“Th… thật hả… được đi biển chung với Jumonjigaoka-san, Nanase-san và Sunohara-san luôn sao…”
Sáng thứ Hai trong lớp học còn ồn ào hơn thường lệ.
Torishima đang run lên bần bật, y như cái lúc cậu ta biết tập tiếp theo của bộ light novel mà mình chờ suốt nhiều năm cuối cùng cũng được phát hành.
“Ừ, cuối tuần sau bọn tớ định đi biển, ở lại một đêm. Cậu có rảnh không?”
“Hỏi có rảnh không là thừa rồi. Dù có chuyện gì thì tớ cũng sẽ rảnh cho bằng được. Có thể nói, cả đời tớ sống chỉ vì ngày này cũng không quá lời.”
“Đời Torishima-kun nhạt thật đấy.”
Kasumi nhìn Torishima bằng ánh mắt lạnh lẽo.
Hôm qua Torishima không có mặt ở đó, nhưng bọn tôi vốn vẫn chơi chung với nhau. Ồn ào thì có, nhưng chẳng bao giờ bị gạt ra ngoài.
“À mà, Torishima, chẳng phải cậu từng khoe giỏi nướng thịt nướng sao? Buổi tối bọn mình định làm tiệc BBQ, nhờ cậu lo luôn nhé.”
“BBQ hả, giao cho tớ đi. Kỹ năng nhóm lửa tớ rèn trong Hướng đạo sinh, cộng thêm chứng chỉ BBQ hẳn hoi… cứ gọi tớ là “BBQ đại nhân’ cũng được.”
“Chứng chỉ BBQ? Khi nào cậu lấy thế?”
“Mùa xuân, khi hội học sinh chuẩn bị buổi giao lưu có tổ chức BBQ. Tớ học trước để chuẩn bị. Với lại, con trai biết nướng thịt thì trông ngầu mà, đúng không?”
…Rốt cuộc cũng quay về lý do đó.
“Torishima-kun, đây không phải tiệc xem mắt đâu nhé. Nếu có ý đồ linh tinh thì tớ dìm xuống đáy biển đấy.”
“Xin tuân lệnh!”
Torishima giơ ngón tay cái, khí thế sáng rực ngay từ đầu buổi sáng.
“Torishima…, có kouhai năm nhất tìm cậu kìa.”
Một bạn ngồi gần cửa gọi vang lại.
Không chỉ Torishima, cả bọn tôi cũng quay đầu nhìn. Ở cửa lớp, một cô gái tóc đen cắt ngang vai gọn gàng đang đứng nhìn vào.
“Ơ? Onpu, có chuyện gì à?”
Onpu? Ra Torishima có kouhai được gọi bằng biệt danh đó à? Chắc là trong hội học sinh.
Torishima đứng dậy đi về phía cô ấy.
“Senpai, em đã nói bao nhiêu lần rồi, đừng gọi em bằng cái tên đó nữa.”
“Thế à? Nhưng anh thấy dễ thương nên mới gọi vậy mà.”
“Đó là quấy rối đấy. Em mách hội trưởng bây giờ.”
“Ấy ấy, đừng nhăn mặt thế. Nhăn nhiều sẽ để lại nếp nhăn mất.”
“Trời ạ, đừng nói mấy câu làm em già đi như thế chứ.”
Thì ra tên thật là Onpu. Nghe qua thì chắc cô ấy cũng là thành viên hội học sinh.
“Torishima-kun còn bị Shinra-san mắng cơ à.”
“Cậu biết cô bé đó à?”
“Là Shinra Nanaoto đấy. Viết là ‘’bảy âm’’, đọc là “Onpu”. Tên kiểu làm khổ người đọc lần đầu ấy.”
“Cậu nhớ rõ mấy người trong hội học sinh thật nhỉ.”
“Khác với Masaki, tớ không có sống ngơ ngơ mà.”
Người bình thường thì đâu nhớ nổi mặt và tên hội học sinh. Với tôi, biết được hội trưởng và Torishima đã là hết cỡ rồi.
Torishima đang nói chuyện với Shinra-san bằng vẻ mặt nghiêm túc. Chắc về công việc hội học sinh.
Nhìn dáng vẻ ấy mới thấy, bình thường thì cậu ta cà gỡn, nhưng khi làm việc thì đàng hoàng thật.
Cái chứng chỉ BBQ cũng chắc là kết quả từ việc nghiêm túc chuẩn bị cho buổi giao lưu hội học sinh kia.
“Không phải tớ sống ngơ ngơ đâu, mà chỉ là không quan tâm thôi. Mà, hội học sinh bận đến mức giờ còn phải gặp nhau à?”
“Chắc để bàn về ngày hội Open Campus cuối tuần này. Phần giới thiệu CLB do hội học sinh phụ trách mà.”
“À, cái đó à.”
Trường tôi hằng năm đều tổ chức sự kiện cho học sinh sơ trung muốn thi vào..có tiết học trải nghiệm, giới thiệu CLB, tham quan trường…
Tôi cũng từng được Kasumi dẫn đi hồi sơ trung… Tham gia mấy buổi đó thì đúng là có thêm động lực học hành thật.
“CLB bọn tớ cũng phải cố gắng để năm sau có tân binh.”
“Ghê nha, chuẩn bị làm hội trưởng CLB rồi còn gì.”
Kasumi thuộc về CLB Tateshi (diễn võ… đánh kiếm trong kịch). Một CLB cực kỳ hiếm gặp.
Đúng như tên gọi, nội dung hoạt động là tập các màn đấu kiếm kiểu phim cổ trang. Bọn họ diễn ở lễ hội văn hóa hoặc hội làng.
“CLB bọn tớ năm nào cũng vừa đủ quân số thôi.”
Kasumi lườm tôi, ánh mắt như muốn đâm thủng.
Có nhìn thế nào đi nữa thì tôi cũng…
“Này, Jumonjigaoka-san, tớ hỏi cái này được không?”
“Cái ảnh trên Insta ấy, đó là bạn trai cậu hả?”
Cuộc trò chuyện bị mấy bạn gái trong lớp xen vào.
Ra Kasumi đã đăng ảnh hôm qua lên rồi. Nhưng may mà chưa ai phát hiện tôi chính là “bạn trai giả t” đó.
Mà lạ thật, ai cũng rảnh đi soi Insta bạn cùng lớp. Nhóm vừa hỏi Kasumi cũng chẳng phải thân thiết gì lắm với cậu ấy cơ mà.
Tôi lặng lẽ đứng dậy, chuồn khỏi đó luôn.
Mấy chuyện này để con gái với nhau nói thì hợp hơn. Tôi tranh thủ đi vệ sinh trước khi chuông báo vào học reo.
“Cậu ấy vẫn chưa phải bạn trai đâu…”
“Chưa phải tức là đang nhắm tới chứ gì.”
“Hả, đang nhắm tới á!?”
“Không phải bạn trai, nhưng là người cậu thích đúng không?”
Tiếng Kasumi bối rối trả lời vang đến tai tôi.
Bởi vậy tôi mới nói, đáng lẽ phải thống nhất kịch bản bạn trai giả từ trước.
“S…sao nhỉ… Bọn tớ hay đi chơi với nhau, cậu ấy khen quần áo, kiểu tóc của tớ, luôn để ý và quan tâm đến tớ… nên tớ th…thích cậu ấy.”
Câu nói đó khiến mấy bạn gái quanh Kasumi hét ầm lên.
Tốt, tốt lắm. Ở mức độ lan truyền thế này, chắc chắn tin đồn sẽ tới tai mấy đứa đang tính thổ lộ với Kasumi. Như vậy thì kế hoạch lần này coi như thành công bước đầu rồi…

