưng, thật là ngu ngốc khi tôi lại đi kỳ vọng vào một kịch bản rập khuôn hay một cái kết “đúng quy trình” từ cô bạn thuở nhỏ phiền phức này.
Chuyến homestay vốn dĩ chỉ kéo dài vài tháng nay đã được gia hạn cho đến tận khi Seira tốt nghiệp trung học. Chính vì vậy mà hôm nay, tại nhà Maiori, bóng dáng cô bạn thuở nhỏ từ Mỹ trở về vẫn đang ngồi cười khoái chí khi xem anime như một lẽ thường tình.
Từ lúc tái ngộ cho đến tận khi tưởng chừng đã phải chia xa, tôi vẫn luôn tự nhủ rằng những ngày tháng ở bên Seira sẽ chẳng bao giờ có nổi một chút kịch tính dù có cố gắng đến đâu, nhưng rồi tôi cũng đành tặc lưỡi mà nuốt ngược sự bất mãn đó vào lòng.
Bởi lẽ, sâu thẳm trong tôi vẫn có một phần thực sự trân trọng thực tại này, nơi mà sự hiện diện của Seira đã hòa quyện vào hơi thở của cuộc sống thường nhật, khiến mọi thứ trở nên sống động và vui vẻ lạ thường.
Tôi đã tìm lại được vũ điệu của mình, cũng đã giành lại được khoảng thời gian bên cạnh Seira.
Sau tất cả, tôi sẽ chỉ tiếp tục nhảy múa qua từng ngày để bảo vệ cái sự “bình thường” này, vì tôi không muốn đoạn kết câu chuyện của chúng tôi lại là một kết cục đẫm trong nước mắt.
Thế nhưng, ngay lúc này đây, Seira lại đang đứng đó với thân hình ướt sũng.
“Tại sao lại thành ra thế này?”
Ngay lối vào nhà, Seira trong bộ áo blouse trắng cùng chiếc váy dài sẫm màu đang bị nước thấm đẫm toàn thân.
Mái tóc cậu ấy rũ xuống nặng nề như thể vừa bước ra từ phòng tắm, những giọt nước cứ thế tí tách rơi xuống, tạo thành một vũng nhỏ dưới chân.
Ngay cả đôi giày sneaker yêu thích của tôi cũng đang bị ngâm trong nước, khiến lòng tôi bỗng chốc cảm thấy rối bời.
“À không, tớ chỉ vô tình bị kẹt trong một trận mưa rào bất chợt thôi. Thời điểm này mà gọi là mưa rào mùa hè thì hơi muộn, nhưng nếu bảo là mưa thu thì sức mưa lại quá mạnh. Chắc có lẽ nên gọi đây là một cơn mưa bóng mây mùa thu chăng?”
“Ý tớ là, cậu muốn gọi nó là cái quái gì cũng được, nhưng mà vấn đề là...”
“Cứ yên tâm đi. Tớ đã thành công mang được món đồ giới hạn tại cửa hàng sự kiện, mô hình hoàn thiện tỉ lệ 1/10 phiên bản cao cấp Ism Brodia, trang phục Bunny, phần phim Đột kích Casino Antman-go của series 'Thiếu nữ ma pháp Ism de Witch' về nhà mà không để nó dính lấy một giọt nước.”
“Tớ thực sự ấn tượng khi cậu có thể đọc vanh vách cái tên đó một cách trôi chảy như vậy đấy.”
“Fufu, việc thuộc làu làu cái tên chính thức chính là sứ mệnh cao cả của mọi fan cứng. Nếu cậu thực sự yêu thích một thứ gì đó, đời nào cậu lại gọi sai tên nó cho được. Đây chính là tuyệt chiêu 'tình yêu và lòng dũng cảm' để những Otaku chân chính như tớ quyết chiến với lũ săn hàng đấy.”
“Cứ cho là có 'tình yêu' đi, nhưng cái 'lòng dũng cảm' thì liên quan quái gì ở đây chứ?”
Phớt lờ nhận xét của tôi như thể đó chỉ là một làn gió thoảng qua, Seira thản nhiên vén tà váy lên rồi rút chiếc hộp đựng mô hình từ bên dưới ra.
Mà khoan đã, cậu vừa lôi cái thứ đó từ cái chỗ quái nào ra vậy hả?
“Giờ thì nên trưng bày nó ở đâu đây nhỉ? Đúng là đẳng cấp của một cô nàng thỏ, tớ muốn được chiêm ngưỡng từ dưới lên để ngắm nhìn cặp mông đó thật kỹ. Nếu thế thì kệ cao nhất trên bàn thờ gia tiên... à không, nhưng xét theo bố cục hiện tại thì—”
Seira nhìn chằm chằm vào món đồ chơi với đôi má giãn ra thành một nụ cười rạng rỡ.
Nếu cơ thể không bị ướt, trông cậu ấy như thể đã sẵn sàng để dụi mặt vào đó rồi. Đôi mắt ấy của Seira khi dốc hết tâm trí cho thứ mà mình yêu thích, chính là đôi mắt mà tôi luôn cảm thấy rung động.
Thế nhưng, ngay lúc này tôi không thể để bản thân bị mê hoặc bởi nụ cười đó được. Khi tôi trừng mắt nhìn cậu ấy với khuôn mặt cau có đầy vẻ khó chịu, cô bạn thuở nhỏ từ Mỹ trở về chỉ biết chớp mắt ngạc nhiên.
“Ru-kun? Sao mặt cậu lại... À.”
Dường như cảm nhận được điều gì đó từ vẻ mặt của tôi, Seira cúi gầm mặt nhìn xuống chân mình. Cậu ấy đã nhận ra sự thật rằng nước mưa từ người mình đang làm ướt đẫm đôi sneaker của tôi.
Sưu tập giày vốn là một trong những đam mê lớn nhất của tôi, và đôi mà cậu ấy đang vô tình “cho đi tắm” chính là phiên bản giới hạn mà tôi phải cực kỳ may mắn mới thắng được trong đợt mở thẻ trực tuyến.
“T-Tớ xin lỗi, Ru-kun! Tẹo nữa tớ sẽ giặt rồi sấy khô cho cậu ngay!”
Vì hiểu lầm rằng tôi đang khó chịu chuyện đôi giày nên Seira bắt đầu cuống cuồng cả lên. Có lẽ chính vì bản thân cũng có thói quen sưu tập đồ đạc nên cậu ấy cảm thấy rất có trách nhiệm khi làm hỏng bộ sưu tập của người khác.
Hiếm khi thấy đôi mắt cậu ấy lại đảo liên tục đầy bất an và liên tục lặp lại những cử chỉ lóng ngóng vô nghĩa như thế, khiến những giọt nước cứ thế bắn ra từ ngọn tóc ướt sũng.
“Nghe này cái đồ ngốc này.”
Sau khi đứng nhìn cậu ấy một hồi, tôi dùng cả hai tay bóp nhẹ rồi kéo căng hai má của Seira ra.
“U-hya?”
“Đừng có làm mấy chuyện nguy hiểm như dầm mưa về nhà nữa, cậu là con gái đấy biết không.”
Đôi má của Seira mềm mại chẳng khác nào kẹo dẻo, nhưng lúc này tôi chẳng còn tâm trí đâu mà tận hưởng cảm giác đó. Bởi lẽ làn da của Seira khi chạm vào cái lạnh của cơn mưa thu đang trở nên buốt giá vô cùng.
“Thay vì việc mô hình bị ướt hay đôi giày bị hỏng, tớ sẽ còn ghét hơn nếu cậu bị cảm lạnh đấy. Hãy biết tự chăm sóc bản thân mình tốt hơn đi.”
“....Ư-ưm.”
Hai gò má ửng đỏ, Seira nhìn chằm chằm vào tôi không rời mắt.
Những ánh nhìn đan xen ở khoảng cách gần thế này khiến tôi có chút ngượng ngùng, nhưng tôi không hề lảng tránh. Tôi truyền tải toàn bộ tâm ý của mình qua đôi mắt đang khóa chặt lấy nhau, chỉ mong cậu ấy đừng khiến tôi phải lo lắng thêm nữa.
“Nếu có lần sau thì hãy tìm chỗ nào đó trú mưa cho cẩn thận. Chỉ cần cậu gọi một tiếng, tớ nhất định sẽ mang ô đến đón.”
“...Ừm, tớ xin lỗi nhé Ru-kun. Từ giờ tớ sẽ làm thế.”
“Ngoan lắm.”
Tôi vỗ nhẹ vào má cậu ấy rồi buông đôi diện mạo đang bị kéo giãn kia ra. Seira vừa ôm lấy đôi gò má vẫn còn vương chút sắc hồng vừa ngước nhìn tôi và mỉm cười dịu dàng.
Nhìn thấy nụ cười tự nhiên ấy, tôi thầm thở phào nhẹ nhõm vì biết rằng lời nói của mình đã thực sự chạm đến cậu ấy.
Thế nhưng, có lẽ cũng chính vì một vấn đề đã được giải quyết ổn thỏa mà một rắc rối khác vốn bị tôi ngó lơ nãy giờ bỗng trở nên hiển hiện rõ rệt hơn bao giờ hết.
“...À—”
“Ru-kun?”
Thấy tôi co giật cơ mặt rồi quay đi chỗ khác, Seira nghiêng đầu thắc mắc.
Tôi khẽ liếc nhìn để kiểm chứng nhưng có vẻ như cậu ấy thực sự vẫn chưa nhận ra tình cảnh hiện tại của mình.
Điểm dừng chân cho cái nhìn đầy lúng túng của tôi là một thiếu nữ xinh đẹp đang ướt đẫm từ đầu đến chân. Chiếc áo blouse trắng giờ đây đã trở nên trong suốt, để lộ ra những đường nét mờ ảo của lớp nội y màu đỏ đang lấp ló bên dưới.
Kết hợp với động tác đưa tay vuốt ngược mái tóc ướt và hương thơm ngọt ngào hòa lẫn trong mùi nước mưa, tất cả như đang kích thích những bản năng không mấy tốt đẹp trong tôi.
“...Mau đi tắm đi.”
“Tớ định thế mà, nhưng sao mặt cậu lại đỏ bừng lên thế kia?”
“Chẳng có gì đâu.”
“Đến cả tai cũng đỏ lựng lên rồi kìa?”
“Thì cũng có những ngày như thế chứ.”
“Lạ nhỉ, tớ chưa gặp ngày nào như thế bao giờ.”
“...Thì là cái đó. Vừa nãy tớ có xem bộ anime mà cậu giới thiệu, mấy cảnh chiến đấu ngầu quá nên tớ thấy hưng phấn, thế nên mặt mới—”
“Cậu không cần phải ngại ngùng chỉ vì lỡ nhìn thấy nội y của cậu bạn thuở nhỏ xuyên qua lớp áo ướt đâu. Nếu là Ru-kun thì tớ không bận tâm đâu nhé?”
Seira thản nhiên buông lời trêu chọc, cắt ngang lời bào chữa vụng về của tôi. Vẻ khép nép mới lúc nãy đã bay biến đâu mất, thay vào đó là một nụ cười đắc ý đầy đáng ghét hiện rõ trên mặt.
Chết tiệt, cậu ấy nhìn thấu mình mất rồi.
“...Cậu thật là.”
“Fufu, Ru-kun lúc nào cũng thuần khiết đến bất ngờ nhỉ. Ngay cả mấy bộ Shonen manga thời nay còn có nhiều cảnh táo bạo hơn thế này nhiều.”
“Vào tắm mau đi!”
“Haha, đừng có giận mà!”
Đá văng đôi giày ra, Seira phóng thẳng vào phòng thay đồ như thể đang chạy trốn. Những giọt nước vương vãi làm ướt cả hành lang, nhìn chẳng khác nào dấu vết để lại của một con ốc sên khổng lồ.
Chẳng lẽ cái đống này cũng lại đến lượt mình phải lau dọn sao?
“...Thật là hết cách với cậu.”
Tôi buông một lời lẩm bẩm đầy mệt mỏi xuống sàn hành lang đang sũng nước. Đây chắc hẳn là lần thứ n tôi phải đi dọn dẹp đống chiến tích mà Seira bày ra rồi.
Ngay khi tôi định đi lấy khăn lau thì một giọng nói vọng ra từ phòng thay đồ.
“Ru-kun, trong lúc tớ tắm, cậu lên phòng lấy hộ tớ bộ đồ thay được không?”
“...Thì tớ cũng không ngại giúp, nhưng mà...”
“Thế thì tốt quá. Đồ ngủ thường ngày của tớ ở ngăn kéo thứ hai từ dưới lên, còn nội y thì cậu cứ chọn đại bộ nào ở ngăn thứ tư cũng được nhé.”
“...Này, cả nội y nữa á?”
“Thì tất nhiên rồi. Chẳng lẽ cậu lại muốn tớ thử 'phương pháp sống khỏe không nội y' trong nhà một đứa con trai sao? ...Mà khoan, nghe cái đó cũng có vẻ thú vị đấy chứ.”
“Đừng có thấy mấy chuyện kỳ quặc là thú vị. Tớ... ờ thì... dù sao tớ cũng là đàn ông con trai đấy.”
“Tớ biết mà?”
“Tớ hỏi vậy là vì trông cậu chẳng giống người biết chút nào cả.”
“Nếu là Ru-kun thì tớ không ngại cho cậu 'hít hà' một tí đâu nhé?”
“Hít cái đầu cậu ấy, đồ ngốc.”
Ngay cả trong lúc đối đáp, tôi vẫn có thể nghe thấy âm thanh sột soạt của Seira khi cởi bỏ lớp quần áo ướt.
Phải chăng trí tưởng tượng của con người là một thứ quá đỗi mạnh mẽ?
Chính vì không thể nhìn thấy nên tôi lại càng vô thức hình dung ra dáng vẻ của cô bạn thuở nhỏ phía sau cánh cửa kia.
“Có khi nào, Ru-kun đang cảm thấy hưng phấn khi tưởng tượng về cơ thể trần trụi của tớ không đấy?”
“Làm gì éo có chuyện đó!”
Ai đó làm ơn hãy khen ngợi khả năng tự chủ của tôi khi đã giữ cho giọng mình không bị run rẩy đi.
Trong lúc tim tôi đang đập thình thịch theo một nghĩa hoàn toàn khác với dự đoán của Seira, cuối cùng tôi cũng nghe thấy tiếng cửa phòng tắm đóng lại.
Mặt tôi nóng bừng khi tiếng nước từ vòi sen bắt đầu xả xuống. Lần nào tôi cũng nghĩ vậy, nhưng Seira thực sự đã quá xem thường giai đoạn dậy thì của tôi rồi.
Tôi thực sự ước cậu ấy đừng có hay quên mấy món đồ như nội y vừa thay ra trong phòng thay đồ nữa.
Cậu ấy đang muốn thử thách bản lĩnh quý ông của tôi đấy à?
“...À, trời ạ.”
Tôi thở dài bất lực rồi đưa tay gãi đầu.
Nếu tôi không đi lấy nội y giúp cậu ấy thì Seira chắc chắn sẽ hồn nhiên đi lại khắp nhà mà chẳng mặc gì mất, và chuyện đó thì... ờ thì, chắc ai cũng biết rồi đấy.
Với mớ cảm xúc hỗn độn, tôi chạy vội lên tầng hai như để xua tan sự bối rối trong lòng.
Phòng của Seira nằm ở cuối hành lang. Dẫu đây là một không gian đậm chất Otaku với vô số mô hình và tranh treo tường, nhưng đâu đó vẫn phảng phất một mùi hương ngọt ngào, có lẽ bởi dù sao đây cũng là phòng của một thiếu nữ.
“...”
Cố gắng lờ đi nhịp tim đang đập nhanh một cách bất thường, tôi tiến về phía chiếc tủ ngăn kéo ở góc phòng.
Sẽ là nói dối nếu bảo rằng tôi không hề do dự, bởi việc lục lọi đồ đạc của cô bạn thuở nhỏ, mà lại còn là nội y nữa, thì chẳng có gã đàn ông nào lại có thể bình thản mà không cảm thấy gì cho được.
“...Nhưng mà, cũng chẳng còn cách nào khác, đúng chứ?”
Tôi lặp lại lời lẩm bẩm như một cách để tự trấn an bản thân.
Tôi cảm giác như bản thân đang cố tìm lý do để thuyết phục chính mình, vì nếu không làm thế, tôi sẽ cứ đứng chôn chân tại đây vì do dự mất thôi.
Tôi mở ngăn kéo thứ hai từ dưới lên để lấy bộ đồ ngủ họa tiết cờ Mỹ quen thuộc, sau đó mới mở đến ngăn kéo thứ tư đầy “hiểm họa” kia.
Thật bất ngờ là nội y bên trong được sắp xếp cực kỳ gọn gàng với đủ loại kiểu dáng đa dạng khiến tay tôi khựng lại.
Từ những chiếc quần màu bí ngô trông khá trẻ con cho đến những mẫu ren đầy quyến rũ, tôi chẳng thể nào biết được ưu điểm của từng loại nhưng lại cảm nhận được hơi nóng đang bốc lên mặt khi vô tình tưởng tượng ra cảnh Seira mặc chúng.
Nếu bây giờ nhìn vào gương, chắc chắn tôi sẽ thấy hình ảnh một gã đàn ông thảm hại với khuôn mặt đỏ bừng.
“...Cái này chắc là ổn rồi.”
Tôi lấy đại một bộ nội y màu xanh vô tình lọt vào tầm mắt. Chẳng có ẩn ý sâu xa gì ở đây cả, cũng không phải vì tôi thấy họa tiết thêu hoa kia xinh xắn hay nghĩ rằng nó sẽ hợp với Seira đâu.
Tuyệt đối không phải như vậy.
Tôi thầm cười nhạo chính mình khi chẳng biết bản thân đang cố đưa ra lời bào chữa đó cho ai nghe nữa, nhưng dù sao thì chỉ cần mang được đống này vào phòng thay đồ là nhiệm vụ sẽ hoàn tất.
Ngay khi vừa lấy lại chút bình tĩnh vì mục tiêu đã ở ngay trong tầm tay, tôi vừa xoay người lại với món đồ nhạy cảm vẫn còn nắm chặt thì bỗng nhiên...
“Nào, tranh thủ lúc Seira-chan vắng nhà, mình dọn dẹp phòng một chút cho con bé—”
Và rồi, tôi đứng hình khi chạm phải ánh mắt của mẹ, người vừa bước vào phòng với chiếc máy hút bụi trên tay.
“...”
“...”
Thử đặt mình vào vị trí của mẹ tôi mà xem. Đứa con trai duy nhất mà bà đã mang nặng đẻ đau, nay lại bị bắt quả tang đang lén lút lục lọi nội y con gái ngay trong phòng của Seira.
Giờ mình phải làm cái quái gì đây?
Mồ hôi lạnh cứ thế tuôn ra như suối.
“.......”
Bỏ mặc tôi với khuôn mặt cắt không còn giọt máu, mẹ không nói nửa lời mà lặng lẽ khép cửa phòng lại.
Có vẻ như bà đã quyết định coi như mình chưa từng nhìn thấy gì, hoặc cũng có thể bà không muốn thừa nhận bản thân là mẹ của một gã đang cầm đồ lót con gái trên tay với bộ dạng đầy mồ hôi như thế.
...Lát nữa mình nhất định phải giải thích cho đàng hoàng mới được.
Ghi nhớ nhiệm vụ đó vào đầu, tôi rời khỏi phòng để mang đồ thay cho Seira thì lại nghe thấy...
“Alo, bố nó à? Nghe em nói này... Hình như em đã sai lầm trong cách dạy dỗ Ruto mất rồi...”
“Này, khoan đã mẹ ơi! Vẫn chưa đến mức phải mở họp đại hội gia đình đâu mà!”
Mẹ tôi với đôi mắt rưng rưng đang thú nhận tội lỗi qua điện thoại ngay cuối hành lang. Người ở đầu dây bên kia chính là bố tôi, người đang đi công tác ở tận nước ngoài.
Cứ đà này thì vụ bê bối của tôi sẽ sớm bay qua đại dương và lan rộng cho mà xem.
Để bảo vệ nền hòa bình mong manh của gia đình Maiori, tôi đành phải dồn hết sức bình sinh để giữ sự trong sạch bản thân trước mặt mẹ.